--> Nếu như yêu - game1s.com
Ring ring

Nếu như yêu

“Yêu” có 3 chữ, “Hận” cũng có 3 chữ. Giữa yêu và hận khó có thể dung hòa. Nhưng chính vì quá yêu cho nên mới hận sâu. Cho nên làm tổn thương người mình yêu cũng tức là làm tổn thương mình. Vậy thì lựa chọn duy nhất để giải quyết món nợ vừa yêu vừa hận này thế nào? Mời các bạn cùng theo dõi truyện: Nếu như yêu của tác giả Born

[Tải ảnh'>
Chương mở đầu

Cộ vội vã chạy đến, vấp ngã không biết bao nhiêu lần, va phải biết bao nhiêu người, trên người cô đầy những vết xướt đến chảy máu, đau nhức vô cùng, nhưng cô mặc kệ, cô cắn răng chạy. Hai chân gần như không còn sức, rã rời như muốn lìa ra, đến cả thở cũng vô cùng khó khăn nhưng cô cố gắng chạy, bụng cô quặng thắt đầy đau đớn, cô phải gập cả người lại, nhưng cô vẫn cố kìm nén cơn đau xuống. Không chạy nổi cô cũng cố gắng chạy, đến khi không chạy nổi thật sự, cô lê từng bước chân khó nhọc đi về phía trước.

Trong đầu cô hình ảnh âu yếm của mình và người con trai mà cô yêu tối hôm qua xuất hiện cùng lời van cầu của cô:

- Có thể bỏ qua hận thù không?

Anh không trả lời cô, chỉ có vòng tay siết chặt lấy cô hơn, hơi thở nóng ấm của anh phủ đầy gương mặt cô, trao cho cô từng nụ hôn ngọt ngào. Từng nụ hôn của anh phủ khắp gương mặt của cô, xuống xương quai xanh của cô. Ngón tay anh bắt đầu len lõi vào trong áo cô, những ngón tay lạnh ngắt của anh chạm vào cơ thể cô làm nó nóng bừng lên. Từng chiếc cúc áo được mở bung ra.

Yêu và được yêu, đó là thứ hạnh phúc không dễ gì có được. Hai người họ cố nắm bắt từng phút giây hạnh phúc bên nhau. Cô nguyện trao cho anh tất cả tình yêu của mình, cả đời con gái mà cô luôn trân trọng và giữ gìn.

Từng giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống từ khoe mắt của cô theo từng trận đau đớn của cơ thể, nhưng lại là những giọt nước mắt hạnh phúc. Cô biết mình mãi mãi không hối hận. Không hối hận dù cô biết tương lai mai này chỉ tràn đầy đau khổ, nhưng cô cam tâm tình nguyện. Cô chỉ có một ước nguyện, đem tình yêu này hóa giải sự hận thù trong anh.

Những ngón tay cô vuốt ve vòm ngực vạm vỡ của anh, chạm vào vết sẹo dài trên lưng anh, những ngón tay cô trở nên run rẩy. Cô đưa môi tìm kiếm môi anh lần nữa rồi , quyện sâu vào trong đó sau đó cô hỏi anh trong nước mắt:

- Anh có yêu em không?

- Có, anh yêu em, mãi mãi yêu em – Anh khàn giọng đáp bên tai cô trong hơi thở gấp gáp.

Cô khẽ nhắm mắt lại, môi khẽ mĩm cười. Mãi mãi không hối hận, phút giây này cô mãi mãi không hối hận.

Cuối cùng công sức của cô cũng đã được đền bù, cái công trường cũ cuối cùng cũng hiện ra trước mặt cô. Cô nhìn thấy rất nhiều xe dựng trước cái nhà kho cũ của công trường, cô cũng nhìn thấy chiếc xe đua của anh dựng ở đó, một cơn ớn lạnh tràn ngập tâm hồn cô.

“Tất cả không phải là sự thật “ cô vừa đi vừa trấn an bản thân mình, cô tin anh yêu cô, cô tin anh không gạt cô, cô tin anh không nỡ đối xử tàn nhẫn với mình như vậy. Cô cắn chặt môi chọn lựa tin tưởng.

Cô thở dốc, đứng trước cánh cổng đi vào nhà kho, run rẩy đưa tay đẩy mạnh cánh cửa kho ra, trong lòng không ngừng run rẩy, hy vọng bản thân chưa đến quá muộn.

- Két …..

Cánh cửa cũ kỹ mở ra trong tiếng tim đập mạnh của cô, cô cố gắng điều hòa hô hấp của bản thân, cố gắng trấn tĩnh lại. Trong lòng cô luôn hy vọng tất cả đều không phải sự thật, bên trong chỉ là buổi tụ tập bình thường của bọn họ mà thôi, hoàn toàn không phải là một hình ảnh đáng ghê rợn nào.

Hai cánh cửa mở rộng ra hai bên, cô lập tức đưa mắt nhìn thẳng vào bên trong. Người bên trong cũng giật mình đồng loạt ngoái đầu nhìn về phía cánh cửa, trước mặt họ là một cô gái, quần áo bị rách, người đầy vết xước, tóc tai rối bời, cả người đầy mồ hôi, gương mặt lấm lem nhưng vẫn không che dấu được vẻ yêu kiều của cô.

Cô đưa mắt nhìn bao quát xung quanh rồi dừng lại ngay chính giữa nhà kho, nơi đó có một người đàn ông nằm bất động, trên người ông ta đầy vết máu đỏ loang dài trên mặt đất. Đôi mắt ông ta nhắm ghiền lại, nhưng bàn tay vẫn nắm chặt lấy chiếc áo sơ mi của người con trai ngồi bên cạnh.

Người con trai khụy một chân quỳ bên cạnh ông, trên tay còn cầm con dao, khắp người cũng đầy máu, máu nhuộm đỏ trên nền trắng của chiếc áo sơ mi trắng. Cô biết rõ chiếc áo đó, nó cũng chỉ là chiếc áo sơ mi bình thường thôi, nhưng khi nó khoát lên người người con trai đó thì cô lại thấy rất đẹp. Chính tay cô đã cẩn thận chọn chiếc áo đó, còn tự tay giặt và ủi phẳng, không có lấy một nếp nhăn nào.

Cả người cô lặng đi, đôi mắt trở nên vô hồn, cô bước từng bước một về phía trước, tiến về hai con người một nằm một quỳ đó.

Có một người định đứng ra chặn cô lại thì một người khác giữ hắn ta lại, cứ thế để cho cô tiến vào. Những người khác thấy vậy cũng không ngăn cản nữa, cứ để mặc cô từng bước từng bước khấp khểu đi vào. Đôi giày dưới chân của cô đã rách bươn và trầy xước, ngón chân của cô cũng chảy máu gây nhức nhói vô cùng, mỗi bước chân cô đi nặng như chì, như thể cô đi trên một con đường đầy gai nhọn. Mỗi một bước đau nhức tận xương tủy đến chảy máu.

Nhưng cô lại không hề thấy đau đớn vì những thứ đó, bởi vì tim cô đã chết từ lúc nhìn thấy hình ảnh kia. Tim chết rồi thì chẳng còn có thể thấy đau được nữa.

Nếu những người khác nhìn thấy họ sẽ sợ hãi hét lên, nhìn chằm chằm vào người đàn ông nằm dưới đất, rồi lao đến bên cạnh ông ta mà khóc lóc nức nở. Còn cô, cứ từng bước một tiến đến, nhưng ánh mắt cô thay vì dán vào người đàn ông kia thì cô lại nhìn chầm chầm vào chàng trai bên cạnh.

Cô nhìn anh một cách vô hồn, hình bóng anh lúc ẩn lúc hiện trong đôi mắt trong suốt của cô.

Anh từ lúc quay đầu nhìn thấy cô cũng chết lặng, nhìn cô từng bước từng bước tiến lại gần, con dao trên tay anh rơi xuống đất. Anh không biết làm gì, ánh mắt anh cũng không thể rời khỏi ánh mắt của cô, ánh mắt anh sững lại ẩn chứa sự đau xót nhìn toàn thân cô bị thương tích.

Cô cuối cùng cũng bước đến bên cạnh hai người họ, đứng thẳng trước mặt anh, bóng cô trong thật mong manh như cây liễu trước gió.

Anh chờ đợi một cơn thịnh nộ từ cô, một cái tát, những cú đấm, những cú cào cấu, những tiếng mắng chửi….nhưng cô không làm vậy, mà từ từ ngối xuống đối diện trước mặt anh, bốn mặt họ giao nhau, nhưng anh không còn nhìn thấy hình bóng anh trong mắt cô nữa.

Cô đưa tay gỡ tay người đàn ông đang siết chặt lấy áo anh ra, đặt cẩn thận trên người ông, cô lấy chiếc khăn tay đã nhăn nhúm ra cẩn thận giúp ông lau hết vết máu trên mặt ông, sau đó cẩn thận bỏ trở lại vào túi.

Anh nhìn chiếc khăn trên tay cô, chiếc khăn tay mà anh đã đền cho cô, cô cười tươi đắc ý đón nhận và được cô giữ gìn cẩn thận đã nhuốm đầy máu, lòng không khỏi dấy lên chua xót. Đôi bàn tay trắng ngần thon dài chưa từng làm việc nặng vì anh mà tập nấu cơm, giặt đồ giờ đây cũng nhuốm đầy máu, tim anh như bị ai thắt chặt.

Cô nhặt con dao của anh đánh rơi lên, giơ lên trước mặt nhìn ngắm nó, trên đó đầy máu, máu của người đàn ông nằm dưới đất, máu của ba cô, người thương yêu cô nhất trên thế gian này.

Anh nhìn tay cô siết chặt con dao, im lặng không nói gì hết, chỉ có chờ đợi, chờ đợi cô đâm lại mình để trả thù cho ba cô. Con dao giơ lên cao, nhưng mũi con dao không hướng về anh mà lại hướng về trái tim cô. Ngay khi con dao chạm vào vạt áo thì tay anh đã nhanh chóng chụp lấy tay cô giữ lại. Anh siết mạnh một cái kiểm soát tay cô rồi hẩy mạnh một cái, con dao văng ra khỏi tay cô.

Anh hất ngã cô lạnh lùng đứng dậy nhắc:

- Đừng quên, cô còn một người mẹ.

Phải! Sao cô lại quên mất cô còn một người mẹ. Mẹ cô vốn yếu đuối, bà sẽ thế nào khi hay tin chồng mất, nếu ngay cả cô cũng chết thì ai sẽ chăm sóc cho bà, ai sẽ làm chỗ dựa cho bà. Nghĩ đến đây, nước mắt cô rơi ra.

- Anh Phong! Cô ta tính sao. Cô ta đã chứng kiến rồi, nếu không giải quyết tốt, chúng ta sẽ có rắc rối với cảnh sát đó – Một kẻ buôn giọng thâm trầm bước ra hỏi.

Anh quay mặt nhìn cô, nhìn thấy những giọt nước mắt của cô rơi xuống, muốn giang tay lau đi những giọt nước mắt trên gương mặt cô, muốn xoa dịu trái tim đau đớn của cô. Nhưng anh siết tay lại lạnh lùng buông một tiếng:

- Tùy các người xử lí.

Hai tên lập tức bước ra đến bên cô lôi cô đứng dậy, kéo cô đi ra ngoài.

Cô không vùng quẫy chống cự, cũng không một tiếng kêu gào, cứ bất động mặc kệ bọn họ lôi đi, cô quay đầu lại nhìn anh, đôi mắt của cô không chứa sự tuyệt vọng, không chứa sự oán hận, cũng không chứa sự van xin. Anh không thể nhìn được gì từ đôi mắt của cô. Trước đây, chỉ cần nhìn vào đôi mắt cô, anh có thể biết được cô đang nghĩ gì.

Trước đây, suy nghĩ của cô rất đơn thuần, chỉ cần thấy cô cụp mắt nhìn chú chó nhỏ bị bỏ rơi phía bên kia đường, anh đã biết cô muốn nhận nuôi nó. Dù cô cố giấu đi chăng nữa, nhưng anh vẫn biết được cô đã đến định kì hàng tháng và bị nó hành đau bụng dữ dội…..cô luôn là một cô gái đơn thuần, không bao giờ ẩn chứa suy nghĩ sâu xa, càng đừng nói đến những âm mưu đen tối.

Có thể nói cô hoàn toàn khác với anh, cô là ánh sáng của thiên thần, còn anh là bóng đen hiểm ác. Vậy mà cô lại chấp nhận ở bên cạnh anh, lựa chọn yêu anh, dù biết anh là kẻ thù của cha cô, biết anh đang tìm cách trả thù ông. Cô từng ngây thơ nghĩ, có thể dùng tình yêu của cô để làm lắng dịu sự hận thù trong anh. Dùng tình yêu và cả cuộc đời còn lại của cô bù đắp nỗi đau của anh.

- Anh Phong, không xong rồi, cảnh sát đang đến đây – Một tên đàn em có nhiệm vụ canh gác đã vội vã chạy vào báo cáo.

- Anh Phong, bây giờ tính sao – Người thanh niên lúc nãy đứng ra ngăn cản tên kia ngăn cô vào lại gần anh hỏi.

- Thái, bảo bọn họ thả cô ta ra đi, chúng ta lo giải tán trước khi cảnh sát kéo đến – Anh bình tĩnh đáp.

- Nhưng cô ấy …..- Thái buâng khuâng do dự.

- Yên tâm, nếu cô ta dám hé răng lấy nữa lời tiết lộ, cứ khử cô ta và mẹ cô ta đi – Anh lớn tiếng nói lời đe dọa.

Bọn đàn em nghe vậy lập tức buông tay thả cô ra. Cả đám người nhanh chóng rút lui khỏi nơi này, căn nhà kho cũ lại trở nên vắng vẻ. Chỉ còn lại hai con người một còn sống, một đã chết.

Cô đã không còn sức lực để đứng dậy nữa, cô cố gắng bò lại xác ba mình, cảm giác đau đớn loan tỏa toàn thân cô, tim như chảy máu, đau đớn đến nỗi sống không bằng chết. Người cô yêu thương nhất, người vừa đêm qua đã kề tai cô thì thầm xác nhận “Anh yêu em, mãi mãi yêu em” , lại ngay lập tức ra tay sát hại ba của cô.

Đến gần xác ba cô, cô thổn thức kêu lên:

- Ba…ba….ba…con xin lỗi. Con sai rồi ….

Kêu xong cô gục ngã trên xác ba cô cho đến khi cảnh sát ập vào.

Sau khi ăn mừng cùng đám đàn em trở về nhà, toàn thân anh đầy mùi rượu, anh đã trả được thù cho cha mẹ, nhưng tại vì sao anh không có cảm giác vui sướng một chút nào cả. Anh dừng xe trước cửa nhà, gục đầu xuống vô lăng nhắm mắt nghỉ ngơi cho tỉnh rượu. Lát sau anh mới ngẩng đầu lên mệt mỏi định bước vào nha nằm nghỉ.

Anh còn nhớ, mỗi lần anh về trễ, vừa mở cửa nhà ra thì đã thấy một bóng dáng nhỏ bé ngồi co ro trên ghế sofa ngủ gục chờ anh về nhà. Mỗi lúc đó trong lòng anh cảm thấy rất ấm áp. Bước đến bên cô bế cô về phòng, nhưng những lúc đó cô đều tỉnh lại cười nói :

- Phong, anh về rồi.

Rồi nói với anh tíu tít không ngừng. Vội vã hâm nóng đồ ăn cho anh, ngồi nhìn anh ăn với ánh mắt ấm áp và vui sướng. Giờ đây đã không còn những giây phút đó nữa rồi.

Anh nhìn thấy ánh đèn ở nhà mình bật sáng, trong lòng bỗng thổn thức một điều gì đó, vội vàng lao nhanh vào nhà, hy vọng mở cánh cửa đằng sau ra, bóng dáng nhỏ bé ấy vẫn ngồi cuộn tròn chờ đợi anh như mọi ngày.

Anh vừa mở cửa, một bóng người đã lao đến ôm chầm lấy anh, dụi đầu vào lòng ngực của anh.

- Phong, anh về rồi.

Cũng là câu nói này, nhưng sao anh nghe lại thấy không được ấm áp chút nào cả. Cả người trong lòng anh cũng không có mang mùi hương dịu nhẹ của cô, không có cảm giác ấm áp của cô.

- Tú, sao em ở đây – Anh đẩy nhẹ người đó ra khỏi mình ngạc nhiên hỏi.

- Em không ở đây thì ở đâu – Tú nói giọng hờn dỗi, nhưng ngay sau đó, cô nhoẻn miệng cười – Phong, chúc mừng anh, anh đã trả được thù rồi.

- Phải! Anh đã trả được thù rồi – Anh cố gắng gượng cười đáp.

Anh vừa nói xong thì Tú nhón chân lên hôn môi anh, tay cô vòng qua cổ anh siết chặt, cô thổn thức nói:

- Phong! Em nhớ anh, yêu em đi.

Anh nhìn Tú thật lâu, sau đó cúi đầu xuống hôn lên môi cô, cô đáp lại anh nhiệt tình. Anh ôm Tú vào trong vòng tay, đi vào trong cô. Phong nhìn Tú, đây là cô gái rất yêu anh, vì anh mà chấp nhận tất cả, tìm mọi cách giúp anh trả thù, đây là cô gái anh nên yêu thương. Nhưng mà tại sao, ở bên cạnh Tú, anh lại không có cái thứ cảm giác say đắm như ở bên cạnh cô. Anh nhắm mắt lại, đôi mắt của cô xuất hiện trong đầu anh, tại sao trong đôi mắt đó không còn hình bóng anh, như anh chưa từng xuất hiện. Anh thà để cô oán hận anh còn hơn xem như anh không tồn tại.

Khi cô tỉnh dậy, bên cạnh cô là gương mặt khóc nức nở của mẹ cô. Bà đang mặc áo tang cho chồng, đôi mắt bà xưng húp cả lên, toàn thân vì tiếng nấc nghẹn mà run lên, trông đáng thương vô cùng. Cô đưa tay nắm lấy tay bà rồi gọi khẽ:

- Mẹ, đừng khóc, mẹ còn có con, không có mẹ, con không thể sống nỗi.

Đó chính là lời an ủi duy nhất dành cho mẹ cô, lời động viên tinh thần tốt nhất trong giây phút tuyệt vọng của đời bà. Bà còn có cô, bà sẽ không nhẫn tâm bỏ lại cô một mình cô đơn trên cõi đời này đâu. Cô biết điều đó, bởi vì cũng như ba cô, bà là người yêu thương cô nhất.

Mẹ cô nghe vậy càng khóc nhiều hơn nữa, bà ôm chầm lấy cô khóc nức nở:

- Mẹ sẽ không bỏ con, mẹ sẽ không bỏ con.

- Chị và cháu hãy yêm tâm, em nhất định phải trả thù cho anh hai – Một người bỗng lên tiếng nói.

Cô nhìn về người đó, đó là chú cô, ông có nét mặt của cha cô, xưa nay tình cảm hai anh em rất tốt, nhưng trước giờ, chú không xem vào chuyện làm ăn của ba cô nên một hai tháng mới ghé nhà cô một lần.

Ông cũng nhìn cô thương cảm đứa cháu gái, đứa con duy nhất của anh mình.

- Hãy đi theo chú, chú sẽ lo lắng cho hai mẹ con cháu. Chúng ta cùng trả thù cho cha con.

Cô nhìn ông khẽ nhắm mắt lại. Cô từng nói:” Oan oan tương báo biết bao giờ cho xong”.



Chương 1: Ăn bánh trả tiền


Sài Gòn vào những năm 20XX, bọn buôn lậu, và các băng nhóm giang hồ ngày càng rầm rộ và phát triển tinh vi hơn. Bọn chúng tìm đủ mọi mánh khóe để buôn bán trái phép và uy hiếp những doanh nghiệp không chịu khuất phục mình.

Trong đó có một băng nhóm rất có thế lực trú ngụ ở quận 4 Sài Gòn, chỉ cần nghe tên, các băng nhóm khác lập tức rút lui, không dám đắc tội. Các nhà doanh nghiệp cũng không dám cạnh tranh với các mặt hàng mà chúng sản xuất.

Bọn chúng kinh doanh từ vũ trường, quán bar, nhà hàng, khách sạn, khu trò chơi ….những trốn ăn chơi sa đọa hấp dẫn các thanh niên có tiền có bạc. Chỉ có một thứ bọn chúng tuyệt đối không buôn bán đó là thuốc phiện, chất kích thích, thuốc lắc ….cho nên đối với vài sự việc đánh lộn, chém giết ầm ĩ của chúng trong quán bar hay vũ trường, đều dùng tiền giải quyết dễ dàng.

Thủ lĩnh của băng nhóm đó là Trần Cảnh Phong, cũng là ông chủ của hơn 10 nhà hàng cao cấp, 15 khách sạn từ 5 sao trở lên, cộng với những vũ trường quán bar rải khắp mọi nơi từ Bắc vào Nam. Dưới tay anh có hàng trăm tên đàn em.

Người trong giới giang hồ không ai không nể mặt, người kinh doanh càng không dám đắc tội.

Vì vậy, có rất nhiều người con gái đeo bám xung quanh anh, nhưng người con gái duy nhất được bên cạnh anh là cô gái có tên Cẩm Tú. Người ngoài nhìn cô ta với con mắt đầy ngưỡng mộ lẫn ganh tỵ.

Trên người cô ta mặc toàn hàng hiệu, trang sức đắc tiền, xài thẻ vàng, cô ta được xem như là vợ của Cảnh Phong, mặc dù anh chưa từng thừa nhận, nhưng cũng chưa từng phủ nhận. Cô ta là người đã cùng anh trải qua những ngày tháng trả thù cho cha anh. Được xem là người tin cẩn, cô ta yêu anh đến nỗi chấp nhận bán thân để anh đạt được mục đích của mình.

Quán bar Free Men, 8 giờ 45 phút tối, ánh đèn rực rỡ đầy màu sắc khiến quán nổi bật trên con đường giữa lòng thành phố. Nơi trong đó có vài trăm nam thanh nữ tú đang vui vẻ chơi đùa nhảy nhót.

- Công việc làm ăn ở đây dạo này thế nào? – Cảnh Phong ngồi tựa người vào thành ghế sofa, tay cầm điếu thuốc, dáng bộ cực kỳ oai phong khiến người khác vừa ngưỡng mộ vừa sợ hãi.

Anh còn trẻ như vậy mà đã nắm trong tay một khối lượng tài sản kết xù. Đàn em nhiều vô số, cho nên việc quản lí đều giao cho bọn đàn em, còn anh chỉ thỉnh thoảng đến xem qua.

Người quản lí của quán Bar đang khúm núm cầm trong tay bản chi tiêu hàng ngày của quán báo cáo tình hình thu nhập của quán.

- Xem ra các anh quản lí rất tốt, tiếp tục như thế cho tôi – Cảnh Phong gập cuốn sổ chi tiêu lại quẳng sang một bên gật đầu hài lòng.

Người quản lí lén lút thở ra mừng rỡ. Mồ hôi trên trán nãy giờ rịn ra, nhưng không dám đưa tay gạt lấy, từng giọt từng giọt chạy xuống mắt cay xòe nhưng vẫn phải cố mở mắt to.

- Được rồi, anh tiếp tục làm việc của mình đi, tôi muốn ngồi đây một lúc – Cảnh Phong phất tay xua người quản lí đi, tay kia dụi điếu thuốc đã tàn xuống gạt.

Người quản lí vội cúi đầu cáo lui, để lại anh ngồi trầm tư ở đó, hai ba tên đàn em theo sau đứng chắp tay im lặng, nhìn vào cảnh tượng này trông cực kỳ oai phong nhưng cũng cực kì nguy hiểm, khiến không ai dám đến gần.

Cảnh Phong chậm rãi đưa mắt nhìn những cô cậu còn khá trẻ đang uốn éo mình trên sàn nhảy theo điệu nhạc xập xình, anh cười lạnh một cái rồi, đưa tay rút một điếu thuốc ra chậm rãi đưa lên môi. Một tên đàn em ngay lập tức bật lửa đưa tới châm thuốc cho anh một cách thận trọng, sau đó lại đứng nghiêm trang như cũ.

Một vài cô gái ngồi xung quanh cứ đưa mắt nhìn anh đầy ngưỡng mộ, 26 tuổi đã là ông chủ lớn, lại có gương mặt cực kỳ điển trai, cả người toát lên sự phong độ đến vô cùng, hỏi xem có cô gái nào nhìn thấy anh mà không ngưỡng mộ, mà không mê đắm.

- Ồ, anh Phong, không ngờ được gặp anh ở đây – Một gã đàn ông đầu trọc lóc, có cái bụng bia đi ngang qua bàn anh đang ngồi bèn reo lên mừng rỡ.

Hắn ta đang ôm eo một cô gái vẻ mặt trầm lặng bước vào. Hắn tỏ ra thân thiết bước đến bên bàn Cảnh Phong ngồi xuống, cô gái bị hắn đẩy ra đứng im lặng một bên, còn hắn tự nhiên đưa tay cầm chai rượu XO trên bàn, rót vào cái ly trống một cách cẩn thận, khóe miệng nịnh nọt cất lên:

- Anh Phong, hôm nay nể mặt em, uống với em một ly rượu có được không?

Hắn ta vừa nói xong vừa nhìn Cảnh Phong vẻ mặt chờ đợi, tay cầm ly rượu giơ lên kính cẩn.

Khóe môi Cảnh Phong nhếch lên một cách khinh bỉ, thổi qua một luồng khói thuốc vào mặt gã, rồi chậm rãi dụi tắt điếu thuốc trên tay, nhỏm người đón ly rượu trên tay hắn ta, một hơi uống cạn.

- Cạch – Anh đặt mạnh ly rượu xuống bàn rồi rừng mắt nhìn hắn, khiến tên trọc hoảng hốt, sợ hãi.

Chẳng là dạo trước, thay vì giao hàng cho bên của Cảnh Phong, hắn ta lại giao ở bên khác, có lợi nhuận cao hơn. Cho nên trước ánh mắt đỏ ngầu của Cảnh Phong, hắn ta không khỏi sợ hãi, hắn ta lắp liếm nói:

- Anh Phong, anh cũng biết mà, kinh doanh dạo này rất khó khăn, vật chất tăng cao, khó lòng mua được hàng, chỗ em cũng vậy. Công nhân của em cũng đang thất nghiệp cho nên tụi em mới chậm giao hàng ở bên anh như thế, chứ đâu phải em muốn .

Ánh mắt của Cảnh Phong vẫn không dịu lại, nhưng khóe miệng anh lại cong lên một nụ cười lạnh đáng sợ:

- Tôi hiểu mà. Chúng ta ra đời làm ăn, bên nào mua cao hơn thì ông nên bán bên đó, như vậy mới có lợi cho bản thân. Tôi đâu thể nào trách ông được.

Một lời nói khách sáo, lẽ nào gã đầu trọc lại không biết, nhưng ít ra thì ông ta cũng có một chỗ dựa vững chắc nên không sợ người trước mặt của mình và cũng đoán Cảnh Phong không dám làm gì mình. Vẻ mặt ông ta có chút đắc ý thầm nghĩ :” Tao chịu đến nói với mày vài câu là đã nể mặc mày lắm rồi”

- Anh cũng biết đó, ông cậu tôi là đội trưởng đội điều tra tệ nan xã hội, dạo này ông ấy bỗng đâm ra bực bội, thường xuyên cho cấp dưới đi truy xét các quán bar, vũ trường ….

Gã đầu trọc nói rất nhẹ, nhưng hàm ý đe dọa rõ rệt. Cảnh Phong khẽ cười ngồi im lặng nghe lão ta huyên thuyên một hồi rồi nhấc điện thoại ra bấm số. Thì thầm vài câu, sau đó cúp máy. Chậm rãi rót cho mình ly rượu, ánh mắt nheo lại nhìn vẻ mặt ngông cuồng của gã đầu trọc cười nhạt.

Chỉ vài phút sau, điện thoại của gã đầu trọc vang lên, hắn ta nhìn số rồi vội vàng bắt máy, hắn vâng dạ một hồi rồi tái mặt liếc nhìn Cảnh Phong, anh vẫn bình thản uống ly rượu trên tay mình.

Gã đầu trọc cúp máy xong nhìn Cảnh Phong mếu máo khẩn cầu:

- Anh Phong, em sai rồi. Xin anh tha cho em lần này đi, từ nay em sẽ không dám nữa đâu. Em còn vợ con và đám công nhân, nếu anh dẹp đi, bọn họ lấy gì mà sống.

Anh nhếch môi đổ thêm rượu vào ly rồi đẩy về phía hắn, cười như không cười nói:

- Lúc nãy ông kính tôi, bây giờ tôi cũng kính lại ông.

Gã đầu trọc e dè nhìn anh sợ hãi rồi nâng ly rượu uống một hơi, Cảnh Phong cười nói:

- Tốt! Coi như nể mặt cậu ông, tôi tha cho ông lần này.

Gã đầu trọc mừng rỡ vội vàng vội vã cảm ơn.

- Cút đi – Cảnh Phong lạnh lùng thẳng thừng xua đuổi không một chút nể mặt.

Hắn ta vội vàng đứng dậy kéo cô gái đang đứng im lặng định bỏ đi. Cảnh Phong lúc này ngẩng đầu nhìn theo, ánh mắt vô tình chạm vào gương mặt của cô gái. Cả người anh sững lại bất động.

Đôi mặt cô gái cực kì lạnh lẽo quét qua gương mặt đẹp nhưng bất động tựa như một tảng băng của Cảnh Phong một cái rồi dời mắt đi ngay, biểu cảm thờ ơ lạnh nhạt vô cùng. Sau đó bước chân theo gã đầu trọc.

- Khoan đã ….

- Anh lại muốn gì đây? – Cô giận dữ nhìn anh hỏi sau khi bị bọn đàn em của anh bắt ép đến căn biệt thự này rồi quăng cô lên giường, trói chặt tay chân để cô không vùng vẫy.

- Em đoán xem – Anh cười cười nhìn cô trả lời.

Sau khi anh phát hiện cô gái đi cùng gã đầu trọc là cô, lại biết cô cùng hắn vừa ngã giá đi đêm với nhau, chuẩn bị đi đến khách sạn thì tức giận gạt tên đầu trọc đi, nắm tay cô kéo thẳng ra ngoài. Chẳng ngờ cô lại giơ tay tát mạnh vào mặt anh, bọn đàn em đi theo sau lưng cũng hết sức ngạc nhiên, đang định tiến lại gần thì anh phất tay xua đuổi. Anh cứ nghĩ cô sẽ trách mắng mình vì những chuyện trước đây, không ngờ cô lại nói :

- Đừng có cản trở tôi làm ăn.

Nghe xong câu nói đó, khiến anh tức đến nỗi khí huyết sôi bùng lên, tức giận nói:

- Hắn trả em bao nhiêu, tôi trả gấp 3 lần.

- Không cần …

- Gấp 5 lần …

Cô cười nhạt quay lưng bỏ đi.

- Em ra giá đi? – Anh thở dài nhún nhường bảo.

- Bao nhiêu cũng được à? – Cô khẽ cười đắc ý quay người lại hỏi.

- Đúng vậy – Anh gật đầu khẳng định.

- Xem ra nếu tôi nói, phải trả gấp 10, 20 lần thì anh cũng sẽ đồng ý, đối với anh số tiền này chẳng qua như muối bỏ biển mà thôi đúng không? – Cô nhìn gương mặt đầy quyết đoán của anh khẽ cười nói – Nhưng xin lỗi, tôi có thể bán rẻ cho tất cả mọi người thân xác tôi, thậm chí cho không họ nhưng tuyệt đối không bán cho anh .

Nói xong cô bước đi thật nhanh, mặc kệ sắc mặt giận dữ của anh cùng tiếng gọi :

- Hoàng Kiều Chinh, em đứng lại đó cho anh.

Nhưng cô vẫn bước đi như không hề nghe thấy tiếng gọi đầy tức giận đó. Cảnh Phong thấy cô không chút sợ hãi, dừng lại giây phút nào, trong lòng dâng lên một ngọn lửa. Chưa bao giờ anh lại tỏ ra giận dữ mất bình tĩnh như thế kể cả đứng trước đối thủ đáng gờm.

Cô khiến anh tức giận đến nỗi sai người bắt cô đem lên xe rồi chở đến biệt thự này.

Tay chân bị trói, cô “ hừ” một cái rồi quay mặt đi không thèm đáp cũng không thèm liếc nhìn anh lấy một cái, lạnh lùng đến nỗi khiến tim anh thấy đau nhói, một cơn giận bùng lên, anh bước đến bên cạnh cô, đưa tay nắm chặt cằm cô giữ lại rồi xoay mặt cô đối diện mặt anh.

Cô giận dữ trừng mắt nhìn anh, muốn thoát khỏi tay anh nhưng không tài nào thoát được. Cô bèn phun một bãi nước bọt vào mặt anh, ánh mắt nhìn anh đầy thách thức.

- Em ….- Anh giận run người, cả bờ vai vạm vỡ và rắn chắc của anh cũng run lên thấy rõ sự kìm nén cơn giận của anh trong lòng, anh hít một hơi rồi đưa tay áo lau đi nước miếng của cô trên mặt mình.

Sau đó từ từ cởi áo khoát của mình ra, quăng mạnh xuống đất, ánh mắt nhìn cô như thêu như đốt.

- Thả tôi ra – Cô hoảng sợ trước ánh mắt của anh, co người lại, rồi hét lên.

- Em nghĩ tôi sẽ thả em ra sao? – Anh lạnh giọng hỏi.

Cô sợ hãi vội vã trườn người tránh né, nhưng cô càng tránh thì càng vô tình cả người cô đều nằm trên cái giường trắng êm mượt, chiếc váy cô mặc tốc lên cao, để hở một đôi chân trần đầy quyến rũ. Một hình ảnh đầy khiêu khích đối với dục vọng đang căng trào trong anh.

Anh nắm lấy cái áo sơ mi của mình giật mạnh, những cái nút bị rơi ra, chiếc áo nhanh chóng để lộ một khoảng ngực trần vạm vỡ. Cô hoảng sợ co người lại nhìn anh mắng:

- Anh là đồ tồi. Anh là thằng khốn. Anh muốn làm gì ….

Nhưng cô chỉ chửi được đến đó thôi đã bị môi anh chặn lại. Môi anh mịn màng, ngọt ngào cuồng dã chiếm đoạt môi cô, cắn mút điên cuồng không cho cô một phút giây yên nghỉ, một nụ hôn khao khát mong chờ từ rất lâu. Mùi hương trên người anh tỏa ra hết sức quen thuộc, khiến cô có chút ngây người, nhưng nhanh chóng tỉnh táo lại. Bờ ngực phập phồng nhìn gương mặt quen thuộc kia, tim cô nhói đau vô cùng.

- Tại sao? Tại sao ? – Trong lòng không ngừng hỏi tại sao. Muốn hỏi anh rốt cuộc xem cô là gì? Rất nhiều điều muốn hỏi, nhưng cũng rất nhiều nỗi hận trong lòng.

Cô tức giận phản kháng bằng cách cắn chặt môi không cho anh tiếp tục xông vào. Cơ thể nóng rực của anh như muốn trào ra, nhưng lại bị cô chặn lại, khiến anh tức giận dừng lại nhìn cô, đối diện với ánh mắt không khuất phục và đang không ngừng vùng vẫy tìm lối thoát của cô.

Một chút đau đớn trong lòng dâng lên, ánh mắt mà trước đây luôn nhìn anh với nụ cười thì giờ đây thì giờ đây chỉ toàn sự căm ghét.

- Thả tôi ra – Cô gằn từng tiếng nói.

- Em nghĩ xem …- Anh cười giễu cợt nhìn cô, sau đó dán lên môi căng mộng của cô, quyến luyến đem hơi thở cực nóng hít lấy hương thơm trên cơ thể cô.

Mùi hương thoang thoảng bay trong không khí dường như đọng lại, càng kích thích khứu giác của anh. Nhiệt độ trong phòng càng lúc càng tăng.

Thân hình nhỏ nhắn của cô trên giường khiến bàn tay anh không cam chịu mà tiếp tục di chuyển trên thân thể cô cuối cùng chạm vào phần mềm mại trên ngực cô. Mái tóc đen mềm mãi có chút rối tung lộn xộn của cô cùng với gương mặt đã đỏ hồng . Ánh mắt anh rừng rực lửa nóng cơ hồ như có thể thiêu đốt hết mọi thứ, con ngươi nóng rực nhìn chằm chằm vào thân thể mềm mại , đầu lưỡi bá đạo của anh khẽ khiêu khích đôi môi đỏ hồng như trái anh đào của cô để anh có thể tự do tiến vào.

Cả người cô run lên, vô thức đắm chìm trong mùi hương quen thuộc kia, có thể cảm giác được một đôi bàn tay ấm áp vô cùng quen thuộc đang nhen nhóm từng ngọn lửa trên thân thể mình.

- Vì cái gì? – Anh kinh ngạc kêu lên khi phần thân thể xâm nhập nơi nhạy cảm của cô, nắm chặt vai cô buộc cô phải đối mặt với khuôn mặt đầy thịnh nộ của anh lúc này.

Cái gì mà vì cái gì? Cô còn chưa kịp phản ứng lại với hàm ý trong lời anh nói thì đột nhiên anh đã thô bạo tách hai chân cô ra, thẳng người, rồi đem dục vọng của anh tiến thẳng vào cơ thể cô.

Trong nháy mắt, cô nghe được tiếng rên rỉ khó có thể kiềm chế được phát ra từ cổ họng anh, cảm nhận được cơ thể anh đang hưng phấn dị thường…

Nước mắt nóng bỏng từ khóe mắt cô chảy dọc xuống.

Cô khóc, cô mắng… nhưng tất cả đều không thay đổi được sự thật đã và đang phát sinh, điều cô sợ nhất đã trở thành sự thật, bất luận cô có cố gắng giãy dụa đến thế nào cũng không ngăn cản được anh xâm nhập vào cơ thể cô, không chối bỏ được sự thật khiến thân thể cô bất giác trở nên co rúm này kèm theo sự đau đớn vô cùng.

- Đây là lần thứ 2 sao? – Anh kinh ngạc trước những phản ứng của cô.

Cảnh Phong cứ nghĩ thời gian lâu như vậy, cô hận anh như vậy. Lại thấy cô cùng cái tên khốn kia làm cuộc mua bán, cứ nghĩ bản thân đã dồn ép cô vào con đường bán thân kiếm sống, anh cảm thấy vô cùng ân hận, cho nên mới bắt ép cô đến đây. Nhưng phản ứng của cô, cái phản ứng chỉ có ở những cô gái thuần khiết chứ không phải là giả vờ thuần khiết để làm thích thú những kẻ bệnh hoạn khiến anh giật mình.

Lần đầu tiên của cô đã trao trọn cho anh, đây là lần thứ hai.

Cô không đáp, đôi mắt nhìn anh long lanh, có sự uất ức, có sự căm giận.

Anh vội vàng đưa tay vuốt ve gương mặt cô an ủi. Nhìn lại những giấu vết mà bản thân đã thô lỗ để lại trên người cô, anh thấy cổ họng đắng ghét, đau xót nói:

- Xin lỗi …..anh không biết.

Cô mím môi nhìn anh, sóng mũi cay xòe, khóe mắt rơi ra những giọt nước mắt nóng hổi. Anh đau xót cuối xuống hôn lên lên những giọt nước mắt đọng trên gương mặt cô. Những nụ hôn dịu dàng từ từ di chuyển khắp nơi trên gương mặt cô.

Cô nhìn thấy trong mắt anh một sự đau xót, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa hình ảnh cô khiến cô run động, đôi mắt đã từng khiến cô yêu say đắm.

Sợi dây trói tay cô đã bị cởi bỏ ra từ lúc nào không biết. Nhưng cô hoàn toàn quên mất cảm giác kháng cự, chỉ có một cảm giác điên cuồng giống như bị đè nén lâu ngày , thẩm sâu trong lòng muốn phóng thích, không ngừng phóng thích.

Cô chớp mắt nhìn người đàn ông trước mặt mình, anh từ từ đặt cô xuống giường , mái tóc mềm mại xõa ra trên gối, ga giường một màu trắng tinh khiết hòa hợp với nước da trắng mịn của cô.

- Gọi tên anh đi. Anh muốn em gọi tên anh như trước đây – Thấy cô đã không còn chống đối, lòng anh vui mừng khôn xiết, anh khẽ nói bên vành tai cô .

Nghe anh nói, cô đưa đôi mắt cùng rèm mi cong đang cụp xuống của mình nhìn anh đầy đau đớn. Tay cô sờ lên một vết tròn đứt đoạn, dấu vết mà răng cô đã để lại, cảm giác run run. Cuối cùng cô khàn giọng hỏi:

- Anh có yêu em không?

Anh sững người trước câu hỏi của cô.

Trước đây cô từng hỏi anh như vậy, đó cũng là câu cuối cùng cô hỏi anh trước khi hai người xa nhau. Cuối cùng anh đã trả lời là có, nhưng sau đó, ba cô chết trong tay anh.

Thấy anh sững người không trả lời, cô khẽ cười nói:

- Vậy thì tiếp tục đi.

Nói xong cô vòng tay lên cổ anh, tự động hiến dâng thân thể mình. Trên người họ đã không còn thứ ngăn cách nào nữa…. Một giọt nước mắt của cô rơi xuống trong hơi thở gấp gáp.

Cô đã sai rồi sao? Sự tao nhã, sự lý trí, sự si tình của anh… tất cả đều là giả dối sao?

Tất cả chỉ để lừa gạt cô, tất cả đều để che giấu bản chất đê tiện không bằng cầm thú của anh ta sao?

Cô nhắm mắt lại, sự cọ xát khác thường đã gần như làm cho cô không còn chút lực phản kháng, điều cô có thể làm lúc này là nhẫn nhục chờ quá trình này kết thúc, chỉ mong anh ta có thể chấm dứt sớm một chút.

Nhưng… quá trình này dường như kéo dài bất tận, anh không ngừng thay đổi tư thế, hưởng thụ khoái cảm theo từng lần thay đổi góc độ, vật mạnh mẽ của đàn ông không ngừng xâm nhập vào cơ thể cô, khiến cô không thể nào vờ quên được sự tồn tại của nó.

Khi anh tỉnh lại, cảm giác thỏa mãn dâng tràn, muốn đưa tay ôm lấy thân thể nhỏ nhắn của cô, nhưng bên cạnh hoàn toàn trống không. Anh giật mình mở choàng mắt ra tìm kiếm xung quanh, tất cả chỉ là một nỗi trống không lạnh lẽo, không hề thấy bóng dáng cô.

Trên bàn đầu giường có mãnh giấy viết tay và một số tiền . Anh nhận ra là nét chữ tròn trĩnh ngay ngắn rất đẹp của cô liền đưa tay cầm lên đọc:

Tối qua anh phục vụ rất tốt. Tiếc rằng tôi chỉ có bao nhiêu đó tiền thôi.

Tạm biệt

Ngắn gọn vô cùng, không có thêm một chút gì nữa. Đêm qua là một cuộc mua bán, cô là người mua , còn anh là người bán. Cảnh Phong tức giận vò nát tờ giấy trong bàn tay to khỏe của mình, rồi ném mạnh vào góc tường.

Anh tức giận, đứng bật dậy điên cuồng đập phá cho hả cơn giận. Những tờ tiền cô đặt trên bàn bị cú hất chân của anh làm bay lên rồi từ từ rơi xuống chậm rãi. Cảnh Phong nhắm mắt ngồi bệch xuống, hơi thở đầy kích động, xót xa trào dâng.

Tiếng đồ đạc vỡ tan từ trong căn biệt thự vang xa. Khiến hai người ngồi trong xe, một người khẽ nhếch miệng cười, một người gác tay chầm ngâm.

- Cháu làm tốt lắm. Chúng ta đợi ngày này đã rất lâu rồi.

Cô gái khẽ nhắm mắt lại, rồi từ từ mở mắt ra, ánh mắt cô trở nên đỏ ngầu, tay bấu mạnh lên chiếc váy cô đang mặc , móng tay ấn sâu trên bắp đùi của bản thân, cảm nhận nỗi đau luôn tồn tại trong trái tim tổn thương của bản thân.

- Đi thôi – Người đàn ông lên tiếng.

Tài xế gật đầu rồi lập tức đề máy xe chạy đi.

Cô nhìn căn biệt thự đang từ từ bị bỏ lại phía sau, căn biệt thự mà cô và ba đã từng sống những ngày hạnh phúc. Mọi chuyện trong quá khứ từ từ tràn về.

Sân trường đại học đầy ồn ào náo nhiệt khi mà buổi văn nghệ diễn ra sôi nỗi.

- Tiếp theo là tiết mục song ca của khoa quản trị năm thứ hai do hai mỹ nữ xinh đẹp song ca .

Tiếng của Vĩ Thanh, anh chàng bí thư của khoa cô ồn ồn vang lên khiến cô muốn choáng voáng :”Gì mà mữ nữ xinh đẹp chứ, thật là nổ quá đi mất”. Mà không biết Cẩm Tú đi đâu rồi không biết nữa để lại cô một mình ở đây. Tiết mục song ca mà chỉ có mình cô thì làm thế nào đây, mà giọng ca chính lại là Cẩm Tú chứ không phải là cô mới khổ.

Cô nhìn các bạn đang chuẩn bị chạy ra múa minh họa cho cô, nhân vật phụ đã sẵn sàng nhưng nhân vật chính thì không thấy đâu. Cô nhăn mày hỏi các bạn:

- Đã liên lạc được với Tú chưa?

Các bạn lắc đầu , một người lên tiếng trả lời:

- Điện thoại của Cẩm Tú tắt máy, chẳng thể nào liên lạc được với cô ấy.

Cô thở dài, cái cô bạn thân này của cô là chúa lề mề, nói không chừng đã quên mất hôm nay là ngày biểu diễn văn nghệ. Ngày hôm qua cô đã dặn đi dặn lại rất nhiều lần, thậm chí còn cài đặt điện thoại hẹn giờ nhắc nhở. Vậy mà….

- Thôi vậy, Chinh lên hát trước đi. Để xem Tú có đến kịp rồi lên hát sau vậy – Một người bạn khuyên.

- Đành phải vậy thôi – Cô thở dài gật đầu cầm micro chuẩn bị ra trong khi tiếng nhạc bắt đầu vang lên, đội múa chuẩn bị ra trước.

Vĩ Thanh ló đầu vào quan sát, cậu ta nhíu mày hỏi:

- Cẩm Tú chưa đến à.

- Em ra trước, bạn ấy ra sau – Cô vội che dấu giúp Cẩm Tú.

Đối với anh chàng khúc gỗ Vĩ Thanh này, cô đành phải nói dối thôi, nếu không Cẩm tú chắc chắn là sẽ bị anh ta mắng rất thảm thương.

- Được rồi, ra đi – Vĩ Thanh gật đầu bảo.

Vĩ Thanh vừa nói xong liền đi ra ngoài, Cẩm Tú cũng vừa lúc chạy đến.

- Tới chưa? – Cẩm Tú thở hổn hểnh chạy ào ào vào hỏi, mặt mũi cô nàng đầy mồ hôi.

- Tới rồi, mình ra trước đây, lau mặt đoàng hoàng đi rồi ra – Cô vội giữ bạn lại rồi đáp.

Nói xong rồi, cô cầm micro đi ra vừa kịp lúc bắt đầu bài hát. Cô hát không hay lắm, nhưng giọng cô trong trẻo và trầm ấm. bài hát lại nhẹ nhàng nên rất hợp với giọng cô, khiến mọi người im lặng lắng nghe.

Cẩm Tú nhanh chóng bước lên hòa cùng giọng ca của cô. Cả hai cùng chìm đắm trong bài hát. Nhưng giọng của Cẩm Tú mới thật sự khiến mọi người chìm trong cảm xúc, cô ấy là giọng ca vàng của khoa. Còn cô, chỉ là người hát bè cho bài hát thêm hay mà thôi.

Vốn dĩ cô chẳng hứng thú với việc ca hát này, nhưng cô cứ bị Cẩm Tú năn nỉ ỉ ôi :

- Không có bạn, mình chẳng có hứng thú để hát tí nào. Bạn là nguồn cảm xúc của mình, là sự tự tin của mình, là giọng hát của mình….Bạn không tham gia làm sao mình có thể hát chứ…

Cẩm Tú lúc nào cũng thế, cứ nâng cô lên cao, nịnh nọt một cách trắng trợn nhưng luôn khiến cô phì cười chấp nhận. Cô thật là chịu thua cô bạn này của mình, chẳng làm sao từ chối được cái giọng trẻ con nhõng nhẽo của cô ấy. Có lẽ vì vậy mà cô và Cẩm Tú vừa bắt đầu gặp nhau đã thích nhau rồi trở thành bạn thân nhanh chóng.

Bài hát vừa kết thúc, cô và Cẩm Tú nhận được một tràng pháo tay vang dội. Hai người cuối đầu mĩm cười chào mọi người rồi nắm tay nhau đi xuống khán đài.

- Tuyệt quá, buổi biểu diễn của chúng ta rất thành công – Mọi người vỗ tay đôm đốp khen ngợi.

- Cám ơn…cám ơn…khen nữa đi – Cẩm Tú tươi cười không một chút khách sáo đón nhận những lời khen ngợi kia.

- Ui da … kẻ nào dám đánh bổn cô nương – Đang đắc ý bỗng nhiên Cẩm Tú bị ai đó cốc một cái thật đau vào đầu, cô đưa tay xoa xoa đầu rồi xoay người trừng mắt tìm kiếm kẻ thủ phạm.

Cô thấy anh chàng Vĩ Thanh đang đứng khoanh tay nghiêm nghị nhìn cô soi mói. Cô hơi chột dạ, biết anh ta chuẩn bị mắng cô vì cái tội đến trễ cho mà xem. Cô cung tay trừng mắt nhìn anh ta sẵn sàng cuộc chiến đấu võ mồm với anh ta.

Vĩ Thanh thấy sự ngang ngược của cô bèn thở dài lắc đầu bỏ đi không thèm chấp với cô nàng vô kỷ luật này nữa.

Thấy Vĩ Thanh không thèm nói gì bỏ đi, Cẩm Tú đưa tay thụt cùi trỏ vào mạng sườn của cô, thì thầm hỏi:

- Anh ta làm sao vậy, tự nhiên lại bỏ đi.

- Sao đây, ngày nào cũng cãi nhau với anh ta riết ghiền rồi à. Anh ta không cãi nhau với bạn nên buồn à hay là bạn có ý gì với người ta đó. Khai ra mau – Cô mĩm cười trêu chọc.

- Xí , ai thèm có ý gì với anh ta – Cẩm tú bĩu môi đáp – Người ta chỉ có mỗi bạn thôi – Nói rồi vòng tay ôm cô.

- Rồi…rồi…biết rồi – Cô thở dài nhìn đứa bạn đang ôm chầm mình nói – Buông tay ra đi, thấy ghê quá đi hà. Người ta nhìn vào tưởng hai đứa mình là dân đồng tính thì mệt đó.

- Không buông ….ai hiểu lầm cho hiểu lầm luôn – Cẩm Tú ương bướng lắc đầu nhất quyết không chịu buông tay.

- Này, bạn không đói bụng à, mình thì đói rã ruột rồi nè – Cô chịu thua nói.

- Mình muốn ăn buffe – Cẩm Tú nhỏng nhẻo nói.

- Được, đi thôi – Cô cười đồng ý như đang chiều một đứa trẻ vậy.

Cẩm Tú nghe vậy thì vui vẻ buông tay ra khỏi người cô.

Cả hai đi đến một nhà hàng buffe ngay trung tâm thành phố, nơi này rất nổi tiếng bởi đồ ăn rất ngon và tươi sống. Cẩm tú vừa đặt chân vào đây thì đã thích chí reo mừng, chạy thật nhanh đến cửa vào. Cô lập tức bị một cô nhân viên chặn lại, vì cô chưa có dán thẻ.

Vẻ buồn rầu, Cẩm Tú đành xụ mặt quay đầu chờ đợi bước chân chậm rãi của cô đến trong đôi mắt đầy mong đợi. Cô nhìn đôi mắt đó mà phì cười, đứa bạn thân của cô chẳng khác nào là một đứa trẻ, lúc nào cũng nhõng nhẽo cho được.

Nhân viên quản lý thấy cô đến bèn bước đến cuối đầu chào cô.

- Cô Kiều Chinh. Cô đến đây ăn sao?

Cô gật đầu cười đáp lại , rồi nhỏ nhẹ nói:

- Cho tôi hai suất.

Vừa nói cô vừa rút tiền ra định trả tiền thì quản lý lập tức nói:

- Không cần đâu, ông chủ bảo, khi nào cô và bạn cô đến cứ tự nhiên đi vào.

Nhưng cô vẫn nhất quyết đặt tiền trên bàn bảo:

- Không cần đâu. Làm ăn cho ra làm ăn.

Người quản lý chưng ra vẻ mặt khó xử, ai cũng biết cô là con gái duy nhất của ông chủ nhà hàng này. Sớm muộn gì nhà hàng này cũng nằm trong tay của cô, bây giờ làm thân với cô, sau này sẽ đỡ phải sợ. Vị trí này có biết bao nhiêu người nhòm ngó, bởi vì lương ở đây khá cao, hầu như đều là khách hạng sang đến.

- Này, đừng có ép người ta nữa, không thấy người ta bị bạn làm cho khó xử hay sao – Cẩm tú ở bên cạnh cô lay tay cô nhắc nhở.

Cô thấy vậy đành cầm tiền lại, người quản lý liền hướng dẫn cô đi vào trong bàn VIP, nhưng cô từ chối:

- Chỉ có hai chúng tôi thôi, ngồi bàn nào cũng được cả.

Người quản lí bèn dành cho cô một bàn tốt nhất ở ngay vị trí dễ dàng lấy được thức ăn. Cô hài lòng gật đầu nói:

- Cám ơn anh.

- Không có chi. Chúc cô và bạn cô ăn ngon miệng.

Người quản lí vừa bỏ đi thì Cẩm Tú liền cầm ngay dĩa lên, mắt cô sáng rỡ nhìn những món ăn đầy màu sắc trước mặt, miệng vui vẻ cười đến mang tai, nhanh chóng gấp thức ăn bỏ vào dĩa.

Cô cũng cầm dĩa đi vòng vòng gấp thức ăn. Cô lúc nào cũng nhẹ nhàng từ tốn, không thích chen lấn tranh giành nên chờ đến khi mọi người gấp xong cô mới tiến lại gấp. Cô chọn đầy hai dĩa rồi quay lại bàn của mình. Cô suýt chút không nhận ra bàn nào là bàn của mình nếu như Cẩm Tú ở phía sau nhắc nhỏ:

- Ngồi đi chứ, làm gì đứng như trời tròng vậy.

Cô chớp mắt nhìn chiếc bàn đầy đồ ăn, gần như không còn chỗ để nữa, mà dĩa nào dĩa nấy đầy ấp cả. Cô nhìn Cẩm Tú, cô ấy đã ngồi xuống bàn và nhanh chóng bước vào cuộc chiến diệt thức ăn rồi. Cô lắc đầu miễn cưỡng ngồi xuống, hai chiếc dĩa thức ăn của cô không biết nên đặt ở đâu.

Phía sau lưng hai người đột nhiên vang lên tiếng phì cười, cô giật mình quay đầu nhìn lại thì thấy chủ nhân tiếng cười đó là Vĩ Thanh, anh chàng bí thư của lớp cô. Thấy cô nhìn, anh ta bèn thu lại nụ cười nói:

- Trùng hợp quá.

Cẩm Tú nghe tiếng cười ngẩng đầu lên thấy anh ta thì lập tức xụ mặt xuống, nghe anh ta nói thì hằn học đáp.

- Có gì đâu mà trùng hợp.

Dường như anh ta không thèm để ý đến lời của Cẩm Tú, kéo ghế bên cạnh cô hỏi:

- Có thể ngồi cùng không?

Cô thấy anh ta hỏi nhưng đã kéo ghế ngồi xuống rồi thì đành gật chấp nhận, dù gì có thêm người càng tốt, có thể phụ giúp diệt sạch đống đồ ăn trên bàn, nếu không thì sẽ bị đổ bỏ, thật là lãng phí.

- Cứ tự nhiên.

Cẩm Tú thấy anh ta ngồi xuống thì đưa mắt lườm một cái rồi không thèm nữa mà tiếp tục công việc nhai gặm thức ăn.

- Nhà hàng này nấu đồ ăn quả thật rất ngon, ông chủ nhà hàng này rất biết cách kinh doanh – Vĩ Thanh cắn một miếng đồ ăn rồi gật đầu nói.

Cô không đáp chỉ cười cười gật đầu.

- Phí lời, nhà hàng này là của ba Kiều Chinh, đương nhiên là phải nấu ăn ngon rồi – Cẩm Tú nhai vội miếng thịt trong miệng rồi bĩu môi nói.

Vĩ Thanh hơi bất ngờ nhìn chầm chầm Kiều Chinh như không thể tin được. Vì nghe đâu ông chủ nhà hàng này rất giàu có, không chỉ có mỗi cái nhà hàng này, mà còn có rất nhiều nhà hàng khác, hơn nữa ông ta còn kinh doanh khá nhiều thứ. Ông ta chỉ có mỗi một cô con gái mà thôi.

Anh ta không ngờ người đó lại là Kiều Chinh, cô bạn cùng khoa vốn rất giản dị, không khoa trương, cũng không kiêu ngạo. Nhìn cô ấy như một cô gái trong gia đình có của ăn của để một chút, chứ chẳng hề giống mấy cô tiểu thư thích ăn diện tiêu xài hoang phí.

- Thế nào, không nhận ra đúng không? Nói cho anh biết, nhìn cô ấy giản dị vậy thôi, nhưng cái áo thun mặc trên người cô ấy trông thật bình thường nhưng lại là hàng cao cấp đấy. Một cái giá cả bạc triệu – Cẩm tú đắc ý tiếp tục nói.

Cô nhìn Cẩm Tú cảnh cáo, Cẩm Tú nhún vai cúi đầu nhìn xuống món ăn của mình.

Sau giây phút ngỡ ngàng, anh ta mau chóng khôi phục lại tâm trạng, ngượng ngịu nói:

- Xin lỗi anh không biết.

- Có gì đâu ạ, anh cũng đâu có nói xấu ba em đâu mà ngại – Cô cười nhẹ đáp.

- Mà này, anh có chuyện này muốn hỏi em ? – Vĩ Thanh nhìn sang cô nói.

- Chuyện gì ạ – Cô chớp mắt nhìn anh ta bối rối.

- Uhm….cái tên của em ấy, nghe rất hay, nhưng lúc đầu nghe anh cứ tưởng là Trinh, tới khi nhìn vào danh sách thì mới biết hóa ra là chữ Chinh.

Cẩm Tú vừa nghe đã muốn cười, cô cắn răng nín nhịn nhưng khi nghe xong thì không nhịn được đành phá ra cười nắc nẻ. Kiều Chinh nghe thấy bèn lừ mắt nhìn Cẩm tú đang ôm bụng cười đến chảy nước mắt nhưng chẳng làm sao ngừng được cái cô nàng này. Vĩ Thanh hình như thấy mình đã hỏi một câu kỳ cục khiến Cẩm Tú cười nghiêng ngả như thế thì mặt đỏ bừng lên khổ sở gãi gãi đầu.

Kiều Chinh thấy vẻ khổ sở của anh, bèn cầm cái khúc mía xỏ thịt nhét vào miệng của Cẩm Tú:

- Lo ăn đi.

Xong cô mới quay qua Vĩ Thanh giải thích.

- Năm xưa khi mẹ em mang thai em tháng tứ tư, đi siêu âm, bác sĩ chuẩn đoán nhầm là con trai. Ba em là người làm ăn, nghe vậy rất vui nên quyết định đặt tên con là Chinh, chinh của chữ chinh phục. Còn làm lễ đặt tên cho con trước tổ tiên. Cuối cùng khi sinh ra mới biết là con gái. Đã làm lễ đặt tên rồi nên không thể hối lại nữa nên quyết định thêm chữ Kiều cho nghe nữ tính. Cuối cùng mới thành cái tên Hoàng Kiều Chinh như bây giờ.

- Thì ra là vậy – Vĩ Thanh gật đầu như hiểu ra.

Cẩm Tú càng nghe càng cười nắc nẻ không ngừng khi nghe cô lừa gạt Vĩ Thanh, còn anh chàng thì tin soái cổ. Thật ra năm đó, khi cô sinh ra, cô của cô từ nước ngoài về thăm, đã đi làm giấy khai sinh giúp cô, vì ở lâu năm bên nước ngoài nên có sự nhầm lẫn giữa chữ Trinh và Chinh, mới đặt nhầm tên cô như thế. Nhưng từ lúc cái tên này ra đời, công việc làm ăn của cha cô gặp thuận lợi vô cùng nên họ không sữa lại tên cho cô mà cứ để nguyên như vậy.

Cô thấy Vĩ Thanh bị mắc lừa cũng buồn cười vô cùng, nhưng cô cố nhịn.

Có thêm Vĩ Thanh, đống thức ăn trên bàn mới có thể ăn hết. Vĩ Thanh tội nghiệp bị Cẩm Tú bắt ép ăn cho hết.

- Anh có biết hay không hả, trên thế giới này có hàng trăm…hàng vạn người bị chết đói, anh có ăn mà không chịu ăn là có tội lắm biết hay không hả – Cẩm Tú lên mặt giảng dạy

Vĩ Thanh giang tay cốc đầu Cẩm Tú một cái thật mạnh, làm Cẩm Tú xuýt xa rên rĩ, lấy tay xoa đầu trừng mắt nhìn Vĩ Thanh. Anh chậm rãi nói:

- Là ai đã bê đầy thức ăn ra bàn, dĩa nào dĩa nấy đầy nhóc hả, còn ở đó mà bày đặt giảng này giản nọ.

Cẩm Tú bị vạch trần đành nhe răng cười trừ.

- Anh còn chưa mắng em cái tội lề mề, làm xém tí nữa buổi văn nghệ của khoa bị hủy hoại. Đừng tưởng Kiều Chinh che giấu giúp em là anh không biết nha – Vĩ Thanh dùng khăn lau miệng chậm rãi đe.

Cầm Tú nhép miệng không thành lời với Kiều Chinh :” Ông già lắm mồm”

Kiều Chinh muốn cười nhưng phải cố gắng nín nhịn, cô phải đưa tay siết chặt chân bàn để giữ lại cơn run vì nín cười của cơ thể, cúi đầu nhắm mắt để nước mắt không thể chảy ra. Hai cái người này thật là, hễ cứ gặp nhau thì như chó với mèo, nhưng hễ không thấy nhau là lên tiếng hỏi.

Sau khi buông ra một câu: “Anh nhất định phải ăn hết mới được về, hãy nghĩ đến những con người đang chết đói bên ngoài, không ăn hết không được ra về” , cả hai cô đứng dậy vỗ vai Vĩ Thanh cổ vũ. Anh chàng tội nghiệp đành ngồi nhìn đống bát dĩa ngổn ngang trước mặt đã được bồi bàn dẹp bớt một nữa mà than trời.

Vừa ra ngoài hai cô nàng cùng phá ra cười khoái chí:

- Bạn cũng thật là, chơi ác quá đi – Kiều Chinh vờ trách Cẩm Tú.

- Haha cho đáng đời anh ta, lớn hơn có hai tuổi mà cứ làm như ba người ta vậy, suốt ngày cằn nhằn. Đúng là ông cụ non – Cẩm Tú bĩu môi cười nói.

- Tuy cằn nhằn nhưng chẳng phải anh ấy lần nào cũng nói giúp bạn hay sao – Cô bèn nói.

- Này, làm gì mà bênh ngời ta chầm chập vậy hả. Không phải bạn thích người ta rồi đấy chứ – Cẩm Tú huých vai cô hỏi rồi trêu chọc – Chắc được đó, mình thấy anh ta cũng để ý đến bạn đó. Ông già cằn nhằn như anh ta, chỉ có người giỏi chịu đựng như bạn mới hợp.

- Thôi đi, đừng có muốn ăn gấp bỏ cho người, có mà bạn mới thích anh ấy thì có, hễ chút là gây với anh ấy, sao không thấy bạn gây nhau với người khác đi – Cô lườm mắt đáp lại. Cẩm Tú cười hè hè làm mặt xấu với cô rồi khoát tay đi ra.

- Chờ mình một chút – Cẩm Tú bỗng nhăn mặt chạy vội vào tolet.

Nhưng chỉ vài giây sau cô đã khổ sở chạy ra, lắc đầu khổ sở nói:

- Không được rồi, thức ăn có vấn đề, bây giờ bụng mình nặng quá đi mất, nhưng trong kia không ngờ lại có người hết rồi. Mình không nhịn được, bạn cùng mình đi lên lầu trên đi được không?

- Cái gì mà thức ăn có vấn đề. Mình thấy là bạn ăn nhiều quá nên mới đau bụng muốn đi ngoài đó – Vừa đỡ cẩm tú, Kiều Chinh vừa mắng.

Cả hai đành lên trên tầng trên của nhà hàng, vốn đang sữa chữa nên không có ai qua lại.

- Bạn có vào không? – Cẩm Tú nhăn nhó mặt mày nhưng vẫn hỏi rồi sẵn tiện nhắc nhở – Sẵn tiện thì đi luôn đi, lát nữa chúng ta còn đi mua đồ.

Cô nghe vậy thì gật đầu rồi bước vào gian phòng đầu tiên, Cẩm Tú vào gian phòng thứ hai. Cô vào đó thì phát hiện bên trong không còn giấy vệ sinh. Vốn dĩ nhà hàng này là nơi cao cấp, cả phòng tolet cũng vô cùng sang trọng và sạch sẽ. Cửa bằng gỗ tốt, bồn cầu luôn luôn trắng bóng, luôn có người vệ sinh thay giấy. Nhưng vì chưa đi vào sử dụng nữa nên cũng chưa chú ý nhiều. Hết giấy, cô đành bước qua phòng số ba.

Dùng giấy lau sơ qua mặt bồn cầu, cô mới từ từ kéo khóa quần ngồi xuống đi vệ sinh. Nhưng vừa ngồi xuống cô đã thấy một bàn tay từ giang phòng số 4 thò qua. Đó là một bàn tay đàn ông, có lẽ hắn ta là một tên biến thái có ý đồ xấu. Cô phát hoảng định la lên.

Ngay lúc đó, cô thấy bàn tay Cẩm Tú đưa qua bên mình nên kịp thời giữ được tiếng kêu. Cô quan sát hai bàn tay đó. Trên tay người đàn ông có cầm một cái gì đó như một vật gì được gói kỹ trong giấy. Tim cô đập mạnh, Cẩm Tú và người đàn ông này đang trao đổi với nhau cái gì đó, đi vệ sinh chỉ là cái cớ, nhà vệ sinh tầng dưới đông người cũng là cái cớ. Lòng cô không thôi lo sợ, không biết Cẩm Tú đang làm gì. Nhưng cô cũng không muốn vạch mặt bạn, nên đưa tay đón lấy vật trong tay người đàn ông đó rồi truyền sang cho Cẩm Tú.

Nhưng ngay khi Cẩm Tú chạm tay vào thì một tiếng ầm vang lên.

Tay Cẩm Tú thảy mạnh cái vật đó trở lại, sau đó cô nghe Cẩm Tú hét lên :

- Nè đây là phòng vệ sinh nữ mà, các người sao tự nhiên xông vô đây.

Cô vội vàng đứng bật dậy kéo quần lên định bước ra ngoài, chắc là có tên biến thái nào đó xông vào bên trong này. Cô phải ra xem và gọi bảo vệ vào mới được. Nhặt cái vật bị Cẩm Tú ném trở lại lên, cô định ném trở lại cho người đàn ông bên kia thì nghe một giọng cười lạnh nói:

- Vậy tên này đưa hàng cho cô là nữ à.

Cô nghe xong thì giật thót mình, người đàn ông đó đưa đồ xong thì bước nhanh ra ngoài cũng đã bị bắt, vậy thì vật này làm sao đây. Cả người cô run lên, cô cố đứng im không dám gây ra một tiếng động nào khiến bọn chúng chú ý. Nghe giọng bọn chúng thì đã biết chúng là thành phần giang hồ nguy hiểm, không thể đụng vào.

- Tôi không biết hắn ta – Cẩm Tú bèn đáp.

- Thật sao – Giọng nói đó vang lên cùng một tiếng hự.

Cô nghe tiếng người đàn ông bị đấm vào bụng rên rỉ, mặt cô tái xanh vì sợ hãi, cô nhìn cái thứ trên tay mình. Nếu cô không đưa cho hắn ta thì Cẩm Tú sẽ ra sao. Nhưng nếu cô đi ra, liệu bọn chúng có xử lí luôn cô hay không? Cô còn bâng do dự thì đã nghe tiếp:

- Thứ
ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 1929
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN