--> Tôi ghét anh...đồ du côn - game1s.com
XtGem Forum catalog

Tôi ghét anh...đồ du côn

Một cô nàng thần đồng lém lỉnh thông minh, luôn phấn đấu hết mình vì một mục tiêu học tập là trên hết.
Một anh chàng hotboy lạnh lùng du côn người luôn coi bọn con gái là thứ đồ chơi không hơn không kém.
Tình cờ họ gặp nhau trong một con hẻm nhỏ để rồi sau đó bao truyện dở khóc dở cười đã xảy ra.
Bên cạnh đó còn có một ông thầy đẹp trai tóc vàng ấm áp, một nàng hot-girl đỏng đanh, và những người bạn dễ thương...

  Tải truyện về đọc Offline trên mobile (.Jar)

[Tải ảnh'>
Chap 1: Gặp mặt hoàng tử....du côn

Tôi tên Nhiên - Tôn Nữ Hà Nhiên với số điểm đỗ vào trường cấp 3 gần như tuyệt đối, liên tiếp giật giải cao trong các kì thì và là người đứng đầu bảng trong các kì kiểm tra nên tôi được mệnh danh là con cưng của trường THPT Thanh Đằng
Bố mẹ tôi đều là những nhà giáo ưu tú có tiếng, sinh ra trong 1 gia đình gia giáo như vậy nên tôi luôn tỏ ra mình là 1 đứa ngoan ngoãn... bên ngoài (chứ bên trong thì chưa biết đâu được), tôi thấm nhuần tư tưởng đạo đức giáo dục mà bố đề ra đó là:
* Học là con đường duy nhất dẫn đến 1 tương lai sáng lạn (mà tương lai sáng lạn nghĩa là nhiều tiền suy ra học vì tiền khà...khà..)
* Không được để bất cứ chuyện gì ảnh hưởng đến việc học nhất là chuyện tình cảm - cấm tiệt
* Phải tránh xa những việc tầm xào ba láp, những vụ đánh nhau đặc biệt là ko được giao du với lũ côn đồ.
Lúc còn nhỏ tôi thường hay thắc mắc ko hiểu sao bố tôi lại nhấn mạnh việc ko được giao du với lũ côn đồ nhưng về sau nghe mẹ kể lại tôi đã hiểu được phần nào.
Chuyện là năm ấy bố tôi là sinh viên đại học đang đạp xe về nhà thì tự nhiên bị 3 thằng du côn lôi vào bụi rậm đánh cho 1 trận vs lí do rất củ chuối đó là: trông mặt ngu nên ngứa tay đánh, kết quả là bố tôi bị gãy mất 1 cái răng cửa, ốm liệt giường mấy tuần và mất luôn cơ hội giành khóa kiến tập ở Anh, (về sau khi lấy mẹ tôi bố tôi đã đi trồng răng lại) .
Nghe kể đến đây lại liên tưởng đến khuôn mặt bố lúc mất cái răng cửa là tôi ko thể nhịn được phá lên cười,kết quả là lãnh luôn 3 cái roi vào mông đau thấu trời can tội cười trên nỗi đau khổ của...bố. Vì thế từ lúc phải chịu trận đòn quắn mông ấy trong đầu tôi đã lập trình săn một câu: "ghét cay ghét đắng lũ du côn"
< ghét của nào trời trao của ấy> các cụ nói cấm có sai, minh chứng là lúc này đây 1 đứa ghét cay ghét đắng bọn du côn như tôi lại đang bị bao vây bởi 5 thằng lưu manh, ôi trời còn gì đau đớn hơn nữa, xem cái mặt chúng kìa, ko còn từ gì để diễn tả được ngoài 2 từ " khả ố", chúng thi nhau buông những lời chăm chọc, cợt nhả...
Chỉ tại mải chạy theo con chó con mà ra nông nỗi thế này đây, chó ơi là chó mày hại tao rồi...haizzz, tôi đang lúng túng ko làm thế nào để thoát được 5 con bẹcgiê này thì 1 giọng nói vô cùng lạnh lùng vang lên:
- Dừng lại....
Cả 5 thằng lưu manh đều tản ra, chàng trai bước đên hùng dũng như 1 dũng sĩ diệt rồng, khuôn mặt ko chút biểu cảm. Nhưng tôi có hoa mắt ko, ko phải là dũng sĩ mà là thiên sứ, quả thật là đẹp, quá đẹp trai, suýt chút nữa là tôi đã bật thốt lên rồi.
Bị bao vâytrong 1 con ngõ nhỏ lại được chàng hoàng tử thiên sứ cứu giúp, có phải tôi đang lạc vào cõi mơ ko " bố ơi con xin lỗi", ko hiểu sao khuôn mặt tôi đã bật ra 1 nụ cười ko được lập trình sẵn, đến h tôi mới hiểu được sức mạnh của sắc đẹp.
- Trêu gái à, sao ko gọi tao góp vui_ chàng hoàng tử thiên sứ lên tiếng, môi khẽ nhếch một nụ cười đểu, 5 thằng bẹcgiê vội vàng cúi đầu đồng thanh hô:
- Đại ca
Ôi trời, cái gì đang diễn ra trước mắt tôi thế này, sao hoàng tử thiên sứ lại biến thành hoàng tử du côn thế này. Giấc mơ về bạch mã hoàng tử vỡ tan tành," bố ơi cho con rút lại lời xin lỗi". tên hoàng tử du côn đi đến gần tôi nhìn chăm chăm vào khuôn mặt ngây thơ như con gà tơ của tôi đôi mắt ánh lên vẻ giễu cợt:
- Trông mặt con nhỏ này ngu quá, thôi cho chúng mày tự xử_ rồi hắn khẽ nhếch mép, đứng dựa lưng vào tường rút ra 1 điếu thuốc hút.
5 thằng bẹcgiê lại quay sang tôi tiếp tục sự nghiệp dở dang. Đôi mắt bọn chúng hau háu như mèo thấy mỡ. Hừ Tôn Nữ Hà Nhiên tôi 1 thần đồng xuất sắc của trường cấp 3 Thanh đằng có chỉ số IQ cao vút, và khả năng xử lí tình huống nhanh nhạy lại để cho 5 thằng mất dạy này lên mặt ư
Ko được tuyệt đối ko được. " Phải sử dụng tài lẻ thôi".....


Chap 2: Đánh lừa

Tôi khẽ vòng tay ra sau véo vào hông 1 cái " ôi má ơi đau thấu xương, ứa nước mắt" tôi thầm rên rỉ, nhưng thôi vì tương lai con em chúng ta phải nhẫn nhịn, tôi cố làm cho khuôn mặt mình thảm nhất có thể rồi ngước lên nhìn bọn lưu manh, 1 giọt, 2 giọt nước mắt lonh lanh, chảy dài trên khuôn mặt tôi, 5 thằng lưu manh nhìn tôi sửng sốt " ô hô thành công rồi" tôi cười thầm trong bụng, chiêu này của tôi đến sắt đá cũng động lòng cơ mà hè hè...
tôi lại tiếp tục vở kịch bằng cách vẽ cho chúng hình ảnh của 1 cô Tấm thời hiện đại:
- Híc híc.... Các anh tha cho em, nhà em nghèo lắm, mẹ em bệnh nằm liệt giường, bố em say xỉn riết, cứ ko vừa lòng chuyện gì là ổng ấy lôi em ra đánh ..híc..híc.. các anh để em đi nếu ko ko thấy em ông ấy sẽ lồng lộn lên đánh cả mẹ em mất... huhhuuu...
Tôi đưa tay lên chấm chấm nước mắt trong lòng tự cảm thấy có lỗi vs bố, nhưng thôi vì đại nghĩa diệt thân mà. Đúng như tôi dự đoán vở kịch thành công ngoài mong đợi, 5 thằng lưu manh quay ra nhìn nhau xì xào bàn tán:
- Hay thôi để con nhỏ này đi
- Ừ để dịp khác
- nghe cũng tội....
Ô hô hô tôi cười thầm trong bụng chuẩn bị nâng gót ngọc dời khỏi cái nơi tối tăm mù mịt này thì 1 giọng nói lạnh lùng pha chút giễu cợt vang lên tựa như lời sấm truyền:
- Lũ ngốc nhìn vào đồng phục của cô ta xem_ là thằng hoàng tử du côn
Ko hẹn mà gặp 6 đôi mắt (gồm cả tôi) cùng nhìn lên đồng phục trên người tôi, ôi trời ơi thế là bể tan tanh vở kịch cô Tấm rồi huhu. 5 thằng bẹcgiê vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt ngơ ngác con nai vàng.
- Đấy là đồng phục của trường Thanh Đằng- trường học của con nhà giàu_ Cái thằng chết tiệt ấy lại lên tiếng, vậy mà lúc đầu tôi còn mê mẩn khen hắn đẹp trai nữa chữ, đúng là ngốc. 1 vở kịch hoàn hảo như thế vậy mà đến phút cuối lại bị hắn làm bể tan tành, ước gì tôi có cánh tay thật dài để vươn đến vặn cổ hắn lộn ngược ra đằng sau cho bõ ghét.
5 thằng bẹcgiê quay lại nhìn tôi nghiến răng ken két, mắt nổi cả vằn đỏ
- Ơ hơ hơ.... Này... các anh bình tĩnh đã_ tôi lẩy bẩy nói, trong lòng ko khỏi run sợ, chỉ còn 1 cách là đánh vào nỗi sợ của con người đó là " chết"
- Này anh đẹp trai ơi_ thu hết can đảm tôi gọi to
- cô gọi tôi?_ cái thằng mắc dịch hỏi lại ánh mắt lạnh lùng quét sang người tôi khiến tôi dựng cả tóc gáy
" Đồ ngu ở đây ngoài mi ra còn ai đẹp trai nữa chứ" tôi hằn học nghĩ nhưng bên ngoài vẫn dịu dàng nở nụ cười hình bán nguyệt
- Tôi để ý từ nãy đến h hình như anh đã hút rất nhiều thuốc
- Rồi sao?
Cả 6 thằng du côn đều nhìn tôi chằm chằm, tôi nuốt nước bọt nói tiếp
- Hút thuốc lá ko chỉ có hại cho sức khỏe, nhan sắc mà còn làm giảm tuổi thọ con người, tôi thấy người hút nhiều như anh ít nhất cũng phải chết sớm hơn người bình thường 10 năm
5 thằng bécgiê nhìn tôi bằng cái nhìn nảy lửa, bẻ tay rôm rốp, cứ như câu nói vừa rồi của tôi là nguyên nhân gây ra đại chiến thế giới lần thứ 3 vậy, chẳng lẽ lại phản tác dụng má ơi con chưa muốn chết sớm
- Con ranh dám rủa đại ca tổn thọ_ 1 thằng trong bọn quát lên, tôi đưa tay vội ôm lấy đầu, thì...
- Dừng lại..._ lại là cái giọng lạnh lùng ấy, nhưng bù lại nó đã cứu tôi 1 bàn thua trông thấy.
Thằng hoàng tử du côn mắc dịch ấy bình thản đi đến đứng đối diện trước mặt tôi, khẽ khoát tay ra hiệu cho đám đàn em tản ra, rồi khẽ nhếch môi hắn hỏi tôi:
- có hại ra sao, cô nói đi chứ
Hà hà đúng sở trường của tôi rồi, tôi nhìn hắn cười rõ tươi bắt đầu vào vai 1 thần đồng ưu tú:
- e hèm thuốc lá giết chết 1 nửa số người sử dụng nó, 1 nửa số này chết ở tuổi trung niên, trung bình 1 ngày trên TG có khoảng 10.000 người chết vì thuốc lá...
5 thằng du côn như nuốt phải mật đắng mặt cắt ko còn giọt máu, còn tay hoàng tử du côn thì vẫn bình thản như ko. Hừ phải mạnh hơn mới được...
- Hút thuốc lá gây ra các bệnh lí ở hệ ô hấp, đặc biệt là phổi, mạch máu, gây ung thư các bộ phận khác như: môi, thanh quản, thực quản, cổ tử cung...
Tôi thao thao bất tuyệt 1 hơi dài mà khuôn mặt hắn vẫn cứ lặng như tờ mới tức chứ, hừthôi được vs 1 người đẹp trai như hắn thì nhan sắc là rất quan trọng, nghĩ thế nên tôi tiếp tục đế:
- Hút thuốc lá nhiều gây vàng da, mọc mụn, dỗ, mặt lờ đờ, trắng đục, rụng tóc, rằng vàng, môi trắng bệch_ tôi cố gắng vẽ cho hắn hình ảnh về 1 con người xấu xí cực độ mong sao hắn hoảng lên kéo lũ đàn em đến nhà thương điên í lộn bệnh viện để kiểm tra sức khỏe,nhưng thằng cha ấy vẫn bình thường như cái giường. ôi xem kìa da hắn trắng ko tì vết, tóc hắn nhuộm màu nâu hạt dẻ, môi đỏ, răng trắng và đều, ôi huhu làm sao bi h, thôi được rồi chỉ còn cách cuối cùng- đánh lạc hướng, tôi cố gắng bình tĩnh lôi trong túi sách ra 1 tờ giấy và 1 cái bút
Tôi vẽ loằng ngoằng về con đường di chuyển của thuốc lá gây ảnh hưởng đến gan và phổi trên tờ giấy rồi đưa cho hắn xem. 5 thằng bẹcgiê cũng xúm lại xem tờ giấy khuôn mắt có vẻ căng thẳng, đúng là 1 lũ đần Hè hè thời cơ đây rồi 1..2..3... tôi co cẳng chạy thục mạng cố thoát ra khỏi cái ngõ tăm tối.
đến khi cảm nhận được ánh nắng mặt trời chói chang và những khuôn mặt thân thương và bình dị tôi mới dừng bước thở hổn hển
- phù mệt quá...hà hà muốn bắt nạt bổn cô nương ư đợi kiếp sau đi nhé hé hé.....
Nói rồi tôi bước thong dong trên vỉa hè ngập tràn ánh nắng ưu ái tặng cho những người bán hàng rong 1 nụ cười dịu dàng và đáp lại tôi là những tiếng lầm bầm:
- Con này bị khùng hay sao mà cứ cười miết
Đúng là đau hơn hoạn.

Nhưng... thôi chết rồi, tồi đưa tay lên xem h, má ơi muộn mất 10 phút rồi, tôi lại tiếp tục dùng căng hải chạy đua vs thời gian, lời bố tôi dạy cấm có sai phải tránh cái lũ du côn càng xa càng tốt......


Chap 3: Tên khỉ vàng đáng ghét

Đúng như tôi dự đoán cổng trường đã đóng im ỉm, nhưng vs khả năng năn nỉ ỉ ôi của tôi thì ko chỉ một mà 10 bảo vệ cũng xong hết, tôi lại tiếp tục chạy đua vào lớp, cắm đầu cắm cổ thế nào mà tôi đâm vào một vật cứng như đá, tiếp theo sau đó là cả người tôi bị bắn xa vài chục cm đập vào cái cây ngã dúi dụi, chỉ một từ thui: "đau", đau thấu trời thấu đất, đau đến ứa nước mắt, tối tăm mặt mày. Tôi cắn răng chịu đau ngước lên nhìn cái vật tôi đập phải.
Ô la la một anh chàng lai tây cực kì đẹp trai, mái tóc lãng tử vàng như...lông khỉ, làn da trắng bóc, chiếc mũi dọc dừa đẹp tuyệt ( tây có khác), đặc biệt là đôi mắt xanh lơ đầy quyến rũ, nhưng dù có đẹp trai như...Bác Hồ cũng ko thể tha thứ được vì cái tội dám làm cái lưng của tôi lão hóa trước tuổi. đã thế cái tên khỉ vàng lại còn đứng trơ mắt ếch một lúc mới chạy đến đỡ tôi dạy cuống quýt hỏi kèm theo một nụ cười mê hoặc.
- Em ko sao chứ?
Ăn cái gì mà chậm tiêu thế ko biết, tôi lừ mắt nhìn hắn sau đó đổi giọng ngọt ngào:
- Em ko sao_ tôi nói kèm theo một nụ cười hình bán nguyệt_ anh nghĩ thế sao?
Câu sau của tôi khiến cho nụ cười trên khuôn mặt anh chàng khỉ vàng vụt tắt, ngượng nghịu đưa tay gãi đầu, hừ còn giả vờ ngây thơ
- Anh xin lỗi
Tôi phủi bụi trên váy áo rồi lại ngọt ngào nói với anh ta:
- Dù sao cũng phải cảm ơn anh
- Sao lại cảm ơn?
- Vì anh đã đề cao khả năng chịu đựng của em.
Anh chàng vẫn cứ ngây ngô nhìn tôi, tôi cố gắng ghìm giọng lại để ko hét to lên:
- anh nghĩ một người nặng trên 4 chục kí như em đâm sầm vào một vật cứng như đá, bắn xa cả mấy chục cm đập vào thân cây ngã dúi dụi mà vẫn cảm thấy ko sao ư?
- Ơ nhưng ...
- Thay vì hỏi có sao ko sao anh ko hỏi em đau chỗ nào, có cần đến bệnh viện ko, cần bồi bổ cái gì ko, hay là đưa chút tiền gọi là bồi thường chứ...._ tôi bực tức nói
Anh chàng khỉ vàng tròn mắt nhìn tôi, thôi chết lộ bản chất hám tiền rồi, biết mình bị hớ tôi vội vàng chuyển chủ đề
- Mà này h này là h nào rồi mà anh còn đứng đây ngông nghênh ngắm trời ngắm đất nữa hả?_ ra dáng một học sinh ưu tú tôi hỏi_ mau vào lớp học đi chứ
- Anh ko vào đây để học
- Anh định trêu trẻ con đấy à? Ko vào đây học chẳng nhẽ vào nhổ cỏ
- Thế còn em? Em ko vào học à?
- Ừ nhỉ.......Á ..._ quên cả cái lưng đau, quên cả chào cái tên khỉ vàng tôi phóng như bay đến phòng học lớp mình, lạy chúa tôi đã muộn mất bao lâu rồi. Hỡi chúa Giêsu, hỡi thánh Ala hiển linh mong người hãy bảo vệ một sinh linh bé bỏng là...con đây


Chap 4: Trần Lam Phong

Tôi thu hết can đảm bước vào lớp, may quá là tiết Toán của cô Hà cô vốn dễ tính lại rất quý tôi (học sinh cưng mà lị) nhìn thấy tôi lò dò bước vào cô chỉ khẽ nhíu mày hỏi:
- Kìa Nhiên sao h em mới đến lớp, có biết h học bắt đầu được gần 30' rồi ko?
Tôi lê tấm thân thảm hại đến gần chỗ cô giáo ngước khuôn mặt thảm thương nhìn cô:
- Em xin lỗi cô, em gặp phải tai nạn bất ngờ nên đến hơi muộn ạ
- Thế em có sao ko?_ cô giáo lo lắng nhìn tôi
- Dạ ko sao ạ, thế em về chỗ được ko cô?
Cô Hà khẽ phẩy tay ra hiệu cho tôi về chỗ kèm theo 1 câu nhắc nhở:
- Lần sau nhớ cẩn thận đấy
Tôi quay xuống hùng dũng bước về chỗ ngồi kèm theo 1 nụ cười đắc thắng, có vài ánh mắt khó chịu đáp xuống tôi, haizz lại là cái bọn ghen vì ko ăn được, tức vì ko ở được đây mà, Từ nhỏ tôi đã ý thức được những người tài giỏi thì luôn phải chịu những con mắt ghen tị của người khác nên cũng quen rồi. Đi đến giữa lớp thì tôi suýt nữa bị chụp ếch vì vấp phải 1 bàn chân, còn ai vào đây ngoài " người đẹp" Thảo Vân lớp tôi nữa
Vân xinh như búp bê nhà lại giàu nên được mệnh danh là ******* khối 11, trên bảng điểm Vân luôn xếp số 2 sau tôi, ghen tức quá nên thành ra hành động lỗ mãn như vậy đấy. Thấy tiếng động cô Hà bèn quay xuống hỏi:
- Có chuyện gì thế, Nhiên sao em còn chưa về chỗ?
Tôi nhìn cô giáo rồi nhìn Vân thản nhiên nói:
- Là lỗi của em thưa cô, dạo này mắt em hơi kém, đến nỗi cái chân lông lá của con hổ cái chình ình trước mắt còn ko nhìn thấy mà vấp phải.
Cả lớp nín thở những ánh mắt lướt qua tôi rồi đậu lại trên người Vân, khuôn mặt cô nàng chuyển từ xanh sang đỏ rồi tím rịm, hà hà đúng là tắc kè hoa, nhưng trước câu nói hài hước của tôi chẳng có ma nào dám cười vì thế lực nhà Vân rất lớn, đột nhiên có 1 tiếng cười rú lên ở phía cuối lớp xé tanh bành bầu ko khí im lặng:
- Hahaahaaahaaa... buồn cười chết mất thôi
Còn ai ngoài con Trang- bạn thân của tôi nữa, cái con nhỏ này thiệt đúng là dễ thương hết biết, cười đúng lúc ghê. Thấy thế cô Hà nhíu mày nhìn Trang nói:
- Trang ko được cười tự do trong lớp, còn Nhiên em mau về chỗ đi
Chỉ chờ có thế tôi lon ton xách cặp về chỗ cuối lớp cạnh cái Trang ưu ái dành tặng cho nó 1 nụ cười vì biểu hiện dễ thương lúc nãy, con nhỏ cười hi hí vỗ vai tôi đánh bốp nói:
- Công nhận mày nói đã thiệt, nghe sướng con ráy, cho đáng đời con nhỏ nhà giàu kênh kiệu
2 đứa tôi cùng nhìn nhau cười, Vân quay xuống đáp cho tôi cái nhìn hằn học, tôi cũng quay sang nhìn lại Vân nháy mắt mỉm cười đáp lại khiến cô nàng tức xì khói vội quay mặt đỏ lừ vì tức lên. Hừ muốn chơi Tôn Nữ Hà Nhiên này đâu phải là dễ.
Tiết học qua đi nhanh chóng, h ra chơi con Trang đã tót xuống cănteen buôn dưa lê bándưa cà vs mấy bà bạn lớp khác, ngồi chán tôi lôi quyển các đề thi đại học chọn lọc ra làm, làm được vài bài tôi ngước lên tia mắt về phía Vân ( tò mò chút).
Gì thế này, người đẹp Vân đang ngồi mộng mơ cắn bút, đôi mắt đẹp đang nhìn xa xăm về 1 hướng thỉnh thoảng lại cười tủm tỉm, những biểu hiện này cho thấy con nhỏ...đang yêu. "Cái đứa chuyên môn đi phá đám các cặp khác thì biết gì mà yêu vs đương nhỉ???", tôi hằn học nghĩ nhưng trong lòng thì ko khỏi thắc mắc, thằng nào được cái Vân thích chắc phải thuộc dạng hàng khủng đây, ko hiểu sao tôi lại nghĩ đến cái thằng hoàng tử du côn ban sáng, cái áo hắn cầm trên tay là đồng phục trường Thanh Đằng, chẳng lẽ hắn cũng học trường này?
Trời ạ, trường Thanh Đằng lại có mấy loại du côn ấy ư?? Xùy xùy... đang nghĩ gì thế này, tôi nghĩ rồi vội lôi tư tưởng đạo đức giáo dục của bố ra đọc: " Ko được quan tâm đến mấy chuyện tầm xào ba láp" Nghĩ vậy nên tôi cúi xuống tiếp tục công trình dang dở.
Đang lôi thôi vs mấy con số ở 1 bài toán khó, thì con Trang chạy đến à ko phi đến mới đúng, hổ hởi vỗ vai tôi giọng nó lanh lảnh như cái loa phát thanh:
- Đứa thứ 101 rồi mày ợ
Chẳng hiểu gì cả nên tôi vẫn cắm đầu vào cuốn sách đáp:
- Ừ tao cũng thử rồi nhưng ko ra.
- Ko học hành gì hết, gập lại tao có chuyện
Cuốn sách trước mặt tôi bị ném sang 1 bên, cái con nhỏ này chẳng biết trân trọng sách vở gì cả, tôi khẽ nhăn mặt ngước lên nhìn khuôn mặt đằng đằng sát khí của nó than:
- Ôi trời ơi Trang ơi là Trang sao mày lại để cho con hổ cái nó nhập hồn vào mày thế này?
Con Trang phì cười cù đầu tôi 1 cái rõ đau_ Con điên, còn đùa à.
- Thế có chuyện gì mà mày hùng hổ trườn vào lớp thế?_ tôi hỏi
Mắt nó sáng lên quên cả câu châm chọc của tôi nó hổ hởi nói:
- Anh Phong vừa chia tay vs con bồ thứ 101 rồi mày ạ?
- Phong nào?_ Tôi ngây ngô hỏi
- Trời ơi mày đúng là cái đồ hai lúa, đến Trần Lam Phong bạch mã hoàng tử số 1 của trường Thanh Đằng cũng ko biết
- Ừ nhưng hắn chia tay bạn gái thì sao?
- Chia tay bạn gái chỉ là chuyện nhỏ, nhưng chuyện động trời ở chỗ, anh ấy đã tuyên bố, bạn gái tiếp theo sẽ là 1 nữ sinh của lớp 11A1.
- Thì sao?
- Thì sẽ là 1 vinh dự cho nữ sinh lớp mình chứ sao, trời ạ, nói chuyện vs mày thà tao về nhà ngồi hôn gió vs con chó còn sướng hơn.
- Yêu vài ngày để rồi hắn đá bay như quả bóng thì vinh dự cái nỗi gì
Nhìn khuôn mặt như " con nai vàng ngơ ngác. Đạp trên lá vàng khô" của tôi, Trang chán nản lắc đầu giảng tiếp:
- Nghe cho thủng màng nhĩ đi, anh Lam Phong học lớp 11A7 là hoàng tử trong mơ của tất cả nữ sinh trong trường trường Thanh Đằng...
- Này.. này.. trừ tao ra nghe
Nó ko thèm để ý đến lời nói vàng ngọc của tôi tiếp tục chém gió:
- Ko chỉ có trường mình thôi đâu, nữ sinh các trường xung quanh cũng đổ anh ấy rầm rầm, vì thế được anh ấy để mắt đến là may mắn đấy.
- Rõ là mám trai_ tôi càu nhàu
- Tại mày chưa thấy anh Phong thôi, chứ thấy rồi đảm bảo mày cũng đổ cái rầm, anh ấy vừa đẹp trai, nhà lại giàu, đánh nhau lại giỏi, là 1 đại ca có tiếng (nghe đến đây tôi khẽ nhăn mặt) dáng chuẩn như người mẫu, da trắng ko tì vết, môi đỏ, đôi mắt màu cà phê quyến rũ, điệu cười nhếch mép mới đẹp làm sao_ người này hình như rất quen chẳng lẽ là....
_ mái tóc bồng bềnh màu...
- ...nâu hạt dẻ_ tôi lên tiếng ngắt lời cái Trang. Trời ạ! Tưởng ai té ra là cái thằng du côn ban sáng....
Chap năm: Thì ra là hắn...hoàng tử du côn
- Sao... sao mày biết?_ Trang lắp bắp hỏi tôi_ mày... mày quen anh Phong à?
- Ờ thì....
Nhưng không để cho tôi giải thích con nhỏ đã cười phá lên vỗ vai tôi bôm bốp:
- Ghê à nha, tưởng mày chỉ biết đến sách vở thôi chứ, thế mà từ nãy đến h cứ giả vờ ngô nghê, thích thì cứ nói là thích còn làm giá
- Ai...ai nói với mày là tao thích hắn
- Thế sao mày biết anh ấy nhuộm tóc màu nâu hạt dẻ. Nhiên ạ, sau bao năm làm bạn với mày cuối cùng tao cũng tìm ra được điểm chung của tao và mày hi hi
- Chung chỗ nào mà chung?
- Thì cùng thích anh Lam Phong đó.
- Ê..ê cấm ăn nói tầm bậy tầm bạ, gắp lửa bỏ tay người à nghen, tao ghét cái thằng đó không để đâu cho hết thì thích cái nỗi gì, mày cứ oang oang cái mồm lên mất hết cả uy tín của tao, rồi nhỡ lọt vào tai bố tao thì cứ gọi là ăn đòn như xương_ tôi vội vàng phân bua
- Không thích sao mày lại biết anh ấy nhuộm tóc nâu?_ Trang ngơ ngác hỏi tôi
- Thì sáng nay tao vừa mới chạm mặt hắn xong mà.
- Sáng nay?
- Ừ...để từ từ tao kể cho chuyện là sáng nay......_ Tôi bắt đầu kể cho nó nghe về sự cố ban sáng cuối cùng kết lại một câu_ thế đấy, chỉ tại cái thằng chết tiệt ấy mà tao muộn học....này Trang...Trang mày có nghe không đấy....
Con nhỏ đang ngồi chống tay lên cằm, mắt nhắm lại mơ màng, nước miếng chảy cả ra... Ôi trời sao tôi lại có con bạn mám trái thế không biết.
- Trang _ tôi quát to khiến con nhỏ giật mình vội thoát khỏi giấc mộng, nó nhìn tôi bằng đôi mắt đắm đuối như con cá chuối phán:
- Sao số cái con mọt sách như mày lại hên thế chứ. Ôi phải chi người gặp phải lũ du côn là tao thì tốt biết mấy.
- Tối nay tao đến nhà mày ăn cơm nhé?_ tôi đột ngột hỏi
- Sao đột nhiên lại..._ Trước câu hỏi lạc chủ đề của tôi, nó ngơ ngác thắc mắc
- Thì để thăm quan và tìm hiểu về môi trường đã tạo lên một con khùng có hạng như mày.
- Á... mày nói móc tao hả_ nó nhào qua cốc vào đầu tôi một cái rõ đau
- Hahahaha.... Trang khùng..khùng...khùng...
- Khoan đã..._ cái Trang đột nhiên dừng lại nhìn chằm chằm vào áo tôi
- Sao vậy?
- Cái bảng tên của mày đâu?
- Bảng tên?....._ tôi vội ngó xuống áo mình cái bảng tên gắn trên áo đã không cánh mà bay_ Á... thôi chết chắc là rơi mất trong lúc đụng độ với bọn du côn sáng nay rồi.
Trái lại với vẻ tá hỏa của tôi con Trang vẫn bình thản ngó tôi chăm chăm đôi mắt ánh lên vẻ đăm chiêu, lát sau nó reo lên:
- Tao biết rồi... có khi nào hoàng tử Lam Phong có ấn tượng với mày, sau đó nhặt được bảng tên của mày, trên đó có ghi lớp 11A1, vì thế nên....
- Nên.. nên cái gì?
- Nên anh ấy mới bảo bạn gái tiếp theo sẽ là một nữ sinh lớp mình ... Chậc có khi nào hoàng tử chấm mày không nhỉ?
Tôi đưa tay lên sờ trán nó phán một câu xanh rờn:
- Tao thấy mày nên đi viết tiểu thuyết tình cảm Trang ợ, khi nào xuất bản ra sách nhớ báo để tao mua một cuốn mở hàng cho đỡ ôi..hehe
Nó khẽ gạt tay tôi ra nhăn mặt:
- Tao đang nói chuyện nghiêm túc mà lị
- Thì tao cũng đâu có đùa... rõ vớ vẩn cô giáo vào rồi kìa.
Cô giáo vào lớp cắt đứt câu chuyện của hai đứa tôi


Chap 5: Thầy giáo thực tập mới

Cuối cùng cũng đến tiết năm là tiết học tôi trông đợi nhất trong ngày, vì tiết này là tiết sinh hoạt, tôi có thể an giấc thoải mái mà không sợ bị ghi vào sổ đen.
Vì thế ngay khi có tiếng trống ra chơi tiết 4 tôi đã gục xuống bàn đánh một giấc. Trong giấc ngủ chập chờn tôi nghe thấy tiếng thầy chủ nhiệm bước vào thao thao bất tuyệt một hồi, ngay sau đó là những tiếng hét lớn Ồ...Ồ...Ồ....UỀ....UỀ...UỀ... khiến cho tôi có cảm giác như mình đang xuất hiện trong một buổi xử án của Bao Công và kinh khủng hơn tôi chính là...tên phạm nhân sắp bị đưa ra cẩu đầu chảm.
Khi lưỡi chém lạnh toát vừa kề xuống cổ tôi thì tôi vụt tỉnh dậy, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, đáng sợ quá. Ngay lập tức tôi phải đưa tay lên bịt lỗ tai vì những tiếng la hét inh ỏi của lũ con gái trong lớp như đang được gặp thần tượng.
Có chuyện gì thế nhỉ? Tôi quay sang định hỏi con Trang nhưng chỉ thấy mỗi cái xác của nó, còn hồn thì đã bay theo hướng nào rồi, đôi mắt ốc lồi của nó mở to hết cỡ, nước dãi chảy cả ra, tôi tò mò nhìn theo hướng ánh mắt của nó, khuôn mặt của cái tên đang cười toe toét trên bục giảng khiến tôi giật mình suýt ngã ngửa ra đằng sau.
Kia chẳng phải là cái tên khỉ lông vàng tôi đâm phải ban sáng đấy ư, sao hắn lại xuất hiện ở lớp tôi, chẳng lẽ hắn là học sinh mới...À thằng này láo bằng tuổi mà dám xưng anh gọi em với tôi ngọt xớt, cứ chờ xem ta sẽ cho mi biết tay.
Thầy Nam chủ nhiệm lớp tôi năm nay đã ngoài năm0, tuổi già sức yếu, lỗ tai vốn không được tốt vậy mà h lại bị lại bị tiếng la hét của lũ quỷ cái trong lớp hành hạ khiến cho thầy tức nước vỡ bờ vội lục tìm cái thước kẻ khủng bố và...
- RẦM......IM HẾT NGAY CHO TÔI....
Sau cái đập xém thủng bàn của thầy CN những cái loa phát thanh hoạt động với công suất lớn nhất cũng phải lặng im. Thầy Nam nhìn lớp một lượt rồi lấy lại giọng nói:
- e hèm, xin giới thiệu với các em, bắt đầu từ hôm nay Thầy Quốc Thiên sẽ trở thành giáo viên thực tập chính của lớp ta....
- H..Ả....Ả...Ả Ả........!_ những cái loa lại được lên dây cót hoạt động hết mình.
Cả người tôi gần như đông cứng lại, đến hơi sức để hét lên như bọn kia cũng không còn nữa, chúa ơi sao cái số con nó lại đen như chó thui thế, đụng ai không đụng lại đụng trúng ông giáo viên thực tập, còn là chủ nhiệm nữa mới chết chứ, tôi vội vàng gục mặt xuống bàn, hai vành tai đỏ ửng lên, con Trang lúc này mới thoát khỏi giấc mộng trai đẹp quay sang vỗ vai tôi hồ hởi nói:
- Dậy đi mày, ông thầy mới đẹp trai hết sẩy, dậy đi mấy khi được ngắm trai đẹp miến phí thế này
- Kệ cha nó để im cho tao ngủ_ Tôi hất tay nó ra gắt lên.
- Rõ chán mày, trai đẹp như thế cũng chê.
Phía trên bục giảng thầy Nam một lần nữa lại phải chịu đựng những âm thanh chói lọi.
- RẦM...._ lại một tiếng động kinh hoàng vang lên cả lớp im phăng phắc. Thầy Nam hắng giọng nói tiếp:
-... Thông báo với các em thầy Thiên là một trong những sinh viên xuất sắc của trường Đại học sư phạm một, thầy ấy sẽ dậy các em môn tiếng anh._ Cả lớp lại rộ lên những tiếng la hét
" Ôi môn Tiếng Anh dễ thương của mình" tôi thầm kêu lên trong đầu chỉ muốn bật dậy hét lên thật to cho bõ tức.
Chỉ tội nghiệp cho thầy Nam già yếu sau hai lần vận nội công sức tàn lực kiệt nên chẳng còn tiếng Rầm nào nữa thay vào đó là một giọng thều thào:
- Thôi các em giao lưu với thầy giáo mới đi
Những tiếng la hét lại rộ lên, thầy Nam đi ra khỏi lớp không quên để lại một cái lắc đầu ngán ngẩm: " lũ trẻ thời nay thật là..haizzz"
Còn lại một mình ông thầy khỉ lông vàng bắt đầu khoa môi múa mép nở nụ cười sát gái khiến cho bọn con gái trong lớp gần như phát điên lên. Rồi cất giọng dịu dàng hắn ta nói:
- Chào các em, thầy là Quốc Thiên, từ hôm nay thầy sẽ tạm thời chủ nhiệm lớp ta, mong các em giúp đỡ.
Lại cười, có vẻ như ông thầy khỉ vàng hiểu rất rõ lợi thế của mình là nụ cười sát gái nên đem ra dùng suốt, hừ đúng là nhìn thấy ghét.
Diệp Chi lớp trưởng đứng lên hô to:
- cho một tràng pháo tay nào cả lớp
- RÀO...RÀO...RÀO...._ một tràng pháo tay ròn rã vang lên, ơ hơ hơ cái bọn này làm cứ như là đi xem xiếc thú không bằng.
Tiếng vỗ tay vừa dứt lũ con gái ở dưới đã nhao nhao lên hỏi, toàn những câu hỏi vớ vẩn đại khái là thầy bao nhiêu tuổi, có người yêu chưa, nhà thầy giàu không v.v.. đúng là suy nghĩ của con gái. Cuối cùng Diệp Chi là người may mắn được đứng lên hỏi ông thầy khỉ vàng một câu. Con nhỏ yểu điệu đứng dậy, dịu dàng nói: ( khiếp bình thường quát lớp như đúng rồi thế mà giờ thì....)
- Thầy có thể cho tụi em biết ấn tượng của thầy về trường Thanh Đằng là gì không?
- Câu hỏi của em rất hay_ lại cười ( muốn bẻ răng lắm rồi)_ Trường Thanh Đằng nổi tiếng là ngôi trường có nền giáo dục tốt, cở sở vật chất khang trang, đào tạo ra nhiều nhân tài, hôm nay được chứng kiến quả thực là trăm nghe không bằng một thấy, trường có cảnh quan rất đẹp, học sinh các em đều rất ngoan tuy nhiên....
- Sao hả thầy?_ lũ con gái ở dưới lại nhao nhao lên
- Chậc buổi sáng thầy vừa bị một nữ sinh đâm phải, cô bé có lẽ cũng tầm tuổi các em, cô bé đã để lại cho tôi một ấn tượng xấu...
ĐOÀNG.... Gì gì thế này cô nữ sinh ấy chẳng phải là tôi sao??
- Ấn tượng xấu sao thầy?
- Cô bé ấy là người đâm vào tôi trước nhưng không những không in lỗi mà còn đòi tiền bồi thường.
Cái gì cơ, tôi đòi hắn tiền hồi nào chỉ tại lúc đó tôi tức quá nên mới buột miệng nói thôi, vậy mà hắn dám vu oan cho một con người vô (số) tội như tôi. Thằng chết tiệt ấy lại tiếp tục bằng một chất giọng buồn buồn như con chuồn chuồn:
- Haizz... sự thực là nó để lại cho tôi một ấn tượng không tốt về hs trường Thanh Đằng
Lũ con gái trong lớp bắt đầu lôi..tôi ra để chửi rủa, những lời lẽ độc ác được phun ra khiến tôi lạnh cả xương sống, tiếng con Linh "loa" lanh lảnh:
- Tao mà biết con nào, tao dần cho nhừ xương.
Thế này thì quá lắm rồi, như một phản xạ tự nhiên, tôi đập tay xuống bàn một cái rõ mạnh _ RẦM_ rồi đứng bật dậy gườm gườm nhìn ông thầy khỉ vàng trước con mắt sửng sốt của cả lớp....


Chap 6: Chém gió với thầy thực tập

Thằng thầy khỉ vàng giật mình nhìn lại tôi bằng đôi mắt mở to đầy kinh ngạc (Hừ mở to nữa ra mà nhìn bổn cô nương người vừa bị ngươi nói xấu đi, đồ gắp lửa bỏ tay người), rồi ngay sau đó lại cười toe nói:
- Sao vậy? em có điều gì muốn hỏi à?
Gần trăm con mắt đều quay xuống nhìn như thể tôi là một sv lạ vừa đáp xuống trái đất.
Con Trang bên cạnh cũng ngước con mắt dò hỏi lên nhìn tôi, không khí trong lớp im lặng đến ngột ngạt. Tình trạng đó kéo dài trong năm, ngay sau đó tôi đã lấy lại được bình tĩnh nở một nụ cười không thấy mặt trời đáp:
- Dạ không, chỉ là em thấy con kiến đang bò trên bàn nên ngứa tay đập chết nó thôi ạ._ tôi nghiến răng trèo trẹo cố gắng sao cho giọng nói của mình ít mùi tà khí nhất.
- Ồ nghe có vẻ em rất ghét kiến?_ lại cười
- Không chỉ ghét thôi đâu em căm thù chúng_ Tôi cũng mỉm cười " dịu dàng" đáp lại.
- Tại sao vậy?
- Vì chúng có một tật xấu là nhân lúc người ta không để ý thì quay ra "cắn trộm", đó là cái tính mà em ghét nhất, thầy không thấy tính như thế là xấu sao?_ tôi hỏi bằng một giọng mỉa mai.
- Hà hà... nhưng tôi lại rất thích kiến vì chúng nhỏ nhỏ rất dễ thương.
- Vậy thầy đã nghe câu này chưa: thích loài vật nào thì tính cách cũng giống loài vật đó đấy._ tôi nhìn ông thầy cười tươi rói nói.
- Thật sao, rất cảm ơn em đã khen tôi chăm chỉ và cần cù_ Ông thầy khỉ vàng hồ hởi nói cười còn tươi hơn cả tôi.
Ôi trời đất ơi xem ai đang tự sướng thế kia, rõ là khùng. Tôi suýt nữa thì phá lên cười
- Ý của em là các tật xấu kìa._ tôi nuốt nước bọt từ tốn nói cố gắng nín cười.
- À.... ra vậy, thật buồn quá thế mà tôi cứ tưởng... còn em, em thích con vật nào?
Hà hà định đưa tôi vào tròng đây mà, đừng hòng.
- Hihi em ư?, ghét thì nhiều nhưng thích thì không con nào cả?
- Một kiểu trả lời trốn tránh rất khôn ngoan.
- Cảm ơn thầy đã quá khen, nếu trốn được thì cứ trốn còn hơn có những người không có đủ khả năng để trốn tránh.
- Em...
Vậy là cuộc giao lưu giữa thầy giáo mới và cả lớp đã trở thành cuộc đấu khẩu giữa tôi và thầy giáo, tuy miệng thì cười toe toét nhưng ánh mắt lại đều phát ra lửa, lời lẽ thì như có gai, chỉ tội cho bọn trong lớp hết quay lên bục nhìn thầy giáo khỉ vàng rồi lại quay xuống cuối lớp nhìn tôi, kiểu này không bị trẹo cổ mới là lạ.
Tôi và hắn vẫn gườm gườm nhìn nhau hồi lâu mà không biết trống đã đánh từ lúc nào. Cuối cùng giọng nói nhỏ nhẹ của nhỏ Diệp Chi vang lên như chiếc kéo cắt xoẹt bầu không gian căng thằng:
- Thầy ơi....
Ông thầy khỉ vàng giật mình thoát ra khỏi cuộc đại chiến bằng ánh mắt với tôi quay sang Diệp Chi mỉm cười hỏi:
- Sao vậy em?
- Dạ, trống đánh được năm phút rồi thầy ạ!
Tèn...tén...ten, ông thầy khỉ vàng lúng túng thấy rõ vội khoát tay mỉm cười ra hiệu cho cả lớp đi về. Tôi cho sách vở vào cặp và ra khỏi lớp sau cùng (bàn cuối mà), đi bên cạnh là cái Trang, tôi thủng thỉnh đi qua ông thầy khỉ vàng không quên để lại một cái lườm suýt rách mắt. Nhưng đi đến cửa lớp thì bỗng có tiếng gọi giật lại:
- Khoan đã tôi có thể nói chuyện với em một chút không?
Tôi quay lại bước đến nở một nụ cười hình bán nguyệt (giả vờ) dịu dàng nói:
- Dạ, có gì thầy cứ nói?
- Em có vẻ ghét tôi (rất mới đúng), thực ra ban nãy tôi không có ý nói xấu em, tôi...
Không để hắn kịp biện minh tôi vội nói
- Em nào dám ghét thầy, ngược lại em còn cảm thấy mình thật may mắn vì đã để lại "ấn tượng sâu sắc trong lòng thầy" chứ, mà thôi muộn rồi em chào thầy em về_ tôi dài giọng nói rồi cúi đầu chào lễ phép, bên cạnh tôi con Trang vẫn đang ngẩn ngơ như một quả mơ.
- Đi mau lên mày định ở đây học đến tối à_ . Tôi vội kéo tay nó đi gắt lên mà không biết ở đằng sau có một người đang nhìn mình mỉm cười lầm bẩm" dễ thương quá"


Chap 7: Con bạn đểu

Vừa ra khỏi cửa lớp con Trang đã vội rút tay ra khỏi tay tôi, nó nhảy lên bá cổ tôi gằn giọng nói:
- Nói mau, có phải mày quen thầy Thiên không?
Tôi nhăn mặt hất tay nó ra cằn nhằn:
- Số tao chưa đen đến mức đấy.
- Hứ, quen với một người đẹp trai tài giỏi như thầy thì có gì mà đen, nhưng mà nghe cách mày và thầy ấy nói chuyện cứ như hai người quen nhau ý.
- Chậc quen biết cái hạng ấy để tao tổn thọ à, chỉ là một sự cố nhỏ thôi.
Nói rồi tôi kể cho nó nghe về sự cố ban sáng, nhưng tôi chưa kịp end bằng một câu cay độc như bình thường thì con Trang đã hét ầm lên:
- Trời ạ, té ra mày là cái con nhỏ vô duyên ấy?
Tôi vội lấy tay bịt miệng nó lại khẽ quát:
- Be bé cái mồm thôi mày định để cho cả làng cả nước biết đấy à?
- iết...ồi,....hả..a, ...ạt...ở...uá ( biết rồi, thả ra ngạt thở quá)
Tôi vừa thả tay ra nó đã nhào đến cốc vào đầu tôi một cái, rồi lấy tay xoa xoa môi, vuốt ngực quát:
- Mày định giết người giệt khẩu đấy à? Yên tâm đi giết tao xong rồi mày cũng đi tù mọt gông thôi con ạ._ ngừng một lát con nhỏ lại tiếp_ mà nghĩ cũng lạ, sao số mày lại hên thế chứ, khi không lại được đụng độ toàn trai đẹp.... liệu đây có phải là sự khởi đầu của một mối tình đẹp như trong truyện không nhỉ?
Tôi chán nản nhìn nó lắc đầu, bệnh của con này phải có cái máy tẩy não may ra mới chữa được.
- Ê mày lắc đầu cái gì thế?
- Tao lắc đầu vì mày khùng quá Trạng ợ, mày nên nhớ hiện thực và trong truyện khác xa nhau.
- Khác chỗ nào_ nó vẫn gân cổ lên cãi
- Chẹp, nếu là tao thì chẳng bao giờ tao đi thích một đứa suốt ngày cãi nhau chí chóe với mình cả. tao nghĩ mày nên cất cái mộng tưởng ấy của mày đi, sống thực tế một chút
- Rồi mày cứ chờ xem_ nó hằn học nói.
- Trang ạ....
- Sao?
- Qua cuộc nói chuyện này với mày tao lại càng thêm háo hức muốn đến nhà mày ăn tối để thăm quan nơi đã tạo lên con khùng như mày đấy hahahahaa
- Á......con kia đứng lại
Quãng đường về nhà lại ngập tràn tiếng cười của hai đứa.
=================
Cuối cùng cũng có một buổi chiều được nghỉ thoải mái, kế hoạch của tôi là ngủ đến một rưỡi rồi đến nhà sách, lâu lắm rồi tôi không đến đó, không biết đã có thêm quyển sách gì hay chưa, quả thực là một kế hoạch tuyệt vời. Vì thế mà khi vừa ngủ dậy tôi đã hăm hở đạp xe đến nhà sách.
Tôi chọn được hai cuốn khá hay là: những hiện tượng tự nhiên khó lí giải và Toán học lí thú, định bụng sẽ ghiền hai cuốn này suốt buổi chiều. Tôi hí hửng cầm hai cuốn sách và mua một chai nước đến chỗ bàn đọc sách, nhưng chưa kịp đặt mông xuống ngồi thì chuông điện thoại đã reo inh ỏi, tôi đưa máy lên tai nghe, tiếng nói lanh lảnh bên kia đầu máy khiến tôi rùng mình, còn ai khác ngoài con Trang nữa chứ:
- Ê Nhiên, đến chỗ tao ngay đi, bọn tao vừa tổ chức một buổi gặp mặt, nhưng bên nữ còn thiếu một người, nên mày đến đi.
- Không được tao bận rồi_ Tôi trả lời ngay không do dự, đang yên đang lành lại bày trò gặp mặt gặp miếc gì không biết, rõ chán thà ngồi ở đây đọc sách còn hơn đi gặp mặt mấy cái thằng suốt ngày cười nhăn nhở như con dở ấy.
- Tại sao hả?_ nó hét ầm lên, tôi vội đưa máy ra xa tai
- Tao nói rồi, tao bận, mày rủ đứa khác đi
- Được rồi mày sẽ phải hối hận vì sự lựa chọn này đấy
- Là sao?.... hối hận cái gì cơ?_ Tôi thắc mắc
- Khà khà khà, mày có muốn tao nói cho mọi người biết mày chính là con nhỏ vô duyên ban sáng đã đâm vào thầy Thiên mà còn đòi tiền bồi thường không?
- Mày...mày..
- Đảm bảo mày sẽ có một lượng antifan khổng lồ đấy, và danh hiệu thần đồng ưu tú của mày sẽ được thay bằng biệt danh nữ hoàng vô duyên ha ha ha....
Tôi tức đến sôi cả máu chỉ hận chưa xả thịt, lột da, nuốt gan, uống máu cái kẻ đang nói chuyện với tôi, không thấy động tĩnh gì con Trang tiếp tục nói:
- Thế giờ mày có đi không? Mà không đi thì tao cũng không ép, tao bận lắm, sau khi nói chuyện xong với mày tao còn phải gọi điện cho con Linh "loa" ( là cây buôn tin của lớp tôi) để nói chuyện gì đó mày cũng biết đấy, à...thế thôi nhớ..
- Khoan... khoan đã, nói cho tao địa điểm đi_ Tôi yếu ớt nói, con này đúng là ép người quá đáng mà
- Phải thế chứ, cứ như thế từ đầu thì tao đâu phải dùng biện pháp mạnh.... Địa điểm ở quán trà sữa Violet, đến nhanh đấy.
Nó tắt máy cái rụp, phải cố gắng lắm nó mới kiềm chế để không ném cái điện thoại ra đường, cuối cùng tôi đút điện thoại vào túi quần nuốt nước mắt nhìn hai cuốn sách chưa kịp đọc trang nào, sao cái số tôi nó lại đen như thế chứ huhuhu
Đúng là khôn ba năm dại một giờ, một người thông minh xuất trúng như tôi vậy mà do một phút lầm lỡ kể cho cho con bạn đểu nghe về sự cố đâm phải ông khỉ vàng ban sáng để giờ nó lôi ra uy hiếp tôi thế này đây, còn gì là đạo lí nữa ông trời ơi.....


Chap 8: Buổi gặp mặt

Sau khi trả hai cuốn sách mà chưa kịp ngó trang nào, tôi hậm hực đạp xe đến quán trà sữa Violet, con Trang đã đứng ở trước quán chờ tôi, trông nó có vẻ suốt ruột. Tôi chưa kịp dựng xe nó đã nhào đến nắm tay tôi quát:
- Con kia...mày định đến sau khi buổi gặp mặt kết thúc à?
- Thì cũng phải từ từ cho tao thở chứ
Nó buông tay tôi ra nhìn tôi từ đầu đến chân rồi nhăn mặt nói:
- Mày định trả thù bằng cách làm bẽ mặt tao à? Đi gặp mặt mà mày ăn mặc cái kiểu gì kia.
Tôi nhìn cái Trang rồi nhìn vào mình, đúng là một trời một vực, trong khi nó dịu dàng với một chiếc váy hồng dài đến đầu gối, trang điểm nhẹ, thì tôi trông bụi bặm trong chiếc áo phông trắng có in chữ: học, học nữa, học mãi và quần jean đen, trông chả giống với một đứa đi gặp mặt gì cả. Tôi nhìn cái Trang cười nhăn nhở biện minh:
- Lúc ấy tao đang ở nhà sách mà, đến nhà sách ai lại mặc váy và trang điểm.
Nó thở hắt một cái rồi kéo tay tôi đổi giọng hồ hởi nói:
- Thôi không nói nữa vào nhanh đi mọi người đang chờ, đúng như tao mong đợi toàn những anh chàng đẹp trai hết sẩy.
Trang kéo tôi đến một chỗ ngồi gồm bốn thằng con trai và ba cô gái. ba cô gái đều xinh xắn và dễ thương đang cúi đầu ngồi e thẹn, còn đám con trai đúng như tôi dự đoán cười nhăn nhở như con dở suốt (làm tôi liên tưởng đến mấy con cún đang chờ thức ăn).
Bọn họ đều là những tên đẹp trai, nhưng trong đó có một tên đẹp nổi bật hắn ngồi đối diện tôi, nhưng sao gái năm mà trai chỉ có bốn thôi nhỉ, tôi quay sang thắc mắc với con Trang thì nhận được ánh mắt ngây thơ vô (số) tội của nó, anh chàng đẹp trai ngồi đối diện tôi lên tiếng giải thích:
- À... còn thằng bạn mình nữa nó đến sau.
- Vậy chúng ta cứ làm quen trước nhé_ con Trang hồ hởi nói ( thấy ghét chưa kìa)
Bắt đầu từ tụi con trai
- Mình là Văn
- Mình là Bảo
- Mình là Hải
- Mình là Dương
Đến lượt các cô gái
- Mình là Hương
- Mình là Lan
- Mình là Phượng
- Còn mình là Trang_ cái Trang vui vẻ nói tiện thể đá một cái vào chân tôi, lừ mắt ra hiệu
- N..h..i..ê..n_ Tôi kéo dài giọng, rõ là chán cứ như trò trẻ con ấy
Anh chàng đẹp trai nhất bọn tên Dương cứ nhìn tôi chằm chằm khiến tôi khó chịu, còn con Trang thì liếc tôi khẽ cười nói nhỏ:" nó để ý mày rồi đấy"
Cái nhìn của anh ta khiến tôi nổi giận định đứng dậy quát cho một trận nhưng đã bị cái Trang kéo lại, nó làm động tác hai nắm đấm đập vào nhau, ý muốn nhắc nhở tôi về sự cố ban sáng. Tôi đành nuốt giận mỉm cười nhìn anh ta dịu dàng nói:
- Này cậu, mình hỏi cậu một câu được không?
- Được.... được chứ_ anh ta toe toét cười đáp
- Nếu cậu bị một người nhìn chằm chằm vào liệu cậu có thấy dễ chịu không?
- Ơ...à.. mình xin lỗi_ anh ta lúng túng gãi đầu nhìn nó cười_ cậu thẳng thắn thật
- Cảm ơn cậu quá khen_ Tôi cũng cười rồi quay mặt sang hướng khác, bên cạnh tôi con Trang đang tíu tít với anh chàng tên Hải, còn ba cô gái kia cũng ríu rít với hai anh chàng còn lại.
- Mình hỏi bạn một câu được chứ?_ Dương hỏi tôi
- Được chứ_ tôi cười
- Tên họ đầy đủ của cậu là gì?
Dù hơi thắc mắc nhưng tôi cũng trả lời:
- Ừm.... Tôn Nữ Hà Nhiên......
- A..._ anh chàng tên Dương bật hét to khiến mọi người cùng quay ra nhìn _ cậu đúng là
Tôn Nữ Hà Nhiên..?
- Thật, ai nói phét cậu làm gì_ Tôi bực mình nói, cái tay này rõ là gàn dở chẳng lẽ không dưng tôi lại dùng tên giả nói chuyện với hắn
- Ý..ý mình không phải vậy... M..ình muốn nói ra cậu chính là người đã tạo lên lịch sử khi đỗ vào trường Thanh Đằng với số điểm gần như tuyệt đối chỉ thiếu có không phẩy năm, được mệnh danh là con cưng của trường Thanh Đằng, đạt giải nhất trong các cuộc thi English test, IQ, toán học, sinh học.... nổi tiếng với trí thông minh siêu đẳng, được coi như một thần đồng.
Ơ hơ hơ, chết mất tôi sắp sướng đến phụt máu mũi ra đây, không ngờ Tôn Nữ Hà Nhiên tôi lại nổi tiếng đến thế, có khi tôi phải xem xét việc thành lập CLB những người hâm mộ mới được hô hô. Không chỉ anh chàng tên Dương mà sáu người còn lại (trừ cái Trang) cũng quay ra nhìn tôi bằng con mắt thán phục, xem ra buổi gặp mặt hôm nay cũng không chán lắm.
Dù sướng đến ngất đi được nhưng tôi tự bảo với mình phải kiềm chế, vì thế tôi chỉ mỉm cười nhẹ nhàng khiêm tốn nói:
- Cậu nói quá rồi, tôi không giỏi như thế đâu.
- Sao lại không giỏi như thế, còn hơn ấy chứ, bạn biết không mình rất hâm mộ bạn_ anh chàng Dương nhanh nhảu nói
Chu choa cái tên này sao mà dễ thương thế, hắn nói câu nào tôi mát ruột câu đấy, không kiềm chế được tôi tặng cho hắn một nụ cười tít mắt.
Được một lúc thì anh chàng Dương nói muốn đi WC, do bất cẩn tôi đánh đổ trà ra tay nên cũng đứng dậy xin phép vào nhà vệ sinh, trước khi đi con Trang còn liếc mắt nhìn tôi cười ẩn ý, trời đất nó làm cứ như tôi và anh chàng Dương kia vào nhà vệ sinh hẹn hò không bằng. Híc...


Chap 9: Phan Mạnh Dương...đồ dê già

Rửa xong cái tay và hất tí nước vào mặt, tôi khoan khoái bước ra ngoài, bỗng giọng nói oang oang của anh chàng Dương ở WC ngay bên cạnh phát lên khiến tôi tò mò dừng bước lắng nghe
- Mấy h rồi sao mày còn chưa đến, bọn nó cứ thắc mắc sao bên con trai có bốn người.
....
- Không lằng nhằng mày thua cược tao mà, đến ngay đi, lũ con gái mà thấy mày cứ phải gọi là nhỏ dãi thèm thuồng (thằng này nói ghê quá)
....
- Xinh á? Chẳng có con đếch nào cả toàn bọn dê già đóng giả cừu non thôi (tôi thấy hắn giống hơn).... À có một con bé.......
- Thú vị phết mày ạ, mà mày biết con nhỏ ấy là ai không? Tôn Nữ Hà Nhiên thần đồng của trường mình đấy
....
- Sao mày thay đổi ý kiến nhanh thế, đã muốn đến rồi, nói trước Hà Nhiên là của tao nghe chưa (híc..tôi là đồ vật à?). Mày nghĩ xem nếu tao cưa đổ con nhỏ đó chơi vài ngày rồi đá nó thì chẳng phải tao nổi tiếng rồi sao, lúc ấy trên bảng tin của trường sẽ có dòng tít: " Phan Mạnh Dương lớp 11A7 đá Tôn Nữ Hà Nhiên thần đồng của trường" ôi chao mới nghĩ thôi đã thấy thích rồi
....
- Mày chỉ nói hão, con nhỏ nằm chắc trong tay tao rồi, vừa nãy tao mới khen vài câu mà nó cười tít cả mắt (thằng này láo).
.........
Hắn còn nói gì nữa nhưng tôi không thèm nghe tiếp, lạ lạ nghe xong cuộc nói chuyện này tôi chẳng thấy tức giận gì cả, bởi vì tôi đã cảm nhận được từ trước con người hắn có cái gì không thật, xem ra cảm giác của tôi rất đúng, nhưng để hắn coi thường chị em phụ nữ coi thường tôi thì không thể được, tôi sẽ dạy cho hắn một bài học để hắn biết cách tôn trọng người khác, và cũng là để lấy lại uy danh cho tôi, muốn cưa tôi ư?, không dễ đâu Phan Mạnh Dương
Tôi nhếch mép cười đi ra ngoài trong đầu vạch ra kế hoạch để dạy bảo hắn, đột nhiên cảm thấy vui vui, có trò hay để xem rồi đây. (mình có đểu quá không nhỉ?)
Nhìn thấy tôi bước ra với nụ cười tà khí trên môi con Trang khẽ nhíu mày dò hỏi:
- Mày lại chuẩn bị bày trò đấy hả? (khiếp con này cứ như đi ủng trong bụng tôi)
Tôi cười ngô nghê vỗ vai nó ngây thơ nói:
- Ghét thế, lúc nào cũng nghĩ xấu về tao
Con bé nhìn tôi chằm chằm nhưng nghe tiếng anh chàng Hải gọi bèn nó quay ra ngay không thèm đếm xỉa đến tôi nữa. "Cái đồ bạn đểu, mám trai", tôi lầm bầm, nhưng thôi còn đỡ hơn là nó cứ hạnh họe tôi rồi nhỡ lộ hết thiên cơ bí mật thì chết. Được một lúc thì tên Dương cũng bước ra cười toe toét vui vẻ nói:
- Bạn mình sắp đến rồi, các cậu sẽ phải ngạc nhiên lắm đấy
Công nhận tay Dương này đóng kịch khá giỏi, trước mặt mọi người hắn thể hiện mình là một hoàng tử nụ cười dễ thương, nhưng so với khả năng đóng kịch của tôi thì còn thua xa (nhiều lúc tôi tự hỏi sao đạo diễn Trương Nghệ Mưu chưa mời tôi đóng phim của ông ấy, đảm bảo sẽ ăn khách haizzz)
Quay sang tôi hắn ta nở một nụ cười dịu dàng đúng chất hoàng tử khiến bọn con gái ngẩn ngơ ngọt ngào nói:
- Nhiên muốn ăn hay uống gì thêm không để Dương gọi
Tôi cũng vào vai một cô gái hiền dịu, nở một nụ cười hàm tiếu e lệ khẽ vén tóc ngượng ngùng nói:
- Mình không muốn ăn uống gì thêm cả, mình....mình.. chỉ muốn nói chuyện với Dương thôi, Dương ngồi xuống đi
Anh chàng Dương tròn mắt nhìn tôi sung sướng đến độ suýt vấp té, khà khà tôi cá là trong lòng hắn đang sương run lên vì nghĩ tôi đã đổ. Hê hê cứ nghĩ thế đi ta sẽ cho mi biết tay.
Những người còn lại cũng tròn mắt nhìn tôi, riêng cái Trang thì ngước đôi mắt dò hỏi lên nhìn tôi, nó khẽ nhíu mày thì thầm:
- Có thật mày đổ tay Dương không?
Tôi mỉm cười nhìn nó khẽ nói:
- Hắn rất dễ thương mà, phải không?
Rồi tiếp tục quay sang nhìn tên Dương mỉm cười dịu dàng khiến hắn đỏ mặt suýt chút nữa là làm đổ li cà phê sữa, trông bộ dạng hắn tôi sém cười phá lên. Ánh mắt khó hiểu của con Trang vẫn lướt trên khắp người tôi. "Trang ạ, cứ từ từ tao sẽ cho mày xem kịch, mày phải cảm thấy tự hào khi có con bạn như tao đấy khà khà...".
Đột nhiên tay Dương nhìn ra phía cửa rồi reo lên:
- Ê... Phong ở đây
Mọi người đều quay ra nhìn, chàng trai bước vào khiến cho tất cả con gái trong quán đều như đông cứng lại, bao gồm cả tôi nhưng những người khác đông cứng lại vì anh chàng quá đẹp trai, còn tôi đông cứng lại vì...sợ.
Bởi vì chàng hoàng tử đẹp trai đang bước xăm xăm đến cái bàn bọn tôi đang ngồi kia có dáng chuẩn như người mẫu, da trắng póc, đôi mắt màu cà phê quyến rũ, chiếc mũi thanh tú đẹp mê hồn, đôi môi đỏ tựa như cánh hoa anh đào khẽ nhếch lên một nụ cười xém làm cho cái quán này ngập tràn trong máu mũi, và một mái tóc màu....nâu hạt dẻ bồng bềnh.
Vâng người đó chính là Trần Lam Phong hotboy số một trường Thanh Đằng cũng chính là hoàng tử du côn tôi đã đụng độ sáng nay và lừa hắn một vố. Ối huhuhu liệu có phải hắn tới đây để tính sổ với tôi không, làm thế nào bây giờ, trốn đâu đây, tôi lo sợ nuốt nước bọt ừng ực. Trong đầu hình dung ra cảnh hắn đến túm cổ tôi lôi ra gọi bọn đàn em dần cho tôi một trận. Lúc ấy thì cái thân tôi sẽ nát như xơ mướp mất.
Không được rồi tôi phải trốn thôi, nhưng không kịp nữa rồi hắn đã nhìn thấy cái mặt tôi và nở một nụ cười đểu vô cùng.
Hắn đi đến bàn chúng tôi nhưng không ngồi luôn bên ngoài mà lại vòng vào trong chiếm chỗ của tên Dương, và lẽ dĩ nhiên là hắn ngồi đối diện tôi, bắc chân chữ ngũ, hai tay khoanh trước ngực, đôi mắt màu cà phê của hắn nhìn chằm chằm vào tôi khiến tôi sợ hãi nuốt nước bọt ừng ực .
Tên Dương bên cạnh bị mất chỗ tức lắm nhưng vẫn cố vui vẻ nói:
- Chắc mọi người cũng biết rồi đây là Lam Phong bạn mình....


Chap 10: Xử lý tên dê già...

Không khí im lặng cả lũ con gái đều nhìn hắn đắm đuối, còn hắn thì nhìn tôi không chớp mắt
- Cô còn nhớ tôi không?_ Giọng nói lạnh lùng của hắn đột ngột vang lên
Tôi ngây ngô tròn mắt nhìn hắn giả vờ ngạc nhiên thốt lên:
- Ồ...À ra là anh, tình cờ ghê ha, không ngờ hút thuốc nhiều nhưng anh vẫn đẹp trai như vậy
- Hừ, cô không dọa được tôi đâu, dù tôi có hút thuốc nhiều thì tôi vẫn đẹp trai như vậy thôi.(Xem ai nói kìa, chảnh bà cố)
Tôi cố gắng nở một nụ cười dịu dàng mỉa mai nói:
- Dĩ nhiên là bây h tôi không dọa được anh nữa rồi nhưng tôi cá là sáng nay anh đã bị tôi dọa cho xanh mật đấy nhỉ nếu không anh đã chẳng quan tâm đến tờ giấy tôi đưa rồi, mà cũng có khi anh đã đi gặp bác sĩ (tâm thần) để hỏi về tình trạng sức khỏe đấy nhỉ?_ Dừng một lúc tôi thở dài nói tiếp_ haizzzz cái cảm giác bị lừa nó ntn ấy nhỉ, muốn biết quá hihi, không biết...bạn Phong đã bị lừa bao h chưa nói cho Nhiên biết với
- Cô...._ hắn cứng họng, răng nghiến ken két
Có tức giận cũng chả làm gì được ta đâu hà hà. Hắn không nói nữa nhưng lại dùng ánh mắt sát thủ nhìn tôi, ánh mắt của hắn khiến tôi lạnh cả gáy vội quay sang con Trang, nhưng nó đã đi vào cõi mộng từ bao h rồi, ánh mắt mơ màng của nó cứ dán chặt vào người Lam Phong, có thèm để ý đến nỗi đau của tôi đâu cơ chứ. Tôi giật tay nó nói nhỏ:
- Trang, mày có muốn được ngồi gần hoàng tử của mày hơn không?
- Muốn_ nó mơ màng nói
- Vậy đổi chỗ cho tao đi
-Thật không?_nó reo lên mắt sáng như đèn pha ô tô
- Thật_ tôi gật đầu chắc nịch, vội đổi chỗ với con Trang, Tên Dương thấy tôi đổi chỗ thì mừng ra mặt, nhưng vẫn giả vờ giận dỗi nói:
- Mình còn tưởng Nhiên thích ngồi chỗ đó chứ, Phong đẹp trai quá mà (khiếp làm cứ như tôi là bạn gái hắn không bằng)
Tôi nhìn hắn mỉm cười dịu dàng nói:
- Không đâu Nhiên thích ngồi đối diện với Dương hơn
Tên này sướng quá cười tít cả mắt. Tôi bên ngoài tuy cũng cười tươi nhưng ở sau lưng mồ hôi đang vã ra như tắm, bởi có một ánh mắt sát thủ cứ nhìn tôi chằm chằm. Nếu đôi mắt của Dương nhìn tôi như chó nhìn chủ thì đôi mắt của Phong nhìn tôi như đao phủ nhìn phạm nhân. Nhưng trước mắt tạm gác hắn qua một bên, tôi phải xử lí tên dê già đóng giả cừu non Dương trước đã.
Nghĩ thế nên tôi chuyên tâm ngồi cười nói với tên Dương, anh chàng tỏ ra rất sung sướng mồm cứ há ra cười, làm cho tôi cứ phải mím chặt môi để khỏi phá lên cười ha hả. Nhưng nếu cười bây h thì hỏng hết, cố gắng lắm tôi mới dằn được cơn cười như điên xuống, dịu dàng hỏi anh chàng:
- Này Dương, cậu có quen cậu bé đằng kia không?_ Tôi chỉ tay về phía sau, chỗ một cậu bé dễ thương đang ăn kem, tay dắt một con chó lông xù đang há mõm nhìn chủ.
- Không_ anh chàng trả lời ngây ngô trước câu hỏi lạc điệu của tôi
- Thế cậu có biết giống chó mà cậu ta đang dắt trên tay là gì không?_ tôi lại hỏi mỉm cười dịu dàng
Mọi người đều quay qua ngước đôi mắt khó hiểu nhìn tôi. Anh chàng Dương cũng tròn mắt nhìn tôi nhưng rồi cũng đáp:
- Không, mình không biết_ rồi mỉm cười tươi anh ta nói tiếp_ Sao thế? Cậu thích con chó đấy à?
- Không, chỉ là mình thấy cậu và con chó kia như hai anh em vậy, rất giống nhau mồm cứ há ra suốt nên muốn hỏi xem cậu có biết nó không thôi_ Tiếng nói nhỏ nhẹ của tôi vang lên mà tựa như sấm đánh ngang tai đối với mọi người đặc biệt là anh chàng Dương. Nụ cười trên mặt anh ta tắt ngúm, khuôn mặt trở lên trắng bệch.
Cái Trang lừ mắt sang tôi gằn giọng nói:
- Mày nói cái gì thế Nhiên
Tôi (giả vờ) ngây ngô nhìn mọi người, rồi vờ hốt hoảng, tôi lấy tay bịt miệng nhìn Dương giọng nói đầy vẻ hối hận (kịch thế):
- Ôi không... đừng hiểu nhầm,
ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 2239
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN