--> Ngôi Nhà Có Cái Cổng Cao Cao - game1s.com
XtGem Forum catalog

Ngôi Nhà Có Cái Cổng Cao Cao

Một đất nước chưa thấy trên bản đồ, một thành phố với cái tên lạ, 1 ngôi nhà trong mơ, 1 ngôi trường hoàn hảo, và ngay cả những cái tên rất vui tai. Cũng đừng lạ, vì tất cả chỉ là tưởng tượng trong một xứ sở hoàn toàn khác, chỉ có con người, tình bạn, tình yêu là cái có thật…


CHƯƠNG 1: CHOÁNG NHIỀU TẬP


Du Du thất thểu dựa vào gốc cây gần đó khi nó vừa bước xuống xe. Đoạn đường 2 tiếng đồng hồ đã làm cho nó mệt mỏi, hoa mắt, choáng váng và say xe. Từ vùng quê xa xôi, chuyến xe mang nó đến thành thị, nơi mà không có đến một người thân, một người bạn, không có một cánh đồng, không có lấy 1 người …ăn mặc nhà quê như nó.

Bước qua tuổi 16, Du Du trở thành một cô gái…không đẹp, nhưng khuôn mặt Du Du luôn được mọi người ngắm thật lâu không chán, bởi trong đó có cái gì đó rất gần gũi, hiền lành, dễ mến. Ánh mắt không to tròn, sắc sảo, nhưng ẩn trong đó luôn là một sức sống mãnh liệt, và luôn tíu tít, kết hợp cùng với nụ cười xinh như hoa của nó. Làn da rám nắng, mái tóc rễ tre, vì thường phải phụ bố mẹ làm việc trên đồng, Du Du được mọi người trong làng yêu mến vì tính tốt bụng và luôn yêu đời của mình. Sinh ra trong gia đình nông dân, bố mẹ nó thuê một mẩu đất tại quê nhà Đum Cha để trồng trọt. Trong vùng, mọi người cũng thuê đất của chung một “địa chủ” để tự do trồng thứ mình muốn, hoặc chăn nuôi, đào ao, miễn sao hằng năm phải trả tiền thuê. Ông chủ của vùng đất rộng lớn ấy, nghe đâu đang có kế hoạch xây dựng công ty chi nhánh trên mảnh đất này, thì không may bị tai nạn qua đời. Dân trong vùng không biết nên vui hay nên buồn cho ông. Vì nếu xây nhà máy, lấy lại mảnh đất, thì nông dân trong vùng không biết làm gì để sống, nhưng một số người lớp trẻ lại cho rằng: nếu có nhà máy, họ sẽ không phải nối nghề nông nữa, mà trở thành những công nhân năng động của một thành phố tương lai.

Gia đình Du Du không quan tâm đến chuyện đó lắm, chỉ biết rằng, 2 năm liền họ đều bị thất mùa.Thiếu tiền thuê đất đã 2 năm, nợ chồng nợ, mà tính đến đời con của Du Du may ra mới trả nổi, nếu cứ tiếp tục nối nghề trồng trọt này. Người chủ miếng đất coi bộ giàu có, và cũng “lắm” lòng từ bi, đã cho gia đình nó nợ tiền thuê đất đến 2 năm, mà cũng không dồn ép mấy, vì có lẽ đó cũng chỉ là số nhỏ trong số tiền mà họ thu được. Nhưng cho nợ mãi cũng không được, vì những người xung quanh sẽ dựa vào đó mà xin khất tiền thuê, rốt cuộc họ đòi lại mảnh đất. Du Du thấy sự khó khăn của cha mẹ mà đau lòng lắm, nó đến gặp người quản lý của khu đất, và xin họ cho gia đình thêm một cơ hội, sẽ cố gắng cải tạo giống cây trồng và để không bị thất mùa nữa, Du Du tình nguyện đến nhà người “địa chủ” để làm thuê, coi như là thế chấp, sẽ trả nợ dần cho bố mẹ, nếu tiếp tục năm nay thất mùa, thì Du Du sẽ làm ở đó… suốt đời. Vài ngày sau, Du Du nhận được tin người quản lý là bà chủ đã đồng ý để nó làm người giúp việc. Và được biết Du Du chỉ mới 16 tuổi mà đã có ý giúp gia đình, bà chủ sẽ cho Du Du vừa đi học, vừa làm người phụ việc, tiền công sẽ trừ dần vào nợ, phần đất tiếp tục cho thuê một năm xem có cơ hội vụ mùa năm sau không? Niềm vui không tả nổi, Du Du báo tin cho ba mẹ và báo rằng sẽ đến nhà bà chủ vào ngày mai, ba mẹ nó vui mừng, nhưng nụ cười đầy gượng gạo, và cho đến bây giờ Du Du mới biết, bà chủ mẩu đất vùng này không sống ở đây mà là ở thành thị, thành phố đầy giàu sang Chu Rung…CHOÁNG TẬP 1!

Du Du xách chiếc balo đựng vài bộ quần áo, và một số vật dụng cần thiết đi trên vỉa hè để tìm địa chỉ nhà bà chủ, không dám hỏi han nhiều vì sợ người ta khinh miệt cái giọng nhà quê của nó, với lại mới chỉ 6g30 sáng. Bụng đói meo, trống rỗng, không dám ăn gì nhiều, vì số tiền dằn túi ba mẹ cho chẳng còn bao nhiêu. Cuối cùng Du Du cũng kiếm ra khu nhà của địa chỉ trên, khu biệt thự Itê.

Choáng ngợp trước những gì trước mặt, khu biệt thự nằm riêng biệt, có một cái cổng to để vào các khu nhà bên trong, một khu cao cấp, sang trọng đến cả đến nhựa đường vào khu ấy, hai bên là hai hàng cây kiểng vô cùng thoáng mát. Cái miệng nó há hốc trước những căn nhà kín cổng cao tường, muôn màu muôn vẻ, theo đủ loại kiến trúc, đẹp lộng lẫy kiêu sa, nhiều màu sắc như lâu đài cổ tích, cổ kính như cung điện…Cũng may, mới sáng sớm, chưa có ai ra khỏi nhà, nên chưa ai phát hiện ra một đứa nhà quê như nó lại “cả gan” lang thang trong khu đại gia này, không khéo có còi báo động tống nó ngay vào ngục không chừng. Nghĩ đến đó, ngó rảo bước tìm nhanh ngôi nhà của bà chủ.

Cánh cổng đen kiên cố cao vời vợi, mang biển số mà nó cần tìm: Biệt thự INNO Gia. Cái cổng này cao chắc phải gấp 3 lần Du Du, không cho nó nhìn thấu bất cứ thứ gì bên trong. Có lẽ phải ra xa 9, 10 mét thì may ra mới có thể nhìn vượt cái cổng cao cao mà thấy được cái chóp của tòa nhà. Nó thò tay định bấm vào cái chuông cửa, nhưng lòng thắt lại…

“Dạ em là người làm mới”, không được, “Dạ em mới từ Đum Cha lên”, không được,..nó đang cố diễn thử cách giới thiệu, rồi nó chợt nghĩ, có khi không ai trong nhà này được thông báo là có một người làm mới, rồi có khi họ không mở cửa gì hết, rồi không được báo là có osin mới, rồi…nhầm nhà, bởi vì cái tin mà nó đi làm chẳng có gì là to lớn mà bắt mọi người phải biết, rồi nó phải làm gì nếu họ không cho nó vào, nó không có chỗ để đi, không có tiền đi xe trở lại về nhà, không có biết ai trong cái thành phố này,…Bao nhiêu là điềm xấu tuôn ra trong đầu nó, ngón tay rụt ra rồi lại rụt vào, cuối cùng nó hít thật sâu, ấn vào cái chuông cửa. Có một giọng nói vang lên trong thiết bị điện tử gắn ở cửa hỏi tên nó.

- Dạ, em tên là Ling Du Du ạ!
- Mời vào! Giọng nói lạnh lùng bên kia đáp.

Cánh cửa tự động bật mở, nhẹ nhàng hơn nó tưởng, nó nhún vai thở dài rồi thì thầm: “Vậy mà tốn thời gian suy nghĩ nãy giờ”. Nó chậm rãi bước vào.

Du Du không biết hành động của nó nãy giờ đã được quan sát đầy thú vị bới một cặp mắt trẻ đầy sức sống trong nắng sớm, đợi Du Du đã vào nhà rồi, đôi giày thể thao của người lạ mặt mới rảo bước chạy tiếp với một nụ cười như bắt gặp cái gì hay lắm, đôi chân chạy đều về phía căn biệt thự cách đó không xa, biệt thự Kasumi.

Đằng sau cái tấm sắt đồ sộ 4 mét kia (nó đoán vậy) là một lối đi, lót đầy những viên sỏi tròn trịa, 2 bên là hai hàng cây to cao nhưng được tỉa tót kĩ càng, nó giật thót khi thấy ông lão làm vườn đang cầm cái kéo to tỉa cành quay sang nhìn nó, ánh mắt lạnh lùng, không phải cái trìu mến mà người già thường hay dành cho trẻ con như ở quê nó. Nó cúi gằm, đi theo lối đường sỏi không dám ngước lên lấy 1 giây. Con đường dài hơn nó tưởng tượng, nhưng vì có rất nhiều cây, nhiều hoa xung quanh, nên rất mát, nó tưởng tượng như đang đi trong công viên cây xanh quốc gia, toàn những giống cây trồng lạ, quý hiếm, bất chợt Du Du nhìn thẳng về phía trước…CHOÁNG TẬP 2!

Ngôi nhà…à không lâu đài…à không cung điện hiện ra trước mặt nó, vừa cổ kính, vừa hiện đại, những tia nắng đầu tiên của ngày mới xuyên qua ngôi nhà mờ ảo, trông kì bí và uy lực đến khó tả. INNO Gia là một cái gì đó có khả năng làm cho con người á khẩu, như nó bây giờ. Ôi không còn từ ngữ nào có thể mô tả vẻ tráng lệ của nó, phía ngoài ngôi nhà như được dát bởi một thứ đá đầy ma lực, nó sáng bóng, lấp lánh, nhưng cũng không kém phấn đáng sợ. INNO đẹp hơn hẳn các căn biệt thự xung quanh mà nãy giờ nó quan sát.Tự dưng nó ao ước bố mẹ và anh nó được thấy 1 vẻ đẹp toàn mĩ như vậy mà có lẽ cả đời người nông dân sẽ không được thấy. Tuyệt vời quá! Nó thì thầm, mà nó đâu biết rằng, cũng tại đây, biết bao điều sắp xảy ra với một cô bé nhà quê như nó…

Một chị giúp việc, mặc đồng phục hẳn hoi, là một bộ đầm, có cái yếm trắng phía trước, đầu tóc được búi gọn và được buộc bởi một cái nơ màu trắng trên đầu, tiệp với cái yếm phía trước, trông chị xinh xắn, trắng trẻo, chỉ có điều…ánh mắt vô cùng băng giá, chị bảo dẫn nó đi gặp bà chủ, nó có vẻ hớn hở hơn, nó muốn gặp con người tốt bụng ấy để nói tiếng cảm ơn, đã cho gia đình nó nhiều cơ hội. Bà chủ có lẽ thích không khí buổi sáng sớm nên mới dậy sớm và ra vườn sau ngồi tắm nắng. Nó rón rén đi theo chị ra khuôn viên sau nhà. Một lần nữa, nó choáng ngợp trước vẻ đẹp của INNO, 1 cái hồ bơi rộng, làn nước xanh trong, lấp lánh những tia nắng đang rọi xuống, có 1 người đang chăm sóc hồ nước, vài người đang cắt tỉa cây cối vườn sau, và không ai ngước lên nhìn nó. Bây giờ cũng bớt đi phần nào nghi vấn là tại sao bà chủ lại chấp nhận dễ dàng thêm một người làm nữa, vì ở trong tòa nhà này, có tuyển thêm 10 người nữa cũng vẫn thấy khối việc để làm, mà có khi chẳng thể nào gặp nhau nữa vì INNO quá rộng.

Bà chủ đội chiếc nón rộng vành, đeo mắt kính râm, đang ngồi sưởi nắng cạnh hồ bơi, xung quanh bà có sẵn 2 chị đang sẵn sàng phục vụ, và có cả một ông mặc đồ comple lịch lãm đứng nghiêm nghị bên cạnh. Nó mong sao, dưới cặp kính đen kia là một đôi mắt nhân từ, để xua tan đi cái không khí ảm đạm của những người nó gặp từ sáng đến giờ. Nhưng trái lại với những gì nó nghĩ, bà chủ nhà tháo cặp mắt kính ra, để lộ khuôn mặt còn lạnh lùng hơn gia nhân của bà gấp bội, ánh mắt sắc như lưỡi dao quay sang nhìn nó, làm nó không thể thốt ra những lời đã chuẩn bị từ trước. Giọng nói của bà đầy uy lực và dứt khoát:

- Mỗi tháng lương sẽ được trừ dần vào nợ của gia đình cô, cô vẫn sẽ có tiền tiêu vặt, học phí ở trường sẽ hoàn toàn được tài trợ. Bây giờ quản gia Pix sẽ giao công việc cho cô.

Nói rồi, bà INNO đeo mắt kiếng đen lại và tiếp tục tắm nắng. Nó sững sờ trước người đàn bà đầy uy quyền này. Mà cũng đúng thôi, có như vậy, bà ta mới có thể là trụ cột của gia đình sau cái chết của ông chồng, và bây giờ là chủ tịch tập đoàn INNO. Du Du nghe tiếng quản gia Pix bảo rằng theo sau ông ta, nó đi theo như một cái máy, chợt thấy mình quên bẳn điều gì, nó quay đầu lại, cúi xuống trước người đàn bà:

- Gia đình cháu rất cảm ơn bà chủ ạ!

Ông Pix là một người quản gia tóc muối tiêu, nhưng không phải đã già thì nhìn ông sẽ đôn hậu, vẫn là 2 chữ: “lạnh lùng” dành cho những con người kì quặc trong ngôi nhà này. Vị quản gia đưa nó vào trong tòa nhà chính, cũng y như vẻ ngoài của nó, INNO cổ kính, sang trọng, tất cả được trải thảm bằng thứ thảm rất êm và dễ chịu. Nó tưởng chừng như từng đồ vật, từ cái đồng hồ, cái bình hoa cũng có giá trị bằng mảnh đất nhà nó. Du Du bước đi khẽ khàng, thận trọng từng bước để chắc rằng không đánh đổ bất cứ thứ gì trong nhà. Pix vừa nói, vừa hướng dẫn cho nó lối đi trong nhà và những luật lệ nơi đây, cũng không có gì là quá khắt khe:

- Cô sẽ lo phần dọn dẹp tầng trên, phòng của Thiên Tư và Thiên Tứ, lấy những thứ cần giặt giũ đến phòng giặt, dọn dẹp và lau chùi cả hành lang. Cô có thể làm sau khi đi học về.

- Dạ, cháu nắm rồi ạ!

Quản gia Pix dùng từ “cô” làm cho nó thấy xa lạ quá, ông dẫn nó đi sâu ra sau, đi đến một dãy khuất đằng sau, nằm tách biệt với khu nhà chính, có rất nhìu phòng nhỏ, dành cho nhân viên.

- Đây là phòng của cô, cô xếp đồ, dọn dẹp rồi bắt đầu ngay công việc của mình, lên đánh thức Thiên Tư và Thiên Tứ dậy ăn sáng và đem đồ của họ đi giặt. Còn có điều gì thắc mắc thì cứ hỏi tôi.

Nói rồi vị quản gia đi khỏi, Du Du nhìn căn phòng nho nhỏ, nhưng đầy đủ giường, tủ và rất sạch sẽ. Sau khi dọn dẹp phòng xong, thay bộ đồ đồng phục ôsin, nó hít thật sâu, và bắt đầu nhiệm vụ đầu tiên: đánh thức Thiên Tư và Thiên Tứ, 2 cô bé con bà chủ, nó nghĩ, may ra nó sẽ tìm thấy nụ cười, hoặc sự thân thiện từ 2 cô bé này thì sao, nó đứng lên, nắm 2 nắm đấm dằn xuống: Cố lên! Cố lên Du Du!

Đi về phía sảnh chính, nó thấy một chị đang lau chùi phòng khách, cũng chẳng mảy may cho nó một nụ cười, mặc dù nó ra sức báo hiệu cho chị biết là nó đang chào chị. Nó bước lên những bậc thang lát đá sáng bóng của tòa nhà, nó quyết định, sẽ phải tạo không khí cho tòa nhà này, phải năng động, phải đánh thức niềm vui của những con người lạnh lùng, mà bắt đầu là từ 2 cô bé: INNO Thiên Tư và INNO Thiên Tứ.

Cửa phòng ghi một bảng chữ to : THIÊN TƯ, nó gõ cửa gọi, nhưng mãi cô bé vẫn không lên tiếng, nó mở cửa bước vào. Căn phòng khá rộng, và được trang trí cũng rất “cứng nhắt”, ngoại trừ việc trang thiết bị là đồ cao cấp. Nó tiến về phía bàn học, dựng lên tấm hình đã bị úp xuống. Một cô bé rất đẹp, nụ cười tươi như hoa. Thiên Tư trông dịu dàng và đầy thiện cảm, tuy hơi có vẻ già dặn. Bên cạnh cô bé khoác tay lên một anh chàng khá điển trai, đang cười tươi không kém. Nó tiến lại ngồi bên mép giường, tấm chăn che kín mít, cô bé đang cuộn mình ngủ nướng trong chăn. Du Du vỗ vỗ vào mông, vị trí theo nó phỏng đoán, vì thấy tròn tròn chu ra, ắt hẳn là mông:

- Dậy đi nào cô bé, sáng bảnh mắt rồi, đừng ngủ nữa!

Du Du đứng dậy, đi về phía cửa sổ đối diện giường ngủ, khổ sở kéo tấm rèm che 2 cánh cửa sổ cao ơi là cao, gần bằng chiều cao cả căn phòng, để ánh sáng bắt đầu lọt vào, với ánh sáng đầy sức sống này, nó tin rằng cô bé sẽ không chịu nổi vì chiếu thẳng ngay vào giường và sẽ tỉnh dậy thôi. Quả thật vậy, từ trong chăn bắt đầu lay động, cô bé bắt đầu lồm cồm bò ra, vén cái chăn, nheo mắt nhìn về phía Du Du:

- Ai mà chơi kì cục vậy?
- Á
- Á

Chỉ có tiếng la thất thanh rất dài và thay phiên nhau của 2 người vì … giật mình. CHOẮNG TẬP 3!

- Cô có im đi ngay không, không thì mọi người sẽ lên đây h ết bây giờ.

Du Du lắp bắp:

- Thiên Tư không phải là…là…con gái hả?
- Câu đó chẳng khác nào nói “ Con trai không phải là con gái hả?” Đứa con trai tỉnh queo trả lời.

Du Du đứng im há hốc mồm. Mà đúng rồi, từ nãy đến giờ là do nó nghĩ, chứ có ai cấm cái tên Thiên Tư là của con trai đâu. Nó chợt nhớ đến đứa con trai trong tấm hình, đích thị là tên này. Đang mải mê suy nghĩ, nó quên rằng mình đang nhìn chằm chằm vào Thiên Tư. Đôi mắt to tròn, nằm dưới hàng chân mày đậm, đôi mắt long lanh nhưng đầy lạnh lùng và u buồn, y hệt như bà INNO. Vầng trán cao, mái tóc bồng bềnh, với cái mái che khuất một nửa, trông lãng tử vô cùng, vành tai đeo một cái bông tai sáng lóa cả mắt, và cả nụ cười với chiếc răng khểnh mà nó trông thấy trong tấm hình nữa chứ…Nói tóm lại là một chàng trai khá hoàn hảo, ngoại trừ…ngoại trừ…hắn ta đang cởi trần, và quấn quanh mình bởi một chiếc chăn mỏng, mà trước đó Du Du còn vỗ vỗ vào cái mông nữa chứ. Liệu rằng dưới lớp chăn kia, hắn ta có mặc quần hay không? Nghĩ đến đây, Du Du chợt giật mình, và lại hét toáng lên á á, chạy ra cửa.

- Này nhà quê, cô làm cái quái gì vậy?

Nó chợt ngưng la ó, và nhớ lại nhiệm vụ của mình, không quay đầu lại, nó cố tỏ ra bình tĩnh:

- Tôi là người làm mới, anh có đồ gì cần giặt thì để ra ngoài cho tôi, và anh mau dậy, bữa sáng đã sẵn sàng.

Nói rồi, nó phóng nhanh ra ngoài, để lại tiếng đóng cửa cái rầm. Đứa con trai cau mày, sau đó lắc đầu, nhếch mép cười: “Đồ nhà quê”. Kéo rạp tấm chăn ra, thân hình to cao, vạm vớ, cùng chiếc quần sooc hàng hiệu đi vào phòng tắm…

Du Du kịp lấy lại bình tĩnh và đi tiếp trên hành lang về phía phòng Thiên Tứ. Cái tên này cũng khó đoán là con trai hay con gái lắm, nó phải cẩn thận mới được, cứ chuẩn bị tinh thần trước, con gái hay con trai thì cũng không sợ nữa, cú choáng lúc nãy đã làm Du Du vững vàng hơn. Nó hít một hơi thật sâu và gõ cửa phòng có bảng chữ THIÊN TỨ, không như lần trước phải gõ thật lâu, lần này núm cửa xoay sau khi nó gõ vài cái, cho biết chủ nhân căn phòng đã dậy, nó hít hơi thật sâu để tìm kiếm một ánh mắt dịu dàng hơn những người từ đầu đến giờ nó gặp. Cái bóng sau cánh cửa từ từ xuất hiện, cánh cửa từ từ hé mở, nó ngước nhìn lên và…

Á…Á…Á… Chỉ còn thấy xung quanh mình một màu đen, nó mơ màng về những cơn ác mộng trong căn nhà này. CHOÁNG TẬP 4!


CHƯƠNG 2: ANH EM SINH ĐÔI – HOTBOY


Du Du được đặt ở trên chiếc ghế dài ở phòng khách lúc nào không biết, nó mơ màng nghe cuộc đối thoại của những người xung quanh.
- Trời đất! Ngất xỉu vì thấy một đứa con trai à? Lúc vào phòng em, cô ta cũng hét toáng lên vì tưởng phòng em là phòng con gái, mà sao không đến nỗi xỉu như khi qua phòng anh như vậy?
- Anh nghĩ cô ta xỉu vì thấy anh…giống em.
- Đúng là đồ nhà quê, chưa từng thấy anh em sinh đôi bao giờ à.
Nghe 3 tiếng “đồ nhà quê”, Du Du đoán chắc là giọng nói của tên Thiên Tư, ăn nói thì cộc lốc, khó ưa. Còn người kia, nó đâu ngờ lại là anh em sinh đôi, giống nhau y hệt, nó bị ngộp vì quá bất ngờ vì thấy một Thiên Tư thứ 2 trong phòng, điều mà chắc chắn không bao giờ đoán được, và không bao giờ chuẩn bị tinh thần được, mọi thứ suy đoán về căn nhà này đều đi theo một hướng hoàn toàn khác và hoàn toàn oái oăm. Có lẽ vì thế mà nó ngất xỉu, điều mà trước đây chưa bao giờ xảy đến với nó.
Nó hé mắt từ từ, thấy mờ mờ ông quản gia và một chị giúp việc và 2 chàng trai đứng gần đó, chắc là sau khi làm vài động tác sơ cứu.

- Ồ, cô bé tỉnh rồi à!

Du Du vội vàng bật dậy khi thấy Thiên Tứ dòm sát vào mặt nó, một khoảng cách không an toàn, nhưng cũng chính sự vội vã ấy mà gây ra một tiếng động khiến mọi người quay phắt lại: “Cốp”, trán nó đạp mạnh vào Thiên Tứ. Chị người làm và ông quản gia hoảng hồn, vội vàng tiến lại: “Trời ơi, cậu chủ có sao không ạ?”. Thật là bất công, 1 đứa con trai và một đứa con gái va chạm sẽ có một lực phản hồi bằng nhau, nhưng nó là con gái, đương nhiên sẽ cảm thấy đau hơn, ấy vậy mà mọi người lại bu quanh cậu ấm kia. Đúng là công tử bột, nó xoa xoa cái trán đau, miệng bĩu nhẹ một cái.
- Tôi không sao cả, mọi người cứ đi làm đi, còn cô bé này để tôi lo cho.
Mọi người giải tán, cả Thiên Tư cũng quay ngắt lên phòng, không mảy may hỏi thăm nó một câu, vẻ mặt lạnh lùng khó ưa. Người ở lại với nó, có khuôn mặt y hệt Thiên Tư, vầng trán cao, mái tóc bồng bềnh lãng tử, với cái khuyên tai sáng lóa. Tiến lại gần nó, xoa xoa vầng trán bị va. Nó hơi sượng sùng nên hơi rụt cổ lại, và lần đầu tiên trong ngôi nhà này, có một nụ cười ấm áp dành cho nó. Đó là của cậu chủ Thiên Tứ.

Ngày mai là buổi học đầu tiên ở trường mới, và cũng là ngày khai giảng, nó cũng đã được cung cấp sẵn đồng phục và sách giáo khoa, nói chung việc học hành thì Du Du không mấy lo vì bà chủ đã hứa lo từ A đến Z. Tối nay cũng là tối đầu tiên nó ngủ ở một nơi xa lạ, nó bỗng thấy nhớ nhà, nhớ bố mẹ, nhớ anh trai, nhớ hương thơm của những cánh đồng ở Đum Cha, dịu dành, rất nhẹ đưa nó vào trong giấc ngủ, bỏ qua một bên những lo lắng đang chờ nó ở phía trước…
Nó chưa sắm cho mình chiếc đồng hồ báo thức, thế là nó hốt hoảng tỉnh dậy, chạy đi tìm chiếc đồng hồ để xem là mấy giờ, chạy khắp nơi không thấy, định chạy vào gian nhà chính, thì nó gặp chị lo khâu phòng khách, ở phòng kế bên vừa bước ra, nó vội vã hỏi chị:

- Chị cho em hỏi mấy giờ rồi ạ?
Chị giúp việc nhìn bộ dạng luống cuống của nó cũng phải nén cười:
- Lúc nãy ra khỏi phòng chị thấy là 6giờ.

Nó thở phào nhẹ nhõm, may mà vẫn còn sớm chán, nó cám ơn chị, rồi bất giác nhận ra, chị ở cạnh phòng nó cũng không đến nỗi lạnh lùng như bữa đầu gặp mặt. Buổi trò chuyện ngắn ngủi nhưng chị bắt đầu có thiện cảm với nó. Chị ấy tên là Uyển Thanh, chị còn cho nó một chiếc đồng hồ lên chuông, hóa ra việc giao tiếp cũng không đến nỗi khó khăn. Du Du lên đánh thức 2 cậu chủ, vì nó biết hôm nay cũng là ngày khai trường đối với 2 người này. Xong xuôi, nó đi thay đồng phục của trường, một bộ đồng phục cực kì cute, váy caro xanh đậm, áo trắng, có chiếc ghi lê xanh đậm bên ngoài, kèm theo chiếc nơ nhỏ xinh ngay cổ, nó trông mình đỡ nhà quê hơn những bộ đồ nó thường mặc, ngoại trừ mái tóc và dáng đi hơi thô một tí. Nó đeo chiếc cặp mới cũng được bà chủ cấp, nó ra khỏi phòng, hớn hở với trang phục mới, nó phủi phủi bộ đồ cho phẳng ra, rồi bước về phía cửa chính. Nhưng rồi nó chợt đứng lại và há hốc cái miệng nho nhỏ của mình, nó ngắm nhìn 2 nhân vật đang từ cầu thang bước xuống, là Thiên Tư và Thiên Tứ…
Khung cảnh như đang quay chậm, 2 cậu học sinh trong trang phục áo trắng, quần xanh đen, chiếc cacravat sọc xanh đậm xuất hiện dưới những tia nắng đầu tiên trong ngày. Hai anh em đút tay vào túi quần, gương mặt lạnh lùng, mái tóc chải gọn gàng, một bên chiếc bông tai sáng lóa, chậm rãi bước xuống, trông vẻ là học sinh con nhà giàu sành điệu có khác. Hai người ra thẳng chiếc xe hơi màu đen to đùng, tài xế đang mở cửa chờ sẵn. Ngay cả cái tư thế bước vào xe của họ cũng rất…đẹp. Tài xế đóng cửa xe và chiếc xe lao về phía cái cổng cao cao, bỏ lại cái miệng vẫn há hốc tự nãy giờ của Du Du. Tự dưng nó thấy mình đứng ngây ra, hệt như một crazy fan đang ngắm thần tượng vậy. Nó lắc lắc cái đầu, đưa mình về hiện tại, nó chợt nhớ mình phải đi bộ đến trường, và nó sắp trễ rồi đây.
Du Du lao về phía cái ”miếng sắt” , cái cổng lạnh lùng không khác gì những người trong nhà này. Nó không biết mở như thế nào, nó loay hoay, ra sức kéo, đẩy. Thôi chết rồi, nó phải làm sao đây, ngày đầu tiên đến trường trễ chỉ vì không biết mở cửa? Đang sắp khóc òa lên vì không biết thế nào, thì bỗng có một bàn tay nhăn nhúm, bấm bấm vào cái hộp điện tử nằm trong góc của cánh cửa, và nó bật mở, và bàn tay đó là của ông Ô, người làm vườn cổng trước.

Nó bước ra, thấy hơi buồn buồn vì ánh mắt không thiện cảm y hệt ngày đầu nó gặp ông Ô, rồi như có gì thúc đẩy, nó quay ngược lại trước khi cánh cửa đóng lại, nó thò đầu vô: “ Cháu chào ông, chúc ông một ngày mới vui vẻ ạ!”. Nó nở một nụ cười tít mắt, dưới ánh ban mai, nó không biết rằng trông nó lúc này đáng yêu như thế nào, rồi nó cảm thấy nhẹ nhõm hơn, xốc cái balo quay ra. Và khi cánh cửa đã đóng lại, lão Ô mở một nụ cười, dù khá nhỏ, nhưng trông rất đôn hậu, có lẽ đã lâu lắm rồi mới có nụ cười này…
Cũng không mấy khó khăn để kiếm được ngôi trường này vì quá nổi tiếng, nó không biết vì sao nổi tiếng, nó chỉ nêu tên trường, mà những người chỉ đường nhìn nó đầy vẻ nghi hoặc, rồi còn lẩm bẩm: “Cô học trường đó thật sao?”, rồi kèm theo một cái liếc nó từ trên xuống dưới. Và rồi khi đến nơi, nó bàng hoàng khi nhận ra: TRƯỜNG NHẤT KIM TOYO…là một ngôi trường dành cho người quý tộc trong thành phố này.
Du Du thất thểu đi tìm phòng học của mình. Sau lễ khai giảng, nó càng thêm thất vọng, bởi sau khi nghe hàng loạt kì tích và hàng loạt sự hoành tráng của ngôi trường toàn con cháu cấp cao, thượng lưu. Nếu không phải là con của cấp cao, hay gia cảnh cực kỳ giàu có, thì những thành viên nổi trội, IQ vượt trội, đầu óc hơn người thì vẫn được chào đón tại Nhất Kim TOYO, vậy thì nó là gì trong số đó?. Nó thở dài, nhưng thôi kệ, nó phải đi tìm bảng lớp 10A2. Khuôn viên trường quá rộng, nó tìm đến toát mồ hôi mà vẫn quanh quẩn ở khu khối 11 và 12. Cũng may nhà trường giành thời gian cho học sinh ổn định lớp và giao lưu, hôm nay chưa phải học, nhưng nó đã đi nửa tiếng đồng hồ. Quá mệt mỏi và thất vọng, nó ngồi phịch xuống, thở dài, tay vịn thành cầu thang, ngẫm nghĩ rằng sẽ mãi ở trong cái mê cung này , rồi nó thấy có tiếng bước chân đang bước lên cầu thang, giọng nói cất lên từ phía người đang đi:

- Bạn đang kiếm lớp à?
- À, mình đang kiếm lớp 10A2
- Vậy thì đi theo mình!

Tên con trai chưa quen biết cúi xuống kéo tay nó đứng dậy, nó vừa kịp ngẩng lên, nó quá sửng sốt khi 2 khuôn mặt khá gần nhau, đủ để nó nhận ra một chàng trai quá baby cute. Mái tóc gọn gàng, đôi mắt đen láy, nằm dưới cặp mắt kính thư sinh vô cùng, làn da trắng xinh, mịn màng “ như da em bé”, và hơn hết vẻ thu hút của anh chàng này chính là nụ cười với cái lúm đồng tiền xúm xính rất ư dễ thương, một nụ cười đầy ấm áp thứ 2 dành cho nó sau Thiên Tứ.
Lẽo đẽo theo sau baby cute, nhìn từ đằng sau, bạn ấy cũng vẫn đẹp lạ thường, hắn ta dắt Du Du ra khu nằm bên hông khu vừa lạc, và nó bắt đầu thấy xuất hiện các biển số lớp 10, nó dò dẫm tìm bảng số 10A2. “A, đây rồi!” Nó sung sướng khi thấy lớp nó hiện ra, đang định quay sang để cảm ơn chàng trai tốt bụng kia, thì nó mới chợt hốt hoảng khi thấy hắn ta đã biến đâu mất lúc nào không hay. Không có đủ thời gian để mà tìm chàng trai ấy, nó phải vào lớp học để tiến hành phần tìm chỗ ngồi và giao lưu bạn bè cùng lớp.

Những ánh mắt nhìn nó như dò hỏi:” Không biết cô ta là con gái của tập đoàn nào nhỉ?”. Bất giác, nó nhìn tổng quát, thấy nữ sinh này quả thật rất xinh đẹp, người thì khuôn mặt thanh tú, người thì vóc dáng cực chuẩn, bọn họ đều trang điểm lộng lẫy và sắc nét như những diễn viên điện ảnh. Con trai thì cũng toàn những công tử nhà giàu rất lãng tử, kiểu tóc cũng bồng bềnh, nhưng có vẻ Thiên Tư và Thiên Tứ vẫn hơn hẳn bọn con trai lớp này về cái độ đẹp trai. Nó không biết sẽ ngồi vào chỗ nào, nơi mà những ánh mắt đều có vẻ ngạo mạn, và rồi nó nhìn thấy một cô bạn đang ngồi gần phía cuối lớp có vẻ giản dị, rụt rè, bên cạnh có một chỗ trống, nó mạnh dạn tiến lại gần:

- Mình ngồi chỗ này được không?
- Đương nhiên là được rồi! Cô bạn mới ngẩng mặt lên nhìn nó, một cô bạn không trang điểm, không quá đẹp lộng lẫy, nhưng nét mặt vô cùng dễ thương và có thiện cảm.
- Mình tên là Ling Du Du.
- Mình là Zida Đông Nghi.

Buổi trò chuyện vô cùng thú vị, nó thấy rất thích nói chuyện với Đông Nghi, một phần vì cô bạn cũng không mấy đề cập đến gia cảnh, điều mà nó đang tránh né trong cái lớp học này. Đông Nghi cũng không hề khoe khoang hay tỏ ra là mình sành điệu gì cả. Nó giới thiệu với Đông Nghi là mới từ xa chuyển tới đây nên không biết gì nhiều về trường này, Đông Nghi sẵn lòng kể cho nó nghe rất nhiều truyền thống của trường. Nhất Kim TOYO là một trường nổi tiếng vì là một ngôi trường quý tộc, và thành tích học tập đáng nể. Mức độ giàu có được xếp giảm dần theo thứ tự lớp, và đương nhiên các quý tộc bậc nhất thành phố sẽ được xếp vào A1. Du Du chợt há hốc miệng, chứng tỏ để vào cái A2 này cũng toàn là những bậc thượng lưu rất giàu có, và Đông Nghi chắc cũng là con cháu của một quan chức nào đó. Còn về phần nó, nếu xếp thực lực tài chính của gia đình thì có lẽ sẽ được xếp vào lớp A2000…Trong lớp mọi người vẫn đang trò chuyện rôm rả, mà nó biết chắc là những cô cậu bạn này đang nói về hãng xe mới nhất, trang sức mới nhất hay đại loại là công việc của gia đình. Buổi giao lưu vừa dứt bởi tiếng chuông, bỗng Du Du thấy có một tốp nữ sinh từ đâu kéo tới tấp nập ở lớp nó, rồi ùa vào chen lấn để được “diện kiến” vài gương mặt, mà nó cho rằng khá đẹp trai ở lớp này. Du Du thấy vô cùng ngạc nhiên, và nhìn những cô gái khả ái đang tụ tập bao quanh những chàng trai lớp mình.
- Cậu ngạc nhiên lắm hả, vì A2 tụi mình cũng thuộc dạng giàu có đứng thứ 2 trong trường này, bởi vậy các chàng trai nào mà đẹp một chút cũng là tầm ngắm của các tiểu thư trong trường này. Nhưng như vậy vẫn chưa là gì, để tớ dẫn cậu sang A1, để xem mức độ fan hâm mộ của những chàng trai hotboy giàu nhất thành phố này.

Vừa thu xếp đồ đạc vào cặp, nó tò mò theo Đông Nghi đi sang lớp A1, Đông Nghi vừa kể cho nó nghe về “truyền thống hotboy, hotgirl” của trường. Quả thật A1 giờ đang đông nghẹt các nữ sinh lớp khác đang bu quanh, hò hét, có khi còn có cả các chị khối 11 và 12 nữa. Bọn họ nhốn nháo chen lấn, rồi la thật to khi gặp hotboy, y hệt như đang gặp diễn viên thần tượng vậy, thật chẳng ra thể thống nào, mặc dù họ cũng là những tiểu thư con nhà giàu có. Du Du thấy cả một đám con gái lớp nó đang cố chen vào đấy.
Đang mải chăm chú nhìn đống tạp nham này, không thể chen vào được, chỉ có thể đứng từ xa, nhìn theo hướng chỉ ca Đông Nghi.
- Kia là 2 hotboy sinh đôi nổi tiếng nhất trường Thiên Tư và Thiên Tứ.
Nó há hốc mồm không tin vào những gì trước mắt, hóa ra hai người họ bằng tuổi nó, học cùng trường, và đặc biệt cả 2 đều là hotboy nổi tiếng nhất nữa chứ. Trong đầu nó chẳng nổi lên tí nào hâm mộ, mà ngược lại còn oán trách là tại sao cùng trường mà không cho nó đi học ké, làm sáng nay nó suýt trễ buổi lễ khai giảng. Nhưng phải công nhận 2 anh em họ điển trai thật, điều mà Du Du thấy bây giờ vẫn là 2 cặp mắt vô cùng lạnh lùng, không mảy may một nụ cười, mặc cho vô số nữ sinh vô cùng xinh xắn đang bu quanh lấy họ.

Đông Nghi nói tiếp:

- Những người học lớp này đều nổi tiếng trước khi vào trường, lai lịch của họ đều được toàn trường biết hết, bởi vì những người họ sống ở khu biệt thự Itê.
- Itê?
- Phải, Itê là khu biệt thự nổi tiếng cả nước vì mức độ giàu có, và mức độ đẹp trai và đẹp gái của các hoàng tử, công chúa sống trong đó. Những ai ở Itê sắp sửa bước sang cấp 3, đều sẽ nổi tiếng trước khi vào trường.
- Vậy còn ai ở khu đó trong lớp này nữa không?
- Năm nay có đến 6 nhân vật ở Itê vào trường. Người nổi tiếng tiếp theo là: Kasumi Đại Bảo.

Nhìn theo hướng chỉ của Đông Nghi, một lần nữa Du Du lại há hốc mồm. Đại Bảo chính là anh chàng baby cute giúp nó tìm lớp lúc nãy. Khác với Thiên Tư và Thiên Tứ, anh chàng này có nụ cười rất “rộng lượng”, bằng chứng là các cô gái đang muốn chụp hình chung với chàng thì hắn cười rất tươi, cử chỉ thân mật, gần gũi, chính vì thế mà lượng fan cũng khá đông đang bao quanh, có người xin chữ kí, có người chụp hình. Nó nghĩ đến nụ cười mà Đại Bảo dành cho nó ở cầu thang, chợt có thoáng buồn, vì nụ cười đó có lẽ bất cứ ai cũng sẽ nhận được. Một chàng trai dễ thương và dịu dàng.

- Kia là hotboy Kazu Đốc Long!

Một chút bất ngờ bởi một hotboy có khuôn mặt rất “băng giá”, dùng từ này, vì nó còn lạnh lùng hơn cả Thiên Tư và Thiên Tứ nữa, một vẻ lạnh lùng tuyệt đối, tối sầm lại rất khó chịu. Ánh mắt ấy đượm lên một luồng khí lạnh cả tóc gáy, có lẽ vì thế mà đây là hotboy duy nhất không có người bu quanh. Du Du thấy thỉnh thoảng có vài cô gái cũng đến làm quen, nhưng Đốc Long không mảy may hé lấy một câu, với lại với khuôn mặt “sát khí” ấy, chẳng ai dám đến gần. Đốc Long cũng chỉ có thể nói một câu là khá điển trai, thân hình to cao không thua kém gì Thiên Tư, Thiên Tứ, mái tóc đinh “đầu gấu”, không hề theo gu hoạt hình như mấy chàng hoàng tử ở lớp Du Du. Các cơ mặt của Đốc Long hình như đang bị đóng băng lại, nên nó không hề nhúc nhích, làm cho khuôn mặt ấy cứ mỗi một trạng thái. Bỗng Đốc Long phóng tầm mắt ra ngoài cửa sổ, phía Du Du và Đông Nghi đang đứng, và bắt gặp sự quan sát của Du Du. Du Du cảm thấy rối bời và luống cuống, cái tia laze đáng sợ ấy đang chỉa thẳng vào nó, mà không hề có ý định lệch sang nơi khác. Nếu bây giờ nó hoảng sợ và nhìn đi chỗ khác thì xem ra nó cũng thuộc những crazy fan, Đốc Long sẽ khinh thường cho xem. Thôi thì chơi trò “nhìn nhau không chớp mắt”, xem ai phải ngoảnh đi chỗ khác trước thì sẽ là người thua cuộc. Nghĩ vậy, nó nhìn chằm chằm vào Đốc Long, không phải cái nhìn của sự hâm mộ hay “thèm thuồng” mà là cái nhìn đầy thách thức. 4 mắt chạm nhau ở cự ly khoảng 6, 7 mét không lay động, rất lâu. Bất chợt có một người bạn đến gần và kêu Đốc Long, làm anh ta phải quay sang. Và thế là game over! Nó cười lên sung sướng, đưa nắm đấm vào không khí, và la lên: Yeah!, cái cười của người thắng cuộc, của một cuộc chơi mà chỉ có nó mới biết luật. Trong khoảnh khắc nó đang cười ha hả và không để ý đến anh ta nữa, các cơ mặt của Đốc Long lúc này đang có sự thay đổi rõ rệt, anh ta nhìn Du Du, chau mày lại và sau đó dường như có một nụ cười thì phải, cũng không rõ nữa, vì không ai thấy cả…

- Nhìn vậy thôi chứ Đốc Long có hẳn một lượng fan rất lớn, nhưng vì biết tính cậu ta không ưa kiểu bám theo nhặng xị, nên các fan chỉ lẳng lặng lập ra hẳn cả trang web, ca tụng sự lạnh lùng, hắc ám của cậu ta đó! Đông Nghi giải thích.
Người tiếp theo là ******* Nami Ánh Linh, một nữ sinh nhìn rất đặc biệt. Không mang hình tượng một tiểu thư nhu mì, Ánh Linh có mái tóc hớt ngắn rất cá tính, khuôn mặt sáng và xinh tươi, đôi mắt Ánh Linh trông rất lém lỉnh, một đôi mắt biết cười. Cũng có khá nhiều bạn trai đang bu quanh Ánh Linh để làm quen, một số bạn nữ cũng lại gần vì muốn kết bạn với một cô bạn rất đặc biệt này. Nó đang nghe Đông Nghi tả về những con người sẽ nổi đình nổi đám trong trường Nhất Kim năm nay. 2 đứa mải mê nói chuyện, nên không thể nào nhận ra từ phía trong lớp 10A1, có những ánh mắt nhìn nhau không bình thường, đặc biệt phải kể đến là ánh mắt của Đốc Long dành cho Thiên Tư, và ánh mắt của Ánh Linh dành cho Thiên Tứ. Một lớp học mà e rằng đầy rẫy những chuyện chẳng lành sắp xảy ra, và sẽ liên quan nhiều đến Du Du.
- Còn một nhân vật nữa cũng đến từ Itê, nhưng không hiểu sao người bạn này rất bí ẩn, chưa ai biết tên hay gia thế, không biết cả là nam hay nữ, mà đặc biệt là lại không học ở A1, có nguồn tin cho rằng nhân vật này đang ẩn nấp trong các lớp còn lại, và mọi người đang ráo riết săn lùng profile của nhân vật VIP này, nghe đâu chỉ mới chuyển đến ở Itê.
Du Du nghe Đông Nghi nói mà người nó túa mồ hôi và rùng mình, nhân vật được nhắc đến, chính là nó, một đứa nhà quê, tên Ling Du Du.


CHƯƠNG 3: GHÉT RA MẶT!


Du Du rảo bước về nhà, nó vừa tiếp xúc với một ngôi trường hoàn toàn mới, nơi toàn đại gia và quý tộc. Lại còn cái “truyền thống” hotboy, hotgirl làm nháo nhạo cả lên, bây giờ nó còn mang cả một gánh nặng, vì nếu lỡ ai đó biết nó đến từ Itê… Ôi, một ngày mệt mỏi, nhưng cũng vui, vì bù lại, ít ra nó có một người bạn, là Đông Nghi, đầy thân thiện và không hề kiêu ngạo, không chê nó xấu hay không quá tò mò về gia đình nó. Nó vào phòng thay đồng phục và bắt đầu bữa trưa tại phòng ăn dành cho nhân viên INNO Gia.
Phòng sinh hoạt cho người làm nằm phía sau, đây là dịp Du Du được hội ngộ hầu hết các nhân viên trong nhà. Hôm qua khi mới đến, Du Du chỉ ăn qua loa phần bánh mà mình còn, chứ chưa có dịp xuống phòng nhân viên. Có khoảng 10 người đang ở trong đó. Khi nó bước vào chẳng ai nói gì cả, không khí khá ngột ngạt, trông ai cũng tất bật chuẩn bị bữa trưa, kể cả chị Uyển Thanh. Du Du quyết định phá tan bầu không khí này:
- Dạ, xin chào mọi người, cháu là nhân viên mới, tên là Du Du ạ!

Lúc này mọi người mới chịu ngẩng lên, nhưng lại nhanh chóng trở về công việc của mình, không ai mảy may trả lời nó một câu. Nhưng Du Du vẫn kiên nhẫn, nở nụ cười rất tươi:
- Mong mọi người chỉ bảo thêm ạ!
Nó quyết tìm cho bằng được một ánh mắt đứng về phía nó, nhưng dường như không có gì ngoài sự im lặng, rồi bỗng chợt có tiếng nói vang lên:
- Mọi người sao vậy, mau giới thiệu về mình cho cô bé đi chứ, còn cháu, mau ngồi vào chỗ đi, ta sẽ đi lấy phần ăn cho cháu!
Du Du thầm cảm ơn “ân nhân” vừa nãy, và trong lòng hớn hở vô cùng. Thì ra đó là bà bếp trưởng Khaly, bà là đầu bếp ở nhà này, nấu ăn cho cả bà chủ, 2 cậu chủ và nhân viên, có một chị phụ bếp giúp bà. Bà Khaly không cười nói với nó, nhưng ánh mắt thì vô cùng trìu mến. Buổi ăn trưa , mọi người giới thiệu tên chỉ khi nó hỏi tới, và nó là người nhỏ tuổi nhất. Có khi chính những người trong này cũng không biết hết tên tuổi nhau, vì họ chẳng thấy mở miệng bao giờ, tất cả chỉ im lặng. Vẫn chưa nói gì nhìu với mọi người, nhưng nó tin rằng nó sẽ dần dần làm cho không khí nhà ăn gần gũi hơn, và có một kế hoạch hẳn hỏi, khi nó nhìn thấy ánh mắt trìu mến mà ông Ô giành cho bà Khaly.

Nghỉ ngơi xong, Du Du bắt đầu công việc của mình, dọn dẹp tầng trên. Du Du làm rất kĩ càng, dọn sạch sẽ hành lang, lau từng chiếc lọ, từng bức tranh. Phần nặng nhọc nhất chính là đến dọn dẹp 2 căn phòng u ám kia. Nó gõ cửa phòng Thiên Tư, giọng nói run run:
- Tôi vào dọn dẹp phòng ạ!
Không trả lời, nó kiên nhẫn gọi thêm vài lần nữa. Nhưng sức chịu đựng của con người có giới hạn, nhất là đối với đứa cứng đầu như nó. Nếu có một cái kéo trong tay, nó tưởng tượng sẽ cắt nát tên này ra, cắt sạch sẽ quần áo, mái tóc lãng tử của hắn.
- Cậu không mở cửa thì tôi sẽ xông vào đó!
Chờ thêm một chút mà vẫn không động tĩnh gì, Du Du lùi lại vài ba bước để lấy đà xông vào cánh cửa kia. Trong khoảnh khắc mà toàn thân nó sẽ chạm vào cánh cửa bằng một lực khá mạnh để đạp đổ tấm gỗ ấy, thì mọi chuyện lại không phải như vậy. Nó đang rơi vào không trung, hố đà và lao vào…lòng của một thân hình to cao của một tên con trai, vì đúng lúc ấy, không sớm hơn, không trễ hơn, tên đáng ghét kia lại ra mở cửa đúng lúc ghê!

Rầm! Cả 2 ngã nhào xuống sàn trong phòng Thiên Tư. Cũng may mà không ai chứng kiến cái tình huống khó coi này, nó nằm đè lên trên mình hắn ta, mặt lại gần mặt nữa chứ, nó đang không biết giải quyết thế nào. Nhưng khoảng im lặng nhanh chóng bị phá vỡ bởi tên con trai “không có lòng người” kia. Hắn hất mạnh Du Du sang một bên một cách thô bạo, không cần biết đó là một đứa con gái, đẩy y hệt như một trái bóng, làm Du Du lại thêm một cú ngã đau đớn, ê hết cả mông và vai. Hắn hậm hực, đứng dậy phủi phủi tay chân, quần áo, không thèm chìa tay ra đỡ Du Du dậy như những đứa con trai khác thường làm, lại còn lớn tiếng:
- Cô làm cái quái gì vậy?
Du Du ấm ức không chịu nổi, muốn khóc òa lên, nhưng nó phải cứng rắn để đối đầu với tên kia. Nó khó khăn đứng dậy:
- Tôi vào dọn phòng mà cậu không mở cửa, sợ cậu bị gì tôi phải xông vào!

Lý do quá chính đáng, làm cho hắn ta không thể nói gì hơn.
- Bây giờ cậu có đồ gì cần giặt đưa tôi để đem xuống phòng giặt!
Trong giây lát, hình như trong đầu Thiên Tư vừa nghĩ ra trò gì đó thú vị lắm, hắn cười nhếch mép một cái, ánh mắt đầy gian xảo. Thiên Tư bắt đầu cởi nút cái áo sơ mi trắng đồng phục đang mặc trên mình, từng nút một trong sự ngỡ ngàng của Du Du. Một tình huống nguy hiểm, nó há hốc mồm, bước lùi lại từ từ. Đến khi cái áo được tháo nút xong, Thiên Tư cởi hẳn ra, để lộ cái thân trần phía trên đầy lực lưỡng, rồi tiến về phía nó, ánh mắt đầy ẩn ý. Mặt nó đang nóng bừng lên vì sợ, nó giơ tay thủ võ, toàn thân run rẩy:

- Anh đứng lại, anh tính làm gì đó, tôi la lên bây giờ!

Nhưng Thiên Tư vẫn không ngừng lại, tiến về phía nó trong tư thế cởi trần. Đến khi không thể lùi được nữa, nó bị dồn vào chân tường, nó nhắm chặt mắt lại, chuẩn bị một cú hét thật to, thì bất ngờ bị 1 cái áo đập vào mặt.
- Chẳng phải cô bảo có đồ gì cần giặt đưa cho cô là gì? Tôi muốn giặt cái áo này!
Hiểu ra vấn đề, nó đứng ngẩn tò te. Tên này đang cố tình trêu chọc, nó biết hắn ta đang cười đắc chí lắm, Du Du sôi sục một sự phẫn nộ tột cùng.
- À, còn cái này nữa, cũng phải giặt chứ!
Nói rồi, Thiên Tư nắm vào cái cạp quần đang mặc và từ từ tháo thắt lưng. Du Du biết ý định đây là một màn chơi khăm thứ 2, nên quyết định cứng đầu đứng nhìn, không tỏ vẻ gì mắc cỡ hay hoảng sợ, để xem tên này có dám cởi quần ra trước mặt nó hay không, nếu bây giờ mà la hét và bỏ chạy là rơi vào bẫy của hắn ngay. Hứ, như vậy mà cũng là hotboy sao, mấy cô gái kia chỉ bị dụ dỗ bởi vẻ bề ngoài, không biết được bộ mặt đểu cáng, xảo trá của tên này. Thiên Tư đã tháo xong dây lưng, hắn đang tháo nút quần, kéo dây kéo, và nắm cạp quần…kéo xuống..
- Á…á.. Tiếng la thất thanh của Du Du, nó không thể nào chịu nổi nữa, tên Thiên Tư này không biết xấu hổ là gì, mà cứ thoải mái tụt quần ra trước mặt con gái như vậy. Nó áp hai tay che mặt, mắt nhắm tịt và bỏ chạy ra phía cửa. Nhưng thật là xui xẻo, cũng vì nhắm tịt mắt khi chạy ra cửa, không định hướng chính xác, nên toàn thân nó lại va vào tường, “cái trán vô tội” của nó là đau nhất, nhưng nó không thể dừng lại được, phải chạy, chạy thật xa cái nơi khủng khiếp đang chứa một tên biến thái như thế này.

Cánh cửa vừa đóng lại, tên con trai trong phòng chứng kiến cái cảnh có một không hai này, không thể nào mà nín cười nổi. Hắn bước ra khỏi cái quần vừa cởi, nhảy phốc lên giường, mình vẫn mặc chiếc quần sooc hàng hiệu, mục đích của hắn đã đạt, hắn cười sảng khoái vô cùng.
- Đúng là đồ nhà quê!
Rồi lại ôm bụng cười, nụ cười mà có lẽ đã từ lâu rồi mọi người không được thấy…

Du Du lầm lũi bước về phía phòng Thiên Tứ, với mình mẩy đau nhói, hết cái lưng, cái vai, bây giờ là cái trán. Nó căm ghét tên Thiên Tư này đến tận xương tủy, miệng không ngừng nguyền rủa và câu: “Hãy đợi đấy!”. Chỉnh đốn lại trang phục, nó gõ cửa phòng Thiên Tứ:
- Tôi đến dọn phòng ạ!
Đúng là khác hẳn so với bên kia, cánh cửa bật mở mà không cần chờ đợi lâu. Nhưng không như nó mong đợi, mặt Thiên Tứ lạnh lùng:
- À, cô bé cứ dọn dẹp, đừng làm phiền bàn học của tôi là được!
Mặc dù bằng tuổi, nhưng nó rất thích Thiên Tứ gọi là cô bé. Nó lau chùi, dọn dẹp phòng, Thiên Tứ vẫn mải mê bài vở ở bàn. Quả là chăm học thật, nó lại càng ngưỡng mộ Thiên Tứ hơn. Nó dừng tay lại, ngắm nhìn Thiên Tứ theo góc 90 độ. Nhìn ngang thấy cái mũi Thiên Tứ rất thanh tú, mái tóc bồng bềnh che một bên trán, làm mập mờ chiếc bông tai lấp lánh, nhìn như một chàng hoàng tử vậy, quả thật rất thu hút, nó nhìn Thiên Tứ trìu mến, và thầm ước gì cậu ta sẽ lại mỉm cười với nó như ngày đầu tiên, chứ không phải vẻ mặt lạnh lùng như ở trường, một con người khác hẳn. Sự “chiêm ngưỡng nhan sắc” của nó bị cắt ngang bởi một giọng nói vô duyên, của một tên đáng ghét:
- Anh Hai đang làm gì vậy?
- Anh đang xem trước vài môn học, ngày mai bắt đầu rồi.
- Anh đúng là chăm chỉ thật, thành tích càng cao thì em lại càng bị bà bà so sánh và la rầy.

“Bà bà?” Trong đầu Du Du đang nghĩ tới một nhân vật mới tinh, cách xưng hô này cho thấy rằng “bà bà” rất gần gũi với 2 anh em họ, và biết đâu, “bà bà” sẽ là một người rất hiền hậu và thân thiện và nó có thể xem như là bà của mình?
Du Du tiếp tục công việc dọn dẹp của mình, hai anh em cũng nói chuyện như không có sự có mặt của nó, nhưng giây phút yên bình đó không được bao lâu thì nó lại bị kéo vào, cũng bởi cái tên vô duyên kia:
- A, hình như đồ nhà quê cũng học trường mình thì phải?
Hai cặp mắt đổ dồn về Du Du, mặc dù rất ghét 3 từ “đồ nhà quê” nhưng nó không thể làm gì được, đành phớt lờ cho qua, nó ấp úng trả lời:
- À, đúng rồi, mình học cùng trường với 2 cậu, lớp A2, chúng mình bằng tuổi.
Du Du đã thay đổi cách xưng hô từ “cậu chủ, tôi” sang “mình, cậu” mà không biết.
- Vậy ngày mai đi chung nhé, cô bé khỏi phải đi bộ.
- Em không đi chung với Đồ Nhà Quê đâu!

Sự nhiệt tình của Thiên Tứ làm nó sung sướng bao nhiêu thì nó lại càng căm ghét cái sự khinh biệt của tên Thiên Tư bấy nhiêu, và chợt nhớ ra một sự việc buộc nó buộc phải từ chối:
- Đúng vậy, mình không thể đi với 2 cậu được, mọi người sẽ phát hiện ra mình ở Itê.
- À, hóa ra nhân vật thứ 6 mà mọi người tìm kiếm lại chính là Đồ Nhà Quê. Thú vị thật! Thiên Tư tiếp tục gây sự.
- Mình mong 2 cậu giữ bí mật cho mình, mình không muốn cả trường đồn ầm lên, mình chỉ muốn được học yên ổn thôi!
- “Được, tụi mình sẽ giữ bí mật!”. Nói rồi Thiên Tứ nở một nụ cười, một nụ cười mà dường như chỉ thấy dành riêng cho nó. Quả thật 2 người họ giống nhau không phân biệt được, Du Du chỉ nhận ra Thiên Tứ bởi cái biểu hiện trìu mến này thôi. À, mà còn cách xưng hô nữa, một là “cô bé”, một là “Đồ Nhà Quê”, chứ lúc cả 2 làm mặt lạnh thì bó tay!

Thiên Tư đứng dậy:

- “Này, Đồ Nhà Quê nhớ qua phòng tôi dọn dẹp, quần áo cần giặt tôi để gần ngay cửa đó!” Rồi hắn lạnh lùng bước ra ngoài. Nhưng nếu hắn đi luôn thì sự việc cũng chẳng sẽ có gì, đằng này, hắn còn buông lại một câu mà Du Du không thể thở nồi:
- À, anh Hai, lúc nãy mới vào phòng, em bắt gặp Đồ Nhà Quê đang ngắm anh không chớp mắt đó!


CHƯƠNG 4: NHÂN VẬT THỨ 6 CỦA ITÊ


- Thưa bà chủ, tôi có thể hỏi một câu được không?
- Quản gia Pix, ông cứ nói đi!
- Tại sao bà lại cho cô bé đó đến đây, rồi lại vào học ở trường Nhất Kim?
- Ngay từ khi nghe quản lý Rolex ở Đum Cha kể về cô bé này, tôi đã thấy có điều thú vị rồi. Tôi muốn xem cô bé kiên cường đó có thể sống nổi ở một nơi đầy sự đố kị và sự ganh ghét như thế này hay không, và xem thử sự tính cách thẳng thắn, mộc mạc nhà quê của cô ta có làm đảo lộn truyền thống quý tộc của Nhất Kim như thế nào. Cái gì có sóng gió thì nó mới thú vị, tôi không muốn cái gì cũng cứ như cũ mãi.
- Vâng, tôi hiểu rồi thưa bà chủ!
- À, ông chuẩn bị hành lý để mai cùng lên đường chuyến công tác dài với tôi, cứ để INNO lại cho bọn trẻ!

***

Hôm nay bắt đầu buổi học đầu tiên ở Nhất Kim, nó lên gõ cửa đánh thức 2 cậu chủ, rồi vào nhà bếp để chuẩn bị phần ăn trưa ở trường. Bà Khaly đã chuẩn bị sẵn cho 2 cậu chủ, và một cái hộp cho nó, bà bảo không biết nó sẽ thích ăn cái gì nên để nó tự chuẩn bị. Đồ ăn đã được nấu sẵn vài món, chỉ cần xếp vào nữa thôi. Bà Khaly quả là chu đáo. Sau khi xếp đồ ăn vào xong, nó nhìn 3 hộp cơm, nảy ra ý định, nó chạy về phòng của mình. Khi quay lại, nó cầm theo 3 chiếc khăn mà mẹ nó làm cho nó gói cẩn thận những hộp cơm lại. Những chiếc khăn có hình những con thú khác nhau, được làm rất khéo, và bảo đảm sẽ không bao giờ “đụng hàng”. Nhìn ánh mắt ngạc nhiên của bà bếp trưởng, nó giải thích:

- Trang trí đẹp thì ăn sẽ thấy ngon hơn ạ!

Thiên Tư và Thiên Tứ xuống lầu và ra xe đi học, nó nhìn 2 hộp cơm rồi nhìn bà bếp trưởng. Bà Khaly ra hiệu cho nó đem ra cho 2 người họ. Nó cầm 2 cái hộp bao bởi khăn màu vàng và màu xanh dương chạy ra khi cửa chiếc xe vừa đóng. Nó gõ gõ qua lớp cửa kính ra hiệu. Khi cửa kính được kéo xuống, nó hổn hển:

- Hai cậu quên bữa trưa!

Nhìn vẻ mặt của cái tên ngồi sát bên cửa kiếng không hề chú ý đến nó, không thèm đỡ lấy hộp cơm mà nó đưa, lại còn thản nhiên nhìn đi chỗ khác, nó đoán ngay ra là Thiên Tư. Nó cảm thấy xấu hổ vô cùng, khi mà hành động của mình bị bỏ lơ như vậy, mà lại trước mặt Thiên Tứ, và sau lưng bác tài xế nữa chứ! Rồi như có một bàn tay lôi nó về từ địa ngục, Thiên Tứ đưa tay ra đỡ lấy hộp cơm, nhoẻn miệng cười và không quên: “Cám ơn cô bé”. Chiếc xe lao về phía cánh cổng cao cao, nó thấy lòng nhẹ nhàng hơn nhiều, Thiên Tứ hỏi nó có muốn đi cùng hay không, nó nhất định không chịu, dù lòng cũng hơi tiếc, vì phải né tránh tin đồn ở trường và vì cũng muốn tập thể dục buổi sáng nữa. Nó đã biết cách mở cái tấm sắt thép đồ sộ này rồi, chỉ cần bấm mật mã trên cái hộp điện tử là được, nhưng nó chưa đi vội, mà rẽ về phía có tiếng kéo cắt tỉa. Nó nhìn ông Ô và mỉm cười tít mắt:

- Chào ông cháu đi học ạ!
Rồi nó vỗ vỗ vào cái cây gần đó: “Ở nhà ngoan để ông cắt tóc cho đẹp nhé!”
Một ngày mới đầy vui vẻ…nhưng cũng đầy sóng gió…

Chậm rãi vừa đi, vừa mải ngắm nhìn những ngôi nhà thượng hạng ở Itê. Bỗng một chiếc xe màu trắng thắng gấp chặn ngang ngay trước mặt nó, cửa xe mở ra, người trên xe chậm rãi bước xuống, nó xám mặt, đó chính là Đại Bảo.

- “Bạn có muốn quá giang đến trường không?” Nụ cười baby cute đang hút hồn nó.
- À…không, mình muốn đi bộ hơn.
- Lên xe đi!
- À…mình…
Chưa kịp nói xong, một cảm giác quen thuộc, bàn tay ấm và mềm của Đại Bảo như ngày đầu tiên gặp ở trường, kéo nó bước vào trong xe một cách nhanh chóng. Ngỡ ngàng, nhưng Du Du cảm thấy rất tuyệt vời, vì đây là lần đầu tiên được ngồi trong một chiếc xe hơi quý tộc. Cách đó không xa, 1 chiếc xe màu đen đang đứng yên, chờ cho chiếc xe của Kasumi đi khuất, chủ nhân ngồi trong chiếc xe đen ấy mới ra lệnh: “Cho xe đi được rồi”. Người tài xế gật đầu: “Vâng thưa cậu chủ Kazu”…

Du Du mải mê ngắm chiếc xe sang trọng, màu trắng của nó làm Du Du tưởng tượng ra một con bạch mã, mà chủ nhân của Bạch mã sẽ là Hoàng tử…Chiếc xe này liệu có khác gì với chiếc xe màu đen của Thiên Tư và Thiên Tứ hay đi không? Ánh mắt Kasumi nhìn nó đầy thú vị. Những câu hỏi ngỡ ngàng, như: “Đây là cái gì?”, “ Cái này dùng ra sao?”…nó giật mình văng ra cái ghế khi nhấn nhầm vào cái nút gì đó mà thình lình cái màn hình LCD từ đâu kéo xuống. Cả anh tài xế và Đại Bảo đều bật cười khi thấy sự ngô nghê của nó. Khi chiếc xe gần đến trường, Du Du chợt nhớ ra điều gì đó rất đáng sợ, nó quay sang ngay:

- Mình nhờ cậu một việc được không? Nó ấp úng.
- Giữ bí mật rằng cậu sống ở Itê chứ gì?
- Sao…sao…cậu biết, mặc dù tớ sống ở đó, nhưng tớ không phải con nhà giàu mà chỉ là…
- Cả trường đang truy tìm nhân vật thứ 6, mà tớ thấy cậu không ra mặt, chứng tỏ cậu có lý do riêng mà! Yên tâm đi, mình là bạn thân của INNO mà!

Đại Bảo không để nó nói hết câu. Nó không biết cậu ta có biết cái vế còn trống kia là chữ “Oshin” hay không, nhưng cậu ta biết nó từ INNO Gia, điều đó thật là khó hiểu, nhưng cậu ta hứa sẽ giữ bí mật nên nó cũng không quan tâm nữa. Xe dừng trong khuôn viên trường, một đám nữ sinh đã mai phục từ bao giờ, bao quanh xe, các nữ sinh hô tên Đại Bảo liên tục. Lúc này Du Du phát hiện ra rắc rối nhưng đã muộn. Anh tài xế xuống xe mở cửa cho Đại Bảo trước, cậu ấy bảo cứ ngồi yên trong xe nên nó không hề nhúc nhích. Cậu ta đi vòng qua và mở cửa xe phía Du Du, và mời nó bước ra. Hành động lịch thiệp đó không làm cho nó vui vẻ, mà trái lại gây cho nó ngỡ ngàng và hoang mang vô cùng. Chẳng lẽ anh ta không nhìn thấy những ánh mắt hình viên đạn, những ánh mắt sắc như dao, căm thù, ngạc nhiên, khinh biệt dành cho một đứa nhà quê như nó hay sao. Du Du bước xuống trong tiếng xào xáo xung quanh. Du Du liên tục xua tay phân bua: “À, chỉ là đi nhờ thôi!”. Chưa kịp thuyết phục được ai thì tên Đại Bảo đã nắm tay nó kéo đi trong muôn vàn ánh mắt ngỡ ngàng, kể cả nó…
Sóng gió chưa thực sự bắt đầu…

***

- “Ồ, nghe nói cậu đi chung xe với Đại Bảo hả?” Đông Nghi tò mò hỏi nó, xung quanh trong lớp cũng có khá nhiều cặp mắt không mấy thiện cảm đang soi mói.
- Chỉ là gặp giữa đường và cậu ấy đi nhờ thôi!
- Ganh tỵ thật đấy, các hotboy chưa bao giờ cho ai quá giang cả, lúc trước có cả đống người mai phục gần đấy để được đi nhờ, mà chưa bao giờ thành công cả, bọn họ đều phớt lờ, xem ra cậu là người đặc biệt đấy!

Du Du không cho đó là điều may mắn, mà trái lại, bắt đầu từ bây giờ nó phải thật cẩn thận trước những ai yêu thích Đại Bảo, chỉ vì lên xe đi cùng với chàng hotboy thứ 3 của A1.
- Cậu có quan hệ gì với Đại Bảo?
Một giọng nói lạ từ phía sau lưng làm Du Du vô cùng hoảng hốt. Một cậu bạn cùng lớp, trông vô cùng bảnh bao, và thanh tú, nhưng ánh mắt nhìn nó lại y hệt những cô gái bu quanh chiếc xe vừa nãy.
- À, mình chỉ là tiện đường đi nhờ xe thôi.
- Có thật không?
- Thật mà. Cậu nghĩ sao khi ghép đôi một đứa như tôi với Đại Bảo?
- Chẳng hợp tí nào.
- Thì đúng vậy, bởi vậy không có gì đâu.

Cậu bạn này coi bộ cũng dễ bắt chuyện. Cậu ta không quá kiêu căng như các thành viên khác trong lớp, nhưng Du Du cảm thấy có điều gì đó hơi lạ lạ.
- Mình là Du Du, mình có thể biết cậu tên gì được không?
- Tôi là Nobu.
- Nobu? Tại sao cậu lại quan tâm đến Đại Bảo như vậy?
- Không liên quan đến cậu.
Sau vài câu trò chuyện, vẻ mặt lạnh lùng của cậu ta lại trở về như cũ. Du Du biết nếu mình có khai thác tiếp cũng không được gì thêm, nên đành quay lên.

Giờ nghỉ trưa, Du Du đi tìm cho mình một vị trí yên tĩnh cho riêng mình, nó rón rén, tránh những cặp mắt thù địch. Cuối cùng nó tìm được một góc khuất t
ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 4215
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN