--> Này cô bạn thân, mình yêu nhau đi - game1s.com
Ring ring

Này cô bạn thân, mình yêu nhau đi


Cuộc sống vẫn tiếp diễn, bạn thân thì vẫn còn đó có mất đi đâu mà sợ, chứ có phải tình yêu đâu mà sợ xa mặt cách lòng hay lo sợ mất người yêu. Sự lựa chọn không để trái tim mình yêu ai đến lúc này đúng là vẫn còn rất hiệu nghiệm, những yêu thương mong manh sẽ không phải tan vỡ khi mà nó chẳng được hình thành.
***
Tôi là một chàng trai có trái tim cảm nhận yêu thương nóng bỏng, nhiều lần xem phim tình cảm hay đọc truyện đều cảm giác đồng cảm sâu sắc mà rơi lệ theo, hay gọi là đa sầu đa cảm nhưng có một sự thật trái ngược đó là tôi không để trái tim ấy yêu ai, chính xác hơn là tôi không dám yêu.Bởi vì trong trí óc của tôi có một nổi ám ảnh về tình yêu, tôi không dám yêu bởi vì mái ấm gia đình bất hạnh đã reo giắc vào tâm hồn của một đứa trẻ thơ nổi sợ hãi về niềm yêu thương mong manh, dễ tan vỡ. Tôi nhìn bạn bè tay trong tay, nói những lời yêu thương có cánh hay trao nhau những món quà mà tự dặn lòng đừng mơ mộng như họ rồi đắm chìm vào bể dâu. Tôi không tỏ tình, không theo đuổi, tán tỉnh bất kì một cô gái nào cho dù cô gái ấy có ý thích mình đi chăng nữa, kiểu như " Tình yêu đến anh không mong đợi gì, tình yêu đi cũng không hề hối tiếc". Tôi vẫn vô tình, hờ hững như thế cho đến cái ngày gặp được Nhung, đối với tôi lần đầu gặp thì cô bạn cũng không có gì đặc biệt, vẫn giữ khoảng cách, trò chuyện như những người bạn. Và thế rồi tần số trò chuyện giữa hai đứa ngày càng tăng, ừ thì sau đó Nhung có được một vị trí mới trong tim tôi và nó là vị trí của một cô bạn thân. Đến ngày noel thì tôi cũng chúc Nhung một ngày giáng sinh ấm áp, vui vẻ như bao người bạn khác mà có đặc biệt hơn tí là có thêm một cái thiệp tặng khi Nhung đề nghị hai đứa FA tụi mình đi ăn chè thái cho ấm áp... thế nhưng cô bạn thân lại làm tôi lúng túng, ngại ngần khi phá vỡ những gì mà từ trước giờ tôi cho là tự nhiên nhất.

- Không tặng quà à? Đàn ông con trai gì tệ thế - Nhung nghiêng đầu tra hỏi
- Ơ...thì bạn bè như thế là được rồi, rườm rà chi tốn kém – Tôi đặt tấm thiệp vào tay cô bạn thân
- Vậy à, chắc tại tui tự rước cái rườm rà, tốn kém vào người nên tặng cho cậu bạn thân một món quà noel đặc biệt thế này – Nhung vừa dứt lời thì đưa tôi một quả cầu thuỷ tinh chứa nhiều hạt giấy và bông tuyết trắng xốp. Những con hạt giấy này do chính tay Nhung gấp với những lời nhắn bí mật bên trong nó.
- Chặc...thật là ngại quá, kiểu này vừa che mặt vừa nhận quà thôi – Tôi đỡ lấy món quà mà tặc lưỡi.
- Thôi ăn chè lẹ đi ông, còn lượn vài vòng rồi về - Nhung vừa ăn chè vừa xăm xoi tấm thiệp.
- Ừ
Khoảng lặng giữa hai đứa trên một chiếc xe đạp bỗng dưng xuất hiện, không hiểu sao thường ngày nói chuyện rôm rả mà giờ cô nàng bỗng dưng im bặt. Tôi cảm thấy áy náy về món quà nên đành gợi ý bù đắp lại cho cô bạn thân, nhưng thật sự là bạn bè thì cần gì phải tặng rườm rà cơ chứ, người ta yêu nhau thì mới bày vẽ cho lãng mạn, tình cảm.
- Nhung này, tôi hát tặng bà một bài xem như bù thêm quà noel nhé – Tôi hồi hộp nói
- Được đó, bài gì thế? – Giọng Nhung niềm nở
- Cô bé mùa đông, đừng...chê nhá – Tôi vẫn đang run vì lần đầu làm việc này
- Tuỳ, thì hát đi – Nhung vỗ vai tôi trấn an.
- ........." Vội nhặt chiếc lá tôi nhớ về, cô bé đáng yêu của tôi. Mùa đông đến em vẫn cười...."
- Hay đó chứ, vậy mà lâu nay giấu – Nhung vỗ tay rồi nói.
- Bạn bè mà, không có dịp đặc biệt tự dưng hát làm chi, người ta yêu nhau thì mới hay hát cho nhau nghe mỗi ngày thôi – Tôi gãi đầu
- Thôi tới kí túc xá rồi kìa, cho tui xuống đi
- Ừ, bạn hiền ngủ ngon hen
- Ngủ ngon – Nhung quay đi với một nụ phớt trên môi.
Trên đường về, tôi vẫn không hiểu cảm giác khi nãy sao lạ quá, mọi khi vẫn đưa cô bạn thân về vô tư, vô ưu mà hôm nay sao xốn xang khó chịu trong tim. Tại sao cô bạn thân lại im lặng sau khi trao quà xong nhưng sau đó trở nên vui vẻ khi nghe mình hát? Rồi tạm quên đi cái vụ noel, tôi đang trong kì nghỉ tết thì hai đứa không gặp được nhau nên chỉ có thể thỉnh thoảng liên lạc qua tin nhắn, mà chỉ có " chúc ngủ ngon" với " năm mới vui vẻ" thì chẳng có gì phải bận tâm cả. Nhưng điều khiến một trái tim lạnh như tôi thổn thức nguyên một đêm giao thừa chứ không phải ngủ ngon lành như mọi năm lại đến.
- I miss you – Tin nhắn từ Nhung sau gần một tuần bận rộn không liên lạc vào những ngày cuối năm
- Me too – Tôi bối rối và sau vài phút suy nghỉ, chất vấn bản thân cũng nhắn lại được
- Thật không? Nhớ với tư cách gì?
- Bạn bè mà, nhớ nhau cũng bình thường thôi
- Ừ - Nhung nhắn gọn
Tôi đâm ra khó hiểu, tự dưng Nhung lại nhắn tin chặn đứng cuộc trò chuyện đang cao trào hăng say với bàn phím điện thoại của mình. Tôi thở dài rồi lại nghĩ
Thông Tin
Lượt Xem : 322
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN