--> Hàng đã nhận, miễn trả lại - game1s.com
Polaroid

Hàng đã nhận, miễn trả lại

Mèo Lười Ngủ Ngày một cái tên nổi bật trong thế giới truyện tình cảm – lãng mạn. Tác giả trẻ này luôn cho thấy sức sáng tạo không ngừng của mình, nhất là khi kết hợp các yếu tố hiện đại, thần tiên, kì ảo trong cuốn truyện mới nhất của mình “Hàng đã nhận, miễn trả lại”. Lối viết hài hước luôn là thế mạnh của cô, và lần này độc giả đã và sẽ được trải nghiệm thêm bởi tình huống quá đỗi bất ngờ.

Đã bao giờ bạn tưởng tượng được, chờ đón mình trong ngày sinh nhật là một món quà to đùng, bên trong là một chàng trai đáng yêu đang nằm ngủ chưa? Có thể bạn chưa được thử qua nhưng đó chính xác là những gì nữ chính trong truyện gặp phải.

Những mâu thuẫn, nghịch lý của “tạo hóa trêu ngươi” đã tạo nên những tuyến nhân vật với tính cách và suy nghĩ với hình ảnh của Lục Vi, một cô gái trẻ - loài - người bỗng nhiên gặp phải vô số tình huống dở khóc dở cười, thậm chí là “quái” trong cuộc sống vốn bình yên của mình. Nam Huyền ngây thơ, chú “rồng con” sau cơn hôn mê vì trận chiến với ma giới nghìn năm trước nay đã tỉnh dậy, quấn quýt bám lấy Lục Vi vì cứ tưởng cô là chủ nhân của mình. Dạ Li- gian mãnh, ông chủ cửa hàng thú cưng đồng thời là nhân viên chuyển phát nhanh, thực chất lại là một vị thần của gia tộc gấu trúc. Chị gái Dạ Lạc sau khi quẳng thú cưng Nam Huyền lại cho anh ta chăm sóc thì biến mất tăm, khiến anh ta phải tìm người thay thế vì sợ Nam Huyền làm loạn. Những tưởng Quý Quân, anh chủ nhà của Lục Vi tuy lạnh lùng nhưng ít nhất cũng là một người bình thường, nhưng mười kiếp trước, anh ta và Lục Vi vốn là vợ chồng, nhưng vì sự ghen ghét đố kị của người khác mà Lục Vi phải chết. Quý Quân đau khổ khôn nguôi tìm đến sự giúp đỡ của nữ thần Dạ Lạc. Tuy Lục Vi có thể cứu nhưng Quý Quân chỉ có thể làm một người bảo hộ suốt mười kiếp cho cô.

Một nhóm bốn người bị đẩy vào một cuộc phiêu lưu bất đắc dĩ, hé mở rất nhiều bí mật còn đang bị che giấu.

[Tải ảnh'>

Chuyện thứ nhất: Khu nhà hình ống không thể dỡ bỏ

Chương 1: Mở không đúng cách

19 giờ 52 phút giờ Bắc Kinh, ngày 14 tháng 2 năm 2012.

Lục Vi để tay lên hộp giấy, giữ nguyên tư thế cứng nhắc nửa quỳ nửa ngồi trên sàn nhà, vẻ mặt ngây ngốc nhìn chằm chằm vào vật đang nằm bên trong chiếc hộp, đầu óc quay cuồng với tốc độ của ánh sáng...

Tuần trước, có người đã gửi cho cô một tin nhắn đầy vẻ khôi hài như thế này: “Trong ngày lễ Tình nhân, nếu bạn nhận được một món quà như thế này bạn sẽ làm gì?” Phía dưới dòng tin nhắn là bức ảnh một cô gái xinh đẹp đang cuộn tròn bên trong chiếc hộp. Lục Vi phản hồi bằng một câu hỏi cũng hài hước không kém: “Có thể đổi thành một chàng trai được không?”

Hai tuần trước, mấy chị em rỗi việc tụ họp nhau cũng hỏi Vi Vi tháng Hai tới sinh nhật muốn tặng quà gì, Điền Hân lúc này đã chếnh choáng say, dềnh dàng cười nói: “Dứt khoát phải kiếm cho cô ấy một anh chàng, phải là loại cao cấp nhất. Ha ha, đến lúc đó chúng ta chỉ cần đem chìa khóa khách sạn tặng kèm cho cô ấy là được rồi, ha ha ha!!”

Mấy tuần trước, trước, trước nữa... những lời trêu đùa vô thưởng vô phạt như thế này họ vẫn nói với nhau vô số lần, nhưng mà...

Lần nữa trợn tròn mắt nhìn người con trai khỏa thân đang cuộn mình trong chiếc hộp, sau khi xác định, khẳng định mình không hề hoa mắt, phản ứng của cô gái lúc nào cũng ru rú trong xó nhà Lục Vi dù có chậm chạp đến mấy cuối cùng cũng không thể kiềm chế nổi nữa, bất giác rùng mình ớn lạnh. Rốt cuộc ai đã biến những lời nói bông đùa kia thành sự thật, đóng gói một chàng trai khôi ngô, tuấn tú như thế làm quà tặng cô?

Buông một tiếng thở dài, Lục Vi khẽ nhắm mắt mặc niệm: “Nhất định là cách mở của mình không đúng, nhất định là cách mở của mình không đúng...” Vừa nói, Lục Vi vừa đậy nắp hộp lại, sau một hồi chuẩn bị tinh thần mới vận hết khí lực, một lần nữa mở nắp hộp ra.

Một khuôn mặt hoàn mỹ tựa như điêu khắc, làn da màu mật ong dường như mới được quét lên đó một lớp dầu vừa đủ làm tăng lên độ sáng bóng, săn chắc, lại thêm những cơ bắp khỏe mạnh, tráng kiện lồ lộ trên cánh tay, trên bả vai trần trụi như châm chọc, như khiêu khích.

Ngập ngừng giây lát, Lục Vi ngây ngốc cười, tự dối mình gạt người, nói: “Trông hình hài, khí chất của “cậu bé” này quả thực rất giống người thật!” Dứt lời, để chứng thực cho câu nói của mình, Lục Vi đưa ngón trỏ ra cẩn thận ấn ấn vào người anh ta, nhưng chính giây phút chạm vào người đối phương, Lục Vi giật mình một cái, hóa đá tại chỗ.

Có... hơi ấm! Nhiệt độ! Như thế có nghĩa là...

Lục Vi sợ hãi đến mức run rẩy, kinh ngạc liếc mắt nhìn chiếc hộp, cùng lúc đó, “cậu bé” bên trong cũng tựa hồ thở nhẹ một hơi phản ứng lại.

Lục Vi: “...”

Ngoài cửa sổ, trăng sáng sao thưa. Cẩm Thành giữa tháng Hai vẫn chẳng hề ấm áp hơn chút nào, những người buôn bán nhỏ lẻ đã lặng lẽ thu dọn hàng hóa, trở về nhà từ lâu, mấy nhà hàng xóm kế bên cũng đã đóng chặt cửa nẻo, bên ngoài khu nhà hình ống vẫn là vẻ thanh bình, tĩnh lặng như vốn dĩ. Nhưng chính trong cái vẻ thanh bình, tĩnh lặng kia, một căn
ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 1459
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN