--> Em là đôi cánh của anh - game1s.com
Disneyland 1972 Love the old s

Em là đôi cánh của anh

Em là đôi cánh của anh kể về cuộc hôn nhân của đôi vợ chồng trẻ trong xã hội hiện đại. Anh chồng là đại tá phi công xuất sắc trong quân đội, con trai thứ ba trong một gia đình có bốn con trai- Trử Tụng. Cô vợ là phát thanh viên chương trình dự báo thời tiết của Đài Truyền hình- Kiều Ưu Ưu. Cả hai vợ chồng đều là những người ưu tú, giỏi giang, xinh đẹp nhưng cũng vô cùng ương bướng.

Cuộc sống hôn nhân của họ đúng là không bình thường: mỗi người một nơi, con cái chưa có, điện thoại thăm hỏi nhau cũng rất ít. Họ dường như vẫn được sống cuộc sống độc thân khi xưa. Về phía Kiều Ưu Ưu, đó là do bản thân cô kết hôn chẳng qua là để quên đi mối tình đơn phương bị từ chối, cô không hề yêu Trử Tụng, cô thích và quen với cuộc sống độc thân này. Còn Trử Tụng, anh yêu cô từ nhỏ, yêu đơn phương, nhưng do công việc của anh phải đi công tác xa, hơn nữa anh biết Ưu Ưu không yêu mình nên cũng không cố ép. Kết hôn đã hai năm nhưng họ rất ít gặp nhau, mà những lời tình cảm yêu thương cũng rất hiếm. Nhưng đến một ngày…

Trong kì nghỉ của Ưu Ưu, hai bà mẹ đã “áp giải”cô đến doanh trại của Trử Tụng và “giam lỏng” cô ở đó do những kì nghỉ trước đây chưa bao giờ cô đến thăm chồng. Cuộc sống vợ chồng nơi doanh trại đã đem lại cho Ưu Ưu những trải nghiệm mới, những tình cảm của cô với chồng cũng tốt đẹp hơn. Cả hai đều cảm thấy cần có nhau, thấy hạnh phúc khi ở bên nhau. Và chuyến đi lần này của Ưu Ưu đã mang lại kết quả tốt, đáp ứng sự mong mỏi của hai dòng họ Trử và Kiều: cô đã mang trong mình giọt máu của Trử Tụng.

Nhưng “ngày vui ngắn chẳng tày gang”, đứa con của Ưu Ưu chưa kịp “hành hạ” xong mẹ thì Trử Tụng gặp tai nạn khi đang bay trên biển. Máy bay bốc cháy, anh bị thương nặng, bị rơi xuống biển, cũng may mà ý chí và những mảnh xác máy bay trôi nổi đã giúp anh sống được cho đến khi được cứu. Trử Tụng sống nhưng đứa con trong bụng Ưu Ưu thì không còn. “Trử Tụng cảm thấy cuộc đời đang đùa cợt với anh, anh thoát chết trong gang tấc và cái giá của nó lại chính là sinh mệnh cốt nhục của anh, nếu như vậy, anh thà lấy mạng đổi mạng.”

Trử Tụng không chết nhưng không còn được bay nữa. Đây là một mất mát rất lớn với anh bởi từ trước tới nay máy bay và bầu trời là cuộc sống của anh, hơi thở của anh. Nhưng anh cũng nhận ra rằng mình còn có Ưu Ưu, anh đã sớm coi cô là “đôi cánh” của cuộc đời mình. Trải qua sóng gió, sinh tử, cả Ưu Ưu và Trử Tụng đều cảm thấy rằng mình có một mong ước là được “sống như các cặp vợ chồng bình thường khác”. Và để bắt đầu thực hiện mong ước đó, Trử Tụng đã nhanh chóng thực hiện một đám cưới “bù” rất long trọng, hoành tráng để dành tặng người phụ nữ mà anh yêu thương.

[Tải ảnh'>

Chương 1:


Trử Tụng là con chim ưng trên bầu trời và bầu trời chính là lãnh địa của anh.

Kiều Ưu Ưu nắm trong tay một sợi dây, cho dù con chim ưng đó có bay cao bay xa tới đâu đi chăng nữa thì đối với cô cũng chỉ là một cánh diều.

Ánh nắng chạy vắt qua bầu trời tĩnh lặng, len lỏi qua những đám mây trên nền trời xanh, tăng thêm nét rực rỡ cho màu xanh ngọc bích ảm đạm.

Trong không khí phảng phất mùi nhiên liệu tỏa ra từ động cơ.

Một vệt màu đen tuyền như lưỡi kiếm bất ngờ lướt qua bầu trời, cùng với đó là tiếng nổ mạnh mẽ của động cơ, khéo léo bay lượn giữa các tầng mây, bám sát theo chiếc máy bay chiến đấu phía trước, động tác thành thục tựa như con chim ưng đang sải cánh bay, quyết không tha cho bất cứ một con mồi nào.

Trong buồng lái, Trử Tụng khoác trên mình bộ quần áo phi công, bất ngờ kéo mạnh tay lái, hoàn thành xuất sắc động tác “rắn hổ mang”, máy bay quay 120 độ, vận tốc giảm mạnh xuống hơn 110km/h, thoát ra khỏi sự truy đuổi của kẻ địch, cũng tránh được sự kìm kẹp của máy bay chủ lực. Các chỉ huy tại đài chỉ huy mặt đất nhìn lên màn hình, đồng loạt thốt ra những tiếng kêu kinh ngạc.

Trử Tụng chớp trúng thời cơ, chỉ huy các phi hành viên làm phân tán sự chú ý của đối thủ, nhanh chóng phát tín hiệu yêu cầu về đài chỉ huy mặt đất “hoàn thành khóa tên lửa 809, yêu cầu phóng lên.”

“Có thể phóng lên.”

Chỉ huy mặt đất hạ lệnh, mô hình máy bay chiến đấu 809 trên màn hình điện tử lập tức nhằm trúng mục tiêu. Trử Tụng lại một lần nữa hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ gây nhiễu đối kháng trên không, hơn nữa còn lập kỷ lục mới trong bảng thành tích chiến đấu của mình. Các chiến sĩ đến từ các quốc gia khác nhau tham gia quan sát đều đồng loạt đứng dậy vỗ tay tán dương.

Trử Tụng thở phào. Đây là lần bay cuối cùng của anh ở doanh trại, sau khi hạ cánh anh sẽ rời khỏi đây. Ánh mắt anh lướt qua các trang thiết bị, sau khi trải qua ba tháng đồng hành cùng chiếc máy bay chiến đấu F-15 đời thứ tư hiện đại nhất trên thế giới này, giờ đây phải chia tay, anh thật sự cảm thấy có chút gì đó không nỡ.

“809 xin lệnh chỉ huy, giảm độ cao hạ cánh.” Trử Tụng đưa ra quân lệnh cuối cùng của anh tại Doanh trại huấn luyện Không quân Quốc tế bằng vốn tiếng anh lưu loát của mình.

Các chỉ huy nhìn nhau rồi hạ lệnh “có thể giảm độ cao hạ cánh.”

Giảm độ cao hạ cánh là phần quan trọng nhất trên không. Sau khi nhận được quân lệnh, Trử Tụng lái máy bay từ trên không đáp xuống, như một mũi kiếm đâm thẳng vào trung tâm trái đất, mạnh mẽ, nhanh chóng và dứt khoát, ở độ cao cách mặt đất khoảng 100m tiếp tục bay thành những vòng tròn rồi đáp xuống, gần như không ai có thể tạo ra một cuộc hạ cánh hoàn hảo như vậy. Bởi nếu sơ suất, động cơ rất có thể sẽ dừng lại ở trên không, hậu quả sẽ là máy bay nổ tung và thiệt mạng.

Sau đó Trử Tụng dần đưa máy bay đáp xuống đường bay với khoảng cách rất thấp. Lúc này máy bay chỉ cách mặt đất không tới một mét.

Tất cả mọi người ở sân bay, từ chỉ huy cho tới các chiến sĩ, đều đồng loạt đứng dậy chào mừng. Ở trong buồng lái, vẻ mặt của Trử Tụng vô cùng trang nghiêm, tay phải đeo găng tay áp vào trước ngực trái, ép chặt lên lá cờ năm sao màu đỏ. Đi qua một bên là cờ của các quốc gia đang bay phấp phới trong gió, trong đó lá cờ màu đỏ là chói sáng nhất. Trong những ngày qua, anh đã làm rạng danh Tổ quốc, rạng danh quân đội nước nhà, trước khi trở về lại một lần nữa anh hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, có thể nói anh đã trở về trong vinh quang.

Trử Tụng được trao giải thưởng vinh dự nhất của doanh trại. Trung Quốc có thể không có máy bay chiến đấu tiên tiến nhất, nhưng lại có phi công ưu tú nhất.

Trử Tụng về nước rất lặng lẽ, không hoa, cũng chẳng có người tới đón, thậm chí cũng không có ai biết anh đã đi đâu, anh mang trên mình bộ quần áo không quân với sắc xanh giống như ranh giới giữa trời và biển.

Ở doanh trại huấn luyện mỗi ngày đều bố trí các bài tập huấn dày đặc, hôm nay kết thúc, tinh thần được thả lỏng lại khiến anh cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Thêm vào đó là một hành trình dài mười mấy tiếng không ngủ (vì chênh lệch múi giờ.) Trử Tụng day ngón tay lên hai bên thái dương, nhắm mắt lại nghỉ một lúc rồi mới mở cửa xuống xe. Bộ quân phục chỉnh tề cùng những bước đi vững chắc không thể giấu được vẻ mệt mỏi của anh.

“Mẹ ơi, đây có phải chú bộ đội không?”

“Đúng rồi!”

“Mẹ ơi, quần áo của chú bộ đội vì sao lại là màu xanh lam?”

Giọng nói của bé gái vừa lảnh lót vừa ngây thơ. Trử Tụng quay lưng lại với bé gái, chờ thang máy đi xuống.

“Bởi vì đây là chú bộ đội không quân.”

“Vì sao không phải là màu xanh lá cây?”

“Lục quân mới là màu xanh lá cây.”

“Mẹ ơi, màu xanh lá cây đẹp hơn màu xanh lam, phải không?”

Trử Tụng hơi nghiêng người, tất nhiên là nghe thấy tiếng của bé gái đó. Trước mặt anh là một bé gái mặc váy hồng, trong tay nắm một quả bóng màu tím nhạt, còn đôi mắt to tròn.

“Oa!”

Trử Tụng một khi đã mất ngủ thì tinh thần sẽ không được tốt, nhưng anh cũng hoàn toàn không có ác ý gì đối với bé gái khi chê bộ quân phục không quân không đẹp, mà cô bé khi nhìn thấy anh lại sợ hãi khóc thét lên. Mẹ đứa bé nhanh nhẹn cúi xuống ôm lấy và dỗ dành, lau nước mắt trên mặt rồi nói: “Ưu Ưu không khóc nữa. Đừng sợ, đã có mẹ ở đây, vừa nãy có phải con nói muốn ăn sôcôla không? Mẹ dẫn con đi mua nhé?”

“Vâng!” Cô bé Ưu Ưu vừa nức nở vừa gật đầu nhưng cũng vẫn quay lại nhìn Trử Tụng một lúc, nếp nhăn trên đôi mày của Trử Tụng lúc này lại càng sâu hơn, khóe miệng Ưu Ưu lại hơi mếu, cô bé lại khóc lên. Bà mẹ lại vội vàng kéo cô bé đi, trước khi đi còn khó chịu lẩm bẩm: “Một anh thanh niên, một đứa trẻ làm sao vậy? Thế mà cũng gọi là bộ đội.”

“Ưu Ưu” Trử Tụng nhìn cô bé tên Ưu Ưu vừa đi vừa lau nước mắt, bước vào thang máy rồi nhấn số tầng. Ai có tên là Ưu Ưu đều khiến anh gặp đen đủi.

Quay nhẹ chìa khóa, cánh cửa nhanh chóng mở ra. Không ngoài dự đoán của anh, phòng khách vẫn lộn xộn như vậy. Nhưng lần này, có lẽ còn bẩn thỉu và lộn xộn hơn. Trử Tụng vừa đi vừa đá vỏ chai, vỏ gối, túi, thùng rác… chiếc va li lướt nhẹ trên sàn gỗ mà không tạo ra chút âm thanh nào.

“Cạch” cánh cửa phòng ngủ mở ra, Kiều Ưu Ưu quần áo ngủ xộc xệch vội chạy ra khỏi phòng, lúc này tóc cô lại càng rối tung lên. Nhìn thấy Trử Tụng, cô không lấy làm ngạc nhiên, chỉ là trong lúc chạy cô nhìn lướt qua anh một chút rồi đâm thẳng vào bếp.

Phòng khách rất lớn, phòng bếp là kiểu mở nên hai phòng thông nhau. Kiều Ưu Ưu mở cánh tủ lạnh lấy ra một hộp sữa rỗng không rồi lại tiện tay ném vào thùng rác, lấy một hộp khác ra vẫn rỗng không. Sự kiên nhẫn hiếm có của cô, cô lại tiếp tục lấy một hộp khác, nếu như tia hy vọng cuối cùng này của cô vẫn là hộp không thì cô chỉ có thể để bụng đói mà đi làm.

Cũng may là được ông trời chiếu cố, Kiều Ưu Ưu vui như vừa trúng thưởng, đổ sữa ra cốc rồi cho vào lò vi sóng. Trong khi đợi sữa nóng, cô buộc hết tóc lại đằng sau một cách điêu luyện. Điều duy nhất khiến Trử Tụng khâm phục Kiều Ưu Ưu chính là một người có thói quen sinh hoạt tệ như cô lại có thể làm cho người khác không thể tìm ra chút khuyết điểm nào qua vẻ ngoài rạng rỡ của mình, một điểm nữa chính là kỹ thuật buộc tóc của cô.

“Ding” ba mươi giây sau, cốc sữa đã được hâm nóng, tóc cũng đã được buộc gọn gàng sau gáy.

Trử Tụng vẫn đứng ở trước sofa, khoanh tay đứng nhìn mọi động tác của Ưu Ưu. Cô uống một hơi hết cốc sữa rồi đặt chiếc cốc vào bồn rửa bát, rút giấy ăn lau miệng.

Dáng vẻ nhanh nhẹn ban nãy của Kiều Ưu Ưu đã không còn nữa, cô bước tới trước mặt Trử Tụng, dáng vẻ rất thật thà, lông mày nhíu lại, “vị hiệp khách này trông mặt quen quen.”

Trử Tụng nheo mắt không trả lời, Ưu Ưu chớp chớp mắt, tự thấy không ăn thua bèn quay trở vào phòng, cửa phòng nửa khép nửa mở.

Trên ghế sofa là một loạt những giấy gói đồ ăn vặt, những bộ quần áo bị vo tròn, trên bàn là đồ ăn đã để qua đêm, vỏ chai và cốc. Trử Tụng bỏ mũ xuống, quét hết mấy thứ trên ghế sofa đi và ngồi xuống, hai chân vắt lên trên bàn, đầu ngả lên trên ghế.

Một lúc sau đi ra đã thấy cô thay một chiếc váy ôm lấy những đường nét tuyệt đẹp, trang điểm nhẹ nhàng trang nhã, lấy từ trong phòng thay đồ một đôi giầy cao gót và đi vào, dáng người thanh thoát động lòng người.

Giầy cao gót đi trên sàn gỗ phát ra tiếng kêu chói tai. Kiều Ưu Ưu tiến lại gần Trử Tụng, giơ tay vuốt những sợi tóc ngắn của anh và hơi nắm lại. Trử Tụng trừng mắt nhìn cô. Ưu Ưu cười hì hì rồi đứng thẳng lên, nói, “xin hỏi hiệp khách có thấy phu quân của tôi đâu không? Anh ấy đi công tác đã lâu không gặp. Nếu có gặp xin nhắn lại rằng: “Hôm nay là ngày mừng thọ của mẹ chồng tôi, bà rất mong anh ấy sớm trở về.””

Vừa nói dứt lời liền đập đập vào vai anh, quay người chạy vội. Kiều Ưu Ưu chạy ra khỏi cửa liền tiện tay đóng mạnh cánh cửa, dỏng tai lên nghe ngóng động tĩnh trong phòng. Rất nhanh sau đó liền phát ra một tiếng “binh” Ưu Ưu đắc ý lắc đầu. Nhưng cô chợt nghĩ: “Anh ấy vừa đập cái gì vậy?”

“Bình sứ đời Thanh?!”

Ý nghĩ này lóe lên trong đầu Ưu Ưu, không thể nghĩ gì khác, cô mở cửa trở vào, chưa kịp nhìn kỹ liền giơ tay ôm đầu che mặt và hét lên: “Anh dám đập vỡ bình sứ đời Thanh của mẹ?”

Trử Tụng liếc nhìn cô rồi tiếp tục nói ở trong điện thoại: “Phiền gọi giúp tôi người lao công tới phòng 20A nhà 11! Cám ơn!”

Kiều Ưu Ưu đứng tim. Bình sứ nằm ngay ngắn bên cạnh ti vi, nhưng cái va li của anh lại đổ xuống trước ghế sofa. Trử Tụng đặt điện thoại xuống rồi cầm lấy cái mũ đặt trên bàn, đi về phía Ưu Ưu. Anh vờ nhếch miệng cười, kéo vai cô lại, đặt chiếc mũ lên trên đầu cô rồi quay trở về phòng.

Kiều Ưu Ưu xấu hổ kéo chiếc mũ xuống, bối rối nói: “Để một lúc nữa cô giúp việc tới dọn dẹp.”

Trử Tụng không quay đầu lại mà dửng dưng đáp: “Hôm nay là thứ sáu.”

Thật khó có người nào xa nhà lâu ngày như vậy mà vẫn nhớ rõ cô giúp việc hôm nào nghỉ. Tốt thôi, từ trước tới giờ Ưu Ưu chẳng có khái niệm về thời gian, bởi công việc của cô không có ngày cuối tuần.

Kiều Ưu Ưu quay vào phòng ngủ cùng Trử Tụng, nhìn anh cởi bỏ từng bộ quần áo. Trong phòng có tấm rèm cửa rất dày nên khá tối, tấm lưng màu đồng của Trử Tụng lẫn trong ánh sáng yếu ớt ở trong phòng khiến anh trông có vẻ mờ ảo, tuy vậy những đường nét cơ thể anh vẫn hiện lên rất rõ ràng. Đôi vai khỏe khoắn, phần hông rắn chắc còn cặp đùi… Ưu Ưu thậm chí còn nuốt nước miếng, cô phải thừa nhận rằng cô vẫn rất nhớ thân hình này.

“Em nhìn đủ chưa?” Trử Tụng cởi bỏ nốt phần che chắn còn lại duy nhất trên cơ thể, tiến thẳng tới nhà tắm.

Ưu Ưu lấy tay quạt mạnh lên mặt, hít thở sâu để lấy lại bình tĩnh; Trử Tụng còn không đóng cửa nhà tắm! Kiều Ưu Ưu ho nhẹ: “Chút nữa về nhà mẹ, anh đừng quên mang theo cái hộp gỗ ở phòng khách, anh nghe rõ không?”

Không thấy có người trả lời, Ưu Ưu nói lại một lần nữa. Nhưng trả lời cô chỉ là tiếng nước vọng ra từ trong buồng tắm. Ưu Ưu vứt chiếc mũ màu xanh lam trên tay xuống giường, tức quá chỉ còn biết trút giận vào nó.

Kiều Ưu Ưu biết rằng Trử Tụng vì quá mệt mỏi, nên mới không nói một lời nào, vậy nên cũng không nói nữa. Hy vọng nhỏ nhoi của cô đã tan theo hành động của anh, nên cô quyết sẽ làm phiền anh để anh không thấy thoải mái.

Căn chuẩn thời gian lúc này chắc anh đang nằm ngủ say trên giường. Ưu Ưu lái xe vào bãi rồi gọi điện thoại cho anh, vừa tìm chỗ trống đỗ xe vừa đợi anh bắt máy. Gọi đúng ba lần mới nghe thấy giọng nói khàn khàn pha chút tức giận của anh.

“Em vừa tính sơ qua nhưng cũng chẳng nhớ rõ lắm, anh nói xem đã bao lâu rồi chúng mình không gặp nhau?”

Đầu kia điện thoại không có người trả lời, Ưu Ưu gọi nhẹ một tiếng: “Alo!”

“Em biến đi!” Giọng nói rõ ràng dứt khoát.

Thiếu gia cũng chỉ là thiếu gia, vừa ngủ dậy có gì mà phải tức giận tới mức đó? Ưu Ưu tiếp tục nói với giọng đầy mê hoặc, “biến đi đâu?”

“Bụp!”

“Hừ!” Ưu Ưu hoảng hốt vội phanh gấp lại, thở mạnh, khác hẳn so với âm thanh dịu dàng trước đó.

Trong lúc hoảng hốt, điện thoại cũng bị cô ném đi, nhưng chiếc xe cũng đã đâm vào đuôi xe màu đen ở đằng trước.

“Trời ạ! Tôi bị đâm xe rồi!” Tuy nhiên điện thoại đã bị Trử Tụng tắt đi từ lúc nào, dù cô có hét thế nào đi chăng nữa thì anh cũng sẽ chẳng nghe thấy.

Kiều Ưu Ưu nhặt điện thoại ở dưới chân lên, nhìn thấy người ở trên xe phía trước bước xuống, trong tích tắc cô thật chỉ muốn tìm một lỗ ở dưới đất để chui xuống. Tống Tử Đồng không chừng sẽ tưởng rằng cô vẫn còn lưu luyến anh ta lắm nên chỉ còn cách đâm xe vào anh ta để thu hút sự chú ý.

“Trử Tụng, tôi hận anh cả đời này!” Kiều Ưu Ưu khẽ rít lên một câu rồi mới bước xuống xe. Cô đứng giữa hai xe nhìn qua, cũng may là chỉ hơi chạm nhẹ, sửa qua chắc cũng chẳng hết bao nhiêu tiền.

“Ưu Ưu? Anh còn tưởng là ai.” Tống Tử Đồng mỉm cười nhìn Ưu Ưu, thật chẳng giống với thái độ nên có sau khi bị đâm xe.

“Lãnh đạo, thật ngại quá, em đang nghe điện thoại nên không chú ý, chưa kịp đạp phanh nên đâm phải xe của anh, rất xin lỗi anh. Anh xem nên gọi bảo hiểm hay là mang tới tiệm 4S để sửa luôn, em trả tiền!”

Kiều Ưu Ưu nói liến thoắng một mạch, Tống Tử Đồng thu lại nụ cười, nói, “Ưu Ưu, anh vẫn quen được em gọi là sư huynh hơn.”

“Sư huynh, vậy theo anh nên giải quyết thế nào?” Trong đầu Kiều Ưu Ưu lúc này chỉ có duy nhất một suy nghĩ đó là nhanh chóng phân chia khoảng cách, cô không muốn còn bất cứ quan hệ nào với Tống Tử Đồng ngoài công việc.

Tống Tử Đồng kiểm tra xe, nheo mày một lúc rồi mới nói: “Cũng không có gì nghiêm trọng, phí sửa xe coi như bỏ qua. Ưu Ưu, chúng ta cùng ăn một bữa cơm nhé!”

“Hứ, tôi chỉ va vào xe anh thôi, cùng lắm là bồi thường tiền, anh còn bắt tôi phải mời anh ăn cơm! Được voi đòi tiên!”

“Ưu Ưu?” Thấy Kiều Ưu Ưu ngẩn người, Tống Tử Đồng gọi cô, thấy cô có phản ứng, anh cười, nói, “có phải em vẫn còn trách anh?”

Kiều Ưu Ưu giữ nụ cười lạnh nhạt: “Đâu có! Nhưng, dùng cơm có lẽ thôi anh ạ, em đang vội chuẩn bị phát sóng, anh cứ nghĩ xem nên bồi thường như thế nào cho hợp lý rồi gọi điện cho em, em không còn thời gian nữa nên đi trước đây.”

Kiều Ưu Ưu lên xe, thành thục lái xe vào nơi đỗ. Trước khi đi cô gật nhẹ đầu với Tống Tử Đồng, anh vẫn còn đứng đó, lịch sự mỉm cười với cô.

Kiều Ưu Ưu cảm thấy mình rất đào hoa. Lúc trước, khi Tống Tử Đồng ra đi, cô như đã tan nát trái tim, khóc lóc thảm thiết, nhưng giờ chỉ mới hai năm trôi qua, cô đã hoàn toàn mất cảm giác trước người đàn ông này, thậm chí cô cũng không thể hiểu nổi lúc đó tại sao mình lại thích anh ta tới vậy?



Chương 2:



Mười một giờ là thời gian làm việc của Kiều Ưu Ưu, nhưng hôm nay có vẻ còn hơi muộn, khi mọi người đã bắt đầu đi ăn trưa cô mới tới.

Kiều Ưu Ưu là phát thanh viên chương trình “Dự báo thời tiết” ở Đài Truyền hình, mỗi ngày có hai lượt phát sóng ngay sau khi kết thúc chương trình thời sự, mỗi lượt do nhiều phát thanh viên làm việc với nhau, mọi người sẽ phân ra lần lượt lên hình, dù không có nhiệm vụ lên hình cũng phải tới đúng giờ. Lãnh đạo trước đây rất dễ tính, chỉ cần làm tốt công việc, mấy giờ tới làm cũng không thành vấn đề, nhưng chỉ cần sai sót sẽ lập tức phải nghỉ việc. Lãnh đạo cũ gần đây được thăng chức, lãnh đạo mới lại mới nhậm chức, cô vẫn chưa nắm bắt được tính cách đã đường đường chính chính đi làm muộn, đã vậy còn đâm vào xe của anh ta, không biết có bị anh ta gọi vào phòng phê bình không đây?!

Kiều Ưu Ưu vừa bước vào văn phòng thì Sở Hân Duyệt cũng đi ngay ở đằng sau, Vương Hy Phượng vờ như không nhìn thấy cô mà chỉ nghe thấy tiếng cô ta, “lãnh đạo mới vừa mới nhậm chức, tốt nhất cô nên giữ ý một tý, cần cù chăm chỉ một chút.”

Kiều Ưu Ưu ném chiếc túi xuống, ngồi vật xuống ghế.

“Tại mấy người hôm qua tới nhà tôi làm loạn cả buổi tối, các cô trẻ trung sức khỏe tốt, ngủ vài tiếng là đủ, còn bà già như tôi tay chân đều yếu cả rồi, ngủ không đủ giấc nên chẳng thể tỉnh nổi.”

“Chao ôi, bà già, bà có khỏe không ạ?”

“Không!” Kiều Ưu Ưu kéo vạt áo của Sở Hân Duyệt lại gần mình, “hôm qua, biến nhà tôi thành cái ổ chuột rồi các cô về mất. Hôm nay, chồng tôi trở về thấy nhà trở thành một đống lộn xộn, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống tôi vậy.”

Sở Hân Duyệt “hứ” một cái rồi kéo tay ra khỏi Ưu Ưu, “thôi không cần dùng chiêu này với mình. Chồng của cậu á, chồng cậu ở đâu? Bốc phét kiểu này thú vị lắm à? Mình nhiều lúc không thể hiểu nổi chứng sợ yêu của cậu, còn cái bệnh mơ tưởng về hôn nhân nữa chứ! Bên cạnh không có lấy một người đàn ông còn đòi kết hôn? Lừa ai chứ?”

Kiều Ưu Ưu lườm một cái, giẫm nhẹ gót giầy xuống sàn, ngồi vào bàn làm việc không thèm để ý tới Sở Hân Duyệt nữa. Cô thừa nhận là mình thích đùa, nhìn thấy mấy anh trẻ đẹp thì bảo mình chưa kết hôn, lâu lâu lại nói mình đã kết hôn nên đồng nghiệp chẳng ai tin. Lời nói của cô trước sau đều mâu thuẫn, một nguyên nhân khác làm mọi người không thể tin chính là cô đã làm việc ở Đài Truyền hình năm năm rồi, nếu đã kết hôn thì sao một chút động tĩnh nào cũng chẳng có? Hơn nữa chồng cô là ai? Những người đàn ông hay xuất hiện bên cô không phải anh trai thì cũng là em trai, đến người để bị nghi là chồng cũng chẳng có.

Thỉnh thoảng lắm cô mới nhắc tới hai từ “ông xã” ban đầu mọi người cũng tưởng rằng cô đã có chồng, nhưng nhiều lần tới nhà cô chơi đều không gặp chính chủ, hơn nữa đến một bức ảnh cũng không tìm thấy. Mỗi lần Kiều Ưu Ưu đều nói anh đang công tác xa nhà, rất bận rộn. Vì thế không phải là mọi người không tin mà là cô quá tinh quái, khiến mọi người không dám tin.

Trử Tụng nằm ngủ tới tận chiều, tỉnh dậy lại ngồi ngẩn ra trên giường nhìn quanh căn phòng có chút xa lạ một lúc lâu ý thức mới quay trở lại. Anh đã trở về nhà. Nhưng cái nơi được gọi là nhà ấy, hai năm qua số lần anh trở về chỉ đếm được trên một bàn tay.

Trử Tụng đi chân trần xuống giường, vừa đi vừa làm vài động tác thể dục. Ra khỏi phòng ngủ, không để ý nên một chân anh đá phải chiếc hộp gỗ đặt bên cạnh tivi, đau muốn chảy nước mắt, đang định bước nốt chân kia lên cho đau nốt cũng may anh kịp thời lùi chân lại, nếu không sẽ rất nguy hiểm. Trử Tụng quỳ xuống chăm chú nhìn cái hộp gỗ, bên trên là gỗ lim có khắc hoa văn, mở ra là rất nhiều những sợi giấy màu trắng và khi gạt hết giấy ra thì ở sâu bên trong là một bộ sứ Thanh Hoa.

Trử Tụng ngồi bệt xuống đất, cẩn thận nhấc chiếc bình sứ ra khỏi hộp và chăm chú ngắm nhìn. Hình dáng và hoa văn cho thấy nó dường như được lưu lại từ đời nhà Thanh, cả bộ hoàn chỉnh, có chén và bình trà, anh nhẹ nhàng bọc lại.

Nhớ lại lời của Ưu Ưu nói trước khi đi “anh dám làm vỡ bình sứ đời Thanh của mẹ?” Khuôn mặt anh sáng bừng trở lại như sực nhớ ra hôm nay là sinh nhật của mẹ.

Trử Tụng giờ mới nhớ ra hôm nay là ngày sinh nhật mẹ mình, vậy mà anh lại quên mất. Nếu không phải sau khi về nước ghé qua nhà, có lẽ anh vẫn còn đang phiêu bạt trong quân ngũ, không kịp về dự sinh nhật mẹ.

Trử Tụng nhìn chằm chằm vào đồ vật ở trong hộp, anh mím môi một lúc sau mới lẩm bẩm: “Được lắm Kiều Ưu Ưu, xem ra em sống cũng không đến nỗi nào, còn thay anh làm tròn chữ hiếu, tốt lắm.”

Trử Tụng phát huy tính cách “nhanh nhẹn” của người lính, chẳng mấy chốc đã dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, cạo râu rồi chọn lấy một bộ quần áo trông vừa mắt từ trong tủ ra mặc. Nhân đây cũng nói, hai năm qua, mỗi mùa Kiều Ưu Ưu đều mua cho anh mấy bộ đồ, nhưng anh ở trong quân ngũ, quần áo đó đều chỉ để trưng bày chứ đâu đã có cơ hội để mặc. Cô ấy muốn mua cũng chỉ đơn thuần là vì cảm thấy chúng đẹp.

Trước khi đi, ánh mắt anh lướt qua cái hộp sắt đặt ở trên ghế, bên trong là loại sôcôla mà Kiều Ưu Ưu thích ăn nhất, anh thật không hiểu loại đồ ăn này có gì ngon tới mức khiến cô trở nên nghiện không thể bỏ được, nếu bỏ sẽ vò đầu bứt tai, gặp ai cắn đấy.

Trử Tụng cầm lên một viên, nhìn đi nhìn lại rồi cho vào mồm nhai, một phút sau cái hộp đã trống không. Thực ra anh đang rất đói.

Chiếc xe chậm rãi ra khỏi bãi đỗ xe, anh lại nhìn thấy cô bé Ưu Ưu mà mình vừa gặp sáng nay, cô bé đang vui vẻ nắm lấy tay bố mẹ về nhà, xem ra gia đình này rất hạnh phúc. Trử Tụng quay lại nhìn cái hộp gỗ ở trên ghế phụ, chợt trong lòng anh thấy ấm áp hơn rất nhiều.

Trên đường đi anh rẽ vào quán mua loại bánh ngọt và trà mà Ưu Ưu thích nhất, khi đến Đài Truyền hình anh liền bị người bảo vệ chặn lại. Xe của anh biển không quân nhưng anh lại không mặc quân phục, người bảo vệ kiểm tra giấy tờ, hỏi đi hỏi lại xem anh tìm ai, có quan hệ gì với người đó, có hẹn trước chưa… khiến Trử Tụng tức điên lên, nhiều lần đã muốn văng tục nhưng cuối cùng vì Kiều Ưu Ưu anh lại kiềm chế lại.

Khó khăn lắm mới bước được vào tòa nhà của Đài Truyền hình, hỏi rõ xem bộ phận mà Kiều Ưu Ưu làm việc nằm ở đâu. Nói thực anh cũng không giống một người chồng, kết hôn hai năm anh cũng chỉ biết vợ mình làm ở tòa nhà này, là phát thanh viên dự báo thời tiết, những cái khác đều không nắm được. Nếu Trử Tư không nói trước với anh, chắc anh chỉ có thể chạy khắp cả tòa nhà để tìm cô.

“Cốc, cốc, cốc.” Trử Tụng cuối cùng cũng tìm thấy phòng làm việc của Kiều Ưu Ưu, nhìn khắp phòng không tìm thấy bóng dáng của cô, thế là anh lịch sự đứng ở trước cửa rồi hỏi vào: “Xin hỏi, cô Kiều Ưu Ưu có đây không?”

Làm ở bộ phận này vốn chủ yếu là nữ, mà phụ nữ trước giờ đều rất thích các anh đẹp trai, đặc biệt những người đàn ông vừa to cao vừa đẹp trai lại càng khiến họ hoàn toàn mất đi sức đề kháng. Vậy nên khi tất cả nhìn thấy “mỹ nam” Trử Tụng đang đứng trước cửa phòng, cơ thể anh chói sáng như được cả chùm tia sáng chiếu rọi vào, hình ảnh đó đẹp hơn rất nhiều so với các minh tinh màn bạc, tất cả các cô gái đều sững người.

Cũng may là trong văn phòng còn có “phái mạnh” đứng lên hỏi: “Chào anh, chị Kiều đang chuẩn bị chương trình, anh vào đây ngồi chờ một lát nhé!”

“Cám ơn!” Trử Tụng gật gật đầu, bước vào phòng, hỏi, “chỗ ngồi của Kiều Ưu Ưu ở đâu vậy?”

“À… à, bên này, phiền anh đợi một lát, có lẽ cũng sắp xong rồi.”

Các cô gái trong trạng thái thơ thẩn đang dần có ý thức trở lại, bắt đầu thì thầm to nhỏ với nhau, tai của Trử Tụng rất nhanh nhạy, âm thanh dù có nhỏ tới đâu anh cũng đều nghe được. Anh ho nhẹ rồi đặt chiếc túi to đang xách trên tay xuống cái bàn ở chính giữa phòng, bắt đầu tự giới thiệu bản thân.

“Mọi người có thể gọi tôi là Trử Tụng, tôi là chồng của Ưu Ưu. Đây là trà của một quán rất lâu đời, cũng không có gì nên mong mọi người đừng chê. Cám ơn mọi người trong những năm qua đã quan tâm đến Ưu Ưu nhà tôi.”

“Chồng ư?”, “Ưu Ưu nhà tôi?” Lời nói của anh giống như quả bom, hơn nữa lại là bom xịt, khiến mọi người đều ngạc nhiên tới mức không thốt được lời nào.

Trử Tụng lịch sự nhìn mọi người cười, sau đó mới ngồi xuống vị trí của Ưu Ưu, đợi cô trở lại. Dương Liễu, người có thâm niên lâu nhất trong phòng kêu mọi người cám ơn Trử Tụng, cả đám người vây quanh bàn cùng thưởng thức trà mà Trử Tụng mang tới, mà thực ra dụng ý sâu xa hơn của họ chính là để tiếp cận Trử Tụng ở khoảng cách gần hơn.

Bàn làm việc của Kiều Ưu Ưu từ trước tới nay luôn rất bừa bộn, tài liệu, giấy và sách xếp chồng vào nhau khiến Trử Tụng không thể chịu nổi, anh bèn giúp cô sắp xếp lại tất cả. Khung ảnh bị lẫn ở trong đống tài liệu dần lộ ra, trong tấm ảnh là hình của cô, hai mắt híp lại cong như lưỡi liềm.

“Vui thế cơ à?” Trử Tụng khẽ nói rồi úp khung ảnh xuống dưới mặt bàn.

Những hành động này của anh đều lọt vào mắt của tất cả mọi người ở trong phòng, ngoài kinh ngạc và thở dài ra, còn có cả sự ngưỡng mộ, Kiều Ưu Ưu sao lại có người chồng đẹp trai như vậy, hơn nữa còn giúp cô dọn dẹp bàn làm việc, vậy mà cô ta còn giấu mọi người. Có được bảo bối tốt như vậy mà còn giấu không cho xem mặt, không thể không nói rằng: Kiều Ưu Ưu quả thật quá độc ác!

Kiều Ưu Ưu không thể ngờ tới việc Trử Tụng lại tới đây. Thấy anh thoải mái ngồi ở bàn làm việc và lật xem đồ của mình, khuôn mặt nhìn nghiêng đẹp không thốt nên lời, cô còn tưởng mình nhìn nhầm. Con người đó không phải là người chồng mà cô đã cưới hai năm rồi, mà là người vừa bị lạc đang ngồi đợi người tới đón. Đặc biệt khi anh quay lại nhìn cô, khóe miệng lộ ra nụ cười với hàm răng trắng bóng, nụ cười ấy khiến cô tê liệt đầu óc.

Kiều Ưu Ưu nuốt nhẹ nước miếng.

Tất cả mọi người ở trong phòng nhìn thấy Kiều Ưu Ưu đều tiến lại vây quanh cô. Mọi người đều to nhỏ nói một câu trách móc cô: nói cô kết hôn rồi mà lại giấu, nói cô không cho mọi người cùng hưởng nguồn tài nguyên, thậm chí là nói cô là người đàn bà thâm độc nhất...

“Có chuyện gì thế này? Liên quan gì tới mọi người!”

Kiều Ưu Ưu đẩy mọi người ra tiến lại bàn làm việc, ném mạnh quyển kịch bản xuống trước mặt cái người nãy giờ vẫn cười với cô. Cô nheo mày nói nhỏ: “Anh làm cái trò gì thế này?”

“Anh đến đón em.” Trử Tụng nhấc chân lên, quay nhẹ chiếc ghế rồi ngẩng đầu lên cười. Xem ra anh ngủ đủ giấc rồi đây, đâu có giống với Trử Tụng hồi sáng nay, thái độ giống như cô nợ anh rất nhiều tiền mà không chịu trả vậy.

Tất cả phụ nữ đều điên rồi, hóa ra khi cười trông anh lại đẹp tới vậy! Đúng là cười một cái nghiêng nước, cười hai cái nghiêng thành, cười ba cái khuynh gia bại sản!

Kiều Ưu Ưu quay đầu lại hét lên: “Mấy người không muốn về nhà có phải không? Tất cả đều muốn tăng ca phải không?”

Mọi người dần tản ra, chậm chạp thu dọn đồ đạc, dĩ nhiên tâm trí họ vẫn tập trung vào Trử Tụng.

“Có thể về được chưa? Anh mua cho em bánh ngọt đấy, có muốn ăn trước cho đỡ đói không?”

Kiều Ưu Ưu đẩy tay anh ra nói: “Không ăn!”

Trử Tụng nheo mày, đặt túi đồ xuống rồi đứng dậy, “vậy đi thôi, ở nhà mọi người đang chờ chúng ta. Hôm nay anh đặc biệt tới đón em, em cũng nên thưởng anh cái gì chứ nhỉ?”

Kiều Ưu Ưu hạ giọng rít lên: “Cấm!”

Cô vẫn còn nhớ tới thái độ không thèm để ý đến mình của anh ta sáng nay, lại còn bảo cô biến đi, hại cô đâm vào đuôi xe đằng trước.

“Được, cứ đi rồi tính, trước tiên phải về nhà.”

“Không về!”

Kiều Ưu Ưu đẩy anh ra, bắt đầu thu dọn đồ đạc nói: “Hôm nay tôi bị tai nạn để lại di chứng, cần tới bệnh viện.”

Người nói thì vô tâm, người nghe lại có ý, khuôn mặt Trử Tụng từ đang cười bỗng chuyển sang nghiêm nghị, kéo tay cô lại hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

“Đều là tại anh bắt tôi biến đi, ai ngờ tôi đi lại không cẩn thận đâm vào xe người ta.”

“Kiều Ưu Ưu!”

“Làm sao? Muốn phạt tôi chạy một vòng à? Nhìn anh kìa.” Kiều Ưu Ưu thu dọn đồ rồi đẩy anh ra, xách túi rồi vẫy tay chào mọi người. Dương Liễu gọi với cô lại, “Ưu Ưu, vị này là ai vậy? Sao không giới thiệu cho mọi người làm quen.”

“Đúng đấy!” Mọi người lần lượt thêm vào.

Kiều Ưu Ưu chớp mắt, quay lại hỏi Trử Tụng: “Anh vẫn chưa nói anh là ai sao?”

Trử Tụng nhún vai: “Nói rồi!”

“Anh ấy đều đã khai báo rồi, sao còn bắt tôi phải giới thiệu?”

“Cô là đồng nghiệp của chúng tôi, đồng chí này lại không phải. Anh ấy tới tìm cô, cô dĩ nhiên phải giới thiệu rồi.”

“Được thôi, đây là chồng tôi, Trử Tụng. Anh ấy công tác ở xa, thường xuyên vắng nhà nên mọi người chưa được gặp bao giờ, bây giờ thì biết rồi chứ gì? Tôi thực sự đã kết hôn.” Nói xong, cô vừa cười vừa kéo Trử Tụng bước nhanh ra khỏi phòng. Cô đang vội về chúc mừng sinh nhật mẹ chồng, mà vốn bà cũng chẳng ưa gì cô, nếu lần này mà còn về muộn, chắc sẽ khiến bà giận lắm. Nhưng hôm nay có người ở bên cạnh rồi, giận đến mấy thì cũng chẳng đến lượt cô phải chịu.



Chương 3:



Trử Tụng cúi xuống xem xét phần phía trước xe của Ưu Ưu, nhìn thấy một vết xước không rõ lắm, sờ lên trên thấy dính một chút sơn màu đen, “em đụng vào xe gì vậy?”

“Xe đen.” Kiều Ưu Ưu dựa vào xe, nhàn nhã nói.

Trử Tụng xoa xoa tay rồi đứng lên: “Đi thôi, đi xe anh!”

“Không cần, chỉ là bị xước một chút ở đầu xe, những chỗ khác đều không sao, không chết được đâu.” Kiều Ưu Ưu mở cửa xe ném túi vào bên trong, nhìn về phía anh vẫy vẫy tay.

“Kiều Ưu Ưu!” Trử Tụng hét to tên cô, khiến bãi đỗ xe vắng tanh bỗng có tiếng vọng lại.

Kiều Ưu Ưu nghiêng đầu ra khỏi cửa xe, bình tĩnh hỏi: “Làm sao?”

Trử Tụng hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh. Sau đó anh vòng qua đầu xe đứng trước mặt cô, một tay đặt trên mui xe, áp sát người xuống để kéo gần khoảng cách giữa hai người. Bây giờ khuôn mặt họ ở rất gần nhau, anh nhếch môi cười, Kiều Ưu Ưu ngẩn người, đôi mắt đen, lấp lánh những tia sáng. Có lẽ, do đã quá lâu không nhìn thấy anh cười như vậy nên Kiều Ưu Ưu gần như đã quên mất rằng đằng sau nụ cười ấy ẩn chứa điều gì.

“Á” Đi cùng với tiếng kêu kinh ngạc là việc cô đã bị anh kéo ra khỏi xe và vác trên vai. Đầu tiên chân cô va vào vô lăng, sau đó lại quẹt vào cửa xe, đôi tất chân đã bị xé rách.

“Trử Tụng anh làm cái gì vậy? Mau thả tôi xuống!” Kiều Ưu Ưu tức giận hét lên, chân tay cô không ngừng đập vào người anh. Đây là nơi làm việc nên qua lại đây đa phần là đồng nghiệp của cô, bãi đỗ xe tuy vắng người nhưng không có nghĩa là không có người, nhỡ bị ai nhìn thấy, cô sẽ xấu hổ chết mất. Càng nghĩ lại càng giận, cô cong tay ấn khuỷu tay lên lưng anh.

Vậy mà Trử Tụng còn có thể với tay rút chìa khóa xe, đồng thời đi vòng qua một bên để lấy túi xách của cô, Kiều Ưu Ưu gần như phát điên, nhưng những hành động của cô chỉ như xoa bóp đối với anh.

“Kiều Ưu Ưu nếu em không muốn bị mất mặt thì đừng có hét lên nữa.”

“Bộ dạng của tôi lúc này còn chưa đủ mất mặt sao?” Kiều Ưu Ưu nghiến răng nói, vòng tay túm lấy tóc anh, đang định kéo lấy thì cả người cô đã bị anh ném vào ghế phụ.

“Anh có âm mưu gì nữa đây?” Kiều Ưu Ưu với lấy cái túi, vung mạnh cánh tay, đang định ném chiếc túi vào Trử Tụng thì bị anh chặn lại.

“Nếu không muốn về nhà nghe mắng thì em ngồi yên đi.”

“Mắng thì làm sao? Tôi thích bị mắng đấy!” Kiều Ưu Ưu ngẩng cao đầu lên cãi lại anh, hai má ửng hồng lên vì tức giận.

“Hôm nay là sinh nhật mẹ, Ưu Ưu.”

Trử Tụng hạ thấp giọng, Kiều Ưu Ưu như quả bóng vừa rút hết hơi, ngồi im trên ghế không làm gì nữa. Cô cũng chỉ vì tức Trử Tụng quá, hôm nay là sinh nhật mẹ chồng, sao lại làm cô không vui?

Hai bọn họ đều là những người con không làm tròn bổn phận, một người thì thường xuyên vắng nhà, một người lại bận công việc, mẹ anh không biết hôm nào có thể gặp được con trai, thậm chí bà cũng không biết có thể gặp con trai được nữa hay không. Con dâu thì có thể thường xuyên gặp nhưng lại toàn có xích mích.

Kiều Ưu Ưu và Trử Tụng bước vào sân nhà, bà Trử đang từ trong nhà bước ra, vừa nhìn thấy họ liền đi thẳng vào và ngồi lên ghế.

“Mẹ!” Kiều Ưu Ưu đi lên trước cười nịnh, “chúc mừng sinh nhật mẹ. Con vừa tan làm nên tới hơi muộn, mẹ đừng giận con nhé!”

“Giận ư? Tôi làm sao mà giận được cô?! Cô bận thế, một tháng gặp cô được hai lần là nhiều rồi.” Bà Trử ngoảnh mặt đi cố ý không nhìn cô.

Từ lâu Kiều Ưu Ưu đã quen với những lời trách móc lạnh nhạt này của bà, cô ngồi xuống cạnh bà, “mẹ ơi, có một bộ đồ sứ từ đời nhà Thanh đẹp lắm ạ, con nghĩ mẹ nhất định sẽ thích.”

Bà Trử hơi nhấc cằm lên, mở ti vi ra, “thôi đi!”

Từ lúc bước vào nhà, Trử Tụng đứng im như không có mặt, lúc đó anh mới đặt chiếc hộp lên trên bàn cười, nói: “Chúc mẹ sinh nhật vui vẻ, lần này con về để mừng sinh nhật mẹ đấy.”

Bà Trử liếc mắt nhìn anh: “Anh là ai? Tôi với anh quen nhau sao?”

Kiều Ưu Ưu lười biếng dựa vào ghế, nhẹ nhàng vắt hai chân vào nhau, nhìn Trử Tụng cười có chút đắc ý. Hôm nay mục tiêu chính không phải là cô nên cô rất vui vẻ chờ xem. Bà Trử rất khó chịu với Trử Tụng và Kiều Ưu Ưu, hai người đều lấy lí do công việc bận rộn nên thường xuyên không thấy mặt, Ưu Ưu còn đỡ, một tháng có thể gặp một lần nhưng Trử Tụng - thằng con trai ruột của bà thì...

“Mẹ đừng đùa nữa, ha ha!”

“Có gì đáng cười à?!”

Trử Tụng quỳ xuống cạnh bà, mở chiếc hộp gỗ lấy ra cái bình.

“Đây là món quà Ưu Ưu đặc biệt mua cho mẹ, mẹ xem có thích không?”

Bà Trử không nhận lấy mà hỏi lại: “Thế còn quà của anh đâu?”

“Lúc nãy mẹ chẳng phải đã nói không quen con sao?”

“Trử Tụng! Bây giờ con đủ lông đủ cánh rồi!” Bà Trử tức đến mức đứng dậy hét lên.

Lúc này Trử Tư chạy xông vào nhà, chưa kịp đứng vững đã vội hét lên: “Anh ba về rồi à? Anh ba, anh không sao chứ?”

Trử Tụng quay lại nhìn Trử Tư, đợi Trử Tư nói tiếp câu sau.

“Em nghe nói anh bị tai nạn, anh không sao chứ?”

Trử Tụng vỗ vỗ đùi đứng lên: “Không phải là anh mà là chị ba của em.”

Hai từ “tai nạn” giống như một quả bom vừa nổ tung trong lòng bà Trử, bà lo lắng kéo tay Kiều Ưu Ưu xem xét, thái độ không thèm quan tâm của bà khi nãy giờ đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự quan tâm dành cho cô.

Kiều Ưu Ưu vừa nói không sao, vừa dùng ánh mắt căm thù nhìn Trử Tụng. “Anh được lắm!” Anh nhún vai giống như chuyện này không liên quan tới mình.

Việc tai nạn là do tự Ưu Ưu nói ra, anh cùng lắm cũng chỉ thuật lại mà thôi.

Trử Tư liên tục quay quay chìa khóa xe ở trong tay, duỗi chân ra ngồi bên cạnh Trử Tụng. Nhìn anh gật đầu, “lâu lắm không gặp, mong anh quan tâm.”

Lời nói của Trử Tư thường xuyên có ý công kích nên Trử Tụng cũng không buồn để ý đến, anh bưng chén trà lên uống.

“Không cám ơn em à? Em vốn định giúp anh cảm thấy tình yêu và sự quan tâm của mẹ dành cho anh, chứ ai muốn anh yêu chị dâu hơn đâu. Haiz, anh không biết đâu, đầu năm nhận được điện thoại của anh còn hiếm hơn cả trúng thưởng, khi nhận được điện thoại của anh làm em chỉ muốn cho cả thế giới biết. Khi anh lái xe của chị dâu về, sau đó lại gọi điện cho em, anh đúng thật chẳng giống anh trai em, về cũng phải để cho người ngoài nói em mới biết.” Trử Tư vừa mở miệng là nói một hơi liên hồi.

“Em biết cũng nhiều đấy nhỉ?”

“Dĩ nhiên là vậy, anh có cảm thấy em thông minh bẩm sinh không? Cứu anh một phen nhé!”

Trử Tụng hơi nghiêng đầu, “cám ơn em!”

Trử Tư có hơi đắc ý, nghiêng đầu cười gian xảo: “Mẹ ơi! Khi nào chúng ta mới ăn tối?”

Bà Trử nhìn Trử Tư nheo mày: “Lại ngứa ngáy chân tay rồi à?”

Trử Tư oan quá nên nằm ra như bị trúng đạn, hôm nào anh cũng về thỉnh an lão phật gia cơ mà. Anh cảm thấy những năm qua việc gì đến vai anh cũng bị bớt phần. Phong – Dương – Tụng, anh cả, anh hai, anh ba, có những cái tên mới đẹp làm sao! Anh là đứa con thứ tư ra đời, cũng chỉ muộn hơn vài năm, sao lại gọi anh là Trử Tư chứ? Tên của anh nên là Năm mới đúng, như vậy mới mang cảm giác vui vẻ.

Trử Tư đứng dậy, hai tay khoanh lại, hỏi: “Mẹ nói xem con rốt cuộc có phải là con đẻ của mẹ không? Con chịu được sự thật.”

“Chú út lại có vấn đề gì vậy?”

Trử Tư nghe thấy quay đầu lại, nhìn thấy Trử Minh Tử mặc bộ đồ ngủ đang đứng vươn vai từ trên lầu đi xuống.

“Liên quan gì tới cháu! Trẻ con đừng nhiều chuyện.”

Trử Minh Tử phụng phịu nhưng khi nhìn thấy Trử Tụng, cô bé bỗng vui vẻ trở lại và chạy nhanh tới, “chú ba về rồi à? Chú ba lại đẹp trai hơn rồi!”

“Này, chú đang nói chuyện với cháu đấy!” Trử Tư kéo cánh tay của cô bé, nhắc đi nhắc lại địa vị quan trọng của anh.

“Chú đợi một chút, để cháu tham kiến “Thái hậu nương nương” đã”, Trử Minh Tử rất tinh nhạy, cô bé bị âm thanh ở dưới nhà làm cho tỉnh giấc nên đã sớm nhận ra bà không được vui, khéo léo, nói: “Chúc mừng sinh nhật bà nội, chúc bà nội năm nào cũng có ngày sinh nhật vui như hôm nay.” Nói xong liền ôm lấy khuôn mặt bà nội thơm một cái.

Hôm nay là sinh nhật mình nhưng tâm trạng bà Trử không được tốt, đến Trử Minh Tử cũng khó thoát. “Đêm không về nhà, sáu giờ sáng mới về mà ngủ đến tận giờ này, Trử Minh Tử, cháu muốn bà chết sớm phải không?”

Trử Minh Tử rụt rè thu lại nụ cười, bối rối ngồi xuống ghế, tất cả mọi người trong nhà đều bị bà Trử “giáo huấn” một lượt. Ai cũng cúi đầu, mọi ngày dù có ngạo mạn đến mức nào đi chăng nữa thì lúc này đây ai cũng phải cúi đầu nhận lỗi.

Ông Trử vừa bước vào nhà là nhìn thấy tất cả mọi người, vốn tâm trạng của ông đang rất vui vẻ nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt của từng người, ở chính giữa còn có “lão phật gia” nên ông bỗng tiu nghỉu hẳn.

“Bà xã, chúc mừng sinh nhật.”

“Ừm!” Bà Trử trả lời một tiếng nhưng vẫn ngồi im ở trên ghế.

Ông Trử cởi áo khoác đưa cho thư ký, ánh mắt lướt qua một vòng rồi nói: “Mọi người tới đủ rồi, ăn cơm thôi!”

Bà Trử liếc nhìn ông, “ông xem có nhà ai mà giờ này mới ăn cơm? Ăn đêm chắc?” Giọng của bà vô cùng khó chịu, nói xong đứng lên đi thẳng vào phòng ngủ, đóng cửa cái “rầm”.

Đang rất nhẹ nhàng ôn hòa với vợ nhưng khi quay sang con trai và con dâu, ông Trử lại thay đổi hẳn thái độ. Ông nghiêm nghị, nói, “còn ngẩn ra à? Mau bảo anh cả và anh hai gọi điện cho mẹ đi!”

Cuối cùng, sau khi nhận điện thoại của hai đứa con trai, tâm trạng bà Trử thay đổi hẳn. Bữa tối sớm đã được chuẩn bị cuối cùng đã có thể bắt đầu.

Con thứ hai nhà họ Trử đã sớm biết Trử Tụng trở về nên cũng không lấy làm kinh ngạc. Trước khi về, Trử Tụng vào phòng đọc sách với ông Trử. Trong mắt anh, bố anh luôn rất nghiêm khắc, rất hiếm khi ông tuyên dương hay khen ngợi anh em họ.

“Con đã vất vả rồi. Sức khỏe vẫn tốt chứ?”

Trử Tụng đứng trước bàn làm việc, hai tay nắm lại để sau lưng, kính trọng trả lời: “Con vẫn khỏe.”

“Kỷ lục xuất sắc, biểu hiện cũng rất tốt.” Hiếm có dịp ông Trử khen anh nên tâm trạng của Trử Tụng bây giờ khá hơn rất nhiều.

“Mấy hôm ở nhà nên quan tâm đến Ưu Ưu, nó lấy con cũng chẳng được sung sướng gì.”

“Vâng!”

Trử Tụng vừa nghĩ vừa khó khăn đưa ra thỉnh cầu của mình, “ngày nhận huân chương danh dự, bố có thể cho Ưu Ưu tham dự được không?”

Đó là buổi lễ trao tặng huân chương danh dự trong toàn quân mỗi năm tổ chức một lần, người tới tham dự đều là quân nhân, nhưng Ưu Ưu ngay cả điều kiện đầu tiên cũng không phù hợp. Trử Tụng thừa nhận yêu cầu này có chút quá đáng, nhưng anh thực sự rất hy vọng Ưu Ưu có thể nhìn thấy một Trử Tụng khác hoàn toàn so với trước kia, muốn cô biết rằng anh đã không còn là tên vô lại luôn khiến cô tức giận nữa, mà là một phi công xuất sắc.

“Để ta sắp xếp, con về nghỉ sớm đi. Có thời gian thì nhớ gọi điện thoại cho mẹ.”

“Vâng, con biết rồi ạ!”



Chương 4:



Năm kia, khi Trử Tụng nghỉ phép thì bọn họ kết hôn. Năm thứ hai do phải tiến hành thử nghiệm máy bay F20 nên anh đã bỏ lỡ mất kỳ nghỉ phép, anh nói sau đó sẽ được nghỉ bù nhưng cuối cùng lại không thực hiện được. Trong hai năm qua, Trử Tụng đã trở về Bắc Kinh rất nhiều lần nhưng anh ở nhà cũng chỉ có hai ngày là nhiều. Lần gặp mặt cuối cùng cũng đã là chuyện từ nửa năm về trước.

Kiều Ưu Ưu chưa bao giờ hối hận về chuyện kết hôn với Trử Tụng. Cô vốn là người không ưa gò bó, cứ tưởng rằng kết hôn là một cái khóa, nhưng không ngờ đó lại là sự bắt đầu của một cuộc sống vô lo vô nghĩ khác.

Kiều Ưu Ưu lười biếng nằm trên ghế xem báo, mái tóc chưa khô trải ra trên ghế. Cô quen tay với lấy chiếc hộp ở cạnh ghế, ngón tay linh hoạt cậy nắp hộp nhưng một lúc sau vẫn không tìm được một viên sôcôla nào mà mình muốn. Kiều Ưu Ưu chợt nghĩ ra, nhanh chóng ngồi dậy nhấc chiếc hộp lên xem, buổi sáng còn đầy một hộp sao bây giờ chỉ còn lại hai viên nằm trơ trọi ở góc hộp.

Trử Tụng từ nhà tắm bước ra, chiếc áo tắm màu trắng ôm sát lấy đường nét cơ thể anh, cơ thể đẹp nhưng trong mắt Kiều Ưu Ưu lúc này thì anh lại không đáng giá bằng một viên sôcôla. Cô vứt chiếc hộp xuống rồi nhảy dựng lên, xông tới trước mặt anh hét lên: “Đê tiện! Anh dám ăn trộm sôcôla của em.”

“Trẻ con.” Trử Tụng phủ chiếc khăn tắm lên đầu cô rồi đi vòng qua cô, nằm nghiêng xuống giường.

Kiều Ưu Ưu ném cái khăn đi, nhảy lên giường rồi ngồi lên người anh, hai tay bóp lấy cổ anh, “đó là đồ của em, anh dựa vào đâu mà động vào?”

Trử Tụng nhìn cô không chớp mắt, trong ánh sáng mờ, đôi mắt anh sáng lên, “của em cũng là của anh, anh có một nửa quyền lợi.”

“Nhưng cũng cần phải được sự đồng ý của em chứ.” Kiều Ưu Ưu vẫn không nhẹ tay hơn, người đàn ông này luôn ghét cô ăn sôcôla, giờ cả hộp lại bị anh ta ăn hết cả.

“Trả sôcôla lại cho em!”

Trử Tụng lười biếng nắm lấy cằm của cô, “em nói xem trả thế nào bây giờ?”

Tay anh giống như liều thuốc tê, làm cô trở nên tê liệt từ cằm trở xuống. Trong giây phút đó, đầu cô bị anh ép sát mình, Trử Tụng hơi nhấc người hôn vào môi cô, “có không?”

Nụ hôn lướt nhẹ qua, đây chính là đôi môi vừa xa lạ vừa thân thuộc đối với cô, cô mơ hồ hỏi: “Cái gì?”

“Có hương vị sôcôla không?”

“Tất nhiên là không.”

“Vậy như thế nào?” Trử Tụng dựa vào đầu giường, thả lỏng tay.

Kiều Ưu Ưu cảm thấy nhột, nụ hôn lại khiến trái tim cô không an phận. Anh nhếch miệng cười, hơi hé môi, rõ ràng là đang quyến rũ cô. Có nhiều người mặc quần áo thì tử tế, cởi bỏ quần áo lại là lưu manh, nhưng Trử Tụng mặc quần áo đã là lưu manh, vậy khi cởi quần áo…?!

Kiều Ưu Ưu bị nụ cười của anh làm cho mê hoặc, cơ thể cô cứng lại, chỉ mới có vài lần nhưng đã khiến cô không thể nào quên.

Tất cả đều nằm trong dự đoán của Trử Tụng, Kiều Ưu Ưu tựa sát người vào, anh thuận thế ôm chặt cô vào lòng, cắn nhẹ vào môi cô, hai hàm răng chạm vào nhau, lưỡi họ cuốn lấy nhau, tình yêu và sự triền miên, một nụ hôn sâu nồng ấm.

“Ưm…” Kiều Ưu Ưu chống tay vào ngực anh, rời khỏi đôi môi anh, hai má hơi ửng hồng, giọng nói hạ thấp xuống, “không tìm thấy nữa rồi, ngày mai đền em hộp mới.”

Trử Tụng kéo tay cô, hai chân kẹp lấy cô, lật người ép sát cô xuống, “vẫn chưa sâu lắm, nếu sâu hơn thì sẽ có thể tìm thấy đấy.”

Tay anh cởi bỏ quần áo trên người cô, Kiều Ưu Ưu xấu hổ quá lấy tay che người lại thì bị anh chặn lại, tựa đầu vào ngực cô. Cô thích ăn sôcôla như vậy mà vẫn gầy thế này, gầy tới mức chỉ cần dùng một tay là anh có thể ôm lấy cô, thậm chí chỉ cần hơi dùng lực là có thể bẻ gẫy eo cô vậy.

“Á… ưm…” Toàn thân Kiều Ưu Ưu run lên, cả người ửng đỏ.

Đã quá lâu rồi không gặp nhau nên anh gấp gáp muốn có cô, anh chậm rãi rút ra rồi lại mạnh mẽ tiến vào, mỗi lần tiến vào như vậy cả người cô lại cong lên.

Thỉnh cầu của cô, tiếng kêu của cô, đối với anh lại như chất kích thích, cơ thể này thực khiến anh ngây ngất, không thể kiềm chế muốn có.

Cô kiệt sức nằm lăn trên giường, cổ họng khát khô, đến ngón tay cũng không muốn động đậy. Cánh tay Trử Tụng vắt ngang eo cô, Kiều Ưu Ưu hơi động đậy liền bị anh ấn chặt xuống.

“Đừng động đậy, nếu em muốn sáng mai có thể đi làm được.”

“Nhưng em khát nước, Trử Tụng.”

Cô như đang nũng nịu, cũng vừa giống như cầu xin anh. Trử Tụng thở dài buông tay xuống giường. Kiều Ưu Ưu chỉ mơ hồ nhìn thấy có người đút nước cho cô, từng ngụm từng ngụm, xóa đi cơn khát trong cổ họng cô.

Một đêm mấy lần?!

Kiều Ưu Ưu không nhớ rõ lắm, chỉ biết sáng hôm sau tỉnh dậy thì toàn thân nhức mỏi, nửa người dưới nóng ran, bên tai thì ấm ấm nhột nhột, có giọng nói vẫn thì thầm ở bên tai cô.

“Anh làm gì thế?” Kiều Ưu Ưu nhắm mắt nhăn mặt, cô lắc nhẹ vai để thoát khỏi cằm anh đang dựa trên vai cô.

“Đi làm à?”

Đi làm? Kiều Ưu Ưu đột nhiên mở to mắt, cô nhìn lên đồng hồ ở đầu giường, toàn thân như được lắp tên lửa nhanh chóng bật dậy, không kịp mặc quần áo mà chạy thẳng vào nhà tắm. Cơ thể kiệt sức khiến cô phải tựa vào bức tường trong nhà tắm mới có thể đỡ hơn một chút, một câu có thể miêu tả chính xác trạng thái của cô lúc này, đó là làm “chuyện đó” quá sức.

Cô quấn trên người chiếc khăn tắm rồi bước ra khỏi nhà tắm, Trử Tụng đã ăn mặc chỉnh tề ngồi trên ghế xem tin tức, ngón tay thon dài đang nhẹ nhàng điều chỉnh màn hình. Kiều Ưu Ưu chọn từ trong tủ quần áo một bộ váy liền màu ghi nhạt và một chiếc áo khoác màu da bò, ánh mắt lướt qua hàng giầy cao gót ở trên tường, cuối cùng dừng lại ở đôi giày bệt màu đen. Cô sợ hôm nay chân mình yếu, nếu đi đôi giầy cao gót mười mấy phân thì có khi sẽ bị chứng sợ độ cao mất.

Cô giúp việc mới sáng sớm đã chuẩn bị đồ ăn sáng rất bổ dưỡng. Trử Tụng và Kiều Ưu Ưu đều không biết nấu ăn, cả đời họ còn chưa biết xuống bếp bao giờ.

Kiều Ưu Ưu nhét nốt hai viên sôcôla cuối cùng vào miệng rồi vứt cái hộp vào thùng rác.

Trử Tụng động nhẹ vào tay cô “đây!”

Kiều Ưu Ưu quay đầu lại nhìn: “Gì vậy?”

“Đền em này!”

Chiếc hộp lớn vuông vắn, cũng khá nặng, Kiều Ưu Ưu không tin vào mắt mình, “đền em á? Anh mà tốt bụng vậy sao?” Tuy là nói như vậy nhưng cô vẫn bóc vỏ chiếc hộp ra, chiếc hộp Godiva dần lộ ra, đây cũng là loại sôcôla cô thích ăn nhất nhưng rất khó mua được ở trong nước. Trái tim Kiều Ưu Ưu lúc này như vừa bị đuôi một chú mèo quét qua.

“Tại anh ăn sôcôla của em nên em không cần phải nói cám ơn nữa nhé!”

Trử Tụng cười nhẹ đi vào phòng, “không muốn đi làm muộn thì nhanh nhanh lên.”

Kiều Ưu Ưu tiến tới chiếc xe của mình bỗng nhiên phát hiện không thấy chìa khóa xe đâu nữa.

“Chìa khóa xe của em đâu?”

“Anh đưa em đi!”

Kiều Ưu Ưu chìa tay ra, “trả chìa khóa lại cho em!”

“Ưu Ưu, anh đưa em đi làm.”

“Trử Tụng, nếu anh nhàn rỗi quá không có việc gì làm thì về nhà chơi với mẹ đi, hoặc về uống trà với mẹ chứ đừng có ở đây bám lấy em có được không? Em đi làm chứ có phải ra chiến trường đâu.”

“Em không sợ muộn giờ à? Lên xe!” Trử Tụng không đợi cô thỏa hiệp mà trực tiếp kéo cô nhét vào trong xe. Đối với cái người chỉ biết đến mình, người khác nói gì cũng không chịu nghe thì không thể nói quá nhiều với họ vì như vậy cũng vô dụng.

Chiếc xe lăn nhanh trên cầu vượt, Kiều Ưu Ưu nhắm mắt lại giả vờ ngủ.

“Sáng ngày kia em có bận không?”

“Em đang ngủ.”

“Đi cùng anh tới một nơi.”

“Em không rảnh.”

“Chỉ cần một lát thôi.”

Kiều Ưu Ưu quay đầu nhìn anh, nhấn mạnh từng chữ “Em không có thời gian.”

“Đến lúc đó sẽ có thôi.”

“Trử Tụng, đến lúc nào anh mới hết ấu trĩ như vậy? Đều trưởng thành cả rồi chứ có phải học sinh nữa đâu, anh có hiểu làm khó người khác là thế nào không?”

“Khi nào em hết trẻ con thì lúc đó anh cũng không làm khó em nữa.”

Kiều Ưu Ưu tức giận ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, đúng là chỉ khiến người khác tức giận! Không biết ai trẻ con hơn ai mới bị bắt vào bộ đội vì đánh nhau, may mắn trở thành lính không quân, vậy mà còn nghĩ mình giỏi lắm.

“Hứ, chẳng qua cũng chỉ là oai phong bước trên quảng trường Thiên An Môn, nằm gối thêu hoa, đẹp trai hơn người một tí thôi chứ có tài cán gì chứ? Có gì đâu mà đắc ý vậy?” Khi Trử Tụng mới gia nhập quân ngũ, đội nghi thức tam quân đã chọn anh để xếp hàng đầu. Nhưng anh lại cảm thấy đó như một sự phủ nhận đối với những tố chất quân sự mà anh có, là vết nhục trong cuộc đời, vậy nên anh đã từ chối phục tùng quân lệnh, vì thế anh suýt chút nữa đã bị trừng phạt.

Trử Tụng không nói gì mà chỉ rung nhẹ người. Kiều Ưu Ưu quay lại trừng mắt, “lại bị làm sao thế?”

“Phải dương oai đắc chí chứ, em xem đã đủ chưa?”



Trử Tụng hoàn toàn thắng lợi, cười đắc chí, khi Kiều Ưu Ưu xuống xe ở Đài Truyền hình, anh vẫn còn cười không dứt. Kiều Ưu Ưu đi một đoạn thì nghe thấy anh gọi lớn: “Tối nay anh tới đón em.”

“Không cần, anh cứ ở đó mà đắc chí đi, khi nào chưa hết đắc chí thì đừng có tới!” Kiều Ưu Ưu vuốt tóc, anh bảo ai trẻ con chứ, có anh mới là trẻ con tới mức hết thuốc chữa.



Chương 5:



Một căn phòng uống trà bài trí giản dị tinh tế, nằm sát cạnh
ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 1820
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN