--> Tình Cũ Như Mộng - game1s.com
Snack's 1967

Tình Cũ Như Mộng

Chương 1: Chương 1

Chương 1: Năm này ta gặp lại nhau

Không hiểu sao, hôm nay trong quán không có lấy một bóng khách. Quan Hiểu ngồi ngơ ngẩn trước quầy thu ngân.

Tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên.

Một lát sau cô mới có phản ứng, biết là phải bắt máy.

Điện thoại kết nối, hóa ra là người đặt rượu.

Cửa hàng làm ăn không tính là quá phát đạt, lợi nhuận bèo bọt, cô đành phải làm kiêm luôn đại lý rượu nhập khẩu.

Cô cầm giấy bút viết lại tên rượu khách đặt.

Đầu dây bên kia nói: “Chúng tôi cần rượu ngay bây giờ, làm ơn hãy đưa đến toà nhà khoa học kỹ thuật Gia Hoa.”

Lại dặn dò cô phải đi vào từ cổng C, không được đi thẳng vào cổng chính.

Cô luôn miệng dạ dạ vâng vâng, vừa đặt điện thoại xuống liền gào to kêu nhân viên bắt đầu chuẩn bị.

Ngồi lên chiếc xe chở hàng nhỏ, anh chàng nhân viên hỏi cô đi đâu, cô trả lời: “Đến tòa nhà khoa học kỹ thuật Gia Hoa.”

Anh ta ồ lên kinh ngạc, ngữ khí mang vài phần hưng phấn: “Tòa nhà Gia Hoa? Hôm nay e rằng toàn bộ phóng viên cũng đến đó, không ngờ rằng chúng ta cũng có cơ hội đến xem náo nhiệt.”

Quan Hiểu không đáp lời cậu ấy, chỉ bảo nhanh lái xe đi, ánh mắt mông lung nhìn ra cửa sổ, trong lòng trào dâng những cảm xúc hỗn độn, nơi sâu xa đó cô cẩn thận khắc tên một người.

Doãn Gia Hoa.

***

Hôm nay là ngày Doãn Gia Hoa – người sáng lập công ty khoa học kỹ thuật Gia Hoa, mở cuộc họp báo tuyên bố một phần mềm mới được đưa ra thị trường.

Trong tòa nhà Gia Hoa vừa mới khánh thành không lâu, có rất nhiều người đến tham dự, không khí vô cùng huyên náo. Hầu như toàn bộ phóng viên nhà báo của thành phố đều đã có mặt đông đủ, ai nấy đều nôn nóng chờ đợi nhân vật chính xuất hiện.

Người dân thành phố A nhắc đến nhân vật thượng lưu mới Doãn Gia Hoa, không ai không phải thở dài.

Anh thật sự rất đẹp trai, dung mạo cực ký tuấn tú, chưa đến ba mươi mà đã đạt được thành tích rất đáng nể với một khối tài sản khổng lồ.

Nghe đâu, sáu năm trước anh là một tên đầu đường xó chợ ở thành phố A, sáu năm sau thay đổi thành một nhân vật có tiếng trong giới IT.

Rất nhiều người hiếu kì về đời tư của anh, không biết động lực nào đã thúc đẩy anh trở thành một con người truyền kì đến vậy. Họ cũng vừa moi được tin rằng năm đó tập đoàn Cố Thị đã nâng đỡ anh không ít.

Bất luận là ở đâu, anh vẫn luôn giữ thái độ lạnh lùng, thờ ơ khinh đời, nhưng trong mắt lại phản phất nét sầu thương, chính xác là một người có thể làm đảo điên bao tâm hồn của các cô thiếu nữ.

Thật ra đâu chỉ có các cô gái trẻ, ai ai ở đây cũng đều hâm mộ anh.

***

Đám phóng viên khổ sở chờ đợi một lúc lâu, cuối cùng nhân vật chính lại đến muộn.

Có người tinh mắt nhìn thấy Doãn Gia Hoa thong dong từ cánh cửa bên góc tiến vào.

Người nọ liền quay sang anh đồng nghiệp bên cạnh hỏi: “Nhìn qua góc kia đi, anh ta có phải là Doãn Gia Hoa không?” Anh cơ hồ không dám xác định, đường đường là một ông chủ sao lại có thể khiêm tốn đến như vậy, hay là chính anh bị hoa mắt nhìn lầm.

Mấy người bên cạnh đồng thời nhìn qua, bầu không khí tĩnh lặng trong chớp mắt bị phá vỡ, có người hô to: “Doãn tổng đến! Doãn tổng đến!”

Mấy giây tiếp theo, đèn flash chớp nháy không ngừng. Chỉ trong chớp mắt, đại sảnh lớn trở nên chói bừng khiến người ta không thể mở mắt nổi.

Doãn Gia Hoa từ tốn đi vào giữa đại sảnh.

Anh đứng lại, ngẩng đầu lên, không nói gì, chỉ đảo mắt nhìn quanh toàn hội trường, phía dưới ngay lập tức trở nên yên tĩnh.

Chỉ nghe thấy iếng lách tách liên hồi từ máy ảnh của cánh nhà báo.

Trong ánh sáng chói mắt, anh tựa như vị vua bạo tàn cướp lấy ánh mắt của tất cả mọi người.

Anh nhìn chằm phía dưới, lâu sau vẫn không lên tiếng. Mọi người thậm chí còn để anh tùy ý bắt đầu.

Con người xưa nay vẫn luôn có cái nhìn bao dung hơn đối với những người có diện mạo xuất chúng.

Người trong hội trường không hề tỏ ra khó chịu, họ vẫn kiên nhẫn chờ đợi.

Anh đứng trên bục cao, đột nhiên nhếch miệng khẽ nở nụ cười. Khuôn mặt lạnh lùng trở nên tươi sáng khác thường.

Chỉ một giây, chỉ một nụ cười bâng quơ, anh đã kinh động đến bao mắt nhìn, làm xao động biết bao trái tim.

Thảo nào từng có một đạo diễn nổi tiếng thở dài tiếc nuối: “Với diện mạo và tố chất của con người Doãn Gia Hoa, chỉ tiếc là không theo con đường nghệ thuật, nếu như anh ta sẵn sàng, đừng nói là nổi tiếng ở thành phố A, muốn nổi tiếng trên toàn thế giới cũng chỉ là chuyện nhỏ như trở bàn tay!”

Anh đứng trên sân khấu nhìn xuống mọi người phía dưới mỉm cười, khẽ mở đôi môi mỏng, nhàn nhạt nói: “Cảm ơn tất cả quý vị đã đến tham dự! Hy vọng quý vị sẽ sử dụng cây bút tài năng của mình để tuyên truyền giúp tôi. Lát nữa trợ lý của tôi sẽ giải đáp tất cả những thắc mắc của quý vị. Sau đó sẽ có một bữa tiệc khiêu vũ ở hội trường bên cạnh, quý vị hãy cố gắng thừa dịp này cấp tốc tìm cho mình một người bạn nhảy, chờ đợi quý vị là sự tận hưởng thỏa thích.”

Không khí trong hội

ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 137
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN