--> Tình yêu pha lê - game1s.com
XtGem Forum catalog

Tình yêu pha lê

ấy nhé!”. Nói xong cậu liền móc ra đồng năm tệ tỏ ý đã trả phần của mình.

Minh Nhật Lãng luống cuống đến đỏ cả mặt. Tiêu Tinh Dã nhìn thấy Nhật Lãng xấu hổ như thế trong lòng liền nghĩ: Không phải cậu là công tử nhà giàu sao? Bây giờ cho cậu nếm mùi anh hùng chết bởi một xu như thế nào.

Cho dù chưa bao giờ thừa nhận nhưng trong lòng Tiêu Tinh Dã luôn đố kỵ với Minh Nhật Lãng. Mười năm trước mẹ cậu đã bỏ rơi cha con cậu để chạy theo người đàn ông lắm tiền, vì thế cậu mới sinh lòng thù ghét những người có tiền. Nhưng cậu không chỉ đố kỵ Minh Nhật Lãng vì điều dó. Cậu luôn cảm thấy Nhật Lãng thực sự quá may mắn, xuất thân trong một gia đình giàu có, lại là con một, được quý như vàng, muốn gì được nấy. Nghe nói bố mẹ vô cùng yêu quý cậu ấy, để chăm sóc Nhật Lãng tốt hơn mà mấy năm qua họ hầu như không giao lưu với xã hội. Điều này khiến một người đã mất mẹ như Tiêu Tinh Dã cảm thấy vô cùng đố kỵ: Cũng là bạn cùng trang lứa, dựa vào cái gì mà cậu ta có nhiều thứ như thế?

“Đúng rồi, Minh Nhật Lãng này, cậu là người nhà giàu cơ mà, hay là cậu mời bữa này đi”. Tiêu Tinh Dã còn bồi thêm chiêu nữa.

Tiêu Tinh Dã làm khó Minh Nhật Lãng bằng chiêu thức vô hình của cậu. Nhưng Lâm Nguyệt Loan rất nhạy cảm, nhìn một cái là nhận thấy sự ngại ngùng của Nhật Lãng, cô ngay lập tức hiểu ra ý định của Tiêu Tinh Dã. Cô liền cười và nói: “Chẳng mấy khi mời được hắc mã hoàng tử và bạch mã hoàng tử ăn cơm cùng với mình, bữa này tớ mời”.

Vừa dứt lời cô liền rút mười lăm tệ ra đưa cho bà chủ. Minh Nhật Lãng thở phào, nhẹ nhõm, nhưng nghĩ đến việc để con gái mời cơm cậu lại ngượng đỏ chín mặt.

Tiêu Tinh Dã giật lại tiền từ trong tay bà chủ và trả lại cho Lâm Nguyệt Loan. Sau đó rút trong túi ra tờ mười tệ nhàu nát cùng với tờ năm tệ trên bàn nữa rồi đưa cho bà chủ rồi có ý ra về. Sau đó cậu đá đá cái ghế và đứng lên nói: “Ăn xong rồi còn không đi, ngồi đây làm cái gì? Hay là muốn tớ mời ăn cả bữa tối?”.

Ba người cùng bước ra khỏi quán, Minh Nhật Lãng lịch sự nói :”Tiêu Tinh Dã này, thứ hai tớ gửi cậu tiền cơm nhé!”.

Tiêu Tinh Dã lườm cậu một cái rồi nói: “Không nghe thấy là tớ nói mời các cậu à?”.

Lâm Nguyệt Loan đi bên cạnh cười và nói: “Minh Nhật Lãng, bữa này Tiêu Tinh Dã mời, chúng ta được ăn ké”.

“Thật là, đã nói thế rồi còn tính toán”. Tiêu Tinh Dã lụng bụng trong miệng.

Lâm Nguyệt Loan an ủi: “Được rồi, cùng lắm là hôm nào đó tớ mời”.

“Ai bắt cậu mời, có mời thì cậu ta phải mời”. Tiêu Tinh Dã lại lườm Minh Nhật Lãng một cái.

“Được”. Minh Nhật Lãng đáp không chút do dự, “Nhất định tớ sẽ mời, các cậu muốn ăn gì?”.

“Xin người, mới ăn xong đã hỏi người ta muốn ăn gì, cậu coi tớ là lợn chắc!”.

Minh Nhật Lãng nghe thế liền không nói gì nữa, cậu phát hiện thấy giữa mình và cậu ấy chẳng có chuyện gì để nói cả, nói được một câu thì đã bị cậu ta chặn họng.

Vừa đi vừa nói chuyện, Tiêu Tinh Dã đột nhiên kêu lên: “Sao các cậu lại về trường thế này?”.

“Ờ, chúng tớ vẫn phải lên thư viện, còn một ít sách cũ nữa cần phải dán xong”.

Tiêu Tinh Dã chột dạ, cậu nhìn Minh Nhật Lãng rồi lại quay sang ngó Lâm Nguyệt Loan: “Còn phải làm bao lâu nữa mới xong?”.

“Chắc bọn tớ phải làm đến hơn bốn giờ”.

“Chắc tầm ấy tớ cũng tập bóng xong, xong tớ đợi cậu cùng về nhé!”.

“Ok”.

Trong giờ tập bóng, đồng đội phát hiện thấy Tiêu Tinh Dã có chút gì đó khác thường.

“Có chuyện gì thế Tiêu Tinh Dã, cho cậu nghỉ giữa hiệp mà sao mất tinh thần thế?”.

Tiêu Tinh Dã cũng biết tâm trạng mình không tốt, bình thường trên sân bóng thì “người bóng là một”, nhưng hôm nay người ở sân bóng mà hồn nơi nao.

Tần Quảng Phong thì thầm hỏi: “Cái tên này, Lâm Nguyệt Loan và Minh Nhật Lãng ở phòng sách cũ nên cậu hoảng loạn hả?”.

“Làm gì có”. Tiêu Tinh Dã còn cứng miệng đáp.

“Thôi đi”. Gương mặt Tần Quảng Phong tỏ rõ sự đắc ý, kiểu như “tớ còn lạ gì cậu”, “Nếu không phải như thế thì làm sao mà cậu chẳng tập trung gì cả, cậu cũng lắm chuyện thật, bọn họ chẳng qua là tình cờ đi với nhau thôi, cậu nghĩ hoàng tử mặt trời và cô bé lọ lem đang diễn kịch chắc? Người ta với Bạch Vân Tịnh đang ngon lành đấy!”.

“Ai nói tớ không tập trung”. Tiêu Tinh Dã vẫn cãi cố, thế nhưng nghe được câu sau của Quảng Phong cậu cũng có chút yên lòng rồi chăm chỉ, tập trung luyện bóng cho đến hết giờ.

Sau buổi tập Tiêu Tinh Dã chạy như bay đến thư viện tìm người. Chạy chưa đến cầu thang thì đã nghe thấy tiếng Lâm Nguyệt Loan và Minh Nhật Lãng nói chuyện vọng xuống. Nhìn thấy Tiêu Tinh Dã Lâm Nguyệt Loan nói: “Tiêu Tinh Dã, cậu đến rồi à?”.

“Trùng hợp thế, đúng lúc hai cậu xuống, tớ đỡ phải chạy lên”. Cậu vừa nói vừa liếc nhìn Minh Nhật Lãng, ánh mắt Nhật Lãng trĩu xuống, bộ quần áo trắng như tuyết. Đứng trước bức tường màu xám lạnh lẽo cậu thật giống một viên kim cương đang phát sáng.

Lâm Nguyệt Loan nhìn bộ quần áo trắng của Minh Nhật Lãng và nói: “Cho nhiều xà phòng và ngâm lâu một chút, chắc là sạch ấy mà. Nếu không thì bộ quần áo đắt thế này tiếc lắm!”.

Câu này vừa nói xong thì Tiêu Tinh Dã mới chú ý, trên quần trắng của Minh Nhật Lãng có nhiều vết mực.

“Chuyện gì thế? Chẳng phải hai cậu dán sách cũ sao, chuyển sang luyện bút lông à?”.

“Chúng tớ xếp sách đã dán xong lên giá, chẳng biết ai để mực bút lông và giấy huyên trên đó nữa, thế là đổ hết xuống. Cũng may Minh Nhật Lãng đẩy tớ ra chứ không thì cả lọ mực úp lên đầu tớ rồi”. Gương mặt cô bé lộ rõ sự vui vẻ. Nếu không phải là Minh Nhật Lãng nhanh chân nhanh tay thì lọ mực không phải rơi xuống sàn mà đã nở hoa trên đầu cô rồi.

“Giặt không sạch thì vứt đi có sao đâu, đằng nào nhà người ta cũng có tiền, mua cái khác là được mà”.

Tiêu Tinh Dã nhìn những vết mực trên quần Nhật Lãng rồi chợt hỏi: “Cái quần của cậu là của hãng Diese của Ý à?”.

Minh Nhật Lãng nghĩ một chốc rồi nói: “Đúng là hãng đó”.

Tiêu Tinh Dã cười lạnh lùng một tiếng: “Nghe nói quần của hãng đó hơn nghìn tệ một cái đấy, dựa vào cái gì mà bán đắt thế nhỉ, mặc vào bay được chắc?”.

Lâm Nguyệt Loan nghe thấy thế mà lạnh cả người, cô còn đùa Nhật Lãng là bộ quần áo này đủ cô ăn một tháng, ai mà biết được một cái quần đã đủ cô ăn hai tháng rồi.

Minh Nhật Lãng sững người rồi nhẹ giọng đáp: “Mặc vào đương nhiên không bay được, thế nhưng mẹ tớ thích hãng này nên tớ mặc cũng quen rồi”.

Tiêu Tinh Dã không để ý đến Nhật Lãng nữa mà quay sang Lâm Nguyệt Loan: “Chúng ta về đi, ra ngoài cổng trường đợi xe bus”.

“Hôm nay cậu không đi xe đạp à?”.

“Không”.

Lâm Nguyệt Loan nhìn Minh Nhật Lãng rồi hỏi cậu: “Vậy tụi tớ ra đợi xe bus đây, cậu ở đây đợi bác lái xe à?”.

Cô vừa nói xong thì Minh Nhật Lãng mới nhớ ra mình đã quên gọi cho bác Hồng trước: “Tớ quên chưa báo cho bác ấy rồi”.

Tiêu Tinh Dã đứng bên nghe thấy thế liền lạnh lùng hỏi: “Minh đại thiếu gia, nếu lái xe không đến thì một mình cậu không biết đường về nhà chắc?”.

Minh Nhật Lãng sững lại không nói gì. Từ lúc bốn tuổi, sau khi biết mình mắc bệnh xương thủy tinh, cậu chưa bao giờ ra khỏi nhà một mình. Cho dù đi đâu cũng đều có lái xe đưa đón, có mẹ bên cạnh. Đến khi vào học ở Thần Quang, mẹ mới không theo cậu từng bước nữa, nhưng bác lái xe vẫn đưa đón như cũ. Cậu chưa bao giờ đi một mình.

Thấy Nhật Lãng không nói gì Tiêu Tinh Dã liền cười ha ha, cười không dứt được. “Đã từng thấy người nhát chết nhưng mà chưa thấy ai nhát chết như cậu”.

Lâm Nguyệt Loan bực mình đẩy cậu một cái: “Sao cậu nói thế hả Tiêu Tinh Dã?”.

“Tớ nói gì chứ, tớ nói sự thật”. Tiêu Tinh Dã chỉ Minh Nhật Lãng và nói: “Cậu ấy lớn như thế này rồi, ra khỏi nhà không có người khác thì ngay cả đường về nhà cũng không biết. Đây không phải nhát chết thì là cái gì?”.

Điều này thực sự cũng khó mà nói lại, Lâm Nguyệt Loan cũng lắc lắc đầu. Nhà họ Minh bảo vệ con cái kỹ quá, hoàn toàn thoát ly với xã hội.

Ban đầu gương mặt Nhật Lãng đỏ ửng, sau đó chuyển sang trắng bệch. Cậu quay người chẳng nói lời nào mà một mình bước về phía trước. Lâm Nguyệt Loan vội đuổi theo sau:”Minh Nhật Lãng cậu đi đâu thế?”.

“Tớ về nhà”. Ba tiếng khô khốc.

“Cậu định đi bộ về nhà?”. Lâm Nguyệt Loan ngạc nhiên.

“Ừ, không cần xe đón đưa, chắc tớ không biết đường về nhà đâu”.

Tiêu Tinh Dã cũng đi lên theo rồi lại bắt đầu giở giọng châm biếm: “Mỗi ngày đi hai lượt từ nhà đến trường từ trường về nhà, cậu vẫn không biết đường về, đúng là một kẻ nhát chết không hơn không kém…”.

“Tiêu Tinh Dã cậu bớt nói vài câu đi”. Lâm Nguyệt Loan lớn tiếng.

Bình thường Lâm Nguyệt Loan luôn tươi cười, nhưng gương mặt cô ban nãy nghiêm lại khiến Tiêu Tinh Dã sững người và ngoan ngoãn im lặng.

Minh Nhật Lãng cúi đầu bước đi không nói câu nào, Lâm Nguyệt Loan đi bên cạnh: “Minh Nhật Lãng, nhà cậu ở đâu?”.

“Bạch Bình Châu”.

“Bạch Bình Châu! Phải đi ngược hướng với trường mình đấy! Cậu phải đi qua nửa thành phố mới về nhà được. Chắc phải đi đến tối mịt mất! Minh Nhật Lãng cậu đừng cố chấp nữa, mau gọi điện cho lái xe đến đón đi”.

Minh Nhật Lãng nghe lời đứng lại và móc điện thoại ra. Lâm Nguyệt Loan thở phào nhưng lại thấy cậu tắt điện thoại rồi cắm đầu đi tiếp. Lâm Nguyệt Loan thấy vậy liền bực bội trừng mắt nhìn Tiêu Tinh Dã ra điều: Tất cả đều do cậu gây chuyện.

Tiêu Tinh Dã cũng không ngờ Minh Nhật Lãng lại cứng đầu như vậy. Nhất định không chịu gọi lái xe đến mà cứ đi một mình. Nếu thực sự để cậu ta đi bộ như thế, có khi đi chưa được nửa đường thì sẽ khiến tên công tử bột nhà giàu này sẽ mệt chết mất.

Nghĩ một lúc Tiêu Tinh Dã liền đi lên trước nói với Minh Nhật Lãng: “Muốn về nhà thì không chỉ dựa vào đôi chân mà đi được, nếu thế thì bao nhiêu xe bus làm ăn kiểu gì chứ! Đi, cùng đi xe bus, phải chăm sóc cho mấy bác xe bus chứ”.

“Đúng thế, đúng thế”. Lâm Nguyệt Loan cũng phụ họa theo: “Minh Nhật Lãng nếu cậu không muốn gọi lái xe đến vậy thì đợi xe bus cùng bọn tớ đi”.

Minh Nhật Lãng không phản đối ý kiến này nên cùng hai người ra bến xe bus đối diện trường chờ xe.

Lâm Nguyệt Loan phải đi xe số 82, Tiêu Tinh Dã có thể đi cùng xe với cô và xuống sau một bến. Nhưng Minh Nhật Lãng về Bạch Bình Châu, phải đi xe 41 trước, qua sáu bến thì xuống xe bắt xe số 7. Lâm Nguyệt Loan đứng chỉ rõ cho cậu thấy cậu nên đi xe nào, xuống bến nào rồi đi xe nào tiếp.

Minh Nhật Lãng nghe một hồi rồi từ từ hỏi lại: “Nếu tớ đi xe bus từ đây có thể về được Bạch Bình Châu, vậy nếu tớ muốn đi từ Bạch Bình Châu đến trường thì nên đi xe số nào?”.

Cậu vừa nói xong thì Tiêu Tinh Dã lại bật cười ha ha. Lâm Nguyệt Loan cũng buồn cười nhưng cô kìm lại được rồi giải thích tỉ mỉ cho cậu: “Minh Nhật Lãng à, chỉ cần là nơi xe bus dừng lại thì cậu có thể tìm thấy bên xe tương ứng ở bên kia đường. Sau khi cậu xuống xe ở bến này, nếu như muốn quay lại nơi cậu đến thì sang bên kia đường đợi tuyến xe lúc nãy là được. Xe bus đi đi đi lại trên cùng một tuyến đường mà”.

Hóa ra lại đơn giản như thế, Minh Nhật Lãng chợt cảm thấy mình thật ngu dốt. Tuy thế, việc dù đơn giản hơn nữa mà không trải qua thì cũng không thể biết được. Thấy Tiêu Tinh Dã đang đứng bên cười không dứt, cậu thầm nghiến răng rồi quay đầu ra chỗ khác.

Một chiếc xe chầm chậm vào bến, là xe 41. Trên xe đã đông cứng người, vậy mà bên dưới vẫn còn một đám người đang chen lên.

Tiêu Tinh Dã móc ra bốn đồng xu một tệ rồi nhét cho Minh Nhật Lãng: “Ê, tiền xe tớ trả cho cậu, mau lên đi. Nhớ là xe này nhét hai đồng thôi, đợi xe số 7 đến thì nhét tiếp. Đừng có nhét hết đấy, nếu không thì không có tiền đi xe trung chuyển cậu sẽ ngủ ngoài đường đấy”.

Nhưng Minh Nhật Lãng cứ ngây người nhìn chiếc xe bus đông cứng người, đông thế làm sao mà chen lên được? Trước cửa xe vẫn có vô số người đang chen lên, sao cậu dám lại gần chứ? Những người này có thể khiến cậu…

Tiêu Tinh Dã đẩy Minh Nhật Lãng một cái: “Cậu còn không mau nhanh lên, xe sắp chạy rồi”.

Lúc này Minh Nhật Lãng mới sực tỉnh: “Xe này… đông người quá!”.

“Xe bus làm gì có cái nào ít người, cậu nghĩ nó là con xe bóng lộn nhà cậu, chỉ chở một mình cậu chắc!”.

Trong lúc nói chuyện chiếc xe 41 khó khăn lắm mới nhét hết được số hành khách rồi nổ máy chạy tiếp.

“Đấy, xe nó chạy mất rồi, cậu chỉ còn cách đợi xe sau thôi”. Tiêu Tinh Dã vung vẩy hai tay.

“Đợi xe sau thì đợi, xe này thực sự là quá đông mà, nếu là tớ tớ cũng không lên đâu”. Lâm Nguyệt Loan nói đỡ cho Nhật Lãng, cậu nhìn cô với ánh mắt cảm kích.

Chiếc tiếp theo là xe số 82, Tiêu Tinh Dã nhìn Nguyệt Loan nói: “Chúng ta có lên không?”.

Lâm Nguyệt Loan nói không cần suy nghĩ: “Đợi Minh Nhật Lãng lên xe rồi chúng mình lên sau”.

“Được”. Cậu cũng đáp dứt khoát, xem ra Tiêu Tinh Dã cũng không có ý định để Nhật Lãng đứng đây một mình.

Minh Nhật Lãng nói: “Hai cậu cứ đi đi, tớ đứng đây đợi cũng được”.

Tiêu Tinh Dã lại hậm hực nói: “Tớ đã nói là đợi cậu lên xe rồi đi thì nhất định sẽ làm thế, sao cậu lắm lời thế?”.

Lâm Nguyệt Loan không nén được cười, cái tên Tiêu Tinh Dã này rõ ràng đang làm người tốt nhưng cứ cố phải làm ra bộ dạng hung dữ mới chịu được.

Từ năm giờ đến sáu giờ chiều là giờ cao điểm của xe bus, ba chiếc 41 đã đi qua, chiếc nào cũng đông cứng người. Minh Nhật Lãng vẫn chần chừ không lên, Nguyệt Loan cũng không miễn cưỡng, nhưng Tiêu Tinh Dã càng lúc càng chau mày, cuối cùng không chịu được nữa liền nói:

“Minh đại thiếu gia, sao cậu cứ kén chọn thế, lúc thì chê người đông lúc thì chê xe chật, sao không gọi điện cho người nhà đến đón đi! Nếu không thì bảo người nhà cậu mua luôn cho chuyến xe 41 này mà ngồi một mình!”.

“Tiêu Tinh Dã”, Lâm Nguyệt Loan vội nói: “Nhật Lãng lần đầu tiên đi xe bus, xe đông thế kia cũng khó mà quen được. Đợi chút nữa đi, qua giờ cao điểm là hết đông thôi”.

“Lại đợi, đợi nữa là trời tối rồi, chúng ta cũng phải về nhà nữa”.

Minh Nhật Lãng nghiến răng rồi bấm ngón chân lấy sức: “Được rồi, tớ lên xe này”.

Cậu nhằm hướng chuyến xe 41 đi đến nhưng Lâm Nguyệt Loan ngăn lại: “Đừng lên, đông người thế này cậu mà lên thì bị kẹp dẹp lépmất”.

Sau đó cô quay lại nhìn Tiêu Tinh Dã: “Tiêu Tinh Dã, nếu cậu vội về nhà thì về trước đi, tớ thì không sao, tớ đợi cùng Minh Nhật Lãng một lúc”.

Tiêu Tinh Dã lúc này mới có chút hối hận, ban nãy làm sao mà khích Minh Nhật Lãng đến mức cậu ta nhất định tự mình về nhà thế không biết, khiến cho bây giờ không ở lại đợi cùng cậu ta cũng không được. “Tớ không lên, nhất ngôn cửu đỉnh, tớ đã nói là sẽ đợi cậu ấy lên xe rồi mới đi, tớ nhất định sẽ làm được”.

Cuối cùng chuyến xe 41 tiếp theo cũng đã rộng rãi. Minh Nhật Lãng lên xe thuận lợi, Nguyệt Loan đứng dưới còn dặn dò cẩn thận: “Nhớ là đến bến chỗ cửa Phong Độ thì xuống xe, sau đó bắt tiếp xe số 7, xe số 7 đến bếnvịnh Trân Trâu thì xuống, sau đó rẽ trái đi không xa thì đến Bạch Bình Châu…”.

Chiếc xe chầm chậm lăn bánh, Minh Nhật Lãng còn vẫy vẫy hai người qua cửa sổ: “Cảm ơn các cậu nhé, tạm biệt”.

Tiêu Tinh Dã đương nhiên không đáp lại, còn Nguyệt Loan thì vẫy vẫy tay dặn dò: “Đi đường cẩn thận, tạm biệt”.

Thấy chiếc xe chạy xa rồi Tiêu Tinh Dã mới chu miệng lên nói: “Cái tên Minh Nhật Lãng này quả thực có thể làm thần tiên đấy, đúng là không nhiễm khói lửa nhân gian”.

“Có trách thì trách bố mẹ cậu ấy bảo vệ cậu ấy kỹ quá, đúng là nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa”. Lâm Nguyệt Loan thở dài.

“Ai cũng là người, sao số cậu ta sướng thế không biết?”. Tiêu Tinh Dã không nhịn được lại bắt đầu lên tiếng than ngắn thở dài.

Lâm Nguyệt Loan cười và nói: “Chuyện gì cũng có nguyên nhân của nó mà”.

Trong lúc nói chuyện chiếc xe 82 đã đến, chuẩn bị lên xe thì Nguyệt Loan đột nhiên nhớ ra điều gì đó, gương mặt biến sắc: “Chết rồi!”.

Tiêu Tinh Dã cũng ngạc nhiên theo: “Chuyện gì?”.

“Ban nãy quên dặn Minh Nhật Lãng khi bắt xe số 7 phải sang bên kia đường, không biết cậu ấy có…”.

“Cậu không dặn cậu ta à, lần này xong rồi”. Tiêu Tinh Dã lại ca thán: “Gà này chín mươi chín phẩy chín phần trăm là lên nhầm xe, chỉ có không phẩy không một phần trăm may mắn”.

“Vậy làm thế nào? Nếu cậu ấy lên ngược tuyến thì có khi ngồi đến ga xe lửa mất”. Xe số 7 bắt đầu đi từ ga xe lửa từ Thành Nam đến khi nhà mới ở Thành Bắc, đi qua Bạch Bình Châu.

“Vậy cậu ta ngồi đến ga xe lửa rồi đi ngược lại là được”.

“Sao mà đi ngược được chứ, cậu ấy không có tiền đi xe”. Lâm Nguyệt Loan nhắc nhở Minh Nhật Lãng, trong tay Minh Nhật Lãng chỉ có bốn tệ mà Tiêu Tinh Dã đưa cho.

Tiêu Tinh Dã sững lại: “Đến lúc đó cậu ta sẽ gọi điện cho người nhà ra đón”.

Lâm Nguyệt Loan lắc đầu: “Cậu thấy cậu ấy ban nãy rồi đấy, cậu thấy có khả năng đấy sao?”.

Tiêu Tinh Dã nói với giọng không thể không thừa nhận: “Cái tên công tử bột này mà dở chứng thì cũng khiếp lắm đấy”.

“Không được, chúng ta phải đến cửa Phong Độ ngay, xem xem có thể đến trước cậu ấy được không”. Lâm Nguyệt Loan nhanh trí nghĩ ra cách.

Tiêu Tinh Dã không nói gì cả, cậu đã đứng lui ra ngoài đường và vẫy vẫy. Phải tranh thủ thời gian đương nhiên là không thể đợi xe bus được rồi. Nhưng taxi đi qua đều có người, khó khăn lắm mới vẫy được một xe, hai người vội vã lên đến ngay cửa Phong Độ.

Xe 41 tuy không đông nhưng cũng không còn chỗ trống nữa. Minh Nhật Lãng cũng làm theo người ta bỏ hai đồng xu vào hòm sau đó đứng ra giữa. Lần đầu tiên đi xe bus nên cậu cảm thấy rất mới mẻ, nhìn trái nhìn phải nhìn trên nhìn dưới. Đột nhiên bác lái xe phanh gấp một cái, tay cậu chỉ bám nhẹ vào thành ghế nên cả người không vững và bị lao về phía trước. May thay, cách cậu mấy bước về phía trước là một anh béo đang quay lưng về phía cậu, người ta đã đỡ cho cậu khỏi ngã xuống đất.

“Xin lỗi ạ, xin lỗi ạ”. Minh Nhật Lãng sau khi đứng vững vội kính cẩn xin lỗi anh chàng béo ban nãy. Anh ta cũng không nói gì mà chỉ vui vẻ dặn cậu: “Bám chắc, đứng vững vào”.

Không cần anh béo này nhắc nhở thì Minh Nhật Lãng cũng không dám lơ là nữa, một tay cậu bám vào cái tay bám trên đầu, một tay bám vào thành ghế, nhất định phải giữ cho thăng bằng. Lúc này cậu thực sự mới cảm thấy nhớ chiếc xe hay đón đưa cậu mỗi ngày, tốc độ xe ổn định, ghế ngồi êm ái, tốc độ lái xe của bác Hồng luôn luôn ổn định. Bà Minh chọn lái xe thì yếu tố an toàn luôn đặt lên hàng đầu, tuyệt đối không được lái xe như đang đua. Đặc biệt là xe chở con trai bà, càng phải thứ nhất ổn định, thứ hai ổn định, thứ ba càng phải ổn định.

Bến cửa Phong Độ vừa đến, cậu xuống xe liền nhìn thấy xe số 7 vào bến. Không suy nghĩ gì cả, cậu lên xe ngay lập tức, trên xe còn ghế trống. Cậu ngồi ngay xuống, cảm giác dễ chịu hơn nhiều.

Nghĩ ngợi trong đầu, Lâm Nguyệt Loan nói đến bến nào ở vịnh Trân Châu nhỉ? Là bến thứ mấy? Cậu nhìn trái nhìn phải rồi nhìn tấm biển dính trên xe, từ cửa Phong Độ đến vịnh Trân Châu phải đi qua bảy bến xe bus. Xa thế, vẫn còn sớm. Nghĩ vậy cậu an tâm ngồi xuống. Nhưng xe đi qua bảy bến rồi, đài phát thanh trên xe lại báo là đến Tân Phong Đài. Thế là sao?

Minh Nhật Lãng liền đến hỏi lái xe: “Cháu muốn đến Trân Châu cảng, vậy phải xuống ở bến nào ạ?”.

Cậu nói nhầm “vịnh Trân Châu” thành “Trân Châu cảng”. Bác lái xe cũng rất vui tính, bác làm bộ nghiêm túc nói: “Cháu muốn đến Trân Châu cảng à, xin lỗi, xe này không đi Mỹ đâu”.

Minh Nhật Lãng lúc này mới sực nhớ ra, cậu liền vội giải thích: “Không ạ, cháu nói nhầm, cháu muốn đến vịnh Trân Châu ạ”.

“Đi vịnh Trân Châu sao lại đi xe này chứ?”.

“Không phải đi xe này ạ? Đây không phải là xe số 7 sao?”. Nhật Lãng ngạc nhiên.

“Là xe số 7, nhưng xe này đi ngược lại hướng đó, ban đầu cháu nên sang bên kia đường bắt xe đi ngược lại thì mới đúng hướng vịnh Trân Châu”.

Minh Nhật Lãng sững người ngay lúc đó.

“Cậu mau xuống xe rồi sang bên kia đường đợi xe”. Bác lái xe nhắc nhở.

“Cảm ơn bác ạ”.

Nhật Lãng vội vàng xuống xe rồi đi sang bên kia đường. Có một chiếc số 7 đang chầm chậm rời bến, cậu cũng không đuổi theo, cậu biết mình đã hết tiền đi xe rồi.

Làm thế nào bây giờ? Theo ý thức cậu rút điện thoại ra. Có nên gọi điện về nhà không? Nhưng ngay lập tức, cậu lại nhét điện thoại vào. Nhìn bóng xe số 7 càng lúc càng xa, ánh mắt cậu càng kiên định.

Men theo con đường xe số 7 đi, cậu không tin mình không đi được. Từ nhỏ đến giờ, cậu quen sống dưới đôi cánh của bố mẹ, bây giờ không có sự bảo vệ của họ, lẽ nào bản thân mình không phát triển được? Đương nhiên là không!

Màn đêm dần buông xuống, những ngọn đèn đã sáng lên, thành phố về đêm thật hoa lệ, những ngọn đèn như những vì sao, những vì sao đẹp tựa kim cương, những ngọn đèn bảy sắc cầu vồng phản xạ thứ ánh sáng lấp lóa chói mắt. Minh Nhật Lãng đi bộ trên con đường vắng người qua lại, những viên gạch đỏ dưới chân phản chiếu ánh đèn, một vẻ đẹp cô đơn mà diễm lệ.

Đi từ bến này đến bến khác, Minh Nhật Lãng không biết mình đã đi bao lâu. Cậu chỉ biết màu đêm trên đầu càng lúc càng sẫm lại. Hai chân cậu cũng bắt đầu nặng nề, từ trước đến giờ chưa bao giờ đi nhiều thế, thực sự là rất mệt. Nhưng nhà cậu vẫn còn xa tít tắp như truyền thuyết.

Thực sự không đi tiếp được nữa rồi, cậu nhìn thấy bên đường có một chiếc ghế dài liền ngồi xuống nghỉ. Mệt, mỏi, khát, đói… cậu vừa ngồi xuống thì hàng loạt cảm xúc trào lên, đồng loạt tấn công cậu khiến cậu mệt mỏi và thực sự chỉ muốn nằm ra đây ngủ một giấc.

Cậu sắp thực hiện ý định đó thì có tiếng nói vang lên: “Minh Nhật Lãng, cuối cùng cũng tìm được cậu rồi”.

Ngạc nhiên ngẩng đầu lên, nụ cười của Lâm Nguyệt Loan tươi rói ngay trước mặt như chào đón cậu, giống như một mảnh trăng non cong cong bên kia trời.

Nhìn thấy cô ấy, cậu vừa ngạc nhiên vừa vui sướng: “Lâm Nguyệt Loan… sao cậu lại đến đây?”.

Lâm Nguyệt Loan đưa cho cậu một chai nước khoáng và hai miếng bánh mì: “Chúng tớ tìm cậu suốt quãng”.

Chúng tớ? Minh Nhật Lãng nhìn trái nhìn phải mới phát hiện ra phía sau Lâm Nguyệt Loan không xa là Tiêu Tinh Dã đang đút hai tay vào túi quần.

“Hai cậu… sao biết tớ đi nhầm xe?”.

“Cậu đi rồi tớ mới nhớ quên dặn cậu sang bên kia đường bắt xe. Trong đầu nghĩ kiểu gì cậu cũng đi nhầm xe nên tớ với Tiêu Tinh Dã vội bắt taxi đuổi theo. Nhưng vẫn không đuổi kịp. Lại nghĩ cậu ngồi nhầm xe nên hết tiền đi chuyến trung chuyển, chắc là đi ngược lại. Tụi tớ cứ đi men theo con đường này thì tìm thấy cậu”.

“Các cậu đến tìm tớ nữa? Nhỡ may tớ gọi điện cho người nhà đến đón rồi thì chằng phải hai cậu đi phí công”.

“Nếu như cậu ngồi xe về rồi thì bọn tớ coi như đi bộ vậy”. Lâm Nguyệt Loan cười lớn. “Đằng nào đi tìm thì trong lòng cũng yên tâm hơn là không tìm. Cậu thấy chưa, bọn tớ tìm được rồi còn gì, nếu không bây giờ cậu vừa đói vừa mệt, phải ngủ ở đường, mau ăn đi”. Lâm Nguyệt Loan hối thúc.

Thực sự quá mệt mỏi và đói khát, Minh Nhật Lãng uống một hơi hết một phần ba chai nước, bánh mì thì cắn hai ba miếng đã trôi xuống bụng rồi.

“Còn đói đúng không, nhưng bây giờ không được ăn nữa. Nếu đói quá ăn nhiều sẽ khiến dạ dày khó chịu đấy!”. Lâm Nguyệt Loan suy nghĩ thật chu đáo.

Đợi Nhật Lãng ăn xong, Tiêu Tinh Dã mới bước đến. “Minh Nhật Lãng, cậu đi đến bến nào mới biết nhầm xe?”.

“Tân Phong Đài”.

Tiêu Tinh Dã chau mày: “Tân Phong Đài, gần đến cuối bến còn gì nữa, cậu đi bộ từ Tân Phong Đài đến đây à, cũng khá xa đấy. Đúng là… có chút khâm phục cậu”.

Tên công tử bột được nuông chiều quen rồi này bình thường có xe đưa xe đón. Hôm nay lại giở chứng đi bộ xa thế, thật đúng là không thể nhìn rõ bên trong con người có tính cách dịu dàng như nước này lại có thể cứng rắn đến thế.

Tiêu Tinh Dã quả nhiên lại lên tiếng khâm phục Minh Nhật Lãng. Bình thường Minh Nhật Lãng toàn bị cậu ta coi thường, đột nhiên nghe nói thế liền ngước lên, đúng lúc Tiêu Tinh Dã cũng đang nhìn cậu.

“Ê, Minh Nhật Lãng, sao mắt cậu lại màu xanh?”. Hai đôi mắt nhìn nhau thì Tiêu Tinh Dã mới phát hiện ra điều này, đồng tử đen như mực nhưng lòng trắng lại có màu xanh da trời.

Minh Nhật Lãng cúi xuống nhanh như chớp, đôi lông mi dài cụp xuống che khuất đôi mắt, cậu không trả lời câu hỏi của Tiêu Tinh Dã, thé nhưng Tiêu Tinh Dã lại tự hỏi tự đáp: “Minh Nhật Lãng, xem ra huyết thống của cậu không thuần nhất, không phải người Trung Quốc chính gốc”.

Minh Nhật Lãng không nói gì cả mà chỉ buồn bã cúi xuống. Lâm Nguyệt Loan thông minh đoán được chắc cậu ấy đang muốn che giấu điều gì đó khó nói. Thế là cô đẩy nhẹ Tiêu Tinh Dã một cái ra hiệu cho cậu không nói thêm nữa.

Tiêu Tinh Dã bị Lâm Nguyệt Loan đẩy một cái nên cũng quay sang đẩy Minh Nhật Lãng một cái: “Được rồi, mau đứng dậy, cậu cũng ăn đủ uống đủ rồi, đi thôi”.

“Đi đâu?”. Minh Nhật Lãng không hiểu gì liền hỏi lại.

“Đưa cậu về nhà”. Tiêu Tinh Dã nói xong liền ra ngoài vẫy xe. Cũng không còn sớm, đừng đợi xe số 7 nữa, mau mau đưa đại thiếu gia này về nhà.

“Tớ không…”.

Minh Nhật Lãng định nói gì đó nữa nhưng đã bị Lâm Nguyệt Loan chặn lại: “Lên xe đi, Minh Nhật Lãng, tớ xin cậu đấy, coi như cậu cho chúng tớ về nhà sớm chút đi”.

Cô ấy đã nói như thế rồi Minh Nhật Lãng cũng không cứng đầu nữa. Thế là ba người bắt xe taxi, Tiêu Tinh Dã ngồi trên ghế phụ và nói với lái xe: “Đi Bạch Bình Châu”.

* * *

Bạch Bình Châu, tại biệt thự nhà họ Minh, cả nhà họ Minh đang sôi sùng sục.

Sáng bác Hồng đưa Minh Nhật Lãng đến trường, cậu nói chỉ mất nửa ngày là về. Sau đó lại gọi điện nói chiều mới về, sau đó đến lúc trời tối vẫn không thấy gọi bác Hồng đi đón. Bà Minh gọi điện thoại di động thì cậu tắt máy, không biết đã xảy ra chuyện gì?

Bà Minh lập tức kêu bác Hồng đưa đến trường Thần Quang tìm người, nhưng tìm cả trong lẫn ngoài trường mà vẫn không thấy bóng dáng cậu con trai yêu quý của bà đâu. Bác Hồng hỏi bảo vệ thì họ nói tầm năm giờ đã về rồi. Ông vội báo cáo với bà Minh, bà càng nghe càng não lòng: Cái thằng này, năm giờ đã về rồi sao không gọi người đến đón chứ? Không biết một mình lại đi đâu nữa?

“Bà chủ, hay là cậu chủ tự đi về rồi?”. Bác Hồng nghĩ.

Bà Minh cũng chỉ mong là thế, sau đó hai người vội quay xe về nhà, vừa vào cổng đã hỏi lớn: “Cậu chủ về chưa?”.

Quản gia Vương Thái lắc đầu: “Bà chủ, cậu vẫn chưa về”. gương mặt bà cũng lộ rõ vẻ lo lắng.

Chân bà Minh mềm nhũn, suýt chút nữa là ngã khụy: “ A Lãng, A Lãng ơi, con đang ở đâu?”.

Quản gia vội đỡ lấy bà và nói: “Bà chủ đừng lo lắng, ông chủ về rồi. Ông chủ biết cậu chưa về nên đã đi tìm khắp nơi rồi”.

Bà ấy vừa nói xong thì Minh Hạo Thiên đi từ trên gác xuống: “Hinh Dật, em đừng lo lắng, A Lãng không còn là trẻ con nữa, chắc không có chuyện gì đâu”.

“Hạo Thiên, em làm sao yên tâm được chứ? Từ nhỏ đến giờ A Lãng chưa bao giờ ở ngoài một mình, lần này trời đã tối, điện thoại thì con tắt máy, anh nói xem liệu có chuyện gì xảy ra không?”.

“Không đâu, không đâu. Em đừng tự dọa mình nữa”. Minh Hạo Thiên an ủi vợ: “A Lãng chắc là do từ nhỏ chưa ở bên ngoài bao giờ nên nó tắt điện thoại để thử xem thế nào thôi. Nói không chừng lát nữa nó lại gọi cho bác Hồng đến đón nó bây giờ”.

“Cái thằng này, anh nói xem nó trốn ở đâu được chứ? Lần này mà về nhà thì em không để con đi ra ngoài một mình nữa”.

“Hinh Dật, có thể là do hàng ngày em giữ con chặt quá nên lần này con mới thế. A Lãng cũng lớn rồi, nó không còn là đứa trẻ cần em đi theo sau nữa. Con nó cũng cần không gian riêng của mình”.

“Con lớn rồi thế nhưng sức khỏe của nó… Hạo Thiên, không phải em muốn hạn chế con mà vì sức khỏe của nó khiến em không thể yên tâm”.

“Anh hiểu, anh hiểu”. Nhắc đến sức khỏe của con sắc mặt ông Minh cũng không còn tươi nữa. “Nhưng bác sĩ Thành đã nói rồi, khả năng khống chế bệnh của A Lãng rất tốt, hơn nữa, sau mười hai tuổi thì sẽ giảm dần. Con đã mười sáu tuổi rồi, ánh sáng ở ngay trước mặt rồi, không phải sao?”.

“Đúng thế, qua mười hai tuổi là có thể thở phào rồi. Bao năm nay thật không dễ dàng gì”. Bà Minh nói.

Hai vợ chồng cùng ngồi chờ đợi, vừa chờ vừa kể lại những chuyện hàng ngày của con, cố gắng chờ đợi hai tiếng nữa trôi qua. Nhìn kim đồng hồ nhích dần từng phút mà tin tức của Nhật Lãng vẫn bặt vô âm tín, bà Minh không đợi được nữa: “Không được, đã sắp chín giờ rồi, sao A Lãng vẫn chẳng có tin tức gì thế? Hạo Thiên, chúng ta không thể đợi thế này được, nhỡ may xảy ra chuyện rồi?”. Trong đầu bà bất giác hiện lên những chữ bắt, trói, tai nạn…

Tuy ngoài mặt ông Minh tỏ vẻ bình tĩnh nhưng thực chất trong lòng không khác gì đang có lửa đốt. Ông nghĩ một lúc rồi nói: “Đừng lo, để anh gọi điện cho cảnh sát trưởng Đường, nhờ anh ấy giúp mình tìm”. Bình thường nếu mất tích chưa đủ hai mươi tư giờ thì cảnh sát sẽ không xử lý, nhưng bây giờ Minh Hạo Thiên chỉ còn cách đi cửa sau mà thôi.

“Vậy anh mau gọi đi”. Bà Minh hối thúc.

Ông Minh vừa nhấc điện thoại lên thì chuông cửa reo lên. Quản gia Vương Thái xem camera, giọng bà vui sướng kêu lên: “Cậu chủ về rồi, ông chủ bà chủ, cậu chủ tự về nhà rồi”.

Sau khi Tiêu Tinh Dã và Lâm Nguyệt Loan đưa Minh Nhật Lãng về nhà, dù giữ thế nào cả hai cũng không vào nhà chơi mà lên thẳng xe taxi ban nãy để về nhà luôn.

Biệt thự họ Minh ẩn sau một vườn cây um tùm lá, hai người không nhìn thấy căn phòng hoa lệ phía sau đó. Nhưng chỉ cần nhìn chiếc cổng to của biệt thự là có thể đoán được căn nhà như thế nào rồi. Cánh cửa sắt nghệ thuật, cao cấp, những hoa văn bằng gỗ mang đậm chất văn hóa, khung cổng được làm bằng đá tự nhiên, chiếc cổng thể hiện phong cách kiến trúc cổ điển. Phong cách hiện đại lại được ẩn giấu bên trong hệ thống khống chế tự nhiên, Minh Nhật Lãng ấn chuông một cái là hai cánh cổng lập tức tự động mở ra. Cảnh này đúng là chỉ nhìn thấy trên ti vi.

Đây giống như một vùng đất mới chẳng có gì liên quan đến thế giới của họ. Bất giác, không hẹn mà gặp, Tiêu Tinh Dã và Lâm Nguyệt Loan đưa mắt nhìn nhau, đều thấu hiểu những điều trong mắt nhau, cả hai cùng từ chối lời mời vào nhà của Minh Nhật Lãng.

“Minh Nhật Lãng, chúng tớ không vào đâu, cũng không còn sớm nữa, tụi tớ nên về nhà rồi”. Lâm Nguyệt Loan nhẹ nhàng nói.

Tiêu Tinh Dã lại lên giọng đả kích: “Không vào đâu, khó khăn lắm mới đưa cậu về đến đây, tớ phải ăn một bữa cho sung sướng mới được. Lâm Nguyệt Loan, tớ biết có một quán vằn thắn ngon lắm, đi không?”.

“Ok ngay”. Lâm Nguyệt Loan gật đầu: “Bữa trưa cậu mời rồi, giờ tớ mời bữa tối”.

“Vậy mau đi thôi”. Tiêu Tinh Dã vừa nói vừa lên xe.

Lâm Nguyệt Loan quay lại vẫy vẫy tay với Nhật Lãng: “Tạm biệt Minh Nhật Lãng”.

Nhìn chiếc taxi càng lúc càng xa khuất, Minh Nhật Lãng đứng sững giữa cổng, trong lòng vô cùng buồn bã.

Ăn đêm xong đã gần mười giờ. Sau khi đưa Lâm Nguyệt Loan về nhà, Tiêu Tinh Dã quay lại con đường về nhà cậu. Cha cậu – Tiêu Trừng đang ngồi ở phòng khách.

Tiêu Trừng làm công việc trong một cơ quan nhà nước, công việc không bận rộn, thu nhập cũng tàm tạm, nuôi hai miệng ăn cũng không thành vấn đề.

Lúc này ông đang ôm chai rượu ngồi xem ti vi. Bộ quần áo trên người nhàu nhĩ, cà vạt lệch sang một bên, sắc mặt sầm sì, ánh mắt thì dại dại. Ai cũng đoán được người đàn ông này tinh thần rệu rã, về cơ bản đã từ bỏ cuộc sống.

“Bố, uống ít thôi”. Tiêu Tinh Dã bước tới giằng lấy chai rượu trong tay ông.

Tiêu Trừng nheo nheo mắt nhìn con: “Tiêu Tinh Dã, con về rồi à? Cơm bố hâm nóng để trong nồi kia”.

“Bố, con ăn rồi”. Tiêu Tinh Dã nhẹ nhàng đáp lại. Cho dù người cha có tỏ ra thất vọng và chán nản với thế giới này như thế nào nhưng ông vẫn luôn quan tâm và chăm sóc cậu con trai của mình. Vì thế cậu càng yêu quý bố bao nhiêu thì càng hận người mẹ đã bỏ đi bấy nhiêu.

“Bố, uống ít thôi, đi ngủ đi”.

“Ừ”.

Nói xong ông đứng dậy chầm chậm bước, chẳng có điểm nào giống một người đàn ông khỏe mạnh cả. Đi được mấy bước lại dừng lại hỏi con: “Tiêu Tinh Dã, chú Đổng hỏi con sao hai hôm nay không đến nhà thi đấu tìm chú ấy?”.

Đổng Khoan là bạn của Tiêu Trừng, làm huấn luyện viên điền kinh trong nhà thi đấu. Từ nhỏ Tiêu Tinh Dã đã đi theo Đổng Khoan, từ nhỏ thành tích điền kinh xuất sắc của cậu cũng nhờ luyện tập với Đổng Khoan mà có được. Còn các môn như nhảy cao, nhảy xa hay bơi lội thì cũng học từ các huấn luyện viên khác trong nhà thi đấu.

“Vâng, đội bóng trường con gần đây phải luyện tập nên con không có nhiều thời gian đến nhà thi đấu. Hôm qua con đã gọi điện nói tình hình cho chú Đổng biết nhưng không gọi được, sau đó con quên mất. Lát nữa con gọi lại”.

“Ừ cũng được, con nhớ nói rõ với chú ấy, đừng để người ta đợi. Bao năm nay may mà có chú ấy chăm sóc cho con”.

“Bố, con biết rồi ạ”.

Tiêu Trừng nói xong liền về phòng nghỉ ngơi. Tiêu Tinh Dã dọn dẹp lại căn phòng bừa bộn một lúc rồi tắm giặt, đi ngủ. Thực sự rất mệt, vất vả tập luyện cả ngày, tối lại đi cùng Lâm Nguyệt Loan tìm Minh Nhật Lãng, mệt rã rời. Nhưng mãi không ngủ được, trong đầu cứ nghĩ lại khung cảnh quán vằn thắn Quảng Ký mới ăn ban nãy.

Quán vằn thắn Quảng Ký khá nổi tiếng. Viên vằn thắn tròn tròn xinh xinh, nhân được làm bằng thịt chân giò, đúng tiêu chuẩn hai mỡ tám nạc, kết hợp với nhân tôm tươi, nặn thành viên tròn, thêm lòng đỏ trứng gà, gia vị. Sau đó dùng lớp vỏ bánh mỏng như tờ giấy gọi lại và cho vào nồi nấu với nước canh cá, tôm, đường phèn, từng viên vằn thắn béo mập nổi lên trên, lớp vỏ trong suốt, lấp ló sau đó là nhân thịt màu đỏ. Mới chỉ nhìn màu sắc đã thấy thèm nhỏ dãi.

Lâm Nguyệt Loan chỉ nếm một miếng thôi mà đã nở nụ cười tươi tắn. Đôi mắt phượng của cô trong trẻo, dịu dàng. Khi cười đôi mắt ấy chớp chớp giống như ánh sao vụt qua, lấp lánh, lấp lánh.

Lúc này Tiêu Tinh Dã đang nhắm mắt nằm trong bóng tối, nhưng ánh mắt lấp lánh ấy vẫn xẹt qua não cậu, lấp lánh, lấp lánh…

* * *

Thứ hai, Minh Nhật Lãng xin nghỉ học.

Tiêu Tinh Dã nghe được tin này liền thì thầm vào tai Lâm Nguyệt Loan: “Cậu nói xem, có phải tên đại thiếu gia đó hôm kia đi bộ nhiều quá nên ngã bệnh rồi không?”.

Lâm Nguyệt Loan nghĩ một chút rồi nói: “Không đâu, đều là chuyện từ hôm kia, cho dù hôm đó có mệt thế nào thì nghỉ ngơi một ngày chắc là khỏe rồi”.

“Việc này nếu là người bình thường thì không mệt, dù có mệt cũng chỉ nghỉ ngơi một ngày là khỏe. Nhưng cái tên công tử Minh Nhật Lãng được nuông chiều từ bé quen rồi, nếu mà mệt thì làm sao mà khỏe ngay trong một ngày được chứ!”.

Cậu nói cũng không phải không có lý, Lâm Nguyệt Loan tuy ngoài miệng không nói gì nhưng trong lòng cũng cảm thấy đúng. Nhà họ Minh chăm con cái kỹ quá, mười mấy tuổi đầu rồi mà chưa để cho cậu đi đâu một mình bao giờ. Đêm hôm đó đi bộ như thế mà mệt thì cũng là chuyện thường.

Tối hôm đó khi Minh Nhật Lãng về nhà, cơ thịt thực sự rã rời. Cậu không ăn cơm mà định đi tắm luôn, nhưng vì mệt quá nên đã ngủ quên ngay trong bồn tắm nước nóng.

Bà Minh đợi nửa tiếng không thấy con ra, gõ cửa cũng không thấy trả lời, vội gọi chồng vào xem thế nào, lúc đó mới phát hiện ra cậu ngủ say trong khi tắm. Cũng may là bồn tắm nhà cậu là bồn giữ ấm, nếu không đã bị cảm lạnh. Ông Minh vội vàng gọi con dậy, cậu mơ màng tắm cho xong rồi mặc đồ lên giường ngủ một mạch.

Vừa mới tắm xong nên hai má cậu đỏ hồng, mái tóc đen lòa xòa xuống má, giống như một đứa trẻ đang ngủ ngon lành. Nhìn dáng vẻ của con trai, trong lòng bà Minh ngập tràn tình yêu thương. Bà cầm máy sấy tóc sấy cho con, rồi đắp chăn cẩn thận. Sau đó mới nhẹ nhàng ra ngoài.

Minh Nhật Lãng ngủ một mạch đến mười giờ hôm sau mới dậy. Sau khi dậy mới cảm thấy khắp người ê ẩm. Đặc biệt là hai chân, các cơ và các khớp nhức mỏi. Vận động quá sức sẽ dẫn đến các cơ mỏi mệt, đó là điều bình thường. Thế nhưng xương cũng đau… bà Minh vội cho bác Hồng đi đón bác sĩ Thành tới.

“A Lãng, có phải là đã vận động quá mạnh?”. Bác sĩ Thành khám xong cho Minh Nhật Lãng và hỏi.

“Không ạ”. Minh Nhật Lãng phủ nhận, nhưng sau đó ngập ngừng nói: “Có điều… tối qua cháu đi bộ rất xa”.

“Đi bao xa?”.

“Khoảng bốn, năm bến xe bus”.

Bến xe bus ở thành phố A cách nhau tầm ba trăm mét, đi bốn, năm bến cũng phải hơn một kilomet. Bác sĩ Thành chau mày nói: “A Lãng, sao cháu lại đi bộ xa thế? Sao không ngồi xe của nhà?”.

“Cái thằng bé này, nó muốn thử đi bộ về nhà”. Bà Minh ngồi bên cạnh nói thêm vào, “Điện thoại thì tắt, đi đến chín giờ đêm chưa về, khiến chúng tôi lo chết đi được, suýt nữa thì báo cảnh sát”.

“ A Lãng, sau này không được bướng bỉnh như thế nhé! Xương cốt của cháu yếu hơn người bình thường, nếu vận động mạnh hoặc lâu quá sẽ khiến cháu không chịu được, có hại cho sức khỏe cháu lắm! Đừng lặp lại chuyện này nữa”. Bác sĩ Thành cẩn thận dặn dò cậu như một người cha dạy dỗ con mình.

Minh Nhật Lãng cúi đầu, lát sau lí nhí: “Cháu biết rồi ạ!”.

“Thuốc có uống đều đặn hàng ngày không đấy?”.

“Có uống, ngày nào tôi cũng nhắc nhở nó uống thuốc đúng giờ”. Bà Minh trả lời.

“Thuốc nhất định phải uống đúng giờ thì mới có tác dụng tăng trưởng cho xương. Mật độ xương tăng cao thì khả năng hoạt động của cháu mới nâng cao được”. Bác sĩ Thành vỗ vỗ vai Nhật Lãng. Bác sĩ Thành luôn luôn ấm áp và dịu dàng với cậu bệnh nhân mà bác chăm sóc từ bé đến giờ này.

“Bác sĩ yên tâm, không cần mẹ nhắc nhở thì cháu cũng chưa bao giờ quên uống thuốc”.

“Vậy là được. A Lãng, hai hôm nay cháu nghỉ ngơi ở nhà đi, không đến trường nữa, đợi khi nào cơ thể hết mệt mỏi thì sẽ bàn tiếp”.

Minh Nhật Lãng ngập ngừng một hồi rồi đáp: “Vâng”.

Lại một ngày chủ nhật nữa.

Mấy hôm trước Nguyệt Loan đã hẹn với Vũ Phi đi dạo phố, hôm nay trước khi đi lại gọi điện thoại đến bàn bạc với cô. Kết quả Vũ Phi nói: “Hôm nay không di dạo phố được rồi, có điều cậu phải đi cùng với tớ đến một nơi khác”.

Lâm Nguyệt Loan chán nản đến nhà Giang Vũ Phi, mở cửa đón cô lại là một thương binh, tay phải băng trắng đeo trước ngực.

“Phi Phi, cậu làm sao thế?”.

“Đừng hỏi nữa đi, sáng qua chơi đùa với mấy đứa bạn ngoài sân tập, có đứa con trai cầm ván trượt đến, mọi người giành nhau chơi. Người ta chơi không sao, tớ vừa trượt chưa được hai phút thì đã ngã một cái đau điếng, bây giờ thành thế này đây”.

“Cậu cũng thật là, không biết chơi thì đừng có chơi, chơi cái ấy dễ ngã lắm! Tớ chưa bao giờ dám chơi cả”. Lâm Nguyệt Loan luôn lùi xa ba bước với những đồ chơi dễ khiến con người mất thăng bằng.

“Tớ cũng đâu có định chơi cái đó, nhưng hôm đó đông người, ai cũng chơi rồi tớ hứng lên thử một tí, ai biết được tớ lại đen đủi mà ngã chứ! Haizz, không may mắn chút nào”. Giang Vũ Phi thở ngắn than dài.

Lâm Nguyệt Loan nhìn Vũ Phi rồi nói: “Nhìn cậu cứ như vừa từ Iraq trở về ấy”.

“Thôi đi, đừng cười tớ nữa. Đi cùng tớ đến bác sĩ, hôm nay phải đi thay thuốc”.

“Bố mẹ cậu đâu, sao không có ai ở nhà?”. Lâm Nguyệt Loan lúc này mới nhớ mình chưa gặp bố mẹ Vũ Phi.

“Bố tớ đi công tác một tuần rồi, mẹ thì hôm nay phải làm thêm”. Bố mẹ Vũ Phi làm việc trong một công ty thương mại của nước ngoài bận tối tăm mặt mũi. “Tớ có bố mẹ mà cứ như không”.

“Sao lại nói thế chứ, còn hơn tớ nhiều mà”.

Vũ Phi vốn chỉ định nói đùa, nhưng không muốn nói quá nhiều sợ ảnh hưởng đến Nguyệt Loan nên đã chuyển chủ đề: “Đi thôi, cùng tớ đến khoa chẩn đoán xương của bác sĩ Thành Bác Văn”.

Phòng chẩn đoán xương của bác sĩ Thành Bác Văn là một phòng khám rất hiện đại.

Nhân viên lễ tân vui vẻ chào đón các bệnh nhân. Cô cúi người tỏ ý xin lỗi và nói: “Bác Dư, thật ngại quá. Bác đợi thêm năm phút nữa”.

Vũ Phi đã hẹn giờ trước, hôm nay đến sớm cả mấy phút. “Chị Vương”, cô gọi tên nhân viên lễ tân một cách thân quen. “Em cũng phải đợi năm phút à?”.

“Xin lỗi Phi Phi, đáng lẽ chỉ phải đợi năm phút nhưng thời gian hội chẩn của bác sĩ Thành mới thay đổi xong nên chắc em phải đợi nửa tiếng, không sao chứ?”.

“Không sao ạ, đằng nào em cũng không có việc gì”.

Vũ Phi quay sang giới thiệu với Nguyệt Loan: “Loan Loan, đây là chị Vương, hàng xóm nhà tớ, nghe nói tớ bị gẫy tay nên giới thiệu tớ đến đây. Bác sĩ Thành là bác sĩ khoa xương tốt nhất ở thành phố A, người bình thường muốn gặp cũng không gặp được ý”.

“Em chào chị Vương”. Lâm Nguyệt Loan chào chị Vương rồi quay sang nhìn phòng khám một lượt. “Phòng khám đẹp như thế này, nhìn là có thể tưởng tượng ra danh tiếng của bác sĩ Thành rồi”.

Phòng khám này có hai tầng. Tầng dưới là nơi đón khách, tiếp khách và phòng chờ, được trang trí đẹp và tinh tế như khách sạn. Ghế sofa với họa tiết vải nghệ thuật được đặt rất hợp lý, bốn phía bằng những loại cây cảnh có sức sống mãnh liệt như cây trầu cảnh, phật châu, dừa cảnh… rất trang nhã và yên tĩnh. Sát tường đặt một bể cá, qua lớp kính trong suốt có thể nhìn thấy cá đang bơi, rong, đá và gỗ với hình thù kỳ dị… một thế giới nhỏ trong nước, là sự kết hợp hoàn mỹ giữa tự nhiên và nghệ thuật, khoa học.

Lâm Nguyệt Loan đi lên phía trước, Vũ Phi cũng tò mò đi theo, sau đó chỉ cho cô xem bằng tay trái: “Loan Loan, cậu nhìn hai con cá trong suốt này đặc biệt chưa”.

Lâm Nguyệt Loan nhìn theo hướng tay cô chỉ, quả nhiên trong làn nước xanh biếc có hai chú cá nhỏ, toàn thân trong suốt, giống như hai miếng thủy tinh đang đi chuyển. Hai người lại gần nhìn khiến hai chú cá bị kinh động nên vội vã lặn xuống. Hai cô gái cùng đuổi theo hai chú cá, còn quỳ hẳn xuống dưới đất để quan sát chúng ẩn nấp trong bụi cỏ.

Có tiếng bước chân vọng trên cầu thang, sau đó có tiếng nói: “Bác sĩ Thành, không cần tiễn nữa, hôm nay lại làm phiền bác sĩ rồi”. Tiếng phụ nữ ấm áp vang lên.

“Bà nói gì thế, bình thường thì vẫn khám định kỳ mà, chẳng qua là sớm mấy ngày thôi”.

“Bác sĩ có nhiều lịch hẹn, chúng tôi lại đến sớm mấy ngày làm đảo lộn lịch trình của bác sĩ. Thực sự xin lỗi, nhưng không đến thì thực sự chúng tôi không yên tâm được”.

“Tôi hiểu nỗi lòng của bà Minh, đằng nào cũng sắp xếp được thời gian nên không có gì trở ngại. A Lãng, lần này khiến mẹ cháu lo lắng quá rồi, lần sau không được như thế nữa”.

“Con biết rồi’”. Một giọng nói trong như nước vang lên, thật quen thuộc.

Lâm Nguyệt Loan bất chợt quay đầu lại nhìn, ngồi trong ghế sofa đằng sau cô, cách một chậu trầu cảnh rậm rạp, là Minh Nhật Lãng.

Cậu ăn mặc rất giản dị, áo sơ mi và quần bò xanh, màu trắng tinh khiết kết hợp với màu xanh, tràn đầy sức sống như cánh buồm căng gió trên biển xanh. Trang phục đơn giản mà thời thượng này là kiểu mà cô thích nhất, mặc lên người Minh Nhật Lãng thì càng chẳng có gì phải bàn cãi, là sự lựa chọn hợp lý nhất. Nhưng nghe hết đoạn đối thoại vừa rồi một lần nữa, Minh Nhật Lãng… cậu ấy cũng đến khám xương, cậu ấy bị ốm sao? Nhưng cậu ấy đâu có gãy tay hay gãy chân!

Giang Vũ Phi nhìn một cái là nhận ra Minh Nhật Lãng, cô liền vội vàng thì thầm với Nguyệt Loan: “Ê, Loan Loan, kia chẳng phải là hoàng tử mặt trời trường cậu sao? Sao lại ở đây?”.

“Sao tớ biết được, tớ đang tự hỏi đây”.

Hai người vừa hỏi vừa đáp cũng là lúc mẹ con Nhật Lãng chào tạm biệt bác sĩ Thành ra về. Bác sĩ Thành quay người lên lầu, nhân viên lễ tân liền gọi bệnh nhân tiếp theo: “Bác Dư số bốn, bác lên lầu được rồi”.

Mỗi ngày bác sĩ Thành chỉ khám cho mười bệnh nhân, sáng năm chiều năm. Số bốn bác Dư đã vào trong, phòng chờ chỉ còn Vũ Phi đang đợi. Cô chạy ra ngoài kéo Nguyệt Loan vào rồi đến hỏi chuyện chị Vương: “Chị ơi, cậu đẹp trai ban nãy ấy cũng đến khám bệnh hả chị?”.

Cô bé rất thông minh, cố ý giả vờ không quen Minh Nhật Lãng, như thế thì chị Vương mới không phòng bị gì mà tiết lộ thông tin.

“Đúng thế, cậu ấy là bệnh nhân mà bác sĩ Thành quan tâm nhất”.

“Cậu ấy bị bệnh á? Nhìn khỏe mạnh thế cơ mà”.

“Bệnh cậu ấy ở trong xương, làm sao các em nhìn thấy được chứ!”.

“Chị Vương, cậu ấy mắc bệnh gì ạ?”. Lâm Nguyệt Loan hỏi.

“Cậu ấy mắc bệnh xương hiếm gặp lắm, bệnh xương thủy tinh”.

Hai cô bé đều chưa nghe đến bệnh này bao giờ nên tròn mắt ngạc nhiên. Chị Vương liền giải thích sơ qua cho hai người hiểu.

“Đây là một bệnh bẩm sinh, trẻ bị mắc bệnh có tỷ lệ xương giảm, có thể chia làm hai loại là bẩm sinh và loại phát triển chậm. Trong những trường hợp nặng, bệnh biểu hiện ngay khi chào đời khiến trẻ sơ sinh bị gãy nhiều xương. Phần lớn trẻ bị bệnh chết sau khi sinh một thời gian ngắn. Bệnh có thể biểu hiện muộn ở những trường hợp nhẹ hơn, làm ảnh hưởng tới sự phát triển của khối cơ, làm giảm sức bền cơ. Tỉ lệ mắc bệnh ở trẻ sơ sinh nam và nữ là như nhau, theo thống kê khoảng hai mươi nghìn ca sinh nở thì có một em mắc bệnh. Dựa vào gen di truyền hoặc các đặc trưng về xương biểu hiện ra bên ngoài như hệ thống xương hoặc mức độ giòn xương. Chỉ cần tư thế hoặc động tác không phù hợp đều có thể dẫn đến gẫy xương hoặc bị thương. Vì thế những người mắc bệnh này còn được gọi là búp bê thủy tinh”.

“A, xương toàn thân không cẩn thận là bị gẫy, cậu ấy lại mắc căn bệnh này, thật đáng tiếc”. Giang Vũ Phi mới bị gãy tay mà cả người khắp các khớp xương chỗ nào cũng đau đớn. Đột nhiên nghe được chuyện kỳ lạ về bệnh xương, thật sự có chút đồng cảm.

Lâm Nguyệt Loan vô cùng sững sờ, không ngờ Minh Nhật Lãng lại mắc căn bệnh này. Hèn chi ở trường cậu ấy luôn cẩn thận và hạn chế tiếp xúc chân tay với người khác. Hèn chi cậu ấy không tham gia những trò chơi nô đùa với cả lớp. Hèn chi cậu ấy chỉ chọn những môn thể dục nhẹ nhàng hoặc xin nghỉ. Hèn chi ba ngày hội thao ở trường mà cậu ấy cũng không đến hôm nào. Hèn chi cậu ấy lớn thế này rồi mà chưa từng đi đâu một mình. Không phải do bố mẹ cậu ấy chăm sóc quá kỹ càng, mà là cần phải chăm sóc cậu ấy như thế…

“Thực sự rất đáng tiếc”. Chị Vương cũng thở dài, “Một chàng trai xuất sắc như thế, nhân phẩm, gia thế đều tốt, người khác nhìn vào đều nghĩ đó như món quà của thượng đế, vậy mà lại mắc căn bệnh này, có tiền cũng không chữa được”.

“Bệnh này có tiền cũng không chữa được sao?”. Giang Vũ Phi ngạc nhiên hỏi.

“Căn bệnh này hiện nay vẫn chưa có cách chữa, chỉ dựa vào cách phòng bệnh là chính, vì thế bệnh nhân khi hoạt động phải tuyệt đối cẩn thận”.

“Thực sự đáng thương quá”. Giang Vũ Phi lại thở dài thườn thượt, “Cậu ấy hoản hảo như hoàng tử trong truyện cổ tích, ông trời sao lại nhẫn tâm bắt cậu ấy mắc căn bệnh này chứ?”.

Yên lặng một hồi lâu, Lâm Nguyệt Loan đột nhiên lên tiếng: “Thượng đế không cho ai quá nhiều”.

Ba người nói chuyện ở quầy lễ tân số mà không để ý tới cánh cửa kính đã bị đẩy hé ra từ bao giờ. Minh Nhật Lãng đang đứng ở cửa, mím chặt môi nghe người khác nói về bệnh tình của mình. Đồng tình, đáng thương, đáng tiếc, tiếc nuối… những lời này cậu nghe quen lắm rồi, bao nhiêu người thương xót cậu… đôi môi Minh Nhật Lãng mím chặt đến nỗi nó sắp trắng bệch ra.

Lúc đó, cậu nghe thấy Lâm Nguyệt Loan nói: “Thượng đế không cho ai quá nhiều”.

Cảm xúc dội lên trong lòng, cậu đẩy mạnh cửa rồi bước đi. Cậu đi nhẹ nhàng như lúc đến, chẳng có ai biết cậu đến cả.

Chiếc xe ô tô dừng ở bên đường, cậu hậm hực mở cửa lên xe mà không nói năng gì. Bà Minh ngồi trong xe ân cần hỏi: “A Lãng, không phải con nói muốn đi hỏi bác sĩ Thành điều gì đó sao? Tại sao lại đứng ở cửa mà không vào thế?”.

Minh Nhật Lãng trả lời cụt lủn: “Đột nhiên không muốn hỏi nữa”.

“Thằng bé này, dạo này sao tính khí thất thường thế?”. Bà Minh hỏi.

Minh Nhật Lãng không đáp lại, cậu không muốn nói gì nữa. Nhắm mắt ngả người ra hàng ghế sau, trong đầu cứ lởn vởn câu nói của Nguyệt Loan: “Thượng đế không cho ai quá nhiều”.

“A Lãng, con sao thế? Mệt à?”. Bà Minh thực sự rất lo lắng cho con.

“Mẹ”. Minh Nhật Lãng nhắm mắt nói: “Thượng đế không cho ai quá nhiều, là thế này sao?”.

Bà Minh giật mình, những lời này vỡ vụn trong lòng bà, vỡ thành trăm mảnh.

Viên đá tuy không đẹp nhưng có thể vĩnh viễn ngàn năm. Hoa tươi đẹp không gì bằng nhưng cũng chỉ ngát hương trong một mùa. Thượng đế không bao giờ tạo ra con người và vạn vật hoàn mỹ, không khiếm khuyết. Cuộc sống cũng chẳng để việc gì viên mãn một trăm phần trăm. Chẳng có ai có thể giành được tất cả hạnh phúc, trong cuộc sống luôn luôn có cảm giác khiếm khuyết như thế.

Con người luôn có lý hợp, vui buồn. Giống như trăng có lúc tròn khuyết, mờ tỏ.

Im lặng một lúc lâu, bà Minh dịu dàng nói với con: “A Lãng, thượng đế không cho ai thập toàn thập mỹ cả, ông ấy luôn khiến cho người ta có được cái này và mất đi cái khác. Nhưng chúng ta có thể hài lòng với những gì chúng ta đạt được”.

Minh Nhật Lãng mở choàng mắt, nhìn mẹ và không nói gì. Bà Minh nhìn con trai cười rồi nhẹ nhàng nắm bàn tay con.

“Thượng đế cho mẹ có con, tuy không cho con sức khỏe, nhưng mẹ rất mãn nguyện rồi. Mẹ rất yêu con, A Lãng à. Trước khi biết con bị bệnh, bố mẹ dự tính sinh một em bé nữa. Nhưng khi con bệnh, bố mẹ quyết không sinh nữa, bố mẹ chỉ cần con. Bố mẹ muốn dành hết thời gian và tâm huyết cũng như tình yêu cho con. Con là đứa con yêu thương duy nhất của mẹ. Bố mẹ yêu con như thế mà con còn buồn phiền về bệnh của mình sao? Những lời như thế thực sự khiến mẹ đau lòng lắm!”.

“Mẹ”. Nhật Lãng cúi đầu nói, giọng run run xúc động: “Cảm ơn mẹ, cảm ơn bố”.

Cậu thiếu niên mười sáu tuổi ôm chầm lấy mẹ không chút ngại ngùng, giấu mặt vào trong lòng mẹ, giấu đi những giọt nước mắt của mình.

Bà Minh ôm con vào lòng, trong lòng cũng bộn bề cảm xúc.

Thể chất Minh Nhật Lãng yếu ớt ngay từ nhỏ, một tuổi mới bắt đầu mọc răng, hai tuổi mới tập đi. Ban đầu bà và ông Minh cứ nghĩ mọc răng và chậm đi là do thiếu canxi, thế là ông bà liên tục bổ sung canxi cho cậu.

Năm bốn tuổi, đi học mẫu giáo, Nhật Lãng và bạn chơi đuổi nhau, không may bị ngã, chân phải sưng một cục to tướng. Cô giáo vội đưa cậu đến bệnh viện và được bác sĩ chẩn đoán là gẫy xương. Năm đó do còn nhỏ tuổi nên vết gẫy nhanh chóng lành lại sau một thời gian nẹp cố định. Ông bà Minh cũng không để xảy ra chuyện đó nữa và chỉ coi đó như một tai nạn ngoài ý muốn.

Thế nhưng chưa đến nửa năm sau A Lãng lại bị ngã ở mẫu g
ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 6017
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN