--> Nữ Thần Bộ - game1s.com

Nữ Thần Bộ

gười cũng đã tiêu mất hồn phách.

Tóc của Tiêu Hồn lớt phớt qua má gã, cảm gíác lâng lâng ngọt lịm.

Tóc nàng vẫn còn khô ráo.

Lớt phớt cho hồn khốn khổ.

Nhưng Hiệu úy miệng méo còn phải ngài ngại mình mấy ngày nay chưa tắm rửa. Lần âu lo chẳng yên này về sau tất nhiên phải trở thành một kỷ niệm chẳng thể quên.

“Nếu địch mà đến nữa, chắc không thủ được quá”. Lương Thương Trung buồn bực: “Sao trời còn chưa sáng vậy chứ!?”.

Trước hừng sáng luôn luôn là bóng tối sâu thẳm nhất.

Cũng buốt giá nhất.

Bọn họ không thể ngồi lì ở đây.

Bọn họ phải tiến tới trước.

Trong đêm.

Trong mưa. Bọn họ tiến vào rẫy mía trước khi mưa tạnh.

Tiếng mưa đổi thành tiếng lá cọ sát xào xạc.

Sột soạt.

Con mèo trong lòng Tiêu Hồn bỗng kêu lên một tiếng.

“Meo…”.

Lương Thương Trung đang cảnh giác, toàn thân như mũi tên trên dây cung, nghe tiếng kêu đó, y cơ hồ nhảy dựng toàn thân.

Y “hừ” một tiếng, nếu không phải nể Tiêu Hồn cô nương, y đã tới mần thịt con mèo đáng ghét kia.

Con mèo phảng phất cũng cảm thấy ác ý của y, lông dựng đứng, cong lưng ra vẻ thù địch ghê gớm.

Trận đấu giữa Lương Thương Trung và con mèo lại không tiếp tục được, vì Tiêu Hồn nói một câu: “Có địch nhân đến”.

Mọi người thất kinh.

Hơn nữa còn có vẻ không tin.

Chỉ có Lương Trà ngóng tai lắng nghe, mặt mày thần sắc kinh nghi bất định.

Gió thổi rừng mía rào rạt quấy nhiễu năng lực lắng nghe của gã.

“Đừng nói ẩu!”. Lương Thủy quát: “Đây không phải là lúc nói đùa”.

“Đến thật mà”. Tiêu Hồn cố chấp quật cường.

Hiệu úy miệng méo hỏi: “Sao nàng biết?”.

“Là tiểu Đinh Đinh nói. Con mèo của tôi rất linh mẫn, nó mà nghe thì nhất định không sai được”. Tiêu Hồn dứt khoát: “Huống hồ ở đây là Bạch Miêu sơn, con mèo của tôi gặp đúng đất linh, là vua của núi này rồi, giỏi hơn ai hết đó”.

Nàng nói đúng.

Con mèo của nàng cũng đúng.

“Vù” một tiếng, một mũi tên mang theo quả cầu lửa bay bắn vào rừng mía, quả là khu rẫy này và thân tên đã có tẩm dầu hắc, lá mía lập tức bắt lửa bốc cháy.

Nếu không phải…

Nếu không phải hồi nãy có mưa lớn…

Một trận mưa cực to mà nói…

Kẻ tập kích lần này là người của Phá Hoại bang.

Có tám mươi tám tên, nhưng không xuất thủ hết.

Chỉ có bốn tên xuất thủ.

“Tứ đại thiên vương” trong Phá Hoại bang.

Trần Xuân, Lý Hạ, Trương Thu, Vương Đông.

— Có bốn tên đó hạ thủ, e rằng còn đáng sợ hơn cả cả bốn trăm người nhất tề động thủ.

Ít ra phải đáng sợ hơn tới bốn chục lần!

Phương pháp bố trận và công kích của Phá Hoại bang khác với các bang hội bang phái khác.

Lâu la và đồ đệ của chúng bao vây xung quanh nương rẫy, giơ cao đuốc lửa, lắp tên trương cung, đao siết trong tay, ám khí giắt sẵn, địch nhân mà hiện thân là sẽ lập tức hung hăng chào hỏi liền.

Bọn Tiêu Hồn ẩn trong rừng mía, đi vào lục soát chỉ có bốn tên.

Bốn tên đều là lãnh tụ.

Chúng không chia đường.

Mà liên hợp lại thành một nhóm.

Nhất tề tiến vào.

Đao kiếm thương mâu nhất tề vung ra.

Thân mía phát ra tiếng rên la bi ai phẫn nộ, ngã nhào xuống.

Bốn tên Trần, Lý, Trương, Vương đi một mạch vào.

Cuối cùng đã đụng đầu bọn Tiêu Hồn.

Bọn chúng chẳng lãng phí, chẳng để tiêu hao nhân lực của mình, hơn nữa còn rất rành bảo toàn thực lực bản thân và phát huy thế lực liên thủ.

Lương Thương Trung chỉ còn nước tiếp chiến.

Y nhắm vào Trần Xuân.

Đại vương ăn cát đối phó Lý Hạ.

Trương Thu đã nhắm Hiệu úy miệng méo bị trọng thương.

Còn lại Vương Đông.

Cho dù có dồn hết mười một bộ hạ của Đại vương ăn cát, cả Lương Thủy, Lương Trà và Tiểu thư thư nữa, cũng không dễ gì ứng phó một Vương Đông.

Vương Đông vốn là kẻ mạnh nhất trong “Tứ đại thiên vương”.

Y mới là trung tâm.

Cũng là trọng tâm.

Y phụ trách sát nhân.

Giết nữ nhân.

— Ở đây chỉ có hai nữ tử.

Giết sạch bọn họ mới là mục tiêu của chiến dịch, là nhiệm vụ cho hành động lần này của chúng. Đao Vương Đông dùng một dài một ngắn.

Cái dài thì dài bảy thước, cái ngắn chưa tới bảy tấc.

Đối với y mà nói, giết địch đâu có khác gì chặt mía.

Lửa tuy không thể thiêu rụi khu rẫy mía ướt mưa, nhưng cũng đã đủ để nhìn thấy nhất cử nhất động của địch nhân.

Y nhìn thấy bọn họ đang sợ hãi.

Kinh hoàng.

Địch nhân đã kinh hoàng, lại không có đường lui, càng không thể không phản kháng, cuối cùng phải chết dưới đao của y mà thôi.

Y thích những điều đó.

Vì đó là thị hiếu của y.

Y thích giết.

Y sắp động thủ.

Cái động là đao.

Cái hạ là sát thủ.

Vào lúc này, một trận gió chợt lướt qua rừng mía, một trận gió đột ngột…

Như một cơn gió lốc bất chợt bốc lên giữa vùng khoáng dã phương bắc!

— Ban đầu gầm rú, tiếp đó là sát ý, như một con thú thời hồng hoang thượng cổ xông cái ào đến sau lưng y, trước mặt y, bên hông y, trên trời dưới đất, thình lình dừng sựng lại, chằm chặp dò xét y, thừ lừ bất động.

Mà sát khí lại dần dần xâm lấn.

Thấm vào xương cốt.

“Ai!?”.

Đồng tử co thắt lại thành một chấm nhỏ, tay chân y cũng đờ đẫn giữ nguyên tư thế ban đầu, quát hỏi.

Tĩnh lặng.

Không có tiếng động.

Vương Đông vẫn cảm thấy sau gáy mình có người thổi một làn hơi.

Một làn hơi lạnh.

“Là ngươi?”. Vương Đông khổ não: “Có phải là ngươi!?”.

Một tiếng hừ lạnh trong rẫy mía sau lưng y.

“Chuyện này đâu còn cách nào khác”. Vương Đông dùng trường đao gạt mồ hôi trên trán: “Đây là lệnh của Ngụy công công, là nhiệm vụ Tra đại nhân phái đi làm. Bọn ta không dám không nghe, không thể không chấp hành”.

“Các ngươi đã làm đó chứ, chỉ là làm không thành công thôi”. Thanh âm cao ngạo lạnh lùng kia thốt: “Nguyên nhân không thành công là vì có ta gây khó dễ. Vậy có thể ăn nói rồi chứ?”.

“Phải phải phải”. Vương Đông lại dùng đoản đao gạt gạt mái tóc bù xù: “Đã có ‘Tuyệt đại đơn kiêu’ Văn tiên sinh ra mặt, chuyện này bọn ta làm không xong rồi. Bất quá…”.

Y xoay đầu sang phía ba huynh đệ kết bái đã dừng đánh đấm: “Các ngươi thấy sao? Nói sao?”.

“Bọn ta chỉ là tiểu nhân vật, đi về cũng khó mà bẩm báo với Tra đại nhân”. Trần Xuân nói: “Chẳng lẽ kẻ nào cũng có thể nói nhúng tay vào là mình buông tay cụp đuôi bỏ chạy”.

“Muốn bọn ta buông tay cũng được”. Lý Hạ thốt: “‘Cấp cấp phong’ Tuyệt đại đơn kiêu tuy đã đến, phải cho bọn ta lý do buông tay đi!”.

“Ta không phục”. Trương Thu nói: “Phá Hoại bang của bọn ta tuy thiếu nợ cái nghĩa của Tuyệt đại đơn kiêu, nhưng muốn bọn ta trả tình thì trừ phi có thể dạy cho cả đám bọn ta phục cái đã, nếu không làm sao có cửa”.

“Được”.

Một người đột nhiên xuất hiện trước mặt Vương Đông.

Vừa xuất hiện, liền ép sát Vương Đông, chót mũi chạm chót mũi, gần đến mức đó.

Người đó tuổi tác không lớn lắm.

Nhưng thần sắc có một vẻ tang thương làm cho người ta đau lòng.

Người đó chưa đến tuổi trung niên.

Bất quá lại khiến cho người ta có một cảm giác cô độc phi thường.

Người đó tuổi tác cũng không còn nhỏ.

Nhưng ánh mắt lại có một thần thái hung mãnh ngùn ngụt.

Thần sắc của người đó lạnh lùng, mà bên miệng lại ngậm một đóa hoa, trên lưng cắm một thanh kiếm, xem ra kiếm của hắn còn cô độc hơn cả hắn.

Hắn vừa xuất hiện là nói: “Được, ta giúp các ngươi đi về ăn nói được”.

Hắn vung hai cánh tay, đoạt lấy song đao của Vương Đông.

Trường đao phất ra, đánh lùi Lý hạ và Trần Xuân, đồng thời đoản đao quét một đường, chém đứt vành tai trái của Trương Thu.

Vương Đông đứng đờ như tượng gỗ, tay trống không, tới giờ mới biết đao đã bị người ta đoạt đi.

Bất quá y cũng ứng biến hết sức thần tốc: song thủ tung ra, tả quyền hữu chưởng, đánh về phía người kia.

Hơn nữa đều đánh trúng.

Quyền đánh lên lưng người kia.

Chưởng cũng vậy.

Bình bình hai tiếng, người kia chẳng chút động đậy, chỉ hừ khan một tiếng, từ từ xoay mình, Vương Đông liền thoái lui ba bốn bước.

Người đó đưa song đao cho Vương Đông, thốt: “Trả cho ngươi”. Trên đoản đao còn dính vành tai vấy máu của Trương Thu.

Vương Đông phải một hồi sau mới dám tiếp lấy.

“Ta đã lưu lại ký hiệu, các ngươi đi về có thể ăn nói rồi”. Người đó lạnh lùng thốt: “Ngươi cũng đã để lại chút kỷ niệm cho ta, bọn ta ai cũng không nợ ai”.

Vương Đông nghiến răng kèn kẹt, dậm chân thình thịch, rướn cổ hú dài một tiếng. Trần Xuân, Lý Hạ vội vàng đỡ Trương Thu đang ôm tai đau điếng, hoảng vía kéo quân bỏ đi.

Đi mau làm sao.

Hơn nữa lui rất có kỷ luật.

“Tứ đại thiên vương” của Phá Hoại bang quả danh bất hư truyền. Đại vương ăn cát vui mừng nói: “May sao ‘Tuyệt đại đơn kiêu’ Văn Tùy Hán đã đến”.

Tuyệt đại đơn kiêu hừ khẽ một tiếng, mặt mày vàng nhợt, ôm ngực khạc ra một ngụm máu.

Ai nấy cũng thất kinh, muốn chạy đến đỡ hắn. Hắn lại ngồi phệt xuống, không cho ai chạm vào mình.

“Người của ngươi đâu?”. Hiệu úy miệng méo hỏi vội. Hán tử trong giang hồ dĩ nhiên phải lo cảnh giới đề phòng người không quen biết, tránh để người ta thừa cơ. Nhưng gã lại biết “Tuyệt đại đơn kiêu” cũng có thực lực vô cùng, khinh công của hắn có tên “Cấp cấp phong”, ngoài cái ý hình dung sự quỷ dị của thân pháp, còn tả rõ sự thần tốc trong việc điều binh bố trận của hắn. Mọi người bụng biết rất rõ: trận này nếu không có “Tuyệt đại đơn kiêu” đến kịp thời, e phải thua rồi, hơn nữa đã thua từ lâu, nhất định không thể bảo vệ được Tiêu Hồn cô nương.

“Một quyền một chưởng của Vương Đông đánh đâu có nhẹ!”.

“Đi về đi!”. Tuyệt đại đơn kiêu lạnh lùng thốt: “Các ngươi không đi xuống phương nam được đâu!”.

“Không có lý nào đến đây rồi mà còn bỏ dở!”. Lương Thương Trung bực tức nói: “Tứ đại thiên vương cũng đã chạy dài rồi, còn sợ gì chứ!”. Lúc y phẫn nộ, giọng nói rất hay.

“Con người sợ nhất là cái gì cũng không sợ! Biết sợ còn tự bảo vệ được”. Tuyệt đại đơn kiêu nói một cách lãnh khốc: “Bằng vào các ngươi e là qua Khổ Qua giang cũng không xong”.

Lương Trà giận dữ: “Qua không được cũng qua, không có lý nào phải ì ra không dám tiến tới!”.

Lương Thủy lớn tiếng: “Bọn ta không có các hạ cũng đã đến đây được!”.

“Tốt hơn hết là chỉ đến đây thôi”. Tuyệt đại đơn kiêu thốt: “Sợ cũng chỉ có thể đến đây thôi!”.

“Con dù bọn ta xung phá không được sự ngăn chặn của địch nhân”, Đại vương ăn cát giọng nói hằn học, mắt đỏ ngầu, siết chặt song quyền: “Có ngươi giúp bọn ta, bọn ta nhất định xông qua được!”.

“Ta giúp các ngươi? Giúp các ngươi để cùng đi tìm chết à?”. Tuyệt đại đơn kiêu dùng ánh mắt coi thường liếc chúng nhân, như nhìn mấy cây mía mục vậy: “Ai nói vậy!”.

Nói xong, hắn bỏ đi.

Trước khi đi còn buông thêm một câu:

“Các ngươi muốn tìm chết thì mặc các ngươi!”.

Đi mà còn chăm chú nhìn Tiêu Hồn một cái.

Tuyệt đại đơn kiêu đã biến mất vào rẫy mía rậm rạp.

Mọi người đưa mắt nhìn nhau giữa ánh lửa tàn dư.

Chợt Tiểu thư thư tay to chân bự khóc rống lên, ôm mặt nói: “Hay là bọn ta…”.

“Không”. Tiêu Hồn cô nương lại dùng bàn tay thon thả nắm giữ bàn tay thô kệch của Tiểu thư thư: “Con đường này bọn ta đã

cất bước, có gian khó đến đâu cũng đi tiếp, hơn nữa phải đi cho xong. Không có đường, bọn ta mở đường, đi theo một con đường mới!”.

Nàng nói một cách kiên định phi thường.

Giọng nói kiên cường.

Như một ánh hừng đông le lói.

Vừa đẹp vừa sáng. Sau bóng tối là rạng đông.

Sau rạng đông, trời sáng rỡ.

Sau nương mía là vườn rau.

Hoa nở bên vệ đường.

Quanh đây có nhà dân.

“Không biết có phải là hoa dại không?”. Tiêu Hồn hỏi. Như tiên nữ rải hoa, như thanh nữ khảy cầm, nàng giơ những ngón tay ngà ngọc ngắt một đóa hoa cúc: “Thật là đẹp quá”.

Cúc gầy gò, có một vẻ đẹp vò võ.

“Vết thương của ngài đỡ hơn chứ?”. Nàng hỏi Hiệu úy miệng méo.

Hiệu úy miệng méo hứng khởi đến mức miệng cũng hết méo.

Sau đó nàng đưa đóa hoa cho Đại vương ăn cát.

“Hoa tặng cho ngài”.

Nàng lại

chẳng để ý gì tới Lương Thương Trung.

Thấy Lương Thương Trung buồn bực không vui, Lương Thủy bất bình nói: “Đàn bà con gái không biết điều mà!”.

“Đàn bà con gái vốn bất tất phải biết điều”. Lương Trà lại vặn cổ nghe răng rắc. Cái cổ cao nhồng của gã giống như một cái khăn quấn vậy, chừng như bất cứ lúc nào cũng có thể cột cứng cằm mình: “Đàn bà con gái chỉ cần khiến người ta biết điều theo ý của nàng ta thì được rồi”.

Ngày hôm đó Đại vương ăn cát rất cao hứng, miệng cứ há hốc như cát nhét đầy không thể tiêu hóa.

Đương nhiên nếu là cát thì cũng là cát thơm ngọt.

Bọn họ đi một lèo đến gần Khổ Qua giang.

Cũng mắng “Tuyệt đại đơn kiêu” suốt dọc đường.

“Y cho rằng y là cái gì chứ”. Cổ Lương Trà lại rướn rướn thụt thụt, đại khái như muốn luyện cho cái đầu mình có thể co rụt như rắn: “Cứu xong rồi bỏ đi, đưa Phật chẳng đưa đến Tây thiên, lại bỏ sang đông sang nam sang bắc, lẽ nào không có y thì không đi được sao?”.

“Không đi? Bọn ta đã đi đến đây rồi!”. Lương Thủy lại nặn mụn, chừng như mấy cái mụn đó là thành quả của sự hết lòng gieo trồng vun xới của gã vậy: “Nghe nói y là đại địch số một của Tra Mỗ, là nhân vật bè lũ hoạn quan muốn trừ diệt cho bằng được. Y không đi thì bọn ta đỡ bị liên lụy rồi!”.

“Đường đi ngàn dặm, nếu phải dựa dẫm người ta, một gang một tấc cũng khó bước”. Lương Thương Trung gần đây lắm lời dữ, liên miên oán trách nói gần nói xa: “Chỉ có thể dựa vào đôi chân của mình. Chỉ cần bắt đầu đi, dứt khoát sẽ có ngày đến”.

“Đúng”. Tiêu Hồn lần này đáp lời, nhưng đôi mắt đẹp lại nhìn Đại vương ăn cát hé cười (ánh mắt của nàng luôn cười trước đôi môi hồng): “Bọn ta cuối cùng đã đến Khổ Qua giang”.

Sau đó nàng lại cười hỏi Hiệu úy miệng méo: “Vết thương của ngài đỡ rồi chứ?”.

Sông nước mênh mông, gió dông hù hụ, tay áo nàng phất phơ, dáng dấp rất ư hữu tình.

Nàng không nói gì với Lương Thương Trung, không hỏi thăm thương thế của y, không để ý đến sự mệt nhọc của y, không thăm dò lòng y đang nghĩ gì.

Khổ Qua giang là một con sông rất lớn, rất dài, rất rộng.

Dòng đục cuồn cuộn về đông, sóng nước chôn lấp anh hùng (Nguyên tác là: trọc thủy cổn cổn đông thệ, lãng hoa đào tận anh hùng. Ôn Thụy An dựa theo câu “Cổn cổn Trường Giang đông thệ thủy, lãng hoa đào tận anh hùng” trong đoạn từ theo điệu Lâm Giang Tiên của Dương Thận,văn học gia thời Minh, vốn đã được Mao Tôn Cương đưa vào đầu truyện Tam Quốc diễn nghĩa. Có lẽ Dương Thận dựa vào câu trong bài từ “Xích Bích hoài cổ” theo điệu Niệm Nô Kiều của Tô Đông Pha: “Đại giang đông khứ, lãng đào tận thiên cổ phong lưu nhân vật”).

Nhìn thấy sông, Đại vương ăn cát, Hiệu úy miệng méo, Lương Thương Trung ai nấy cũng cau mày.

“Nếu người của Phá Hoại bang bày trò phá hoại ở đây”. Hiệu úy miệng méo lần này lên tiếng bày tỏ sự lo âu trước: “Hoặc Tứ đại thiên vương kéo binh trở lại, vậy thì nguy hết sức”.

“Ta thấy không cần lo chuyện đó”. Đại vương ăn cát nhăn nhó trầm tư, canh cánh không yên: “Cái ta lo là mọi người chịu lỗ dưới nước kìa”.

“Cũng là ‘Tuyệt đại đơn kiêu’”. Lương Thương Trung không nhịn được thán oán: “Y đắc tội với ‘Tứ đại thiên vương’, lại chẳng chịu làm đến nơi đến chốn. Ta thì không lo, chỉ sợ mọi người đều phải lội sình thôi”.

Tiểu Kế bỗng cười khì một tiếng.

Lương Thương Trung mặt ửng hồng, khẩu khí ứ nghẽn ở cổ họng, lần này giọng nói không còn trôi chảy hay ho nữa, ấp úng hỏi: “Kẻ giữa đường bỏ rơi không mắng, lẽ nào kẻ bất chấp thân mình phấn đấu giúp người ta mới đáng mắng sao!?”.

Tiêu Hồn vẩu môi cười nói: “Tôi chỉ muốn nói kẻ trượng nghĩa xuất thủ lại chuốc họa bị người ta mắng nhiếc. Nếu sớm biết như vậy thì còn nhào ra làm người tốt làm gì, cứ tụ thủ bàng quang lại hay hơn nhiều!”.

Lương Thương Trung nhận ra lời nói đó có ý châm chích, mà y cũng chỉ nghe thấy ý lời châm chích thôi. Khổ là lúm đồng tiền của Tiêu Hồn làm cho người ta chẳng thể nào phát tác, chỉ đành hừ hừ trong họng, lí nhí như tiếng muỗi vo ve: “Sau này phải học cho rành, né càng sớm càng tốt! Nào là Du Hiệp Nạp Lan danh chấn thiên hạ, nào là đệ nhất nữ danh bộ La Tống Thang lừng lẫy giang hồ, nữ thần bộ hàng đầu Ôn Nhu Hương! Toàn là lũ rùa rút đầu, ai mà tìm ra được!”.

Đại vương ăn cát thấy y nổi nóng, nói nhỏ với y: “Lão đệ, ăn dung nham nóng hổi chưa đủ sao? Đi dằn co la mắng với đàn bà con gái, Khổng thánh nhân cũng không thắng cái cửa miệng được. Càng nói tới, lão đệ ngươi càng buồn rầu oán tức, bây giờ để đầu ướt nhẹp, thân cũng không khô được, làm sao mà thụt vô vỏ”.

Lương Thương Trung cũng biết.

Y nóng tính.

Nóng ghê gớm.

Tiêu Hồn cô nương chỉ quan tâm đến người khác, không lý gì tới y, sự “đối đãi không công bình” đó quả đã khiến cho Lương Thương Trung đầu óc tê tái máu nóng bừng bừng!

Nhưng y đâu có muốn vì vậy mà giữa đường co tay rụt chân bỏ đi.

Một người có máu anh hùng đâu có làm được chuyện như vậy.

Lương Thương Trung rất có máu anh hùng.

Có điều vấn đề là:

Làm sao vượt qua Khổ Qua giang?

Khổ Qua Giang nước chảy ầm ì, sóng trào cuồn cuộn, như một con rồng già chịu đựng mọi đày ải đớn đau.

Cỏ lau cao vút bên bờ.

Còn thấp là hoa.

Hoa màu vàng.

— Hoa cúc màu vàng đối ánh với cỏ lau màu trắng thật thú vị, đậm đà cảnh trí.

Đại vương ăn cát phân phó cho thủ hạ đi hỏi sao công ở bến đò: mọi người chia thành nhóm hay là qua một lượt? Bao nhiêu tiền? Tốn bao nhiêu thời gian? Có nguy không? Có hiểm không? Mấy ngày nay vùng này có người khả nghi không?”.

“Người khả nghi?”. Một giọng nói sang sảng vang lên: “Các người không phải là người đáng nghi sao?”.

Người còn chưa đến, thanh âm đã đến trước.

Giọng nói của gã còn sang sảng hơn là mười hai người nhất tề rống lên.

Người chưa xuất hiện, hoa cúc xuất hiện trước.

Một bông cúc đại đóa mỹ lệ làm sao!

— Đóa hoa cúc đó không ngờ lại có thể di động!

Nhìn kỹ lại, thì ra đóa hoa cúc đó là một đóa hoa thêu trên lụa.

Mà lụa là đồ mặc trên mình người đó.

Người đó rất gầy rất nhỏ, bộ dạng tuy không lạ lùng gì, lại có chỗ khác rất kỳ dị: tướng mạo như một con quỷ rất khó coi.

Tinh hoa khắp toàn thân gã phảng phất đều thêu vẽ lên bông cúc đại đóa đó!

Còn chừa một phần cho thanh âm của gã nữa.

— Có lẽ vì giọng nói của gã quá ngân vang, nên hoa cúc thêu trên y phục lại càng bắt mắt, những chỗ khác thì không thể so sánh nhìn ngó nổi!

Vừa gặp người đó, Đại vương ăn cát mừng rỡ kêu lên: “Kim Lão Cúc, ngươi quả nhiên đã đến! Ngươi cuối cùng đã đến! Ngươi đến thật đúng lúc! Ngươi đến thật hay quá!”.

Hắn quen Kim Lão Cúc từ lâu rồi, tuy không phải là bằng hữu tri giao, nhưng biết Kim Lão Cúc không những võ công cao cường, hơn nữa am tường thủy tính, mà lúc này thật đúng lúc để dùng tới! Kim Lão Cúc cuối cùng đã đến!

Gã tuy rị mọ đến trễ, nhưng bọn họ vẫn đã tìm được một trợ thủ.

Giờ phút sinh tử quan đầu, thêm một người không chỉ thêm một phần lực lượng quyết đấu sống chết, mà còn tăng thêm một phần niềm tin phấn đấu tìm sống.

Người sống còn, không thể không có niềm tin.

Người muốn tiếp tục phấn đấu, phải có lòng tin.

— Có người kề vai tác chiến với mình, là một đấu chí và lực lượng khiến cho mình hăng hái tiếp tục chiến đấu!

Kim Lão Cúc đã đến!

Kim Lão Cúc đến, ý kiến thứ nhì của gã là: “Đừng đi đò qua sông”.

“Tại sao?”.

“Vì dưới sông có người của ‘Kiếp Sát phái’ và ‘Đồ Quỷ ốc’ ẩn mình, người chèo đò cũng là bọn chúng giả dạng!”.

“Vậy bọn ta nên làm sao để qua sông?”.

“Đi tiếp tới trước?”.

“Đi tới trước?”.

“Đằng trước có một chỗ gọi là Khốn Long hạp”.

“Khốn Long hạp? Không phải nhảy qua chứ?”.

“Cái mỏm núi đó rất rộng, ước khoảng hơn năm chục trượng, ở giữa có một cây cầu treo, tên là ‘Phiên Thân kiều’, bọn ta qua cây cầu treo đó, có thể tránh lội nước”.

Vừa nghe “có thể tránh lội nước”, ai ai cũng mặt mày vui vẻ.

“Đừng vội cao hứng”. Kim Lão Cúc cảnh cáo: “Không thể đả thảo kinh xà”.

“Đừng sợ!”. Đại vương ăn cát nói: “Bây giờ mà địch đến bọn ta cũng đâu có sợ”.

Bọn họ hành động không hơi không tiếng.

Khí trời tốt lắm.

Dòng nước chảy rất xiết.

Hành động của bọn họ cũng rất im ắng.

Mau, mà lặng lẽ.

Lẹ, mà lanh lợi.

Lẳng lặng lẻn đến Khốn Long hạp.

Trên mỏm núi bầu trời gần như không có mây, trải một màu lam nhạt.

Giữa hai bờ đá có cột một cây cầu treo.

— Bọn họ muốn nương vào cây cầu treo đó để sang bờ đá bên kia.

Ván cầu rêu đóng loang lổ, dây thừng buông thõng mình, gió mạnh phất qua, lắc lư không ngừng.

Nhưng đó là con đường duy nhất thông qua bờ bên kia.

Mọi người không còn chọn lựa nào khác.

Kim Lão Cúc mở đường, là người đầu tiên đi lên cây cầu treo, Đại vương ăn cát theo sát đằng sau.

Mười một môn hạ của Đại vương ăn cát đi trước, sau đó là Tiểu thư thư và Tiêu Hồn cô nương, rồi đến Lương Trà và Lương Thủy, áp hậu là Lương Thương Trung và Hiệu úy miệng méo.

Mọi người rón rén cất bước, cầu treo đong đưa không ngưng, tim họ cũng treo thót giữa không trung, cơ hồ muốn bay tọt ra khỏi miệng. Dòng nước xoáy cuồn cuộn đổ xô dưới cầu, thu nhỏ trong tầm mắt họ không khác gì từ một con rồng giãy dụa co quắp đang biến thành một con rít to rên rỉ vặn mình.

Từ bên trên nhìn xuống, ai mà không hoảng hốt, ai mà không thất kinh?

Trời xanh sao lại tạo thành một con sông lớn thống khổ đến thế?

Lương Thương Trung từ trên cao ngó xuống một hồi, không khỏi hoa mắt.

Tiểu thư thư và Tiêu Hồn dìu nhau đi, mỗi một bước như sấm rung sét giật sát bên mình, người treo giữa trời, bé xíu đến như không còn tồn tại nữa.

Không chỉ là đáng thương, mà là đáng thương rồi lại đáng sợ.

Gã nhìn đến hoa mắt, vội quay đi ngó hai sợi dây thừng to bự nằm hai bên để vịn tay.

Đột nhiên dây thừng rung chuyển.

Tiếp đó lại chấn động thêm lần nữa.

Không còn là hoa mắt nữa.

Lương Thương Trung thét lên một tiếng tan nát ruột gan.

“Có người chặt dây!”.

Tiếp đó, dây thừng bên trái lại rung lên kịch liệt.

Bọn họ có thể nghe được tiếng cây cầu cọt kẹt dao động.

“Trời! Mau! Phái người đi ngăn chặn đi…”.

Nhưng đâu có kịp.

Bọn họ đang ở giữa cầu.

Bờ bên kia có người đang cắt dây.

Dây thừng mà bị cắt đứt, mạng người coi như cũng bị cắt đứt giữa trời. Tính mạng của họ như cá lớn cá bé rơi trên thớt.

“Mau nghĩ cách đi!”. Lương Thương Trung tức tối ngó Kim Lão Cúc và Đại vương ăn cát rống lên: “Rớt xuống là tiêu!”.

Y từng kêu Kim Lão Cúc qua cầu trước để chiếm cứ vị trí an toàn, muốn bọn Đại vương ăn cát đoạn hậu, nhưng họ không đồng ý, vì phân tán binh lực thì dại quá, chi bằng tập trung binh lực, mau chóng qua cầu!

Cả Hiệu úy miệng méo cũng la: “Phải qua, mọi người nhất tề xông qua”.

Kim Lão Cúc còn trả một câu: “Hay ngươi xông qua trước đi, hoặc thủ đằng sau cho vững”.

Hiệu úy miệng méo đâu có muốn thủ.

Vì gã sợ.

Gã không phải sợ có người đến tập kích.

Đánh đấm gã đã quen thành thói rồi.

Đối thủ mạnh tới cỡ nào đi nữa cũng không thể làm cho gã sợ.

Cái gã sợ là con sông kia.

Gã sợ nước.

Bởi gã không biết bơi! Người không biết bơi mà gặp dòng nước dữ thì luôn hy vọng bên cạnh có nhiều người, chẳng cần biết mấy người kia có biết bơi hay không, dù gì đi nữa cũng đỡ hơn một thân một mình.

Con người ai nấy cũng có cái bụng đó.

Cái bụng ai nấy cũng theo cái lý đó.

Cho dù là cao thủ cũng vậy.

— Vì cho dù là cao thủ, rớt xuống sông e làm sao mà bằng một con cá cho được, huống hồ gã còn là một cao thủ không biết bơi!

Lương Thương Trung tức hận Kim Lão Cúc, Đại vương ăn cát và Hiệu úy miệng méo không chịu thận trọng xét đoán, không cho ai đi trước dò đường, cũng không để ai bảo vệ đường lui.

Bây giờ mặt trước hiển nhiên có kẻ chặt dây. Đường lui đâu còn kịp chứ, huống hồ cũng không biết bên đó có địch nhân mai phục không.

Tiêu Hồn cô nương và Tiểu thư thư bắt đầu ré lên.

Câu cầy treo không ngừng kèn kẹt rồn rột nhún nhảy, ỉ ôi, đu đưa, bất cứ lúc nào cũng có thể đổ sụp vì không gánh chở nổi chúng nhân.

Bên dưới là sông lớn.

Rơi xuống đó, nếu không biết bơi, sợ cả thi thể cũng chẳng tìm ra được.

Đại vương ăn cát một mặt dốc hết sức giữ thăng bằng, một mặt ngó Kim Lão Cúc la làng: “Nghĩ cách đi, mau…”.

Kim Lão Cúc toàn thân đong đưa như một đóa hoa cúc dập dờn theo gió, cũng đang khản giọng thét: “Không còn cách nào hết! Nhảy xuống đi, bọn ta cùng bơi qua bờ bên kia! Rớt xuống mà không chết, các ngươi bảo vệ Tiêu Hồn, bọn ta liều mạng với chúng!”.

Đại vương ăn cát mặt đỏ lựng, song thủ gắng gượng nắm chặt sợi dây thừng gần đứt, cật lực quát: “Ta… ta… ta không biết bơi!”.

“Cái gì!”. Lương Thương Trung nghe vậy chẳng khác nào bị sét đánh trúng đầu, hét lên: “Ngươi không biết bơi!?”.

Kim Lão Cúc lâm nguy vẫn giữ bình tĩnh, nói với Lương Thương Trung: “Vậy ta chiếu cố cho Tiêu Hồn, ngươi bảo vệ Đại vương ăn cát!”.

“Ta!?”. Lương Thương Trung cũng rống cổ một câu: “Gặp quỷ ta mới biết bơi đó!”.

Kim Lão Cúc nghe vậy cũng chỉ còn nước lẩm bẩm: “Đúng là sắp gặp quỷ rồi!”.

Sau đó gã quay sang Hiệu úy miệng méo: “Vậy chỉ còn nước trông cậy vào ngươi thôi”.

Hiệu úy miệng méo đang nghiêng nghiêng ngả ngả lúc đằng đông khi đằng tây theo cây cầu treo lắc lư, mặt mày tái mét không còn một hột máu, cơ hồ muốn ói mửa.

Lương Thương Trung gần như nhảy dựng lên (nhưng gã lại nhảy không nổi): “Ngươi cũng không biết bơi!?”.

“Ta đã nói mấy lần là ta không biết bơi mà!”. Hiệu úy miệng méo hơi thở hì hì hục hục còn nguy cấp hơn cả sợi dây thừng sắp đứt này: “Ta còn sợ cao nữa…”.

Đang đong đưa kịch liệt, Kim Lão Cúc giống như một đóa hoa gầy gò đơn côi, gã không dám tin vào tai mình, lớn tiếng hỏi Đại vương ăn cát: “Ngươi chớ có nói thủ hạ của ngươi chẳng ai biết…!?”.

Giọng nói của Đại vương ăn cát như nuốt một đống cát vào miệng, cười khổ não đến mức không còn giống như đang cười, mà có vẻ đang khóc: “Bọn họ toàn là vịt khô, cả cánh để bay cũng chẳng có…”.

Cục diện hiện giờ là:

Ai ai cũng đang trên cầu.

Cầu treo giữa trời.

Cầu sắp đứt.

Bên dưới là dòng sông lớn hiểm ác.

Người trên cầu chẳng ai biết bơi.

Đó là một cục diện hết sức xấu.

Địch nhân lại đã có bố trận dưới sông.

Bọn họ vô vọng rồi.

Cái làm cho bọn họ tuyệt vọng, phẫn hận nhất là:

Bọn họ không phải chết trong chiến đấu.

Mà là chết dưới nước.

Chết đuối.

Không phải là chết trận.

— Nếu chẳng phải có một kiếm thủ miệng ngậm một đóa hoa kịp thời xuất hiện mà nói…

Thình lình hết lắc lư chấn động.

Cầu đã ngã nghiêng, chặt nữa là phải đổ sụp.

Bây giờ lại vẫn có thể lồm cồm bò tới trước, chỉ phải dùng tay nắm chặt dây thừng hư hao thôi.

Bờ bên kia có người đang vẫy tay.

Thần sắc y lạnh lùng.

Nhãn thần y u uất, khoé môi ngậm một đóa hoa.

Tay y cầm kiếm.

Mũi kiếm vấy máu.

Sắc mặt y trắng nhợt, một vệt máu dần dần loang rộng trước ngực.

Hiển nhiên Tuyệt đại đơn kiêu đã trải qua một trận kịch chiến, giết hết bọn chặt dây, khống chế đầu cầu, nhưng cũng thụ thương không nhẹ.

May là y đã đến.

Y đợi bọn họ “bò” đến đầu cầu, chờ người đầu tiên lên đến nơi liền nói một câu: “Bọn mai phục bờ bên kia đã chuẩn bị chặt dây, bị ta mần thịt hết cả đám trước, rồi bơi sang bên này, suýt nữa thì không kịp”.

Sau đó y dặn: “Sau này ai không biết bơi thì đừng có bày đặt qua cầu nước xiết”.

Lương Thương Trung thấy còn chưa đủ, bồi thêm một câu: “Ai đau bao tử thì không cho ăn cơm phải không?”.

“Đúng”. Tuyệt đại đơn kiêu đồng ý, vạt áo y lại thấm đẫm thêm chút máu tươi: “Kêu y đi uống sữa là tốt rồi”. Vượt Khổ Qua giang rồi, tất phải đi tới Đồ Quỷ ốc.

Đồ Quỷ ốc có một địa vực rộng lớn, sáu trăm năm nay, rừng cây, đồng dã, ao đầm, làng thôn, núi non, sông suối ở đó luôn luôn có chuyện lạ kỳ đồn đại tràn lan, thường hay gặp yêu quỷ quấy phá, nghe nói là nơi ma quái tụ tập. Dải đất đó do thế lực của “Hạ tam lạm” Hà gia, “Cô nương miếu” La thị, “Hoàng đế điện” hai họ Xá và Cam chia nhau thao túng. (“Hạ tam lạm”, tức ba hạng hèn kém nhất, có nghĩa là bọn người tham lam quá độ, lạm dụng hình phạt, thô bỉ đáng ghét nhất). Bốn nhà đó phần nhiều thông đồng ăn ý với nhau, hễ là thân hữu của bất kỳ dòng họ nào trong số, người ta hầu như không dám động thủ đả thương, tránh kết oán mà dính đến đủ mặt thù địch hung tàn.

Đến trước phạm vi thế lực của “Đồ Quỷ ốc”, Kim Lão Cúc đề ra một ý kiến.

Cũng là một kiến nghị.

Gã xung phong:

“Để ta đi thuyết phục đám huynh đệ của ‘Đồ Quỷ ốc’ đừng phù trợ kẻ xấu, đừng làm khó bọn ta”.

Mọi người đều cực lực phản đối.

Lương Thương Trung cho là: “Ngươi làm vậy là tự chui vào lưới đó”.

Đại vương ăn cát thấy rằng: “Cái đám chẳng hiểu đạo lý đó nhất định sẽ không nghe lời ngươi mà bỏ ý lấy lòng bè lũ hoạn quan đâu, ngươi bỏ ý định đó đi”.

Hiệu úy miệng méo cũng chống lại: “Bọn chúng bằng vào gì mà phải nghe ngươi?”.

Kim Lão Cúc đáp: “Đừng quên ta vốn có lắm uyên nguyên với chúng, ta cũng là người họ Kim”.

Đôi mắt thu thủy của Tiêu Hồn cô nương chăm chú nhìn gã, hỏi: “Tại sao phải là ngài đi?”.

Kim Lão Cúc tới lúc đó mới đỏ mặt: “Các người vì nghe theo kế sách của ta, cơ hồ phải bỏ mạng ở Khốn Long nhai. Ta muốn đoái công chuộc tội”.

Tuyệt đại đơn kiêu ngang tàng thốt: “Vậy ta đi với ngươi”.

Đôi mắt tiêu hồn tỏa ánh tiêu hồn của Tiêu Hồn liếc nhìn y: “Sao cũng phải có ngài đi?”.

Tuyệt đại đơn kiêu đáp: “Để có trợ thủ”.

Tiêu Hồn chợt hỏi: “Người của ngài đâu?”.

Tuyệt đại đơn kiêu vốn có một đám thủ hạ. Y còn có một ngoại hiệu khác là “Cấp cấp phong”, cũng vì y hành quân bố trận quỷ khốc thần sầu, thần tốc quỷ dị, thình lình đột ngột nên mới có danh hiệu đó. Còn cái danh “Tuyệt đại đơn kiêu” là bởi: y vốn là người luôn luôn có đôi có cặp. Hai mươi bảy năm trời bôn ba giang hồ, kẻ đồng hành của y toàn là nhân vật lừng danh hiển hách. Cách đây hai mươi bảy năm, y và “Kế vô di sách” Công tôn Toán My kề vai xông pha thiên hạ, chưa đầy bốn năm tên tuổi đã vang vọng, nhưng Công tôn Toán My lại bị người ta ám toán bỏ mạng. Sau đó y lại tìm đến hợp tác với Mạc Cốt đại sư danh chấn thiên hạ, được sáu năm thì Mạc Cốt đại sư bất hạnh tử trận. Không lâu sau, y lại kiếm “Đôn Hoàng nhất kiếm” Trần Thố Tử liên thủ, lần này kéo dài được mười năm, Trần Thố Tử lại đi làm quan, cuối cùng bị bọn quan hoạn hãm hại, phải chạy ra nước ngoài làm cướp biển. Rồi y liên kết với “Đại vương gây thù” Hà Hy, hai năm sau Hà Hy bị phục kích tiêu tùng; lại hợp sức với “Bác bộ cản thiềm” Lương Vạn Lý, mới ba năm Lương Vạn Lý lại trúng độc lìa đời; lại cặp kè với “Mãnh nam nhi” Thái Ngọc, nhưng chỉ qua một năm là Thái Ngọc đã bị chém giữa đường.

Cho nên “Cấp cấp phong” Văn Tùy Hán cũng không còn liên hợp với người nào nữa, ai nấy trong giang hồ cũng vì vậy mà đặt cho y cái tên “Tuyệt đại đơn kiêu”.

Gần đây y tuy chỉ một mình lèo lái, nhưng quả là có một nhóm thủ hạ tinh nhuệ.

— Hôm nay lại chẳng thấy một ai, mấy người đó đi đâu mất rồi?

“Người của ta sau khi biết ta đối đầu với giới cầm quyền, nghe đồn bọn thiến muốn lấy đầu ta”, Tuyệt đại đơn kiêu cười lạnh: “Họ liền kịp thời trở mặt lìa bỏ ta, đi có đi, chạy có chạy, phản phé có phản phé. Ta chỉ còn một mình. Ta kêu các người quay về là biết con đường phía trước chẳng dễ gì xông qua được. Các người đã nhất định phải xông tới, ta cũng chỉ còn nước đi theo”.

Tiêu Hồn cười nói: “Xem ra lần này ngài không chỉ đi theo, e rằng mạng cũng bỏ theo”.

Đại vương ăn cát xen lời, gãi đầu nói: “Xem ra ta đã hiểu lầm ngươi rồi. Ta còn cho rằng ngươi chỉ lo cho mình, sợ liên lụy bản thân, cứu người chẳng chịu cứu đến cùng”.

Tuyệt đại đơn kiêu thốt: “Giúp người là giúp bằng hành động, nào phải bằng miệng”.

Tiêu Hồn nói: “Nhưng chỉ có hành động mà không nói rõ, rất dễ khiến cho người ta không thể hiểu nổi hành động của ngài”.

Tuyệt đại đơn kiêu thốt: “Không hiểu cũng chẳng sao. Phàm làm chuyện gì, chỉ cần lòng mình hiểu, không cắn rứt lương tâm thì tốt rồi, hà tất phải đòi hỏi ai ai cũng hiểu, chuyện gì cũng phải minh minh bạch bạch!”.

Đôi mắt mỹ lệ của Tiêu Hồn chăm chú nhìn y: “Ngài đi thật?”.

Câu trả lời của Tuyệt đại đơn kiêu chỉ có một tiếng: “Đi”.

Tiêu Hồn rút trong tay áo ra một phong thư, đưa cho Tuyệt đại đơn kiêu: “Cha ta hồi làm quan từng giúp Hà tam thúc Hà Nguyên Uất của ‘Hạ tam lạm’ Hà gia, nếu ngài gặp ông ta, trao thư này cho ông ta có được không? Nói không chừng ông ta sẽ nới cho bọn ta một lối đi”.

Tuyệt đại đơn kiêu lạnh lùng thốt: “Ta xưa nay chưa từng chuyển giao vật gì cho người ta”.

Tiêu Hồn nói: “Nhưng vật này lại liên quan đến đại cục”.

Mục quang của Tuyệt đại đơn kiêu liếc qua phong thư, rồi cất vào mình: “Giao cũng được, ta có một điều kiện”.

Tiêu Hồn hỏi: “Điều kiện gì?”.

Tuyệt đại đơn kiêu thốt: “Cô phải nhận một vật”.

Đó là một đóa hoa.

Một đóa hoa cúc xinh tươi rưng rức.

Đóa hoa vừa nãy y còn ngậm nơi khoé môi.

Tiêu Hồn vu vẻ tiếp nhận, nhoẻn cười nói: “Hoa tươi quá, thật muốn cắn một cái”. Nàng đương nhiên không cắn nó, chỉ cài nó lên búi tóc.

Tuyệt đại đơn kiêu đã lên “Đồ Quỷ ốc” với Kim Lão Cúc.

Mọi người đều gửi gấm hết hy vọng lên mình Kim Lão Cúc và Tuyệt đại đơn kiêu.

Đương nhiên nếu so sánh, Kim Lão Cúc được hoan nghênh hơn.

Vì không biết tại sao, hễ tuyệt sắc giai nhân mà ưu đãi nam tử nào, thì nam tử đó sẽ bị ghét cay ghét đắng. Bất kể nam tử đó có tốt đẹp đến đâu, nhũn nhặn đến đâu, thận trọng đến đâu cũng vô dụng. Người ta chừng như trách y đã đoạt đi, đã độc chiếm mỹ nữ trong tâm tưởng, vĩnh viễn chẳng chịu tha thứ cho y.

Mọi người đều hy vọng hai người quay về sớm, lại gia nhập đoàn người.

Đâu có ai biết một trong hai người đó một đi không trở lại.

Có đi không về.

Bọn Lương Thương Trung, Đại vương ăn cát, Hiệu úy miệng méo, Tiêu Hồn thận trọng rón rén từng bước, nhưng đi một dải “Đồ Quỷ ốc”, họ đâu có ngờ, cũng cảm thấy hết sức may mắn là được bình an vô sự suốt dọc đường.

— Đó là một luồng sóng ngầm hung hãn giữa tĩnh lặng vô biên?

— Là một trận phục kích ghê gớm đang chực chờ đằng trước?

— Hay tài “giao thiệp” của Kim Lão Cúc và Tuyệt đại đơn kiêu đã có hiệu quả?

Họ vẫn không dám cẩu thả, vẫn cẩn thận đề phòng.

May là, kỳ dị là, không ngờ được là:

Bọn họ vẫn bình an vô sự, mắt thấy sắp vượt qua “Đồ Quỷ ốc”, bất quá “mắt thấy sắp” làm sao mà bì với “thật đã qua”.

Tối hôm đó, người canh gác là “Bảo nhĩ” Lương Trà và “Độc nha” Lương Thủy.

Hai người họ không một phút lơi lỏng.

Nơi hai gã họ Lương canh phòng rất gần với đám đông, hễ vạn nhất có động đậy, họ chỉ thốt một tiếng là lập tức có viện thủ.

Nhưng họ chẳng kịp cảnh cáo.

Đến lúc “Độc nha” Lương Thủy phát hiện có gì không hay, gã lập tức la lớn.

Đến lúc mọi người phóng đến, “Bảo nhĩ” Lương Trà đã chết.

Đến lúc mọi người phát hiện Lương Trà bị ám sát, họ đã lập tức phái người lục soát xung quanh.

Nhưng không tìm được gì hết.

Không có địch nhân.

Không phát hiện được gì.

Thậm chí không để lại bất cứ dấu tích nào.

Nhưng Lương Trà lại đã chết.

Gã chết chỉ cách mọi người trong gang tấc.

Đôi “thuận phong nhĩ” của gã cũng bị người ta cắt đứt, máu tươi đẫm hai má, thật kinh hồn táng đởm.

Từ đầu đến giờ đã có không ít cạm bẫy và mai phục, đều là nhờ đôi “tai quý” của Lương Trà phát hiện, giúp mọi người đề phòng tai họa. Mà nay tai của gã đã đứt lìa khỏi hai bên má, mạng của gã cũng đã rời bỏ thân thể.

— Có phải vì gã có đôi tai thính mới mất mạng?

Gã sao lại chết? Bị giết bằng cách nào? Không ngờ cả “Độc nha” Lương Thủy canh gác cách gã không xa mà cũng chẳng hay biết.

Xem ra sát thủ lần này không những là hảo thủ, mà còn là cao thủ, nhất định là địch thủ bậc nhất cả bọn chưa từng gặp!

— Nếu đối phương có hảo thủ như vậy, bọn họ còn ứng phó được không? Địch nhân sao lại còn cần trốn tránh ẩn mình như vậy?

Mọi người thẫn thờ đưa mắt nhìn nhau.

Ánh mắt lần này có thêm một vẻ:

Sợ hãi.

Thực ra là ai? Ai mà có thể chỉ trong gang tấc giết chết “Bảo nhĩ” hảo thủ của “Thái Bình môn” mà không kinh động bất cứ người nào?

Tiêu Hồn cúi xuống vuốt đôi mắt chết không chịu nhắm của Lương Trà, mắt nàng cũng đã ươn ướt: “Các vị đi đi, đừng vì chuyện của tôi mà tổn hao nhân thủ. Làm vậy thì tôi suốt một đời sẽ cảm thấy mình không phải với mọi người”.

Lương Thương Trung nhìn Đại vương ăn cát.

Đại vương ăn cát nhìn Hiệu úy miệng méo.

Hiệu úy miệng méo trừng trừng nhìn Lương Thương Trung.

Lương Thương Trung đương nhiên bi thương, nhưng cảm giác phẫn nộ còn mạnh hơn nữa: “Đây chỉ có thể coi là một thất bại nhỏ”. Bụng gã thực ra đang nghĩ: đối với y mà nói, thái độ và lời nói của Tiêu Hồn cô nương dùng đối xử với y mới là thất bại to tát. Y có cảm giác Tiêu Hồn cô nương không thích y, thậm chí còn chán ghét y nữa.

Hiệu úy miệng méo cũng nói: “Con người vốn nên gặp thất bại không chùn bước, gặp đau thương không ngã lòng”.

Đại vương ăn cát bổ sung: “Nói không sợ thất bại là lừa nàng. Nhưng bọn ta dứt khoát không thể nào vì sợ mà thụt lùi, vậy mới là sai, vậy mới là thất bại thực sự!”.

Cho nên bọn họ tiếp tục đi về hướng nam.

Dọc đường Lương Thương Trung vốn buồn bã cách lìa đoàn người, nhưng Đại vương ăn cát có một lần vỗ vai y, mặt mày không có hảo ý mà có hảo tâm thốt: “Tiểu tử, ngươi có phước đó. Đừng cho là cô nương xinh đẹp kia chẳng lý gì tới ngươi, nàng ta đã mấy lần hỏi người ta về thân thế của ngươi! Bọn con gái tỏ ra không để ý đến ai thì kẻ đó mới là người được chú trọng nhất đó!”.

Chỉ bằng vào một câu nói đơn thần đó đã bắt giữ được Lương Thương Trung, y hơn nữa càng lúc càng cảm thấy Tiêu Hồn rất quan tâm đến y, y càng lúc càng cảm thấy lời nói của Đại vương ăn cát rất có lý.

Sắp hoàn toàn vượt qua khu vực của “Đồ Quỷ ốc”, bọn họ trú chân nghỉ đêm trong một quán dân quê vùng “Hương Khê”.

Mọi người ngồi im, lắng nghe dòng nước róc rách ngoài khách sạn, ngủ chung với nhau, không ai rời bỏ ai, cho dù có đi nhà xí cũng lên tiếng để mấy người cùng đi.

Cuối giờ Sửu, cả đám đang chống cằm ngồi ngủ gục, đột nhiên như có một con bọ bay thẳng vào ngọn nến, “xèo” một tiếng, tản mác một mùi khét lẹt.

Tiêu Hồn sực tỉnh.

“Tắt nến”.

Nàng thốt.

Hiệu úy miệng méo phản ứng nhanh nhất, phất tay dập tắt nến.

Quả nhiên giấy dán cửa sổ thoáng qua một bóng người.

Lương Thương Trung và Đại vương ăn cát nhìn nhau gật đầu, nhất tề chia nhau phá mái ngói phá cửa sổ bay ra.

Ngoài hành lang lập tức truyền vọng tiếng đấu đá.

Hiệu úy miệng méo bảo vệ Tiêu Hồn và Tiểu thư thư trong nhà, bình tĩnh lắng nghe tình hình giao chiến.

Đánh chỉ một hồi rồi ngưng hẳn.

Hiệu úy miệng méo nhíu mày: “Sao rồi?”.

Gã định đi ra xem thực hư, cửa lại “kẹt” một tiếng mở vụt ra.

La sách của Hiệu úy miệng méo sắp xuất thủ, Tiêu Hồn lại đã kéo tay áo của gã.

Người tiến vào thốt: “Là người mình, thắp đèn đi”.

Quả là người mình.

Thì ra Kim Lão Cúc đã về.

Gã vẫn mặc áo bào có thêu một bông cúc đại đóa.

Nhưng lại chỉ có một mình gã về.

Một mình gã.

“Bọn ta đã thuyết phục các lộ anh hùng ‘Đồ Quỷ ốc’ nới một góc lưới cho mọi người”, Kim Lão Cúc lệ tuôn đẫm mặt, làm cứng nói: “Có điều Văn lão đệ vẫn quá kích động, gây tội với người của ‘Đồ Quỷ ốc’, cho nên cao thủ của ‘Đồ Quỷ ốc’ và hảo thủ của ‘Hạ tam lạm’ liên thủ giết y, còn ta… ta… không cứu được y, ta vô dụng, nhưng người Lĩnh Nam sắp đến rồi. Ta nghe được ‘Lão tự hiệu’ Ôn gia đã phái hảo thủ tiếp viện. Cái chết của ‘Cấp cấp phong’ tuy là một thất bại, nhưng mọi người đừng sợ! Bọn ta nhất định chống chế được!”.

Mọi người đều buồn thảm.

Tiêu Hồn cúi thấp đầu.

Nếu chỉ kịp thắp một ngọn.

Nếu tuôn lệ.

Lệ nóng.

Nàng lấy bao ra, tháo mối gút, thò tay cầm lấy một vật. Nàng nhìn kỹ, đưa lên môi hồng hôn khẽ.

Đó là một đóa hoa khô. Bọn họ tiếp tục đi tới, tiến vào “Hắc Cẩu sơn”.

Đã đến “Hắc Cẩu sơn”.

Đến “Hắc cẩu sơn”, mọi người đều phấn chấn tinh thần.

Vì chỉ cần vượt qua được “Hắc Cẩu sơn” là đã tiến vào “Toan Lĩnh”, mà đến “Toan Lĩnh” thì đã là phạm vi thế lực của “Lão tự hiệu” Ôn gia.

— Cũng giống như Thục trung Đường môn, Giang Nam Phích Lịch đường Lôi gia, Sơn Đông thần thương Tôn gia, Kim tự chiêu bài Phương gia, “Cô nương miếu” chuyên gia sai khiến cổ trùng La thị, đây là chốn thế lực của bè đảng hoạn quan không thể đụng tới.

Huống hồ Kim Lão Cúc dò la được:

“Lão Tự hiệu” Ôn gia đã phái “Nhất bộc thập hàn” Ôn Noãn và một hảo thủ khác không rõ tên đến “Hắc Cẩu sơn” tiếp ứng bọn họ.

Nơi này là “Nhất động thiên”.

“Nhất động thiên” thật là một hang động đặc biệt.

Một hang động sâu hun hút xuyên suốt lòng núi từ “Hắc Cẩu ngũ sơn” chui vào “Hắc Cẩu lục sơn”, chẳng biết người xưa làm sao mà đục đẽo được, lộ trình tính sơ qua cũng phải trăm rưỡi trăm sáu dặm có.

Trên núi tuyết đọng còn chưa tan hết.

Nhưng trong động lại không có tuyết, chỉ có hơi lạnh còn buốt hơn cả tuyết.

Đã đến “Nhất động thiên”.

Qua khỏi “Nhất động thiên” là đã đến nơi hảo thủ của Ôn gia đang đợi họ. Nhưng mọi người đã trải qua bài học Khốn Long hạp, lần này tuyệt không dám lỗ mãng sơ suất nữa.

Bọn họ phái Kim Lão Cúc đi dò đường.

Bọn họ ở trước động chờ.

Kim Lão Cúc một mình tiến vào động.

Thân ản

ảnh của gã biến mất trong đường hầm.

Chỉ còn lại tiếng bước chân.

Qua một khoảng thời gian lặn lội nghênh chiến liên miên, những kẻ hào hiệp này ai nấy cũng mệt nhừ.

Mệt thiệt nhừ, rất mệt nhừ.

Nhưng bọn họ vẫn gắng gượng chống chế đợi chờ, đến khi hoàn thành nhiệm vụ bọn họ mới có thể thở phào một hơi.

Bọn họ đang đợi.

Đợi thật lâu.

Không có thanh âm.

Chẳng có hồi âm.

Cuối cùng…

Đã có.

Tiếng bước chân.

Một người đang từ bên trong động chạy vụt ra, ống tay áo kéo gió phành phạch, không có nơi nào khác tiết xả, chỉ còn có thể vù vù phần phật đến trước hang.

Hiệu úy miệng méo biến sắc mặt, giương La sách lên.

Đại vương ăn cát ngăn chặn: “Là lão Kim!”.

Một thanh âm khan khản la lên: “Úi, đến rồi, Ôn tiền bối đang ở cửa động bên kia đợi bọn ta đó!”.

Mặt mày gã cao hứng đến đỏ bừng.

Mắt mọi người phát sáng.

Mặt cũng ngời sáng.

“Mau, mau mau”. Kim Lão Cúc chẳng thể nào kềm chế vẻ phấn khởi: “Mau đưa Tiêu Hồn cô nương qua đi!”.

Hay quá, khốn khổ muôn ngàn đã đạt được mục đích.

Mọi người tuy thở phào, tuy buông thả được tảng đá nặng ngàn cân trong lòng, nhưng tâm lý sao lại còn chút vấn vương quyến luyến không muốn dứt bỏ đoạn ngày

tháng đường dài gian nan đó.

Có điều người thì vẫn phải đưa sang bên kia.

— Cho dù còn một khắc nữa là đến “Toan Lĩnh”, vẫn chưa vào “Lão Tự hiệu”, mọi người còn chưa thể nói đã xong trách nhiệm, còn chưa thể lơi tay.

Cho nên mọi người cùng vào đường hầm.

Lương Thủy xung phong trấn giữ cửa động, tránh để ai cắt đứt đường lui.

Cho dù đến lúc này, họ vẫn không thể cẩu thả một chút xíu nào.

Bọn họ đã tiến vào động.

Tối tăm dần dần.

Tối dần.

Đen dần.

Sâu.

Dài.

Sơn động.

Sáng dần.

Sáng dần.

Sáng dần dần.

Bọn họ đã ra khỏi sơn động.

Cửa động có người.

Hai người.

Một người râu xõa ba chòm, mặt như quan ngọc (“quan ngọc”: loại ngọc tốt thời xưa người ta dùng làm trang sức trên mão), Đại vương ăn cát vừa thoáng gặp đã nhận ra người đó, mừng rỡ kêu lên: “Ôn tam ca!”, còn đi tới ôm y nữa.

Đâu có ngờ lại nghe Hiệu úy miệng méo thét lên một tiếng: “Tra Mỗ!”.

Tra Mỗ!!!

— Tra Mỗ là kẻ nghe lệnh tên thiến họ Ngụy làm chủ mưu sắp xếp hành động đuổi tận giết tuyệt Tiêu Hồn cô nương hậu duệ của Cao gia lần này.

Lão sao lại có mặt ở đây?

Lão sao lại ở cùng một chỗ với người “Lão Tự hiệu” phái đến tiếp ứng Tiêu Hồn cô nương!?

Chuyện này là sao đây?

Nếu có lầm lạc, thực ra là lầm lạc ở đâu!?

Hiệu úy miệng méo toàn gia bị Tra Mỗ hại chết, gã bị lão ép đến làm phản, dĩ nhiên có hóa thành tro cũng nhận ra lão!

Có điều lên tiếng trễ rồi, Đại vương ăn cát thót tim, nhưng Ôn Noãn đã ôm chặt lấy hắn.

Đại vương ăn cát vùng vẫy lần đầu chẳng động đậy được.

Vùng vẫy thêm lần nữa thì hơi lúc lắc được.

Hắn còn định toàn lực vặn vẹo, lại nghe Ôn Noãn thốt một cách ôn hòa: “Chớ có động đậy, mấy yếu huyệt Địa thương, Khí hộ, Khố phòng, Ưng thương, Lương môn, Thủy đạo của ngươi đều đã bị độc lực của ta khống chế, không muốn chết thì chớ có động đậy nữa”.

Đại vương ăn cát sựng người.

Không cọ quậy nữa.

Vì hắn biết Lời nói của Ôn Noãn là sự thật.

Hắn chỉ có thể khản giọng rống lên: “Mau lui!”.

Đâu có đợi Đại vương ăn cát hét lên câu đó, bọn họ đang lui.

Dốc hết toàn lực: lui nhanh.

— Đối phương đã mai phục tại đây, tất nhiên đã nắm chắc phần thắng, có ham đánh cũng vô ích!

— Giữ cho được núi xanh, giữ toàn thân mà thoái rồi hãy nói! (Dựa theo câu tục ngữ: “Lưu đắc thanh sơn tại, y cựu hữu sài thiêu” – núi xanh mà còn thì lo gì không có củi đốt).

Lương Thương Trung, Kim Lão Cúc, Hiệu úy miệng méo lập tức hộ tống Tiêu Hồn cô nương và Tiểu thư thư toàn lực lui mau.

Lương Thủy đằng sau chạy lên đón.

— Chắc gã đã phát hiện tình huống hung hiểm trước động, muốn chạy đến chi viện!

Lương Thương Trung liền quát: “Đừng qua, mau bảo vệ cô nương đi…”.

Đi đâu có được.

Vì huyệt đạo của y đã bị người ta chế ngự.

Kẻ chế ngự y là Lương Thủy.

Thủ hạ tâm phúc của y.

— Người y chẳng đề phòng một chút xíu nào.

Hiệu úy miệng méo cũng lập tức phát hiện ra.

Gã chỉ còn nước toàn lực liều mình.

Liều mình đâu có được.

Vì khớp xương của gã đã bị người ta dùng Suất Bi Thủ bấu chặt.

Kẻ bấu giữ gã là Kim Lão Cúc.

Đại vương ăn cát bị Ôn Noãn chế ngự, Hiệu úy miệng méo bị Kim Lão Cúc bấu giữ, Lương Thương Trung bị Lương Thủy chộp bắt, bất thình lình năm chủ tướng bên phe quần hiệp có hai bội phản, ba bị ám toán, hoàn toàn mất đi năng lực tác chiến. Xong rồi, hoàn toàn thất bại rồi.

Chỉ còn nước như cá thịt trên thớt mặc cho người ta cắt xẻ.

Hiệu úy miệng méo vành mắt muốn toét ra, khản giọng: “Ngươi! Ngươi còn kêu bọn ta đừng sợ thất bại, ngươi lại…”.

“Kẻ nói không sợ thất bại nhất định là kẻ lừa gạt!”. Kim Lão Cúc dương dương tự đắc: “Ta sợ thất bại, nhưng ta lại thích khiến cho người ta thất bại. Bị phản bội vĩnh viễn là cái khiến cho người ta có cảm giác thất bại nặng nề nhất”.

Gã không ngờ còn nhỏ dãi cười hỏi: “Sao rồi, cảm giác đó có dễ chịu không?”.

Đến nước này, quần hiệp đã hoàn toàn suy sụp.

Hoàn toàn mất đi sức chiến đấu.

— Mười một chiến sĩ còn lại của Đại vương ăn cát cũng bất lực, đành mặc cho người ta mổ thịt.

Bởi Tra Mỗ vừa phất tay, trước động sau động có biết bao nhiêu là nha sai, thái giám và cấm vệ quân, cho tới cao thủ của Kiếp Sát phái, Dưỡng Thần đường, Phá Hoại bang, Đồ Quỷ ốc bao vây trùng trùng điệp điệp.

Ngàn khốn vạn khó đến được nơi đây…

Nào có ngờ lại là một con đường cùng. “Đúng. Ta quên nói cho các người biết”. Kim Lão Cúc cao cao hứng hứng nói: “Ta là tổng đường chủ của ‘Đồ Quỷ ốc’. Có ta hạ lệnh, mọi người đương nhiên bất tất phải hạ thủ đánh các ngươi trong vùng ‘Đồ Quỷ ốc’”.

Tiêu Hồn đến nước này mà lại trấn định hơn các cao thủ khác. Có lẽ nàng đã hư thoát, đại khái niềm bi thương không lấn lướt được nỗi thất vọng xuôi tay buông thả, mạng chỉ có một, chết đi là xong. Nàng vuốt ve con mèo trong lòng, bình tĩnh hỏi: “Nói như vậy, Tuyệt đại đơn kiêu cũng do ngươi hại chết?”.

“Y quả là một tên rất hung hãn”. Kim Lão Cúc chẳng giấu giếm: “Muốn thu thập các ngươi, trước hết ta phải giải quyết y. Nói thực giải quyết y cũng đâu phải dễ, ta chỉ còn nước hạ độc, y đã trúng độc mà cũng chạy thoát. Bất quá cũng vậy thôi, loại thuốc ta dùng là ta mượn của Ôn lão tam, gọi là “Không có thuốc giải”. Độc dược thực sự không có thuốc giải như vậy, y dứt khoát phải chết”.

Còn ai có thể hoài nghi lời nói của gã: vì độc của “Lão Tự hiệu” Ôn gia, hễ người của Ôn gia đã nhận là không thể giải thì cho dù Hoa Đà tái thế, cũng chẳng giải trừ được.

— Dược vật khác có lẽ còn có chỗ để tranh luận, nếu là độc dược thì hoàn toàn không.

Bản lãnh về mặt “độc dược”, “hạ độc”, “chế độc”, “giải độc”, “vận chuyển độc”, “buôn bán độc”, “tàng chứa độc”, “Lão Tự hiệu” Ôn gia tuyệt đối quyền uy giang hồ, độc tôn thiên hạ, chẳng ai bì được. Ngay cả cái độc phản phé Ôn gia cũng ưu tú hơn người.

Mọi người đều thừa nhận điểm đó.

Hơn nữa cũng chẳng một chút ngờ vực.

“Nói như vậy”, Tiêu Hồn chỉ Lương Thủy: “Lương Trà bị gã hại chết?”.

“Gã là ngũ đương gia của ‘Kiếp Sát phái’, tiềm phục trong ‘Thái Bình môn’ lâu lắm rồi”. Kim Lão Cúc hễ nghe hỏi là đáp: “Võ công của Lương Trà không cao, nhĩ lực lại tốt, có mặt gã thì rất trở ngại. Cái này gọi là giết một mà coi như thành toàn cho cả đám”.

“Để gã giết Lương Trà, dĩ nhiên có muốn đề phòng cũng đề phòng không được”. Tiêu Hồn hừ lạnh: “Tận tay giết chết huynh đệ của mình, không biết lòng dạ gã có cảm giác thế nào?”.

Ôn Noãn mỉm cười vuốt râu nói: “Ta lại muốn biết lòng dạ ngươi có cảm giác thế nào? Ngươi sắp chết rồi, lại là hạng nữ lưu, còn hiếu kỳ như vậy làm gì?”.

“Đúng”. Tra Mỗ cũng hứng chí thốt: “Ngụy công hạ lệnh nhất định phải giết ngươi, một cô gái đẹp đẽ như ngươi, giết đi thực đáng tiếc. Chi bằng ngươi theo ta, ta sẽ cầu xin công công giùm, có khi ngươi bảo vệ được cái mạng quèn đó, sao hả?”.

Đôi mắt

Thông Tin
Lượt Xem : 2203
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN