--> Buông Tay Để Níu Kéo - game1s.com
Snack's 1967

Buông Tay Để Níu Kéo

Chương 1

Im lặng ngồi trên ghế sofa, Lịch Thư Hòa nhìn phòng khách rộng lớn và người giúp việc đang bận rộn trong bếp, nhận ra bản thân mình chẳng có việc gì để làm.

Cô buồn chán đứng dậy, tầm mắt rơi trên mặt bàn sát của sổ, cô vừa cắm hoa xong chưa kịp thu dọn mấy thứ bừa bộn. Liếc thấy người giúp việc đang bận rộn, cô định sẽ đi dọn dẹp một chút.

Dùng hoa hồng làm điểm nhấn, cô cắt tỉa hết lá và gai nhọn ở phần dưới, trang trí xung quanh vài đoạn cành vừa cắt ra. Cắm hoa xong, người giúp việc vội vàng kéo cô sang ngồi một bên nói khi nào hết bận sẽ lập lức thu dọn ngay.

Cô bỗng cảm thấy buồn cười, mấy thứ đồ linh tinh đó chỉ cần lấy giấy báo bọc lại cho vào túi ni lông rồi mang ra ngoài vứt, nào có nguy hiểm như lời người giúp việc nói đâu. Thực ra bản thân cô cũng có thể làm được, không hiểu chồng cô đã dặn dò người giúp việc như thế nào mà coi cô như một người yếu đuối không làm được chuyện gì vậy.

Cô cẩn thận dọn dẹp đống hỗn loạn trên mặt bàn, chăm chú đến mức không nghe thấy tiếng bước chân của người đàn ông đi vào phòng khách.

“Em đang làm gì vậy?” Giọng đàn ông không vui ẩn chứa một chút tức giận vang lên.

Lịch Thư Hòa giật mình hoảng sợ, vội vàng buông đồ vật ở trong tay ra, không cẩn thận bị gai hoa hồng đâm vào lòng bàn tay.

Cô khẽ cau mày, sau đó quay đầu, nhìn thấy vẻ mặt nghiêm nghị của Nghiêm Lập Cương, giống như một đứa trẻ phạm lỗi chỉ biết cúi đầu cắn môi, cô thấp giọng giải thích: “Em không làm gì cả. Vừa cắm hoa xong, tiện tay thu dọn một chút thôi…”

Nghiêm Lập Cương nhíu máy, ngắt lời cô: “Em biết anh không nói tới chuyện đó, anh hỏi tại sao em phải thu dọn mấy thứ này? Thím Lâm đâu? Tiểu Nguyệt đâu? Người đâu hết cả rồi?”

Anh bỏ tiền thuê người giúp việc để cô không phải tự mình làm những việc này, chỉ cần mỗi ngày ngoan ngoãn ngồi ở nhà đợi anh là được rồi.

Ban đầu anh định ngày ngày đưa cô đến công ty, muốn cô lúc nào cũng ở trong tầm mắt của anh, nhưng vì cô không thích không khí ở đó cho nên anh đành phải để cô ở nhà một mình.

“Thím Lâm đang nấu cơm, Tiểu Nguyệt đang giặt chăn mền và quần áo.” Lịch Thư Hòa vẻ mặt bất đắc dĩ trả lời anh. Nhìn thấy vẻ mặt hoảng sợ của thím Lâm đang đứng ở cửa phòng bếp, cô không nhịn được kéo ống tay áo của anh “Đừng như vậy, cũng không phải chuyện gì to tát.”

Anh nhìn cô, ngữ điệu không nóng không lạnh, từ từ nói “Anh thuê họ là muốn họ sắp xếp mọi việc trong nhà chu đáo để em được nghỉ ngơi thật tốt, cho nên những lý do đó anh không chấp nhận.”

Nghỉ ngơi? Lịch Thư Hòa nghe xong chỉ cảm thấy buồn cười, cô vốn dĩ không cần nghỉ ngơi, thời gian nghỉ ngơi của cô đã quá nhiều rồi.

“Lập Cương, hàng ngày ở nhà em đều không có việc gì làm, không cần nghỉ ngơi. Huống chi đây chỉ là một chút chuyện nhỏ…”

“Được rồi, chuyện này anh sẽ xử lý, những thứ này trước tiên cứ bỏ xuống đã, chờ thím Lâm xong việc sẽ dọn.” Nghiêm Lập Cương biết cô hay mềm lòng, nên không để cô nói hết câu đã ngắt lời.

Anh liếc mắt một cái, thím Lâm đang nơm nớp lo sợ đứng một bên lập tức đi tới.

“Chờ tôi nấu cơm xong sẽ thu dọn ngay, cô chủ cứ lên lầu nghỉ ngơi trước đi.” Thím Lâm vội vàng nói. Thực ra, lượng công việc trong gia đình này cũng không nhiều, nhưng mà cậu chủ không phải là người dễ tính, mỗi lần nói chuyện với cậu ta, bà và Tiểu Nguyệt đều cảm thấy vô cùng áp lực.

Lịch Thư Hòa đang định nói thêm, nhưng nhìn vào ánh mắt khẩn cầu của thím Lâm, cuối cùng cô khẽ thở dài, lời muốn nói cũng chỉ có thể nuốt trở về.

Ở trong ngôi nhà này dường như cô không có nhiều quyền phát ngôn, nhất là việc nữ công gia chánh, chồng cô và người giúp việc đều không cho cô động tay vào.

“Được, em đi nghỉ ngơi một chút.” Đây chẳng phải lần đầu tiên cô nhượng bộ. Cô lại thở dài, nhìn chồng với ánh mắt chờ đợi, nói “Một chút nữa chúng ta nói chuyện nhé?”

Nghe vậy, lập tức khuôn mặt Nghiêm Lập Cương trở lên cứng ngắc, nhưng anh vẫn gật đầu.

Lịch Thư Hòa là một người phụ nữ rất nhạy cảm, cô đương nhiên có thể nhận ra vẻ mặt mất tự nhiên và dáng vẻ gấp gáp muốn rời đi của chồng mình, trong lòng dấy lên một chút khổ sở và bất đắc dĩ, cuối cùng vẫn không nói gì xoay người lên lầu.

Nhưng cô không biết rằng lúc cô xoay người bước lên lầu, ánh mắt anh nhìn theo vô cùng dịu dàng, chỉ là sau khi bóng dáng cô biến mất ở hành lang, vẻ mặt nhu hòa lập tức tan biến.

Hắn quay đầu, nhìn thím Lâm vốn dĩ đã thở phào nhẹ nhõm đứng một bên, nghiêm khắc chất vấn:”Tôi chẳng phải đã nói rồi sao, mọi việc trong nhà đừng để cô chủ tự mình làm? Nếu như sau này còn tiếp tục như vậy, tôi sẽ chấm dứt hợp đồng với công ty các người, thay người làm khác.”

Thím Lâm cúi thấp đầu không dám lên tiếng giải thích, cho đến khi người đàn ông toàn thân tỏa ra hơi thở lạnh lẽo này nói xong đi lên lầu, bóng anh khuất sau hành lang, bà mới dám thở hắt ra.

Aiza, thời buổi bây giờ muốn kiếm chút tiền cũng thật không dễ dàng gì.

Nghiêm Lập Cương lên tầng hai, đó là không gian

ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 700
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN