--> Phi Ưng Chưởng - game1s.com
pacman, rainbows, and roller s

Phi Ưng Chưởng

Chương 1: Nợ Máu

Bằng! … Bằng! …

Bốn luồng chưởng lực hùng mạnh tựa thác đổ đánh vào nhau, vang lên hai tiếng nổ như sét động.

Đôi bên bị áp lực của đối thủ buộc thối lui về sau ba bước, bốn ánh mắt bắn ra những tia hung quang rợn người.

Hồng Diện Lão Ma giọng hách dịch hỏi:

- Lão chột, mi có nhận ra ta chăng?

Thất Độc Thần Chưởng nhếch môi cười lạnh:

- Hoàng Thiếu Phong. Hạng người ma đầu như ngươi cũng bày đặt lên giọng dạy đời ư?

Hồng Diện Lão Ma Hoàng Thiếu Phong ngửa cổ cười khanh khách:

- Tống Kiệt, hôm nay ta đến đòi mạng mi, cả vốn lẫn lãi.

Thất Độc Thần Chưởng Tống Kiệt nhướng mắt nhìn đối phương, cười khẩy:

- Cũng với lời nói như hai mươi năm về trước ta đã nói với ngươi, Bạch Vân Vân không phải do ta hãm hại. Nàng đã tự vẫn và thật tình ta vẫn không yêu nàng …

Hồng Diện Lão Ma quát to, ngắt ngang lời Thất Độc Thần Chưởng:

- Mi nói láo! Bạch sư muội vì mi mà chết, nàng quá si tình mi đến đỗi khùng khùng điên điên rồi cuối cùng nhảy sông tự tử.

- Hai mươi mốt năm trước, Bạch Vân Vân bị Vạn Niên Băng Nhai hãm hiếp tại khu rừng hoang, tình cờ ta đi ngang qua và giải cứu nàng. Nàng đâm ra mến tài ta rồi yêu đơn phương, nhưng lúc đó ta đã có vợ, làm sao ta đáp lại tình yêu của nàng được. Rồi sau đó nàng về tương tư và cuối cùng nàng chết như ngươi đã biết.

Hồng Diện Lão Ma gằn giọng thốt:

- Hôm nay lão phu đến đây với hai mục đích, nếu mi thực hiện một trong hai mục đích lão phu nêu ra đây thì mạng mi mới được bảo toàn.

- Mục đích gì?

- Thứ nhất, mi phải cưới Bạch Vân Vân. Thứ hai, mi dựng bàn thờ để cúng vái nàng.

Thất Độc Thần Chưởng cười sắc lạnh:

- Hạng người xoàng xĩnh như mi mà cũng ra điều kiện với ta ư?

Bị đối phương khinh miệt, Hồng Diện Lão Ma như lửa rưới thêm dầu, phất mạnh ống tay áo, quát to:

- Vật trong tay lão phu sẽ dạy cho mi biết cách lễ phép với Hồng Diện Lão Ma.

Một luồng ngân quang lồng theo câu nói của lão lóe lên như một đường chớp xẹt, kèm theo một đạo mãnh phong ùn ùn như núi phủ chụp xuống đỉnh đầu Thất Độc Thần Chưởng.

Trước thế tấn công như vũ bão của địch nhân, Thất Độc Thần Chưởng vẫn ung dung, ngón giữa tay phải đồng thời xỉa điểm thẳng vào luồng ám khí của đối phương vừa phóng ra.

Một âm thanh khe khẽ vừa thoát ra, ba chiếc phi đao của Hồng Diện Lão Ma vừa tung ra vụt tắt mất. Ba ngọn phi đao nọ gãy làm đôi rơi xuống đất.

Hồng Diện Lão Ma kinh hoàng thất sắc, gương mặt đang đỏ bỗng sạm đen, bật lùi luôn năm bước, thất thanh kêu lên:

- Lôi Phong Chỉ!

Thất Độc Thần Chưởng hất hàm khinh miệt:

- Hoàng Thiếu Phong, thế nào? Ngươi dạy ta hay để ta dạy ngươi cách đối xử lễ phép?

Miệng hỏi, thân hình ông ta thoắt một cái đã mất dạng.

Hồng Diện Lão Ma táng đởm kinh tâm, định quay người về sau, nhưng đã muộn, một luồng kình phong như ngọn sóng thần đã cuồn cuộn ập đến sau lưng.

Bị trúng phải ngọn Bách Hổ Đào Tâm Chưởng của Thất Độc Thần Chưởng, thân hình của Hồng Diện Lão Ma bị đẩy về trước tám bước, máu từ miệng bắn ra thành vòi.

Thất Độc Thần Chưởng từ từ tiến tới, hữu thủ chầm chậm giơ lên cao …

Hồng Diện Lão Ma quay người lại, không khỏi lặng người khiếp hãi, than thầm:

- Xong đời ta …

Bỗng từ trên vút cao, một bóng người sà vút xuống, dõng dạc hét lớn:

- Dừng tay ngay!

Hồng Diện Lão Ma giật mình nhấc mắt nhìn lên. mừng rỡ kêu:

- Đại sư huynh đến thật đúng lúc. Xin hãy vì Bạch Vân Vân mà báo thù.

Té ra người vừa đáp xuống giữa trận kia chính là Tế Đài Hán Tử, đại đệ tử của Huyết Ma Phong Trần, danh chấn giang hồ, võ công siêu đẳng khó nỗi ước lường, tuổi chừng lục tuần, vóc người tầm thước, ánh mắt bắn ngời tia dâm quang, vừa thoáng nhìn qua là biết ngay một tay háo sắc.

Tế Đài Hán Tử nhướng mày cười lạnh:

- Mọi việc ta đã nhìn thấy.

Dứt lời lão giũ đôi tay áo tía, ung dung đến trước mặt Thất Độc Thần Chưởng, bước chân của lão nhẹ nhàng như nước chảy mây trôi, đôi chân dường như chẳng dính đất, chớp mắt đã cách Thất Độc Thần Chưởng Tống Kiệt không hơn năm bước.

Thất Độc Thần Chưởng thầm nhủ:

“Bước chân của y trông rất chậm chạp, nhưng tốc độ lại kỳ thực nhanh chóng khó lường. Khinh công của lão này đáng ngại thật …”.

Tế Đài Hán Tử cắt đứt luồng suy nghĩ của Thất Độc Thần Chưởng, thét hỏi:

- Lão chột, Bạch sư muội phải chăng do mi sát hại?

Thất Độc Thần Chưởng dửng dưng nói:

- Đấy là tự nàng đi tìm cái chết.

Tế Đài Hán Tử hừm lên một tiếng giận dữ:

- Chính mi là hung thủ!

Thất Độc Thần Chưởng giận đến tái mặt, trợn mắt quát lại:

- Hãy nằm xuống này!

Lồng với tiếng quát, đôi tay của Thất Độc Thần Chưởng đồng thời vung mạnh ra liên tiếp bảy chiêu …

Liền theo đó, bảy ánh hào quang đột nhiên tỏa rộng chập chờn như bức màn chưởng khí màu xanh chụp thẳng vào đối phương.

Hừm lên một tiếng như sấm r

ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 1322
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN