--> Ngọt Ngào Với Tổng Giám Đốc - game1s.com

Ngọt Ngào Với Tổng Giám Đốc

Chương 1

Ngày hắn tới, cũng là một ngày bình thường như bao ngày khác.

Kỷ Vân Vân chưa bao giờ nghĩ rằng, sau hôm nay, những ngày sắp tới lại có những thay đổi to lớn đến long trời lở đất như thế.

Cô cũng không có lý do gì để suy nghĩ, không phải sao?

Cô nên sớm tập thói quen thích nghi với cuộc sống như thế này. ….Giống như những hạt mưa bụi đang rơi ngoài cửa sổ, những âm thanh tí tách vừa đơn điệu lại vừa buồn chán.

Mưa như thế đã mấy ngày rồi, góc tường xây bằng gạch đỏ có lẽ cũng đã mọc đầy rêu xanh. Khi còn thơ ấu, cô luôn bị thu hút bởi những thảm rêu xanh mướt như thế này, mỗi khi có một thảm rêu xanh mọc lên, bao giờ cô cũng ngồi xổm ở góc tường, nhìn đàn kiến bò qua bò lại trên những thảm rêu xanh đó. . . . . .

Kỷ Vân Vân vô thức phát ra một tiếng thở dài.

Vào những ngày mưa như thế, cô thường nhớ lại những chuyện từ khi còn bé thơ, và cũng vì vậy, tiếng thở dài lại nhiều hơn một chút. Nhưng, nói gì thì nói, nếu không nghĩ về những chuyện trong quá khứ, thì cô còn có thể làm được gì đây? Cô cắn cắn môi dưới, cố gắng muốn hất đi sự tuyệt vọng và buồn chán đang trào dâng mãnh liệt trong tâm trí, sự tuyệt vọng và buồn chán này đã làm bạn với cô gần một năm nay, và có lẽ sẽ làm bạn với cô đến hết cuộc đời. . . . . .

Kỷ Vân Vân theo bản năng nắm chặt nắm tay, xót xa suy nghĩ.

Đột nhiên, cô nghe hình như có tiếng xe.

Cô kìm lòng không được nghiêng tai lắng nghe, gần mấy tháng nay, thính lực của cô đã nhạy cảm đến nỗi khiến cho người ta phải giật mình.

Xe ngừng lại trước cửa nhà cô, tiếp theo sau đó, là tiếng cửa xe đóng lại.

Cô nghe thấy tiếng ai đó bước đến, tiếng bước chân nhẹ nhàng gõ vào những phiến đá trải đường. Những bước chân nam tính, trầm ổn, tràn đầy sự tự tin, chắc chắn là thuộc về một người đàn ông không biết sợ hãi điều gì cả.

Tiếng bước chân này không phải là của bác sĩ riêng của Kỷ gia – bác sĩ Sử, cũng không phải tiếng bước chân của bạn mẹ cô, ông Kim, như vậy. . . . . . Là của ai chứ? Giống như là muốn trả lời cho những nghi vấn của cô, tiếng gõ cửa vang lên, tiếp sau đó là một giọng nói nam tính trầm thấp, sâu lắng và quen thuộc cất lên:

“Xin chào, xin hỏi cô Kỷ Vân Vân có nhà không?”

“Có đây, xin mời vào, cô ấy đang ở phía sau hành lang.”

Má Lâm – Quản gia đi tới mở cửa, có người tới chơi, dường như tâm trạng bà tốt hơn.

Nghe thấy tiếng bước chân của người đàn ông đó theo má Lâm đi tới, trái tim của Kỷ Vân Vân đập mãnh liệt không thôi.

Là anh ấy! Nhất định là anh ấy!

Sau một thời gian chờ đợi thật lâu, cuối cùng anh ấy cũng trở lại!

Ôi. . . . . . Trời ạ!

Quần áo trên người cô có lôi thôi lếch thếch quá không?

Mái tóc của cô có ngay ngắn chỉnh tề không?

Vẫn còn đang lo lắng về vấn đề dáng vẻ của mình thì má Lâm đã dẫn khách đi xuyên qua khu vườn trồng đầy hoa và cây trúc để vào một phòng khách nhỏ.

“Vân Vân, con lại ngồi ngẩn người ra như thế sẽ không tốt cho cơ thể đâu!” Má Lâm bật tất cả những ngọn đèn ở trong phòng cho sáng lên, nhẹ nhàng trách cứ.

Kỷ Vân Vân hầu như không nghe thấy bà nói gì, toàn bộ tâm tư của cô đều đặt hết vào người khách này – Người mà cô đã đợi một đời để giao cuộc sống của mình cho người ấy!

“Trọng Kiệt, là anh sao?”

Cô không kịp chờ người đó tới gần, đã đứng lên, vươn tay về phía hắn.

“Em chờ anh đã lâu lắm rồi. . . . . .”

Vì căng thẳng nên giọng nói của cô trở nên run rẩy; gương mặt xinh xắn thanh lệ của cô vì vui mừng mà rạng rỡ như ánh mặt trời tỏa sáng.

Người nọ bước lên trước nửa bước, sau đó dừng lại.

“Thật xin lỗi, cô Kỷ, tôi sợ cô đang nhầm lẫn, tôi không phải Vệ Trọng Kiệt.”

Nghe vậy, sắc mặt Kỷ Vân Vân nhất thời trở nên trắng bạch như tờ giấy.

“Tôi là anh cùng cha khác mẹ của Trọng Kiệt, tôi tên là Vệ Tử Hiên.”

“Anh là anh cùng cha khác mẹ với Trọng Kiệt?” Cô có chút xấu hổ, luống cuống nói, “Tôi. . . . . . Tôi thậm chí không biết anh ấy có một người anh cùng cha khác mẹ. . . . . .”

“Trọng Kiệt chưa từng giới thiệu về tôi cho cô biết, chuyện này cũng không có gì đáng ngạc nhiên.” Hắn thản nhiên nói, “Tình cảm anh em chúng tôi từ trước đến giờ cũng không tốt đẹp gì cho lắm!”

“Giọng nói của hai người thật giống nhau. . . . . .” Kỷ Vân Vân nói nhỏ.

“Tôi không phải Vệ Trọng Kiệt.” Hắn nhắc lại.

Cô khẽ run một chút, cố gắng kéo suy nghĩ trở về hiện tại

“Anh nói. . . . . . Anh tên là gì? Thật xin lỗi, tôi không nghe rõ.”

“Vệ Tử Hiên.”

Cô khẽ gật đầu, “Anh Vệ Tử Hiên, mời ngồi, anh muốn uống gì? Trà được không?”

“Cà phê.”

Kỷ Vân Vân thoáng ngây người, nhưng cô cũng không có ý kiến gì, chỉ nhẹ nhàng nói: “Má Lâm, làm phiền má pha cho anh Vệ một ly cà phê.”

Sau khi má Lâm rời phòng, cô cũng không biết nên nói cái gì trong lúc này, vì vậy không thể làm gì khác hơn là tìm một chủ đề bình thường nhất để mở miệng:

“Thời tiết như thế này chắc anh lái xe ngoài đường rất vất vả phải không?”

Cô phán đoán chắc không phải hắn đi tắc xi tới, bởi vì cô không nghe thấy tiếng xe rời đi.

“Cũng tàm tạm.” Hắn nhàn nhạt nói, rồi sau đó cũng không nói thêm câu nào.

Không khí lại trở nên yên tĩnh, may thay ngay lúc đó má Lâm kịp thời mang cà phê vào. Kỷ Vân Vân thoáng dừng lại một chút, ít nhất lúc này cũng khiến cho đôi tay của cô có một số việc để làm, chứ không giống như đứa ngốc chỉ biết nắm chặt tay vào thành ghế sofa.

“Hương vị cà phê pha có được không anh Vệ?” Cô lịch sự hỏi.

Hắn bưng chén lên, nhấp một ngụm.

“Tôi tới đây không phải để thăm hỏi xã giao, cho nên, những câu nói nhàm chán có thể miễn đi, chúng ta nên trực tiếp nói chuyện nghiêm chỉnh đi!”

“Nói chuyện nghiêm chỉnh?” Kỷ Vân Vân ngẩn ngơ, đôi môi mỏng khẽ run nhè nhẹ, “Có phải Trọng Kiệt đã xảy ra chuyện gì hay không?”

Lại là Trọng Kiệt?

Vệ Tử Hiên hừ lạnh một tiếng, lạnh nhạt nói:

“Trọng Kiệt rất tốt, thậm chí ngay cả cảm vặt cũng không có. Xem ra. . . . . . Cô rất quan tâm đến Nó.”

“Tôi. . . . . .” Cô cúi đầu, cố gắng che giấu tâm trạng của mình, “Bất luận như thế nào, thì tôi và Trọng Kiệt cũng đã đính hôn, là vợ chồng chưa cưới. . . . . .”

“Ha ha!” Hắn không khách khí cười to hai tiếng, “Đúng rồi! Hai người đã đính hôn! Nhưng kể từ khi Trọng Kiệt chở cô gây ra tai nạn đến giờ, nó đã vứt bỏ cô, chưa hề đến thăm cô dù chỉ một lần, không phải sao?”

Những lời nói của hắn thật tàn nhẫn, giống như từng nhát dao đâm vào trái tim Kỷ Vân Vân, bàn tay của cô đang định bưng ly cà phê lên bỗng nhiên run rẩy, làm đổ cà phê ra bàn, những giọt cà phê nóng hổi văng ra tung tóe, bắn cả lên bàn tay cô.

“Ôi, xin lỗi . . . . . Tay chân tôi luôn vụng về như thế!” Kỷ Vân Vân mỉm cười gượng gạo, nửa như xin lỗi, nửa như tự giễu.

“Bởi vì đôi mắt của cô không nhìn thấy thôi.” Vệ Tử Hiên không thương tiếc nói: “Đây chính là nguyên nhân em trai yêu quý của tôi không nhớ đến cô, không phải sao? Trận tai nạn xe cộ chết tiệt kia đều là sai lầm do nó tạo thành, nhưng kẻ hèn nhát này, ngay cả can đảm đối mặt với thực tế cũng không có, lại bỏ trốn mất dạng như vậy!”

Trong lời nói của hắn có kèm theo sự căm phẫn khiến Kỷ Vân Vân sợ hãi, cô hỏi với vẻ không dám tin: “Nghe qua có vẻ như. . . . . . Anh hận anh ấy?”

“Dùng từ ‘Khinh bỉ’ thì có vẻ chuẩn xác hơn một chút.” Vệ Tử Hiên hờ hững nói, “Cô mới là người nên hận nó, nhưng nếu bây giờ tôi là nó, cô đã không chút do dự mà nằm trong vòng tay của tôi rồi, không phải sao?”

Nghe hắn nói vậy, sắc mặt của Kỷ Vân Vân bỗng chốc đỏ bừng.

“Chuyện này không có liên quan gì đến anh!”

“Tôi lại cho rằng rất có liên quan.”

“Anh nói vậy là có ý gì?”

“Có nghĩa là, tôi quyết định xem những chuyện này thành chuyện của tôi.” Giọng điệu của Vệ Tử Hiên rất lạnh nhạt, ý nghĩa lời nói lại cương quyết không cho người khác có cơ hội kháng cự.

Kỷ Vân Vân nhíu mày, vẻ mặt mờ mịt, “Chuyện này thật vô lý! Anh Vệ, tôi và anh vốn không quen biết, anh. . . . . .”

“Vệ Tử Hiên, con trưởng của nhà họ Vệ, năm nay ba mươi tuổi, hiện tại đang điều hành hoạt động kinh doanh của công ty Khoa học công nghệ ở Canada, doanh thu cũng không tệ lắm, dự tính năm nay lên sàn (lên sàn cổ phiếu).” Vệ Tử Hiên nhìn đôi mắt vô hồn của cô một chút, “Cô còn muốn biết thêm gì nữa?”

Cuối cùng Kỷ Vân Vân cũng bị làm cho tức giận.

“Tôi thấy rằng trò đùa này không đáng cười một chút nào! Nửa giờ trước, thậm chí tôi còn không biết trên thế giới này lại có nhân vật số một như anh tồn tại, mà bây giờ anh lại muốn xông vào cuộc sống của tôi? Anh. . . . . . Anh là người tự cao tự đại, ngạo mạn nhất mà tôi từng gặp trong đời. . . . . . Cũng là người vô lý nhất!”

“Tức giận sao? Ừ, biết phải tức giận, cũng không tệ lắm! Tôi còn tưởng rằng ngay cả tính tình của cô cũng bị đánh mất!” Hắn gần như thở phào nhẹ nhõm.

Kỷ Vân Vân giận đến xanh cả mặt, cô mở miệng tính gọi má Lâm đuổi khách, nhưng lời nói chưa ra khỏi miệng, hắn đã lặng lẽ tiến đến gần, nhanh chóng nắm giữ cổ tay của cô.

“Tôi từ Đài Bắc xa xôi chạy đến Đài Đông này, không phải muốn bị sập cửa vào mặt.” Hắn lẳng lặng nói.

Kỷ Vân Vân rất khiếp sợ, vặn vẹo tay muốn thoát, nhưng rõ ràng hắn không muốn buông tay cô ra.

Sức lực của cô đối với hắn mà nói, thật sự là không đáng kể!

Kỷ Vân Vân đột nhiên thấy sợ.

Người đàn ông trước mặt này, rõ ràng là một người khỏe mạnh, trong phòng lại chỉ có cô cùng má Lâm —— một cô gái bị mù mắt, cùng một phụ nữ trung niên yếu ớt. . . . . . Nghĩ tới đây, Kỷ Vân Vân bất giác run rẩy, toàn thân trở nên căng thẳng.

“Buông tôi ra!” Cô đứng dậy hét lên, nhưng giọng nói lại trầm nhẹ không có một chút uy hiếp nào.

Cảm nhận được sự sợ hãi trong lời nói của cô, hắn hơi nới lỏng các đầu ngón tay, nhưng vẫn không buông cô ra.

“Thật xin lỗi.” Giọng nói của Vệ Tử Hiên bỗng nhiên trở nên rất dịu dàng, “Tôi phải biết cô có còn sức lực để phấn đấu vì bản thân mình hay không. . . . . . Cám ơn trời đất! Tối nay khi vừa mới gặp cô, tôi còn tưởng rằng tôi đã tới quá muộn!”

Kỷ Vân Vân ngẩn người ra, tuy rằng sự hiểu biết của mình về Vệ Tử Hiên qua lời giới thiệu của hắn vẫn còn nửa vời, song, sự sợ hãi của cô vì những lời hắn nói mà dần dần biến mất. Sau khi trấn tĩnh, cô phát hiện cổ tay của mình vẫn còn nằm trong tay của hắn, cả hai dường như rất gần, hơi thở của hắn phả vào những sợi tóc trên đỉnh đầu cô. . . . . .

“. . . . . . Rất cao sao?” Cô đột nhiên hỏi.

“Sao cô không tự mình nhìn xem một chút?”

Nghe vậy, Kỷ Vân Vân co rúm người lại, cúi đầu.

“Chuyện này không có gì buồn cười cả.”

“Có ý tứ gì?” trong giọng nói của Vệ Tử Hiên mang theo nghi hoặc.

“Anh kêu tôi ‘tự mình nhìn xem một chút’”

“Kỷ Vân Vân, chứ cô mong đợi cái gì? Mong tôi phát minh ra một ngôn ngữ đặc biệt, để tránh đụng chạm đến cô sao? Mãi mãi tránh những từ “Nhìn”, “Nhìn”, “Mù” sao? Thật xin lỗi, tôi làm không được! Ở trong mắt tôi, cô không có gì khác biệt so với những người bình thường khác, mù thì sao? Nhưng đó lại là lý do cô dùng để trốn tránh công việc và cuộc sống này, đừng hy vọng tôi sẽ là đồng lõa của cô, cô nghe rõ chưa?”

Kỷ Vân Vân sững người.

Những lời hắn nói rất thẳng thắn, thẳng thắn đến tàn nhẫn, nhưng trong cơn giận dữ đó, cô lại cảm giác như có một dòng nước ấm chảy sâu trong trái tim cô.

Cô không phải là người bình thường đã bao lâu rồi?

Bạn bè của mẹ thường thường ở trước mặt cô “Dùng chữ mù mắt” , sau đó lại hối hận vì đã lỡ lời, tiếp theo là cả phòng đều có vẻ lúng túng và lặng lẽ.

Vậy mà Vệ Tử Hiên. . . . . .

Kỷ Vân Vân hít một hơi thật sâu, không nhịn được đưa tay ra chạm vào người đàn ông trước mặt.

Hắn quả nhiên rất cao! Cô đứng thẳng người mới đến cằm của hắn.

Bờ vai của hắn rất rộng, lồng ngực rất dầy. . . . . . Kỷ Vân Vân thu tay về.

“Anh thật rất cao lớn.”

“185cm, 75 kí lô.” Trong giọng nói của hắn mang theo ý cười.

“Hơn nữa rất thường vận động.” Do cô sờ vào lòng bàn tay của hắn mới biết được.

“Tôi thường luyện tập Không Thủ đạo (Karate), chạy bộ và trượt tuyết để rèn luyện thân thể.”

“Ừ.” Kỷ Vân Vân gật đầu một cái, không thể không nhớ tới Trọng Kiệt một lần nữa.

Hắn và Trọng Kiệt thật khác biệt. Trọng Kiệt thấp hơn một chút, cũng gầy hơn; tính tình Trọng Kiệt cũng rất lịch sự và mềm mỏng, chứ không nói năng thô lỗ như hắn đối với cô; Trọng Kiệt. . . . . .

“Hình dáng anh và Trọng Kiệt có giống nhau không?” Đột nhiên, cô nghe mình mở miệng hỏi.

“Có người nói giống, cũng có người nói không giống.”

“Anh ấy. . . . . . Gần đây có khỏe không?”

Đây có lẽ chính là vấn đề cô muốn hỏi nhất đi! Sắc mặt hắn chợt trở nên lạnh lùng, giọng nói lại khôi phục sự lạnh nhạt: “Đại khái là tôi nghe nói nó đã đính hôn, tuần trước tôi vừa gặp nó, đó là lần đầu tiên tôi gặp lại nó trong suốt hai năm qua, chuyện cô xảy ra tai nạn, lúc đó tôi mới được biết, cho nên. . . . . . Tôi liền tới ngay.”

Kỷ Vân Vân hít một hơi thật sâu, “Tôi rất cảm ơn anh đã lo lắng cho tôi như thế, nhưng điều đó là không cần thiết, hiện tại quả thật tôi rất tốt, thật sự.”

“Cô quả thật rất tốt? Khi tôi mới vừa tới, hình ảnh tôi nhìn thấy là một cô gái đang trong tuổi thanh xuân phơi phới lại ngồi một mình trong bóng tối, quần áo thì lôi thôi lếch thếch, tóc tai rối bù như tổ chim, sắc mặt lại tái nhợt như hồn ma bóng quế. . . . . .”

“Rốt cuộc anh muốn tôi thế nào?” Kỷ Vân Vân vô cùng tức giận ngắt ngang lời hắn, cảm thấy vô cùng xấu hổ vì những lời chỉ trích của người xa lạ trước mặt này, “Tôi có hình dáng như thế này căn bản là do tôi không có khả năng tự chăm sóc chính mình!”

“Là ‘không thể’, hay là…‘không muốn’?” Hắn không để cho Kỷ Vân Vân có một chút mặt mũi nào.

“Tôi đã từng cố gắng đến một thẩm mỹ viện để sửa sang lại đầu tóc, nhưng lại làm cho rối tinh rối mù hết. . . . . .” Giọng nói của cô từ tức giận chuyển thành nghẹn ngào. “Không biết tôi đã té ngã mấy lần, sau đó, lại không phân biệt rõ đâu là Đông Nam Tây Bắc, kết quả không thể làm gì khác hơn là ngồi tắc xi về nhà, tôi. . . . . .”

Cô cố gắng nuốt cục nghẹn đang mắc ở cổ họng.

Cô không muốn ở trước mặt người đàn ông bá đạo đến cực điểm này mà rơi lệ, tuyệt đối không muốn!

“Mẹ cô cũng không giúp cô sao?”

“Mẹ tôi đã cố gắng nhiều lần.” Kỷ Vân Vân buồn bã nói, “Nhưng vì trên đường đi, mọi người đều nhìn chằm chằm vào chúng tôi, làm cho chúng tôi rất lúng túng, cho nên về sau . . . . . .” Giọng nói của cô càng ngày càng nhỏ dần.

Vệ Tử Hiên từ từ thở ra một hơi dài, “Tôi hiểu rồi, được rồi! Chúng ta cứ từ từ thôi, ngày mai tôi sẽ dẫn cô đi hóng gió, xem thần sắc của cô có thể khá hơn một chút nào hay không.”

Kỷ Vân Vân cũng hít một hơi khí lạnh.”Nghe này, Anh Vệ, anh không cần có bất kỳ nghĩa vụ nào với tôi, tôi cũng không muốn có bất kỳ thay đổi nào! Tôi đã tự xây dựng cho mình một cách sống phù hợp, mặc dù có thể trong mắt anh, cuộc sống như thế thật sự không có gì thích thú, nhưng người mù mắt cũng không phải là anh, không phải sao? Cho nên, mời anh về đi thôi! Đừng quay trở lại quấy rầy tôi.”

“Chiều mai hai giờ tôi tới đón cô.” Hắn kiên quyết nói, đối với những lời cô thao thao bất tuyệt vừa rồi, hắn xem như là nghe vào tai trái rồi ra ngay tai phải.

“Anh. . . . . .”

Kỷ Vân Vân mở miệng muốn kháng nghị, nhưng, tiếng bước chân vang lên, Vệ Tử Hiên đã rời đi, hình như cũng không quay đầu lại.

Bao giờ mưa mới ngừng rơi?

Kỷ Vân Vân kiệt sức ngã nhào vào ghế, không còn đủ sức để xác định được tối nay đã phát sinh chuyện, có phải đây chỉ là một giấc mộng hay không?

“Vân Vân, khách đi rồi sao?”

Má Lâm đi vào, dọn dẹp bàn, lau sạch những vệt cà phê Kỷ Vân Vân vừa làm đổ khi nãy.

“Cậu ta tới đây làm gì?”

Kỷ Vân Vân buồn bã cười một tiếng.

Má Lâm chưa bao giờ oán trách sự vụng về của cô, trên thực tế, sau khi xảy ra tai nạn xe cộ, để xây dựng lại cho Kỷ Vân Vân một cuộc sống có trật tự và phù hợp hơn, gần như đều do má Lâm phụ trách.

“Hắn bảo ngày mai muốn dẫn con đi ra ngoài hóng gió, con nói với hắn là không đi, nhưng . . . . . . Hắn giống như là không nghe thấy vậy.”

“Nhìn dáng vẻ cậu ta đúng thật là rất quyết tâm!”

“Má Lâm. . . . . .” Cô dừng một chút, rồi đột nhiên hỏi: “Dáng vẻ hắn trông như thế nào?”

“Cậu ta. . . . . .” Má Lâm suy nghĩ một lát, “Dáng người cậu ta và Trọng Kiệt hoàn toàn khác biệt, bộ dáng rất đẹp mắt, rất có khí phách đàn ông, nhưng dường như có một chút lạnh lùng. Ngày mai khi nào thì cậu ta tới đón con?”

“Hai giờ chiều.”

“Vậy sáng mai má Lâm sẽ giúp con sửa sang lại đầu tóc, má nghĩ nên giúp con chuẩn bị bộ quần áo nào cho đẹp nhất. . . . . . Ah! Chiếc váy màu xanh nước biển rất đẹp, nhưng trước hết phải ủi đã. . . . . .”

Giọng nói cùa má Lâm thật hào hứng, Kỷ Vân Vân biết, bà vì ‘ước hẹn’ ngày mai của cô mà trở nên hào hứng.

Ai. . . . . . Má Lâm rất thật thà! Kỷ Vân Vân cúi đầu cười khổ.

Chiếc váy màu xanh nước biển. . . . . .

Đó là chiếc váy mà cô và Trọng Kiệt cùng đi mua để chuẩn bị cho buổi lễ tốt nghiệp của cô.

Ngày đó, Trọng Kiệt đưa cô đi ăn mừng lễ tốt nghiệp ở một nhà hàng cao cấp, anh ta không ngừng khen ngợi vẻ đẹp của cô, trên bàn ăn hoa hồng cũng đang nở rộ giống như tình yêu của họ, ánh nến màu vàng tỏa sáng giống như những lời tâm sự dịu dàng. . . . . .

Cô gặp Vệ Trọng Kiệt vào mùa thu năm thứ tư đại học. Anh ta trông rất đẹp trai, hài hước, gia đình lại khá giả, anh ta luôn chăm sóc, nâng niu cô trong lòng bàn tay của mình.

Tính tình của cô vốn hiền thục, đối với Vệ Trọng Kiệt ngàn y trăm thuận, chưa từng trái ý anh ta đến nửa lời, vì vậy, thời gian bọn họ đi chung với nhau luôn vui vẻ, hạnh phúc, chưa từng xảy ra cãi vã, cũng chưa từng khó chịu, cuộc sống tràn đầy nụ cười, niềm vui không ngớt.

Sau nửa năm quen biết, họ liền quyết định đính hôn, dự định lễ đính hôn sẽ tiến hành hai tháng sau khi cô tốt nghiệp, tất cả mọi việc dường như quá hoàn hảo, quá suôn sẻ, mãi cho đến tối thứ Bảy…..

Tối hôm đó, Vệ Trọng Kiệt đưa cô đi tham dự tiệc sinh nhật của một người bạn, khi đi thời gian cũng đã hơi trễ, vì vậy trên đường đi Vệ Trọng Kiệt nhấn mạnh chân ga, chạy nhanh không một chút kiêng kỵ làm cô sợ tới mức hết hồn hết vía, nên muốn Vệ Trọng Kiệt giảm tốc độ lại một chút:

“Chạy chậm lại được không? Tuy trễ một chút, nhưng chắc cũng không sao đâu!”

“Ai nói không sao? Vợ chồng Dương Duy Cương không chỉ mời chúng ta, còn mời được vợ chồng Lý Sâm – tổng giám đốc của công ty Đại Thông, bữa tiệc này đối với anh mà nói vô cùng quan trọng, anh không muốn vì đến trễ, mà khiến người ta lưu lại ấn tượng xấu.” Tốc độ chiếc xe vẫn không chậm lại.

Cô thật hy vọng mình nghe lầm, “Đây không phải là một bữa tiệc gặp gỡ cá nhân sao?”

“Nha đầu ngốc, em vẫn còn phải học hỏi nhiều hơn đấy! Những trường hợp xã giao như thế này, là thời cơ làm ăn rất tốt, anh ký kết được một số hợp đồng lớn đều là do những dịp như thế này mang lại.”

“Anh nói là. . . . . . Anh xã giao cũng là vì buôn bán? Anh lựa chọn bạn bè cũng phải xem bọn họ có hữu dụng với anh không rồi mới quyết định?”

“Đừng suy nghĩ lung tung!” Vệ Trọng Kiệt cười to, sau đó lại vượt qua một chiếc xe con.

“Vậy em thì sao? Trọng Kiệt, Em mang lại lợi ích gì cho anh?” Cô cắn môi, không nhịn được hỏi.

Chương 2

Sáng sớm hôm sau, má Lâm chuẩn bị cho Kỷ Vân Vân một chiếc váy màu xanh nước biển được ủi rất gọn gàng, thậm chí ngay cả đôi giày phối hợp cùng chiếc váy cũng được mang ra đánh bóng.

“Má Lâm, đừng có phiền phức nữa, con không muốn đi ra ngoài cùng hắn!” Bị má Lâm ép buộc mặc váy, Kỷ Vân Vân bĩu môi la ầm lên.

“Nói vớ vẩn! Ra ngoài đi dạo, có gì không tốt?” Má Lâm không thèm đếm xỉa đến lời chống cự của cô.

“Con không muốn đi ra ngoài!”

“Được rồi được rồi! Cứ coi như không muốn đi ra ngoài, thì cũng phải làm cho mình trở nên thật xinh đẹp chứ! Dù sao, nhà mình lúc nào cũng có khách đến thăm, không phải sao?” Má Lâm liền thay đổi phương thức dụ dỗ, “Đẹp lắm! Mau xuống lầu đi, cậu Vệ đã đợi ở phòng khách được một lúc rồi đấy!”

Kỷ Vân Vân vừa mới tắm xong, mái tóc đen giống như một mảnh gấm đen rũ xuống bờ vai, chiếc váy vừa vặn ôm gọn cơ thể và chiếc eo thon, tôn lên dáng vẻ mảnh mai xinh đẹp và những đường cong quyến rũ. Cô từ từ đi xuống cầu thang, khuôn mặt trắng nõn bởi vì căng thẳng mà trở nên phiếm hồng.

“Anh không cần phải làm việc sao?” Cô hỏi, cố gắng làm cho giọng nói của mình thật hờ hững và lạnh nhạt.

“Tôi có nhiều người hỗ trợ.” Hắn trả lời vòng vo câu hỏi của cô, sau đó hỏi tiếp: “Chúng ta có thể đi được chưa?”

Kỷ Vân Vân hít thật sâu, giọng điệu mang vẻ cự tuyệt: “Tôi. . . . . . Tôi không muốn đi.”

“Oh?” Vệ Tử Hiên có chút buồn cười nói: “Cô trang điểm và ăn mặc xinh đẹp như vậy, cũng chỉ là vì tập trung can đảm nói cho tôi biết hôm nay cô không muốn ra ngoài?”

Kỷ Vân Vân cảm giác mặt mình nóng bừng lên không cách nào kiểm soát được.

“Những chuyện như thế chẳng có ý nghĩa gì, cho nên tôi. . . . . .”

“Dù là chuyện gì đi chăng nữa cũng đều có ý nghĩa riêng của nó.” Hắn nắm tay cô và cắt ngang lời cô, “Hôm nay thời tiết rất tốt, ra ngoài đi dạo rất có ích cho sức khỏe của cô.”

“Lời tôi nói anh không nghe thấy sao!” Kỷ Vân Vân đột nhiên bộc phát sự tức giận, “Tôi nói tôi không muốn đi ra ngoài, anh nghe không hiểu sao? Buông tôi ra!”

Cô dùng sức rút tay mình về, nhưng hắn dường như không muốn buông ra.

“Tôi có nghe thấy, nhưng cô phải theo tôi ra ngoài, nếu như vẫn cố chấp như thế, vậy tôi tuyệt đối không khách sáo mà vác cô đi.” Vệ Tử Hiên lạnh nhạt nói.

“Này. . . . . . Đây là bắt cóc!”

“Yên tâm! Tôi sẽ không yêu cầu cha mẹ cô trả tiền chuộc, hơn nữa bảo đảm cô sẽ sớm quay trở lại.” Giọng nói của hắn đột nhiên trở nên dịu dàng, “Đi thôi! Bây giờ thời tiết ấm áp, rất thích hợp đi chơi ở vùng ngoại ô, nếu không đi chơi một chút thì thật là đáng tiếc!”

“Anh. . . . . . Có ai đã từng nói với anh chưa, anh thật sự cố chấp và ngang ngược!”

“Như nhau cả thôi!”

Biết mình cự tuyệt thế nào cũng trở nên vô ích, tốt nhất nên giơ cờ trắng đầu hàng.

“Ai. . . . . . Cái ví của tôi ở đâu?”

Vệ Tử Hiên khẽ cong khóe môi, giúp cô cầm ví da lên, dắt cô đi ra cửa chính.

“Muốn đi đâu?” Sau khi lên xe, hắn vừa khởi động xe, vừa hỏi cô.

“Nơi nào cũng thế, tôi không quan tâm.” Kỷ Vân Vân lạnh nhạt nói, cố ý muốn chọc giận Vệ Tử Hiên.

“Rất tốt.” Câu trả lời của hắn hoàn toàn ra ngoài dự đoán của cô, “Cô đã thẳng thắn như vậy thì tôi cũng nói thẳng, đã rất lâu rồi tôi cũng chưa từng gặp qua người nào giống như cô vậy, cố tình muốn biến cuộc sống của mình trở thành bi kịch.”

“Tôi không có!”

“Không có?”

Kỷ Vân Vân nghiêm mặt, hai gò má vì tức giận mà ửng hồng.

“Anh rốt cuộc muốn tôi phải làm sao? Cứ làm như chưa xảy ra chuyện gì sao? Nhưng như vậy thì có ích gì? Suy cho cùng thì tôi vẫn bị mù! Nếu như không có ai dẫn tôi đi, nhất định tôi sẽ vấp ngã ở khắp nơi, khi ăn cơm sẽ làm rơi vãi đầy đất. . . . . Mù vẫn là mù, đó là sự thật, tôi không thể biểu hiện như mình chỉ bị một vết thương nhỏ giống như cắt vào đầu ngón tay được…….”

“Tôi biết rõ là cô bị mù, nhưng trên thế giới này người mù không chỉ có một mình cô! Bọn họ đi học chữ nổi, đi tìm chó dẫn đường riêng, có người thậm chí còn tìm được công việc thích hợp để làm, có ai vô dụng giống như cô không, chỉ biết cả ngày trốn ở trong nhà than thân trách phận?”

“Không phải như thế!”

Cô cũng không muốn làm một người phụ nữ vô dụng! Ở trong bệnh viện, từ khi cô biết đôi mắt mình bị mù, cô cũng đã nghĩ tới muốn đi học một ít chữ nổi, để bản thân mình càng độc lập càng tốt. . . . . . Nhưng, sau khi Trọng Kiệt đi, nụ cười, hạnh phúc và tình yêu của cô cũng bỏ đi theo anh ta.

Ngày mỗi ngày trôi qua, sự chán nản và thất vọng càng chồng chất, cảm giác vô lực cùng cuộc sống chết lặng từ từ gặm nhấm hơi sức còn lại của cô. Ngồi an toàn ở trong nhà, dường như cô càng lúc càng giống như sống cho qua ngày. . . . . .

Tâm tư của cô tất nhiên biểu lộ hết ra ở trên mặt, bởi vậy Vệ Tử Hiên nhẹ nhàng vỗ vỗ vào tay cô, dùng giọng nói dịu dàng khác thường:

“Cô nghĩ xem, chả lẽ cô muốn cả cuộc đời còn lại của cô sẽ sống như thế này hay sao?”

“Không muốn!” Cô bật thốt lên, lúc này mới kinh ngạc phát hiện, hóa ra chính mình cũng muốn thoát khỏi cuộc sống vô dụng như hiện nay.

“Nhưng. . . . . . Tôi không biết phải làm như thế nào.” Cô bất lực nói thêm một câu.

“Hãy tạo cho mình một cơ hội để có cuộc sống mới!”

“Anh nói sao đơn giản quá!”

“Dĩ nhiên là không đơn giản như vậy, nhưng cũng không có nghĩa là không làm được.”

Vệ Tử Hiên nhìn cô thật sâu, rồi quay đầu lại, tiếp tục chuyên chú lái xe.

———————

Xe dừng ở một nơi thoáng đãng bên cạnh hàng phi lao trong rừng, trong không khí có vị mặn của biển, Vệ Tử Hiên lấy ra từ sau chỗ ngồi một tấm thảm trải lên trên cát, sau đó nhẹ nhàng đỡ Kỷ Vân Vân ngồi xuống.

“Hôm nay biển rất xanh, bầu trời quang đãng và có những đám mây mỏng, nơi này không phải là danh lam thắng cảnh, nhưng cũng là một địa phương tốt, có cảnh sắc rất đẹp. Cô có thích những chỗ như thế này không?”

Vệ Tử Hiên tuy có vẻ ngoài lạnh lùng, điềm tĩnh, nhưng thật ra lại có một tấm lòng rất biết quan tâm.

Gió biển thổi vào làm mái tóc Kỷ Vân Vân rối bù, cô cười lên một tiếng.

“Cám ơn anh. . . . . . Vệ Tử Hiên.”

Hắn cũng cười theo, tiếng cười điềm đạm, dịu dàng hiền hậu, khiến Kỷ Vân Vân đột nhiên rất muốn “Nhìn ” bộ dáng” của hắn một chút

“Má Lâm nói. . . . . . Dáng vẻ của anh rất đẹp.”

Hắn có chút kinh ngạc, “Bà ấy nói như vậy sao?”

“Vâng! Tôi. . . . . . Có thể chạm vào mặt của anh được không?”

“Xin mời.”

Được sự đồng ý, Kỷ Vân Vân vươn đôi tay ra, dè dặt thăm dò khuôn mặt của hắn từng li từng tí.

Tóc của hắn rất dày, làn da mịn nhẵn, một đôi lông mày rậm có hình dáng rõ ràng, sống mũi thẳng tắp, chiếc cằm vuông vắn rất nam tính, những sợi râu dưới cằm nhẹ nhàng đâm vào những ngón tay của cô.

Má Lâm nói không sai, hắn có dáng vẻ rất đẹp, một vẻ đẹp nam tính. . . . . .

Ngón tay từ từ di chuyển đến cạnh môi hắn, cô bỗng giật mình, đụng chạm này quá thân mật, đột nhiên cô rút tay về, tim đập thình thịch trong lồng ngực.

“Được rồi, cám ơn anh.” Giọng nói của cô run run.

“Đôi mắt của cô chẳng lẽ hoàn toàn không có hy vọng hồi phục được thị lực sao?” Hắn đột ngột hỏi.

Kỷ Vân Vân ngây người, “Khi tôi còn nằm ở bệnh viện, bác sĩ muốn tôi chờ khoảng một năm hoặc lâu hơn nữa tùy thuộc vào tình huống tôi có thể khôi phục lại thị lực hay không rồi mới tiến hành phẫu thuật; nhưng bác sĩ riêng của gia đình tôi lại nói, đôi mắt của tôi đã hoàn toàn không có hi vọng nhìn lại được, nếu có phẫu thuật cũng chỉ làm tăng thêm gánh nặng cho cơ thể của tôi mà thôi. Cho nên, tôi thấy không cần thiết. . . . . .”

“Tôi hiểu.” Hắn rầu rĩ nói, nhưng rất nhanh lại nói sang chuyện khác, “Đi thôi! Chúng ta đi uống ly cà phê, rồi kiếm một chút gì đó để ăn.”

“Tôi không thể!” Đề nghị của Vệ Tử Hiên quá đột ngột khiến Kỷ Vân Vân giật mình, “Tôi. . . . . . Tôi và mẹ tôi đã từng đi nhà hàng ăn một lần, kết quả. . . . . . Chúng ta về nhà được không? Trong nhà cũng có ít đồ ăn và cà phê. . . . . .”

“Kỷ Vân Vân, cô không thể tiếp tục chạy trốn nữa!” Hắn đặt tay lên vai cô, “Tôi sẽ không để cho cô bị ngã, cũng sẽ không để cô làm đổ bất kỳ đồ ăn thức uống nào, chỉ cần cô tin tưởng tôi, sẽ không ai biết cô bị mù.”

“Nhưng. . . . . .” Kỷ Vân Vân run rẩy, “Kinh nghiệm lần đó thật là đáng sợ! Tôi khiến những người bên cạnh rất xấu hổ, phục vụ cũng không thể nhẫn nại được với tôi, những giọng nói trong nhà hàng càng ngày càng nhỏ, mọi người nhất định đang nhìn vào tôi. . . . . .” Lời nói nghẹn ở cổ họng, cô không thể tiếp

tục nói được nữa.

“Tôi sẽ không để cho những chuyện như thế xảy ra, hãy tin tôi.”

Tin tưởng hắn? Cô biết hắn vẫn chưa tới một ngày, bảo cô tin tưởng hắn như thế nào?

Cô nhẹ nhàng đẩy hắn ra, “Tôi nghĩ . . . . . Tốt nhất tôi nên quay về nhà.”

“Kỷ Vân Vân, nếu như cô muốn cả đời này chỉ có mẹ cô và bà Lâm ở bên cạnh, tất cả mọi hoạt động cũng giới hạn ở bên trong căn nhà đó. . . . . . Tùy cô!” Cá tính cố chấp bá đạo của hắn lại lần nữa được phát huy.

Kỷ Vân Vân cắn cắn môi dưới, viền mắt ửng hồng.

Hắn nói không sai, nhưng, mọi việc đối với cô mà nói, thật khó khăn biết nhường nào ….!

“Thật ra thì, tôi đại khái có thể vác cô lên, ép cô đi vào nhà hàng, nhưng làm như vậy có tác dụng gì không? Như tôi vừa mới nói, cô phải tự mình lựa chọn con đường mình muốn đi.” Dừng một chút, giọng hắn lại vang lên lần nữa, “Nếu như cô vẫn kiên trì muốn về nhà, như vậy tôi sẽ làm theo ý cô mong muốn, sau đó sẽ không bao giờ xuất hiện ở trước mặt cô nữa. Nhưng nếu như cô lựa chọn muốn bước về phía trước một bước, tôi nhất định sẽ tận dụng hết khả năng mà tôi có để giúp cô, cho đến khi cô có thể tự mình độc lập.”

Ánh mặt trời ấm áp chiếu vào người cô, tiếng sóng biển vỗ vào bờ cát truyền đến từng hồi. . . . . . Cô cúi đầu không nói, dường như cả một thế kỷ trôi qua, mới chậm rãi ngẩng đầu lên:

“Vệ Tử Hiên, anh rất sẵn lòng mời tôi uống cà phê sao?”

“Tôi rất sẵn lòng.”

Hắn cười, mặc dù biết cô không nhìn thấy, nhưng hắn vẫn không kìm chế được mà cười với cô.

Dắt tay cô, hắn đưa cô trở lại xe, sau khi thắt dây an toàn cho cô, hắn mới đi vòng qua ghế lái, khởi động xe.

Chiếc xe Mercedes-Benz vững chãi chạy băng băng về phía trước, Tâm trạng của Kỷ Vân Vân lại càng ngày càng căng thẳng.

“Đừng căng thẳng quá.” Vệ Tử Hiên dịu dàng an ủi cô: “Khi uống cà phê thì tâm trạng phải nhẹ nhõm.”

“Tôi không thể nào nhẹ nhõm được!” Kỷ Vân Vân có chút thất vọng.

Mặc dù đã quyết định nghe theo sự sắp xếp của hắn, nhưng hiện tại cô không có lòng tin đối với bản thân mình. Mọi việc thay đổi quá nhanh, khiến cô có phần ứng phó không kịp, thậm chí cô đang bắt đầu nghi ngờ, quyết định của mình có chính xác hay không. . . . . .

“Tôi bảo đảm, những người trong quán cà phê đều sẽ bị cô mê hoặc khiến cho đầu óc choáng váng, vì vậy sẽ không có thời gian nhàn rỗi để chú ý đến vấn đề thị lực của cô, bọn họ ghen tị với tôi còn không còn kịp nữa là!”

Những lời nói của hắn khiến Kỷ Vân Vân bật cười.

Không lâu sau, xe dừng lại ở trước cửa một tiệm cà phê được trang hoàng rất khác lạ.

Vệ Tử Hiên nhẹ nhàng kéo cô tiến vào trong tiệm, trên đường đi không ngừng nhẹ giọng nhắc nhở bên tai cô rằng phía trước có những thứ gì, khoảng cách như thế nào….. Sau khi ngồi xuống, người phục vụ â

ân cần chào đón, dường như hoàn toàn không phát hiện cô gái xinh đẹp trước mặt này là một người mù.

“Latte nóng được không?” Vệ Tử Hiên hỏi khẽ ở bên tai cô, hơi thở ấm áp phả vào má cô.

Kỷ Vân Vân không kềm chế được mặt đỏ lên, im lặng gật đầu một cái.

“Hai ly Latte nóng, một phần Mont Blanc[1'> và Mille-feuille[2'>.” Hắn ghi món ăn xong, ra hiệu cho người phục vụ.

Một lát sau, món ăn được mang lên, hắn mô tả tỉ mỉ trước mặt Kỷ Vân Vân có những món ăn gì, thêm vào đó hắn còn mô tả luôn hình dáng, hoa văn những đồ chứa thức ăn tinh xảo kia. Hình ảnh đó giống như một đôi tình nhân đang thì thầm trò chuyện, không ai phát hiện có bất kỳ điều gì khác thường.

Kỷ Vân Vân cảm nhận được những cử chỉ quan tâm chăm sóc của hắn, tâm trạng trở nên nhẹ nhõm. Cô không hề gặp khó khăn khi gắp những món ăn đặt ở trước mặt.

“Lần sau tôi lại đưa cô ra ngoài dùng cơm, tôi nghĩ, chúng ta có thể bắt đầu từ bữa ăn tây.” Vệ Tử Hiên đề nghị.

“Như vậy thì quá làm phiền anh!” Kỷ Vân Vân lắc đầu.

Cô cảm thấy hôm nay mình giống như là bị ném lên chín tầng mây, tâm trạng cứ trồi lên hụp xuống, có chút bối rối và mơ hồ.

“Cứ quyết định như vậy đi! Mười giờ sáng mai tôi tới đón cô, chúng ta cùng nhau đi ăn cơm trưa.”

Người đàn ông này sao lại như vậy. . . . . . thật là bá đạo!

“Tôi đã nói như vậy rất phiền toái. . . . . .”

“Không có phiền toái gì hết, do tôi tự mình quyết định, được chứ?” Hắn ngắt lời cô, không muốn cô tiếp tục dây dưa về đề tài này, vội vàng nói: “Ăn xong rồi, chúng ta đi thôi!”

Cô không còn cách nào kháng cự, mặc hắn dắt tay, không biết hắn lại có tiết mục gì mới đây!

“Vườn Hoa của họ cũng không tệ lắm.”

Hắn dắt cô đi ra khỏi tiệm cà phê, Kỷ Vân Vân cảm giác mặt đất dưới chân mình mềm nhũn, dường như bước lên thảm cỏ.

“Trước mặt của cô có một bồn hoa Khiên Ngưu[3'> phía bên kia là bồn Cúc Vạn Thọ.”

Vệ Tử Hiên đỡ cô ngồi xổm xuống trước bồn hoa, kéo tay cô chạm nhẹ vào những cánh hoa nhỏ mềm mại.

“Những cánh hoa Khiên Ngưu này nở rất rực rỡ, có màu hồng, màu đỏ, còn có màu tím viền trắng nữa . . . . . .”

Cô bị những hành động của hắn làm cho bật cười.

“Tôi cũng không phải là trời sinh không biết gì! Tôi đã từng thấy Khiên Ngưu.”

“Tôi biết cô đã từng thấy, tôi chỉ muốn cho cô biết một chút về cuộc sống đang diễn ra như thế nào, hy vọng. . . . . .”

Đầu ngón tay của Kỷ Vân Vân nhẹ nhàng chạm vào phiến lá và những cánh hoa đang nở, một câu hỏi quan trọng cố gắng kìm chế cả một ngày cuối cùng cũng buột ra khỏi miệng:

“Tại sao anh lại đối xử với tôi tốt như vậy? Tại sao lại muốn giúp tôi?”

“Tôi. . . . . .” Muốn nói những điều đang suy nghĩ trong lòng, nhưng hắn đành phải sửa lại: “Tôi là anh trai của Trọng Kiệt. . . . . . Vì vậy tôi cũng phải có trách nhiệm với cô.”

“Thì ra là vậy. . . . . . Tôi chỉ là trách nhiệm của anh!” Sắc mặt cô trầm xuống, “Tôi không cần người khác đồng cảm và thương hại!”

“Kết luận của cô hình như nói ra quá sớm.” Vệ Tử Hiên nhàn nhạt nói: “Tôi không phải vì đồng cảm với cô, càng không phải vì thương hại cô mới làm những chuyện này.”

“Vậy là vì cái gì?”

Hắn im lặng một lát, “Muốn biết nguyên nhân sao? Quan trọng là bây giờ cô cần tất cả những điều này, không phải sao?”

“Nhưng. . . . . .”

“Đi thôi! Tôi đưa cô trở về.”

Không đợi cô phản ứng, Vệ Tử Hiên kéo cô đứng lên, đỡ cô lên xe.

Dọc theo đường đi, hai người yên lặng không nói cho đến khi xe dừng trước cửa nhà họ Kỷ.

Vệ Tử Hiên cẩn thận đưa Kỷ Vân Vân vào phòng, “Sáng mai tôi tới đón cô.”

Kỷ Vân Vân còn chưa kịp từ chối, đã nghe tiếng bước chân rời đi của hắn vang lên, tiếp theo là tiếng động cơ xe dần dần đi xa.

——————

Sáng hôm nay, má Lâm đang dọn dẹp mảnh sân trước nhà, đột nhiên, tiếng chuông cửa dồn dập vang lên, bà ra mở cửa, vui mừng nhìn người vừa tới chào hỏi: “Chào buổi sáng! Cậu Vệ, Vân Vân ở phòng trên lầu, để tôi đi gọi cô ấy.”

Thực tế, Kỷ Vân Vân không có trong phòng, cô đã sớm ngồi ở phòng khách chờ hắn.

Vừa nghe thấy tiếng chuông cửa vang lên, cô vội vàng đi về phía trước theo quán tính, nhưng lại không biết rằng hôm nay trong phòng khách lại có thêm nhiều chướng ngại vật, trong lúc cô không kịp phản ứng, liền đá phải máy hút bụi má Lâm đặt ở giữa đường, kêu khẽ một tiếng, sau đó cả cơ thể lao về phía trước, đụng mạnh vào lồng ngực cứng rắn của một người đàn ông.

“Có bị thương không?”

Cánh tay hắn duỗi dài một cái đã giữ vững cơ thể của cô.

Kỷ Vân Vân chưa kịp hoàn hồn đã gật đầu một cái, tay chân có chút luống cuống.

Hắn ở thật gần cô! Thậm chí cô còn có thể nghe rõ tiếng tim hắn đang đập dồn dập. . . . . .

“Trời ơi! Đều do tôi không cẩn thận, tôi không nên đem máy hút bụi đặt ở giữa đường như thế! Vân Vân, con có bị thương chỗ nào hay không?” má Lâm xót xa, vội vàng kiểm tra toàn thân Kỷ Vân Vân xem có bị gì hay không.

“Không sao cả, má Lâm, tôi nghĩ Vân Vân không có chuyện gì, chỉ là có chút hoảng sợ mà thôi.” Vệ Tử Hiên an ủi má Lâm, cho đến khi má Lâm kéo máy hút bụi đang kêu ục ục đi, hắn mới kéo tay cô, nói: “Có thể đi được chưa?”

Kỷ Vân Vân mỉm cười gật đầu một cái, cảm nhận được nhiệt độ từ bàn tay hắn truyền tới, trong lòng tự dưng xuất hiện một tia ấm áp không thể giải thích được.

Một ngày nắng đẹp, những tia nắng mặt trời nhẹ nhàng rơi rắc trên người.

“Hôm nay trước khi ra cửa, tôi đã giúp cô gọi mấy cuộc điện thoại, giúp cô ghi danh học chữ nổi ở trường khuyết tật, còn giúp cô xin một con chó dẫn đường, chỉ có điều. . . . . . Loại chó này rất khó kiếm, luôn luôn cung không đủ cầu, sợ rằng cô còn phải chờ thêm một thời gian nữa.”

Kỷ Vân Vân không thể nhịn được liền cười to lên, “Anh có vẻ mong muốn chỉ trong vòng một ngày, liền có thể sửa sang, chấn chỉnh thế giới của tôi lại.”

“Cô đã không muốn tự mình làm, tôi không thể làm gì khác hơn là tới giúp cô.” Hắn yên lặng một lát rồi nói.

Kỷ Vân Vân ngượng ngùng cúi đầu, đột nhiên, một vấn đề thoáng qua trong đầu cô:

“Chết rồi! Thiếu chút nữa tôi quên mất, mẹ tôi. . . . . . Bà ấy tuyệt đối sẽ không đồng ý để cho tôi nuôi chó đâu!”

“Chó dẫn đường không giống như những loại chó bình thường khác.”

“Đi tìm mẹ tôi mà nói, cũng không có gì khác biệt.”

“Chó dẫn đường có thể mang đến cho cô một cuộc sống hoàn toàn mới! Có nó, cô có thể tự do đi lại khắp nơi, không cần có người đi cùng, không sợ lạc đường, dĩ nhiên. . . . . . Cũng không đạp phải máy hút bụi nữa!”

Kỷ Vân Vân mím chặt môi, lắc đầu, “Những chuyện này tôi đều biết, nhưng. . . . . . Mẹ tôi còn chưa đồng ý cho tôi nuôi chó.”

“Bác Kỷ đâu? Tôi nghĩ, tôi sẽ thuyết phục được bác ấy!”

“Mẹ tôi đang đi công tác ở Miền Nam, ngày mai mới về.” Kỷ Vân Vân ngầm thở dài.

Cô biết điều này sẽ không có tác dụng, mẹ cô mặc dù bề ngoài nhỏ bé yếu ớt, nhưng tính tình lại cố chấp và cứng rắn như sắt thép, cho dù đúng như lời hắn nói, chó dẫn đường có thể mang lại cho cô một cuộc sống hoàn toàn mới . . . . . .

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Chương 3

Chiều hôm nay, Vệ Tử Hiên đưa cô đến thẩm mỹ viện, chuyên gia làm đẹp cẩn thận cắt cho cô một kiểu tóc rất đẹp, rất phù hợp với gương mặt của cô, mái tóc xuôi theo hai gò má, càng tôn thêm vẻ mỹ lệ và duyên dáng của cô. Mặc dù cô không nhìn thấy, nhưng qua lời ca ngợi của Vệ Tử Hiên, khiến cô cũng tin tưởng rằng mình thật sự xinh đẹp.

Một lát sau, trên nền nhạc cổ điển trong một nhà hàng, họ vui vẻ thưởng thức hương vị của những món ăn Trung Quốc. Đã có kinh nghiệm dùng cơm trước đây, nên lần này Kỷ Vân Vân dùng cơm có vẻ tự nhiên và thành thạo hơn rất nhiều. Cô đã từng nói chuyện với rất nhiều người, nhưng điều kỳ lạ là, cô thực sự cảm thấy mình và hắn trò chuyện không thể nào dứt ra được.

Cô hoàn toàn quên mất thời gian đang trôi qua rất nhanh, họ ăn cơm, nói chuyện phiếm, nghe nhạc, sau đó lại đi hóng gió. . . . . . Mãi cho đến hơn mười giờ, Vệ Tử Hiên mới đưa cô trở về.

“Cám ơn anh, hôm nay tôi thật sự rất vui vẻ.”

Kỷ Vân Vân nhìn Vệ Tử Hiên mỉm cười, vô thức kéo tay của hắn.

Cả một ngày hắn đều kéo cô hoặc nắm tay cô đi lại, vì vậy việc tiếp xúc tay chân đối với cô mà nói, cũng tự nhiên giống như hít thở khí trời rồi.

“Tôi cũng rất vui.” Hắn nghiêm túc nói với cô, “Cô là một cô gái vô cùng đặc biệt, cô đã mở ra cho tôi thấy một cánh cửa sổ khác, khiến tôi quan sát sự vật dưới một góc độ khác, điều này đối với tôi mà nói, rõ ràng là một loại thể nghiệm rất khác biệt, vì vậy tôi rất muốn cám ơn cô!”

Cô ngượng ngùng cúi đầu, đột nhiên cảm thấy hai tay hắn nắm lấy bờ vai cô.

Nhịp tim của cô đột nhiên tăng nhanh, mãnh liệt cảm nhận được nhiệt độ cơ thể hắn, hơi thở nam tính của hắn. . . . . . Cô thoáng run rẩy.

Đúng lúc này, giọng nói của má Lâm vang lên:

“Vân Vân, con trở về rồi sao?”

Kỷ Vân Vân hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh tinh thần, nhưng câu nói tiếp theo của má Lâm giống như bom nổ, làm vỡ tung lớp ngụy trang ra vẻ bình tĩnh của cô:

“Mẹ con đã quay trở về! Bà ấy biết con đi ra ngoài, hình như không được vui cho lắm!”

Giọng nói của má Lâm rất nhẹ, giống như sợ người ngồi trong phòng nghe được.

Kỷ Vân Vân cũng hít một hơi khí lạnh, các đầu ngón tay trở nên lạnh lẽo một cách bất thường.

Vệ Tử Hiên lập tức cảm thấy cô có vẻ căng thẳng và sợ hãi, theo bản năng nắm chặt bàn tay lạnh như băng của cô.

“Cô rất sợ bà ấy, phải không?”

Kỷ Vân Vân khó khăn nuốt nước miếng, bất đắc dĩ gật đầu một cái.

“Chuyện này rất phi lý, đúng không? Tôi là con gái của Bà ấy, nhưng. . . . . .”

“Tôi đi vào cùng cô.” Hắn nói.

“Không!” Kỷ Vân Vân giật nảy người, “Mẹ tôi. . . . . . Mẹ tôi có thể sẽ cư xử rất thô lỗ với anh!”

“Vậy tôi càng nên đi vào.”

“Tử Hiên. . . . . .”

“Còn nhớ rõ hôm qua tôi đã nói gì với cô không? Tôi hy vọng cô sẽ luôn tin tưởng tôi, có được hay không?” giọng nói của hắn trầm thấp: “Đi thôi! Vân Vân, đừng sợ.”

Không đợi cô đồng ý, hắn đã đẩy cửa đi vào phòng khách nhà họ Kỷ.

“Con còn biết đường trở về nhà à!” Mới vào cửa, giọng nói tức giận của mẹ Kỷ lập tức vang lên trong phòng khách, “Cả ngày nay con đã đi đâu?”

“Con chỉ . . . . . Chỉ đi ra ngoài ăn cơm mà thôi. . . . . .” Kỷ Vân Vân sợ sệt lê tiếng: “Mẹ ơi, đây là. . . . . .”

Mẹ Kỷ lạnh lùng cắt ngang lời của Vân Vân, “Con lập tức vào phòng nghỉ ngơi cho mẹ, bác sĩ Sử đã luôn dặn dò con phải nghỉ ngơi nhiều, tại sao con lại có thể khiến cho bản thân mình mệt mỏi như vậy?”

“Mẹ, con không mệt. . . . . .” Giọng nói của cô vừa bất lực vừa đáng thương.

“Đừng có tranh cãi với mẹ!” Mẹ Kỷ không kềm được cơn giận dữ, “Con đã quên tình trạng bệnh tật của mình rồi sao? Chăm sóc con đã đủ mệt mỏi rồi, con còn không ngoan ngoãn ở nhà, muốn rước thêm phiền toái cho mẹ nữa sao! Con cố ý muốn làm mẹ tức chết phải không?”

Kỷ Vân Vân thoáng run rẩy, dưới sự giúp đỡ của Vệ Tử Hiên, cô mới lấy lại được một chút tự tin, vậy mà mẹ cô không chút thương xót, công kích không ngừng, khiến một chút tự tin vừa mới có của cô nhanh chóng bay biến mất.

Những lúc đi chơi cùng Vệ Tử Hiên, cô gần như quên mất mình là một người mù, vậy mà bây giờ, cô lại bắt đầu đau đớn nghĩ rằng mình là một người tàn phế, là một người không có năng lực. . . . . .

“Xin cho phép tôi tự giới thiệu, bác Kỷ, tôi tên là Vệ Tử Hiên, là anh cùng cha khác mẹ của Vệ Trọng Kiệt, mới vừa từ nước ngoài trở về, biết được chuyện của Vân Vân, vì vậy tôi quyết định tới thăm cô ấy một chút.”

Giọng nói của hắn lạnh như băng, lúc này Kỷ Vân Vân mới cảm thấy hình như hắn có vẻ rất tức giận.

“Nếu như bác không ngại, ngày mai tôi muốn đưa cô ấy ra ngoài đi dạo. Chiều mai hai giờ được không? Vân Vân.”

Kỷ Vân Vân còn chưa kịp trả lời, mẹ Kỷ đã trả lời thay cô: “Không được! Ngày mai Vân Vân phải ở nhà nghỉ ngơi, không đi đâu hết!”

“Vân Vân cần vận động nhiều, ra ngoài đi dạo rất tốt cho sức khỏe của cô ấy.” Hắn kiên trì nói.

“Vân Vân là một người mù, cậu muốn cho tất cả mọi người đều nhìn vào để chế giễu con bé, đúng không?” Giọng nói của mẹ Kỷ vừa lạnh lùng vừa cứng rắn, “Tôi nói không được là không được! Bây giờ, mời. . . . . .”

“Vân Vân đã sớm trưởng thành, cô ấy có thể làm chủ chính mình, tôi muốn được sự đồng ý bác, chỉ vì bác là mẹ của Vân Vân, thầy cô giáo luôn dạy tôi rằng lúc nào cũng phải tôn trọng những người lớn tuổi hơn mình.” giọng nói của hắn mang theo sự phẫn nộ nặng nề, “Nhưng, người lớn tuổi hơn cũng phải đáng kính như thế nào thì mới được con cháu tôn trọng, nhưng tôi lại thấy rất khó đồng ý với bác về điểm này. Tôi đã quyết định đem hết khả năng giúp đỡ để Vân Vân có thể trở nên tự lập, không phải lệ thuộc vào ai, đối với tôi mà nói, mục tiêu này phức tạp hơn rất nhiều so với bất cứ chuyện gì khác, nếu như tôi nói chuyện không lễ độ, kính xin bác tha thứ. Chiều mai tôi sẽ qua đón Vân Vân, nếu như lúc đó không thấy cô ấy, cho dù cả căn nhà này bị phá hủy, tôi cũng sẽ tìm cho bằng được cô ấy, tôi cảm thấy, những lời tôi vừa nói đã đủ rõ ràng rồi!”

Kỷ Vân Vân sợ đến ngây người, cô đột nhiên rất cảm kích đôi mắt mù của mình, nếu không cô sẽ phải đối diện với sắc mặt tức giận đến xanh tái của mẹ mình.

Mẹ Kỷ rõ ràng giận đến không thể nói được gì trong lúc đó, không khí trong phòng thoáng chốc trở nên yên tĩnh hoàn toàn.

Vệ Tử Hiên cầm tay Kỷ Vân Vân thật chặt, “Cám ơn cô một lần nữa vì đã cùng tôi trải qua một ngày thật vui vẻ, hẹn ngày mai gặp lại.”

Không đợi câu trả lời của cô, hắn liền xoay người rời đi, hoàn toàn không để ý tới ở phía sau mẹ Kỷ đã tức giận muốn điên lên.

Lời hắn nói cùng với dư vị ấm áp vẫn còn lưu trên tay cô, khiến cô có thêm một chút can đảm.

“Mẹ, mẹ nói đúng, con đã rất mệt mỏi, bây giờ con xin phép về phòng nghỉ ngơi, chúc mẹ ngủ ngon.”

Không đợi mẹ Kỷ trả lời, cô mò mẫm bước lên cầu thang quen thuộc.

Sau khi trở về phòng, cô thở ra một hơi thật dài, cơ thể không còn chút sức lực nằm vật trên giường.

Nhất định là mẹ tức giận muốn bất tỉnh luôn rồi, nên mới có thể để cho cô yên ổn chạy trốn. Thế nhưng ngày mai thì phải làm sao đây?

Hai ngày qua, vì chính bản thân mình mà cô đã có một quyết định quan trọng.

Cô không thể, cũng không muốn sống giống như một cái xác không hồn như trước đây nữa. Tuy nghĩ như thế, nhưng muốn lấy hết can đảm để đối mặt với mẹ, cũng không phải là chuyện đơn giản.

Tối hôm qua, cả đêm cô chưa hề chợp mắt.

Mới sáng sớm, cô ngồi ngây ngẩn trong phòng, nghĩ muốn trì hoãn chút thời gian xuống lầu ăn sáng, cho đến khi má Lâm lên lầu gọi cô xuống dùng cơm.

Bữa ăn sáng này có chút không ngon miệng, trên bàn ăn, mẹ Kỷ không nói một câu nào, tình huống này thật không bình thường như mọi khi.

Kỷ Vân Vân thử hỏi thăm mẹ xem công việc có thuận lợi hay không, đi chơi ở miền Nam có vui vẻ hay không, nhưng đổi lại chỉ là những câu trả lời gãy gọn. Không khí “Gió thổi báo giông tố sắp đến” thật sự dọa người, rõ ràng rằng dù đã trải qua một đêm, nhưng sự tức giận của mẹ cô không những không giảm đi mà ngược lại còn tăng mãnh liệt hơn.

Kỷ Vân Vân miễn cưỡng ăn hết một chén cháo, gắng gượng chờ đợi sự trách mắng của mẹ mình.

“Mẹ hy vọng sau khi ngủ một giấc, thần trí của con cũng khôi phục lại.” Cuối cùng mẹ Kỷ cũng mở miệng, giọng nói lạnh như băng, “Mẹ không biết cái tên họ Vệ đó đang giở thủ đoạn đùa cợt gì, nhưng mà mẹ tuyệt đối sẽ không để cho cậu ta được như ý! Loại chuyện phi lý này không người nào được tiếp tục nữa, có nghe không?”

Kỷ Vân Vân hít một hơi thật sâu, thận trọng mở miệng: “Mẹ, anh ấy chỉ vì muốn giúp đỡ con mà thôi, anh ấy đã giúp con tìm ra rất nhiều lối thoát, khiến cho con hiểu, con có thể có một cuộc sống thú vị hơn rất nhiều. Con muốn đi ra quan sát thế giới bên ngoài nhiều hơn, tiếp xúc với nhiều người khác hơn. . . . Mẹ ơi, nếu như ba còn sống, con tin tưởng rằng ba cũng sẽ động viên con làm như vậy. . . .”

“Ba con đương nhiên là sẽ đồng ý cho con chạy loạn khắp nơi rồi!” Trong giọng nói của mẹ Kỷ có chút oán giận không thể hình dung được, “Chính ông ấy cũng luôn như thế mà! Quanh năm suốt tháng không bao giờ ở nhà, suốt ngày rày đây mai đó khắp nơi, những lúc mẹ cần ông ấy nhất, lại không có lần nào ông ấy ở bên cạnh, nếu không

Thông Tin
Lượt Xem : 990
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN