--> Tha Thứ Cho Anh, Yêu Em! (For Give Me, I Love You) - game1s.com
Polly po-cket

Tha Thứ Cho Anh, Yêu Em! (For Give Me, I Love You)

TẢI TRUYỆN VỀ ĐIỆN THOẠI
Khác hẳn với 3 truyện dài trước cùng tác giả, câu chuyện của Tha Thứ Cho Anh, Yêu Em! (For Give Me, I Love You) mang một dư vị buồn khiến không ít độc giả nuối tiếc và hụt hẫng. Hồng Sakura lần này để những nhân vật của mình phải đối mặt với những nỗi đau không lối thoát, những mối quan hệ rối rắm giữa tình bạn - tình yêu và trách nhiệm, cách nhân vật kể câu chuyện cũng hoàn toàn khác...

Tuy nhiên, sau tất cả những thay đổi ấy, truyện vẫn giữ văn phong nhẹ nhàng, đơn giản với những tình tiết đời thường - đôi khi lãng mạn, đôi khi trẻ con, đôi khi lại sâu lắng và khắc khoải - một nét rất riêng của Hồng Sakura

[Tải ảnh'>

Summary: Nàng là cô gái như thế nào? Khờ khạo? Dịu dàng? Nhí nhảnh đáng yêu? Hay bướng bỉnh? Sao nàng đối với hắn ngọt ngào thế? Sao lại lo cho sức khỏe của hắn? Nàng yêu hắn? Hắn có yêu nàng không? Tại sao hắn lại có những cảm giác như thế với nàng, mà khi ở bên các cô tình nhân khác, hắn không có?

Tình yêu đích thực, có những người nhận ra quá trễ.


1.

Có 1 con nhỏ đang nhìn hắn. Cứ như hắn là người ngoài hành tinh. Nhưng sao mặt nó hầm hầm thế kia? Hắn nhìn xuống chân, thôi rồi, hắn đang…đạp lên bụi mười giờ. Ủa, mà bụi mười giờ này là… của nhà hắn cơ mà. Hắn chống nạnh kênh lại. Con nhỏ chạy tới, xô hắn ra… 1 con cánh cam vừa…chầu trời vì cú đạp của hắn. Nhỏ nhìn thấy, nước mắt ứa ra, bỏ về không nói không rằng. Hắn tần ngần cả buổi. Đồ mít ướt!

Đó là năm hắn 11 tuổi. Vừa dọn đến khu này, ở trong 1 con hẻm nhỏ. Nhà nhỏ ở mặt tiền, quay lưng vào con hẻm đó.


2.

Hắn nép vào góc. Nhỏ đang đứng trước cửa, mặc bộ đồ lửng màu hồng , tay che nắng. “Nhỏ đó làm gì vào cái giờ ***i chang này?” - Hắn lẩm bẩm- “Không lẽ nó biết mình cúp tiết về nhà ngủ?”. Chợt cửa xịch mở, thì ra là em gái hắn, “hừ, cái mặt nó đang ngáy ngủ kìa, nhăn như khỉ đột”. Nhỏ hỏi han gì đó, và cô em nói gì đó, thì nhỏ móc ra 1 gói quà. Hắn mới nhớ hôm đó là sinh nhật mình. Nhưng tại sao nhỏ lại đưa quà trưa nắng thế này? Đồ điên!

Đó là năm hắn 15 tuổi. Hắn đã học chung trường với nhỏ 4 năm trời.

Hắn bảnh trai, cao ráo. Chưa hết, hắn thông minh, chơi bóng giỏi, đàn được ghi-ta. Chính vì thế , dù mới 15 tuổi mà hắn đã… “em này em kia” nổi tiếng khắp xóm, khắp trường. Hắn còn dụ được con nhỏ bán bò lá lốt ở đầu hẻm, ngày nào cũng dành cho hắn 1 phần. Trong trường, hắn mà ở đâu là con gái bu tới đó. Ai thích hắn cũng đáp lại hết, “không thì phụ lòng người ta”.

Hắn mở gói quà. Một con chuột nhồi bông. Ý gì? Có trời mới biết. Hắn cười khẩy, “chắc nhỏ này cũng “kết” mình đây mà”. Hắn liệng con chuột vào góc tủ. “ai chứ nhỏ này, vừa cù lần, vừa lùn tịt, tóc thì loe hoe…”. Hắn không đời nào lại quen với 1 đứa con gái như nhỏ. Dù thực ra, mặt nhỏ cũng dễ thương…


3.

“Mình chia tay đi anh” – Con bé cúi mặt.

Hắn sửng sốt. Nào giờ có ai dám đề nghị chia tay với hắn, toàn là hắn chán rồi xù. Con bé này… Nó chảnh thật. Nhưng hắn thích nó quá. Con bé đẹp như mơ, da trắng, mũi thanh, môi hồng… Mặc cho hắn năn nỉ thế nào, nó cũng không chịu bỏ qua. Trốn biệt và xua đuổi hắn. Hắn chẳng biết làm sao cả. “Mối tình đầu của tao lại kết thúc thế này sao?” Hắn hỏi thằng bạn thân. Long trầm tư 1 lúc rồi “tư vấn”: “Tâm lý con gái khó hiểu thật. Nếu tao là con gái thì còn chỉ dạy mày được!” Nói rồi Long cười nhăn răng. “Cái thằng, chẳng biết tình iu là gì. Người như mày thì ế dài độ!” Hắn bực mình phán.

Hắn đạp xe ngang nhà, thấy nhỏ đang ngồi học bài trong sân. Không biết tại sao hắn lại dừng xe. Và đứng đó nhìn nhỏ 1 lúc. Nhỏ trông thánh thiện thật… Hắn tiến lại gần, và nhỏ ngước lên. “Tìm Hảo à?”- Nhỏ hỏi. Hắn gật đầu và nhỏ chạy ra.

Hắn bắt đầu kể lể, chuyện tình yêu với con bé kia. Hắn hỏi nhỏ ý kiến, vì hắn cũng chẳng còn ai để hỏi nữa.

Nhỏ lắng nghe, đôi mắt mở to, nhưng dường như xa xăm. Rồi nhỏ thở dài: “Hoàng mua cái gì bé bé xinh xinh tặng cho em ấy đi. Ghi vào câu: “Forgive me, i love you!” là ổn thôi”. Ặc, sến kinh dị. Thế mà hắn cũng nghe theo, rồi cô bé cũng xiêu, hết giận, hết đòi chia tay. Hắn có hứa dắt nhỏ đi ăn để đa tạ, và rồi lời hứa đó cũng bị hắn quên mất.

Nhưng mối tình đầu năm 18 tuổi ấy của hắn cũng chẳng đi đến đâu.


4.

Vào ĐH, nàng theo Kinh tế, hắn và Long vào Bách Khoa. Nàng xinh ra hẳn, rất dễ thương. Nhưng xinh đẹp hình như không phải là điều mà hắn chú ý, hắn có thể thích 1 cô gái bình thường, nhưng nàng thì hắn vẫn vô cảm. Có lẽ hắn đã chai với khuôn mặt nàng. Hắn tò mò về nàng hơn trước vì thằng Long say nàng như điếu đổ. Mỗi khi nói chuyện với Long, hễ hắn mà nói gì xấu về nàng là nó lại bênh chằm chặp. Long không phải là thằng bốc đồng hay đa tình. Do đó, hắn cũng muốn tìm hiểu xem nàng có cái gì hay ho, mà khiến Long yêu đến vậy, trong khi mười mấy năm quen biết hắn không có cảm giác gì.

Những ngày cuối năm, ai nấy dọn dẹp nhà cửa đón Tết. Hắn đội cái nón giấy, vừa sơn xong cánh cửa sổ cuối cùng. Hắn rít 1 hồi thuốc, rồi lùi
ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 561
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN