--> Khi thiên thần mất đi đôi cánh - game1s.com

Khi thiên thần mất đi đôi cánh

... Con người ta, gặp nhau bởi duyên, yêu nhau bởi nợ và bên nhau bởi phận...
Anh - chàng sinh viên toàn năng, sở hữu những lợi thế khó ai có thể bì kịp.
Nàng - cô sinh viên năm nhất chân ướt chân ráo lên thành phố học đại học.
Một vỏ ngoài toả hào quang, một dung nhan bình dị...
Một trái tim được phủ bởi những vết chai, một tâm hồn trong sáng...
Một con người tàn độc, một nét ngây thơ đối chọi...
Gặp nhau bởi tình cờ, quen nhau bởi cái gọi là "oan gia", nên đôi bởi sự đồng điệu từ hai tâm hồn... Những rung cảm lần đầu, cảm xúc yêu thương đã qua một lần vỡ...
Mối tình đầu bất chợt trở lại, nàng bị giằng co, đứng giữa hai lựa chọn; anh bất an bởi trái tim là thứ vô phương níu giữ, một bàn tay bé nhỏ đẩy đưa ba người,...
Một màn cầu hôn bất ngờ... Một lễ cười mà hai nhân vật chính là anh... và cô gái không phải nàng - lễ cưới không ai, kể cả người trong cuộc phản đối, cũng chỉ bởi... chữ "ngờ". Tình yêu buộc phải nhún nhường trước dòng tình cảm thiêng liêng.
Một cô dâu với những phép tính hơn người...
Một bí mật động trời thổi bay tất cả...
Khi đã chạm đến tận cùng của nỗi đau, ta thấy gì?
Bản lĩnh của con người biểu hiện rõ nhất phải chăng là khi bị tước bỏ tất cả mọi thứ?
Đâu mới là giới hạn cuối cùng của sức chịu đựng?
Yêu, có nhất thiết phải giao nhau và bên nhau?

[Tải ảnh'>
Chương 1: Gia sư và chàng biên kịch

- Cháu gái! Cháu gái ơi! - Tiếng gọi khe khẽ khiến nó bừng tỉnh, cụ già nhìn nó mỉm cười:

- Có thể đổi ghế cho bà ra ngoài này được không cháu?

- Dạ được ạ!

Trời vẫn còn tối nhưng Tường Vi đã tỉnh ngủ hẳn. Tàu chầm chậm lăn bánh, những con đường quen thuộc dần khuất dạng. Vậy là sau những tháng ngày dài nỗ lực, nó đã có một tấm vé vào cánh cổng trường đại học mơ ước dù điểm thi vào chỉ vừa đủ dùng nhưng đối với nó như thế đã là quá ổn...

Bước ra khỏi nhà ga nhộn nhạo, nó buột miệng thốt ra một tiếng:

- Woa!

Cũng phải, với một đứa nhà quê suốt 18 năm trời chưa một lần rời xa cái xã nghèo như nó thì Hà Nội quá là mới mẻ, tất cả mọi thứ đều lạ lẫm.

- Đi xe không cháu?

Người đàn ông trung niên tiến xe lại gần, vui vẻ, thì ra người ở đây cũng thân thiện chứ đâu tới nỗi khó gần nhỉ?

- Dạ không ạ! Hì. Cháu đi xe bus.

- Thế mà không nói sớm - Nụ cười trên môi tắt cái rụp, chú ta quay xe
đi không thèm ngó lại lần nào.

- Ơ...

Nó đứng chết trân, herher, "con xin rút lại lời khen vừa rồi" Vi lẩm nhẩm rồi lục bản đồ trong túi lọ mọ đi ra trạm xe bus.

- Vi! Vi!

Quay người về phía phát sóng tiếng kêu, miệng nó từ trạng thái hai đường thẳng nằm đè lên nhau chuyển thành chữ O tròn vành vạnh.


- Tranggg!

Hai đứa chạy tới ôm lấy nhau, cảm động y như phim Hàn Quốc.

- Đã bảo cậu đứng đây đợi mà xách vali đi đâu vậy?

- Cậu bảo khi nào? Her. Rõ ràng nói tớ đứng trước cổng trường cậu ra đón còn gì?

- Thế bà nội chưa nhận được tin nhắn ah?

Lôi ra cái điện thoại với màn hình tối om om, vậy là hiểu rồi.

- Hết pin.

- Nản cậu quá đấy! Thôi mình về với tổ ấm thân yêu nào!

- Ghê thế! Hi.

*

Sau khi thu xếp hành lí và chào hỏi bà con "giếng làng", nó quyết định đi ngủ sớm cho lại sức. Vừa mới chợp mắt lại:

"Này người yêu ơi, hãy nói con đường anh sẽ qua. Và em sẽ chờ và em sẽ đợi... "

Trang bắt đầu cất lên cái giọng hát the thé không thể đỡ nổi của mình.

- Hix. Tha cho tớ đi ngủ đi mà.

- Her. Cứ ngủ đi nhưng đừng cấm tớ hát, người ta phải luyện tập để chuẩn bị thi Sao mai điểm hẹn.
Uỵch...

Nó ngã lăn quay từ trên giường xuống khi nghe thấy câu đó. Đành vậy, ai mà biết phải sống chung với lũ như thế này cơ chứ? Lôi cái quyển nhật kí mới mua ra, nó vẽ nhăng nhít rồi viết vài dòng:

Họ và tên: Thái Nguyễn Tường Vi

Tuổi: 18

Nghề nghiệp: Sinh viên

Nơi công tác: ĐH Kinh tế quốc dân.

Sở thích: Đọc sách, nghe nhạc ( đặc biệt là pop ballad ), thích bày ra mọi thứ nhưng chúa ghét dọn hậu quả, cụ tỉ là: thích nấu ăn nhưng ghét rửa bát, thích giặt đồ nhưng ghét phơi đồ, thích cắm hoa nhưng ghét dọn tàn tích, etc... , cũng như bao cô thiếu nữ thông thường có một sở thích có lẽ sẽ không bao giờ mai một: thích ngắm trai đẹp... nhưng... chỉ ngắm thôi!


Năng khiếu: Chắc có nhưng tới giờ vẫn chưa phát hiện ra.

Đôi dòng về bản thân: tự nhận thấy bản thân là chuỗi những mâu thuẫn đốp nhau chan chát mà chẳng tìm ra một lôgic toán học nào để gắn kết.

Là mem năm nhất, mới chân ướt chân ráo ra HN, ngoại hình, gia cảnh hay học lực đều ở mức trung bình=>18 tuổi đầu chưa có mảnh tình vắt vai (có lẽ thế!^^). Haiz... z.

Từng này chắc là đủ cho trang đầu rồi nhở? hơ. Cơ bản dân khối A nên dốt văn bẩm sinh thế nhưng vẫn tí tởn thích viết nhật kí. Híhí.

- Vi ơi! cậu tắt đèn cho tớ ngủ cái.- Trang nói với xuống từ trên giường, vừa nãy còn mới làm phiền nó xong, giờ đã q
ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 988
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN