--> Ngọt Ngào Với Tổng Giám Đốc - game1s.com
Insane

Ngọt Ngào Với Tổng Giám Đốc

Chương 1

Ngày hắn tới, cũng là một ngày bình thường như bao ngày khác.

Kỷ Vân Vân chưa bao giờ nghĩ rằng, sau hôm nay, những ngày sắp tới lại có những thay đổi to lớn đến long trời lở đất như thế.

Cô cũng không có lý do gì để suy nghĩ, không phải sao?

Cô nên sớm tập thói quen thích nghi với cuộc sống như thế này. ….Giống như những hạt mưa bụi đang rơi ngoài cửa sổ, những âm thanh tí tách vừa đơn điệu lại vừa buồn chán.

Mưa như thế đã mấy ngày rồi, góc tường xây bằng gạch đỏ có lẽ cũng đã mọc đầy rêu xanh. Khi còn thơ ấu, cô luôn bị thu hút bởi những thảm rêu xanh mướt như thế này, mỗi khi có một thảm rêu xanh mọc lên, bao giờ cô cũng ngồi xổm ở góc tường, nhìn đàn kiến bò qua bò lại trên những thảm rêu xanh đó. . . . . .

Kỷ Vân Vân vô thức phát ra một tiếng thở dài.

Vào những ngày mưa như thế, cô thường nhớ lại những chuyện từ khi còn bé thơ, và cũng vì vậy, tiếng thở dài lại nhiều hơn một chút. Nhưng, nói gì thì nói, nếu không nghĩ về những chuyện trong quá khứ, thì cô còn có thể làm được gì đây? Cô cắn cắn môi dưới, cố gắng muốn hất đi sự tuyệt vọng và buồn chán đang trào dâng mãnh liệt trong tâm trí, sự tuyệt vọng và buồn chán này đã làm bạn với cô gần một năm nay, và có lẽ sẽ làm bạn với cô đến hết cuộc đời. . . . . .

Kỷ Vân Vân theo bản năng nắm chặt nắm tay, xót xa suy nghĩ.

Đột nhiên, cô nghe hình như có tiếng xe.

Cô kìm lòng không được nghiêng tai lắng nghe, gần mấy tháng nay, thính lực của cô đã nhạy cảm đến nỗi khiến cho người ta phải giật mình.

Xe ngừng lại trước cửa nhà cô, tiếp theo sau đó, là tiếng cửa xe đóng lại.

Cô nghe thấy tiếng ai đó bước đến, tiếng bước chân nhẹ nhàng gõ vào những phiến đá trải đường. Những bước chân nam tính, trầm ổn, tràn đầy sự tự tin, chắc chắn là thuộc về một người đàn ông không biết sợ hãi điều gì cả.

Tiếng bước chân này không phải là của bác sĩ riêng của Kỷ gia – bác sĩ Sử, cũng không phải tiếng bước chân của bạn mẹ cô, ông Kim, như vậy. . . . . . Là của ai chứ? Giống như là muốn trả lời cho những nghi vấn của cô, tiếng gõ cửa vang lên, tiếp sau đó là một giọng nói nam tính trầm thấp, sâu lắng và quen thuộc cất lên:

“Xin chào, xin hỏi cô Kỷ Vân Vân có nhà không?”

“Có đây, xin mời vào, cô ấy đang ở phía sau hành lang.”

Má Lâm – Quản gia đi tới mở cửa, có người tới chơi, dường như tâm trạng bà tốt hơn.

Nghe thấy tiếng bước chân của người đàn ông đó theo má Lâm đi tới, trái tim của Kỷ Vân Vân đập mãnh liệt không thôi.

Là anh ấy! Nhất định là anh ấy!

Sau một thời gian chờ đợi thật lâu, cuối cùng anh ấy cũng trở lại!

Ôi. . . . . . Trời ạ!

Quần áo trên người cô có lôi thôi lếch thếch quá không?

Mái tóc của cô có ngay ngắn chỉnh tề không?

Vẫn còn đang lo lắng về vấn đề dáng vẻ của mình thì má Lâm đã dẫn khách đi xuyên qua khu vườn trồng đầy hoa và cây trúc để vào một phòng khách nhỏ.

“Vân Vân, con lại ngồi ngẩn người ra như thế sẽ không tốt cho cơ thể đâu!” Má Lâm bật tất cả những ngọn đèn ở trong phòng cho sáng lên, nhẹ nhàng trách cứ.

Kỷ Vân Vân hầu như không nghe thấy bà nói gì, toàn bộ tâm tư của cô đều đặt hết vào người khách này – Người mà cô đã đợi một đời để giao cuộc sống của mình cho người ấy!

“Trọng Kiệt, là anh sao?”

Cô không kịp chờ người đó tới gần, đã đứng lên, vươn tay về phía hắn.

“Em chờ anh đã lâu lắm rồi. . . . . .”

Vì căng thẳng nên giọng nói của cô trở nên run rẩy; gương mặt xinh xắn thanh lệ của cô vì vui mừng mà rạng rỡ như ánh mặt trời tỏa sáng.

Người nọ bước lên trước nửa bước, sau đó dừng lại.

“Thật xin lỗi, cô Kỷ, tôi sợ cô đang nhầm lẫn, tôi không phải Vệ Trọng Kiệt.”

Nghe vậy, sắc mặt Kỷ Vân Vân nhất thời trở nên trắng bạch như tờ giấy.

“Tôi là anh cùng cha khác mẹ của Trọng Kiệt, tôi tên là Vệ Tử Hiên.”

“Anh là anh cùng cha khác mẹ với Trọng Kiệt?” Cô có chút xấu hổ, luống cuống nói, “Tôi. . . . . . Tôi thậm chí không biết anh ấy có một người anh cùng cha khác mẹ. . . . . .”

“Trọng Kiệt chưa từng giới thiệu về tôi cho cô biết, chuyện này cũng không có gì đáng ngạc nhiên.” Hắn thản nhiên nói, “Tình cảm anh em chúng tôi từ trước đến giờ cũng không tốt đẹp gì cho lắm!”

“Giọng nói của hai người thật giống nhau. . . . . .” Kỷ Vân Vân nói nhỏ.

“Tôi không phải Vệ Trọng Kiệt.” Hắn nhắc lại.

Cô khẽ run một chút, cố gắng kéo suy nghĩ trở về hiện tại

“Anh nói. . . . . . Anh tên là gì? Thật xin lỗi, tôi không nghe rõ.”

“Vệ Tử Hiên.”

Cô khẽ gật đầu, “Anh Vệ Tử Hiên, mời ngồi, anh muốn uống gì? Trà được không?”

“Cà phê.”

Kỷ Vân Vân thoáng ngây người, nhưng cô cũng không có ý kiến gì, chỉ nhẹ nhàng nói: “Má Lâm, làm phiền má pha cho anh Vệ một ly cà phê.”

Sau khi má Lâm rời

ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 658
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN