--> Chờ ngày mưa rơi - game1s.com

Chờ ngày mưa rơi

Trước khi các bạn đọc truyện Vũ xin nói sơ qua về tác phẩm đầu tay của mình ^^.

Đây là câu truyện nói về một cô bé có tính cách ngang ngược, bất cần do những sự tổn thương quá lớn gây ra. Con người cô là một sự mâu thuẫn hoàn toàn giữa cảm xúc thực bên trong và hành động bên ngoài . Phần mở đầu có lẽ sẽ hơi buồn nhưng về sau truyện sẽ có những tình tiết vui nhộn đặc biệt xuyên suốt câu truyện sẽ có những lời bài hát nói lên tâm trạng của các nhân vật ....

Chắc chắn sẽ có rất nhiều bạn thắc mắc vì sao Vũ lại lấy tên “Chờ Ngày Mưa Rơi”, nghe qua thật là buồn chán và đôi khi sẽ có một số bạn cho rằng nó khá nhảm nhí và lãng xẹt đúng không nào? Nhưng tất cả đều có nguyên do của nó. Thực ra có ba lí do để Vũ đặt cho fic đầu tay của mình bằng tên này, lí do thứ nhất khá là đơn giản là do nhân vật chính của chúng ta thích mưa, lí do thứ hai, có thể đối với mọi người, mưa rất buồn, rất cô quạnh nhưng cũng có một số người, chỉ những khi đi dưới mưa, họ mới có thể bộc lộ được những cảm xúc mà bấy lâu nay họ muốn chon giấu, những lúc đi dưới mưa, họ mới có thể là chính họ và điển hình là nữ nhân vật chính của chúng ta là một ví dụ điển hình. Qua đó, bộc lộ lên một phần nào đó về con người cũng như tính cách của nữ chính – là một người rất cô độc. Và lí do cuối cùng, lí do quan trọng nhất nhưng có lẽ phải đợi đến phần cuối truyện, chính Thiên Thy – nhân vật mà tôi muốn gửi gắm đến các bạn sẽ đích thân nói cho các bạn biết…

P/s: Đây là tác phẩm đầu tay của Vũ, nên chưa có kinh nghiệm nhiều, chắc chắn sẽ có nhiều sai sót, mong các bạn đọc bỏ qua và mở lòng ra với từng nhân vật trong truyện nhé.! Thực sự rất mong các bạn sẽ có một ấn tượng đẹp với câu truyện này

[Tải ảnh'>
Status :

Dưới mưa mọi thứ đều trở nên nhạt nhoà, chỉ trừ cảm xúc là cứ mênh mang hiện về trong ta thật rõ nét

Không phải lúc nào tình yêu đến cũng là điều hạnh phúc…

Không phải trong ngọt ngào sẽ không còn sự đắng cay…

Văn án :

Cô là một đứa con gái lạnh lùng, ngang tàn và thích bạo lực. Cô thích mưa vì chúng cũng cô độc và lạnh lùng giống cô. Cô là kẻ thù dai, có thù nhất định phải trả và sẽ trả hơn gấp trăm. Cô không chỉ có thể giết người bằng hành động nhưng còn bằng lời nói sắc nhọn.

Và… cô không tin trên đời này tình yêu sẽ đến với mình cho đến ngày cô gặp anh, để rồi say trong tiếng đàn ma mị, và lưới tình của anh.

Vậy anh là ai?


Tâm trạng và trích dẫn :

- Dưới mưa mọi thứ đều trở nên nhạt nhoà, chỉ trừ cảm xúc là cứ mênh mang hiện về trong ta thật rõ nét.

- Nếu người khác nhìn mưa mà cảm thấy buồn, thì đối với cô, mưa là một người bạn vô giá.

- Đỉnh cao của sự cô độc là lấy những thứ cô độc làm bạn và yêu nó như chính bản thân. Một mình bước trong mưa, chẳng phải rất tuyệt sao?

- Em đừng làm bạn với những cơn mưa buốt giá như thế nữa. Cũng không cần phải bước đi trong mưa một mình để giấu đi những giọt nước mắt vì anh sẽ luôn ở bên cạnh và lau nước mắt cho em. Đừng biến anh thành kẻ nhỏ mọn khi đi ghen với mưa…

- Có thể tin không? Có thể hy vọng không? Và có thể hạnh phúc không?

- Vì cuộc đời không phải là truyện cổ tích. Còn ta lại càng không phải là lọ lem hay công chúa, liệu cái kết có được hạnh phúc không? Tốt nhất là đừng trông mong và hi vọng quá nhiều vào cuộc đời này.!

- Không cần biết em là ai, anh yêu em vì em là chính em. Đặt niềm tin và trông mong vào tương lại là điều có lỗi sao?



CHAP 1: HỖN CHIẾN


*.Tuổi già sức yếu thì đừng bao giờ kiếm chuyện với những người tuổi trẻ tài cao như tao đây.*

Bụp
Bụp
Bụp

Trên con đường bên bờ sông Hàn, có một đám thanh niên đang tham gia một cuộc hỗn chiến, tiếng đấm đá và những lời văng tục khiến cho những kẻ tò mò nán lại trên đường vây quanh xem trận đánh không cân sức này. Thật thú vị và ngạc nhiên khi tâm điểm của trận chiến là một cô gái nhỏ mặc chiếc áo sơ mi xanh đen kết hợp với chiếc quần bò đang lần lượt đánh gục từng gã trai một.

- A con nhỏ này, mày ăn cái gì mà khỏe thế hả? Tụi bay đâu? Chết hết rồi hả? Tiến lên xử đẹp nó coi.

Sau lời nói đầy tức tối của tên cầm đầu tóc đỏ chóe là cả đám thanh niên lảo đảo đứng dậy hằm hằm vào một cô nhóc có dáng người nhỏ bé đang đứng hiên ngang, nhếch môi cười nhìn bọn trai đã thấm mệt mà vẫn còn “đam mê” háu chiến.

- Được, đã muốn tha cho mà không biết đường bỏ chạy thì tốt nhất là đặt hòm trước đi.

- Láo toét, giết nó cho tao!

Như những con thú bị bỏ đói lâu ngày, đám trai gầm rú hùa nhau lao vào đứa con gái láo lếu kia. Nhưng với những đòn cực kì chuẩn và đẹp mắt chẳng mấy chốc cô bé đã hạ gục hết tất cả những đối thủ, trong đó khoảng gần chục tên thanh niên trai tráng làm cho tất cả mọi người chứng kiến và những kẻ bị đánh đều cảm thấy sợ hãi và thầm thán phục. Khi đã chắc chắn không còn tên nào đang đứng lảo đảo trên mặt đất, đôi môi cô nhóc lại nhếch lên một nụ cười nửa miệng sặc mùi khinh bỉ rồi phủi phủi tấm vai đầy kiêu ngạo

- Nói với đại ca tụi bây nếu muốn khử một ai đó thì trước tiên phải tìm hiểu xem kẻ đó là ai. Tuổi già sức yếu thì đừng bao giờ kiếm chuyện với những người tuổi trẻ tài cao như tao đây.

Kết thúc câu nói với tia nhìn mông lung về phía chân trời, cô nhóc ung dung bỏ đi với vóc dáng không thể nhàn hạ và bất cần hơn, nhếch môi cười đắc thắng mặc kệ cho những kẻ ở lại đang ôm bụng quằn quại dưới mặt đất sợ đến khiếp vía và những người xung quanh phải điều chỉnh khuôn mặt của mình trở về bình thường vì lúc nãy chúng đã bị biến dạng khi chứng kiến cảnh tượng và câu nói có thể cho rằng có một không hai ở đất nước vốn trọng nam khinh nữ này.

Và tất nhiên cô nhóc cũng không hề biết rằng sau lưng mình cũng xuất hiện một nụ cười nửa miệng đầy thích thú, đôi mắt màu café xoáy sâu vào người con gái đang bước đi phía trước rồi nhẹ nhàng lái chiếc BMW trắng thật sang trọng theo sau cô.

Chiều muộn, từng tia nắng bắt đầu yếu dần nơi con đường rộng thênh thang mà vắng lặng. Những bước chân mệt nhọc cuối cùng cũng đã vào đến căn biệt thự trắng nằm đơn độc trên bãi cỏ xanh. Cô nhóc uể oải bước lên từng bậc thang dẫn lên phòng nghỉ một cách hời hợt, chẳng thèm quan tâm đến người đang đi xuống cầu thang ngược chiều với cô.

- Haiz! Thời buổi này loạn hết rồi, con gái con đứa gì đâu mà tối ngày chỉ biết đánh nhau gây chuyện, mặt mũi lúc nào cũng bầm tím tèm lem. Đúng là đồ gái hư.

- Nhờ phúc của bà mà tôi mới trở thành “gái hư” đấy. Bà chẳng có quyền gì mà phán xét tôi đâu. Nếu không muốn thay thế cái bao cát ở phòng tôi thì tốt nhất là đừng có kích tôi nữa đi.

Nhếch môi cười nhạt nhìn người đàn bà đang tức điên lên vì những lời nói của mình, cô nhóc nhanh chóng đi ngang qua đôi mắt chỉ toàn lòng trắng như muốn ăn tươi nuốt sống cô ngay lập tức nhưng rất tiếc đó là điều không thể.

“Chết tiệt, về nhà mà cũng không được yên”


CHAP 2 HỌC SINH NGOAN ?


“Thầy cô chọn đúng ngày kiểm tra ghê!”

Nắng xuyên qua các kẽ lá, tinh nghịch nhảy múa trên những đôi chân vui tươi của các học sinh bước tới trường. Ngày đầu tuần, Hernman thật rộn ràng khi chuẩn bị làm lễ chào cờ. Nhưng hôm nay các anh chị khối 12 đã nhường hết sự năng động, vui tươi của một tuần mới cho các em cấp dưới khi mà các đàn em cứ chạy lăng xăng nô đùa còn mình thì lại ôm khư khư tờ đề cương Lịch Sử dài đến hai tờ A4 mà tranh thủ “ngấu nghiến” trước và trong giờ chào cờ.

Hernman là một ngôi trường lớn nhất thành phố, điều đặc biệt ở đây là trường nhận dạy từ mầm non đến cấp 3. Thế nên khỏi phải nói diện tích ở đây rộng đến mức nào. Ngôi trường được chia thành nhiều dãy nhà lớn nằm riêng biệt trong một khuôn viên vĩ đại. Mỗi khu nhà là một cấp độ khác nhau. Và tài sản chung của bốn cấp là một sân trước thật to lớn dùng để tổ chức các buổi diễn văn nghệ và lễ chào cờ vào đầu tuần. Sân trước rộng lớn là thế mà giờ đây đã bị những tấm áo trắng che phủ kín mít, xếp hàng thẳng tắp, đứng nghiêm trang trước lá cờ đang bay phất phới. Từ trên cao nhìn xuống, sân trường như được phủ một tấm vải trắng khổng lồ vậy.

Giờ chào cờ kết thúc. Trống đánh báo hiệu bắt đầu vào tiết hai. Trên các dãy hành lang, sau khi ngụt ngụt từng lớp học sinh đi ngang qua thì lại trở nên vắng vẻ chỉ có lác đác vài bóng người qua lại, đó là các thầy cô đang đi tìm phòng để canh thi vào giờ kiểm tra một tiết Sử sắp tới của khối 12. Trên tay người nào cũng cầm một tệp hồ sơ đề kiểm tra thận trọng kĩ càng. Khỏi phải nói, dân 12 thấp thỏm như thế nào mỗi lần nhìn thấy giám thị đi ngang qua lớp hoặc đi từ đằng xa.

Không giống như các lớp khác, tại phòng học 12A3 không khí thật náo nhiệt khi mà mấy cậu học sinh cứ đứng lóng nga lóng ngóng ngoài cửa chơi trò “đoán giám thị” xem ai là người canh thi lớp mình, trong khi các bạn ở dưới người thì tranh thủ đọc lại đề cương, kẻ thì cầm cây bút chì “vẽ” lên bàn những dòng chữ nhỏ xíu, đám thì tụm năm tụm ba để cùng tham gia trò chơi với lũ bạn đứng gần cửa.

- Ê, sao lâu quá vậy tụi bay? Cầu xin cho trống tiết này luôn đi cho rồi…

Một trong những cậu bạn đang đứng ngoài cửa lớn tiếng trêu đùa cho cả lớp bớt căng thẳng…

- Cầu ngu! Làm gì có chuyện trống tiết vào giờ kiểm tra? Mày phải cầu sao cho gặp giám thị nào hiền hiền, dễ thương một chút cho dễ “làm ăn” biết chưa?.... Á á áaaa

Anh bạn khác trong hội “đón giám thị” lấy tay đấm vào ngực cậu bạn lúc nãy, nhưng đồng thời cảm thấy đau điếng ở dưới mông, đau muốn ứa nước mắt luôn.

- Thằng nào chơi kì vậy? – Cậu nhóc quay phắt người lại, trừng mắt nhìn tên “chơi kì”

- Hay quá ha, có cần cô bày cho các em cách “làm ăn” để thu “lợi nhuận” không?

Giọng nói ngọt ngào của giám thị vừa dứt là một tràng cười quái gở sảng khoái nổ tung trong lớp . Nếu ai đã chứng kiến cái cảnh cậu bạn kia bị cô giáo đánh bằng cây “đồ long đao” đệ nhất vô nhị rồi nhảy tưng tưng lên như khỉ đột la oái oái và quay lại trừng mắt với cô xong lại co ro cúm rúm đi về chỗ như một bé ngoan mà không cười thì không phải là người. Ngay cả cô giám thị cũng phải phì cười rồi lắc đầu ngao ngán bước vào lớp giữ trật tự.

“Đúng là nhất quỷ nhì ma, thứ ba học trò”

- Lớp trưởng, hôm nay lớp đi học đủ chứ? – Cô giám thị và cũng là cô dạy Hoá của lớp đứng sau bàn giáo viên vừa cất tiếng hỏi vừa sắp xếp và phân đề kiểm tra chuẩn bị phát ra cho lớp.

- Dạ, thưa cô vắng một bạn ạ.

- Tên gì?

- Dạ, bạn Trần Thiên Thy.

~~~

Trong khi đó, tại bức tường ở cổng sau cuả ngôi trường…

Phịch!

Một chiếc cặp đen bị ném qua một cách thô bạo từ bức tường bên kia, theo sau là một nữ sinh cột hai tà áo dài lại với nhau, nhanh chóng nhảy xuống đáp đất một cách thật dễ dàng và điệu nghệ, cô nhóc đứng lên phủi phủi tay rồi cầm lấy chiếc cặp đi thẳng lên lớp thật hiên ngang mà chẳng mảy may chút lo lắng nào.

Nếu như hôm nay không có tiết kiểm tra thì cô đã bùng học cả ngày luôn rồi, chẳng phải “ăn gian” mỗi tiết chào cờ lúc nãy. Người vẫn còn đau nhức ê ẩm, đã vậy còn phải trèo tường để vô, nếu không, đi bằng cổng chính thể nào cũng bị tóm vào phòng giám thị. Người đã nhức mỏi nay lại còn nhức nhói thêm.

“Thầy cô chọn đúng ngày kiểm tra ghê!”

- Em chào cô - cô nhóc bước vào lớp, khuôn mặt thật bình thản, hai tà áo dài đã được tháo ra tự lúc nào, bay phất phơ trong gió thật nhẹ nhàng.

- Sao vào lớp trễ vậy em?

Cô giám thị nhíu mày khó chịu nhìn kẻ đi trễ, chắc lại cái lí do ngủ quên muôn thuở chứ gì, nhưng bây giờ là tiết hai mà còn vào trễ là không thể chấp nhận được.

- Giấy vào lớp đâu?

- Dạ lúc nãy chào cờ xong thầy giám thị có nhờ em đi lấy sổ điểm danh nên mới vào lớp trễ. Vì vậy em không có giấy vào lớp vì em vào trường từ tiết 1.

Thiên Thy nhẹ nhàng từ tốn trả lời từng câu hỏi của giám thị canh thi, đôi mắt không ngừng nhìn thẳng vào mắt cô giáo như thể đó là điều hiển nhiên chẳng có gì phải nghi ngờ.


- Thôi được rồi, em cầm đề rồi vào chỗ làm bài đi, em thiệt hơn các bạn 10 phút đó.

Cô giám thị miễn cưỡng đưa đề thi cho học trò, mặc dù không muốn chút nào vì vẫn còn nghi ngờ cái lí do hết sức chính đáng kia mặc dù cô không tìm thấy bất cứ biểu hiện nào của một kẻ nói dối nơi đáy mắt của cô bé. Hơn nữa, đây lại là lớp phó học tập, học sinh có thành tích học tập tốt, nhất là môn Hóa của cô, là học trò cưng của thầy toán khó tính vậy nên kỉ luật chắc chắn cũng sẽ không tệ đến vậy.

Cô nhóc đi lại bàn giáo viên nhận lấy tờ đề rồi đi về chỗ trong con mắt theo dõi của đám bạn trong lớp, phải nói là hiếm lắm mới thấy Thiên Thy dịu dàng như thế.

- Thiên Thy, sao nay cậu đi học trễ vậy? – Cô bạn cùng bàn vừa làm bài vừa hỏi nhỏ , cô đã biết tỏng Thy bây giờ mới vô khi mà suốt tiết 1 chẳng thấy mặt mũi Thy đâu.

- Ờ, tại hôm qua bọn cho vay nặng lãi lại đến phá tớ, xử tụi nó xong về nhà mệt quá nên ngủ quên luôn.

- Tụi nó lại tới tìm cậu sao? Rồi cậu có sao không, có làm gì cậu không? – lúc này Trúc Anh ngừng hẳn viết, lo lắng nhìn cô bạn kế bên, đôi mắt ánh lên tia nhìn hối hận xen lẫn cảm động.

- Tụi nó làm gì có đủ trình để làm gì được tớ , lo thừa quá đi. - Thiên Thy vừa nhìn vô đề kiểm tra, vừa làu bàu cái tính hay lo lắng của cô bạn thân…

- Cũng chỉ tại tớ mà cậu bị vạ lây rồi.

- Cậu có dẹp cái suy nghĩ củ chuối ấy ra khỏi đầu không thì…

- THIÊN THY, TRÚC ANH, HAI EM CÒN TRAO ĐỔI LẨN NỮA LÀ SẼ CÓ TÊN VÀO BIÊN BẢN NHÉ.

Giọng nói cao vút và sắc lườm của cô giáo trên bục giảng như nam châm vĩnh cửu cực mạnh thu hút hàng chục cái đầu ngước lên nhìn cô rồi lại đồng loạt quay xuống ngó đôi bạn ngồi bàn cuối. Người thì cúi gằm mặt xuống xấu hổ làm bài, người thì ngồi ngó vu vơ ra ngoài cửa sổ như đang suy nghĩ đăm chiêu chuyện gì đó. Đợi sau khi tất cả những cái đầu ở phía trên cúi xuống như lúc trước, Thiên Thy mới bắt đầu đặt bút vào giấy kiểm tra mà không hề hay biết cô bạn kế bên đang rấm rứt trong lòng.

“Thiên Thy, tớ xin lỗi cậu”



CHAP 3 NGUYÊN NHÂN TRẬN ĐÁNH.


<<Đây là cô bé có chiều sâu và rất tốt bụng, biết quan tâm đến mọi người nhưng lại không biết cách bộc lộ>>
Chiều đến, vầng dương đang rơi dần sau dãy núi, chiếu những tia nắng yếu ớt còn sót lại trên khe cửa sổ. Hành lang bệnh viện vắng lặng như tờ, lấp ló chỉ có vài bóng áo trắng bước đi thật hiên ngang, tiếng dày nện dưới đất phát ra những âm thanh “cộc cộc” nghe thật não lòng, mùi thuốc sát trùng ở khắp mọi nơi càng làm không khí trở nên ảm đạm, u buồn.
Tại phòng bệnh 105, một cô bé đang chăm chỉ gọt trái táo đỏ tươi ngon. Khuôn mặt không còn nét vui tươi như ngày thường mà trong đôi mắt thơ ngây thấp thoáng những tia buồn rầu lo sợ .

- Trúc Anh!

Tiếng gọi yếu ớt của người phụ nữ có khuôn mặt khắc khổ khiến cô bé giật mình, đôi mắt mông lung đã trở về thực tại, nhìn người mẹ tội nghiệp đang đưa cánh tay nặng trĩu cố trạm vào người cô.

- Mẹ! mẹ ngủ thêm chút nữa đi. – đưa đôi tay nhỏ bé nắm lấy bàn tay gầy xanh xao, Trúc Anh cảm thấy lòng đã yên tâm hơn phần nào.

- Mẹ ngủ đủ rồi, nói mẹ nghe, con lấy tiền ở đâu mà chữa bệnh cho mẹ vậy? Mẹ biết số tiền đó không hề nhỏ, con lấy ở đâu ra thế.?

Người phụ nữ cố gắng cất từng lời nói thật yếu ớt, lòng không ngớt lo lắng về số tiền mà đứa con gái đã đưa cho bác sĩ để thực hiện ca phẫu thuật cho bà. Bệnh tình của mình, bà biết rất rõ, nếu bác sĩ đã phẫu thuật thành công thì số tiền để đánh đổi mạng sống là không hề nhỏ, ngược lại nó sẽ rất to lớn nhưng với một bà mẹ đơn thân bán hàng si ngoài chợ và một đứa con gái đang học lớp 12 với những số tiền đi làm thêm ít ỏi thì lấy đâu ra một khoản khổng lồ như thế chứ??

- Mẹ, cái đó,…. mẹ không cần phải lo đâu, con …

- Ái cha cha ! Thì ra là cô em ở đây, lâu rồi không gặp.

Trúc Anh chưa kịp nói hết câu thì tiếng nói nham nhở đã khiến cô hoảng sợ giật mình. Bọn người áo đen đầu tóc loè loẹt đã ngang nhiên đứng ở cửa phòng tự lúc nào lúc càng tiến lại gần chiếc giường và cô bé với dáng điệu ngạo nghễ. Người phụ nữ thấy con mình sợ hãi thì lại thêm lo lắng hoảng loạn.

- Trúc Anh, ai vậy con?

- Là chủ nợ của mấy người. À không, là ân nhân cứu mạng bà mới đúng.

Tên cầm đầu trợn mắt lên nhìn người phụ nữ gằn từng chữ, trông đôi mắt hắn ta thật đáng sợ, chỉ toàn là lòng trắng với lòng trắng. Nhưng rất nhanh lại trở về cái giọng điệu nham nhở đểu cáng, lấy tay bóp chặt chiếc cằm của cô bé đang run lên cầm cập.

- Sao em? Có nợ mà không trả sao? Tính quỵt à?

- Cho… cho … cho tôi thêm một thời gian nữa, nhất định sẽ trả cho mấy người mà.

- Thực ra thì cứ từ từ trả cũng không sao…. – hắn nhếch mép cười, một nụ cười kinh tởm…- chỉ cần em đi với anh một đêm thì anh sẽ gia hạn ngày lại, chịu không cưng?

- Tha…tha cho con tôi đi, là… làm ơn!

Người mẹ nằm trên giường tuy không còn sức lực là mấy nhưng vẫn cố tha thiết van lơn. Cuối cùng thì bà cũng đã hiểu chuyện gì đang xảy ra và ngọn ngành cuả số tiền đó. Nhưng hắn vẫn không mảy may đoái hoài gì đến những lời van xin thống thiết của người mẹ tội nghiệp, bàn tay ngày càng bóp chặt chiếc cằm nhỏ xinh không ngừng run lên vì sợ hãi.

“BỘP”

Một trái táo đỏ tươi chẳng biết từ ngõ ngách nào mà đã bay ra nhắm thẳng vào đầu hắn, rớt xuống rồi lăn lộn vài vòng trên nền nhà. Quay phắt người lại, hắn trừng mắt nhìn tên dám làm điều “láo toét” đó . Nhưng khi mắt chạm mắt, hắn không khỏi giật mình lùi người lại phía sau.

- Ra ngoài!

Sau cái khoanh tay lạnh lùng đầy kiêu ngạo, cô gái bỏ đi mặc kệ hắn và mấy tên đàn em hoảng sợ, lấp la lấp lé nhìn cô. Bọn chúng vẫn chưa quên những cú đánh trời giáng khi dại dột nghe lời đại ca đi xử “kẻ thích lo chuyện bao đồng” phá đám công việc đòi nợ của bọn chúng.

- Số tiền nợ là bao nhiêu?

- 60 triệu, cộng thêm lãi 11,5% một năm. – Kẻ cầm đầu vẫn cố gắng đứng ra xa Thiên Thy nhất có thể.

- Được rồi, từ nay đừng làm phiền họ nữa, tôi sẽ trả theo từng đợt cho các người. Biết chưa?

- Sao? Ơ d… dạ dạ biết rồi.

- Còn nữa, thử đụng vô họ thêm một lần nữa thì đừng có trách. Nhớ?

- Dạ nhớ!

- Phắn!

Chẳng cần đợi đến hết một giây, bọn áo đen đã chạy một mạch ra đến cổng của bệnh viện. Chúng đã quá tởm nhưng trận đòn mà cô nhóc kia tặng nên chẳng muốn nấn ná lại lâu, mà có phải ở gần thì đúng là điều bắt buộc bất hạnh và xui xẻo nhất đời chúng.

Thiên Thy nhìn theo những dáng người to xác mà chạy lật đa lật đật như lũ vịt con trông thật vui mắt. Cô nhẹ nhàng bước vào trở lại căn phòng lúc nãy được bọn chúng viếng thăm mà không hay biết nãy giờ mình bị cô bạn thân theo dõi và đã nhanh chân trở về trước. Nhìn người phụ nữ đang nằm yếu ớt trên giường bệnh trắng xoá, lòng cô không khỏi xót xa.

- Thiên Thy! Cám ơn cháu. Bác đã nghe Trúc Anh kể hết rồi.

Người phụ nữ thều thào những lời nhỏ nhẻ nhưng thật khó nhọc, đôi mắt mệt mỏi yếu ớt chú mục vào cô bé đang đứng gần đó, cố vươn tay ra để chạm vào bàn tay đang thả lỏng trước mắt. Thực ra từ trước đến nay, bà Xuân – mẹ của Trúc Anh luôn xem Thiên Thy là đứa con gái thứ hai của mình. Trước khi bà nhập viện và ngã bệnh nặng vì lao lực, cô bé này ngày nào cũng ra phụ hai mẹ con bán hàng ngoài chợ. Tuy bà không hiểu vì lí do gì mà một đứa con nhà khá giả như Thiên Thy lại hay đi theo hai mẹ con bà để chịu khổ trong dòng đời phiêu bạt này. Nhưng bà cảm nhận được đây là cô bé có chiều sâu và rất tốt bụng, biết quan tâm đến mọi người nhưng lại không biết cách bộc lộ ra bên ngoài mà lúc nào cũng chẳng nói chẳng rằng chỉ lẳng lặng làm những điều mình thích. Lần này lại còn muốn giúp hai mẹ con một số tiền lớn như thế thử hỏi làm sao bà dám nhận, huống chi Thiên Thy lại là ân nhân của Trúc Anh khi cứu cô khỏi bàn tay nhơ nhác của bọn du côn ngoài cổng trường vào năm lớp chín. Nếu không có Thiên Thy, chắc gì con gái bà vẫn bình an vô sự ngồi đây như thế này. Suy cho cùng, bà vẫn không muốn mình là gánh nặng cho bất cứ ai hơn hết lại là người đã giúp đỡ hai mẹ con bà rất nhiều.

Bà Xuân sau một hồi chìm vào dòng quá khứ khổ cực đã nhẹ nhàng nhìn vào đôi mắt to tròn màu đen tuyền đầy vẻ yêu thương, giọng thều thào từng câu chữ thật khó nhọc.

- Nhưng lòng tốt của cháu, bác thực sự không thể nhận.



CHAP 4: NỖI HẬN


Nỗi nhớ mẹ bao nhiêu thì nỗi hận chính bản thân mình bấy nhiêu.

Bóng tối chẳng mấy chốc đã tham lam nuốt chửng cả một bầu trời rộng lớn. Thiên Thy lê những bước chân vô định lang thang trên vỉa hè gần con sông Hàn chở đầy gió, mặc kệ cho chúng mạnh bạo thổi bay những vệt tóc ngắn cá tính của cô. Những dòng suy tư trầm mặc vẫn cứ bám lấy Thy kể từ lúc ở bệnh viện về.

Trúc Anh quả là may mắn khi còn có một người mẹ để yêu thương che chở cho mình, để được chăm sóc quan tâm nhau trong những lúc ngã bệnh yếu ớt như thế này. Còn cô thì chẳng có ai cả. Ngước mắt nhìn trời cao với cái thở dài não nề Thiên Thy lại nở một nụ cười cay đắng khiến làn môi mỏng cong lên trông thật khó coi.

Thực ra cái tính ngang ngược bất cần của Thy không phải là tự nhiên mà có, mà đó là do sự thiếu tình thương của mẹ. Chỉ vì không có mẹ dạy bảo, yêu thương như những người khác nên lúc nhỏ cô bé rất hay tủi thân. Lớn lên, những lúc nhớ mẹ cô không còn âm thầm khóc như hồi nhỏ nhưng lại gồng mình lên chịu đựng cái nỗi đau ấy khi thấy ba sống hạnh phúc bên cạnh người đàn bà khác mà quên đi người vợ đáng thương của mình đã ra đi trong bệnh viện khi sinh cho ông một đứa con gái bụ bẫm đáng yêu chính là Thiên Thy đây.

Nỗi nhớ mẹ nhiều bao nhiêu thì nỗi hận chính bản thân mình nhiều bấy nhiêu, nếu như năm ấy không sinh cô ra trên đời thì mẹ đã không chết. Đúng, cô chính là thủ phạm giết chết mẹ của mình khi mới lọt lòng, nếu như mẹ Thy nghe lời bác sĩ không để cô chào đời thì có lẽ bà vẫn đang sống hạnh phúc với người chồng của mình.

Nhưng độc ác hơn là chính người ba của cô vì quá yêu thương vợ nên dù biết rằng Thiên Thy không hề có lỗi trong chuyện này và ngay chính cô là người đau hơn ai hết, thế nhưng ông vẫn không thể dành cho Thiên Thy một tình cảm cha con như bao tình phụ tử khác. Nỗi ám ảnh trong ông quá lớn, cái giây phút Thiên Thy cất tiếng chào đời thì cũng chính là lúc người vợ thương yêu của ông tắt thở. Thật đau đớn thay khi một sinh linh bắt đầu sự sống bằng sự héo tàn của một sinh linh khác. Không có mẹ yêu thương che chở đã vậy lại còn bị chính người cha ruột của mình ghẻ lạnh hắt hủi, Thiên Thy bất cần còn ngang ngược hơn, lạnh nhạt còn thờ ơ hơn, ương bướng còn láo lếu hơn.

Dì ghẻ của cô là một quý bà giàu có, trước kia từng là đối tác của ba cô. Hai người chính thức sống chung với nhau năm Thiên Thy bảy tuổi. Lúc ấy cô bé Thy Thy của chúng ta cũng đã biết đến sự cô đơn khi bị ba xa lánh. Lúc ba dẫn về nhà những người lạ, Thy Thy rất vui, cố bé ấy rất thèm người bởi vì ở nhà em chỉ biết chơi một mình và một mình. Hôm đó ba dẫn về nhà một người phụ nữ và một cậu bé hơn Thy Thy ba tuổi là con trai của của người phụ nữ đó. Qua năm tháng, Thiên Thy đã tự hiểu rằng trong gia đình này vốn không có cô thì hơn. Ngay cả đứa con trai của dì ghẻ là Ngô Tiến Hào cũng được ba của cô yêu chiều và được đổi họ thành Trần Tiến Hào. Mỗi lần nghĩ đến điều đó Thy lại cười nhạt cay đắng, cái nụ cười nhạt nhẽo dành cho chính cô và cuộc đời này.

Chẳng thể nào đếm được cái số lần Thiên Thy tự trách bản thân rằng mình không nên có mặt trên đời này thì hơn. Nhưng đó chỉ là những lúc cô bé ở một mình, còn trước mặt người khác, Thy lúc nào cũng tỏ ra dửng dưng và không bao giờ chịu cúi đầu trước bất cứ ai bất cứ thứ gì và bất cứ nơi đâu. Cái tính cách ấy đã khiến cho không ít người khó chịu khi nhìn thấy cô và tất nhiên trong đó có mụ dì ghẻ của cô – một người luôn xem Thiên Thy là cái gai trong mắt bà. Mặc dù chồng bà luôn tỏ ra ghẻ lạnh đối với con bé ấy nhưng trong thâm tâm ông, bà biết là ông còn thương con bé ấy hơn chính sinh mạng của mình. Vì vậy sau này lỡ như có chuyện gì xảy ra thì số tài sản kia khả năng sẽ thuộc về con bé ấy rất cao chứ không phải là hai mẹ con bà.

- Ê, lâu rồi không thấy đó nha, dạo này tu rồi sao?

Đang chìm trong một mớ suy nghĩ lồng bồng trong đầu bỗng Thiên Thy bị đánh thức trở về thực tại bởi giọng nói nham nhở của một đám thanh niên nhố nhăng đang rú ga hú hét ầm ĩ trên đường đang dừng lại trước mặt cô. Một đứa con gái mặc áo hai dây với chiếc quần ngắn hết cỡ nhả giọng nói chảnh chọe qua đôi môi đỏ chót.

- Nó tu, tao cùi! – theo sau lời nói đầy châm biếm là tràng cười khả ố, nham nhở của đám thanh niên ăn chơi…

- Thôi! Lên xe đi, anh chở, lâu rồi không có em cả bọn cũng mất vui.

- Đua xe tiếp đêêê!!!!!!!!

Ngược lại với đám thanh niên choai choai đang nhao nhao lên đầy hứng thú, Thiên Thy vẫn thản nhiên nhìn bọn chúng với đôi mắt nhàm chán đến khinh khỉnh rồi nhả một câu cũng nhàm chán nốt.

- Biến hết đi… - rồi cô nhóc đưa mắt qua liếc ả buông lời châm biếm lúc nãy với cái trợn mắt đầy thách thức - Cùi đi, tao tu rồi đấy…

- Hơ, mày nói ai cùi hả con kia? – cô ả đang định xuống xe “dằn mặt” cho con bé đang đứng đó với khuôn mặt khinh khỉnh thì…

- Ngồi im dùm cái đi, nhắm đánh nổi nó không mà xuống, nhỏ đó đai đen tekondo đó cưng.

- Thôi kệ nó đi, phượt tiếp tụi bay!

Đám thanh niên một lần nữa lại rồ ga hú ầm ĩ lên thật man rợ, rồi lại phóng xe điên cuồng lao về phía trước. Cô ả lúc nãy ngồi sau xe vẫn còn cố ngoái đầu lại phía sau lấy tay chỉ chỉ trỏ trỏ đầy tức tối.

- Mày coi chừng tao đấy con nhãi..

Tiếng rú điên dại và bóng bọn trẻ ham chơi nhanh chóng khuất dần thành những chấm nhỏ xíu bỏ lại cô nhóc đang đút hai tay vào túi quần, mắt nhìn lơ đãng nhìn theo, nhếch môi cười nhạt nhẽo.

“Lũ trẻ trâu”



CHAP 5: PARTIME


Nếu Trần Thiên Thy đây muốn sống buông thả thì chắc cũng chẳng có ai ngăn cấm và không chừng bây giờ cô cũng sẽ là kẻ cầm đầu của một băng đảng quậy phá nào đó.

Sau một hồi đi bộ thả rông đầu óc và gặp lại “lũ trẻ trâu” trên đường đầy gió. Thiên Thy cũng đã đến được chỗ mình muốn đến. Là một quán coffee sân vườn.

Chính vì chán ghét cái ngôi nhà mà trong đó chẳng ai ưa mình nên Thiên Thy rất ít khi ở nhà, đối với cô ngôi nhà ấy chỉ là chỗ ở qua đêm mà thôi, phần lớn thời gian của cô là đi học trên trường và đi làm parttime vào buổi tối, dù rằng bị gia đình ghẻ lạnh nhưng Thy vẫn được họ cung cấp đầy đủ chi tiêu cho bản thân bằng cách chuyển tiền vào tài khoản riêng của cô, nhưng đó là việc của họ. Thiên Thy không cấm nhưng cũng chẳng màng đến những chuyện đó.

Việc cô đi làm parttime chẳng phải là do túng thiếu mà chỉ đơn giản là cô không biết đi đâu sau giờ tan học, về nhà lúc ấy thì lại quá sớm. Đối với cô việc hạn chế thời gian ở nhà càng nhiều càng tốt. Đã bao nhiêu lần Thy có ý định ra ở riêng nhưng không hiểu sao ba lại cấm cô tuyệt đối không được nhắc lại chuyện đó nữa.

Hồi còn học cấp hai , Thiên Thy cũng đã từng bỏ nhà đi rong không dưới ba lần, nhưng lần nào cũng bị người của ba tìm ra và bắt cô về nhà. Cô thật không hiểu nổi ba mình, một khi đã hắt hủi đứa con ruột vậy thì tại sao không cho nó ở riêng, ? chẳng lẽ ba ghét cô đến nỗi chỉ muốn trả thù cô bằng cách bắt cô chứng kiến cảnh gia đình mới của ông hạnh phúc như thế nào sao?

Đã từng có người thắc mắc một tiểu thư con nhà giàu như cô, nếu không muốn về nhà thì tại sao lại không đi chơi mà lại đi làm việc past time cụ thể là làm bồi bàn trong một quán cà phê như thế này? Lúc ấy cô chỉ mỉm cười rồi quay đi.

Đi chơi bời ư? Đối với cô không có hứng thú vào mấy trò vô bổ đó. Cỡ tuổi cô, đám tiểu thư cậu ấm thường hay đi đâu vào cái tầm từ 7g đến 12g tối này nhỉ? Chắc lại chỉ vòng vòng mấy quán bar, hay tụ tập đua xe, rồi thì ăn uống nhậu nhẹt rồi sau đó sẽ dẫn đến hút chích mà bọn thanh niên lúc nãy là một điển hình. Chỉ thế thôi, thật là nhạt nhẽo.

Nhưng nói như thế thì cũng đừng tưởng rằng Thiên Thy đây chưa từng trải qua những thứ đó bao giờ. Thiên Thy của trước kia cũng là một trong số những kẻ “dân chơi không sợ mưa rơi” nhất nhì thành phố này. Trước khi làm partime ở đây thì quán bar là ngôi nhà thứ hai của cô và những lúc mệt mỏi thì đua xe chính là thú vui “tao nhã” để xả stress của Thy. Cô cứ đốn đời như thế cho đến khi đám bạn ăn chơi của cô dần dà sa đà hết vào nghiện ngập hút chích, đến lúc ấy Thiên Thy mới bắt đầu cảm thấy những cuộc vui kia thật là nhàm chán.. Nhưng đâu ai biết được Thy là một đứa con gái yếu đuối, cố tình làm những chuyện điên rồ chỉ để gây sự chú ý với ba kia chứ. Vốn không phải dân nghiện chơi nên cô đã dễ dàng từ bỏ được con đường mòn đó và tìm cho mình một nơi thích hợp hơn.

Qua thời gian, Thiên Thy đã nhận ra thay vì đi nhét mình vào chốn đông người, để rồi những điệu nhạc xập xình, tiếng hò reo điên dại tra tấn lỗ tai. Ánh đèn mờ ảo rất dễ khiến cho người ta điên loạn ở các quán bar thì Thy có hứng thú hơn với những bản nhạc nhẹ nơi góc quán cà phê, với những tia sáng dịu nhẹ phát ra từ những chiếc đèn lồng được treo trên các cành cây và con người ở đây cũng không điên loạn như bọn người thích chứng tỏ bản thân ở nơi có những âm thanh nhức nhối kia.

Nếu Trần Thiên Thy đây muốn sống buông thả thì chắc cũng chẳng có ai ngăn cấm và không chừng bây giờ cô cũng sẽ là kẻ cầm đầu của một băng đảng quậy phá nào đó .

Nhưng cô bản lĩnh hơn những kẻ chán đời khác là ở chỗ biết dừng lại suy nghĩ đến việc mình cần làm gì và không nên làm gì. Với cô, bất cần không có nghĩa là sống buông thả. Chỉ có những kẻ yếu đuối mới có lối sống buông xuôi thỏa mãn sự sung sướng nhất thời rồi mặc nó giết cuộc đời mình lúc nào không hay.

- A, xin lỗi quý khách, là do tôi bất cẩn quá.!

Mải nghĩ đến những chuyện linh tinh trong đầu mà Thiên Thy đã làm đổ coffee vào một vị khách nào đó khi hai người đi ngang qua nhau.

- Okay, không có gì.

Cũng may đây là một chàng khách dễ tính, không làm khó cho cô mà chỉ buông một câu khá dễ chịu rồi lướt qua luôn.
Đây là một quán coffe sân vườn, trời thì tối đen như mực chỉ có những ánh sáng yếu ớt từ những chiếc đèn lồng được gắn trên các cành cây nên cô bé cũng chẳng nhìn rõ khuôn mặt của chàng thanh niên vừa rồi, chỉ sau khi anh ta bước đi bỏ cô ở lại phía sau cô mới kịp nhìn dáng người ấy .

Là một thanh niên có dáng người khá chuẩn và style ăn mặc cũng rất bắt mắt. Đó là tất cả những gì Thiên Thy nhận xét cho vị khách vừa rồi. Không để cho tâm trí lạc lõng nữa, lần này Thiên Thy tập trung vào công việc với những chiếc giấy stick viết vội, với những khay coffee chờ cô mang tới cho khách. Và tất nhiên cô cũng không hề biết là mình đang bị quan sát bởi một ánh mắt nào đó mà có lẽ sau này ánh mắt đó sẽ ở trong tâm trí cô đến suốt cuộc đời.



CHAP 6: DƯỚI MƯA


Nếu người khác nhìn mưa mà cảm thấy cô đơn thì đối với Thiên Thy, mưa chính là một người bạn vô giá.

Một buổi tối kết thúc nhường chỗ cho ánh đêm buông màn. Quán đóng cửa, quả là một ngày mệt mỏi, bước chân Thiên Thy lững thững trên con đường cạnh bờ sông Hàn, vừa đi vừa thả hồn vào gió để rồi cái câu hỏi mà không ai có thể trả lời cứ vang vọng trong suy nghĩ của cô, rằng không biết trên thế gian này, có nơi nào là dành cho cô không nhỉ? Câu hỏi được lặp đi lặp lại như một lập trình, càng làm cho chủ nhân của nó trở nên khó chịu, muốn gạt bỏ cái sự cô quạnh này sang một bên quả thật không dễ chút nào.

Đi được một đoạn đường dài Thiên Thy mới chợt nhận ra đôi vai của mình đã thấm ướt lúc nào không hay, thì ra nãy giờ trời đổ mưa lấm tấm mà cô lại không để ý. Thôi kệ, như vậy cũng tốt, trời mưa sẽ giúp cô cảm thấy nhẹ lòng hơn rất nhiều. Nếu người khác nhìn mưa mà cảm thấy cô đơn thì đối với Thiên Thy, mưa chính là một người bạn vô giá.

Mưa xoa dịu những đắng cay trong lòng.

Mưa mang nỗi buồn gửi vào cơn gió bay thật xa.

(Hải Vũ)

Phải công nhận đi dưới mưa làm cho tâm hồn của kẻ cô độc cảm thấy thoải mái thật, không còn thấy cô quạnh nữa, mà thay vào đó là một sự đồng cảm giữa thiên nhiên và con người, một sự đồng cảm của mưa.

Đang thả hồn hoà vào cơn mưa phùn đáng yêu kia thì cái giây phút vui vẻ thoải mái hiếm hoi ấy của Thiên Thy cũng chẳng kéo dài được bao lâu khi mà trước mắt cô giờ đây lại là toàn cảnh của một trận đánh người. Phải nói là đánh người vì ở đây là một đám người du côn, đầu tóc loè loẹt đang thay phiên nhau dùng chân để thụng vào kẻ đang nằm co ro dưới đất. Không được, cứ như thế này chắc chắn sẽ xảy ra án mạng, nhất định phải ngăn lại. Nghĩ là làm, Thiên Thy liền xông vào cứu kẻ xấu số kia.

- Này cô em, ở đây không phải là chỗ dành cho con gái đâu nhé – Một tên tóc đỏ chóe dở giọng điệu nham nhở khi Thiên Thy chạy lại phá đám “ thú vui ” của bọn chúng.

Nhìn thẳng vào tên có mái đầu đỏ như mào gà, một nụ cười nhếch mép khiến đôi môi mỏng cong lên, chẳng thèm bận tâm đến lời nói nham nhở kia, Thiên Thy tặng hẳn cho tên đó một cú đá trời giáng vào khuôn mặt khiến cho mái đầu kia nổi đầy sao vàng. Những tên còn lại thấy thế đều bắt đầu xông lên “xử” con bé láo lếu kia.

Bọn người đó tuy chỉ là võ thuật đường phố tất nhiên sẽ thua xa Thiên Thy về mặt kĩ thuật và sự chuẩn xác thế nhưng chúng lại có khá đông người và tên nào cũng cầm cái dùi cui cứng chắc. Cái người đang nằm dưới đất đấy giờ đây cũng có thể gượng dậy và phụ Thiên Thy một tay, những chống trả đang dần yếu ớt trong khi bọn kia càng đánh lại càng hung. Một mình cô với cái người đang chao đảo kia quả thực là không địch lại được bọn này. Nhìn vào thì có thể dễ dàng kết luận phe nào thắng cuộc.

Thiên Thy đã thấm mệt, bây giờ chỉ có thể phòng thủ mà không có bất cứ cú đánh trả nào, nếu cứ như thế cô sẽ khuỵu mất thôi.

Bỗng cô có cảm giác bàn tay mình bị ai đó nắm chặt và kéo đi trong sự hỗn độn của trận đánh theo sau là đám người hung hăng kia. Thiên Thy cũng chẳng biết làm cách nào mà con người này có thể nắm tay cô lôi đi trong sự bao vây của bọn hung tợn kia, chỉ biết là bây giờ cô và hắn đang chạy thộc mạng mà chẳng biết chạy về hướng nào. Đến khi chạy vào con hẻm thì họ mới cắt đuôi được đám du côn kia. Tụi nó đã chạy thẳng theo con đường rộng mà không để ý đến phía bên trái có một con hẻm nhỏ.

Trời vẫn cứ mưa rả rích, hai con người người mình đầy thương tích đã thấm mệt. Họ khuỵu xuống ngay đó sau khi nhận thức được rằng đằng sau mình bây giờ chỉ còn là không gian yên tĩnh đến vắng lặng.
Chàng trai ngồi dựa vào vách tường miệng không ngừng phả ra những hơi thở mệt nhọc, cô gái cũng chẳng khá khẩm hơn khi cũng lấy tường làm gối và mắt nhắm hờ, dường như một cuộc thi thở được ngầm bắt đầu khi cả hai người đều chỉ biết thở và thở.

- Cám ơn em

- Bao nhiêu tuổi mà gọi tôi bằng em ?

Vẫn đôi mắt bất cần dán chặt lên bầu trời , tận hưởng những giọt mưa mát lạnh đến buốt người. Thiên Thy đáp lại lời cám ơn của một ai đó bằng một câu hỏi xoáy. Đúng là thái độ dửng dưng là phong cách đặc trưng của Thiên Thy…

- Lớn hơn em đấy! - câu trả lời đi kèm với nụ cười nửa miệng kia cuối cùng cũng đã thu hút được ánh nhìn của cô nhóc.

Đến bây giờ Thiên Thy mới để ý đến kẻ vừa được mình cứu. Đó là một chàng trai trẻ, mặc chiếc áo sơ mi xanh dương kẻ caro kết hợp với chiếc quần jean xanh đen ôm gọn đôi chân dài đang duỗi thẳng. Khuôn mặt thanh tú nếu không muốn nói là đẹp, đôi mắt ẩn sau hàng lông mi dài đang chiếu tia nhìn về phía cô, mái tóc đen ngắn ướt hơn nửa mái đầu và nơi khoé môi có một chút chất lỏng màu đỏ, chiếc khuyên tai màu ngọc bích ánh lên những tia xanh óng ánh trong bóng tối .Trông anh ta có vẻ lớn hơn Thiên Thy thật.

- Lớn hơn hay không gì cũng được, tôi về- Thiên Thy vừa nói vừa đứng lên một cách khó khăn và uể oải

- Để tôi đưa em về

- Thôi khỏi, lo cho cái thân anh đi.

Với ánh nhìn mệt mỏi, cô chỉ buông một câu nhạt nhẽo rồi lại lững thững bước đi. Nơi khoé môi cô cũng có một chất lỏng màu đỏ, và chân trái thì phải lết theo từng bước của người bạn đồng hành là chiếc chân còn lại. Phải nói là bọn du côn hồi nãy đã gây ra cho cô khá nhiều vết thương chưa kể những vết bầm tím ở bên trong lớp áo mỏng.
Cứ thế Thiên Thy bước đi từng bước chậm rãi và mệt nhọc cánh tay nhức mỏi bám chặt vào bức tường xám xịt mặc cho người đằng sau đang bước đi theo cô với tình trạng không mấy khá khẩm hơn. Và rồi chuyện gì đến rồi cũng đến, sức chịu đựng của con người cũng giới hạn của nó.

Chân Thiên Thy đã khuỵu xuống không đi nổi nữa. Cái chân phản chủ, mày có biết là ngã trước mặt người khác là một nỗi nhục lớn đối với Trần Thiên Thy này không hả. Một nỗi bực dọc xâm chiếm lấy con người cô bé.

- Để tôi cõng em

- Cõng ư? Chẳng phải anh cũng đang lết giống tôi đó sao?

- Nhưng tôi đâu có gục ngã như em…

- Gục ngã? Dùng từ cho cẩn thẩn đấy. Tôi ngã chứ không có gục- Thiên Thy nhìn người đang ngồi trước mặt cô bằng một tia lửa. Gì chứ, trên đời này cô ghét nhất là cúi đầu trước mặt người khác và gục ngã thì cũng đại loại là giống như thế. Nói chung những từ yếu đuối ấy không bao giờ được phép dành cho cô.

- Vậy có muốn về nhà không? Hay là ngồi đây chơi với mưa? – Chàng trai cố nín cười trước câu biện luận ngang hơn cua kia

- Mặc tôi, anh đi đi.

- Okay, mặc em.- nói xong chàng thanh niên mặc cho cô vùng vẫy không cho anh đụng vô người mình, bằng một cách khó khăn nhất cuối cùng anh cũng có thể để cô trên lưng anh rồi đứng lên đi tiếp đoạn đường bằng chính đôi chân mà chỉ vài phút trước cô cho là lết chứ không phải đi.

Mưa vẫn cứ rơi lạnh buốt
Nhưng ở nơi nào đó đang dần được sưởi ấm.

o0o

- Thy Thy ! Em không sao chứ?

- Tiến Hào? Tôi bị sao thế này? – Thiên Thy khó nhọc mở đôi mắt mệt mỏi, cổ họng cô bé cũng trở nên đắng nghét.

- Em bị sốt suốt đêm qua đấy, từ nay đừng có dầm mưa nữa, có được không?

- Nhưng sao tôi về được đây?

- Có người cõng em về. – Tiến Hào nói mà như thở dài, anh thật sự rất lo lắng cho Thy Thy, hôm qua thấy cô ấy ngất trên vai của kẻ khác, lòng anh không khỏi xót xa.

- Nhưng sao anh ta lại biết nhà mình chứ?

- Em nói gì cơ?

- À, không!

Khuôn mặt Thiên Thy trở nên đăm chiêu khi nhớ lại tối hôm qua. Lúc anh ta cõng Thiên Thy trên lưng, cô đã rất mệt mỏi và đôi mắt dù đã cố gắng chống chọi nhưng cơn buồn ngủ ở đâu ập tới rất nhiều khiến cho đôi mắt buông lỏng và nhắm nghiền lúc nào không hay. Trong cơn mơ hồ, cô còn có cảm giác rất ấm áp ở đâu đó trong cơ thể mình nhưng chẳng biết rõ là ở đâu

- Em lại đi đánh nhau nữa sao, Thy Thy? Giọng Tiến Hào có chút chua xót, anh đang bôi thuốc vào những chỗ bầm tím của cô.

- Tiến Hào, tại sao anh lại đối xử tốt với tôi như thế?

- Đây là lần thứ mấy em hỏi anh câu này rồi nhỉ?

- Tại vì anh chẳng bao giờ anh trả lời tôi thành thật cả.- một cái thở dài đầy mệt mỏi lẫn thất vọng, đôi mắt Thiên Thy vẫn đang dán vào chùm đèn vàng gắn trên tường .

- Vậy thì lần này em cũng không biết được câu trả lời theo ý muốn của em đâu.

- Anh muốn gì ở tôi?

- Muốn em được sống vui vẻ

Tiến Hào trầm ngâm, ánh mắt anh xoáy sâu vào Thiên Thy, nhìn Thiên Thy sống và lớn lên trong cô độc, anh thực sự muốn che chở cho cô bé ấy, không chỉ là với danh nghĩa là anh trai….

- Tiến Hào, đừng mong chờ gì ở tôi cả - Một tiếng thở dài đến não lòng từ cô gái nhỏ nằm trên giường

- Ohm anh có mong em trả tiền chăm sóc vết thương đâu kia chứ. Đồ lạnh lùng.

Tiến Hào vừa nói, vừa làm mặt giận đôi chân điều khiển anh ra ngoài để lại mình Thiên Thy trong phòng….

- Tiến Hào!!!!!! Tôi thực sự rất quý anh….

Trước khi cánh cửa được đóng kín, ai đó đã kịp nghe thấy lời thật lòng của cô bé. Một nụ cười nhẹ nhàng xuất hiện trên môi. : “ Cứ chờ đi Thy Thy, một ngày nào đó trái tim ngang ngược của em sẽ thuộc về anh”

“Tiến Hào, tôi thật sự rất quý anh, nhưng chỉ là như thế thôi, sẽ chẳng có thể đi xa hơn được đâu”

Trên chiếc giường đen xám, Thy Thy lại nằm đấu mắt với trần nhà. Trong căn nhà này ít ra vẫn còn có người quan tâm đến cô. Thật nực cười khi đó chính là đứa con trai của mụ dì ghẻ giả tạo.

Nhưng phải công nhận rằng từ ngày anh về chung sống với gia đình cô, cô cảm thấy bớt cô đơn hơn rất nhiều. Ngay từ nhỏ Tiến Hào đã rất thích chơi với cô em bé bỏng lúc nào cũng lủi thủi một mình, có lần hai anh em còn bị ba đánh khi dám trèo lên lan can hành lang ngồi đó thả lỏng đôi chân trên không. Cũng may là được người lớn phát hiện ra sớm nếu không bây giờ chẳng biết ngôi nhà này có còn hai người nữa hay không.

Nhưng điều Thiên Thy căm phẫn nhất là lúc nào cũng bị ba đánh đòn nặng hơn Tiến Hào, chẳng cần biết là do lỗi của ai. Và bao nhiêu lần bị đánh là bấy nhiêu lần Tiến Hào bôi thuốc vào những chỗ bầm của Thy Thy. Từ nhỏ anh đã biết chăm sóc cho Thiên Thy rất chu đáo, mặc kệ cho người mẹ của mình cấm cản anh không được lại gần cô bé. Cái tên Thy Thy cũng chính anh đặt cho đứa em không cùng huyết thống của mình với tất cả sự cưng nựng. Nhưng theo năm tháng anh đã biết đó không phải chỉ đơn thuần là tình cảm anh em.

Vì cớ gì mà một Tiến Hào luôn được các cô nàng xinh đẹp săn đón lại không có nổi một cô người yêu nhỉ. Chẳng phải anh là một hotboy ở trường đại học Kinh tế đó sao? Điều đó chỉ có anh mới biết rõ mà thôi…



CHAP 7: KẺ GIẾT NGƯỜI


<<Bây giờ ai kia mới biết Thiên Thy không chỉ có thể giết người bằng võ thuật nhưng còn có thể giết người bằng lời nói.>>

Chập tối, bầu trời nhuốm hẳn một màu đen tuyền huyền ảo, thấp thoáng hiện lên những tia sáng mỏng manh từ những vì sao xa xôi.

- Thiên Thy! Cậu không sao chứ? Mặt cậu xanh lắm đấy- Tiếng Trúc Anh hỏi han làm cô giật bắn mình.

- Ừ, không sao. Tớ có thể làm sao được chứ? – Đáp lại cô bạn bằng giọng điệu thản nhiên nhất có thể trong khi chính Thy cũng chẳng thấy mình ổn chỗ nào. Cơn sốt kia cũng chỉ mới dứt vào sáng nay.

Hai người đang ngồi trong quầy phục vụ nhân lúc quán vắng khách, tất nhiên quán ở đây chính là chỗ Thiên Thy làm pastime. Tác giả quên không nói với mọi người là Trúc Anh cùng làm phục vụ chung với Thiên Thy luôn nhé. Quán cà phê mà 2 cô nàng đang làm là một quán coffee sân vườn rất rộng, mang tên Ciao. Trong đó chia thành hai khu vực ngoài trời và trong nhà để đáp ứng nhu cầu cho khách. Điều đặc biệt của quán là sau 8h tối sẽ có phần chơi đàn piano, và nếu muốn, thì bất cứ ai cũng có thể chơi đàn với bản nhạc mình yêu thích.

Bỗng một giai điệu quen thuộc vang lên khiến Thiên Thy chú ý tới phía người đang say sưa lướt nhẹ những ngón tay trên phím đàn trắng

But if you wanna cry
Cry on my shoulder
If you need someone
Who care for you…….

Đó là bài Cry On My Shoulder mà Thy rất thích, cô vẫn thường nghe bài hát ấy trước khi chìm vào giấc ngủ. Hôm nay lại được nghe nó bằng tiếng đàn piano của ai đó trong khung cảnh lung linh lãng mạn của quán vào buổi tối như thế này đã khiến cho tâm hồn của cô có một chút say pha lẫn một chút mủi lòng. Như hoà vào tiếng đàn trầm lắng, từng dòng suy nghĩ cứ miên man ùa về trong tâm trí.

Giá như cô có thể vô tư như bao cô gái mới lớn khác.

Giá như mẹ không rời bỏ cô đi sớm như thế…

Giá như ba có thể dành tình cảm cho cô như bao người cha khác trên đời

Giá như luôn có một bờ vai nào đó sẵn sàng làm chỗ dựa cho cô trong những lúc mệt mỏi thì chắc có lẽ Thiên Thy giờ đây sẽ là một cô bé mới lớn yêu đời, vui tươi và chẳng vương chút muộn phiền..

Nhưng trước khi giọt khóc trong suốt trực trào ra thì đã có một nụ cười cay đắng xua đi tất cả những cảm xúc yếu đuối ấy. Cô ghét cay ghét đắng cái từ “ giá như” cái từ ấy là cái từ vô nghĩa nhất trên đời. Nếu như có cái từ ấy ở trước thì những vế ở đằng sau sẽ trở thành vô giá trị… Vậy mà hôm nay cô lại dùng cái từ ấy cho chính mình cơ đấy….

Cũng chỉ tại cái tên chết tiệt kia chơi bài nhạc ấy trong khung cảnh này nên cô mới có những giây phút yếu lòng như thế. Mà cái tên chết tiệt kia…….. chẳng phải là kẻ mà được cô cứu hôm trời mưa đó sao?? Bây giờ cô mới nhận ra hắn, sau khi lau màng nước mỏng chưa kịp trào ra ở nơi khoé mắt….

Nhưng nếu như không nhìn nhầm thì hình như hắn cũng đang nhìn về phía Thiên Thy, đúng hắn vừa đàn vừa nhìn về phía cô với khuôn mặt có thể được nói là xót xa không nhỉ, hay là do ánh đèn mờ ảo nên Thy mới có cảm giác như thế????

Tiếng nhạc du dương kết thúc, người chơi đàn đứng dậy và trở về chỗ với phong thái thật thanh nhàn. Tiếng vỗ tay của mọi người càng tôn lên sự cao ngạo của anh chàng có đôi bàn tay tài ba kia. Phải công nhận là hắn đàn hay thật, làm thay đổi bầu không khí nhạt nhẽo trước kia của quán.

Thiên Thy bắt đầu quan sát kẻ mới được mọi người tán dương, anh ta đi về phía chiếc bàn của một vài thanh niên đang vui đùa cùng những cô em chân dài sexy rồi ngồi vào chiếc ghế đặt giữa hai cô nàng xinh đẹp, hai tay quàng vai những cô gái ngồi kế bên.

Sau khi chứng kiến cảnh tượng ấy Thiên Thy lại lắc đầu, tặc lưỡi ngao ngán.

- Không ngờ hắn lại là một tên playboy chính hiệu!

- Bình thường thôi mà, hắn đẹp trai thế còn gì? – Trúc Anh cũng đang nhìn về phía chiếc bàn ấy với đôi mắt có vẻ mơ màng.

- Những tên đẹp trai thường là những kẻ hư hỏng.

Thiên Thy cắt ngang sự mơ màng của cô bạn bằng một giọng ngang phè. Biết thế lần trước cô chẳng thèm liều thân cứu hắn ta làm gì. Thy ghét nhất là những kẻ đào hoa sát gái như ai kia… cứu hắn ta đúng thật là uổng công, báo hại cô bị sốt vì dầm mưa và những vết bầm tím bây giờ mới lặn đi chút chút…

- Ôi trời, cậu lấy cái định nghĩa đó ở đâu ra thế? Tiến Hào, anh trai cậu cũng rất đẹp trai mà có hư hỏng đâu.

Trúc Anh lớn giọng cãi lại Thy ánh mắt chỉ dành cho người bạn hai giây rồi lại tiếp tục mơ màng nhìn về chàng trai tài hoa…

- Trúc Anh! Đó không phải anh trai tớ… -Nén cái thở dài vào trong, Thiên Thy lặng lẽ nhìn cô bạn thân..

- Cho một ly coffee đen không đường ở bàn số 5 nhé!

Tiếng anh bạn bồi bàn cắt ngang cuộc nói chuyện giữa hai cô nàng… và họ lại bắt đầu tất bật với công việc của mình.. ..

- Thiên Thy, cậu đem cà phê ra nhé, tớ bận tính tiền cho khách rồi…

- Uk. Để tớ..

Bàn số 5, bàn số 5 axxxxxx. Bàn số 5 chẳng phải là bàn mà hắn đang ngồi sao .Thiên Thy tiến về chiếc bàn ấy với bộ dạng thản nhiên nhất có thể. Khuôn mặt cũng chẳng biểu lộ cảm xúc gì…

- Cà phê đen không đường này là của ai ạ?

- Của tôi

Chàng trai ngồi giữa hai cô nàng cất tiếng, giọng nói có phần hơi lạc lạc, ánh mắt ẩn sau hàng lông mi dài dán chặt vào người đang cầm khay bưng ly coffee . Cánh tay trái vẫn đang nghịch nghịch những lọn tóc quăn vàng hoe của cô nàng kế bên.

- Vâng. Xin mời quý khách.

Cô bé nhân viên đặt ly cà phê đen đặc sánh về phía anh chàng đào hoa kia cùng với lời mời lịch thiệp rồi quay lưng bước đi…. Để lại cho ai đó có một cảm giác cực kì khó chịu, là HẪNG chăng???

- Này! Cô em dễ thương, nhà em ở đâu thế, lát anh đưa em về nhé.- là một giọng nói đùa cợt của một trong những thanh niên còn lại khi Thiên Thy mới quay lưng đi được vài bước.

Anh ta có vẻ thích thú với cô bé phục vụ có khuôn mặt xinh xắn nhưng hờ hững vừa rồi, cách nói chuyện cũng rất có duyên… và mái tóc màu nâu hạt dẻ ngắn ngang cằm rất cá tính…

- Anh đang nói con nhỏ bồi bàn kia ấy hả, thế còn em thì sao đây??

- Chưa kịp nghe câu trả lời của người mà mình đang săn đón, kẻ hám gái kia đã phải né đầu ra xa cái loa phát thanh đang ngồi kế hắn. Nhưng hắn cũng chẳng thèm đếm xỉa đến lời nói đó, miệng vẫn còn nguyên một nụ cười đểu cáng ánh mắt vẫn hướng về phía dáng người nhỏ nhắn kia.

- Cám ơn anh nhiều nhé, nhưng tiếc là tôi chẳng mang theo tiền để đi xe ôm về rồi – Từng lời một được Thiên Thy thốt ra một cách ngọt xớt cùng với nụ cười mà càng nhìn càng lại càng tức…

- Xe xe ôm?

Khuôn miệng của tên có nụ cười đểu cáng kia bây giờ đông cứng lại hết rồi, khó khăn lắm mới lắp bắp được hai từ khiến hắn ta ọc máu . Một kẻ ăn chơi như hắn, vung tiền cho mấy em còn chẳng hết mà con bé đó dám nói hắn là một thằng xe ôm ư?? Quả là một nỗi nhục quá lớn

- Không phải xe ôm sao? Không phải xe ôm mà sao tối ngày chở hết em này đến em kia đi khắp nơi nhỉ. À đúng rồi không phải xe ôm mà là bù nhìn , bởi anh chắc chưa lấy tiền công chở người đẹp đi bao giờ đúng không. ….. Nhưng biết làm sao bây giờ, tôi lại ghét cay ghét đắng những con người ngu ngốc bị người khác gọi là bù nhìn. Nên chắc là không thể để anh chở đi giống như mấy người thích bám theo loại bù nhìn như anh rồi.

Vẫn giữ khuôn mặt thản nhiên có chút khinh khỉnh. Những lời nói được phát âm ra rất rõ ràng rành mạch nhưng lại như con dao nhọn hoắt của Thiên Thy đã không chỉ đâm trúng một người mà còn đâm trúng cả nhóm người đó. Bây giờ ai kia mới biết Thiên Thy không chỉ có thể giết người bằng võ thuật nhưng còn có thể giết người bằng lời nói.

Cô bé này đúng là quá ác khi chỉ vì một lời nói chọc ghẹo kia mà đã đâm cho cả bọn người đó một nhát dao rồi dửng dưng bước đi không cần biết họ chết như thế nào.

RẦM

- Con nhỏ này láo lếu thật đấy. Từ trước đến giờ chưa có ai dạy bảo đúng không? Chủ quán đâu..

Một khi con người lâm vào cái tình cảnh guê độ và shock như thế này thì sẽ có hai cách ứng xử. Một là im lặng không dám nhìn ai. Hai là càng ghuê thì càng làm càn và bào chữa. Nạn nhân của Thiên Thy thuộc tuýp người thứ hai, khi mà hắn lại cản bước chân cô bằng tiếng đập bàn đầy tức giận …..

- Tôi là chủ quán đây. Quý khách có vấn đề gì sao? – một người đàn ông trung niên chậm rãi bước tới. Khuôn mặt ông lúc nào cũng có nét điềm đạm ngự trị dù có bất cứ chuyện gì.

- Nhân viên của ông gọi khách hàng là bù nhìn, là xe ôm đấy, ông không biết cách dạy nhân viên của mình à?? – Dường như kẻ ghuê độ kia đang cố gắng lớn tiếng để thu
ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 1411
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN