--> Băng Tiểu Thư - game1s.com
XtGem Forum catalog

Băng Tiểu Thư

Chương 1

Cô tên là Cung Diệc Hân, hai mươi sáu tuổi, là bác sĩ của khoa tim bệnh viện Tân Sinh.

Bệnh viện Tân Sinh là một bệnh viện lớn, bên trong bác sĩ khá nhiều, vì sao chỉ duy nhất

nhắc tới cô?

Bởi vì cô là con gái viện trưởng? Bởi vì cô là nữ bác sĩ xinh đẹp có tiếng trong bệnh viện?

Bởi vì cô tuổi còn trẻ đã thăng chức làm bác sĩ chủ trì?

Nhưng mà, nhắc tới cô là vì cô đặc biệt, đặc biệt đến nỗi chỉ cần đi lướt qua cô, cũng làm

người ta không kiềm được mà dừng chân, liên tiếp quay đầu.

Đương nhiên, bộ dạng cô tương đối xinh đẹp là nguyên nhân thứ nhất, cô không cần mang áp

tròng cùng dán lông mi giả, đôi mắt đã to đến làm người ta kinh ngạc, ngũ quan lập thể rõ

ràng, làn da trắng nõn non mềm, môi hồng diễm lệ làm cho người ta xúc động muốn chạm

vào, mà dáng người lại yểu điệu nhẹ nhàng.

Nhưng bây giờ con gái xinh đẹp chạy đầy đường, mặc kệ là đẹp nhờ vào công nghệ hoặc đẹp

tự nhiên cũng như nhau, không phải đều có thể khiến mọi người dừng chân, rốt cuộc cô có

điểm nào đặc biệt?

Có người nói, cảm xúc của phụ nữ như động vật, khi thì vui vẻ, khi thì tức giận. Khi thì nhiệt

tình, khi thì lạnh lùng, nội tiết tố ảnh hưởng đến sự thay đổi cảm xúc.

Cô Cung Diệc Hân đặc biệt khác với mọi người ở điểm này, cô không gặp phải loại vấn đề

này.

Cô nói chuyện, chỉ nói trọng điểm, cũng không lãng phí tinh thần nói điều vô nghĩa, lại

thường nói trúng tim đen, làm cho người ta không thể nào cãi lạ. Cô vào phòng mổ, không

mang theo cảm xúc gì, cho dù nằm trên giường bệnh là người thân thích của mình cũng

không ngoại lệ, cô vẫn lạnh lùng trầm tĩnh, mỗi một dao đều chính xác như máy móc.

Bởi vậy có người nói cô là thiên tài khoa tim, cũng có người to gan tiên đoán, tôi sẽ trở thành

trưởng khoa tim sớm hơn cả ba mình – Cung Tịch Duệ.

Người máy, từ này thực thích hợp để hình dung, cô chính là cô gái như vậy.

Cho nên cô không có bạn bè, không có họ hàng, không có nghỉ ngơi, không có giải trí, sinh

hoạt của cô trừ bỏ công việc không còn cái gì khác.

Từng có người đàn ông nói với cô: “Tôi cảm thấy dường như luôn có một cái gì đó đuổi cô

chạy, cô phải dùng hết khí lực mới có thể đem tất cả kết thúc trong ngày hôm nay, nhưng cô

không biết như thế rất vất vả sao? Bởi vì ngày mai tỉnh lại, lại có cái mới đuổi theo cô.”

Nhờ lời nói này, người đàn ông kia đã trở thành người bạn trai đầu tiên trong cuộc đời cô, cô

cho phép chính mình bước đi chậm lại, thử làm như không thấy những thứ đuổi theo phía sau

mình, mãi cho đến khi người đàn ông kia yêu em gái mình…… Cô lại tiếp tục cố gắng vượt

qua chông gai, vượt qua khó khăn để tiến lên trong cuộc sống, hơn nữa còn làm bản thân

thêm bận rộn.

Em gái cô tên Cung Ấu Lâm, hai mươi mốt tuổi.

So diện mạo, em gái không bằng cô, so đầu óc, em gái cũng không thông minh như cô, so

dáng người, em gái càng kém xa cô. Nhưng em ấy thắng cô tính cách, em ấy đáng yêu hoạt

bát, sáng sủa hào phóng, những nơi có em ấy luôn tràn ngập tiếng cười, em ấy hòn ngọc quý

trên tay cả nhà, là một cô công chúa, không chỉ được ba mẹ cùng họ hàng thân thích yêu

thương, lại là có rất nhiều bạn bè quanh mình đến nỗi có thể biên tập thành sách.

Cho nên người đàn ông kia yêu thương em gái cô là đương nhiên.

Đàn ông mà, đều thích công chúa, thích con gái hay cười.

Mẹ cô là giáo viên âm nhạc ở trường đại học, bởi vậy em gái đàn dương cầm rất hay.

Trong mắt người ngoài, đây là kết quả của di truyền gien, hai chị em một người giống ba,

một người giống mẹ, là một gia đình làm cho mọi người cực kỳ hâm mộ, nhưng chỉ có cô

biết, trên đời này không thể chỉ nhìn mọi việc từ bên ngoài, thực tế nhà cô cũng như vậy.

“Diệc Hân, sắp tan tầm?”

Thời điểm đi đến bên cạnh cô, y tá trưởng Nhan chào một tiếng, cô không cười, chính là khẽ

gật đầu đáp lại.

Y tá trưởng Nhan không vì vậy mà cảm thấy không thoải mái, rất rõ ràng, đó là phương thức

cô biểu đạt thiện ý.

Y tá trưởng Nhan dùng bàn tay mập mạp chụp cánh tay cô, cười meo meo nói: “Đi thăm Ấu

Lâm đi, em nó một mình ở trong phòng bệnh, khó tránh khỏi có chút sợ hãi.”

Cô buông xuống lông mày và lông mi, không nói lời nào.

Y tá trưởng Nhan là y tá lão thành của bệnh viện Tân Sinh, năm đó đi theo ba cô Cung Tịch

Duệ cùng nhau đấu tranh giành thiên hạ, bọn họ thậm chí còn là bạn học trung học, đối với

mọi việc trong bệnh viện, bao gồm gia đình viện trưởng, đều rõ như lòng bàn tay.

“Diệc Hân, con cũng hiểu được, Ấu Lâm từ nhỏ đã có vẻ yếu đuối, đột nhiên đụng chuyện

thường kinh hoàng thất thố, không biết làm thế nào, con lại không giống như vậy là người

trấn định dũng cảm, đi thăm em nó đi? Nói mấy câu an ủi, yên tâm…… mẫu thân con không

còn ở đó.” Y tá trưởng Nhan cười 譪 譪 nói.

Sau một lúc

ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 822
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN