--> Vũ Điểm Cô Thiên - game1s.com
Snack's 1967

Vũ Điểm Cô Thiên

Chương 1: Nơi ngoại thành song ma cầu khẩn miếu quan âm miệng lưỡi thoát thân

Trên con đường nhỏ dẫn vào trấn Ngô Phong, một trung niên tuổi chừng ba mươi thong dong thả từng bước chân nhàn hạ. Ông y phục gọn gàng, râu tóc chỉnh chu nhìn ra dáng văn nhân nho nhã. Văn nhân này trên lưng đeo một túi vải lớn, tay lại cầm một chiếc dù tre mà che từng hạt mưa đầu thu lất phất theo gió đưa đẩy rơi ngang dọc như trêu ghẹo khách bộ hành. Trung niên mặt mũi không có nét gì tỏ ra hơn người, duy đôi mắt lại có ánh nhìn ôn nhu khiến ai thấy cũng đều sanh thiện cảm. Ông cứ ung dung bách bộ một mình. Tiết trời đầu thu lại thêm mưa phùn làm khung cảnh cô tịch không sao tả nổi.

Bất chợt trung niên nọ dừng lại rồi nói to:

- Hai vị đã theo vãn bối từ quán rượu thành Phụng Bì sao lại lấp ló đằng sau?

Tuyệt nhiên không có tiếng người đáp trả. Phóng tầm mắt nhìn hơn hai dặm vẫn không thấy ai ngoài vị trung niên này.

Trung niên quay lại nhìn đăm đăm vào hai thân cây lớn mọc ven đường, cười mỉm nói khích:

- Vãn bối nghe giang nam toàn bậc quân tử, không ngờ nay chỉ thấy hành vi dấu mặt của tiểu nhân!

Lần này quả nhiên có tiếng người ong ỏng đáp trả:

- Con bà ngươi! Ngươi mắng ta là phường gian tặc trộm gà bắt chó gì cũng được. Nhưng ngươi dám đem ta vào hạng tiểu nhân đê tiện mà so sánh thì lão tử không nhịn được!

Lời vừa dứt, một thân người phóng ra khuôn mặt hầm hầm tức tối. Lão này tuổi đã hơn bảy mươi râu tóc nhẵn nhụi như một hòa thượng. Lão lao tới trung niên nọ mà đôi co:

- Tên kia! chỉ cần một chưởng, lão tử sẽ khiến ngươi nát như tương. Sao ngươi dám mắng ta là tiểu nhân? Con bà ngươi! Nếu không phải vì ngươi giống với người chủ nhân ta muốn tìm thì ta đâu cần lẽo đẽo theo ngươi làm gì!

Lại thêm một giọng nữ lên tiếng:

- Lão Trương! Ngươi chỉ toàn làm hư sự! Mau mau hỏi hắn xem làm sao biết chúng ta theo dõi hắn?

Thì ra lão già họ Trương. Xem chiều lão có vẻ sợ giọng nữ này, nên dù đương bực tức cũng không dám cãi nửa lời. Lão hất hàm hỏi:

- Ta nhìn ngươi chỉ là phường trói gà không chặt, làm sao biết hai ta đang theo dõi ngươi?

Trung niên liền cười đáp:

- Tại quán rượu thành Phụng Bì hai vị cứ nhìn vãn bối không dứt mắt! Vãn bối ra cổng phía nam hai vị liền theo sát không rời! Nhờ gió ngược nên vãn bối ngửi được mùi của hai vị! Mấy chục dặm đường gió đều thổi ngược, mùi này lại không mất đi! Không phải hai vị theo thì là ai?

Lúc này nữ nhân ẩn mình mới xuất hiện đứng cạnh lão già họ Trương. Thì ra là một lão bà tóc đã bạc trắng. Lão bà cứ mở to mắt nhìn trung niên rồi vừa lắc đầu vừa lẩm bẩm:

- Giống quá! Giống quá! Như hai giọt nước! Nhưng mà không phải! Không phải!

Bà ta bất thần vươn tay chụp lấy ngực áo của trung niên. Xuất thủ thần tốc, trung niên muốn né tránh nhưng cũng không kịp. Bà ta thất thần rụt tay lại khi thấy vết thương đã liền da trên ngực trung niên nọ. Lão già họ Trương cũng há hốc miệng nhìn trân trân.

- Vết thương do trúng Đạt Ma Chưởng của Thiếu Lâm Tự! – lão bà lắp bắp nói không nên lời

- Ngươi nói! – lão già họ Trương cau mày hỏi – Làm sao ngươi có vết thương này?

Trung niên nọ tự dưng bị lão bà lột áo lại bị lão ông tra hỏi không khỏi bức bội. Nhưng nghĩ lại, dầu sao họ cũng là bậc trưởng bối nên vẫn ôn nhu đáp:

- Năm xưa có một hòa thượng hiểu lầm vãn bối, đã ra tay đánh một chưởng!

Lão bà hỏi:

- Ngươi tên gì? Bao nhiêu tuổi?

Trung niên đáp:

- Vãn bối họ Phùng tên gọi Văn Viễn nay đã ba mươi chẵn!

Nghe trung niên nọ nói xong cả lão ông lẫn lão bà đều tự dưng òa khóc nức nở:

- Lão Trương ngươi nghe không? Hắn tên Văn Viễn lại họ Phùng!

- Lão bà nghe không? Hắn cũng bị thương bởi Đạt Ma Chưởng, tuổi tác lại vừa vặn!

Cả hai ôm chầm lấy nhau nghẹn ngào nước mắt.

Trung niên nọ chỉnh lại y phục nhìn họ bất giác cũng thấy động lòng. Ông đoán chừng hai lão nay lầm ông giống người nào đó mà chủ nhân của họ muốn tìm. Lão già họ Trương lập tức thôi khóc sướt mướt bất ngờ quỳ mọp xuống mà dập đầu lia lịa:

- Phùng công tử! Phùng lão gia! Họ Trương ta dập đầu với ông!

Lão bà cũng quỳ xuống mà mắt rơm rớm:

- Phùng công tử! Bách Hoa Thủ ta cũng van lạy ông giúp đỡ một phen!

Lão ông lão bà xưng danh xong thì Văn Viễn liền ngơ ngác. Ông cả đời chưa bao giờ nghe những cái tên lạ như vậy.

Bách Hoa Thủ là ngoại hiệu của Bạch Mi Bà Bà. Lão bà này chuyên dùng ám khí độc môn. Võ lâm giang hồ ai ai cũng kiêng nể vài phần. Không hiểu vì cớ sự gì bỗng nhiên một đêm, bà ta giết sạch sẽ Lư gia trang trên dưới hai trăm mạng người. Đến cả gà chó không tha. Năm đó, lão bà bị giang hồ chính đạo hợp lực truy sát. Tuy nhiên Bách Hoa Thủ thản nhiên như không. Trận truy sát này kéo dài chừng nửa năm, tất cả hơn trăm cao thủ đều bị trúng ám khí chết sạch. Sau lần đó, không thấy Bạch Mi Bà Bà Bách Hoa Thủ đi lại trên giang hồ. Thiên hạ đồn thổi thêu dệt đủ chuyện, có kẻ còn lớn gan vỗ ngực đã chính ta giết chết b

ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 1241
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN