--> Thừa nhận đi, cậu Yêu Tôi phải không? - game1s.com

Thừa nhận đi, cậu Yêu Tôi phải không?

Thừa Nhận Đi, Cậu Yêu Tôi Phải Không? Một câu chuyện hài hước thú vị về tuổi học trò hồn nhiên...

[Tải ảnh'>
Kể từ lời "tỏ tình giúp” thắm thiết, mùi mẫn của cô giáo dạy Hóa, Hàn Tử Di bất đắc dĩ trở thành kẻ "thầm thương, trộm nhớ" anh chàng bí thư lạnh lùng kiêm Koolboy đình đám của trường- Lăng Tử Thần - trong lòng dân tình 10C8 dù thật sự, cô chỉ mới nhìn thấy mặt hắn lúc cùng nhau đi học muộn.

Những tưởng, cuộc đời cô chỉ có thể trôi hoài theo buồn tẻ thường nhật chỉ có truyện tranh với truyện tranh, nhưng, Tử Di ko hề hay biết rằng, sợ dây định mệnh vốn buộc sẵn từ rất lâu mấy năm trước đã dần dần kéo cô và chàng trai gia thế bí ẩn kia xích lại gần nhau, từng chút một.

Cô khốn khổ với việc nhận nhầm Lăng Tử Thần làm chồng "sắp cưới" trong phi vụ đi đánh ghen do con bạn bày mưu tính kế.

Cô lân la tàn tạ thể xác trong công cuộc tìm kiếm club riêng cho mình trước lời mỉa mai của iceboy "Club nào mà nhận cậu club đó tan rã" nhưng cuối cùng vẫn ngang nhiên bước vào club của hắn.

Cô vật vã kiếm đủ 10 triệu để chi trả chi phí mua đồ dùng cho club khi club nhận được "Huyết thư" từ phe đối địch.

Và cô từ từ nhận được những câu hỏi mơ hồ xưa mới lẫn lộn.

"Thừa nhận đi, cậu yêu tôi, phải không?"

Liệu Tử Di có thể giải quyết được tình cảm xưa để đón nhận tình yêu mới từ iceboy có thân phận bí ẩn Lăng Tử Thần, liệu cô có thể có khả năng đón nhận thân phận thực sự của mình sau nhiều năm sống một cuộc đời bình thường nhàn nhã?

Và cô có thể nở nụ cười miễn cưỡng khi nhận ra mình đã sa vào bẫy tình quá hoàn hảo kia?


Chương 1: OH MY GOD! HẮN NGHE THẤY Ư??????????????? ĐEN RỒI!


- Ông chú à! Ông chú đang bỏ rơi một sinh linh bé nhỏ vô tội đấy!_Thở rồi lại thở, tôi đưa tay chống gối, dùng chút sinh lực cuối cùng sau khi chạy quãng đường dài từ nhà đến trường hét to trong dòng người ồn ào, đôi mắt "hiền lành" từ trước tới giờ đã vằn đỏ lên từng mạch máu, luyến tiếc, vô vọng nhìn chiếc xe buýt màu đỏ chói đầy khiêu khích đang dần xa. Lấy tay quét mồ hôi đầm đìa trên trán rồi thất vọng nhìn chiếc kim đồng hồ trên tay đang thong thả nhích, từng chút, từng chút, thời gian cứ thế trôi và tôi cũng cứ thế đón chờ…"hình phạt" sắp đến của mình từ thấy giám thị "yêu quý"…

***

-Hàn Tử Di!!_Ông thầy giám thị "yêu quý" nhướn mày nhìn bộ dàng thể thảm ko thua lũ ăn mày của tôi, hạ giọng, gằn từng chữ cái tên bố mẹ tôi đã vắt óc suy nghĩ cả một ngày trời để đặt. Vậy là, sau 10 ngày liền gặp nhau, ông thầy đã cân nhắc cho cái tên xinh đẹp của tôi vào bộ nhớ, chẳng có gì thảm hơn nữa, quãng đời sau này chắc tôi còn gặp ổng dài dài.
-Dạ_Tôi cúi đầu đáp nhẹ, bái phục bộ dạng thục nữ lúc này của mình, hơn cả diễn viên Hàn Quốc. Đã đến nước này rồi thì chỉ còn cách thể hiện mình là học sinh ngoan, học sinh tốt mới mong ổng ko cay mình
-10 ngày rồi đấy, em đang làm công việc của tôi thêm bận rộn…_Tôi dám cá cái đầu tôi, ổng đang nói móc tôi đấy, đúng là thầy, hèn gì học sinh trường tôi bây giờ ko có đưa nào nói chuyện mà ko "ngáng" thằng này, "dìm" con kia cả, tôi là điển hình này.
-Em rất tiếc_Tôi xuýt xoa, đầu cúi thấp nhất có thể
-Chắc em cảm thấy vinh hạnh với cái thành tích này lắm nhỉ?_Ông thầy lại xoi mói, đưa tay với lấy cốc café nghi ngút khói trên bàn, hớp một hớp rồi lại nhìn tôi, chớp mắt. Rõ ràng ông ta đang cố công kích tinh thần tôi đấy mà, biết tôi thích café nên cố tình làm thế chứ gì, uống thì uống luôn đi, bày đặt nhấm nháp, thầy ạ, nếu thầy muốn chơi em bằng cách đó, em xin chúc mừng thầy, thầy đã thắng
-Nhưng tất cả đều có lí do cả ạ, thầy ko thể vơ đũa cả nắm như thế_Tôi cũng đâu vừa, lên tiếng phản bác, nhiều khi người lớn quá tự kiêu cho mình là đúng, những lúc như thế, nhún nhường là mất hết, tốt nhất cứu chữa được khúc nào thì hay khúc ấy, ko thể để hình tượng "học sinh gương mẫu" bao năm gầy dựng sụp đổ chỉ vì chuyện cỏn con này
-Vậy lí do?
-Nhất định phải nói sao thầy_Tôi ra vẻ ngượng ngùng, úp úp mở mở, cố làm cho cái lí do lãng xẹt mình sắp nêu lên trở nên thần bí tí chút
-Nói đi_Ông thầy nghiêm nghị, vẻ mắt ánh lên vẻ tò mò cùng chút nóng lòng
Tôi ngó nghiêng phòng giáo viên, nhận thấy ko còn ai ngoài tôi và thầy, tôi mới an tâm khai ra lí do "chính đáng" của mình, còn khuyến mãi thêm cho ổng một nụ cười tôi tự tin là dễ thương nhất
-Em…ngủ…dậy muộn, thưa thầy
-….
3 phút trôi qua trong yên lặng, khuôn mặt ông thầy từ nóng lòng, tò mò thoắt cái 180 độ đơ đẹp, bỏ qua phần ngạc nhiên mà chuyển hẳn 360 độ sang vẻ tức giận, nếp nhăn trên mặt ổng dồn lại trên đỉnh trán, con mắt hằn đỏ mạch máu, nhìn tôi trừng trừng như thể tôi vừa ăn trộm mấy trăm ngàn của ổng mà bị ổng phát hiện vậy. Tất nhiên, tôi cũng ko ngốc đến nỗi ko nhận ra hậu quả việc mình vừa làm, chỉ biết cúi đầu tỏ vẻ ăn năn, thể nào ổng cũng nghỉ tôi chơi ổng đấy mà nhưng dù sao thì, đó là
ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 1468
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN