--> Tường Vi đêm đầu tiên - game1s.com
Ring ring

Tường Vi đêm đầu tiên

“Khi những vạt tường vi muôn sắc nghìn màu nở rộ trong đêm mưa lạnh lẽo tối tăm, tình yêu không những không bị chôn vùi, mà càng được tiếp thêm nguồn sinh khí tươi mới…”

Diệp Anh, cô gái được sinh ra từ đêm đen u uất, như đóa tường vi bừng nở sau một đêm sấm sét ngợp trời, cô gọi mình là Dạ Anh, cô gái tới để hủy diệt, vùi lấp đi tất cả. Với một trái tim và một tâm hồn u tối trong một diện mạo xinh đẹp, lạ thường, cô “giống như nữ thần mùa Xuân trong buổi sớm tinh sương, đẹp tinh khôi, thanh thoát lung linh hơn mọi thứ trên đời”, đẹp và nồng nàn như những đóa tường vi. Diệp Anh bằng sắc đẹp và tài năng của mình đã âm thầm thực hiện âm mưu đối với anh em Việt Tuyên, Việt Xán, với gia đình họ Tạ, một danh gia vọng tộc trong ngành thời trang. Cô - người sẵn sàng bóp méo đi nhân cách của bản thân mình để đạt được mục đích báo thù. Minh Hiểu Khê đặt Diệp Anh vào giữa ranh giới mong manh của Tình yêu và Lòng hận thù.

Con người ta, nên chăng hãy để những hờn ghen, những thù hận phôi phai theo năm tháng? Con người ta, nên chăng hãy quên những đau đớn của ngày hôm qua để sống cho hiện tại của mình? Đọc Tường Vi Đêm Đầu Tiên, bạn đọc sẽ được trải nghiệm quá trình đấu tranh, kiếm tìm những giá trị đích thực. Đó là con đường phải đi qua nhiều đau đớn, nhiều âm mưu và nước mắt của cô gái mang tên Diệp Anh. Tường Vi Đêm Đầu Tiên thực sự đã chuyển tải được những giằng xé nội tâm, diễn biến tâm lí phức tạp trong lớp ngôn từ nhẹ nhàng, uyển chuyển và tinh tế. Táo bạo khai phá trong chủ đề mới là chủ đề Báo thù nhưng Minh Hiểu Khê đã khẳng định được tài năng của mình trong từng trang viết.

[Tải ảnh'>
Tường vi đêm đầu tiên - Sự đột phá trong sáng tác của Minh Hiểu Khê

Minh Hiểu Khê là nhà văn của những câu chuyện tình quyến luyến và đằm sâu như một thứ hương hoa cuối mùa. Nhân vật chính trong các sáng tác của cô thường là những cô gái trẻ với trái tim thẳng thắn, trung thực, sẵn sàng yêu và cháy đến tận cùng cho những đam mê. Đó là một Tiểu Mễ yêu đắm say và nồng nàn trong Sẽ có thiên thần thay anh yêu em, là Doãn Hạ Mạt cứng cỏi, kiên cường trong Bong bóng mùa hè, là Bách Thảo mang trái tim trong trẻo, ý chí vươn lên không ngừng trong Thiếu nữ toàn phong.

Thế nhưng khi đến với Tường vi đêm đầu tiên độc giả sẽ hoàn toàn bất ngờ và bị chinh phục bởi sự đột phá trong cách sáng tạo hình tượng nhân vật và ngòi bút trữ tình vừa đằm thắm vừa sắc nhọn. Vẫn là những câu từ như ướp hương hoa nhưng Diệp Anh - nhân vật nữ chính của tác phẩm được hiện lên đa chiều và nhiều góc cạnh hơn.

Diệp Anh, cô gái được sinh ra từ đêm đen u uất như đóa tường vi bừng nở sau đêm sấm sét ngợp trời. Một trái tim và tâm hồn u tối trong diện mạo xinh đẹp, lạ thường. Diệp Anh đã dùng sắc đẹp và tài năng của mình thầm lặng thực hiện âm mưu lợi dụng anh em và gia đình họ Tạ, một danh gia vọng tộc trong ngành thời trang làm bàn đạp trong kế hoạch trả thù. Cô sẵn sàng bóp méo nhân cách của bản thân để đạt được mục đích. Minh Hiểu Khê đã đặt Diệp Anh vào giữa ranh giới mong manh của Tình yêu và Thù hận.

Con người ta, có nên chăng để những hờn ghen và thù hận phôi phai theo năm tháng, quên những đớn đau của ngày hôm qua để sống cho hiện tại? Đọc Tường vi đêm đầu tiên, độc giả sẽ được trải nghiệm quá trình đấu tranh, kiếm tìm những giá trị đích thực của cuộc sống. Ở đó hằn sâu bao đau đớn và nước mắt của Diệp Anh. Tường vi đêm đầu tiên đã chuyển tải được những giằng xé nội tâm, diễn biến tâm lí phức tạp trong lớp ngôn từ nhẹ nhàng, uyển chuyển và tinh tế. Táo bạo khai phá đề tài Báo thù nhưng Minh Hiểu Khê đã khẳng định được tài năng của mình trên từng trang viết.

Tường vi đêm đầu tiên đượm như một ly rượu nồng, đón đợi bạn đọc cùng sẻ chia.

BachvietBooks xin trân trọng giới thiệu Tường vi đêm đầu tiên - tác phẩm mới nhất của nhà văn Minh Hiểu Khê vừa được hoàn thành giữa năm 2011 tới độc giả Việt Nam qua bản dịch của dịch giả Nguyễn Thành Phước.

Những ngày tháng 11 năm 2011



MỞ ĐẦU



Sớm đầu Xuân.

Mười giờ sáng.

“Két…!”

Cánh cổng sắt nặng nề rít lên tiếng sắt hoen gỉ, một khe hở từ từ mở ra, ánh mặt trời lạnh lẽo chiếu lên người thiếu nữ đang chầm chậm đi ra. Cô ngẩng đầu, đôi mắt đen láy, làn da dường như rất lâu không được tiếp xúc với ánh nắng, trắng xanh gần như trong suốt.

“02857, được ra ngoài rồi hãy sống thật tốt đấy nhé, đừng bao giờ trở lại đây nữa!”

Cánh cổng sắt lại nặng nề khép lại sau lưng.

Bầu trời màu chì nặng trĩu, âm u, từng trận gió thổi qua kéo theo khí trời lạnh buốt, cành cây cơ hồ chỉ còn màu đen trơ trụi, thỉnh thoảng mới thấy vài chồi xanh mới nhú. Sau đó, là sự tĩnh lặng trống rỗng đến mênh mang, ngoài cô ra, nơi này vắng ngắt không một bóng người.

Hai tay ôm chặt chiếc túi da cũ.

Còn nhớ sáu năm trước, khi mười bốn tuổi cô bị áp giải đến trại này, cảnh tượng lúc đó thật náo nhiệt, bao nhiêu phóng viên đổ xô đến, những ánh đèn flash sáng chói như tia chớp nhằm thẳng vào cô, cố chụp
ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 1096
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN