--> Vô Danh Chưởng - game1s.com
Polly po-cket

Vô Danh Chưởng

Chương 1: Kỳ duyên trong đại nạn

Vùng Quế Lâm non nước hữu tình, phong cảnh đẹp tuyệt trần không nơi nào sánh kịp.
Núi đồi uốn lượn quanh co, cây cối xanh tươi bát ngát.
Trong những dãy núi đá, sơn động kỳ dị. Hang lớn, hang nhỏ, tầng tầng lớp lớp như một trận đồ.
Đêm hôm ấy, trong một hang đá ở gần Long Đằng nham…
Bầu trời không một vì sao, vầng trăng ẩn mình sau lớp mây đen kịt.
Không gian bao la mịt mùng, không một ánh đèn đuốc. Giữa thạch thất tối đen như mực, xòe bàn tay chẳng thấy được ngón nào.
Bỗng nhiên… Giữa bóng đêm nổi lên tiếng rên khe khẽ cùng nhịp thở gấp gáp. Tiếng thở càng lúc càng nhanh, càng to. Tiếng rên trộn lẫn với tiếng thở khò khè mỗi lúc càng thêm nặng nề u uất.
Tiếng rên như bị ai xuyên thấu tim gan, tiếng rên như quỷ khóc ma hờn, khiến ai nghe thấy phải ớn lạnh, dựng tóc gáy…
Tiếp đó…
Trong hang đá tối om bỗng xuất hiện hai đốm sáng bằng hạt đậu, cứ nhấp nháy liên tục như cặp đom đóm ma quái.
Những tiếng nói thều thào trong đêm :
– Ôi, gã Hắc Y Độc Tâm, dùng thủ đoạn xấu xa, bí mật hạ độc thủ. Ôi ta đã bị mất hết võ công do Ngũ Độc Nhiếp Hồn tán. Trong cơ thể ta độc tố đã bộc phát dữ dội quá rồi. Phương muội đưa Văn nhi lên Thiên Sơn lấy linh dược còn chưa về… Biết sao đây? Không, dù sao ta cũng phải sống, ta không thể chết ở nơi đây.
Người vừa rên rỉ vừa thốt ra câu nói chính là Nam Sơn kiếm khách Vương Đạt, trẻ tuổi, đẹp trai. Vợ của Vương Đạt là Ngọc Diện Tiên Tử, dù gia phụ là Hắc Y lão ma không đồng ý, nàng vẫn cùng chàng kết duyên vợ chồng, sóng bước bôn tẩu giang hồ và sinh được Văn nhi, đứa con trai thông minh, kháu khỉnh.
Cha nàng chẳng chịu buông tha, tiếp tục cho đệ tử là Hắc Y Độc Tâm truy sát Vương Đạt.
Trời tối đen như mực.
Gió lạnh buốt thấu xương.
Nhưng mồ hôi vẫn toát ra đầm đìa trên trán Vương Đạt. Chàng đau đớn vì chất độc hoành hành. Ngọn lửa hận thù ngùn ngụt bốc lên trong lòng người kiếm khách.
Tứ chi rã rời, Vương Đạt khập khểnh lết ra khỏi thạch thất, dùng toàn bộ sức lực đẩy cánh cửa đá thông ra ngoài đường hầm. Mắt chàng nảy đom đóm, hơi thở hổn hển, đứt đoạn, chàng vẫn cố gắng. Nhưng bỗng bụng chàng đau quặn.
Từ dưới bụng có một luồng khí nóng xông lên tận ngực. Toàn thân chàng run bắn, hơi thở dồn dập, hổn hển. Vương Đạt biết đó là Ngũ Độc Nhiếp Hồn tán đang tác oai tác quái. Trong lòng lại càng nổi lên những thèm muốn sự sống.
Đột nhiên… “Rầm” một tiếng, đá trên vách sụp xuống, từ một bên đường hầm xuất hiện làn ánh sáng yếu ớt chập chờn.
Vương Đạt hơi ngạc nhiên. Nhưng bất giác chàng mừng rỡ, nước mắt ứa ra lưng tròng.
Chàng sung sướng lẩm bẩm một mình :
– Hay quá, Phương muội đã về…
Vừa thoáng nghĩ, chàng đã vội vàng lê đôi chân nặng trĩu vừa chạy vừa bò ra cửa hang.
Có những tiếng nói thánh thót vang lên :
– Vương sư huynh… Anh ở đâu rồi, sư huynh?
Thần sắc của Vương Đạt lập tức thay đổi. Toàn thân chàng co lại, rồi run bắn như bị điện giật, chàng lùi từng bước thảng thốt như gặp phải ma quỷ trước mặt.
Giọng chàng thất thanh :
– Trời ơi, thì ra y thị… Sao lại gặp thị ở đây?
Câu hỏi vẫn tiếp tục vang dội hang động :
– Sư huynh, có phải sư huynh không, huynh ở đâu vậy?
Dán sát lưng vào vách đá, Vương Đạt đứng im, không nhúc nhích, thậm chí không dám thở mạnh.
Nhưng… Một ánh lửa lóe lên…
Một bóng người nhanh tựa lằn chớp, chỉ nhấp nhô mấy cái đã đến trước mặt Vương Đạt.
Nước mắt Vương Đạt bỗng trào ra, toàn thân tiếp tục run lên.
Người mới đến cầm trên tay một bó đuốc nên chàng nhìn thấy rất rõ. Nhịp tim đập thình thịch, chàng thều thào :
– Ôi, quả đúng là thị rồi…
Không khí bốn bề như đông cứng lại.
Kẻ kia dường như nghe được tiếng thở của Vương Đạt, mắt ả ta liếc ngang liếc dọc, ả vội lao mình về phía Vương Đạt đang dán lưng vào vách thạch thất rêu phong.
– Sư huynh, đúng là Vương huynh đây rồi.
Ả nói nhanh trong đà lao tới…
Song Vương Đạt đã hét lên :
– Không, hãy dừng lại, sư muội không được đến gần ta.
Khí huyết Vương Đạt như bị kích động khi thấy bóng người nữ, tâm thần hoảng loạn, dục tình trỗi dậy bừng bừng…
Cũng may là lý trí của chàng chưa bị mất hẳn, Vương Đạt quay ngoắt người lại, gục đầu vào vách đá, đôi vai run lên, chứng tỏ đang cố gắng kềm chế dục tình do chất độc ở trong cơ thể.
Người mới đến vẫn nghiêng mặt lướt tới chỗ Vương Đạt.
Chàng lại la lớn :
– Dừng lại, sư muội hãy đi ngay ra khỏi nơi này.
Cô gái giương tròn đôi mắt phượng, nàng hỏi lanh lảnh :
– Vương huynh, Vương huynh sao thế? Chẳng lẽ huynh không nhận ra muội nữa sao?
Vương Đạt từ từ quay mình lại, giọng chàng tức bực :
– Chính huynh biết muội là Long Tu Tâm nên mới khẩn cầu muội rời khỏi nơi đây, nếu không sẽ ân hận.
Cô gái xinh đẹp dưới ánh đuốc chính là Long Tu Tâm. Nàng cố gắng kìm nén sự bất mãn trong lòng,

ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 1466
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN