--> Khống Chế Tuyệt Đối - game1s.com

Khống Chế Tuyệt Đối

Chương 1: Bị “bao”

Bạc Diệc Nam nhìn cô gái dưới thân, có chút khiếp sợ.

Không ngờ anh lại gặp được cô ở đây!

Hôm nay là sinh nhật một người bạn anh. Số du học sinh ở đây vốn ít, mọi người đều đã uống rất nhiều nên lúc này anh đã hơi choáng váng. Làm sao đưa cô gái này về nhà, sau đó lột sạch cô mà chiếm hữu? Anh chẳng nhớ được chút gì.

Song, khi nhìn thấy những dấu vết trên người cô, những dấu vết rất ấn tượng, anh liếc mắt một cái liền nhận ra.

Ở cô nhi viện…

Ngón tay thon dài của anh nhẹ nhẹ vỗ về vết sẹo, rất dài, tinh tế, lại hơi đặc biệt, vừa nhìn liền nhận ra ngay là vết phỏng hồi bé. Bạc Diệc Nam không thể quên được, vết phỏng đó do anh bất cẩn để lại. Suốt đời cũng không thể quên.

Ánh mắt anh nhìn cô đầy phức tạp, một lúc lâu sau, anh đứng dậy khoác áo choàng tắm đi ra ngoài.

Gió đêm lúc hừng đông rất lạnh. Anh đứng yên ngoài ban công một lúc lâu, đầu óc mới tỉnh táo hơn được phần nào. Tối nay cô uống rất nhiều rượu, tâm tình có vẻ không tốt. Nghe bạn bè xung quanh nói, hình như cô thất tình.

Thế nhưng sao anh lại đưa cô về đây?

Diệc Nam cố nhớ lại nhưng mãi vẫn không nhớ ra.

Hơn nữa, trên ga giường là một mảng màu hồng nhạt… Bạc Diệc Nam bỗng nhiên thấy đau đầu, anh nhìn cô cố tỉnh táo lại.

Anh vẫn hơi choáng váng, đứng bên ngoài cho thoải mái rồi trở lại phòng. Cô còn đang ngủ, tác dụng của cồn khiến anh mệt muốn chết. Từ trước tới giờ, anh chưa từng quá phóng túng bản thân. Đây là lần đầu tiên, thế mà lại gặp được cô.

Diệc Nam lại vén chăn lên, nằm xuống giường. Trên người cô không một mảnh vải, anh chần chừ, nhẹ nhàng vuốt ve thắt lưng cô, lòng bàn tay anh ma sát với làn da nhẵn nhụi, tạo ra một nguồn nhiệt nóng hổi. Anh cảm thấy thân thể hơi nóng lên.

Cô bây giờ và trong trí nhớ của anh hoàn toàn khác nhau, không còn là một cô nhóc. Làn da mềm mượt cùng cơ thể nhỏ nhắn mềm mại, khắp nơi đều thể hiện rõ cô đã hoàn toàn lột xác.

Hồi bé, khi anh được gửi nuôi ở chỗ ba Mạc Bắc, có một lần ba Mạc Bắc dẫn anh tới cô nhi viện. Lúc đó anh còn rất nhỏ, không biết cô nhi viện là cái gì.

Ba Mạc Bắc mang theo rất nhiều quà, mấy đứa trẻ ở đó đều cực kỳ thích thú.

Đó là lần đầu tiên Diệc Nam biết được có nhiều bạn nhỏ không có ba mẹ đến vậy. Mà cậu lại may mắn biết bao, cậu có ba còn có mẹ nuôi.

Lúc đó anh mới năm tuổi, ngốc nghếch giúp ba Mạc Bắc phát quà cho các bạn, chỉ là chút đồ ăn vặt và đồ chơi nhỏ, thế nhưng bọn nhóc rất vui vẻ. Trong góc có một cô bé ngốc nghếch, vì quá nhỏ nên bước đi không vững, mấy lần đều bị những đứa trẻ lớn hơn chen ngã.

Diệc Nam nhìn, nhịn không được cười ra tiếng, nhìn cô ngốc nghếch ngã sấp xuống, giãy giụa mấy lần rồi bò dậy. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn lúc đó tràn đầy quật cường và mạnh mẽ, cậu không biết vì sao liền lấy chiếc bánh ngọt lớn nhất trong túi ra trực tiếp đi tới chỗ cô.

Cô nhóc kia đại khái mới hơn hai tuổi, mở đôi mắt ướt sũng liếc nhìn cậu.

Diệc Nam nhướng khóe miệng, lấy bánh ngọt đưa tới: “Cho nhóc, đồ ngốc!”

Cô nhóc mới nghe liền có thể học theo, mô phỏng lại, nghiêng đầu nhìn anh, đôi mắt cong lên: “Đồ ngốc.”

Cô nói xong liền đoạt lấy bánh ngọt. Diệc Nam gãi gãi đầu: “Nhóc mới là đồ ngốc.”

Cô bé không có tâm trạng nói chuyện cùng cậu vì có bị mắng cũng không hiểu, chỉ cầm bánh ngọt ăn từng miếng, từng miếng, bộ dáng như con sóc nhỏ, đôi tay nhỏ bé cẩn thận từng li từng tí cầm bánh ngọt như đang cầm bảo bối quý báu.

Về sau, Diệc Nam thường xuyên cùng ba Mạc Bắc đến cô nhi viện. Hồi bé, ba Mạc Bắc cũng lớn lên ở cô nhi viện nên ba rất có cảm tình với nơi này.

Mỗi lần Diệc Nam đến đều chơi cùng cô nhóc. Cô quá nhỏ, nói chuyện không rõ ràng, mặc kệ cậu đùa hay trêu thế nào cô cũng ngốc nghếch nhắc lại.

Cậu rất thích cô nhóc đồ chơi này, có thể nói, so với búp bê vải, cô bé này cũng chẳng khác là mấy.

Mỗi lần Diệc Nam đến đều cho cô một đống đồ ăn ngon. Giống như chính mình đang nuôi một con thú cưng, nhìn thấy cô vui vẻ đáy lòng cậu lại dấy lên cảm xúc thỏa mãn.

Cô nhóc này cũng rất thích cậu, mỗi lời của cậu đều coi là mệnh lệnh, đối với Diệc Nam mà nói, việc này chính là một trải nghiệm mới lạ. Bình thường cậu vốn không có nhiều bạn bè. Ba Mạc Bắc bận nhiều việc, mẹ nuôi cũng có việc của mình, thế nên cô nhóc là niềm an ủi lớn của cậu, hơn nữa còn cho cậu cảm giác sự tồn tại của mình vô cùng quan trọng.

Cho đến khi…

Ngày đó ba Mạc Bắc nói chuyện bàn bạc ở phòng làm việc của hiệu trưởng , cô nhóc nằm trên giường nhỏ ngáy khò khò. Diệc Nam cũng cảm thấy buồn ngủ, liền được dì phục vụ đặt lên giường.

Được một lúc, cô nhóc tỉnh ngủ, ngồi chồm hổm bên cạnh Diệc Nam, nước mắt lưng tròng kéo vạt áo cậu: “Anh trai —— “

Cô nhóc chỉ ngón tay vào vị trí dưới thân, thì ra cô bé đã làm ướt một mảng đệm. Trẻ con hơn 2 tuổi tè dầm là chuyện bình thường, thế nhưng, cô nhóc rõ ràng rất sợ hãi, liên tiếp khổ não.

Diệc Nam không chịu nổi, buồn bực từ trên giường xoay người: “Anh trai giúp em rửa.”

Diệc Nam chỉ mới năm tuổi lại chẳng rõ nên rửa chỗ nào, hai người ở phòng giặt quần áo lúng túng nửa ngày cũng không biết nên làm gì. Diệc Nam cong người, cả đầu đều vùi vào máy giặt, chân đạp xung quanh nên không chú ý phích nước bên cạnh .

Cô bé đứng sau lưng, kéo áo cậu.

Sau đó, phích nước bị Diệc Nam đá đổ.

Nắp bình bật ra, nước trong phích đổ xuống da thịt non nớt của cô bé. Diệc Nam sợ hãi đứng tại chỗ khóc thành tiếng.

Tiếng khóc to của cô bé tới tai viện trưởng, người phục vụ và ba Mạc Bắc.

Mọi người chân tay luống cuống sơ cứu cho cô bé, thế nhưng cô quá nhỏ, làn da bị nước nóng đổ lên liền nóng phồng rộp, to như cái phao.

Diệc Nam sợ hãi trốn sau ba Mạc Bắc khóc, vẻ mặt thống khổ của cô nhóc khắc sâu trong tâm trí cậu.

Mấy ngày liền Diệc Nam đều gặp ác mộng.

Về sau Diệc Nam không dám đến thăm cô bé dù chỉ một lần. Mỗi lần trở về, ba Mạc Bắc đều nói cho cậu biết tình hình gần đây của cô: ” Không có việc gì, chỉ để lại một vết sẹo. Em gái nhỏ vẫn ầm ĩ đòi gặp con, đi gặp cô bé nhé?”

Diệc Nam không dám tới gặp cô bé. Cậu sợ hãi, cũng sợ viện trưởng và các giáo viên trong cô nhi viện chỉ trích.

Kỳ thực ai lại đi tính toán với một đứa bé năm tuổi chứ?

Về sau Diệc Nam lại nghe ba Mạc Bắc đề cập qua, cô bé ầm ĩ đòi gặp cậu rất nhiều lần. Nhưng không biết xuất phát từ nguyên nhân gì, Diệc Nam không dám đi.

Sau này cậu nghe nói không ai đồng ý nhận nuôi cô bé. Cô còn rất nhỏ, trên người lại có vết sẹo lớn. Họ gia trưởng sợ cô có vấn đề khác, hơn nữa khi trưởng thành trên người con gái mà có vết sẹo thì thực sự không ổn.

Diệc Nam không rõ trong lòng có cảm xúc gì. Cậu đã hi vọng cô bé sớm được nhận nuôi, như vậy cô sẽ có ba mẹ. Nhưng cậu cũng hy vọng cô ở lại cô nhi viện, như vậy… khi cậu muốn gặp cô thì có thể đi tìm.

Sau đó không lâu, ba Mạc Bắc cho cậu biết cô bé đã được nhận nuôi. Đi đâu cậu không rõ, mà bối cảnh gia đình nhận nuôi cô lại được bảo mật.

Về sau Diệc Nam thỉnh thoảng vẫn nhớ tới chuyện này. Khi đó cũng do thời thơ ấu cô đơn nên anh chơi cùng với cô bé rất hợp ý, mà bản thân còn bất cẩn để lại cho cô vết sẹo.

Diệc Nam cẩn thận quan sát khuôn mặt cô.

Cô thay đổi rất nhiều, bộ dạng lúc hai ba tuổi anh không còn nhớ rõ, hơn nữa diện mạo lúc đó và bây giờ không thể so sánh được. Hiện tại nhớ lại, kí ức về việc bị phỏng của cô cũng không khắc sâu, chỉ có cái miệng nhỏ nhắn giương lên khóc hoàn toàn không ra tiếng nào cùng bộ dáng lo lắng thì anh còn ấn tượng mơ hồ .

Diệc Nam nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của cô, mái tóc thẳng đen dài khiến gương mặt càng thêm thon gầy. Ngón tay anh xoa lên không cảm giác được chút thịt nào, vẫn gầy như vậy.

Mấy năm nay cô sống tốt không?

Diệc Nam nhìn cô một lúc, tựa vào đầu giường nhắm mắt suy nghĩ sâu xa: đã như vậy, chi bằng gặp gỡ? Dù sao hiện tại anh không đặc biệt thích cô gái nào, mà bây giờ nhớ lại chuyện hồi bé của hai người vẫn thật thú vị.

Thế nhưng đâu có ai sau khi 419 lại cùng đối phương nói chuyện yêu đương, mà cô còn vừa mới thất tình.

Diệc Nam do dự, anh muốn nói cho cô biết mình chính là cậu bé ở cô nhi viện kia? Nhưng cô không nên nhớ ra anh thì hơn… trên thế giới vẫn còn loại sự tình như thế —— Anh nhớ kỹ cô, mà cô lại không nhớ rõ anh.

Diệc Nam suy nghĩ thật lâu chờ “cô nhóc” tỉnh lại, đầu tiên nên nói cái gì đây… Nhưng lúc anh tỉnh dậy lần nũa, cô gái bên cạnh đã biến mất. Ánh sáng mặt trời chiếu vào đầu, trong phòng trừ anh ra không còn người thứ hai.

Đầu giường còn để mấy tờ đô la, anh có chút ảo giác.

Diệc Nam chống đầu gối, con ngươi hẹp dài ánh lên tia nguy hiểm . Cô bé đã trưởng thành nhưng cá tính “thú vị” vẫn không thay đổi, lại lần nữa khơi dậy hứng thú của anh.

Diệc Nam lấy điện thoại di động ra, kết nối, giọng nói hơi trầm xuống: “Tối hôm qua cô gái rời đi cùng tớ tên là gì?”

Diệc Nam tìm được Diệp Ân không tốn nhiều thời gian. Lúc gặp cô ở thư viện, cô đang nằm bò trên bàn sách ngáy khò khò, ở chỗ này cũng ngủ được? Diệc Nam ngồi xuống bên cạnh, một tay chống hàm dưới, hứng thú quan sát.

Mấy ngày không thấy, so với buổi tối hôm trước khí sắc cô càng kém. Trên mắt toàn vết quầng thâm, trán còn xuất hiện mấy nốt mụn.

Nghĩ đến việc cô ngủ không ngon vì người con trai khác, trong lòng anh không hề thoải mái. Anh nắm cánh mũi xinh xắn của cô bắt cô tỉnh lại. Cuối cùng lại không nỡ dùng nhiều sức.

Lông mi Diệp Ân khẽ giật. Diệc Nam cho rằng cô sắp tỉnh, ai ngờ nha đầu kia nhép nhép miệng rồi cứ thế ngủ tiếp.

Diệc Nam ngồi ở đó đợi đã lâu, thỉnh thoảng còn nhìn notebook bên má cô đang đè nặng lên, tuy không rõ ràng nhưng vẫn thấy được hai chữ “Thiệu Y”.

Anh đoán là tên bạn trai cũ của cô.

Khóe mắt anh híp lại, lần nữa nắm lấy cái mũi cao thẳng của cô. Lần này thì thật sự dùng lực, chờ cho lông mi cô khẽ run, anh trực tiếp cúi đầu dán môi lên.

Tư thế hai người đều là gục xuống bàn. Chỗ này rất ít người. Sau 12h ánh nắng ấm áp chiếu lên thân thể.

Diệp Ân cau mày mở mắt ra, lọt trong tầm mắt là khuôn mặt thâm trầm của người con trai. Khoảng cách quá gần khiến cô không thể điều chỉnh tiêu điểm, chỉ có thể nhìn thấy đôi lông mi đẹp mắt của anh ta. Cô giật mình bất ngờ lùi ra sau.

Anh nhìn bộ dạng hoảng sợ của cô, nghiền ngẫm, khóe môi nhếch lên: “Thì ra em thích cách rời giường như vậy. Lần sau anh sẽ nhớ kỹ!”

Chương 2: Đánh chết anh

Diệp Ân không nghĩ người này sẽ tìm đến.

Ngày đó, sau khi tỉnh lại cô thật sự sợ hãi. Một người đàn ông xa lạ nằm bên cạnh, mặc dù người này nhìn cũng không tệ, nhưng cô đâu còn tâm trí mà thưởng thức. Đầu óc đau nhức như bị ai đó hung hăng đập vào cùng một chút buồn nôn.

Cô thực sự không thể nghĩ ra, rốt cuộc làm thế nào lại cùng anh ta phát triển đến mức lên giường. Một chút ấn tượng cũng không có, ai đúng ai sai? Ai câu dẫn ai trước?

Nghĩ không ra, cô đơn giản là liều lĩnh chạy mất.

Diệp Ân trầm mặc nhìn người con trai trước mặt, không giận dữ hay nóng nảy, chỉ khẽ giật khóe môi: “Với hành vi vừa rồi của anh, tôi có thể tố cáo anh tội quấy rối tình dục.”

Diệc Nam nhíu mày, tâm tình phức tạp. Cô gái trước mắt là người đã cùng chơi với anh trong kí ức hồi bé…

Hiện tại lại có thể nhìn anh nói muốn tố cáo?

Anh hơi cúi người, ánh mắt ý vị sâu xa: “Trước tiên em thử cử động xem, có thấy thoải mái không?”

Khuôn mặt Diệp Ân trong nháy mắt phiếm hồng. Cô không nghĩ người con trai này lại chẳng biết xấu hổ như thế. Nhìn bộ dáng anh ta như muốn dây dưa với cô chuyện tối hôm đó. “Anh muốn gì?” Cô không vòng vo cùng anh ta, ôm cánh tay, cả người dựa vào lưng ghế, đề phòng nhìn ánh mắt anh tìm tòi nghiên cứu của anh.

Diệc Nam làm bộ tự hỏi, tư thế chống thái dương có vài phần quyến rũ, trầm ngâm một lát, thấp giọng nỉ non: “Không muốn thế nào, chỉ không muốn bị bao.”

Anh vừa nói vừa lấy ra mấy tờ đô la Mỹ trực tiếp kẹp vào sách giáo khoa của Diệp Ân. Hai hàng lông mày của Diệp Ân nhíu chặt lại, vì động tác này của anh mà càng thêm cứng ngắc.

Lúc này Diệc Nam mới nắm hai tay, tràn đầy hứng thú nhìn cô: “Diệp Ân phải không? Cùng nhau ăn cơm.”

Người trước mắt so với mấy tay ăn chơi miệng lưỡi trơn tru không khác nhau là mấy, lúc này ấn tượng của Diệp Ân về anh lại càng kém. Cô nhanh chóng thu thập sách giáo khoa đứng lên: “Xin lỗi, tôi không có thời gian.”

Diệc Nam cũng không sốt ruột, chờ cô thu dọn sách giáo khoa xong liền đứng lên đi về phía trước: “Di động không tệ.”

Diệp Ân cả kinh nghe anh nhắc nhở, biểu tình trì trệ liền vội vàng cúi đầu tìm di động, thế nhưng điện thoại đã không thấy. Không cần nghĩ cũng biết ai lấy đi.

Cái gì cô cũng có thể ném, riêng di động thì không thể!

Diệp Ân một đường bám theo Diệc Nam, hai người một trước một sau đi trong sân trường. Có rất nhiều người quen biết Diệc Nam, anh đi trong sân trường liền gặp nữ sinh, cùng nhau chào hỏi.

Nhìn anh như vậy Diệp Ân càng thấy ghét. Sao anh ta có thể nói chuyện với mọi nữ sinh lại còn với ngữ khí như thế ——tại sao mình lại xui xẻo gặp phải người này!

Nghĩ đến lần đầu tiên cùng với một người như thế, nhất thời cô cảm thấy đầu như bị chảy máu.

Diệp Ân tiến lên phía trước mấy bước muốn cướp lại. Diệc Nam hơi nghiêng người né qua, còn thuận thế kéo cô một cái, làm như thể sợ cô vồ hụt ngã sấp xuống.

Thế nhưng Diệp Ân một chút cũng không cảm tạ anh, cắn răng trách mắng: “Đồ lưu manh, nếu không đưa tôi sẽ báo cảnh sát.”

Đang lúc nói chuyện, di động của Diệp Ân vang lên. Tiếng chuông khá đặc biệt mà đặc biệt hơn là biểu tình của Diệp Ân. Bạc Diệc Nam nhìn sắc mặt mừng rỡ của cô, con ngươi sắc lạnh hơi trầm xuống, vô thức liếc nhìn màn hình di động.

Thiệu Y Hàm.

Nhớ tới lúc trước trên notebook của cô toàn cái tên này, anh mơ hồ đoán được người này là ai.

Diệp Ân lo lắng trừng mắt nhìn anh: “Mau trả điện thoại cho tôi!”

Vành mắt cô đều đỏ, cánh mũi xinh xắn hơi cử động, khóe môi mân chặt lại, nhìn ra được cô đang lo lắng. Đầu ngón tay Diệc Nam dừng một chút, cuối cùng cũng đưa di động tới trước mặt cô.

Anh không chịu được khi thấy viền mắt cô đỏ lên, điều này có nghĩa là gì chứ?

Dưới đáy lòng Diệc Nam âm thầm khinh bỉ chính mình, anh vốn chỉ nghĩ đùa cô mà thôi. Nhận ra là bạn trai cũ của cô gọi điện thoại tới, anh không trêu đùa nữa. Hành vi chia rẽ người khác vô đạo đức như thế anh không có hứng thú.

Có đôi khi trong cuộc sống đột nhiên xuất hiện một người, cô như một tấm lưới tinh tế thẩm thấu tất cả, vô tình cũng có thể gặp, muốn tránh cũng không được.

Ba hôm sau, ở quán bar Diệc Nam lại gặp Diệp Ân.

Lần này anh rất tỉnh táo, nhưng cô lại uống say như chết. Chiếc váy đen nhỏ bao lấy cơ thể cô lộ ra một mảng lưng, làn da trắng nõn nhẵn nhụi hở ra trong không khí hơi lạnh lạnh.

Lần này cũng như lần trước cùng đám bạn tụ tập, lúc cô vừa bước vào phòng anh đã nhận ra, thế nhưng Diệp Ân vẫn cúi đầu vừa vào đã núp ở một góc uống rượu.

Xem ra, cô không tái hợp với bạn trai cũ.

Cô ngồi giữa một đám người châu Âu, thân hình nhỏ nhắn xinh xắn, mái tóc đen được buộc cao, hai má xinh xắn dưới ánh sáng ái muội của quán bar có chút trắng bệch.

Cô dựa vào ghế sô-pha, hình như rất khó chịu. Cô nhíu chặt mi tâm, đôi môi đỏ mọng nhỏ nhắn hơi giương lên.

Diệc Nam không biết vì sao, tầm mắt luôn tự nhiên rơi trên người cô, nhìn thấy cô lảo đảo đi tới phòng vệ sinh, anh không tự chủ nhìn chằm chằm vào cô.

Sợ cô ngã sấp xuống, sợ cô gặp phải người xấu.

Cô vào phòng vệ sinh rất lâu không thấy ra. Diệc Nam cau mày cũng không nghe rõ người bạn bên cạnh nói gì. Cuối cùng anh không yên lòng đứng dậy đi thăm dò, thực sự bị coi thường!

Trong lòng anh lại lần nữa khinh bỉ chính mình. Một lần lại một lần nói với mình, cô không còn là cô bé hồi đó nữa, anh không có trách nhiệm phải quan tâm.

Mặc dù tự mặc định tâm lí như thế, đến khi thực sự thấy cô, lòng anh lại tan rã. Diệc Nam đứng ở cửa toilet gõ cửa, bên trong không một tiếng đáp lại.

Phòng vệ sinh là phòng riêng biệt, bên trong chắc chắn chỉ có một mình cô. Diệc Nam thử nắm tay nắm cửa, vẫn không có dấu hiệu mở ra.

Diệc Nam do dự, cuối cùng vẫn nhấc chân đi vào.

Cô bé kia không chút giữ hình tượng ngồi trước bồn rửa tay, váy cực ngắn để lộ ra một đường dài lên tới đùi, đôi chân dài trắng nõn thật sự là hấp dẫn ánh nhìn. Diệc Nam không được tự nhiên dời mắt, đi lên phía trước đỡ cô: “Diệp Ân.”

Diệp Ân hơi nhướng khóe mắt dài nhỏ đang nhắm hờ lên, lộ ra một nét phong tình. Cô hơi mơ hồ nhìn người con trai trước mặt, bỗng nhiên cả người tựa vào bờ vai anh.

“Mạch Nha.”

Diệc Nam suy nghĩ trong lòng, đây có lẽ là một cái tên, hơn nữa nghe có vẻ quen tai.

Diệp Ân cắn môi nhìn anh, bộ dạng có chút đáng thương. Cô trầm mặc rất lâu, cuối cùng hai mắt dần đỏ, giọng nói tràn đầy ủy khuất: “Vì sao không thể thông cảm cho em, chờ em mấy năm không được sao? Ba mẹ nuôi em nhiều năm như vậy, em không thể để cho họ thất vọng.”

Mặc dù Diệc Nam không biết Diệp Ân và bạn trai có chuyện gì, nhưng cũng mơ hồ đoán được chút ít. Yêu xa như thế rất dễ xảy ra vấn đề, nhưng nói cho cùng, có lẽ do yêu không đủ?

Anh nhìn bộ dạng thống khổ của cô, liền đỡ lấy cơ thể cô từ bồn rửa tay xuống: “Xuống rồi nói.”

Cánh tay anh mới vừa ôm lấy, đôi chân dài của cô liền theo đó vòng qua eo anh, kẹp rất chặt, bắp đùi gắt gao để phía bụng dưới của anh.

Mi tâm Diệc Nam vặn vắt sâu hơn, cúi đầu nhìn cô có điều suy nghĩ.

“Mạch Nha ” cô mèo con tựa vào cổ anh mà cọ, lông mi như một dải quạt nhỏ hương bồ gãi gãi cổ anh. Như có dòng điện quỉ dị xẹt qua người. Đôi con ngươi Diệc Nam ám muội sầm xuống, cúi đầu nhìn cô trầm mặc.

Diệp Ân hiển nhiên là uống không ít, đã hoàn toàn không phân biệt rõ người trước mắt là ai, từng tiếng “Mạch Nha” kia thực sự mang đến sự nóng giận của Diệc Nam.

Anh cũng không muốn là thế thân, một tay nâng cô lên, hung hăng tét vào mông cô: “Thử gọi sai tên tôi một lần nữa xem!”

Viền mắt Diệp Ân vốn đã đỏ lên lại càng hồng như con thỏ nhỏ, một tay che trước mông, tội nghiệp nhìn anh: “Anh đánh tôi.”

Cái này mà cũng gọi là đánh?

Diệc Nam đầu đầy vạch đen, ôm ngang người cô đi ra ngoài, cố ý trầm mặt hung dữ nói: “Nếu không nghe lời anh lại đánh.”

“…”

Diệp Ân uống say rất ngoan, như con mèo nhỏ dễ nuôi. Diệc Nam phát hiện cô lúc này rất sợ bị tổn thương, chỉ cần anh lớn tiếng thoáng nghiêm khắc một chút cô sẽ thành thật cúi thấp đầu không quấy rối nữa.

Dáng vẻ đó thật khiến người khác lo lắng.

Diệc Nam phát hiện anh đối với cô rất dễ mềm lòng, có lẽ do câu chuyện thời thơ ấu, để đến bây giờ anh đối với cô luôn có chút đồng tình cùng quan tâm.

Diệc Nam đặt cô ở phòng khách sát vách, cô dựa vào cạnh cửa chờ Diệc Nam đổi ra giường. Nhìn thân hình cao ngất kia cô có chút hoảng hốt, như bị ma xui quỷ khiến, đầu óc cô hình như không thể khống chế.

Cô từ phía sau ôm anh, dùng sức khịt khịt mũi: “Anh trước đây đều nhân nhượng em vô điều kiện, sao bây giờ lại thay đổi.”

Diệc Nam hơi đứng hình, nhẫn nại: “Diệp Ân, anh không phải cái gì Mạch Nha.”

Giảng đạo lý cho người uống say thực sự là việc không có chút lí trí, thế nhưng Diệc Nam không khống chế được. Nghĩ tới đêm hôm đó cô có lẽ coi anh là người khác, anh liền nôn nóng một cách khó hiểu.

Lòng tự trọng của anh có chút bị tổn thương.

Cô gái phía sau không động đậy, anh lại lần nữa cúi người sắp xếp chăn đệm không ngờ toàn bộ cơ thể cô đè ép xuống, anh nhất thời đứng không vững cùng cô ngã xuống chăn đệm.

Cơ thể cô mềm mại áp trên người anh, mùi nước hoa nhàn nhạt quanh quẩn ở chóp mũi.

Tay anh còn cẩn thận ôm lấy cô, sợ cô không may ngã xuống. Thế nhưng lòng bàn tay anh vừa đi xuống liền đặt ở thắt lưng cô, độ sâu trên thắt lưng tạo ra một đường cong hấp dẫn. Diệc Nam giật giật cần cổ, nhìn ngũ quan thanh thoát đẹp đẽ của cô mà lòng có chút khó có thể kiềm chế.

Cô chỉ ngây ngốc nhìn anh, làm như không biết gì. Trước ngực hai bên tuyết trắng áp lên bộ ngực anh, mềm mại, nhất là chúng còn chen chúc với khe rãnh khiến đầu óc anh như thiếu dưỡng khí.

Bộ dạng cô rõ ràng tràn ngập ý mời, cái miệng nhỏ nhắn đỏ au hơi chu lên.

Diệc Nam giữ lấy cái ót cô định hôn lên. Hai tay nhỏ bé của cô đặt trên người anh, nhíu mày.

Diệc Nam không hiểu im lặng dò hỏi. Cô cúi đầu nhìn, mi tâm nhíu chặt hơn: “Anh không phải anh ấy —— “

Đương nhiên không phải! Từ đáy lòng Diệc Nam tự dưng mọc lên một đống khí nóng, đối với Mạch Nha nào đó mà sinh ra cảm xúc phức tạp, đều là địch ý và đố kỵ. Anh cũng hơi hâm mộ người nào đó, lần đầu tiên cảm thấy cực kỳ hâm mộ một người con trai khác.

Khí nóng trong lòng trong nháy mắt như bị một chậu nước lạnh dội vào, Diệc Nam trầm mặc nhìn trên người cô gái kia, dùng sức nhéo bên hông cô.

Diệp Ân cảm thấy đau, đầu óc thanh tỉnh hơn. Cô lật mình nằm trên giường, một lúc lâu không nói gì.

Diệc Nam cùng nằm một chỗ với cô, nhìn đèn thủy tinh treo trên trần nhà. Bầu không khí trong phòng quỷ dị đê mê, một lát sau anh quay đầu nhìn kỹ cô, giọng nói có chút thâm trầm: “Thích anh ta như thế vì sao không đi tìm.”

Lông mày Diệp Ân khẽ giật, chậm rãi xoay người cùng anh mặt đối mặt, chần chừ nhỏ giọng hỏi: “Tìm anh ấy?”

“Đôi khi con trai cũng muốn được dỗ dành.” Diệc Nam cũng không biết tại sao lại nói với cô điều này. Những gì nghĩ trong lòng thực sự không phải như vậy, thế nhưng cứ thế… anh lại nghĩ một đằng nói một nẻo.

Diệp Ân còn hơi choáng váng, nhỏ giọng lặp lại lời anh, lập tức mặt mày cong cong cười nhìn anh: “Đó là theo kinh nghiệm của anh sao? Bạn gái thường dỗ anh lắm à?”

Diệc Nam không nói lời nào, chỉ nhìn cô thần thái tươi tỉnh hơn, liền cười nhạt: “Dựa vào kinh nghiệm để nói.”

Diệp Ân hiểu rõ điều này, cô đã sớm biết, người con trai như anh không thể không có tình cảm, may là cô khôn khéo giữ mình.

“Bạn gái của anh đâu? Không phải cũng chia tay rồi.”

“Ừm.”

“Thật là xui xẻo.”

“Ừm.”

“Cũng bởi vì anh xuất ngoại mà chia tay?”

“Ừm.”

“Anh trả lời tôi cho có lệ à?”

“Ừm.”

Diệc Nam nhắm hai mắt, làm như không muốn nghe lời cô, thế nhưng mỗi câu cô hỏi anh lại phát ra tiếng đáp lại. Cuối cùng dưới tác dụng của cồn hai người hỗn loạn ôm nhau ngủ.

Đêm đó Diệc Nam ôm Diệp Ân ngủ trong phòng khách, nhưng cái gì cũng không làm. Hai người yên tĩnh cùng một chỗ, như tư thế phòng ngự của trẻ con ở trong cơ thể mẹ.

Thân thể gầy gầy của Diệp Ân uốn lượn trước người anh, thực sự anh có thể cảm nhận rõ ràng.

Chương 3: Bị đá

Diệp Ân không về nước ngay. Về sau Diệc Nam mới nghe nói cô theo giáo sư đến thành phố khác làm nghiên cứu. Lúc chờ cô trở lại, theo thói quen ngồi suy nghĩ, Diệc Nam cực kỳ ngoài ý muốn hỏi : “Em không quay về tìm anh ta sao?”

Đã thích như vậy, sao không thể dành ra chút thời gian?

Diệp Ân mặc áo trắng bận rộn trong phòng thí nghiệm, nghe anh nói động tác trong tay hơi khựng lại, sau đó lại không kẽ hở tiếp tục cúi đầu: “Lần này thực nghiệm rất quan trọng, tôi phải toàn lực ứng phó.”

Diệc Nam phát hiện Diệp Ân thực sự tận tâm với sự nghiệp học hành. So với nhiều người thái độ của cô cẩn thận và nghiêm túc hơn nhiều. Hơn nữa anh cũng ngẫu nhiên nghe được cô trò chuyện với người nhà hai lần, nội dung ngoài thăm hỏi tình hình sức khỏe của đối phương thì là thông báo việc học của mình. Diệc Nam hơi lo lắng gia đình cô quá hà khắc, tình cảnh của những đứa con nuôi đều rất đáng thương.

“Ba mẹ em rất nghiêm khắc với em à?” Diệc Nam không dám nói là ba mẹ nuôi bởi đến bây giờ anh cũng chưa cho Diệp Ân biết thân phận của mình.

Diệp Ân nghe anh nói chỉ mỉm cười: “Không phải, họ đối xử với tôi rất tốt. Chỉ là gia đình tôi hơi đặc biệt. Cho nên tôi càng phải nỗ lực hơn để báo đáp họ.”

Cô nhìn anh khẽ nháy mắt cười thần bí. Diệc Nam ngồi cách cô một ghế tựa, chợt như nhìn thấy tia sáng mạnh mẽ cùng cứng cỏi trong con ngươi cô.

Khóe miệng anh không tự chủ hiện lên ý cười: “Bạn trai em đâu? Bỏ được sao?”

Kể từ sau buổi tối hôm đó, quan hệ giữa hai người trở nên quỷ dị, bọn họ sẽ ngồi cùng một chỗ nói chuyện phiếm, thậm chí nói về bạn trai cũ của Diệp Ân. Bọn họ rõ ràng từ 419 mà bắt đầu, thế nhưng cả hai đều tự động không nghĩ về sự kiện kia nữa, hiện tại ở chung cũng rất hòa hợp.

Lúc này Diệp Ân không cảm thấy mất tự nhiên. Cô không quay đầu nhìn anh, trong giọng nói tràn đầy tự giễu: “Cái gì của mình thì sẽ luôn là của mình, còn không thì dù cưỡng cầu cũng không có được.”

Diệc Nam nhịn không được cười ra tiếng: “Không nghĩ đến em như vậy mà cũng coi trọng quan niệm về số mệnh.”

Diệp Ân nhún vai không nói nữa. Diệc Nam ở một bên nhìn cô, cô bỗng nhiên lại nói: “Kỳ thực tôi và anh ấy đều rất xấu. Bản chất chúng tôi đều ích kỷ, ai cũng không muốn vì đối phương mà thỏa hiệp, biết rõ cả hai đều không thích hợp với đối phương thế nhưng vẫn luyến tiếc khi buông tay.”

Diệc Nam nhìn môi cô như có như không thoáng chút cô đơn, trong lòng có chút khác thường.

Trước đây anh vẫn cảm thấy giữa Diệp Ân và người kia không có tình yêu, nếu có thì chỉ là cảm giác không cam lòng cùng thói quen hồi bé. Mà giờ khắc này anh bỗng nhiên ý thức được chính mình có lẽ đã đoán sai?

“Vậy tại sao nhớ anh ta đến thế mà không mạnh mẽ lên, cô gái nhỏ… Có một người đàn ông của chính mình để yêu là quan trọng nhất.”

Diệp Ân kinh ngạc nhìn về phía anh: “Không ngờ anh cũng bảo thủ như thế, đàn ông tự tôn đàn bà thì tự ti, tư tưởng cổ hủ.”

Diệc Nam cũng cong con ngươi đen nhánh: “Em không biết mỗi người đàn ông đều rất hoài niệm quá khứ, nhất là những chuyện ba vợ bốn nàng hầu.”

Diệp Ân liếc mắt, người này quả nhiên đủ ngả ngớn, cô xoay người không hề để ý đến anh: “Đừng có đánh đồng tất cả đàn ông như thế, cũng có những người thật sự thành thật.”

“Như bạn trai cũ của em, Mạch Nha?”

“Cút đi.”

Vừa dứt lời, đèn phòng thí nghiệm bỗng nhiên “phụt” một tiếng vụt tắt, không gian rộng lớn trong nháy mắt rơi vào bóng tối, xung quanh một chút ánh sáng sót lại cũng không có.

Có lẽ hết giờ dạy học đã lâu nên tắt đèn. Diệc Nam lo lắng Diệp Ân sẽ sợ, tay ở trong túi sờ cái bật lửa: “Đừng sợ, chỉ là tắt đèn.”

Sau đó Diệp Ân liền bật sáng lên một nguồn sáng ấm áp. Cô nhóc này cầm đèn pin chiếu ánh sáng lên mặt cô lắc lư mấy cái, trong giọng nói tràn đầy đắc ý: “Tôi sớm đã chuẩn bị, hơn nữa tôi cũng không sợ tối.”

Diệc Nam nhìn cô nghịch ngợm lại đơn thuần mỉm cười, không khỏi bật cười: “Cái cô gái này, cùng một chỗ với em chẳng thú vị chút nào?”

Diệp Ân đặt đèn pin ở cằm, ánh đèn từ dưới chiếu lên mặt, lè lưỡi ra làm mặt khủng bố: “Thú vui của tôi sẽ không để anh nhìn thấy, nó chỉ dành cho người đặc biệt.”

Đáy mắt đang cười của Diệc Nam chậm rãi tan đi. Anh ngồi chỗ cũ không nói lời nào.

Diệp Ân cũng cảm thấy bầu không khí có chút xấu hổ, đứng lên đi tới cửa phòng học kiểm tra: “Lầu thực nghiệm hình như bị khóa.” Nếu như chỉ mình cô ở một chỗ với Bạc Diệc Nam thì rất không thoải mái, nhất là mấy tháng trước bọn họ vừa…

“Ngủ lại nơi này thôi.” Diệc Nam vừa nói vừa chỉnh lại thắt lưng, không nhìn hai tròng mắt kinh ngạc của cô, lười biếng nheo mắt lại, “Không phải lá gan của em rất lớn sao?”

Diệp Ân nắm chặt đèn pin, đứng tại chỗ không nhúc nhích, trong đầu cân nhắc một lúc tìm từ rồi mới nói: “Tôi sợ cái gì chứ, phòng giải phẫu tôi cũng từng ở suốt đêm.”

“Em chính là sợ anh?” Diệc Nam hứng thú nhướn hàm dưới, “Nghĩ không ra anh lại có ảnh hưởng lớn với em như vậy.”

Diệp Ân nhướn mày liếc anh một cái, đi tới bên cạnh chỗ đựng đồ dụng cụ, tìm kiếm ở bên trong cả nửa ngày mới lấy ra một cuộn băng dính. Diệc Nam nghi ngờ nhìn cô, sau đó Diệp Ân đem băng dán quấn quanh cái bàn giữa hai người, kéo một đường thẳng tắp .

“…” Diệc Nam không còn gì để nóiì.

Diệp Ân đeo găng tay màu trắng đầu ngón tay gõ cái đường phân cách kia: “Buổi tối không được sang đây, nếu không tôi sẽ dùng dao giải phẫu trực tiếp giải phẫu anh.”

Buổi tối thực nghiệm muộn yên tĩnh đáng sợ, Diệp Ân bận việc của mình, Diệc Nam liền nằm trên bốn cái ghế ngủ, anh cũng không quấy rầy cô. Diệp Ân cảm thấy cảm giác như thế rất tốt. Trước đây chỉ có một mình đôi lúc vẫn thấy sợ, nhất là những lúc bất chợt nghe thấy tiếng động khác thường, khi đó tim lại đập rộn lên.

Hiện tại có người ở cách mình không xa, cảm giác yên ổn làm cho cô cảm thấy kiên định.

Tiến độ thực nghiệm rất nhanh, trời tờ mờ sáng đã hoàn thành. Tâm tình Diệp Ân rất tốt, ngồi trên ghế đánh thức Bạc Diệc Nam: “Này, ăn điểm tâm đi.”

Diệc Nam gối cánh tay nhìn cô một lúc: “Em mời khách.”

“Tôi xuống bếp.” Diệp Ân lộ ra hàm răng chỉnh tề trắng nõn, lần đầu tiên vui mừng cười với anh như vậy.

Tài nghệ của Diệp Ân rất tốt, ở đất nước xa lạ này Diệc Nam lần đầu tiên ăn đồ ăn có hương vị của bữa sáng, so với Diệp Ân anh lại ăn rất ngon. Anh cúi đầu húp miếng cháo, lại ngẩng đầu nhìn bóng lưng Diệp Ân trong phòng bếp đến ngây ngốc.

Cô bé trong kí ức đã thực sự trưởng thành, đã hoàn toàn biến thành một cô gái trưởng thành khiến anh phải ngạc nhiên.

Quan hệ của Diệc Nam và Diệp Ân trở nên tốt hơn, mặc dù Diệp Ân vẫn như trước cảm thấy người đàn ông này hoa tâm quá ngoan liệt, thế nhưng nhiều khi lúc anh vô tình bày tỏ một câu nói đối với cô đều có ảnh hưởng. So với cô Diệc Nam lớn hơn một chút, trong sinh hoạt luôn luôn giúp đỡ cô, trừ đôi lúc quấn quít lấy cô đòi ăn cơm.

Lại qua hai tháng, Diệp Ân nói với Diệc Nam cô muốn về nước, đi tìm người con trai kia, cô muốn vì tình yêu mà nỗ lực một lần.

Diệc Nam nhìn bộ dáng khao khát của cô, nói không ra trong lòng cảm thấy gì, chỉ nhếch khóe môi cười, lấy

tay xoa xoa đầu cô: “Khi trở về đừng khóc nhè nữa.”

Diệp Ân cười đẩy tay anh ra, cô gái nhỏ chu miệng lên nói: “Chỉ cần tôi bước ra một bước, còn lại chín mươi chín bước anh ấy đều sẽ vì tôi bước đến. Chờ tin tức tốt của tôi đi.”

Diệc Nam nhìn cô, bỗng nhiên nhịn không được cúi người đem cô ôm vào lòng.

Diệp Ân toàn thân đều cứng đờ, đối với cái ôm bất ngờ này có chút mông lung, sau đó Diệc Nam ở bên tai cô thấp giọng nói: “Anh sẽ nhớ em.”

Cho đến khi lên máy bay Diệp Ân vẫn còn suy nghĩ câu nói trầm thấp mơ hồ kia, lúc đó sân bay quá ồn cô cảm giác như mình nghe nhầm. Hơn nữa ý của Diệc Nam có lẽ chỉ dành cho bạn bè mà thôi.

Diệp Ân nghĩ như vậy, trong lòng thấy dễ chịu hơn. Nghĩ đến việc có thể nhìn thấy Thiệu Y Hàm, hơn nữa người kia sẽ lộ ra bộ dạng kinh ngạc, lòng cô lại nhảy nhót không

ngừng.

Diệc Nam chờ Diệp Ân đi thật lâu rồi mới rời sân bay. Loại cảm giác này chưa từng có, nơi nào đó trong lòng cảm thấy vắng vẻ như bị mất một thứ vô cùng quý giá.

Diệc Nam biết điều này thật nguy hiểm, thật lòng yêu một người con gái, nhất định là tự tìm rắc rối. Anh luôn luôn lý trí, ngồi ở trong xe hút thuốc, đem tâm tình của mình phân tích.

Có lẽ đều do đêm đầu tiên kia chi phối? Đàn ông đều có thói hư tật xấu, lần đầu tiên chạm qua phụ nữ tâm tư nhất định bị ảnh hưởng. Phải, nhất định là như vậy!

Diệc Nam hung hăng đập vào cần lái, khởi động xe rời đi. Bạc Diệc Nam biết là nguy hiểm nên tự nhủ với lí trí.

Bạc Diệc Nam giống như trước đây, cùng bạn bè du lịch, cũng từng gửi cho Diệp Ân một tin nhắn, anh không thấy hồi âm liền trực tiếp xóa đi. Loại tâm tình này rất kì lạ giống như một loại tức giận ý tứ.

Cô gái kia cũng quá vô tâm vô phế, cùng một chỗ với bạn trai lại còn muốn tốt đẹp cùng anh? Diệc Nam trực tiếp đưa điện thoại di động tắt máy ném sang bên cạnh, thế nhưng trong lòng sự nôn nóng lại càng lúc càng rõ ràng.

Diệc Nam thậm chí bắt đầu nghĩ, có lẽ anh cũng nên tìm bạn gái, chí ít như vậy cũng sẽ bớt đau lòng chút ít.

Nhưng một tuần sau, ở ngay cửa nhà trọ anh thấy Diệp Ân phong trần mệt mỏi.

Cô ngồi ở trước va li kéo hai má chôn giữa cánh tay, trên người áo khoác còn chưa cởi, cả người đều phủ trong bóng tối hành lang. Diệc Nam đứng trước mặt cô hồi lâu, lấy chân đá cô.

Diệp Ân mơ mơ màng màng tỉnh dậy, hơi ngẩng đầu lên, một đôi mắt hình như sung huyết đỏ hồng lên. Trái tim Diệc Nam liền mềm nhũn, chỉ như trước nhẫn nại giả vờ lãnh đạm hỏi: “Có việc?”

Diệp Ân nhìn anh một hồi, môi khẽ giật, rất lâu mới thất tha thất thểu đứng lên, trực tiếp nhào vào ngực anh: “Tôi bị đá rồi, Bạc Diệc Nam —— “

Trên người cô nồng nặc mùi rượu, nồng đến mức khiến mi tâm anh nhíu chặt, cúi đầu nhìn cô siết vạt áo sơ mi trước ngực anh, lại có thể ngủ.

Diệc Nam nhìn kĩ lông mi cô, cánh môi mềm mại đỏ tươi dán tại bộ ngực mình, lại còn ủy khuất hơi nhướn lên, không khỏi bất đắc dĩ bật cười: “Em coi anh làm chốn dung thân.”

Chương 3: Thử nhìn một lần (18+)

Diệp Ân tỉnh dậy nhìn chằm chằm trần nhà một hồi, lúc phát hiện mình ở nhà trọ của Bạc Diệc Nam mới thở phào một cái. Rốt cuộc vì sao lại chạy đến nhà anh, Diệp Ân chưa kịp ngẫm nghĩ, bởi trong đầu vẫn là ba chữ Thiệu Y Hàm.

Cô mờ mịt nhìn trần nhà đến ngây ngốc, đến khi đôi mắt khô ráo bị một bàn tay ôn nhu che lại, một giọng nam trầm thấp nhẹ nhàng vang lên phía trên đầu cô: “Vừa ngủ dậy lại có ánh mắt này, cho em ba giây điều chỉnh.”

Diệp Ân cầm đầu ngón tay anh, thật lâu sau mới chậm rãi đưa ngón tay dời đi, ánh mắt chống lại con ngươi trầm tĩnh của anh. Bạc Diệc Nam mặc chiếc áo sơ mi trắng gọn gàng sạch sẽ, chân mày anh tuấn hơi ngướng lên.

Diệp Ân trầm mặc đối diện với anh, một lúc lâu mới nói: “Chia tay với anh ấy. Hình như do tôi luôn quá tự phụ.”

Diệc Nam yên tĩnh lắng nghe, cuối cùng chỉ nói: “Cho nên em uống rượu xong, không đợi tỉnh rượu liền ở bên ngoài suốt đêm? Diệp Ân, em có biết việc này nguy hiểm như thế nào không?”

Diệp Ân hơi dời mắt, ánh mắt buồn bã.

Diệc Nam biết lần này đối với cô đả kích không nhỏ. Diệp Ân mặc dù mạnh mẽ, đối với việc học cũng rất coi trọng, thế nhưng anh biết trong cảm nhận của cô người con trai kia quan trọng biết bao.

Anh ngồi bên giường, nhẫn nhịn hỏi: “Nói một chút xem, vì sao?”

Diệp Ân lại mím chặt môi không nói cái gì. Diệc Nam nhíu mày càng sâu: “Anh ta có người mới?”

Diệp Ân khẽ lắc đầu, vẫn không nói một lời. Diệc Nam không kiên nhẫn, liền nắm cằm cô quay mặt cô lại, chống lại tầm mắt hoảng loạn của cô: “Nếu như anh thích một người, mặc kệ cô ấy có mắc phải lỗi lầm lớn gì, chỉ cần cô ấy nguyện ý đầu hàng trước, anh đều tha thứ.”

Anh không chớp mắt, nhìn chằm chằm mắt cô: “Bởi vì anh không nỡ nhìn cô ấy khổ sở.”

Diệp Ân nhìn con ngươi đen của anh, trái tim bỗng nhiên hung hăng nảy lên. Cô vội vàng đẩy ngón tay anh ra, suy nghĩ một hồi mới nói: “Không có người mới, chỉ là…anh ấy không chấp nhận được sự thực tôi không chung thủy.”

“Không chung thủy?” Diệc Nam nghi ngờ, “Em trật đường ray?”

Diệp Ân như tượng liếc nhìn anh một cái: “Như vậy, anh chính là người trật đường ray?”

Diệc Nam suy nghĩ thật lâu mới hiểu được ý cô, biểu tình trở nên phức tạp: “Anh ta để ý em… mất trinh?”

Cái đề tài này thực sự không thích hợp để hai người bọn họ thảo luận. Nói tiếp sẽ lại nhớ tới chuyện 419 muốn quên đi kia, Diệc Nam không rõ tâm tình của mình lúc này, có chút tức giận và cũng có chút nóng nảy. Tức giận thì có thể lý giải, xem ra, bất luận thế nào Thiệu Y Hàm đều không yêu Diệp Ân đủ.

Thế nhưng nóng nảy lại đến từ đâu? Chính anh rất rõ ràng, là bởi vì trong lời nói tiềm ẩn ý tứ của Diệp Ân. Người kia đã phát hiện sự thực cô không thủy chung, cần phải làm những gì, hoặc là đã làm cái gì…

Diệc Nam nhìn Diệp Ân, đầu óc bỗng nhiên trong nháy mắt phức tạp, trái tim cũng có chút rầu rĩ đau nhói.

Tay Diệp Ân quơ quơ trước mắt anh, cuối cùng nói: “Tôi có thể hiểu, đàn ông mà, đều có thói hư tật xấu này.”

Lúc cô nói lời này trong mắt tràn đầy cô đơn, khóe môi hơi cong lên tự diễu, nhìn bộ dạng đó Diệc Nam thực sự không thoải mái. Anh không nghĩ ngợi, liền giữ lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, nghiêm túc nhìn cô: “Diệp Ân.”

Diệp Ân trừng mắt, con ngươi trong suốt, tất cả đều vì anh mà ngưng trọng, sau đó anh nói: “Chúng ta thử một lần thế nào? Em không thử sẽ không quên được anh ta. Có thể có người thích hợp hơn với em đang chờ em ở đâu đó?”

“…” Diệp Ân nghẹn họng trân trối nhìn Diệc Nam, cuối cùng khẩn trương nuốt một chút nước bọt “Tôi, có phải còn chưa tỉnh ngủ?”

Đây là đang nằm mơ đi, Bạc Diệc Nam là người đàn ông kiêu ngạo như thế sao lại đột nhiên nói với cô điều này?

Bạc Diệc Nam không trả lời mà dùng hành động thực tế nói cho cô biết đây không phải là nằm mơ, từ tư thế này bỗng nhiên cúi đầu hôn lên đôi môi mềm mại của cô.

Diệp Ân cả kinh quên chớp mắt, chỉ hơi ngước khuôn mặt nhỏ nhắn, đầu óc một mảnh trống không. Đây là lần đầu tiên bọn họ hôn môi sau đêm đó, cũng chính thức tỉnh táo thừa nhận.

Hương vị trên người Bạc Diệc Nam rất dễ chịu, lại rất khác với Mạch Nha. Ngón tay anh sạch sẽ thon dài đỡ sau tai cô, mang theo ấm áp nhè nhẹ, loại cảm giác này rất xa lạ. Diệp Ân vì kinh ngạc mà hoàn toàn quên giãy giụa.

Những cánh môi cọ xát vào nhau sản sinh ra cảm giác hòa hợp, anh như đang đợi cô thích ứng, lúc này mới chậm rãi cạy mở cánh môi cô ra, đem đầu lưỡi đi vào dò xét.

***

Sau lần này, Diệp Ân dường như bắt đầu có chút né tránh Bạc Diệc Nam. Diệc Nam đã sớm phát hiện ra chỉ có điều không vạch trần cô. Dù sao vừa kết thúc một đoạn tình yêu khắc cốt ghi tâm, muốn cô lập tức tiếp nhận mình thực sự quá khó.

Diệc Nam không hề bức bách cô, vẫn giống như trước đây thường thường bên cô suốt đêm làm thí nghiệm, có cuộc tụ tập nào thì cùng nhau tham gia, trong sinh hoạt hằng ngày cũng như vậy, coi như biểu lộ đêm đó chỉ là hiểu lầm.

Thời gian lâu dài, Diệp Ân cũng bắt đầu xem lại chính mình, không thoải mái liền có vẻ làm kiêu.

Diệc Nam rất biết tạo niềm vui cho bạn gái. Mỗi lần thấy Diệp Ân đô hộ anh liền tạo cho cô những bất ngờ nho nhỏ, mà tất cả đều dựa vào sở thích của Diệp Ân. Ví dụ như anh tuyệt đối không tặng châu báu hay hoa tươi cho Diệp Ân, cũng sẽ không tặng búp bê hay Barbie (-_-), mỗi lần anh đều mang cho cô một đống sách tham khảo khó kiếm.

Diệp Ân nhìn thấy những thứ ấy, phản ứng tuyệt đối là mừng rỡ gấp trăm lần so với nhìn thấy búp bê đồ chơi cùng kẹp tóc phấn hồng.

Cho nên nói Diệc Nam đúng là đã ảnh hưởng tới Diệp Ân, những chi tiết nhỏ đó không phải là hoàn toàn không đánh động tới cô. Ở nơi tha hương này rất tịch mịch, nhất là người mạnh mẽ độc lập như cô, nội tâm kỳ thực nhẵn nhụi lại mẫn cảm, cũng khát vọng một người đàn ông có thể hiểu được và bao dung chính mình.

Mạch Nha cho dù tốt, bọn họ cũng không cách nào hoàn toàn vì đối phương thỏa hiệp.

Quyết định cùng Bạc Diệc Nam một chỗ, thật ra cũng là ngẫu nhiên.

Lần đó Diệp Ân tham gia một kì thi vô cùng quan trọng, nhưng buổi tối hôm trước đó liền phát sốt, nóng tới bốn mươi mấy độ rất nghiêm trọng. Cô cũng không biết thế nào lại lấy điện thoại di động gọi cho Bạc Diệc Nam.

Lúc anh tới thì cô sốt tới mức đang nói mê sảng, bạn cùng phòng cùng bạn trai ra ngoài cả đêm không về. Diệc Nam lật tìm hết các tủ cũng không tìm được một hộp thuốc hạ sốt. Hơn nửa đêm, anh vòng vèo nửa thành phố mới tìm được một tiệm thuốc, còn dùng cồn bôi loạn lên người Diệp Ân theo phương pháp của anh.

Diệp Ân sinh bệnh không còn sự bén nhọn và mạnh mẽ như bình thường, trái lại ngoan ngoãn nằm trên giường, giống như bộ dáng nhỏ bé trong kí ức của anh.

Diệc Nam ngồi bên giường yên lặng nhìn cô, bàn tay xoa xoa tóc mái có chút ẩm ướt của cô.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Diệp Ân đỏ bừng liền dán lấy lòng bàn tay lành lạnh của anh. Diệc Nam chần chừ một chút, vén chăn lên kéo cô vào lòng.

Buổi tối Diệp Ân gặp rất nhiều mộng, chốc chốc mơ thấy bố nuôi mẹ, chốc chốc mơ thấy ánh mắt tha thiết chờ đợi của ông bà, chốc chốc lại đụng tới bác cả bác hai, bọn họ châm chọc khiêu khích nói cô là nhặt được… Cảnh trong mơ thay nhau xuất hiện, tất cả đều ầm ĩ tiếng người, sau đó lại xuất hiện hình ảnh Mạch Nha, anh cách mình rất xa, một đôi mắt lạnh như băng: “Diệp Ân, anh đã không yêu em, dựa vào cái gì anh phải đứng tại chỗ chờ em! Em nghĩ em là ai?”

Diệp Ân nhớ kỹ chính mình giống như khóc, ngồi xổm tại chỗ khóc thật lâu, thế nhưng Mạch Nha vẫn đi.

Cô vẫn chảy nước mắt kêu tên anh, anh lại vô tình không quay đầu lại liếc nhìn cô một cái.

Cuối cùng bên tai vang lên tiếng Bạc Diệc Nam, thấp thấp trầm trầm, cực kỳ chân thực, ngay cả khi anh ôm ấp hay hôn cô đều chân thực không thể nghĩ tới.

Trong thoáng chốc Diệp Ân có chút không khống chế được cảnh trong mơ. Bạc Diệc Nam đưa ngón tay thon dài bắt đầu giở trò xấu đi qua trên người cô cởi bỏ lớp áo ngủ, trực tiếp cầm lấy hai luồng mềm mại trước ngực cô.

Cô phát triển rất tốt, nhưng ngực lại không lớn, nắm tay anh vừa vặn có thể bắt cầm. Đôi mắt anh đen thui gợi cảm cực kỳ, luôn luôn trầm mặc nhìn cô.

Ngay cả lúc rút ra tiến vào cô ánh mắt đều là chuyên chú mê người.

Diệp Ân thấp giọng rên rỉ một tiếng, dưới thân truyền đến mãn trướng cùng cảm giác quá mãnh liệt, toàn thân đều tập trung vào chỗ kia, hình như cả người cũng bắt đầu phát run, gần như cao trào.

Sao có thể mộng xuân như vậy?

Diệp Ân híp mắt, thân thể theo tần suất của anh hơi giãy dụa, thế nhưng khoái cảm càng ngày càng mãnh liệt, giống như đang muốn bao phủ lấy cô.

Diệp Ân bất ngờ run lên, bắp đùi tuôn ra một dòng niêm dịch ẩm nóng, ngón tay gắt gao siết khuỷu tay anh, loại cảm giác này chưa từng có, hình như bị điện lưu hung hăng đánh qua, lại giống như đang phiêu trên mây.

Cô mơ màng nhìn người đàn ông phía trên. Anh dừng lại, hai tay chống bên gối cô, dưới sợi tóc đen nhánh là một tầng mồ hôi nhợt nhạt chảy xuống. Lồng ngực rắn chắc cũng phủ một tầng mồ hôi, thật là… cực kì dễ nhìn .

Cô kìm lòng không được lấy tay xoa lên lớp mồ hôi trên ngực anh, dinh dính, chậm rãi đưa vào trong miệng.

Trong mắt anh có chút khiếp sợ, con ngươi lập tức cong lên, lại bắt đầu chậm rãi đi vào, thanh âm khàn khàn lại tràn ngập từ tính: “Thoải mái?”

Diệp Ân nghe giọng anh đột nhiên cảm giác được chỗ nào không đúng. Cô nỗ lực mở to mắt, đôi mắt ướt sũng to sâu thẳm nhìn anh ở đối diện.

Trên người đàn ông này, thắt lưng tuy gầy gò nhưng thực rắn chắc, phập phồng lúc mang theo lực đạo lớn, anh đỡ lấy cặp chân dài của cô ra sức vận động. Diệp Ân bỗng nhiên theo thói quen nhéo nhéo cánh tay của mình.

Diệc Nam nhíu mày dừng lại.

Diệp Ân ngây ngốc mơ hồ hỏi một câu: “Không phải tôi nằm mơ?”

Diệc Nam nhìn cô một hồi, cúi người thấp giọng trêu đùa bên tai cô một câu: “Không phải nằm mơ, chúng ta thực sự đang làm tình.”

Diệp Ân cả kinh, tim đập nhanh, lấy tay đẩy anh: “Đồ khốn, có ai như anh không? Tôi đang bị bệnh, anh, anh —— “

Mặt cô hồng sung huyết, không biết nên trách cứ anh thế nào. Trên thực tế, nhìn gương mặt này cô không nói được những lời ác độc, lúc này tất cả đều thoáng hiện ra hình ảnh những khi Diệc Nam đối tốt với cô.

Diệc Nam nắm đôi tay nhỏ bé không ngừng lộn xộn của cô, áp tới bên gối, trên mặt biểu tình nghiêm túc khác thường: “Diệp Ân, anh chỉ nói lời này một lần, anh thích em, muốn em. Tối hôm qua em kêu tên anh. Em không quyết định được, anh tới giúp em. Thử yêu anh? So với hắn ta, anh càng thích hợp hơn.”

Diệp Ân luống cuống nhìn anh, Diệc Nam còn đang trong thân thể cô, lòng bàn tay đặt ở đỉnh ôn nhu mà đưa đẩy qua lại, đem cô lãm chặt hơn: “Diệp Ân, em vừa cao trào, cũng có cảm giác với anh đúng không?”

Diệp Ân bị anh đụng phải đầu óc mông lung, cánh tay chăm chú quàng ở cần cổ anh. Bạc Diệc Nam so với Thiệu Y Hàm muốn thành thục, có lẽ… thật là không tệ? Hơn nữa anh nói đúng, cô đối với anh, không phải là hoàn toàn không có cảm giác.

Diệp Ân vịn chắc vào thân thể anh, chân dài quấn lấy anh rất chặt.

Diệc Nam cảm nhận được ý đón hùa theo cô, anh càng thêm dùng sức đâm sâu, tiến vào chỗ sâu nhất của cô.

Anh kỳ thực không nói cho cô biết, tối hôm qua cô kêu tối đa vẫn là tên của người kia. Thế nhưng không sao, cô đã dừng lại, như vậy anh giúp cô bước ra bước đầu tiên không phải là không thể.

Chương 5: Thích anh

Diệc Nam là một tình nhân rất biết săn sóc. Ở cùng một chỗ Diệp Ân phát hiện anh không giống với những gì cô tưởng tượng. Anh làm việc và nghỉ ngơi rất hợp lí, mỗi ngày đúng giờ đi ngủ, rất ít khi chơi game trên máy tính thâu đêm.

Anh không giống với các nam sinh cùng tuổi khác, so với họ anh thật sự trầm ổn và trưởng thành hơn rất nhiều.

Diệp Ân biết gia cảnh của anh rất tốt, nhưng không biết rốt cuộc nhà anh làm gì, có đôi khi nghe thấy anh và người nhà trò chuyện, cô luôn luôn thức thời trở về phòng mình.

Ah, đúng rồi, lần đó là khi bọn họ đã ở chung.

Nói là ở chung nhưng kỳ thực lại không cùng phòng. Diệc Nam không phải là người miệt mài, bọn họ mỗi tuần đại khái chỉ làm một lần, thời gian còn lại mỗi người bận việc học của mình. Thế nhưng họ sẽ thường xuyên cùng nhau tự học, làm cơm, rõ ràng lẽ ra là một đôi tình nhân cuồng nhiệt, thì họ lại giống một đôi vợ chồng già bình thường.

Có lẽ anh biết cô còn chưa quen, cho nên mỗi lần thân thiết anh đều đặc biệt thông cảm cảm nhận của cô. Mỗi lần đều làm trong bóng đêm, chờ kết thúc mới mở đèn bàn đầu giường.

Nhìn anh đắm chìm trong hơi sương ẩm ướt, Diệp Ân hơi ưỡn người vươn dậy, đem chăn mỏng ôm chặt.

Đôi khi cô vẫn nhớ tới Mạch Nha, cậu ấy bên cạnh cô, lúc còn rất nhỏ đã luôn in dấu chân trong suốt quá trình trưởng thành của cô, không thể nói quên là có thể quên được.

Thế nhưng Bạc Diệc Nam lại cho cô cảm giác hoàn toàn mới, cùng sinh hoạt chung một chỗ với anh cũng không khó chịu, cũng không cảm thấy bị kiềm chế khi bỗng có người mạnh mẽ tiến vào cuộc sống.

“Đang nghĩ gì?” Anh nằm lên, lồng ngực dán lên người cô, mang theo hơi thở cô ôm vào trong lòng.

Cánh tay anh rất dài, rất chắc, lúc anh mặc quần áo bình thường trông có vẻ hơi gầy nên hoàn toàn không nhận ra. Ngửi thấy trên người anh có mùi sữa tắm thơm nhẹ, cô hơi nhắm mắt lại: “Đang suy nghĩ kì thi tuần sau.”

Người con trai phía sau yên lặng, chậm rãi xoay người cô lại.

Diệp Ân cùng anh bốn mắt nhìn nhau, hai mắt anh quá sâu trầm, bỗng nhiên có chút bối rối.

Anh lại liếc nhìn cô thâm sâu, nắm chắc chiếc cằm gầy giơ lên một chút, sau đó cúi đầu dán lên cánh môi mềm của cô: “Em đã chuẩn bị rất tốt rồi, lúc này có thể dành chút thời gian cho anh ko?”

Diệp Ân ôm anh xin lỗi: “Em có chút khẩn trương, kết quả cuộc thi lần này rất quan trọng—— “

Ngón tay thon dài của Diệc Nam để trên môi cô, tròng mắt hẹp dài hơi nheo lại: “Diệp Ân của chúng ta giỏi như vậy, không thể có chuyện ngoài ý muốn.”

Diệp Ân mím môi nhìn người đối diện, nghe lời đùa của anh cười: “Cảm ơn, buồn nôn.”

“Còn có thứ buồn nôn hơn, không tin thì thử một lần?” Anh cười xấu xa, tay đã đặt nơi thắt lưng mềm mại của cô, cúi đầu đem cái miệng nhỏ nhắn phấn nộn ngậm lấy, “Lúc ở cùng với anh có thể thả lỏng ra một chút. Em mạnh như vậy vẫn nên nhường người khác một chút.”

“…”

***

So với trước đây cuộc sống của Diệp Ân thực sự không có nhiều thay đổi, lịch học vẫn chất đầy như cũ, ngoại trừ việc có thêm một người cùng ăn cơm, thêm một người thường xuyện nấu canh cho cô, thêm một người không cho phép cô thức đêm.

Có đôi khi Diệp Ân sẽ thừa dịp Diệc Nam ngủ mà lặng lẽ mở ngọn đèn nhỏ đọc sách. Diệc Nam sẽ luôn luôn xuất quỷ nhập thần xuất hiện, tóc hơi mất trật tự ngăn trở mặt mày, đứng trong bóng tối ho một tiếng: “Anh không muốn mỗi ngày đều phải nhìn một đôi mắt gấu mèo.”

Anh trực tiếp đi tới ôm cô ném lên giường, trước khi đi còn không quên với tay tắt đèn.

Cuối tuần Diệc Nam đưa cô đi leo núi. Kỳ thực không phải chỉ có hai người mà đi cùng cả nhóm, bởi vì tình hình khi ấy của hai người tương đối tẻ nhạt, đại khái vẫn chưa thích ứng với việc quan hệ hai người đột nhiên chuyển biến.

Buổi tối mọi người ở đỉnh núi dựng lều trại, các nữ sinh đi nhặt củi gỗ, Diệp Ân phát hiện một nữ sinh trong đó đối với cô có chút địch ý, về sau theo một bạn gái đồng hành mà biết được bởi vì liên quan tới Diệc Nam.

Thực tế là nữ sinh này và Diệc Nam cùng lớp, mà ai cũng biết cô ấy đặc biệt thích Diệc Nam. Diệp Ân nghe xong chỉ nhún vai.

Nếu là hai bên cùng có tình cảm thì cô đại khái cũng cảm thấy áy náy, huống chi bộ dáng cô ấy khi nép vào người đáng thương như con chim nhỏ vừa nhìn cũng biết không phải hình mẫu Diệc Nam thích.

Diệp Ân thừa nhận chính mình cho tới bây giờ cũng không phải là người lương thiện, hồi trung học nhân duyên của cô không tốt vì tính cách cô có chút quái, không thích nói chuyện cũng không thích ngoại giao, hơn nữa đối với học tập lại tích cực, không rõ vì cái gì mà đắc tội với nhiều người.

Sau khi đốt lửa trại, tất cả mọi người vây quanh một chỗ chơi trò chơi. Cuối cùng vẫn chơi cái trò cũ rích—— nói thật hay mạo hiểm.

Không biết là vận khí cô không tốt hay do mấy nữ sinh cố tình gây khó dễ, đến lượt cô câu hỏi liền rất bén nhọn: “Nói một chút, người khó quên nhất của cậu là ai?”

Diệc Nam cầm cành cây trong tay vén vén đống lửa, khuôn mặt anh tuấn bị ngọn lửa chiếu xạ tạo ra bóng mờ hơi động.

Diệp Ân trầm mặc một lúc lâu, không hề ngoài ý muốn lựa chọn đại mạo hiểm.

Cô không muốn nói, hoặc chính là không muốn công khai câu trả lời.

Diệp Ân uống một cốc lớn hỗn hợp cồn, đầu óc hơi choáng váng, khẽ nghiêng mặt nhìn người con trai bên cạnh, anh hơi nghiêng mặt khuất trong bóng tối.

Diệc Nam dường như không mất hứng, vì khi Diệp Ân nói chuyện với anh, anh vẫn đáp lời như trước. Thậm chí khi cô uống nhiều anh cũng không chê mà bồi bên người cô.

Kịch vui này khiến nữ sinh kia khó nén thất vọng, cuối cùng mang vành mắt đỏ đi ngủ.

Giữa đêm trên đỉnh núi rất lạnh, Diệp Ân bị đông cứng mà tỉnh lại. Sát vách trong lều truyền đến tiếng kiềm chế rên rỉ của một cô gái, thỉnh thoảng còn có tiếng chất lỏng

Thông Tin
Lượt Xem : 716
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN