--> Đại Mạc Đao - game1s.com
XtGem Forum catalog

Đại Mạc Đao

Quyển 1: Chương 1: Chuyện cũ

Ngày tháng nhẹ nhanh tựa gió đêm trên sa mạc, chỉ nháy mắt đã trôi xa ngàn dặm, nghỉ dưỡng thương mới một lần mà cỏ trên thảo nguyên đã ba lần khô héo, lá rừng Hồ Dương cũng ba lần ngả vàng. Hơn ba năm, hơn một ngàn ngày đêm, cùng với bầy sói lang thang từ Bắc sa mạc đến Nam sa mạc, lại từ Nam sa mạc quay về Bắc sa mạc. Những lúc đùa chơi nô giỡn, tôi có cảm giác mình chưa từng rời xa bầy sói, sáu năm sống cùng cha dường như đã bị vùi lấp dưới cát vàng, đáng tiếc… chỉ là dường như.

Đêm đen nặng nề, vạn vật im lìm, bên đống lửa, tôi và Lang huynh đứa ngồi đứa nằm, nó đã ngủ say, tôi lại không hề buồn ngủ. Ban ngày, tôi đã lại nhìn thấy quân đội Hung Nô lần nữa, lần đầu tiên trong suốt ba năm qua. Trong một khoảng khắc luống cuống, tiếng vó ngựa ầm ầm đột ngột khuấy động quá khứ đã nhiều năm phủ bụi.

* * *

Chín năm trước, trên sa mạc Tây Vực.

Một người đang nằm trên cát vàng.

Tôi nhìn chằm chằm vào mắt ông, ông cũng chằm chằm nhìn lại. Có con thằn lằn bò ngang qua mặt, ông không nhúc nhích, tôi tò mò giơ vuốt khẽ vỗ vào má ông, ông vẫn không động đậy, nhưng khóe môi hơi nhênh nhếch, hình như đang cười.

Tôi săm soi từ khi đứng bóng đến lúc mặt trời ngả hẳn về Tây, cuối cùng mới hiểu vì sao ông nằm bất động. Ông sắp chết khát!

Đến tận bây giờ, tôi vẫn không hiểu vì sao mình lại cứu ông. Vì sao tôi lại đem cho ông con dê con mà mình phí sức, rất phí sức mới bắt được? Đang yên đang lành vì sao lại rước về cho mình một người cha? Lẽ nào chỉ vì trong mắt ông có cảm giác gì đó cơ hồ thân thuộc, mà lại không hề thân thuộc?

Uống máu tươi xong, khôi phục được thể lực, ông đã làm một việc mà nghe nói loài người thường làm, ấy là lấy oán trả ơn. Ông dùng dây thừng tròng tôi lại, kéo tôi khỏi hoang mạc Qua Bích nơi bầy sói sinh sống, đưa tôi đến lều trại của con người.

Ông đã uống máu con dê con, nhưng lại không cho tôi uống máu tươi, ăn thịt sống nữa. Ông bắt ép tôi học cách đi thẳng đứng ngay, ép tôi học cách nói chuyện của mình, còn bắt tôi phải gọi ông là “cha”, vì thế tôi thường xuyên đánh nhau với ông, nhưng ông không hề sợ hãi, mỗi lần đánh nhau đều là tôi phải co giò bỏ chạy, rồi lại ông đi bắt tôi về.

Hành hạ, khổ sở, dằn vặt, tôi không hiểu vì sao ông phải đối xử với tôi như thế, vì sao cứ phải bắt tôi làm người? Làm sói không được ư? Ông nói với tôi, tôi vốn là người, không phải sói, cho nên chỉ có thể làm người.

Khi bắt đầu học viết chữ, tôi đã hiểu thêm phần nào về thân thế của mình: Tôi là một đứa bé bị người ta bỏ rơi hoặc thất lạc, bầy sói nuôi dưỡng tôi, biến tôi thành sói con, nhưng ông biến tôi trở lại làm người.

* * *

“Không chải nữa!” Tôi hét ầm lên rồi ném chiếc lược đi, tìm xung quanh thứ gì để trút giận. Vầy vò mãi đến nỗi cánh tay đã mỏi rã rời, thế mà vẫn chưa tết xong bím tóc, vốn dĩ hào hứng muốn ngồi bên hồ ngắm dáng mình xinh đẹp sau khi tết tóc, nào ngờ càng chải càng rối, bây giờ lại thành ra một bụng tức đầy.

Trời cao mây nhạt, nắng gió chan hòa, chỉ có một con trâu nhơ nhỡ đang uống nước bên hồ. Tôi phồng má đứng nhìn con trâu một lúc rồi len lén chạy vòng qua phía sau, phi một cước vào mông nó, định đẩy nó xuống hồ. Con trâu kêu “ò” một tiếng, không mảy may nhúc nhích. Tôi không cam tân, lại đá nó thêm một cái, nó đập mạnh đuôi, xoay phắt lại trừng mắt nhìn tôi. Tôi chợt nhận ra sự việc có điều không ổn, tìm sai đối tượng để trút giận rồi. Đáng lẽ nên mềm nắn rắn buông, con trâu này mới là đá, tôi là trứng thôi.

Tôi quyết định phải ra tay khống chế trước, bèn gập mình lại, bất thình lình tru lên một tràng như sói, hy vọng có thể mượn uy sói dọa nó bỏ chạy. Thường khi tôi làm thế, ngựa dê nghe thấy đều nhũn chân tháo chạy, nhưng con trâu này vẫn chỉ “ò” một tiếng thật dài, chĩa sừng về phía tôi. Lúc nó phì ra khí nóng, cào cào móng, tôi vụt quay người, vừa bỏ chạy vừa kêu oai oái. Cuối cùng tôi đã hiểu vì sao khi mắng những kẻ ngang bướng ngu ngốc, người ta hay nói “lì như trâu” rồi.

Sói và trâu, rốt cuộc bên nào chạy nhanh hơn? Tôi vừa kêu “a a” vừa nghiền ngẫm vấn đề đó, đến lúc sừng trâu sượt qua mông, tôi mới xoa cái mông đau điếng, chẳng rảnh rang mà nghĩ ngợi lung tung nữa, chỉ tập trung chạy để giữ mạng.

Bên trái, ngoặt gấp, bên phải, lại ngoặt gấp, bên trái…

“Ngưu đại ca, ta sai rồi, ngươi đừng đuổi nữa, ta không dám đá ngươi nữa đâu, sau này ta chỉ bắt nạt dê thôi.” Tôi mệt đến độ sắp ngã sấp xuống rồi, mà con trâu vẫn thình thịch đạp đất, truy đuổi gắt gao như muốn đòi mạng.

“Đồ trâu thộn, ta cảnh cáo ngươi, đừng thấy sói ta cô độc mà tưởng bở, ta có rất nhiều bạn bè đó, đợi ta tìm được bọn họ rồi, chúng ta sẽ chén thịt ngươi luôn.” Tiếng chân chạy vẫn đều đều, lời đe dọa hoàn toàn vô hiệu, tôi đành mếu máo chạy tiếp.

Tôi thở hồng hộc, nói không ra hơi: “Ngươi làm ta… bị thương, cha… cha… cha ta sẽ nấu chín ngươi đấy, đừng có đuổi… đuổi… ta nữa!”

Lời vừa dứt, hình như ứng nghiệm ngay, đằng xa có hai người đang kề vai đi tới, một trong hai người chính là cha. Tôi gào to chạy lại, có lẽ là lần đầu tiên thấy tôi sốt sắng đến thế, còn cách rất xa đã dang hai tay như muốn nhào vào lòng mình, cha không khỏi cảm động, dù không hiểu lý do, ông vẫn rảo chân tới đón, hơi cúi mình xuống ôm lấy tôi. Đến khi nhận ra con trâu đằng sau, muốn né tránh thì đã hơi chậm mất rồi. Lúc này, nam tử bên cạnh cha đã nhảy một bước chắn trước mặt cha, đứng đối diện với con trâu.

Tôi trợn to mắt, nhìn con trâu xông thẳng về phía hắn, mắt thấy sừng trâu sắp chạm vào hắn đến nơi, thì nhanh như chớp, hắn phóng cả hai tay ra, nắm lấy hai sừng trâu, con trâu phẫn nộ sấn tới trước, đạp đất cào cỏ làm bụi bốc mù mịt, nhưng hắn vẫn không nhúc nhích. Tôi trố mắt theo dõi, trong đầu chỉ bật lên duy nhất một ý nghĩ: Hắn mà là sói, nhất định sẽ là Lang vương của chúng tôi.

Cha bế tôi tránh ra vài bước, cười tán thưởng: “Thường nghe người ta ca ngợi vương gia là đệ nhất dũng sĩ của Hung Nô, quả nhiên danh bất hư truyền.” Thiếu niên ngoảnh mặt lại cười: “Sức lực điền thôi mà, hàng phục mỗi một con nghé hoang, làm sao bì được kiến thức của tiên sinh?”

Thấy tôi giãy giụa muốn tụt xuống, cha liền buông tôi ra: “Thần chẳng qua chỉ nắm bắt toàn những đạo lý cứng nhắc trong sách vở, vương gia thì đã lĩnh hội chúng từ trong thế sự lâu rồi.”

Tôi đến cạnh thiếu niên, nhằm chân trâu đá một phát: “Dám đuổi ta này! Đuổi nữa hay thôi? Đuổi nữa hay thôi? Đá ngươi có hai phát mà dám đuổi ta thiếu điều trối chết.”

Con trâu vốn đã được thiếu niên thuần phục phần nào, bỗng nhiên hung hãn trở lại, lắc đầu quất đuôi giãy giụa. Cha liền túm lấy tôi, quay sang nói với thiếu niên, vẻ áy náy: “Đây là con gái thần, tính tình hơi hoang dã, đã gây rắc rối cho vương gia rồi!” Ông quay đầu nhắc tôi, “Mau hành lễ với vương gia!”

Tôi đứng yên, trân trân nhìn hắn. Bấy giờ tôi vẫn chưa biết đánh giá ngoại hình con người, nhưng vẻ anh tuấn này thì chỉ cần thoáng nhìn đã in sâu vào tâm trí. Tôi ngây ngốc ngắm hắn hồi lâu, rồi hỏi: “Huynh thật đẹp trai, huynh là người đẹp trai nhất Hung Nô đúng không? Nhưng Ư Thiền cũng rất đẹp trai, không biết đến khi Ư Thiền cao như huynh thì có đẹp trai bằng hay không!”

Hắn ho khẽ mấy tiếng, liếc cha vẻ muốn cười lắm nhưng nén lại, rồi quay đi chuyên tâm thuần phục con trâu. Cha lúng túng bịt miệng tôi: “Vương gia lượng thứ, đều tại thần quản giáo không nghiêm.”

Dần dần, con trâu bớt hung hăng, thiếu niên thận trọng buông hai tay thả cho nó đi. Quay lại thấy cha đang một tay chặn miệng tôi, một tay vặn ngược hai cánh tay tôi ra sau, còn tôi thì ra sức vừa đá vừa đạp, hắn nhìn cha với ánh mắt thông cảm: “Còn tốn công tốn sức hơn thuần hóa trâu rừng nhỉ!”

So sánh tôi với trâu? Dù đang bận rối rít, tôi vẫn cố tranh thủ lườm hắn một cái. Hắn hơi ngẩn người, lắc đầu bật cười, nói với cha: “Thái phó đang có việc thế này, bổn vương đi trước vậy.”

Thiếu niên vừa đi, cha liền cắp tôi vào nách đem về lán. Tôi từng thấy dân du mục trên thảo nguyên dùng roi quất lũ con bướng bỉnh, chẳng lẽ cha định làm như thế? Đang chuẩn bị đánh nhau với cha một trận to, nhưng ông chỉ lấy lược ra, bảo tôi ngồi ngay ngắn xuống.

“Tóc tai bù xù thế này này, Tả Cốc Lễ vương không hẳn là người đẹp trai nhất Hung Nô, nhưng con chắc chắn là cô gái xấu xí nhất thảo nguyên này rồi đấy.”

Tôi lập tức yên lặng ngồi xuống, một tay kéo lấy gương đồng, kỹ càng đánh giá bản thân: “Xấu hơn bà lão rụng hết răng hôm trước chúng ta nhìn thấy ạ?”

“Ừ.”

“Xấu hơn bác gái béo ú đến nỗi lê đi không nổi nữa ạ?”

“Ừ.”

Tôi dẩu môi nhìn mình trong gương, đầu tóc rối bù, còn mắc mấy cọng cỏ xanh, trên chóp mũi và gò má đều dính bùn đen, nhếch nhác cực độ, duy đôi mắt là vẫn lấp lánh sáng rực.

Cha giúp tôi lau sạch mặt, cẩn thận nhặt hết cỏ, rồi dùng lược chải gỡ từng lọn để làm mượt mái tóc rối tung: “Chúng ta tết hai bím tóc, cha sẽ tết một bím trước, con tự học theo tết bím còn lại, tết tóc xong, chắc chắn con sẽ là tiểu cô nương xinh đẹp nhất mà cha từng thấy.” Cha vừa giúp tôi tết tóc, vừa nói chuyện…

* * *

©STENT: http://www.luv-ebook.com
Cành khô nổ lép bép trong đống lửa, có mấy tia lửa tóe lên, đánh thức hồi ức của tôi, Lang huynh ngồi bên cạnh vươn mình một cái lại nằm bò ra đất. Tôi vỗ vỗ vào lưng nó, mạch suy nghĩ lại trôi về quá khứ.

Năm ấy tôi bảy hoặc tám tuổi, mới về ở với cha được một năm. Hôm đó là lần đầu tiên tôi tự mình tết được tóc, và cũng là lần đầu tiên gặp Y Trĩ Tà, bằng hữu của cha, tiểu vương thúc của thái tử Ư Thiền, ấu đệ của Quân Thần thiền vu, Tả Cốc Lễ vương của Hung Nô. Vì hắn rất hay đến gặp cha, chúng tôi dần thân nhau, lần nào ra ngoài đi săn hắn cũng dẫn tôi theo.

Trong lều trại.

“Ngọc Cẩn, nếu vẫn không học thuộc được Quốc sách, cho dù con có xoắn bứt hết cả tóc, tối nay ta cũng sẽ không cho phép con tham gia yến tiệc.” Cha đáng ghét cúi đầu viết chữ, không hề ngẩng lên, nói.

Tôi nhớ Y Trĩ Tà từng nói tóc của tôi giống như cừu vừa mới được xén lông, vội thôi xoắn tóc, nhìn chằm chằm vào thẻ tre trước mặt, bắt đầu cắn móng tay: “Vì sao cha không dạy Ư Thiền? Ư Thiền mới là học trò của cha, hoặc cha có thể bắt Y Trĩ Tà học thuộc lòng cũng được, huynh ấy chắc chắn sẽ rất vui, huynh ấy thích nhất là đọc sách của người Hán, còn con chỉ thích theo Y Trĩ Tà đi săn thôi.” Lời vừa dứt đã nhìn thấy ánh mắt sắc bén của cha gay gắt trừng lại, tôi không chịu thua nói tiếp: “Ư Thiền không cho con gọi gã là thái tử, Y Trĩ Tà cũng nói con có thể không cần gọi huynh ấy là vương gia. Bọn họ đã có thể trực tiếp gọi tên con, vì sao con lại không được?”

Cha hình như khẽ thở dài một tiếng, đi đến trước mặt tôi, ngồi xuống nói: “Bởi vì đây là quy củ của nhân gian, bọn họ có thể trực tiếp gọi tên của con, nhưng con bắt buộc phải dùng cách xưng hô cung kính với họ. Trong bầy sói, sói con không có kinh nghiệm không phải cũng rất tôn kính với sói lão thành sao? Không nói đến thân phận, chỉ nói đến tuổi tác, ước chừng thái tử Ư Thiền lớn hơn con bốn năm tuổi, Tả Cốc Lễ vương lớn hơn con bảy tám tuổi, con nên tôn kính bọn họ.”

Tôi nghĩ ngợi một lúc, cảm thấy cha nói có lý, gật gật đầu: “Thế được rồi! Lần sau con sẽ gọi Ư Thiền thái tử, cũng sẽ gọi Y Trĩ Tà là Tả Cốc Lễ vương gia. Nhưng mà tối nay con muốn ăn thịt dê nướng, muốn tham gia dạ tiệc, con không muốn học thuộc Quốc sách, Ư Thiền mới là học trò của cha, cha bắt gã học đi.”

Cha kéo bàn tay tôi ra khỏi miệng, lấy khăn lau tay cho tôi: “Mười tuổi đến nơi rồi, sao mà vẫn trẻ con thế hả? Tả Cốc Lễ vương bằng tuổi con đã ra chiến trường rồi đấy.”

Tôi ngẩng đầu lên, đắc ý hừ một tiếng: “Lúc bọn con đuổi bắt thỏ, huynh ấy không nhanh bằng con.” Chợt nhớ ra lời hứa giữa tôi và Y Trĩ Tà, vội hối hận che miệng lại, làu bàu nói: “Con hứa với vương gia sẽ không nói cho ai khác, nếu không sau này huynh ấy sẽ không dẫn con ra ngoài chơi nữa, cha nghìn vạn lần đừng để huynh ấy biết.”

Cha mỉm cười hỏi: “Quốc sách?”

Tôi ảo não đập thùm thụp, trừng mắt nói với cha: “Tiểu nhân, cha chính là tiểu nhân trong sách, con sẽ học thuộc bây giờ đây.”

Thiền vu phái người đến gọi cha, tuy trước khi đi cha đã dặn đi dặn lại tôi phải ngoan ngoãn đọc sách, nhưng tôi biết, cha càng biết, những lời ông nói hoàn toàn là gió thổi ngoài tai. Cha bất lực nhìn tôi một hồi, lắc đầu rời đi. Cha vừa mới ra khỏi cửa, tôi lập tức mừng rỡ nhảy khỏi phòng, đi chơi thôi!

Trên sườn núi yên tĩnh, Y Trĩ Tà lặng lẽ ngồi giữa bụi cỏ, tôi rón ra rón rén đi đến bên cạnh hắn, đang định dọa hắn giật mình, chẳng ngờ hắn bỗng nhiên bật dậy vồ ngược lấy tôi, làm tôi giật nảy cả người. Tôi cười khanh khách, ôm lấy cổ hắn: “Y… vương gia, huynh sao lại ngồi đây?”

Y Trĩ Tà bế tôi ngồi lên đùi hắn: “Lại bị cha của muội giáo huấn à? Nói với ông ấy mấy trăm lần rồi, người Hung Nô bọn ta không quan tâm mấy chuyện này, ông ấy vẫn cứ cẩn thận đa lễ.”

Tôi thè lưỡi, cười hỏi: “Muội nghe nói huynh sắp cưới vương phi rồi, dạ tiệc hôm nay là đặc biệt dành cho huynh.”

“Phải, sắp cưới vương phi rồi.”

Tôi nhìn nhìn sắc mặt hắn: “Huynh không vui sao? Vương phi không xinh đẹp ư? Nghe Ư Thiền nói đấy là con gái duy nhất của Đại tướng quân, rất nhiều người muốn cưới nàng ấy! Nếu không phải vì Ư Thiền tuổi còn nhỏ, thiền vu chắc hẳn đã gả nàng ấy cho Ư Thiền rồi.”

Hắn cười nói: “Ngọc Cẩn ngốc, xinh đẹp không phải tất cả. Không phải ta không vui, chỉ là cũng không có gì đáng để đặc biệt vui vẻ.”

Tôi cười nói: “Cha nói, chồng và vợ là người sẽ sống với nhau cả cuộc đời, sống với nhau cả đời nghĩa là ngày nào cũng phải nhìn nhau, thế thì có thể không xinh đẹp được sao? Khi nào muội tìm phu quân, muội sẽ tìm một người đẹp trai nhất, ừm…” Tôi đánh giá khuôn mặt góc cạnh của hắn, do dự nói: “Ít nhất không thể kém huynh được.”

Y Trĩ Tà cười phá lên xoa hai má tôi: “Muội mấy tuổi rồi? Sốt ruột muốn bỏ rơi cha thế này cơ à?”

Nụ cười cứng đơ trên mặt, tôi rầu rĩ hỏi: “Có phải huynh và Ư Thiền đều biết mình mấy tuổi không?” Hắn khẽ gật đầu. Tôi thở dài nói: “Nhưng mà muội không biết này! Cha cũng không biết muội rốt cuộc mấy tuổi, sau này khi người khác hỏi muội mấy tuổi, muội cũng không trả lời được.”

Hắn cười nắm lấy tay tôi: “Đây là chuyện tốt nhất trên đời, sao muội lại không vui? Muội nghĩ xem, lúc người khác hỏi bọn ta mấy tuổi, bọn ta đều chỉ có thể thật thà trả lời, chỉ có một lựa chọn, nhưng muội có thể tự mình chọn, chẳng lẽ không tốt à?”

Tôi lại sáng mắt lên, hưng phấn nói: “Ừ nhỉ! Đúng rồi! Muội có thể tự mình quyết định mình mấy tuổi! Thế muội nên chín tuổi hay mười tuổi nhỉ? Ừm… muội muốn mười tuổi, có thể bắt Mục Đạt Đóa gọi muội là tỷ tỷ.”

Hắn cười cười, xoa đầu tôi, nhìn về phía xa. Tôi kéo kéo cánh tay hắn: “Chúng ta đi bắt thỏ đi!” Hắn không sảng khoái đáp ứng tôi như thường ngày, mà chỉ dõi mắt nhìn về phía Đông Nam, lặng lẽ thất thần. Tôi cũng rướn cổ ra sức nhìn về phía xa, thấy chỉ có trâu và dê, thi thoảng còn có chim ưng lượn đường chân trời, không có gì khác với thường ngày: “Huynh đang nhìn gì thế?”

Y Trĩ Tà không trả lời mà hỏi: “Đi về hướng Đông Nam sẽ có gì?”

Tôi chau mày nghĩ ngợi một lúc: “Sẽ gặp trâu dê, sau đó có núi, có thảo nguyên, còn có sa mạc Qua Bích, tiếp tục đi nữa có thể sẽ quay về Hán triều, quê hương của cha, nghe nói chỗ ấy đẹp vô cùng.”

Trong mắt Y Trĩ Tà lóe lên nét ngạc nhiên pha lẫn ngờ vực: “Là cha muội kể cho muội à?”

Tôi gật gật đầu. Khóe môi hắn hơi nhếch lên, để lộ nụ cười lành lạnh: “Thảo nguyên, ao hồ, núi non của chúng ta cũng rất đẹp.”

Tôi gật gù tán thành, lớn giọng nói: “Núi Yên Chi của chúng ta đẹp nhất, núi Kỳ Liên của chúng ta giàu có nhất.”

Y Trĩ Tà cười nói: “Nói rất đúng. Đi thẳng về hướng Đông Nam chính là Hán triều, Hán triều chẳng có gì hay ho cả, nhưng hoàng đế hiện giờ của Hán triều thì không tầm thường đâu.”

“Hắn đẹp trai hơn huynh à?” Tôi tò mò hỏi nhìn về hướng Đông Nam.

“Đáng hận là ta sinh muộn quá nhiều năm, giờ chỉ có thể nhìn Hán triều dần dần hùng mạnh. Một tên Vệ Thanh đã khiến chúng ta rất đau đầu, nếu trong tương lai lại có thêm vài viên đại tướng nữa, với tính cách của hoàng đế Hán triều bây giờ, sợ rằng chúng ta sớm muộn cũng sẽ phải chiến đấu bảo vệ núi Yên Chi và núi Kỳ Liên của mình, đến lúc đó chúng ta không thể ngồi đây ngắm mảnh đất dưới chân nữa rồi. Thật đáng hận, người trong bộ tộc đã mờ mắt vì vẻ phồn hoa sung túc của Hán triều và sự hậu đãi của hoàng đế bọn chúng, họa diệt tộc ở ngay trước mặt mà vẫn một lòng thân Hán.” Đôi mắt của hắn nhìn chằm chằm về phía trước, chậm rãi nói với vẻ tựa lãnh đạm, lại tựa như đau lòng.

Tôi nhìn về phía xa, rồi lại nhìn hắn, lại vô thức đưa tay lên miệng, vừa cắn móng tay, vừa lom lom nhìn hắn không chớp mắt. Hắn nhẹ nhàng chạm vào mắt tôi, ngón tay ấn xuống môi tôi, lắc lắc đầu bật cười: “Hy vọng mấy năm nữa, muội hiểu được những lời ta nói, cũng vẫn bằng lòng ngồi bên cạnh nghe ta nói chuyện.”

Hắn kéo tay tôi, dùng vạt áo mình lau sạch giúp tôi, đoạn kéo tôi đứng dậy: “Ta phải quay về rồi, dạ tiệc hôm nay được cử hành cho ta, cần phải chỉnh trang một tí, tuy chỉ là làm dáng, nhưng nếu không làm dáng, hẳn sẽ có không ít người mất vui đấy. Muội thì sao?”

Tôi nhìn quanh một lượt, nhàm chán nói: “Muội đi tìm Ư Thiền, buổi chiều có cuộc thi cưỡi ngựa bắn tên, muội đi xem náo nhiệt, chỉ mong không đụng phải cha.”

Thảo nguyên, dạ tiệc.

Không khí vốn thoải mái vui vẻ, nhưng lại vì tôi mà lặng phắc.

Hai tay tôi bưng một chiếc khay có đầu dê, quỳ trước mặt Y Trĩ Tà, hoang mang nhìn thiền vu đang gượng cười, nhìn vẻ mặt bất đắc dĩ của cha, rồi nhìn Ư Thiền tức giận đùng đùng, cuối cùng lại ngước nhìn Y Trĩ Tà. Lông mày hắn khẽ nhíu lại trong nháy mắt rồi chầm chậm giãn ra, gương mặt không lộ cảm xúc, nhưng ánh mắt lại dường như có hơi ấm, khiến bàn tay tôi đang run rẩy trước ánh mắt của mọi người từ từ vững lại.

©STENT

Y Trĩ Tà đứng dạy hành một lễ với thiền vu: “Vua của chúng thần, Ngọc Cẩn chưa từng nhìn thấy tư thế như hùng ưng của thiền vu, không ngờ thấy con nhạn lớn lại tưởng là hùng ưng. Thần đệ nghĩ, hôm nay vị anh hùng trong lòng mọi người ở đây rõ ràng chính là thái tử Ư Thiền, thái tử chiều nay bách phát bách trúng, công phu trên lưng ngựa lại càng vượt trội, sau này nhất định sẽ là một con sói đầu đàn nữa của thảo nguyên.” Lúc hắn cúi người lấy cái khay trong tay tôi, đã nháy mắt rất nhanh một cái, đoạn quay người đi đến chỗ Ư Thiền, quỳ một chân trước mặt gã, cúi thấp đầu, hai tay dâng đầu dê lên.

Đám người cười ầm ĩ vỗ tay hoan hô, nhao nhao tán dương Ư Thiền có khí phách thời trẻ của thiền vu, lần lượt tiến lên phía trước kính rượu cho gã ta.

Ư Thiền đứng trước mặt Y Trĩ Tà đang quỳ dưới đất, lấy con dao bạc mà nô tỳ dâng lên, cắt một miếng thịt từ đỉnh đầu dê trên khay, bỏ vào miệng, từ đầu đến cuối, dáng vẻ Y Trĩ Tà vẫn một mực khiêm nhường, chỉ yên lặng quỳ.

Khóe miệng thiền vu cuối cùng cũng lộ ra một nụ cười hài lòng, cầm chén rượu tiến lại đỡ Y Trĩ Tà đứng dậy, Y Trĩ Tà mỉm cười rồi cùng thiền vu nâng chén uống rượu.

Tôi có lẽ là người duy nhất ở đây không cười, khó chịu dựa vào người cha nhìn cảnh tượng mình nửa hiểu nửa không ở trước mặt. Nếu không phải vì hành động lỗ mãng của tôi, Y Trĩ Tà không cần phải ở trước mặt bao nhiêu người, khom lưng cúi đầu, quỳ xuống trước một người trẻ tuổi hơn mình, vai vế thấp hơn mình, chiều cao không bằng mình như Ư Thiền.

Cha cười vỗ vỗ má tôi, nhỏ giọng nói: “Con gái ngoan, đừng ủ rũ mặt mày nữa, cười xem nào. Có sức ảo não, chi bằng hãy ngẫm nghĩ lại những lỗi lầm vừa phạm phải, tránh để sau này lại tái phạm. Hãy để tâm nghĩ xem con đã làm sai điều gì, rồi nghĩ xem vì sao vương gia phải làm thế. Học thuộc Thuật quyền mưu trong Quốc sách, mà vẫn làm ra chuyện thế này, xem ra ta đã thật sự thất bại trong việc dạy con gái rồi, ta cũng phải tự kiểm điểm lại bản thân thôi.”

Sau buổi dạ tiệc, tôi bị cha cấm túc, cha muốn tôi phải nghĩ lại chuyện đã qua.

Tôi không biết cưỡi ngựa, không thể đi chơi đâu xa. Trong hai người có thể phớt lờ ràng buộc của cha, bằng lòng dẫn tôi ra ngoài chơi, một người vì tôi mà chuốc họa, tôi không dám đi tìm hắn, một người thì đang giận tôi, không đến gặp tôi, tôi đành một mình loanh quanh gần khu trại.

Khi đến bên hồ, thấy Ư Thiền đang cho ngựa uống nước ven mép nước, tôi khẽ hứ mũi một tiếng, một mình đi đến một chỗ khác ven hồ nghịch nước. Ư Thiền trừng mắt nhìn tôi hồi lâu, tôi vẫn cứ giả bộ như không thấy. Ư Thiền nói: “Ngươi không biết bơi, đừng ngồi gần hồ như thế, cẩn thận rơi xuống đấy.”

Tôi tiến về phía trước hai ba bước, cẩn thận thăm dò xem nước có sâu không, có thể đi tiếp không. Ư Thiền lao đến, tóm lấy cổ áo tôi, kéo tôi tránh xa bờ hồ. Tôi tức giận nói: “Có mà ngươi không biết bơi ấy, đồ nhát gan, ta chẳng sợ.”

Ư Thiền bực mình phì cười: “Rõ ràng người nên giận là ta, ngươi lại đi cau có là sao!”

Nhớ lại chuyện hôm đó, trong lòng tôi quả thật cũng thấy hơi ngại ngùng. Ư Thiền chọn tôi đi dâng đầu dê, tôi không dâng cho thiền vu, lại dâng cho Y Trĩ Tà. Kết quả là vừa đắc tội với thiền vu, lại chuốc phiền phức cho Y Trĩ Tà. Tôi cúi đầu, không nói gì.

Ư Thiền cười cười, kéo tay tôi nói: “Nếu không tức giận nữa, chúng ta kiếm chỗ nào đi chơi đi.”

Tôi mím môi cười gật gật đầu, hai người tay trong tay chạy như bay. Tôi ngửa mặt đón gió, lớn giọng nói: “Vì sao ngươi không thích Y Trĩ Tà thế? Bằng không, chúng ta đã có thể cùng nhau đi bắt thỏ rồi.”

Ư Thiền cười lạnh tanh: “Chỉ cần hắn không muốn ăn đầu dê, ta đương nhiên có thể cùng hắn đi chơi.”

Tôi đang định nói Y Trĩ Tà tất nhiên có thể không cần ăn đầu dê, bỗng nhiên nhớ ra, sau khi bầy sói bắt được con mồi, đều để cho Lang vương ăn miếng đầu tiên, đầu dê liệu có phải cũng chỉ có vua của loài người mới được ăn? Y Trĩ Tà thật sự không muốn ăn miếng thịt trên đỉnh đầu dê ấy sao? Lời đã ra đến miệng lại bị tôi nuốt ngược trở vào…

Năm đó, tôi mười tuổi. Vì một cái đầu dê, lần đầu tiên tôi nghiêm túc suy ngẫm về những bài văn mà cha bảo tôi học thuộc mỗi ngày, cũng là lần đầu tiên nghĩ kỹ về thiền vu, Y Trĩ Tà và Ư Thiền, bắt đầu lờ mờ hiểu ra bọn họ tuy là những người thân thiết nhất, nhưng cũng rất có thể sẽ trở thành kẻ thù cốt nhục tương tàn như trong sách người Hán miêu tả.

Tôi ôm tâm sự nặng nề đi đến bên lều trại, bên tai vẫn văng vẳng lời nói của Ư Thiền, chần chừ chưa vào ngay.

Vương phi của Y Trĩ Tà chải tóc xong, nghiêng đầu mỉm cười hỏi hắn: “Vương gia, thiếp mới học được cách búi tóc này của yên chi[1'>, có đẹp không?”

[1'> Yên chi là từ chỉ chính cung của thiền vu Hung Nô.

Y Trĩ Tà đang đọc sách, nghe vậy ngẩng đầu lên nhìn vương phi, vẻ mặt dửng dưng, nụ cười trên mặt vương phi dần dần phai nhạt, giữa lúc nàng thấp thỏm không yên, Y Trĩ Tà tiện tay ngắt một đóa hoa bày trên bàn, đứng dậy đi đến cạnh vương phi, mỉm cười nói: “Thế này mới xứng với vẻ đẹp của nàng.” Gò má vương phi đỏ hồng lên, ngẩng đầu nhoẻn cười nhìn Y Trĩ Tà, cả người mềm nhũn dựa vào người hắn.

Tôi chau mày thở hắt ra một hơi, xoay người định đi, chợt đằng sau vang lên tiếng trách êm ái: “Ai nhìn trộm ở ngoài đấy?”

Y Trĩ Tà lên giọng gọi: “Ngọc Cẩn, vào đi.”

Tôi đứng bên ngoài lều một lúc, véo véo má mình, ép bản thân phải nặn ra một nụ cười thật ngọt ngào rồi mới đi vào trong, hành lễ với vương phi. Mắt Y Trĩ Tà thoáng lướt qua một tia ngạc nhiên, nhưng chỉ cười nhạt nhìn tôi và vương phi trò chuyện.

Vương phi cười hỏi: “Vương gia sao lại biết là Ngọc Cẩn đang ở bên ngoài thế?”

“Chỉ có muội ấy hay tự do ra vào giữa các lều trại quen rồi, binh sĩ nhìn thấy cũng không hỏi han nhiều. Ngoại từ muội ấy ra, còn ai có thể không một tiếng động đứng bên ngoài nhìn lén?” Y Trĩ Tà đi đến trước bàn ngồi xuống, lại cầm cuốn sách thẻ tre lên.

Vương phi đứng dậy nói: “Ngọc Cẩn, cùng ta đi gặp yên chi đi! Bà là người Hán, biết rất nhiều điều thú vị, chúng ta sang học theo, giúp muội chải một kiểu tóc thật đẹp, có được không?”

Tôi cười lắc lắc đầu: “Mấy kiểu tóc đấy phải người nào tay rất khéo, rất thông minh mới học được, muội ngốc lắm, không học nổi, muội chỉ thích đuổi bắt thỏ thôi.”

Vương phi bật cười, khom người xuống thơm vào mặt tôi một cái: “Mồm miệng thật là lanh lợi, sao trước đây toàn nghe người ta nói tính khí muội rất ngang ngược nhỉ? Ta càng nhìn càng thích muội đấy. Muội không đi, ta đành đi một mình vậy, nhưng mà sợ là hôm nay vương gia cũng không có thời gian cùng muội cưỡi ngựa đi săn đâu!”

Vương phi hơi khom người chào Y Trĩ Tà rồi vén rèm đi luôn. Tôi lúc này mới nhấc ông tay áo lên ra sức lau chỗ vương phi vừa thơm vào, Y Trĩ Tà nhìn tôi, đưa tay chỉ chỉ tôi từ xa, lắc đầu cười. Tôi khẽ thở dài, quay người định đi, Y Trĩ Tà chợt đứng dậy nói: “Đợi ta với.” Tôi ngoái đầu lại nhìn, hắn rảo chân mấy bước, nắm lấy tay tôi: “Vẫn còn thời gian ra ngoài đi dạo.”

Hắn dắt tôi men theo sườn núi, đi thẳng lên nơi cao: “Lâu lắm rồi chưa gặp muội, lúc đi gặp cha muội cũng không thấy bóng dáng muội đâu, muội và Ư Thiền làm hòa rồi à?” Tôi vừa gật đầu, lại lấp tức lắc lắc đầu.

“Hai người lại cãi nhau rồi sao? Muội mà chịu bỏ chút công phu giả vờ giả vịt như vừa nãy với Ư Thiền, đảm bảo có thể làm cho Ư Thiền cực kỳ vui vẻ.” Y Trĩ Tà nói đùa.

Sau ngày hôn lễ, cả thảo nguyên này ai cũng biết sự sủng ái của huynh dành cho vương phi, muội vì không muốn làm khó huynh, nên mới cố ý lấy lòng vương phi, nhưng huynh thì vì cớ gì? Chẳng lẽ đúng như Ư Thiền đã nói, huynh vô cùng thương yêu vương phi chỉ vì cha nàng ấy đang nắm trọng binh? Hay vì huynh chỉ muốn khiến nàng ấy vui, cho nên chó phải kiểu tóc huynh thích hay không cũng chẳng hề quan trọng? Tôi u uất nhìn phía trước, ủ rũ nói: “Huynh cũng giả vờ giả vịt, rõ ràng không thích kiểu tóc người Hán mà vương phi chải, nhưng lại nói là thích.”

Y Trĩ Tà vén vạt áo ngồi xuống đất, kéo tôi ngồi xuống bên cạnh. Hắn nhìn tôi một lúc lâu, khẽ thở dài: “Ngọc Cẩn, muội bắt đầu trưởng thành rồi.”

Tôi ôm gối, cũng thở dài nói: “Buổi tối hôm ấy trong lòng huynh có khó chịu không? Đều là lỗi của muội, muội đã nghe lời cha cẩn thận tự kiểm điểm rồi.”

Y Trĩ Tà nhìn về phía xa cười nhạt, không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận. Tôi chăm chú quan sát gương mặt nghiêng của hắn, muốn nhìn xem hắn hiện giờ rốt cuộc đang vui hay không vui.

“Lần này sao lại cãi nhau với Ư Thiền?” Hắn lơ đãng hỏi.

Tôi bĩu môi, chau mày, hồi lâu vẫn không nói gì. Hắn ngạc nhiên quay đầu lại với vẻ ngờ vực, cười hỏi: “Ngượng nghịu thế này từ lúc nào vậy?”

Tôi cắn môi: “Ư Thiền nói, vì cha nên huynh mới chịu dẫn muội ra ngoài chơi, huynh tiếp cận muội là có ý đồ, thật không?”

Y Trĩ Tà cúi đầu bật cười, tôi giương mắt nhìn hắn, lo lắng đợi câu trả lời, nhưng hắn chỉ cười rồi lại cười. Tôi phẫn nộ trừng mắt nhìn hắn, hắn khẽ ho mấy tiếng, thu nụ cười lại, nhìn chằm chằm vào mắt tôi một lúc lâu, đột nhiên cúi xuống bên tai tôi nhỏ giọng nói: “Vì đôi mắt của muội.” Lúc hắn nhìn tôi chằm chằm, cực kỳ tập trung, dường như có vài thứ bị hắn chôn vùi sâu trong lòng dần dần thấm ra, tụ lại trong mắt, nồng đậm đến độ không tan đi nổi, song tôi nhìn mà không hiểu gì.

Đôi mắt của tôi? Tôi nghi hoặc sờ sờ vào mắt mình, tập trung tinh thần suy nghĩ một lúc, vẫn không hiểu gì cả, có điều, tảng đá lớn đè nặng trong lòng đã rơi xuống, tôi nhoẻn miệng cười khanh khách. Chỉ cần không phải là vì cha là được, tôi chỉ muốn người khác đối xử tốt với tôi vì chính tôi thôi.

Trong lòng tôi thấy chua xót, vùi mặt vào đầu gối khẽ than thở. Ngọc Cẩn ngốc nghếch, cớ sao phải để chuyện xảy ra rồi mới hiểu, Y Trĩ Tà ngày hôm đấy có thể dỗ cho vương phi vui vẻ, sao lại không thể dỗ một tiểu cô nương như ngươi chứ? Những lời của Ư Thiền có lẽ đều đúng cả, chỉ là tôi không để vào tai, mà cha cũng tin nhầm Y Trĩ Tà. Hóa ra, người có bề ngoài xốc nổi như Ư Thiền lại là người tỉnh táo nhất trong chúng tôi. Ư Thiền, Ư Thiền… vầng trăng sắp lại, ngọn lửa dần tàn, phát ra ánh sáng đỏ lóa mắt, song lại chẳng hề ấm áp, giống như ánh tà dương ngày Ư Thiền dẫn tôi đi mót tổ chim.

* * *

Thượng thư, Xuân Thu, Quốc sách, Binh pháp Tôn Tử… Tôi kinh sợ thầm nghĩ, chẳng lẽ cả đời này tôi đều phải học thuộc lòng hết hay sao? Cha rốt cuộc có bao nhiêu sách muốn tôi học thuộc? Việc gì tôi phải cả ngày ngồi học thuộc những chuyện quốc gia tranh đấu, thần tử khống chế quyền mưu ấy?

“Ngọc Cẩn.” Ư Thiền ở bên ngoài vẫy tay gọi tôi. Tôi ném đống trẻ tre xuống đất, nhảy ra khỏi lều: “Chúng ta đi đâu chơi?” Vừa hỏi xong, mới nhớ ra mình lại quên không hành lễ với hắn, tôi vội vã bổ sung một lễ qua loa.

Ư Thiền cốc vào đầu tôi một cái: “Chúng ta không có lắm lễ nghĩa như người Hán, đừng học theo tiên sinh trở thành một cô gái ngốc nghếch chứ.”

Tôi đấm lại cho hắn một đấm: “Mẫu thân của ngươi chính là người Hán, bà ấy cũng ngốc nghếch chắc?”

Ư Thiền nắm tay tôi, vừa chạy vừa nói: “Mẹ được gả cho phụ vương, sớm đã là người Hung Nô rồi.”

Ư Thiền kéo tôi lên ngựa, hai người cưỡi chung một con ngựa: “Tiên sinh sao vẫn không chịu cho ngươi học cưỡi ngựa?”

“Hai năm đầu ta toàn bỏ trốn, sao có thể để ta học cưỡi ngựa được? Ngươi còn giúp cha đuổi theo ta cơ mà! Bây giờ có lẽ ông ấy cảm thấy ta không biết cũng chẳng sao cả, nếu có thời gian thì chi bằng đọc thêm sách.”

Ư Thiền cười nói: “Phụ vương nói năm sau ta có thể cưới vợ, hỏi ta con gái của Hữu Hiền vương có được không. Ta muốn nói với phụ vương, để ngươi làm vương phi của ta.”

Tôi lắc đầu nói: “Không làm, khi nào cao lên chút nữa, võ công khá lên chút nữa, ta sẽ du ngoạn thiên hạ, đi chơi khắp nơi. Huống hồ cả thiền vu và cha ta thể nào cũng không đồng ý cho ngươi cưới ta đâu, ngươi là thái tử, tương lai sẽ làm thiền vu, con gái của Hữu Hiền vương mới xứng đôi với ngươi.”

Ư Thiền ghìm cương, bế tôi xuống ngựa: “Đằng phụ vương ta có thể cầu xin được. Ngươi

gả cho ta, sẽ là yên chi tương lai của Hung Nô, muốn đi đâu chơi cũng được, không ai có thể quản ngươi, cũng không ai dám ép ngươi phải đọc sách.”

Ta cười cười hỏi ngược lại: “Nhưng mẫu thân của ngươi có đi chơi đâu đâu! Ta thấy bà ấy rất ít khi cười, hình như không vui vẻ lắm. Trong sách của người Hán đã viết rồi, ngay cả tôn quý như vua một nước cũng không thể muốn gì làm nấy được.”

Ư Thiền khinh khỉnh nói: “Đấy là vì bọn họ ngốc, ta sẽ không chịu bị quản chế như thế đâu.”

Tôi lắc đầu cười nói: “Tả Cốc Lễ vương

gia ngốc sao? Nhưng huynh ấy cũng từng nói với ta, người sống trên thế gian này chẳng thế tránh nổi một chữ nhẫn, huynh ấy còn khen người Hán nói có lý đấy!”

Ư Thiền bực mình trừng mắt nhìn tôi, rồi cúi đầu bước nhanh: “Y Trĩ Tà, Y Trĩ Tà, hừ!”

Tôi làm mặt hề với bóng lưng gã, rồi vừa nhảy vừa chạy đuổi theo sau: “Huynh ấy là tiểu vương thúc của ngươi, dù ngươi là thái tử, cũng không thể trực tiếp gọi thẳng tên của huynh ấy, cha ta nghe được sẽ nói cho đấy.”

Ư Thiền hậm hực hỏi: “Vì sao ai ai cũng khen ngợi hắn? Tả Cốc Lễ vương anh dũng thiện chiến, Tả Cốc Lễ vương chân thành rộng rãi, Tả Cốc Lễ vương thông minh hiếu học…”

Tôi vỗ tay, bật cười ha hả: “Mắt của người nào đó sắp đỏ rồi[2'>.”

[2'> Ý nói Ư Thiền đỏ mắt vì ghen tị.

Ư Thiền cười gằn mấy tiếng nói: “Mắt ta đỏ vì cái gì? Ta là thái tử, sớm muộn gì hắn cũng phải quỳ lạy mỗi khi gặp ta.”

Trong lòng tôi bỗng run lên, vội nắm lấy tay gã nói: “Đừng giận, ta đâu có nói là huynh ấy giỏi hơn ngươi, huynh ấy tuy giỏi, nhưng dĩ nhiên ngươi cũng có chỗ hơn người của ngươi, hiện giờ ngươi không thua kém gì huynh ấy, tương lại chắc chắn sẽ giỏi hơn nữa.”

Ư Thiền đổi giận làm vui: “Đừng nhắc đến hắn nữa, ta dẫn ngươi đi xem tổ chim, không nói chuyện vương gia gì đó nữa.”

Chúng tôi lom khom di chuyển trong bụi cây, cố gắng không phát ra một tiếng động nào. Lặng lẽ đi được một đoạn đường, chợt nghe thấy bên cạnh có tiếng động rất khẽ, chúng tôi đưa mắt nhìn nhau, kín đáo tiến lên, song những gì trông thấy lại khiến cả tôi và Ư Thiền không dám nhúc nhích.

Mẹ Ư Thiền và cha tôi đang ngồi kề vai nhau, sắc mặt hai người đều nhợt nhạt. Nước mắt rơi lã chã, mẹ Ư Thiền thình lình dựa vào vai cha tôi, cố nén tiếng khóc.

Tôi đang băn khoăn không hiểu ai bắt nạt bà, vì sao không đi tìm thiền vu mà mách thì Ư Thiền đã run rẩy nắm lấy tay tôi, toàn kéo tôi rời đi. Nghe tiếng động, cha đứng bật dậy hỏi lớn: “Ai?” Tôi hoảng sợ muốn chạy đi cho nhanh, nhưng kỳ quái thay, Ư Thiền lúc này lại không chịu chạy, gã kéo tôi đi ra khỏi bụi cây, gương mặt đanh lại, lặng lẽ đứng trước mặt cha và yên chi.

Cha nhìn Ư Thiền và tôi, trong mắt hiện lên vẻ khổ sở. Nhưng thần sắc yên chi vẫn bình tĩnh, lãnh đạm nhìn chúng tôi trong giây lát, rồi đi lướt qua bên người chúng tôi, không quay đầu lại.

Tôi nhìn cha, lại nhìn Ư Thiền, nỗi sợ hãi mơ hồ ban đầu sớm đã không còn, chỉ cảm thấy sốt ruột, bèn giẫm chân nói: “Mọi người nhìn gì mà nhìn? Có phải chọi dế dâu mà cứ ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi như thế. Ư Thiền, ngươi muốn biết cái gì thì hỏi đi, cha, cha muốn giải thích gì thì nói đi.”

Cha mở miệng, đang định nói, bỗng nhiên Ư Thiền hất tay tôi ra, thoắt cái đã chạy mất hút như làn khói. Cha khẽ thở dài, trầm mặc đứng đấy một hồi lâu, đoạn kéo tôi ra ngoài: “Bảo con chăm chỉ đọc sách, sao lại chạy ra ngoài rồi?”

Tôi khoác tay cha, cả người đeo hẳn lên người ông, chỉ dùng một chân nhảy từng bước một: “Đọc sách đến phát ngán lên rồi, vừa đúng lúc thái tử đến tìm con đi chơi, con liền đi luôn. Vừa nãy sao yên chi lại dựa vào người cha khóc thế? Thái tử vì sao lại tức giận?”

Cha gượng cười: “Những chuyện nam nữ này, giờ có giải thích thì con cũng không hiểu.”

“Cha không giải thích thì con càng không thể hiểu, chẳng phải cha thường nói con không hiểu nhân tình thế thái đó sao? Giờ chính là cơ hội để cha dạy con đấy!”

Cha khẽ vuốt tóc tôi, kéo tôi đi đến bờ hồ ngồi xuống, ánh mắt hướng về mặt hồ, nhưng trong mắt chỉ thấy một mảng thê lương trống rỗng: “Cha và yên chi đã quen biết từ thuở thiếu niên, lúc đó nàng ấy vẫn chưa là công chúa gì cả, chỉ là con gái của một gia đình quan lại bình thường, cha cũng không phải cha bây giờ, mà là một thiếu niên một lòng muốn xây dựng sự nghiệp, ta và nàng… ta và nàng…”

Tôi nhỏ giọng giúp cha nói nốt: “Duy sĩ dữ nữ, y kỳ tương hước, tặng chi dĩ thược dược[3'>, cha và bà ấy đã từng tặng nhau thược dược.”

[3'> Gái sang, trai cũng đua sang với, gái cùng trai thỏa mãn vui đùa, đem hoa thược dược tặng cho nhau.

Cha vỗ lưng tôi nói: “Đọc hiểu cả Kinh Thi rồi, cha và nàng không tặng nhau thược dược, nhưng ý tứ thì giống như thế.”

“Thế sao bây giờ bà ấy lại làm vợ của thiền vu ạ? Vì sao không làm vợ của cha? Không phải tặng nhau thược dược rồi thì ‘cùng chắp cánh bay’ ạ?”

Cha khẽ bật cười: “Vì sao? Nên nói từ việc lớn, hay từ việc nhỏ đây?” Tuy cha đang cười, nhưng tôi nghe mà cảm thấy hơi sờ sợ, tôi dựa vào lòng, vùi đầu vào gối ông.

“Nói từ đại nghĩa dân tộc quốc gia, vì Hán triều năm đó đánh không nổi Hung Nô, vì sự bình yên của bách tính, để giảm thiểu thương vong, hoàng gia đã thực hiện chính sách hòa hiếu kết giao với Hung Nô, nhưng lại không nỡ lìa xa con gái mình, cho nên đã chọn ra trong đám con gái của các thần tử một người dung mạo xinh đẹp, tài đức xuất chúng phong làm công chúa, gả cho Hung Nô. Nói từ bản thân bọn ta, là ta nhát gan sợ sệt, không dám kháng chỉ dẫn nàng ấy phiêu bạt chân trời góc biển, nàng ấy cũng không thể bỏ mặc cha mẹ, cho nên nàng chỉ đành làm vợ của thiền vu. Nếu thiền vu đối đã tử tế với nàng ấy, cho dù Hung Nô dã man lạc hậu, không biết lễ nghĩ, thì cũng còn chấp nhận được, nhưng thiền vu lại là một người không biết thưởng hoa. Nàng khóc chỉ vì bất lực với vận mệnh của chính mình. Thái tử tức giận vì nghĩ ngợi nhiều thôi, dẫu sao thái tử vẫn là người Hung Nô, rất nhiều chuyện không thể đồng cảm, có rất nhiều chuyện cậu ấy không thông cảm, không thể hiểu được nỗi đau của mẫu thân mình.” Cha khẽ thở dài, “Nếu chúng ta sinh muộn mấy năm nữa, vào thời đương kim hoàng đế chấp chính, có lẽ mọi chuyện sẽ khác đi.”

Tôi cảm thấy mấy lời này nghe có vẻ quen tại, nghĩ ngợi một lúc, mới nhớ ra ngày Y Trĩ Tà đính hôn hai năm trước, hắn cũng ngồi trên sườn núi cảm thán mình sao không sinh sớm hơn mấy năm, không thể cùng tranh đấu với hoàng đế Hán triều, chỉ có thể đứng nhìn Hán triều mở rộng về phía Tây. Cùng một hoàng đế Hán triều, không ngờ lại khiến cha và Y Trĩ Tà, một người muốn sinh muộn, một người muốn sinh sớm.

Cha thấy tôi suy tư, liền hỏi: “Nghe hiểu gì không?”

“Nửa hiểu nửa không ạ, cha nói chuyện hoàng đế, thiền vu, Đại Hán, Hung Nô con đều hiểu, nhưng con không hiểu vì sao Ư Thiền lại tức giận, quay về con sẽ từ từ nghĩ tiếp, con sẽ khuyên Ư Thiền không tức giận. Cha, cha bảo con học thuộc những sách vở ấy, có phải vì không muốn con chỉ làm một bông hoa?”

“Ừm, không tìm người dạy con may vá thêu thùa, cũng không dạy con nấu cơm dọn nhà, cha cũng không biết có đúng hay không. Những việc này nàng đều khéo cả, nhưng nàng vẫn bị ức hiếp, trên triều đình cha có thể ra sức giúp Ư Thiền tranh giành lợi ích, nhưng chuyện hậu cung cha có lòng mà bất lực.”

Tôi lắc lắc cánh tay cha, ngẩng đầu lên nhìn cha nói: “Con không làm bông hoa xinh đẹp nhu mì, con muốn làm cây cao to lớn, không để cho người khác bắt nạt.”

Cha xoa đầu tôi: “Tính cách của con đích thực không giống, nhưng chính vì tính tình con thế này, ta mới càng muốn con có tâm tư nhạy bén, biết suy xét lòng người, quyết đoán và giỏi mưu lược, chứ còn một mực hiếu thắng, không biết nhẫn nhịn, lại không bảo vệ được chính mình, thì thà thả con quay lại bầy sói còn hơn.”

Tôi thấp giọng lẩm bẩm: “Ai muốn làm người đâu!”

Cha cười nói: “Lại đang oán cha đấy, con hiện giờ đã là người rồi, không quay lại quá khứ được đâu, cứ yên tâm cố gắng làm người đi!”

Tôi lặng lẽ nghĩ ngợi một lúc, bỗng vui mừng nói: “Khi nào Ư Thiền làm thiền vu, có phải yên chi có thể gả cho cha không ạ?”

Cha nhìn chăm chú xuống mặt hồ, chậm rãi lắc đầu: “Đến khi Ư Thiền lên làm thiền vu, ta sẽ dẫn con quay về Trung Nguyên, con đã là con gái của ta, là người Hán, dĩ nhiên không thể sinh sống lâu dài ở Hung Nô, ta chỉ dạy con viết chữ Hán, đọc sách chữ Hán, không cho con học văn tự Hung Nô cũng chính là vì nguyên nhân này. Còn nàng… nàng sẽ làm thái hậu, Ư Thiền là một đứa bé lương thiện hiếu thuận, nàng sẽ sống rất tốt.”

Tôi băn khoăn hỏi: “Vì sao không cưới yên chi ạ? Cha không muốn cưới bà ấy sao? Hung Nô đâu có nhiều quy củ như người Hán, yên chi của Hung Nô có thể tái giá mà!”

“Nhất thời để lỡ, là sẽ lỡ cả đời, đời người có rất nhiều chuyện không có cơ hội quay đầu làm lại.” Cha gần như đang tự nói một mình, tôi lay lay cánh tay cha: “Vì sao không thể quay đầu làm lại?”

“Đợi chúng ta quay lại Trung Nguyên, khi nào con trưởng thành thì hãy hỏi lại ta.” Cha kéo tôi đứng dậy, “Về thôi! Bài học hôm nay không được phép sai sót chút nào, nếu không đừng nghĩ đến việc ăn cơm.”

Sau đó, chưa đến một năm, Quân Thần thiền vu bất ngờ qua đời, Y Trĩ Tà phát động chính biến…

Tôi đứng bật dậy, hít vào một hơi thật sâu, chăm chú nhìn mặt trời đang lên đằng Đông, hít vào đến khi lồng ngực cảm thấy đau tức, mới chầm chậm thở ra.

Hóa ra, tôi vẫn không thể thản nhiên hồi tưởng lại mọi chuyện đã xảy ra trong quá khứ, vẫn cảm thấy nhoi nhói đớn đau.

Quá khứ như đống lửa đã tắt rụi trên đất, chỉ còn lại tro tàn xám đen, nhưng nếu muốn quét dọn ngay đám tro tàn đi, có thể bất cẩn làm bỏng tay, rồi thế nào cũng có ngày tro tàn nguội lạnh.

Những lời cha dặn dò trước lúc tự tận lại vòng về bên tai: “Ngọc Cẩn, cha xin lỗi, cứ tưởng có thể nhìn thấy con lấy chồng sinh con, nhưng mà bây giờ… bây giờ cha không thể cùng con quay về Trung Nguyên nữa, con tự mình quay về đi. Lần này con là thỏ, bọn họ là sói, con phải chạy, chạy thục mạng, chạy về Trung Nguyên con sẽ an toàn. Con nhất định phải sống, hứa với cha, cho dù gặp phải bất kỳ chuyện gì cũng phải nỗ lực mà sống, sống thật vui vẻ, tâm nguyện duy nhất của cha chính là con sống thật tốt.”

Mặt trời hân hoan nhảy lên mặt đất, tôi ngửa mặt đón ánh nắng tưng bừng, khẽ nói: “Cha, con sẽ sống rất tốt, rất vui vẻ, cha và yên chi cũng phải vui vẻ nhé! Ư Thiền, ngươi cũng thế.”

Cha luôn không muốn tôi làm sói, luôn mong mỏi có thể đưa tôi về Hán triều, thật ra tôi không cần chạy trốn về Trung Nguyên cũng rất an toàn. Ở Tây Vực, không có ai có thể bắt được tôi của hôm nay, kể cả Y Trĩ Tà, đương kim thiền vu của đế quốc Hung Nô.
Quyển 1: Chương 2: Lần đầu gặp mặt

Lang huynh đứng dậy, hướng về phía mặt trời, bộ lông bạc trên mình lấp lánh nghìn vạn điểm sáng mờ mờ dưới nắng. Nó ngửa đầu, vươn cổ tru, tiếng tru thật dài vang vọng giữa trời đất. Tôi cũng cất tiếng tru theo Lang huynh, dang rộng hai tay, tựa như muốn ôm lấy vầng dương mới nhú, ôm lấy một ngày mới.

Chim trong rừng vỗ cánh nháo nhác bay lên, kêu thảng thốt lao vút vào bầu trời xanh lam. Trong màn sương mù mỏng mảnh se lạnh, nắng sớm cùng lá rụng hân hoan nhảy múa trong rừng, áng mây ngũ sắc cũng theo lũ chim vờn bay trên trời. Tôi cười khanh khách đá Lang huynh một cái: “Xem ai đến suối Nguyệt Nha trước,” chưa dứt tiếng, người đã phóng vọt đi.

Ba năm qua, Lang huynh đã cao ngang eo tôi. Tôi gọi nó là Lang huynh không phải vì nó lớn hơn tôi, Lang huynh chỉ là danh xưng tôi thuận miệng đặt cho nó. Thật ra lúc tôi trở về bầy sói, nó còn chưa đến một tuổi, chỉ là chú sói con mới biết tự mình đi săn mồi, nhưng giờ nó đã là Lang vương của chúng tôi. Mặc dù khi khuất mắt bầy sói, tôi thường hay đá đạp Lang huynh, nhưng thật lòng tôi vẫn rất tôn kính nó.

Như thể cảm nhận được tôi đang nghĩ gì, Lang huynh bất mãn gừ lên mấy tiếng. Nó vẫn luôn cho rằng mình là anh tuấn bậc nhất thiên hạ, dũng mãnh có một không hai, sói đực nhìn thấy liền khuất phục, sói cái nhìn thấy liền xiêu lòng, chẳng ngờ lại chạm trán một con sói không chịu lép vế nó như tôi đây, chỉ đành cảm thán trời đã sinh ra nó, sao còn sinh Ngọc Cẩn.

Để dễ phân biệt, tôi cũng từng thử đặt tên cho các con sói lớn sói nhỏ sói đực sói cái khác trong đàn, lần lượt là Lang Nhất, Lang Nhị, Lang Tam… và cứ thế cho đến vô hạn. Lúc tôi mới đến, chỉ cần đặt đến “Lang Cửu Thập Cửu” là xong, nhưng giờ đây, theo quá trình vận dụng chiến thuật “xa thân gần đánh” của tôi và Lang huynh, tôi đã hoàn toàn rối loạn, chỉ nhớ lần gần đây nhất đặt tên là đã đến “Lang Nhất Vạn Cửu Thiên Cửu Bách Cửu Thập Cửu[1'>”, mà đó đã là chuyện của gần hai năm về trước rồi. Khi nhận ra hễ nhìn một con sói nào đều phải nghĩ rất lâu mới nhớ ra tên gọi, tôi đành buộc lòng từ bỏ thử nghiệm đặt tên của mình. Tôi dù gì vẫn là người, khứu giác không nhạy bén bằng Lang huynh, ghi nhớ diện mạo loài sói thực cũng có đôi chút khó khăn.

[1'> Một vạn chín nghìn chín trăm chín mươi chín.

Năm xưa nhà Tần dựa vào thuật tung hoành “xa thân, gần đánh”, cuối cùng đã “tập hợp chư hầu, thống nhất thiên hạ,” tôi đoán chừng bá nghiệp “thống nhất tộc sói” của tôi và Lang huynh cũng chỉ là vấn đề sớm hay muộn.

Nếu cha biết tôi đem thuật quyền mưu ông đã dạy để ứng dụng với bầy sói trước tiên, không hiểu ông sẽ cười hay mếu đây? Năm đó, nếu tôi có thể hiểu chuyện sớm hơn một chút, hiểu hết những thứ này sớm hơn một chút, có thể giúp cha một tay, mọi chuyện liệu có khác đi không?

Lát sau, tôi và Lang huynh đã chạy đến bên suối Nguyệt Nha. Suối Nguyệt Nha là một kỳ cảnh trong sa mạc: giữa đại mạc vô biên, một dòng suối trông tựa mảnh trăng khuyết, bốn phía là núi cát nhấp nhô trải dài, chỉ có dòng suối xanh biếc như ngọc, lặng lẽ nằm trong vòng tay của núi Minh Sa, dù bão cát lớn đến đâu, nó vẫn quanh năm không khô cạn, đối với đám dân du mục, đây chính là kỳ tích của thần.

Trên trời có một vầng trăng

Dưới đất có một con suối

Trăng trên trời chiếu rọi suối dưới đất

Suối dưới đất in bóng trăng trên trời

Tôi vừa ngâm nga bài hát ca dao nghe được của những người dân du mục, vừa lấy mặt nước làm gương, bắt đầu chải tóc. Lang huynh lười biếng nằm bên cạnh lạnh nhạt lườm tôi một cái, phì mũi một tiếng rõ to rồi khinh thường nhắm mắt lại, cũng nhưng tôi không cho rằng nó anh võ bất phàm, Lang huynh chắc chưa bao giờ nghĩ tôi có chút gì xinh đẹp, so với đám sói cái có bộ lông óng ánh trơn mượt, có khi tôi xấu đến mức khó mà lọt vào mắt sói.

Tôi hầm hừ trợn mắt nhìn Lang huynh, vừa tết tóc, vừa tiếp tục hát:

Lòng chàng như trăng trên trời

Lòng em tựa suối dưới đất

Trăng chiếu suối, suối chiếu trăng

Lòng chàng lòng em hai mảnh soi nhau

Soi mình bên bờ, mặt nước lăn tăn phản chiếu bóng hình xinh xắn. Thời gian ba năm qua, tiểu cô nương của cha đã trở thành một thiếu nữ yểu điệu, tuy không thể tự khen là thục nữ, nhưng tôi biết mình xinh đẹp. Tôi nhăn mặt với cái bóng dưới nước, hài lòng gật đầu, hét to một tiếng, ra hiệu với Lang huynh có thể quay về được rồi. Lang huynh vươn mình, đứng dậy chậm rãi chạy phía trước.

Chúng tôi đứng ở một nơi cao trên núi Minh Sa, nhìn về hướng một đoàn buôn nhỏ phía xa, trông bộ dạng bọn họ chắc đang chuẩn bị hạ trại nghỉ ngơi. Nhớ đến số muối sắp dùng hết và bộ váy đã tả tơi, tôi cúi thấp người xuống, trưng ra bộ mặt tươi cười đầy nịnh nọt nhìn Lang huynh, nhưng Lang huynh không hề tiếp nhận thái độ lấy lòng của tôi, trái lại còn hoảng hốt như gặp phải quái vật, bước giật lùi, mặt mày nhăn nhó, trừng mắt nhìn tôi với vẻ bực bội.

Tôi khẽ gầm gừ mấy tiếng, bảo nó quay về trước, tôi định đi trộm đồ của đoàn buôn. Nó nhìn tôi một lúc với vẻ cam chịu, đoán rằng tôi nhất quyết không chịu nhượng bộ, cuối cùng nó đành tỏ ý sẽ đi cùng. Tôi nhào vào ôm chầm lấy cổ nó bật cười, nó nhắm mắt lại, làm bộ như đang phải gắng hết sức chịu đựng tôi, nhưng thân mình thì lại áp chặt vào người tôi.

Từ khi rời xa cha, chưa từng có ai dang rộng tay ôm tôi vào lòng. May mà còn có Lang huynh, tuy nó không thể ôm tôi, nhưng tôi ôm nó thì cũng vậy.

Hai chúng tôi lén lút đến gần lều trại của đoàn buôn. Đây là một đoàn buôn rất nhỏ, đoán chừng chỉ khoảng hai mươi người. Tôi thoáng ngạc nhiên, trước đây chưa từng nhìn thấy đoàn buôn nào nhỏ thế này, bọn họ buôn bán gì vậy nhỉ? Trong lúc tôi mải mê nghĩ ngợi, Lang huynh đã hơi sốt ruột, khẽ cắn vào mông tôi từ phía sau, tôi vừa thẹn vừa giận, bèn quay đầu véo tai nó.

Nó thấy tôi thật sự tức giận, liền nghiêng đầu, chớp chớp hai mắt, tỏ vẻ khó hiểu. Tôi bất lực thở dài, đường đường là Lang vương lại cùng tôi đi trộm gà trộm chó ở đây, tiểu nữ như tôi không nên so đo với đại lang, bỏ qua cho nó lần này vậy. Tôi chỉ hung hăng cảnh cáo nó không được phép chạm vào mông tôi, bằng không sẽ không nướng thịt cho nó nữa, nói xong liền quay đầu lại tiếp tục quan sát đoàn buôn.

Một đại hán mặc đồ đen tay chân nhanh nhẹn nhấc một chiếc xe lăn đặt xuống đất, một đại hán khác mặc đồ tím khom mình vén rèm cửa xe ngựa, một vạt áo trắng đập vào mắt tôi.

Màu trắng ấy không phải trắng sáng như tuyết, mà rất dịu dành, thân thiết, thoải mái, tựa như vừa đập vỡ sắc trăng đêm thu mà nhuộm nên, trong màu trắng có ửng chút ánh vàng. Gương mặt người thiếu niên dần dần hiện ra, mặt mày sáng sủa như hồ nước tĩnh lặng trong veo, dáng người anh tuấn nho nhã tựa cây ngọc nhành lan. Người ấy chỉ lặng lẽ ngồi, tôi đã cảm thấy dường như vừa nhìn thấy trăng sáng trên núi Thiên Sơn, gió xuân thổi qua Mạc Bắc.

Hán tử áo tím đưa tay ra định đỡ thiếu niên ngồi trong xe ngựa xuống, nhìn thiếu niên chỉ bình thản mỉm cười, ôn hòa đẩy tay người kia ra, tự mình chống hai tay chầm chậm di chuyển từng chút một trên xe ngựa. Tôi trừng to hai mắt kinh ngạc, phải chăng ông trời luôn ghen tị với những thứ hoàn mỹ trên nhân gian này?

Lúc chuyển từ mép khoang xe ngựa xuống xe lăn, xe lăn trượt một đoạn ngắn trên mặt cát, khiến thiếu niên áo trắng suýt nữa ngã xuống cát, may mà kịp thời túm vào thanh rui của xe ngựa nên mới trụ vững lại được. Đại hán áo tím mấy lần định giơ tay ra giúp, nhưng bắt gặp ánh mắt ra hiệu của hán tử áo đen, nên lại rụt tay lại.

Người bình thường xuống xe ngựa thì chỉ cần nhảy một cái là xong, còn thiếu niên này mất thời gian đến nửa tuần trà. Nhưng khóe miệng người ấy từ đầu đến cuối vẫn nở một nụ cười, động tác vốn nhếch nhác chật vật, người ấy lại làm cho trở nên đẹp mắt dễ nhìn, ngay cả trong lúc hoảng loạn, vẫn toát ra vẻ bình tĩnh ung dung.

Thiếu niên ngửa đầu nhìn dãy Minh Sa trùng điệp xung quanh một lúc, lại chầm chậm đảo mắt hướng sang suối Nguyệt Nha như một mảnh trăng khuyết nằm yên trong lòng núi cát. Nước suối phản chiếu màu xanh thẳm của da trời, hắt ánh xanh biếc trong trẻo. Trong mắt người ấy lộ ra vẻ cảm thán, trăm nghìn năm nay, sa mạc cát vàng cuồn cuộn vẫn không thể nuốt chửng mảnh suối như vầng trăng khuyết này.

Trời xanh, cát vàng, nước biếc, gió lặng, không một tiếng động, cảnh sắc quạnh quẽ buồn tẻ tôi nhìn đã quen mắt, lại chỉ vì một vạt áo trắng của người ấy, mà thêm vẻ ôn hòa, thì ra núi sông cũng biết cô quạnh.

Tôi mải mê nhìn chằm chằm vào người ấy, quên khuấy cả mục đích đến đây. Giật mình sực nhớ ra lý do mình ở đây, tôi đột nhiên lại thoáng do dự, trộm hay không trộm? Lập tức cảm thấy có lý do gì mà tôi không trộm? Sự hiện diện của thiếu niên này, ắt hẳn sẽ thu hút sự chú ý của tất cả mọi người, cơ hội tốt như thế sao có thể bỏ qua được?

Đại hán áo đen và đại hán áo tím như hai toàn tháp đứng sau lưng người thiếu niên không nhúc nhích. Mấy người đàn ông còn lại đều vội vã bận rộn, dựng lều trại, đốt lửa nấu cơm. Khi chắc chắn sẽ không ai chú ý đến mình, tôi liền ra hiệu cho Lang huynh ở đây đợi, còn mình chầm chậm bò về hướng bầy lạc đà của bọn họ. Trước hết phải tìm hiểu xem rốt cuộc bọn họ bán cái gì, có thứ nào tôi cần không, còn muối e rằng phải đợi đến khi bọn họ nấu cơm mới biết được cất ở đâu, nếu không rất khó tìm.

Các đoàn buôn qua lại trên sa mạc Qua Bích đều dựa vào lạc đà chở đồ vượt đường sá xa xôi. Lạc đà thường ôn hòa ngoan ngoãn, tôi sớm đã nắm rõ tính nết của chúng, xưa nay chưa từng sẩy tay lần nào. Mà khi ở gi

ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 1771
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN