--> Hoàn Kiếm Kỳ Tình Lục - game1s.com
XtGem Forum catalog

Hoàn Kiếm Kỳ Tình Lục

Chương 1: KIẾM ẢNH CA THANH

Ráng chiều lan dần, gió muộn đưa lại khúc ca nhẹ nhàng, như trách móc như quyến luyến, như khóc như than, cứ quanh quẩn trong rừng. Lời ca hết sức réo rắt, giữa sơn cốc bỗng xuất hiện một con tuấn mã.

Kị khách là một bạch y thiếu niên giục ngựa băng băng nhằm hướng tiếng ca ban nãy, hình như hắn quyết tâm đuổi theo thiếu nữ vừa hát khúc ca ấy. Nhưng chỉ thấy trời non tịch mịch, sương chiều âm u, thở dài ngâm rằng:

- “Dịch thủy tiêu tiêu tây phong lãnh Tráng sĩ nhất khứ bất phục hoàn Bính tử đãn bằng tam xích kiếm Thâm tình duy hữu phụ hồng nhan” (Dịch nghĩa:

- Sông Dịch gió tây thổi vù vù lạnh Tráng sĩ một đi không trở về Liều thân chỉ bằng ba thước kiếm Thâm tình chỉ phụ một hồng nhan) Ngâm rồi giục ngựa quay đầu, sau lưng không một bóng người, con ngựa này là một con tuấn mã, phi nuớc đại nhanh như chớp giật, thoáng chốc thiếu nữ đã cách xa muôn trùng.

Gã thiếu niên tên là Trần Huyền Cơ, nhận mệnh sư phụ, đi giết một tuyệt đại cao thủ mai danh ẩn tích tại Hạ Lan sơn, tuy nói y đối với thiếu nữ kia vô tâm, dù sau có tình ý đi nữa thì ngay lúc này y cũng quyết không để tiếng ca này cản trở.

Song tiếng ca đã khuấy động tâm hồn y, đáng tiếc thiếu nữ kia bị núi cao ngăn cách, không nghe được một tiếng thở dài, nhìn lại thì khóe mắt y đã lấp lánh hai giọt nước.

Gió chiều lành lạnh, cảnh sắc hoàng hôn càng lúc càng ảm đạm. Trần Huyền Cơ ngẩng đầu, trông xa thấy Hạ Lan sơn nơi cao nhân kia phong kiếm quy ẩn, trong lòng khẩn trương, lập tức quay đầu ngựa, nhằm hướng tây thẳng tiến.

Ra khỏi cửa cốc, là một sơn đạo gập ghềnh, Trần Huyền Cơ tâm lí trù trừ, tuy đang cưỡi tuấn mã, nhưng đêm hôm ở nơi sơn lộ hiểm trở này, cường địch lại cận kề, xét cho cùng không thể không đề phòng. Chính lúc không có chủ ý, bỗng nghe khoái mã hí gấp, đột nhiên thấy hai con ngựa tới gần, phía trước là một kị khách, xoay người một cái, đã nhảy xuống ngựa, quả là thân thủ nhất lưu.

Trần Huyền Cơ ghìm ngựa, nghe tiếng ngựa hí dài, trước vó ngựa đã có một người đứng. Trong nháy mắt, Trần Huyền Cơ nhảy xuống, coi lại thì trước đầu ngựa là một thiếu niên mày rậm mắt to thần tình thô hào, khuôn mặt lạnh lẽo không chút biểu tình, dưới cảnh sắc hoàng hôn, càng thêm âm trầm khủng bố.

Trần Huyền Cơ khẽ rùng mình, cung tay nói:

- “Thượng Quan huynh, hạnh hội hạnh hội”.

Thiếu niên thô hào ấy “hừ” một tiếng, nói:

- ” Là ngươi, đích thị là hạnh hội. Vận Lan đâu?” Trần Huyền Cơ nói:

- ” Nàng ở phía sau, huynh xuyên qua sơn cốc này, may ra có thể gặp được nàng ta.” Thiếu niên dương đôi mày kiếm, sắc mặt càng âm trầm, nói:

- “Như vậy là nàng đuổi theo ngươi tới đây?” Trần Huyền Cơ mặt đỏ lên, nói:

- “Thượng Quan huynh chớ nên giễu cợt như thế” Thiếu niên ấy đột nhiên động nộ, quát lên:

- “Ai đùa gì với ngươi, ta chỉ hỏi ngươi, ngươi có yêu nàng hay không?” Trần Huyền Cơ kêu lên:

- “Thượng Quan huynh, những lời này sao có thể nói ra được? Ta đối với Vận Lan tỉ tỉ trước nay chưa hề có dị tâm.” Thiếu niên ấy nói:

- “Nói như thế, ngươi đối với nàng chỉ là đùa cợt, dẫn dụ nàng thôi, bây giờ lại vứt bỏ nàng?” Trần Huyền Cơ biến sắc, cao giọng:

- “Thượng Quan huynh xem tiểu đệ là hạng người nào? Ta đối với Vận Lan đích thực chỉ có tình tỉ đệ, nói gì là hí lộng, dẫn dụ?” Thiếu niên ấy cười lạnh:

- “Nói như ngươi thì Vận Lan dẫn dụ nhà ngươi?” Trần Huyền Cơ nhíu mày, Tiêu Vận Lan xác thực có vướng mắc với y, nhưng nếu nói thật, há chẳng phải làm tổn thương đến danh dự nàng ta hay sao?

Thiếu niên thô hào ấy họ Thượng Quan, song danh Thiên Dã, trầm giọng nói:

- “Trần Huyền Cơ, ta muốn ngươi quay lại chỗ nàng!” Trần Huyền Cơ nói:

- “Ý huynh là thế nào?” Thượng Quan Thiên Dã nói:

- “Là tại ngươi không phải với Vận Lan. Ta bắt ngươi phát thệ, từ nay về sau, vĩnh viễn không phụ nàng, ngươi không được trái lời thề.” Lời nói chợt biến đổi thê lương, hướng về Trần Huyền Cơ như cầu khẩn.

Trần Huyền Cơ lùi lại hai bước, hạ giọng:

- “Thượng Quan huynh, đệ đã minh bạch tâm ý của huynh, huynh yêu mến Vận Lan tỉ tỉ, hà cớ lại buồn khổ trong lòng?” Thượng Quan Thiên Dã nói:

- “Phải, nguyên nhân khiến nàng vui vẻ chính là ngươi, ta quyết không làm nàng thương tâm, quyết không để ngươi bỏ rơi nàng.” Trần Huyền Cơ cười khổ nói:

- “Đệ nguyện làm mai nhân xe kim dẫn chỉ, không phải là Trương Quân Thụy gảy đàn trao thư. Đệ thành tâm chúc hai người nhân duyên mĩ mãn, Thượng Quan huynh, huynh hà tất phải nghi ngờ, khiến tiểu đệ khó xử.” Trần Huyền Cơ tự nghĩ lời nói của mình xuất phát từ tận đáy lòng, huống chi khắp thiên hạ đúng là nam nhân chỉ yêu một chiều, dù đối phương là ai cũng xem như tiên nữ không thể làm hại.

Nhưng Thượng Quan Thiên Dã là loại người tâm cao khí ngạo, tuy Trần Huyền Cơ lời nói tỏ ra tôn kính y rất mực, lại cứ cho rằng chàng nhượng Vận Lan lại cho mình như một món hàng. Y trong lòng tức giận mà không thể phát tác, Trần Huyền Cơ nói chuyện thành khẩn, y lại cho rằng hắn tự nhận mình chiến thắng, cố ý trào lộng. Loại người này tâm tư bệnh hoạn, tâm lí lại biến đổi liên hồi, Trần Huyền Cơ làm sao hiểu được?

Chỉ thấy Thượng Quan Thiên Dã sắc mặt trầm lại, song mục mở to, quát lớn:

- “Trần Huyền Cơ, nói nhảm vô ích, ngươi có chịu quay lại hay không?” Trần Huyền Cơ ngẩng đầu nhìn trời, trong lòng cực kỳ phiền não, nói:

- “Nhân huynh không lượng thứ, vậy đệ cũng không nói nữa. Nhưng tiểu đệ thân mang trọng trách, thỉnh cầu huynh nhường lối.” Nói chưa dứt, chợt nghe “soẹt” một tiếng, Thượng Quan Thiên Dã đã rút ra một đôi hộ thủ câu, lớn tiếng nói:

- “Ta quyết không buông tha một kẻ vô tình vô nghĩa như ngươi.” Trần Huyền Cơ làm gì có tâm tình mà tranh cãi, trong lòng mắng thầm:

- “Ta vô tình hay không, can gì tới ngươi chứ?” Thượng Quan Thiên Dã song câu xoay một vòng, kim quang lấp lánh, đã điểm tới trước mặt, quát lên:

- ” Còn không rút kiếm ra ư?” Trần Huyền Cơ phi thân tránh qua, kêu lên:

- “Thượng Quan huynh, khoan đã, nghe đệ nói một câu!” Thượng Quan Thiên Dã cười lạnh:

- “Phế ngôn, ngươi đừng nhiều lời nữa.” Trần Huyền Cơ nói:

- “Huynh muốn chỉ giáo, đệ đương nhiên không dám từ chối. Chỉ là hôm nay quả thật có việc bên mình, hẹn huynh sau mười ngày, nếu tiểu đệ không tới, tức là đã bị người sát hại, huynh bất tất phải nhọc lòng nhường nhịn đệ nữa.” Thượng Quan Thiên Dã nghe y nói không khỏi có chút kỳ quái, rùng mình, lập tức quát lên:

- ” Ngươi một thân công phu, công phu của ta cũng ngang ngửa ngươi vậy? Mau động thủ đi, ta quyết phân thắng bại một lần, để Vận Lan khỏi phải thương tâm nữa.” Song câu chia ra, một chiêu “Điện dực ma vân” tả hữu vây công, Trần Huyền Cơ bất đắc dĩ bạt kiếm đón đỡ, chỉ nghe đinh đang hai tiếng, câu kiếm giao nhau, Trần Huyền Cơ xuất kiếm cơ hồ để cho đối phương đoạt lấy.

Thượng Quan Thiên Dã cười hô hô nói:

- “Vận Lan khen ngươi kiếm pháp đạt tới đỉnh cao, xem ra không đúng như thế!” Trần Huyền Cơ vừa tức giận vừa buồn cười, nghĩ thầm:

- “Ngươi bất quá chỉ muốn hơn thua với ta, ta lại nhường ngươi sao?” Trường kiếm rung lên, trả lại một chiêu, tranh thủ thoát ra ngoài. Nhưng Thượng Quan Thiên Dã ngô câu kiêm cả câu kiếm hết sức thành thạo, đã chiếm được thượng phong, chiêu thức liên miên bất đoạn, câu quang lấp lánh, chặn hết đường lùi, Trần Huyền Cơ sao có thể dễ dàng thoát thân?

Mây muộn chầm chậm xuống chân trời, trời càng lúc càng tối. Đột nhiên phía sau có âm thanh nghe văng vẳng, Trần Huyền Cơ nghĩ thầm:

- “Lúc này không đi mau, Vận Lan mà đến, lại càng phiền toái!”.

Tinh thần đột nhiên phấn chấn, trường kiếm huơ lên, thân theo kiếm thế, xoay tít một vòng, chỉ thấy bốn phương tám hướng, kiếm quang tung bay, Thượng Quan Thiên Dã kinh ngạc, nhủ thầm:

- “Chẳng trách Lan muội lại yêu thích xú tiểu tử này như vậy, công phu của y đúng là không tầm thường”, ý niệm tốc thắng khởi lên, song câu lấp lóe, chiêu số ác liệt chưa từng có.

Tiếng vó ngựa từ xa tới gần, Trần Huyền Cơ đánh trả lại một kiếm, bức song câu của Thượng Quan Thiên Dã nghiêng qua, lùi lại một bước, khẽ quát:

- “Còn không mau nhường lối!” Trời đêm mờ mịt, một con ngựa xuất hiện ở sườn núi, thiếu nữ cưỡi ngựa dương thanh la lên:

- ” Huyền Cơ, ngươi động thủ với ai thế? A, cái gi? Là Thiên Dã ư? Các người còn không mau dừng tay cho ta!” Thượng Quan Thiên Dã kêu lên:

- “Tiểu tử này không chịu gặp nàng, là ta giữ hắn lại giúp nàng đó!” Trần Huyền Cơ kiếm bị song câu phong tỏa mọi bề, Thượng Quan Thiên Dã lại thủ hết sức kiên cố. Sơn lộ chật hẹp, nếu không hạ sát thủ thì không thể đánh bại hắn, thật sự khó mà cướp đường thoát đi được, chủ ý chưa quyết, đột nhiên nghe Thượng Quan Thiên Dã nói thế, chợt động tâm, nghĩ thầm:

- “Trước mặt Vận Lan nếu ta đánh ngã y thì mối nhân duyên của hai người họ vĩnh viễn không thể nào thành được!” Cao thủ tỉ võ, hơn thua chỉ trong nháy mắt, còn đang phân vân, thình lình, câu quang lóe lên, Thượng Quan Thiên Dã hai thanh kim câu đã rời khỏi tay, một chưởng vỗ tới, nhằm vào giữa ngực Trần Huyền Cơ, chỉ nghe Trần Huyền Cơ kêu lên một tiếng, đã văng ra xa tới một trượng.

Thượng Quan Thiên Dã một chiêu này vốn là cầu may. Y vứt song câu tập kích, phát chưởng đánh người, tuy nói thần diệu phi thường nhưng Trần Huyền Cơ võ công cao siêu trác tuyệt, ước chừng nhiều nhất cũng chỉ đẩy lùi được y, vãn hồi thể diện, tuyệt không thể ngờ y lại không phòng bị, một chưởng này đã đánh trúng ngực y.

Trong sát na ấy, Thượng Quan Thiên Dã ngây người ra. Chỉ nghe Tiêu Vận Lan run run nói:

- “Thiên Dã, Thiên Dã, ngươi làm gì thế? Sao ngươi lại ra tay nặng như vậy? Mau, mau, ngươi còn không đỡ y dậy?” Thượng Quan Thiên Dã định thần, vừa mới sải bước, bỗng nghe ngựa hí một tiếng, một bóng đen lăng không vút lên. Thượng Quan Thiên Dã làm sao ngờ được Trần Huyền Cơ thân mang trọng thương, còn có thể phóng lên lưng ngựa, trở tay vỗ mông ngựa một cái, khẽ hô một tiếng, thanh âm hết sức nặng nề, tựa như sau khi thụ thương bị ứ huyết ở yết hầu.

Thượng Quan Thiên Dã vội vàng phi thân chộp lại, trảo này không dụng lực, chỉ cách đuôi ngựa có ba tấc. Trần Huyền Cơ cả thân người phủ phục trên lưng ngựa, ghì chặt cổ ngựa. Con ngựa này đúng là chiến mã đã kinh qua huấn luyện, bị chủ nhân thúc giục, tung bốn vó nhanh nhẹn chạy đi, Thượng Quan Thiên Dã một trảo không trúng, con ngựa đã vượt qua khe núi.

Trong nháy mắt, nghe tiếng roi ngựa vút một tiếng, Tiêu Vận Lan phi ngựa đuổi theo đến nơi, một roi quất xuống, quát lên:

- ” Mau nhường lối!” Thượng Quan Thiên Dã máu nóng dồn lên, vừa hối hận vừa hổ thẹn, vừa đố kị vừa giận dữ, đủ thứ cảm xúc rối rắm trong đầu, hắn làm thế là vì Tiêu Vận Lan, nàng lại dùng roi đánh hắn! Hắn muốn lôi Tiêu Vận Lan xuống ngựa, muốn tát nàng một cái, lại muốn ôm nàng khóc lóc, nhưng mà hắn lại nhường nhịn, Tiêu Vận Lan đã đi rồi. Thượng Quan Thiên Dã không làm chủ được đành giục ngựa đuổi theo Tiêu Vận Lan.

Màn đêm tối đen, sơn thạch trập trùng, Tiêu Vận Lan cứ giục ngựa chạy nhanh. Vừa qua khỏi khe núi, đột nhiên trước mặt hiện ra một khối sơn thạch, con ngựa nhảy vọt lên, hất Tiêu Vận Lan lên không. Thượng Quan Thiên Dã giật mình, vội vàng nhảy lên tiếp ứng.

Tiêu Vận Lan ở giữa không trung lộn người một cái, rơi xuống đất, vừa vặn đối mặt với Thượng Quan Thiên Dã, chỉ nghe Tiêu Vận Lan “hừ” một tiếng, nói:

- “Ngươi hay lắm!” Một chưởng đã nhằm Thượng Quan Thiên Dã đánh tới, đến khi nhìn lại thì thấy chưởng tâm dính máu, nguyên lai Thượng Quan Thiên Dã đánh Trần Huyền Cơ một chưởng nhưng cũng bị kiếm khí của Trần Huyền Cơ làm cánh tay rách một đường. Tiêu Vận Lan ngây người, ngẩng đầu nhìn thấy Thượng Quan Thiên Dã thất kinh hồn vía, ngồi dựa vào khối sơn thạch, nước mắt chảy dài trên má.

Tiêu Vận Lan thở dài, thanh âm đột nhiên trở nên ôn nhu, nói:

- “Ngươi lớn như vậy còn khóc, không xấu hổ hay sao? Ngươi đưa ta xem, vết thương của ngươi còn đau không?” Nói rồi nhẹ nhàng xé vạt áo, giúp Thượng Quan Thiên Dã băng bó vết thương. Thượng Quan Thiên Dã đẩy tay ra, phát giác tay mình mềm nhũn không có khí lực, ngọc thủ Tiêu Vận Lan đã vuốt lên, y vô phương kháng cự, chỉ đành quay mặt đi, trong lòng không ngớt tự mắng mình.

Tiêu Vận Lan kêu “ôi” một tiếng, nói:

- “May mà không phạm vào xương cốt.” Thượng Quan Thiên Dã cười lạnh:

- “Ta có chết hay không cũng không can gì!” Tiêu Vận Lan nói:

- “Hà, các ngươi tội gì phải vì ta mà liều mạng chứ?” Thượng Quan Thiên Dã chợt quay đầu lại, khẽ nói:

- “Lan muội, ta há không biết tâm ý thật của ngươi ư? Ta là vì, là vì,… ôi, ta cũng vì muốn tốt cho hai người thôi! Một chưởng đó của ta tuy không nhẹ, nhưng y là người có võ công, thiết tưởng không đến nỗi mất mạng, chỉ cần ngươi vui lòng, Thượng Quan Thiên Dã ta dù tan xương nát thịt cũng không oán giận.” Tiêu Vận Lan thở dài:

- ” Bây giờ mà ngươi còn nói những lời như vậy ư? Tuy ngươi một chưởng không đánh chết y, nhưng y cũng đã thụ thương, sao tránh khỏi bị người ta giết chết chứ?” Thượng Quan Thiên Dã kêu lên:

- “Cái gì?” Tiêu Vận Lan nói:

- “Y nhận mệnh đi giết một người, người này đã tuyệt tích giang hồ trên hai mươi năm nay. Hai mươi năm trước y đã nổi danh là cao thủ nhất nhì, trải qua hai mươi năm, võ công của y lại càng thâm sâu khó lường!” Thượng Quan Thiên Dã rùng mình, đột nhiên nhớ tới lời nói của Trần Huyền Cơ, nếu sau mười ngày không đến, tức là đã bị người giết chết, thất thanh hỏi:

- “Người đó là ai?” Tiêu Vận Lan nói:

- “Ngươi có nghe qua cái tên Vân Vũ Dương chưa?” Thượng Quan Thiên Dã kêu lên:

- “Cái gì? Là Vân Vũ Dương à!” Thần sắc y biểu lộ có chút dị thường, Tiêu Vận Lan trong lòng phiền muộn, nói:

- “Ngươi có biết y ? ” Thượng Quan Thiên Dã nói:

- ’’Hai mươi năm trước, ta vẫn còn là một hài tử ba tuổi, sao có thể biết hắn ? Ngươi nói xem, sao y lại đi giết Vân Vũ Dương ?’’ Tiêu Vận Lan nói :

- ” Đó là một câu chuyện dài, ngươi nói giờ là năm Hồng Vũ thứ bao nhiêu ? ” Thượng Quan Thiên Dã nói:

- “Hiện tại là năm Hồng Vũ thứ ba mươi, chẳng lẽ ngươi không biết ?” Tiêu Vận Lan nói:

- “Ta tự nhiên là biết, nhưng có một bọn cô thần nghiệt tử mãi đến bây giờ vẫn không dùng lịch Hồng Vũ.” Thượng Quan Thiên Dã nói:

- “Ước chừng chỉ còn Trần Hữu Lượng và Trương Sĩ Thành mà thôi.” Tiêu Vận Lan nói:

- “Đúng thế. Chúng ta tuy xuất thế sau, nhưng cũng đã nghe trưởng bối nói qua. Năm đó cùng Hồng Vũ Gia tranh thiên hạ hết sức kịch liệt chỉ có hai người đó. Bọn họ từng kiến đô lập quốc, người xưng Đại Hán, kẻ dựng Đại Chu.” Thượng Quan Thiên Dã nói:

- “Nhưng việc Trần Huyền Cơ đi giết Vân Vũ Dương và chuyện này có liên can gì ?” Tiêu Vận Lan nói:

- “Trương Sĩ Thành năm đó được không ít võ lâm kỳ sĩ vang danh thiên hạ giúp đỡ, ngươi có biết không ?” Thượng Quan Thiên Dã nói:

- “Đầu tiên là Bành hòa thượng, tục gia tên gọi Bành Oánh Ngọc, nghe nói người này nội công thâm sâu, thiên hạ không có đối thủ.” Tiêu Vận Lan nói:

- “Đúng, còn ai nữa ?” Thượng Quan Thiên Dã nói:

- “Người thứ hai là Thạch Thiên Đạc, người này chỉ bằng một đôi thiết chưởng, đã đánh khắp Trung Nguyên.” Tiêu Vận Lan nói:

- “Còn nữa không ?” Thượng Quan Thiên Dã nói:

- “Cao thủ võ lâm đời trước, ta làm sao nhớ được nhiều vậy chứ ?” chớp mắt một cái, hình như muốn nói gì đó nhưng lại thôi.

Tiêu Vận Lan nói:

- “Người thứ ba chính là Vân Vũ Dương !” ngó lại Thượng Quan Thiên Dã, chỉ thấy Thượng Quan Thiên Dã ngây người không chút biểu tình. Xem tình hình, tựa hồ hắn đã biết từ lâu, nhưng lại muốn Tiêu Vận Lan nói ra trước.

Tiêu Vận Lan nói:

- “Trương Sĩ Thành hai mươi năm trước cùng Hồng Vũ Gia quyết chiến ở Trường Giang, thua trận bị bắt, lúc đó ông ta đã vùi thây ở Trường Giang. Thế nhưng thuộc hạ của ông ta trốn thoát cũng được một số, con trai ông ta nghe nói đã được Thạch Thiên Đạc cứu thoát. Bao nhiêu năm qua, thuộc hạ của Trương Sĩ Thành mai danh ẩn tích, mưu đồ tái khởi. Trần Huyền Cơ trước nay không hề kể thân thế y với ta, có điều ta biết tiền nhân của y cũng là thuộc hạ của Trương Sĩ Thành.” Thượng Quan Thiên Dã nói:

- “Nói như thế, Trần Huyền Cơ còn phải gọi Vân Vũ Dương là thế bá, sao lại đi giết ông ta ?” Tiêu Vận Lan nói:

- “Nghe nói Vân Vũ Dương bán chủ cầu vinh, Trần Huyền Cơ nhận mệnh sư phụ, chỉ có thể giết không thể tha ! Tình hình cụ thể thế nào, ta cũng không biết.” Thượng Quan Thiên Dã cười ha ha, nói:

- “Vân Vũ Dương nếu đúng vì nguyên nhân này mà bị giết, thứ lỗi cho ta không phục.” Tiêu Vận Lan nói:

- “Là thế nào ?” Thượng Quan Thiên Dã nói:

- “Thê tử thứ nhất của Vân Vũ Dương trong trận chiến ở Trường Giang đã bị giết, y há có thể đi phò trợ cho đương kim hoàng đế ư ?” Tiêu Vận Lan nói:

- “Làm sao ngươi biết chuyện này ? ” Thượng Quan Thiên Dã nói:

- “Thê tử thứ hai của Vân Vũ Dương chính là sư cô của ta.” Tiêu Vận Lan hết sức kinh ngạc, kêu lên:

- “Cái gì? Ngươi hóa ra là môn hạ Vũ Đương? Sao chưa từng nghe ngươi nhắc đến, cũng không thấy ngươi hiển lộ Vũ Đương kiếm pháp?” Trời đêm mờ mịt nhưng Thượng Quan Thiên Dã song mục sáng ngời, môi mấp máy, nhưng không nói một lời.

Vân Vũ Dương đích thực đã tục huyền, nữ nhân đó là con gái của thiên hạ đệ nhất kiếm hồi ba mươi năm trước – chưởng môn phái Vũ Đương – Mưu Độc Dật. Thượng Quan Thiên Dã gọi bà ta là sư cô, lẽ dĩ nhiên Mưu Độc Dật là sư tổ của y. Tiêu Vận Lan quen biết Thượng Quan Thiên Dã đã nhiều năm, chưa từng thấy y để lộ Vũ Đương kiếm pháp, bây giờ đột nhiên nghe y nhắc đến, trong lòng nghi hoặc.

Thượng Quan Thiên Dã cười khổ nói:

- “Ta chỉ học được sơ sài một chút Vũ Đương kiếm pháp, sao dám khoe khoang trước mặt mọi người, chẳng phải là làm nhục đến sư môn sao?” Tiêu Vận Lan thông minh thế nào, chỉ nhìn thần thái giọng nói của y, đoán y nhất định có nỗi niềm khó nói, trong lòng thầm nghĩ:

- “Thượng Quan Thiên Dã xưa nay đối với ta không hề giấu diếm, hà cớ gì đối với việc này lại giấu ta?” Đoán chắc sự tình vượt ra ngoài lí lẽ thông thường, không sao nghĩ ra, tuy nhiên lại không khỏi nghi ngờ, nghi vấn trong lòng càng thêm trầm trọng.

Bóng đêm càng dày đặc, vầng trăng từ từ mọc trên đỉnh núi, Tiêu Vận Lan thở dài nói:

- “Huyền Cơ thọ thương, đêm hôm ở nơi hoang sơn vắng lặng này, lấy ai chăm sóc y đây?” Thượng Quan Thiên Dã sắc mặt trắng bệch, hai mắt mở to giăng đầy những tia máu hồng, dường như bị xuất huyết. Tiêu Vận Lan trông thấy lạnh người, thấp giọng nói:

- “Ta không phải trách ngươi, ta chính là đang lo cho Huyền Cơ.” Thượng Quan Thiên Dã chợt nói:

- “Ngươi nói Huyền Cơ đi hành thích Vân Vũ Dương. Rốt lại Vân Vũ Dương ở chỗ nào?” Tiêu Vận Lan nói:

- “Nghe nói ở trên Hạ Lan sơn.” Những lời này vừa nói ra, Thượng Quan Thiên Dã nhảy vọt lên, nói to:

- “Lan muội yên tâm, nếu ta không tìm được Huyền Cơ cũng không quay lại ! ” trong nháy mắt đã biến mất vào rừng đêm, Tiêu Vận Lan dù muốn đuổi theo cũng không đuổi kịp.

Núi cao trăng lạnh, vắng vẻ tịch mịch. Tiêu Vận Lan bồi hồi nhìn lại bóng mình, trong lòng mờ mịt. Trần Huyền Cơ đã đi rồi, Thượng Quan Thiên Dã cũng đi mất. Trên núi chỉ còn lại bóng dáng của chính nàng, như là rơi vào ngõ cụt vậy.

Sơn cốc tĩnh lặng kinh người. Nhờ vào ánh trăng, nàng lờ mờ phân biệt được dấu vết phía trước. Đó là vết chân ngựa của Trần Huyền Cơ, Tiêu Vận Lan kêu to:

- “Huyền Cơ, Huyền Cơ, ngươi ở chỗ nào? Đợi ta với ! “, nàng biết con ngựa của Trần Huyền Cơ là một con tuấn mã, lúc này chẳng biết đã chạy phương nào, nhưng nàng vẫn đuổi theo, mặc dù tuyệt không có chút hi vọng lần theo dấu vết.

Trần Huyền Cơ không lường trước được việc đi không đến nơi, lại bị Thượng Quan Thiên Dã đánh một chưởng đích thực không nhẹ. Đã thế lại gắng gượng lên ngựa chạy một quãng đường, lúc này cảm thấy ngực bị bế tắc, đầu nhức như búa bổ; dần dần thần trí hôn mê, trong đầu hiện ra rất nhiều ảo ảnh. Y nhớ đồng môn mở tiệc rượu tiễn hành, người nào áo mũ cũng trắng như tuyết; bên tai thoảng nghe tiếng ca thê thiết của Tiêu Vận Lan, tựa hồ như ở ngay sau lưng y.

Trong lòng y kêu lên:

- “Ta không thể chết, ta không thể chết được ! ” đột nhiên, nghe tiếng ngựa hí, cảm giác như xuyên qua một đám mây cao ngất, lại như rơi xuống vực sâu không đáy, cơ thể lạnh lẽo khác thường. Nguyên lai con ngựa trượt chân, ném y rớt vào giữa khe núi.

Trong cơn hôn mê, hình như có một bàn tay mềm mại xoa ngực cho y, lẽ nào là Tiêu Vận Lan ? Y cũng không biết. Y cố mở mắt, nhưng mà lực bất tòng tâm, chỉ thấy người lạnh buốt, trong lòng dâng lên một ý ấm áp, dễ chịu phi thường, mơ mơ hồ hồ chìm vào giấc ngủ.
Chương 2: KHINH LIÊN MẬT ÁI

Cũng không biết là bao lâu, Trần Huyền Cơ tựa như gặp ác mộng mà tỉnh lại. Y cưỡi ngựa ngàn dặm, đêm hôm giao đấu ở nơi hoang sơn, những việc đã qua đều rõ mồn một nhưng lúc này lại không để tâm lắm.

Trần Huyền Cơ chuyển mình, trong lòng cực kì lấy làm lạ:

- “Ồ, ta đang ở đâu thể này? Thượng Quan Thiên Dã đâu? Tiêu Vận Lan đâu? Còn ngựa ô truy của ta nữa? Đây là nơi nào?” Ánh triều dương chiếu qua rèm cửa lưu li làm y chói mắt, gió thổi nhè nhẹ, u hương không ngớt thấm vào lòng người.

Trần Huyền Cơ tinh thần sảng khoái, bỗng nhiên ngồi dậy, kêu thất thanh:

- “Ta về nhà lúc nào thế này?” Việc này quả thật lạ lùng! Y đưa tay dụi mắt, cắn cắn ngón tay, quả không phải là mơ!

Y rõ ràng đã một mình một ngựa đến Hạ Lan sơn, cách xa quê nhà vạn dặm, chẳng lẽ đã ngủ cả trăm đêm, được người đưa về nhà trong giấc mộng? Trên đời này quả thực có thần tiên, chỉ trong một đêm đã đưa y rời khỏi Hạ Lan sơn ngược Bắc trở về nhà? Khả năng này tuyệt đối không thể xảy ra, nhưng cũng không phải y đang nằm mơ. Ở hướng nam có một dãy cửa sổ, rèm cửa làm bằng lưu li, ngoài cửa sổ bóng mai nghiêng nghiêng, chính giữa phòng là tủ sách, rõ ràng là thư phòng của y.

Ngoài phòng có tiếng bước chân đưa lại, Trần Huyền Cơ gắng gượng bước xuống giường, lớn tiếng kêu:

- “Mẫu thân!” Đột nhiên nghe có tiếng cười khúc khích, một thiếu nữ vén rèm bước vào. Lông mày như trăng lưỡi liềm, miệng như anh đào, ánh mặt trời làm hai má ửng hồng, lộ ra vẻ xinh đẹp rạng ngời, lại có vài phần ngây thơ khả ái, khiến Trần Huyền Cơ nhìn đến ngây người.

Chỉ nghe thiếu nữ cười nói:

- “Tốt rồi, có thể ra khỏi giường được. Thế nào, tưởng đây là nhà của ngươi sao?” Trần Huyền Cơ trong lòng kinh ngạc hết sức, nghĩ:

- “Ồ, đây đúng không phải là nhà mình!” Thiếu nữ thong thả bước tới, giọng nói như hoa lan, mỉm cười nói:

- “Ngươi mang theo bảo kiếm, cưỡi tuấn mã, xem ra đúng là đại hài tử, vừa tỉnh lại đã gọi mẹ!” Trần Huyền Cơ nói:

- “Cô nương quý tính là gì? Sao ta lại ở đây?” Thiếu nữ cười nói:

- “Ta chính là muốn hỏi ngươi vấn đề này. Sao ngươi lại bị người đả thương đến nông nỗi này? Nếu không phải nhà ta có một ít tiểu hoàn đan, ngươi phải dưỡng thương chí ít là nửa năm.” Trần Huyền Cơ vội vàng nói:

- “Đa ta cô nương ra ân cứu mạng, dám hỏi cô nương đây là địa phương nào?” Thiếu nữ cười khanh khách nói:

- “Đây là nhà ta. Ngươi sợ nơi này không tốt ư?” Trần Huyền Cơ mở to mắt, xem lại lần nữa, trên vách tường treo một bức “Trường Giang thu dạ đồ”, mặt trăng treo cao, trên sông có năm ba tốp chiến thuyền, phía sau là một thành trì, khí thế rất lớn, mặt tranh đề một bài thơ:

- “Thùy bả Tô Hàng khúc tử âu Hà hoa thập lí quế tam thu Thùy tri hủy mộc vô tình vật Khiên động Trường Giang vạn cổ sầu” (Dịch nghĩa:

- Ai hát khúc Tô Hàng Hoa sen nở mười dặm, quế rộ ba mùa thu Ai biết hoa cỏ là vật vô tình Khiến cho Trường Giang vạn cổ sầu” Trên tường còn treo một cây bảo kiếm cổ xưa, đúng là có một không hai. Nhìn kỹ lại thì gian phòng này bài trí so với thư phòng của mình có chỗ bất đồng. Tuy nhiên rèm cửa lưu li, cành mai ngoài cửa thì lại giống biết bao.

Thiếu nữ thấy Trần Huyền Cơ ngẩn ra như người say, hé miệng cười nói:

- “Thế nào?” Trần Huyền Cơ nói:

- “Gian phòng này bài trí rất thanh nhã, nhưng sao lại làm một loạt cửa sổ như thế?” Nên biết thời xưa nhà cửa tuy lớn nhưng lại rất ít cửa sổ. Dùng lưu li phỉ thúy của Bắc Kinh làm rèm cửa, ngoài vùng Giang Nam, những nơi khác rất hiếm thấy.

Thiếu nữ ấy thấy Trần Huyền Cơ vừa tỉnh đã quay qua hỏi chuyện này, có phần kì lạ, tủm tỉm cười, nói:

- “Căn phòng này là gia gia ta đích thân bài trí đó.” Trần Huyền Cơ vịn vào vách tường, chầm chậm tới gần cửa sổ, trong sân đúng là có cành mai vàng đang nở rộ, mùi hương thanh nhã, khiến người say mê. Trần Huyền Cơ trong lòng thanh thản, nhẹ nhàng ngâm:

- “Song khai nghênh hữu nhật Liêm quyển ấp thanh phân (nghĩa là:

- mở cửa đón mặt trời buổi sớm, rèm cửa giữ lại mùi hương thơm mát) Hoa mai đầy sân, tự nhiên là phải làm nhiều cửa sổ!” Thiếu nữ ngơ ngẩn một hồi mới thốt lên:

- “Ồ, ý nghĩ của ngươi thật giống với gia gia ta. Gia gia ta cũng nói vậy, làm nhiều cửa sổ cho nắng chiếu vào, hương hoa đầy nhà làm cho tinh thần mọi người khoan khoái dễ chịu.” Trần Huyền Cơ trong lòng hết sức kì quái, nói:

- “Đây không phải là ý nghĩ của ta, cái này thật là khó nói.” Thiếu nữ hỏi:

- “Là thế nào?” Trần Huyền Cơ ngừng lại một chút, trong lòng có điều khó nghĩ, nói:

- “Thư phòng của ta và thư phòng của ngươi gần giống nhau, là mẫu thân ta bài trí.” Thiếu nữ rất hâm mộ, nói:

- “Ngươi có được mẫu thân tốt như vậy, đúng là phúc khí!” Trần Huyền Cơ từ nhỏ cùng với mẫu thân nương tựa lẫn nhau, nghe thiếu nữ ca tụng mẫu thân y như vậy, không khỏi cao hứng, vui vẻ:

- “Võ công của ta là do mẫu thân đích thân dạy dỗ!” Thiếu nữ nói:

- “Đáng tiếc mẫu thân ta nhiều năm nay luôn ở trong phòng, một năm có được mấy ngày thấy ánh dương quang.” Trần Huyền Cơ nói:

- “A! Nguyên là bá mẫu ở trong. Ta muốn vào bái kiến người.” Thiếu nữ nói:

- “Mẹ ta cơ thể không khỏe, cả năm dưỡng bệnh trong phòng, ngay cả cửa chính cũng không muốn ra, lại càng không nói đến việc tiếp khách.” Trần Huyền Cơ thấy nàng lông mày nhíu chặt, lấy làm ân hận. May mà thiếu nữ lại mở miệng cười, nói tiếp:

- “Ra là võ công của ngươi do mẫu thân dạy, so với phụ thân ngươi thì thế nào ?” Trần Huyền Cơ u ám:

- “Phụ thân đã mất từ lúc ta sanh ra rồi!” Thiếu nữ “A” một tiếng, nhất thời không biết nói gì.

Trần Huyền Cơ càng nghĩ càng cảm thấy nơi này cổ quái, không nhịn được bèn hỏi:

- “Ta là Trần Huyền Cơ, dám hỏi phương danh của cô nương, lệnh tôn có ở nhà không?” Thiếu nữ lại cười khúc khích:

- “Ta không cần ngươi báo đáp, ngươi hà tất lải nhải không ngừng vấn đề này chứ?” Trần Huyền Cơ sắc mặt ửng hồng. Phải biết giang hồ vốn có nhiều điều kiêng kị, huống chi đây là một thiếu nữ, mới gặp lần đầu đã gặng hỏi danh tính. Quả là việc hi hữu chưa từng có, tuy là hiếu kì vẫn không được phép, trừ phi xác định không phải nội gian.

Thiếu nữ ngẩng đầu nhìn ánh mặt trời:

- “Ngươi đã ngủ mê mệt một ngày đêm rồi, bụng lúc này có lẽ đã đói, ngươi tạm chờ một lát.” Cười rồi vén rèm bước ra, đến cửa đột nhiên quay đầu lại, khẽ nói:

- “Nói cho ngươi biết vậy, ta họ Vân!” Trần Huyền Cơ trong lòng chợt lạnh, thiếu nữ kia họ Vân! Lẽ nào, lẽ nào… nghĩ rồi lại tự mình giải đáp:

- “Trong thiên hạ họ Vân không hiếm, có đâu lại gặp sự trùng hợp như thế?” Tuy rằng tự trả lời, nhưng trong lòng vẫn còn phiền muộn bất an. Y cố gắng khoa tay múa chân, phát giác thể lực đã khôi phục được vài thành, thầm nghĩ:

- “Thượng Quan Thiên Dã đánh ta một chưởng không nhẹ, thiếu nữ này lại có đan dược công hiệu như vậy, xem ra nhất định là võ lâm thế gia”. Lại ngẩng đầu nhìn thanh cổ kiếm treo trên tường, nhịn không được bèn lấy xuống, rút kiếm ra, chỉ thấy thân kiếm lộ ra một luồng thanh quang mờ mờ ảo ảo. Trần Huyền Cơ tự nhận mình là hành gia, vừa nhìn thấy đã biết đây là thần vật lợi khí hiếm có trên thế gian, không khỏi ngây người ra, nhủ thầm:

- “Vị Vân cô nương này lại có thể tin cậy ta như vậy. Bảo kiếm treo tại đây, không sợ ta trộm đi sao!”; cúi đầu nhìn, trên chuôi kiếm có khắc hai văn tự cổ hình thù quái dị, càng nhìn càng khiến Trần Huyền Cơ như rơi vào màn mây mù mịt.

Hai cổ tự trên cán kiếm là loại Chung Đỉnh văn. Trần Huyền Cơ vốn không biết loại văn tự này, nhưng lúc y ở nhà ngoại tổ xem thi tập đã từng thấy qua. Mẫu thân y từng nói hai chữ đó là “Côn Ngô”, chính là tên một thanh bảo kiếm thời cổ. Ngoại tổ phụ của Trần Huyền

Cơ không có con trai, nên sau khi Trần Huyền Cơ sanh ra, liền được đổi theo họ mẹ, cô tử quy tông, kế thừa hương hỏa Trần gia. Ngoại tổ phụ y là Trần Định Phương, thời Nguyên mạt nổi danh là một thi nhân, văn võ toàn tài, mệnh danh là võ lâm song tuyệt, ông ta có một tập thơ vịnh Côn Ngô bảo kiếm, thơ viết:

- “Truyện gia quý ngã vô châu ngọc Kiếm hạp thi nang trân trọng tồn Đãn nguyện nhân gian lưu hiệp khí Bất giáo hồ thử cảm tương xâm” (Dịch nghĩa:

- Vật quý gia truyền châu ngọc không sánh bằng Hộp kiếm túi thơ trân trọng giữ gìn Chỉ mong chốn nhân gian lưu hiệp khí Dạy cho bọn chuột cáo không dám xâm phạm) Trong ý tứ, tựa hồ Côn Ngô bảo kiếm này là bảo vật gia truyền của nhà ngoại tổ y. Đã có lần y hỏi mẫu thân, nhưng mẫu thân y nói chưa từng thấy qua, có điều lúc trả lời câu hỏi của y thì úp úp mở mở, thần sắc hết sức bi thương. Những sự việc đó trước nay Trần Huyền Cơ luôn ghi nhớ trong lòng. Không ngờ hôm nay tại nơi cổ quái này lại thấy bảo kiếm, không lẽ đây chính là bảo kiếm gia truyền của ngoại tổ phụ? Hay là chủ nhân mang từ nơi khác đến? Còn đang trầm tư, đột nhiên nghe tiếng bước chân bên ngoài, Trần Huyền Cơ vội vàng treo bảo kiếm lên tường. Chỉ thấy thiếu nữ tay bưng một chiếc khay, bên trên có một nồi cháo nóng, còn có hai món thức ăn.

Thiếu nữ ấy nói:

- “Ngươi vừa mới bị thương, ăn một chút cháo đi. Này, ngươi lại nghĩ gì vậy?” Dõi theo hướng nhìn của Trần Huyền Cơ, thốt cười:

- “Hóa ra là ngươi bận xem bảo kiếm.” Trần Huyền Cơ mặt mũi đỏ bừng, ngượng ngùng cười nói:

- “Ta xem thanh kiếm này có điểm kì quái.” Thiếu nữ hỏi:

- “Thế nào?” Trần Huyền Cơ đáp:

- “Tựa hồ là một thanh cổ kiếm.” Thiếu nữ nói:

- “Đúng vậy, gia gia ta nói, bảo vật này là do luyện kiếm sư thời chiến quốc Âu Dã Tử lưu lại, nhãn lực của ngươi quả không tệ.” Trần Huyền Cơ nói:

- “Nói vậy đây là bảo kiếm gia truyền của nhà cô nương?” Thiếu nữ cười nói:

- “Đương nhiên là đồ vật gia truyền của nhà ta rồi, nếu không sao lại treo ở đây? Gia gia ta quý trọng bảo bối này nhất, bình thường người khác không được phép động vào. Có lẽ đợi đến sinh nhật mười tám tuổi của ta, gia gia mới chịu truyền lại ch

cho ta.” Nói xong đột nhiên đỏ mặt tựa hồ hối hận để Trần Huyền Cơ biết tuổi thật của mình.

Trần Huyền Cơ nói:

- “Nói như thế, Vân cô nương nhất định là võ công được gia truyền rồi.” Thiếu nữ cười nói:

- “Nói cái gì mà võ công gia truyền chứ? Gia gia ta nói, ta còn chưa học được ba phần võ công của ông.” Trần Huyền Cơ thấy thiếu nữ ngây thơ hồn nhiên, mạnh dạn nói:

- “Cô nương quá khách khí rồi. Có thể cho ta được mở rộng tầm mắt không?” Thiếu nữ cười nói:

- “Võ công của ngươi hơn ta gấp mười lần, ta sao dám múa rìu qua mắt thợ chứ?” Trần Huyền Cơ nói:

- “Cô nương thấy qua võ công của ta lúc nào thế?” Thiếu nữ nói:

- “Ngươi bị trọng thương, chỉ một ngày đêm lại có thể hồi phục, tuy nói là nhờ công dụng của tiểu hoàn đan, nhưng nếu không có căn cơ võ công thâm hậu, làm sao có thể hồi phục nhanh như vậy? Xem ra ngươi so với gia gia ta e rằng không kém hơn bao nhiêu đâu. Tiếc là người đã ra ngoài, nếu không ngươi có thể cùng ông đàm luận.” Trần Huyền Cơ nói:

- “Tuy ta vô duyên bái kiến lệnh tôn, nhưng nghe cô nương nói, có lẽ lệnh tôn đại nhân là danh gia võ học, ta lại càng muốn được cô nương chỉ giáo.” Thiếu nữ thẹn thùng:

- “Ta chưa từng trải, từ trước đến nay chỉ biết có phụ thân, tự mình khen ngợi mình, chỉ khiến ngươi chê cười mà thôi. Thôi được, ta không có món ăn ngon, chỉ cho ngươi ăn cháo, đành phải múa kiếm một lát vậy, ngươi nhất định phải chỉ giáo cho ta nhé!” Trần Huyền Cơ vui vẻ nói:

- “Cổ nhân có nói, đọc Hán thư là có thể rõ ràng, ta bây giờ được xem cô nương múa kiếm, lại càng ao ước được như cổ nhân.” Thiếu nữ nói:

- “Ngươi thật là khéo nói!” Dịu dàng mỉm cười, tiểu yêu gập lại, vén tay áo cầm kiếm, nhẹ nhàng xuất kiếm, chỉ thấy kiếm quang đầy phòng, khí lạnh nhập thân. Trần Huyền Cơ thất kinh, cố nhiên đây là bảo kiếm, nhưng kiếm pháp quả thật lợi hại, có thể nhân lúc người ta sơ ý tiện tay đả thương, mỗi một chiêu đều ẩn tàng biến hóa cực kì tinh vi, kì diệu khôn lường. Kiếm thế càng lúc càng nhanh, đột nhiên thiếu nữ như hóa thành vô số bóng ảnh, kiếm quang tỏa ra tứ phía, quả thực như thủy ngân rơi trên mặt đất, mưa hoa lả tả.

Trần Huyền Cơ không kềm được, há miệng hít một ngụm lương khí, trong lòng tự nhủ:

- “Sư huynh đệ đồng môn đều khen ta kiếm thuật đã học thành, nhưng nếu cùng so kiếm với thiếu nữ này, chỉ e vị tất đã thắng được nàng ta.” Trần Huyền Cơ tuy niên kỷ còn trẻ, nhưng đối với các loại kiếm pháp trứ danh trong võ lâm đều hiểu rất rõ, vậy mà không nhìn ra tông phái của thiếu nữ này, phát giác thân pháp, bộ pháp của nàng ta có chút tương tự với Vũ Đương kiếm pháp, nhưng xuất thủ kì diệu thần tốc hơn nhiều, tự mình đã thấy qua Vũ Đương kiếm pháp rồi mà vẫn không nhìn kịp. Đột nhiên nghe thiếu nữ ngâm nga giữa màn kiếm quang bay lượn:

- “Miễu không yên, tứ viễn thị hà niên, thanh thiên trụy trường tinh! Huyễn thương nham vân thụ, danh oa kim ốc, tàn phách cung thành. Tiến kính toan phong xạ nhãn, kiếm thủy nhiễm hoa tinh. Thì nhận song uyên hưởng, lang diệp thu thanh. Cung lí ngô vương trầm túy, thiến ngũ hồ quyện khách, độc điếu tỉnh tỉnh. Vấn thương ba vô ngữ, hoa phát nại thanh? Không các bằng cao xử, tống loạn nha tà nhật lạc ngư đinh. Liên hô tửu, cầm thai khứ, thu dữ vân bình.” Kiếm ảnh ca thanh, cả hai đều tuyệt diệu, Trần Huyền Cơ nghe đến ngây người. Trong lòng thầm nghĩ:

- “Nghe âm thanh tựa hồ cảm khái sự biến Cam Châu, lại tự bi thương về thân thế, “Cung lí Ngô vương trầm túy” là ý chỉ Ngô vương Phù Sai thời Chiến Quốc, còn chỉ người cùng Chu Nguyên Chương tranh đoạt thiên hạ, tức là Trương Sĩ Thành xưng đế Tô Châu?” lại nhìn đến bức “Trường Giang thu nguyệt đồ” trên tường, động tâm, một câu ra đến miệng lại thu vào.

Thiếu nữ kiếm quang thu về, mỉm cười nói:

- “Người ngủ mê bên cửa sổ nói thơ như lâu đài thất bảo, viết ra lại không được một đoạn, may mà bát thanh Cam Châu hãy còn được chú trọng.” Trần Huyền Cơ đỏ bừng mặt, tự thẹn thi từ đọc được quá ít, nguyên đó là bài từ của thi nhân thời Nam Tống Ngô Văn Anh, trong lòng nghĩ thầm:

- “Ngô Văn Anh chỉ làm thơ từ trong nhà, không thể nói là danh tiếng lẫy lừng, nhưng vị Vân cô nương này lại chọn mà xướng họa, lại hàm ý chuyện gần đây, không biết là cố ý hay là vô tình nữa? Nếu cố tình dùng từ thử ta, nàng ta cũng thật là thông minh tuyệt đỉnh.” Trần Huyền Cơ hết sức nhẫn nại, mặt không lộ chút biểu tình, chỉ nghe thiếu nữ vẫn còn cười khanh khách, nói:

- “Ta múa kiếm để ngươi ăn cháo, nhưng ngươi ngay cả đôi đũa cũng không thèm động đến.” Trần Huyền Cơ cười nói:

- “Cô nương kiếm thuật tuyệt diệu, ta xem đến nỗi quên mất.” Cúi đầu nhìn, cầm lấy đũa, lại nhìn đến hai đĩa thức ăn, một chay một mặn. Mặn là thịt xông khói tùng, đích thị là một món ăn tinh xảo của Tứ Xuyên, dùng thịt ba rọi, lấy cành tùng hun khói; món chay còn lại là dưa chua, cũng là một món Tứ Xuyên trứ danh. Nhưng Hạ Lan Sơn xa tận vùng Ninh Hạ, cách Tứ Xuyên cả ngàn dặm; không ngờ tại đây lại được ăn món ăn Tứ Xuyên quả là hiếm thấy, càng kì lạ hơn nữa là đó lại là hai món ăn hồi nhỏ mình ưa thích, Trần Huyền Cơ không khỏi rùng mình.

Thiếu nữ cười nói:

- “Sao thế, đồ ăn không ngon ư?” Trần Huyền Cơ mỗi món gắp một miếng, thiếu nữ sắc mặt ửng hồng, nói:

- “Đây là do ta làm, sao lại khiến ngươi còn nhớ tới mẫu thân nữa. Mau ăn đi, cháo không nên để nguội.” Cháo kê vị ngọt biếc, phối hợp hai loại gia vị, đúng là món ăn mang phong vị quê nhà, Trần Huyền Cơ không nhịn nổi thèm, ăn liền một mạch ba chén.

Thiếu nữ nói:

- “Ngươi dầm mình trong khe núi khá lâu, bây giờ vừa mới hết bệnh, tốt nhất là uống một ly rượu để ích khí hành huyết.” Nói rồi rót từ một ấm bạc chạm trổ hoa văn một ly mỹ tửu đầy tràn, sắc rượu xanh biếc, mùi thơm quyến rũ, Trần Huyền Cơ không giỏi uống rượu, ngửa cổ uống cạn, cười nói:

- “Đúng là mĩ tửu, có say chết cũng cam tâm!” Thiếu nữ đột nhiên che miệng cười, Trần Huyền Cơ chợt phát giác có chút khác thường, nhảy dựng lên nói:

- “Ngươi, ngươi, ngươi đã làm gì ta?” phát giác tay chân mềm nhũn, buồn ngủ, không còn chút sức lực nào cả. Thiếu nữ nhẹ nhàng đẩy một cái, Trần Huyền Cơ “rầm” một tiếng đã ngã xuống giường, hai mắt díp lại, nghe bước chân thiếu nữ nhẹ nhàng rời khỏi phòng, còn nghe tiếng nàng cười khúc khích nói:

- “Ngươi đừng suy nghĩ nhiều quá, ta chỉ là có ý tốt muốn giúp ngươi ngủ một giấc thôi.” Trần Huyền Cơ ngủ một mạch đến tận lúc hoàng hôn mới tỉnh lại, nghi nghi hoặc hoặc, phát giác trăng đã vượt quá ngọn mai, trong phòng lư hương tỏa khói lượn lờ, kỉ trà trên đầu giường có một ấm trà nóng, bản thân vẫn còn ở trong căn phòng cổ quái này. Trần Huyền Cơ thử vận khí, phát giác không có trở ngại, tinh thần thể lực so với lúc ban ngày còn khôi phục thêm vài phần, bỗng nhiên tỉnh ngộ, trong lòng cảm kích, nghĩ thầm:

- “Vị Vân cô nương này hóa ra tinh thông y đạo, đã nhìn ra ta có tâm sự, sợ ta không thể hồi phục. Vì vậy mới cho ta uống li dược tửu đó, có chứa linh đan diệu dược, chỉ có như vậy, hà, ta lại hoài nghi nàng ta cho uống độc tửu, thật là không nên chút nào.” Ngoài phòng lại truyền đến tiếng bước chân, Trần Huyền Cơ nghĩ thiếu nữ kia trở lại, lập tức đứng dậy nghênh đón, chợt nghe tiếng chân không phải của một người. Trần Huyền Cơ nhìn ra ngoài, chỉ thấy rèm cửa lưu li hắt hai cái bóng cao lớn, một trong hai người cười nói:

- “Vũ Dương huynh, nơi này quả đúng là thần tiên động phủ. Chẳng trách ngươi ẩn cư ở đây bao nhiêu năm không thèm hạ sơn, ta phong trần lận đận cả đời, so với lão huynh, nhã tục này không thể kể là đạo lí được.” Người này nói chuyện cực nhỏ, nhưng lọt vào tai Trần Huyền Cơ chẳng khác nào tiếng sấm nổ. Nguyên bên ngoài có hai người, một trong hai người đó chính là người mà y phải đi giết – Vân Vũ Dương. Hóa ra đây đúng là nhà của Vân Vũ Dương.

Chỉ nghe thanh âm một giọng già nua cất lên:

- “Hơn mười năm nay, tiểu đệ không có chút tiến bộ nào, sao so được với huynh phò trợ minh chủ, lập được kì công?” Trần Huyền Cơ trong lòng chùng xuống, nghe lời nói thì Vân Vũ Dương quả thật bán chủ cầu vinh, thông đồng với triều đình để được giàu sang phú quý, chỉ không biết lần này là người nào cùng đi với y?

Ngoài cửa chợt có ánh đèn, thì ra thiếu nữ xách đèn lồng ra đón, kêu lên:

- “Cha, người đã về rồi!” Vân Vũ Dương gật đầu:

- “Ừ, ta về hơi muộn. Đây là La bá bá, tổng chỉ huy cẩm y vệ, La Kim Phong La đại nhân!” Thiếu nữ chẳng biết cẩm y vệ rốt cuộc là thế nào, chỉ lạnh nhạt vái chào một cái. Trần Huyền Cơ hết sức lo lắng, nguyên lai người đó là đệ nhất cao thủ – thủ hạ của Chu Nguyên Chương. Trận chiến Trường Giang năm đó, Trương Sĩ Thành chính là bị hắn ta bắt giữ. Do đó khi luận công ban thưởng, y được phong chức tổng chỉ huy cẩm y vệ chuyên truy bắt phạm nhân, chỉ trong phút chốc Trần Huyền Cơ phát giác huyết mạch căng phồng, trong lòng vừa phẫn nộ vừa có chút sợ hãi.

Trần Huyền Cơ nhận trọng trách sư môn, quyết tâm hành thích Vân Vũ Dương, vốn biết Vân Vũ Dương võ công cao cường, tuyệt không nghĩ đến chuyện sau khi ám toán còn có thể sống mà về; ban ngày thấy thiếu nữ biểu diễn kiếm pháp, quả thật giật mình. Nguyên lai Vân Vũ Dương võ công cao cường không thể tưởng nổi, không biết còn cao siêu tới bực nào?Huống hồ lão còn về cùng đại nội cao thủ, chỉ e dù có liều mạng cũng chưa chắc hành thích thành công. Khiến Trần Huyền Cơ nội tâm run rẩy, hoảng hốt bất an, không phải vì Vân Vũ Dương võ công cao cường, mà vì, lão chính là phụ thân của vị cô nương kia! Nàng ta cứu tính mạng hắn, lại hồn nhiên ngây thơ, ngọt ngào đáng yêu như vậy, không thể tưởng nổi lại là nhi tử của lão ta.

Còn đang mơ màng, chợt nghe Vân Vũ Dương hỏi:

- “Ai đang ở trong thư phòng vậy?” Nhất thời khiến Trần Huyền Cơ giật nảy người, vội vàng thò tay lấy trường kiếm dưới gối, chỉ nghe thanh âm thiếu nữ đáp:

- “Là một gã thiếu niên bị trọng thương, té xuống khe núi, không có người chăm sóc, là nữ nhi đem hắn về đây.” Vân Vũ Dương nói:

- “Thiếu niên đó là người thế nào, sao lại bị thương?” Thiếu nữ nói:

- “Y đã ngủ một ngày đêm, sáng nay vừa mới tỉnh lại. Nữ nhi còn chưa kịp hỏi gì nhiều.” Vân Vũ Dương nói:

- “Tố Tố, ngươi thật đa sự.” Trần Huyền Cơ lúc này mới biết thiếu nữ tên Vân Tố Tố, nghĩ thầm:

- “Danh tự quả là đẹp!” Chỉ nghe Vân Tố Tố dường như tủi thân vô cùng, kêu lên:

- “Gia gia, người bình nhật chẳng phải thường cùng hài nhi nói chuyện hành hiệp trượng nghĩa sao? Mắt thấy người lạ rõ ràng là khách tha hương, lại thọ trọng thương, lẽ nào không hỏi đến?” Vân Vũ Dương nói:

- “Nhưng ngươi bất tất phải an trí hắn ở thư phòng.” Vân Tố Tố nói:

- “Má má sợ ồn ào, chẳng lẽ lại an trí hắn ở phòng trong?” Vân Vũ Dương hỏi:

- “Thọ thương như thế nào?” Vân Tố Tố nói:

- “Dường như là bị chưởng lực nội gia đánh trọng thương.” Vân Vũ Dương nói:

- “Làm sao mà chỉ một ngày đêm đã khỏe lại như thế?” Vân Tố Tố nói:

- “Là nữ nhi cho y uống ba viên tiểu hoàn đan, hôm nay sau khi y tỉnh, nữ nhi lại cho y uống một ly cửu thiên quỳnh hoa hồi dương tửu của phụ thân, bây giờ chắc y đã tỉnh rồi.” Vân Vũ Dương nói:

- “Cái gì, ta ba lần cầu khẩn Quy Tàng đại sư cũng chỉ xin được tổng cộng sáu viên tiểu hoàn đan, ngươi một lần lấy của ta hết một nửa, còn cửu thiên quỳnh hoa hồi dương tửu, ta tốn năm năm công phu, hái hoa phối hợp dược liệu mới ủ thành, ngươi có biết không hả?” Vân Tố Tố nói:

- “Nữ nhi biết, cha, người trách con ư?” thần tình nũng nịu, Trần Huyền Cơ tuy chỉ nghe thanh âm, cũng tưởng tượng được. Không kềm được rung động trong lòng, lại càng lo lắng, thầm nghĩ:

- “Mình và nàng ta chẳng quan hệ gì, nàng ta lại đối tốt với mình như thế!” Thế gian không ngờ lại có sự chân tình đến vậy, Tiêu Vận Lan đối với y nhiệt tình như hỏa, y lại không hề động tâm, bây giờ Vân Tố Tố mới chỉ gặp y một lần, y lại bị nhu tình của nàng quấy nhiễu.

Chỉ nghe Vân Vũ Dương cười nói:

- “Đợi ngày mai y tỉnh lại, ta sẽ đàm luận với y, khảo sát nhân phẩm võ công của y, xem y có đáng giá ba hoàn tiểu hoàn đan của ta không.” Người bình thường uống một ly cửu thiên quỳnh hoa hồi dương tửu, phải ngủ cả một ngày đêm, nên Vân Vũ Dương mới nói “đợi ngày mai” mà không biết rằng Trần Huyền Cơ nội công thâm hậu, sau khi phục dụng tiểu hoàn đan, thương thế đã lành lại một nửa, chỉ ngủ một ngày đã tỉnh lại. Trần Huyền Cơ thấp thỏm không yên, không biết là nên thừa cơ tối nay giết chết y, hay là nhân cơ hội đào tẩu? Trong lòng vẫn còn không xác định được chủ ý.

Chỉ nghe Vân Vũ Dương hỏi:

- “Mẹ ngươi mấy ngày nay thế nào?” Vân Tố Tố nói:

- “Thần sắc vẫn mệt mỏi như cũ.” Vân Vũ Dương nói:

- “Ta để lại bài thuốc cho mẹ ngươi, ngươi mỗi ngày có đem trà thuốc cho mẹ không?” Vân Tố Tố nói:

- “Mẹ nói thuốc nào cũng như nhau, lúc đầu còn uống mỗi bữa nửa chén, sau kêu hài nhi không cần sắc thuốc nữa. Cha, thực ra là mẹ bị bệnh gì không hay ư?” La Kim Phong nói:

- “Đại tẩu không khỏe sao ?” Vân Vũ Dương nói:

- “Cũng không phải là bệnh nặng gì, chỉ là đau đầu thông thường thôi, nhưng không thích đi lại. Này, Tố Tố, ngươi vào nói cho mẹ ngươi hay, mai ta sẽ qua thăm bà ấy.” Trần Huyền Cơ đối với mẫu thân cực kì hiếu thuận, nghe Vân Vũ Dương nói vậy cảm thấy chối tai, nghĩ thầm:

- “Thê tử có bệnh, thân làm trượng phu, hồi gia lại không đến thăm trước, không khỏi có điểm bất cận nhân tình? Nghe các vị tiền bối nói, thê tử của Vân Vũ Dương là con gái của lão chưởng môn phái Vũ Đương Mưu Độc Dật. Hơn mười năm trước, lúc Vân Vũ Dương phản chủ chưa lộ, người trong võ lâm đều hâm mộ bọn họ là một đôi phong trần hiệp lữ! Có lí nào tình cảm phu thê lại lạnh nhạt như vậy, hơn nữa vị Vân thái thái này cũng thật kì quặc. Tuy nói không khỏe, không thích ra ngoài, nhưng trừ phi bệnh nặng không thể rời khỏi giường, sao trượng phu hồi gia lại không ra nghênh đón.” Vân Tố Tố “dạ” một tiếng, nhẹ nhàng lui ra. Chỉ thấy trên cửa sổ lưu li, bóng người chợt lóe lên, Trần Huyền Cơ vội vàng giả vờ ngủ. Trong bóng tối hé mắt nhìn ra, thấy Vân Tố Tố mỉm cười, đứng sát cửa sổ. Ánh trăng chiếu vào căn phòng âm u, bóng mai vắt ngang, một mỹ nữ đứng gần cửa sổ hé mở, cảnh ấy dù là họa sĩ bậc thấy cũng không lột tả được. Trần Huyền Cơ không nhịn nổi thần ý phiêu đãng, chỉ nghe Vân Tố Tố ngoài cửa cười khẽ, lẩm bẩm:

- “Tiểu nhai nhi, ngủ ngoan nha, ngươi tưởng đây là nhà ngươi, vậy là có thể gặp má má ngươi trong mộng rồi. Ta cũng phải đi hầu hạ mẫu thân đây.” Trần Huyền Cơ nghe nàng gọi mình là tiểu nhai nhi, không khỏi muốn bật cười khanh khách, trong lòng tràn ngập nhu tình vô hạn, nghe tiếng chân Vân Tố Tố lúc xa lúc gần, cơ hồ tưởng nàng gọi mình dậy.

Chợt nghe Vân Vũ Dương nói một câu khiến y đang ở trong mộng phải tỉnh lại ngay:

- “La huynh không ở trong kinh hưởng phúc, lại quá bộ sơn trang, không biết đương kim thánh thượng có việc gì sai khiến?” La Kim Phong nói:

- “Huynh đã hỏi, tiểu đệ đành phải nói vậy. Tưởng đương kim thánh thượng cùng Trương Sĩ Thành là bát bái chi giao. Đáng tiếc Trương Sĩ Thành không chịu quy thuận, trời không thể có hai vầng nhật, dân không có hai chúa, thánh thượng bất đắc dĩ đành giết y, việc đó cũng đành chịu; không ngờ thuộc hạ Trương Sĩ Thành có nhiều người không phục. Hiện nay thiên hạ đã định, Hồng Vũ gia đăng cơ cũng đã mười ba năm có lẻ, bọn họ vẫn còn ở nơi thảo trạch mưu đồ quật khởi, chẳng phải là không thức thời ư?” Vân Vũ Dương nói:

- “Phải, vì chuyện nhất gia nhất tính, tranh đoạt giang sơn, làm khổ lê dân, hà tất phải vậy? Tiểu đệ vì lẽ đã thông suốt, nên mới cam nguyện ẩn cư nơi hoang dã này.” Trần Huyền Cơ chấn động, nghĩ:

- “Vì chuyện nhất gia nhất tính, tranh đoạt giang sơn, làm khổ lê dân, hà tất phải vậy?” những lời này chưa từng có người nói với y, chỉ phát giác những lời Vân Vũ Dương nói không hẳn là không có lí, trong lòng lại nghĩ:

- “Chỉ cần Vân Vũ Dương thực tình cam tâm ẩn cư hoang sơn, mình hà tất phải giết ông ta?” Chợt nghe La Kim Phong cười nói:

- “Huynh suy nghĩ thấu đáo hơn người, tiểu đệ bội phục. Chỉ là bọn họ đã đối địch với thánh thượng, họa này không trừ, thánh thượng làm sao có thể an tâm. Huynh võ công tuyệt thế, tục ngữ nói:

- báo chết để da, người ta chết để tiếng. Huynh cam chịu chết già ở hoang sơn, không phải là đáng tiếc lắm sao?” Vân Vũ Dương nói:

- “Võ công cao tuyệt đáng được ca tụng, chỉ có La huynh khả dĩ xứng đáng, tiểu đệ làm sao đảm đương nổi? Thánh thượng có huynh phò tá, cần gì phải dùng một kẻ tài hèn sức mọn như đệ?” La Kim Phong cười hô hô nói:

- “Vân huynh sao lại nói vậy, thật quá khách sáo. Chỉ vì triều đình không có người, tiểu đệ mới dám “lập lờ đánh lận con đen” làm chức tổng chỉ huy cẩm y vệ, tiểu đệ chỉ là tạm quyền, chờ lão huynh xuất sơn thôi.” Vân Vũ Dương nói:

- “La huynh dát vàng lên mặt tiểu đệ như thế, càng khiến tiểu đệ hổ thẹn. Tiểu đệ nào có tài cán gì?” La Kim Phong nói:

- “Tưởng bộ thuộc của Trương Sĩ Thành, mười người thì hết chín là cố giao của Vân huynh, thánh thượng chính là muốn Vân huynh khuyên giải họ.” Vân Vũ Dương nói:

- 

ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 1410
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN