--> Chân Trời Góc Bể - game1s.com
XtGem Forum catalog

Chân Trời Góc Bể

Chương 1: Nghề nhạy cảm

Nộp xong đơn xin nghỉ việc, tôi đi bộ về nhà trong tâm trạng uất ức phẫn nộ, kiệt sức gieo mình suống sofa.

Là một thư ký, tôi không cho rằng mình có chỗ nào chưa tròn phận sự, mọi thông tin ông chủ cần tôi đều thu thập đầy đủ, phân loại rõ ràng, tài liệu ông chủ yêu cầu, tôi đều chuẩn bị chu đáo, thông qua sự phê chuẩn của ông chủ rồi mới gửi đi, ông chủ muốn tôi cùng đi dự tiệc, khách yêu cầu tôi uống nhiều đến đâu, chưa bao giờ tôi dám nói “không”, ngay cả khi tâm trạng ông chủ không vui, bực bội quát tháo, tôi cũng nhẫn nhịn đến khi ông chủ hết bực…

Tuy nhiên, dù tôi đã cắn răng nhẫn nhịn suốt hơn một năm vẫn bị ông chủ vốn có ý muốn một “quan hệ” khác với tôi tuyệt tình hất ra khỏi cửa.

Là do tôi có khuôn mặt dung tục bẩm sinh, hay do tôi đã sai khi chọn nghề nhạy cảm này ?

Có lẽ cả hai đều không đúng, mà do tính cách tôi có vấn đề.

“Chẳng ông chủ nào thích hằng ngày đối diện với một cô thư ký rất gợi tình nhưng lại làm ra vẻ trong sạch, thanh cao!” Đó là lời của Liễu Dương, bạn thân nhất của tôi, thực tế chứng minh, cách nghĩ của cô bạn quả là sâu sắc, chí lý.

Không thể phủ nhận, những thư ký được chào đón, hoan nghênh trong xã hội bây giờ được chia thành hai loại. Một là những thư ký lão luyện, có thâm liên công tác, kinh nghiệm dồi dào, tư duy kinh doanh nhạy bén. Loại kia là những cô trẻ đẹp, không cần năng lực chuyên môn, chỉ cần biết nói cười đưa đẩy, chiều chuộng làm đàn ông vui lòng!

Bất hạnh thay, tôi không thuộc hai loại trên. Tôi làm thư ký bốn năm, trình độ chuyên môn tầm tầm, kinh nghiệm khiêm tốn, lại không biết đưa đẩy làm ông chủ vừa lòng, không bị hất ra cửa, e sẽ hổ thẹn với danh xưng “nữ thư ký” nhạy cảm kia, càng hổ thẹn với tấm thân tình nhân, tuổi có thể hai ba, ba lăm, hay ba sáu này của tôi lắm lắm…

Hai mươi mốt tuổi, tôi bắt đầu coi khinh, thậm chí là căm hận cuộc sống vì sự bất công này. Tôi đã quẳng lại đơn xin nghỉ việc, kiêu hãnh ra đi. Bây giờ tôi hai mươi lăm tuổi, đã quá quen với những yêu cầu khiếm nhã nhưng quá bình thường của ông chủ, học được cách từ chối tế nhị, học được cách lượn lờ quanh ông chủ, cốt giữ công việc cho mình, nhẫn nhịn và nhẫn nhịn, cho đến khi không nhịn được nữa…

Lần mất việc này khiến tôi nhìn thấu cái bất thường trong nhân tình thế thái, thà đổi sang một nghề không nhạy cảm còn hơn quanh quẩn trong cái vòng luân hồi vô lượng đó.

Mất đi mức thu nhập hài lòng, nhận lại nỗi sầu nhân thế, tôi rót một cốc sinh tố, dựa vào sofa, cần mẫn khoanh tròn vài điểm trong mục quảng cáo tuyển dụng trên tờ báo mới mua.

Phiên dich chuyên nghiệp? Giao tiếp đơn giản với khách nước ngoài còn tạm, nhưng dich chuyên nghiệp e rằng không ổn.

Kế toán? Bán hàng?…

Những nghề này hoàn toàn không thể, vì hơn bốn năm sau khi tốt nghiệp đại học, kinh nghiệm làm việc của tôi chỉ vẻn vẹn giới hạn ở chuyên môn thư ký mà thôi.

Nghe tiếng chìa khóa lách cách, biết Liễu Dương đã về, tôi xoa bóp cánh tay mỏi nhừ, bò dậy ra mở cửa.

Vừa nhìn thấy nụ cười tươi rói như nắng đầu cuân của Liễu Dương, đám mây đen trong lòng tôi lập tức tiêu tan.

Liễu Dương thấy tôi ở nhà, hơi ngạc nhiên hỏi: “ Băng Vũ? Sao về sớm thế?”

“Bỏ việc rồi!” Tôi nói thản nhiên, giống như nói: “Ăn cơm rồi.”

“À!”

Liễu Dương không có bất kì phản ứng nào. Bốn năm qua tôi đã mười mấy lần mất việc, nếu cô bạn tròn mắt há miệng mới là bất thường.

Liễu Dương và tôi là bạn bè thân thiết từ lâu. Dáng cô ấy cao, thon thả, làn da khỏe mạnh, mái tóc ngắn gọn gàng, khiến khuôn mặt xinh đẹp thêm sắc sảo.

Còn nhớ năm ngoái, khi thấy Liễu Dương cắt mái tóc dài tha thướt, tôi vuốt mái tóc dài của mình, thực sự cũng muốn cắt bỏ ba ngàn sợi thanh tơ phiền toái này. Nhưng Liễu Dương nói: “Cậu tha cho mái tóc đi…nó vô tội, chưa kể thân hình bốc lửa, làn da non tơ trắng bóc, chỉ riêng cái cằm thanh, đôi mắt như nước hồ mùa thu của cậu cũng đủ khiến thiên hạ điên đảo… Nếu cậu tự biến mình thành gái già đồng trinh, ông chủ nào còn muốn đưa cậu đi khoe?”

Tôi không nói gì, ai bảo tôi sinh ra đã là phận má đào có nhan sắc say người, số mệnh cô đơn của tôi không hề liên quan đến mái tóc xoắn dài chấm eo này. Tôi muốn thay đổi tất cả, nhất thiết phải thay đổi công việc.

Văn thư? Tại sao ngày trước tôi lại chọn ngành học bi thảm như vậy?!

Tôi còn đang ngẩn ngơ thì Liễu Dương đã ngồi xuống sofa, với lấy ly sinh tố của tôi, rít một hơi dài.

Chúng tôi đều thích vị chua chua, ngòn ngọt của sinh tố trái cây, lần nào ngồi với nhau uống chung một ly, tôi cũng cảm thấy chua ít, ngọt nhiều.

“Không muốn làm thư ký nữa à?” Thấy tôi gạch hai đường chéo lớn trên những mẩu quảng cáo tuyển dụng thư ký, Liễu Dương liền hỏi.

“Ừ, chẳng phải cậu đã nói mình là loại thích giả bộ thanh cao, không hợp với cái nghề nhạy cảm này sao?”

“Cậu quá thanh cao!”

Tôi đáp trả bằng nụ cười nhẹ. Tôi cực thích lối nói chuyện thẳng tuột như vậy của Liễu Dương, điều đó làm tôi cảm thấy rất đỗi chân thực, bình yên khi ở bên cô.

Quyết tâm đổi nghề tưởng đã vững như bàn thạch của tôi vừa đối diện với yêu cầu của các nhà tuyển dụng trên báo đã tiêu tan như mây khói. Sau khi nghiên cứu ba lần trang quảng cáo, tôi thất vọng đặt tờ báo xuống.

“Hình như mình không thể làm được việc gì …”

Liễu Dương như sực nhớ điều gì, mắt sáng lên, đặt ly sinh tố xuống bàn. “À, nghe Uyển Uyển nói, công ty cậu ấy đang tuyển trợ lý thư ký, hay là cậu thử đến đó xem sao.”

“Thật không? Ông chủ của Uyển Uyển, “người đàn ông phi thường” đó muốn tìm trợ lý thư ký à?” Tôi lại động lòng, đương nhiên không phải là vì ông chue “phi thương” đó mà là vì cái chức trợ lý kia.

“Ừ, hôm qua buôn chuyện thấy Uyển Uyển nói thế.” Liễu Dương thấy tôi có vẻ động lòng, nói tiếp: “Hay là cứ đến đó thử xem, chắc anh ta cũng không phải là con lợn đực trong đầu chỉ toàn coa sex đâu.”

Uyển Uyển chính là Đường Uyển, đồng nghiệp cũ của Liễu Dương, chuyển việc chưa lâu, luôn ca ngợi ông chủ iscuar mình là người đàn ông hoàn mỹ nhất thiên hạ.

Tôi rít một hơi dài thứ nước sinh tố chua chua ngòn ngọt, tâm trí bay bổng theo những lời khen ngất trời của Uyển Uyển đối với ông chủ của cô ấy mấy hôm trước.

Anh ta tên là Lâm Quân Dật, người Mỹ gốc Hoa, lớn lên tại Mỹ, vừa lấy bằng thạc sĩ kinh tế tại Harvard, về nước mở công ty, không những là công tử nhà giàu, năng lực siêu hạng, còn đẹp trai kinh khủng, quyến rũ chết người, đúng là hàng khủng, Anh ta là người đứng đắn, công tư phân minh, chưa từng có quan hệ thân mật với nữ nhân viên trong công ty, thậm chí không thấy cặp kè với giai nhân nào.

Đáng nể nhất là… mặc dù có vị hôn thê tám năm ở Myxnhwng vẫn giữ mình như ngọc, có vô số mỹ nhân sẵn sàng lao vào lòng mà anh ta thậm chí chẳng buồn liếc mắt.

Khi nghe Uyển Uyển say sưa ca tụng Lâm Quân Dật, tôi vẫn tưởng cô bạn nói đùa, nhưng thấy thái độ của Uyển Uyển hoàn toàn nghiêm túc, tôi mới miễn cưỡng tin rằng trong thế giới phồn hoa muôn vẻ này vẫn tồn tại “người đàn ông phi thường” như vậy.

Thời buổi này tìm việc làm rất khó, mọi cơ hội đều phải nắm bắt.

Sáng thứ hai, tôi đưa hồ sơ xin việc cho Uyển Uyển, nhờ cô ấy nộp cho phòng Nhân sự, nhân tiện giúp tôi tìm hiểu tình hình công ty. Thông thường phải đợi vài ngày sau mới có thông tin, không ngờ ba giờ chiều tôi đã nhận được điện thoại của phòng Nhân sự, thông báo đến phỏng vấn trực tiếp.

Dù rất phấn khởi nhưng tôi không khỏi băn khoăn, tại sao một công ty làm việc hiệu quả như thế, công việc tuyển dụng phức tạp như vậy, mới nửa ngày đã tới giai đoạn phỏng vấn. Không kịp nghĩ nhiều, tôi ghi địa chỉ, trang điểm qua loa, vội vàng đi.

Văn phòng công ty bất động sản của Lâm Quân Dật ở trung tâm thành phố, gần quảng trường Trưng Ương, tầng mười là khách sạn năm sao, do đó tòa đại sảnh được trang trí cực kỳ sang trọng.

Đến tầng mười tám, tôi bước ra khỏi thang máy, trước mặt đột nhiên sáng choang. Ở đay không có những bức tường vàng rực rỡ và ánh đèn huy hoàng, chỉ có màu trắng dịu mát, tinh khôi, thoảng mùi hoa nhài.

Nhân viên tiếp tân nhẹ nhàng hỏi tôi lý do tới đây, nhanh chóng bấm số của phòng Nhân sự, tốc độ lướt ngón tay của cô ta khiến tôi toát mồ hôi.

“Cô Diêu, xin mời vào trong, rẽ phải rồi đi thẳng, phòng thứ ba là phòng Nhân sự.”

“Cảm ơn.” Tôi lich sự mỉm cười. Tôi thích thể hiện nụ cười mê hồn của mình trước mọi người, cảm thấy như vậy dễ chiếm được thiện cảm của họ hơn. Mặc dù cuộc sống của tôi chẳng có gì vui vẻ, thậm chí khóc ba ngày ba đêm cũng không phải là dài.

Đi vào phòng Nhân sự, trong các cabin màu xanh ngọc, mọi người đều bận rộn với công việc của mình, không gian tuyệt đối an tĩnh. Tôi đang do dự có nên làm phiền họ không thì một phụ nữ chừng bốn mươi tuổi trong trang phục công sở đoan trang từ trong phòng bước ra, lịch sự mỉm cười, hỏi: “Có phải cô Diêu Băng Vũ?”

“Vâng. Chị có phải chị Lý đã hẹn tôi đến?” Tôi hé miệng toan đáp lại nụ cười lịch sự kia thì những ánh mắt sắc lẹm xung quanh đã phóng về phía tôi, khiến tôi bỗng lạnh sống lưng, cười ngây ngô.

Tôi vô thức cúi nhìn chiếc váy màu hạt dẻ khá kín đáo và đoi chân bọc kín trong tất lụa của mình, không có vấn đề gì chứ?

Tôi nhớ mình đã chải chuốt mái tóc xoăn dài chấm eo rất kỹ, dù buông xõa cũng không bị rối.

Chẳng nhẽ trang phục thế này chưa đủ chín chắn…

Có lẽ mình quá nhạy cảm, tôi tự an ủi.

“Ông chủ muốn gặp cô, đi theo tôi!” Giọng nói của chị ta có một uy lực khó cưỡng.

Tôi nhìn xung quanh, thấy không ai có vẻ là ứng viên dự tuyển, tôi càng ngạc nhiên.

Công ty lớn như vậy lẽ nào không có hệ thống tuyển dụng chuyên nghiệp, không có trình tự tuyển dụng nhất định, đã đến phần tuyển dụng trực tiếp, mà lạ chỉ có mình tôi? Với kinh nghiệm mấy năm qua, tôi biết đây tuyệt đối không phải chuyện đáng mừng.

Đi theo chị Lý vào thang máy, tôi không kìm được liền hỏi: “Chỉ có một mình tôi sao?”

“Sau khi xem tất cả hồ sơ, ông chủ chỉ yêu cầu tôi hẹn cô, những người khác thì không thấy nói gì.” Vừa nói chị vừa chăm chú nhìn tôi. Ánh mắt cũng sắc lệm hệt như người ở phòng Nhân sự, đầy dò xét với người được ông chủ chọn đích danh.

Tôi vẫn cố giữ nụ cười bình thản trên mặt nhưng trong lòng đã bắt đầu hoảng loạn.

Xem ra không phải tôi quá nhạy cảm.

Đây tuyệt đối không phải trình tự tuyển dụng bình thường, nếu không phải tôi vào nhầm công ty hoặc công ty đã thay ông chủ mới thì nghĩa là tôi có điểm gì đó cuốn hút anh ta.

Tôi cố nghĩ lại xem trong hồ sơ của mình có ddiiemr gì đặc biệt, kinh nghiệm làm việc bình thường, chỉ là làm việc ở văn phòng, ảnh thì hình như chụp từ hồi mới tốt nghiệp, trông rất trong sáng.

Tôi bắt đầu hoài nghi, tự hỏi, những lời của Uyển Uyển có bao nhiêu phần trăm là sự thật? Nghĩ tới câu: “Anh ấy rất coi trọng năng lực cá nhân, không quan tâm hình thức bên ngoài của nữ nhân viên!”, tôi lạc quan tin rằng, có lẽ anh ta thực sự đánh giá cao khả năng của tôi.

Lên tới tầng mười chín, sau khi đi qua một hành lang đầy mùi sơn và những cánh cửa màu trắng ngà, chụ Lý dừng lại trước một căn phòng đôi, được trang trí đơn giản, thanh nhã. Cánh cửa gian ngoài không đóng, một cô gái khoảng ngoài hai mươi đang ngồi trong đó, khuôn mặt trái xoan đầy đặn, môi son đỏ mọng, đôi, mắt phượng ánh tím càng tôn lên vẻ nữ tính cám dỗ chết người. Chiếc váy liền màu đỏ thẫm trễ cổ, siêu ngắn kiêu hãnh tôn lên thân hình bốc lửa. Đây là hình ảnh kinh điển của nữ thư ký, không khiến chí tưởng tượng của thiên hạ bay bổng tận chín tầng mây thì hơi lạ!

Vừa thấy tôi vào, cô ta lập tức bấm điện thoại nội bộ, giọng nói như mật ngọt khiến tôi cũng tan thành nước: “Lâm tiên sinh, Trưởng phòng Lý đã đưa cô Diêu tới, có cho vào ngay không ạ?”

Tôi thoáng nghe thấy một tiếng “ừm” rất nhỏ rồi cô ta cúp máy.

Quả thật rất khủng! Đúng như mô tả của Uyển Uyển.

“Cô Diêu, cô có thể vào.” Ánh mắt khinh khỉnh của cô ta không hề ăn nhập với giọng nói lịch sự đó, xem ra cũng là một thư ký lão luyện.

Tôi thầm nghĩ, nếu sau này mình phải làm trợ lý cho cô ta, nhất định sẽ rất thảm.

Ôi chao! Có được nhận vào làm hay không, nào đã biết! Xem ra mình cả nghĩ rồi.

Gạt bỏ những ý nghĩ miên man sang một bên, tôi khẽ gõ cửa, thoáng nghe một tiếng nói vọng ra: “Mời vào!” Tôi đẩy cửa bước vào.

Căn phòng rất rộng. Gam màu chủ đạo vẫn là màu trắng. Tường trắng, sofa trắng, tủ sách màu trắng … Chỉ có ghế da và bàn làm việc màu đen, điểm nhấn cho thấy tính hướng nội của chủ nhân căn phòng.

Bê giá sách có một cửa nghách, tôi đoán sau đó là phòng nghỉ.

Những ông chủ sử dụng mô hình văn phòng kiểu này có hai loại. Một loại lười biếng, thích hưởng thụ, thậm chí có những chò mập mờ trong giờ làm việc. Loại kia đặc biệt ham mê công việc, thường làm việc thâu đêm. Loại trước tôi gặp hằng ngày, loại sau xưa nay chưa từng gặp, không biết có tồn tại trên thế giới này không.

Trên chiếc bàn làm việc màu đen có một chồng tài liệu xếp gọn gàng, hai chiếc máy tính xách tay.

Một người đàn ông vận âu phục ngồi trên ghế xoay bọc da màu đen đang chăm chú nhìn ra bầu trời xanh ngoài cửa sổ, tôi chỉ nhìn thấy lưng anh ta, cái lưng toát lên khí chất khác thường, bộ âu phục trên người có những đường thẳng nếp nhất.

“Lâm tiên sinh”, tôi khẽ nói.

Trong khoảng khắc chiếc ghế xoay lại, tôi nhìn thấy mặt anh ta….

Khuôn mặt cực giống Trần Lăng!

Giây phút đó, trong đầu tôi chỉ toàn những tiếng thét, nếu hai chân không bủn rủn, tôi đã lao ra của chạy trốn.

“Mời giồi!” Giọng nói lạnh lùng khiến máu tôi đang sôi sục cũng nguội bớt, tiếng thét trong đầu cũng tạm ngưng.

Tôi trấn tĩnh, cố nhớ lại miêu tả của Uyển Uyển về anh ta: Lâm Quân Dật, người Mỹ gốc Hoa, gia thế hiển hách, học kinh tế mười năm ở Mỹ, về nước đầu tư số tiền lớn mở công ty bất động sản…

Còn Trần Lăng là trẻ mồ côi chúng tôi cùng lớn lên trong cô nhi viện, cùng học tiểu học, anh còn chưa học song trunh học, hơn nữa chúng tôi đã chia tay nhau hơn bốn năm… Điều mấu chốt nhất là, nhìn thấy tôi, Trần Lăng nhất định không thể bình tĩnh như vậy. Trước tiên anh sẽ tát tôi một cái, chửi một trận rồi đuổi đi!

Ông chủ tương lai của tôi đang chờ tôi lên tiếng. Thấy tôi ngơ ngẩn, thất thần một phút, anh ta buộc phải cất giọng lạnh lùng kéo thần trí tôi trở lại.

“Ngồi đi!” Anh ta chỉ chiếc ghế trước mặt.

“Dạ!” Tôi nhận ra vẻ thất thần của mình, cố kìm nén cú sốc trong lòng, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.

Không thể phủ nhận khuôn mặt của người đối diện rất giống Trần Lăng, nhưng càng tìm kiếm sự tương đồng giữa họ, tôi càng nhận ra họ không giống nhau. Khí chất và thần thái của hai người khác nhau một trời một vực.

Trần Lăng là trẻ mồ côi, luôn có một vẻ tự ti không dễ phát hiện, do đó tính cách ôn hòa, dễ gần. Còn người trước mặt tôi, toàn thân toát lên vẻ ngang tàng, độc đoán chỉ có ở những đại công tử nhà giàu, sự kiêu ngạo bẩm sinh, đây là điều mà Trần Lăng trong vòng bốn năm ngắn ngủi không thể nào có được.

Tôi nhìn kỹ khuôn mặt anh ta. Anh ta gầy hơn Trần Lăng một chút, đường nét rõ ràng nhưng quá lạnh lùng. Còn các nét trên mặt Trần Lăng đều hiền dịu, khi cười trông rất đỗi dịu dàng.

Làn da Lâm Quân Dật màu nâu đồng rất nam tính, làn da Trần Lăng lại trắng trẻo.

Mắt họ giống nhau, nhưng ánh mắt Lâm Quân Dật nghiêm lạnh, tinh tường nhìn thấu tâm can người khác, còn ánh mắt Trần Lăng đôn hậu, dưới ánh mặt trời lúc nào cũng long lanh.

Đôi môi là giống nhất, hơi mỏng nhưng rất đẹp. Đường môi hơi nhết của Lâm Quân Dật lộ vẻ thách thức, ngạo mạn và khinh khi, còn trên môi Trần Lăng luôn là nụ cười tỏa nắng…

Bắt gặp cái nhếch mép giễu cợt của Lâm Quân Dật, tôi vội nhìn sang phía khác.

Thật ngớ ngẩn, người ta vừa thoáng liếc qua, ánh mắt dừng trên người tôi mới vài giây, tôi đã tròn mắt nhìn người ta như một con ngốc.

“Tôi…” Tôi bối rối ngước mắt, vừa bắt gặp nụ cươig khẩy của anh ta, thần trí đã đại loạn. Hít thật sâu hai hơi, tôi mới run run mở miệng: “Tôi là… Diêu Băng Vũ.”

Anh ta lạnh lùng nhếch mép, ánh mắt khinh thị nhìn đi chỗ khác, cơ hồ không muốn nhìn thêm.

Việc gì phải thể hiện rõ như vậy! Tôi có thất thần một chút nhưng hà tất anh ta phải bộc lộ mặt sự phản cảm, khinh miệt như thế. Chẳng lẽ anh ta không biết thế nào là phép lịch sự tối thiểu?

Nhưng thái đọ kiêu ngạo rõ ràng đó khiến người tôi lạnh toát, tâm trạng xáo trộn đã ổn định trở lại, tin chắc người trước mặt không thể là Trần Lăng, tôi nhanh chóng gạt đi những ký ức vừa sô về như thác.

Trần Lăng, tôi không thể nghĩ về người ấy nữa, giữa chúng tôi đã hoàn toàn kết thúc, vĩnh viễn không thể gặp lại!

Phỏng vấn trong tâm trạng xáo trộn thế này, bài tự giới thiệ tôi đã chuẩn bị công phu không tài nào nói trôi chảy được: “Lâm tiên sinh…Tôi đến ứng tuyển…”

Anh ta vội ngắt lời tôi: “Tại sao bỏ việc ở những chỗ cũ?”

Đây là câu hỏi thường gặp nhất trong khi phỏng vấn, nhưng lại là vấn đề tôi khó trả lời nhất.

Tôi gượng cười: “Vì vấn đề cá nhân,”

“Tôi không muốn cô bỏ công ty chúng tôi cũng vì vấn đề cá nhân.”

Lời lẽ sắc gọn, có tính định hướng rõ ràng khiến tôi càng khó trả lời. Ngẫm nghĩ một lát, tôi đành phải mập mờ giải thích: “Nói chung tôi đều bị sa thải.”

Anh ta dường như hiểu ý tôi, mỉm cười tế nhị, những ngón tay gõ nhẹ lên hồ sơ của tôi, ánh mắt tôi cũng dừng lại chỗ đó…

Tôi nhìn vào chỗ ngón tay anh ta vừa gõ, theo trí nhớ của tôi, đó chính là mục: “Tình trạng hô nhân”.

Tôi điền là: Đã kết hôn.

Mặc dù viết như vậy không có nhiều tác dụng đối với mấy ông chủ cũ, không ngăn được ý đồ của bọn họ đối với tôi. Có thể là tôi đã quen viết như vậy, chỉ mong ông chủ bớt ảo tưởng đối với một nữ nhân viên đã có gia đình, nhưng kết quả hết lần này đến lần khác đều cho thấy tôi đã nhầm.

Tôi đang nghĩ mẹo vặt này của mình liệu có chút tác dụng nào không thì anh ta bỗng lên tiếng: “Cô quyến rũ như vậy nên được đàn ông giữ trong nhà. Cô ra ngoài làm thư ký, muốn không liên quan đến vấn đề cá nhân e là rất khó.”

Lời anh ta cực chối tai, nếu không phải thời buổi cạnh tranh khốc liệt, tìm được công việc phù hợp không dễ chút nào, nếu những cái gai tua tủa trên người tôi không bị cuộc sống tàn nhẫn này mài nhẵn, tôi sẽ lập tức quay người bỏ đi.

“Tôi nghĩ…” Tôi đã dẹp bỏ được cảm giác bị sỉ nhục, khen anh ta một cách rất chuyên nghiệp: “Không phải người đàn ông nào cũng may mắn như Lâm tiên sinh, có sự nghiệp thành công như vậy,”

“Câu này phải chăng tôi có thể hiểu là: cô cảm thấy chồng mình kém tôi rất nhiều?”

Khi nói, ánh mắt anh ta phấn khích và ngạo nghễ lướt khắp mặt tôi, cơ thể tôi, trắng trợn bộc lộ ham muốn sở hữu.

Tôi cố kìm nén sự phẫn lộ, mỉm cười nói: “Xin lỗi, tôi lỡ lời. Tôi không có ý đó.”

“Thật không?” Anh ta cười cười, mân mê cằm, nụ cười đúng điệu công tử. “Thực tế, tôi quả là người biết thương hoa tiếc ngọc hơn chồng cô.”

Đây có phải là người đàn ông được Uyển Uyển tán dương đến tận mây xanh? Kinh nghiệm quyến rũ phụ nữ có chồng của anh ta tuyệt đối không kém những ông chủ trước của tôi.

Tôi đứng bật dậy, cố nén ý muốn cho anh ta một cái tát, cố giữ phép lịch sự phải có: “Tôi nghĩ tôi không thích hợp làm trợ lý thư ký cho anh, chắc chắn tôi không thể là một trợ lý anh cần.”

Anh ta ngả mình vào thành ghế, dáng điệu cực kỳ tao nhã. “Trước đây tôi không hề thích có quan hệ thiếu rõ ràng với nữ nhân viên của mình. Chẳng lẽ cô cho rằng cô không làm được điều đó?”

“….”

Tôi không biết nói thế nào. Đây là kiểu đàn ông đáng ghét nhất mà tôi từng gặp, rõ ràng bỉ ổi, lại tỏ vẻ chính nhân quân tử. Sao vừa rồi tôi lại nghĩ anh ta có thể là Trần Lăng?

Nhất định là tôi quá nhớ nhung, rất muốn gặp lại người đàn ông phản bội đó.

Không, tôi không muốn nhìn thấy anh, càng không muốn gặp lại người đàn ông trước mặt!

Tôi cố trấn tĩnh lại: “Lâm tiên sinh, làm mất thời gian của anh như vậy thật không phải, tôi nghĩ chúng ta rất khó hộ tác.”

Vừa đi đến gần cửa, tôi nghe thấy giọng nghiêm túc của anh phia sau: “Tôi rất hài lòng về thái độ của cô… Tôi hi vọng cô có thể làm một trợ lý thư kí thực thụ, gạt ra khỏi đầu những suy nghĩ không thưc tế. Hãy nhớ tôi ghét nhất kiểu yêu đương nơi công sở, nhất là những giao dich thấp hèn… Lương tháng bốn ngàn rưỡi, cô hài lòng không?”

Tôi rất muốn quay đầu nói một cách khẳng khái: “Tôi không hài lòng về thái độ của anh.”

Nhưng không thể, bởi tôi quá hài lòng về mức lương anh ta đưa ra.

Làm người có thể khí khái, nhưng làm thư ký vẫn nên dẹp bớt chút tôn nghiêm thì hơn!

Do vậy tôi hít một hơi thật sâu, nén lại nỗi tủi trong lòng, dẹp đi cái tôn nghiêm nực cười, ngoái đầu lại, trao cho anh ta một nụ cười cực khiêm nhường, dịu dàng trả lời trong ánh mắt kinh ngạc của anh ta: “Tôi rất hài lòng, cảm ơn!”

Chương 2: Mờ mịt sương khói

Về đến nhà, tôi mệt mỏi nằm vật xuống giường, nhìn trần nhà màu trắng, nước mắt chực trào ra đọng lại nơi khóe mắt.

Tôi cũng mong có một người đàn ông biết trân trọng tôi, giữ tôi trong nhà, để tôi có một bến đỗ bình yên tránh mưa tránh gió, chuyên tâm chăm sóc con gái nhỏ.

Tôi cũng không muốn sống trong những ánh mắt soi mói, lúc nào cũng cảm thấy nhục nhã vì bị người ta nhìn thấu từ trong ra ngoài.

Tôi cũng ghét những câu bỡn cợt, buồn nôn như hôm nay.

Nhưng tôi không có quyền lựa chọn…

Tôi lấy một cái hộp đầy bụi từ trong gian chứa đồ cũ ra, vừa khẽ mở, bụi bay lên, ký ức của tôi cũng bay lên.

Lấy ra tấm ảnh tốt nghiệp sơ trung đã bị bụi phủ kín từ lâu, ngón tay trắng xanh của tôi lần trên gương mặt Trần Lăng.

Mặc dù bức ảnh đã phai màu nhưng vẫn nhìn rõ gương mặt của Trần Lăng.

Anh thật đẹp trai, dưới ánh mặt trời, mỗi khi anh ném trúng một quả bóng vào rổ với một tư thế mê hồn, các cô gái bên cạnh tôi lại phát cuồng hét lên.

Thực ra , hồi đó tôi cũng rất muốn hét lên: “Em yêu anh!”

Nhưng không có can đảm.

Tình yêu của các thiếu nữ luôn lãng mạn như thơ. Trong nhật ký của tôi, chỗ nào cũng đầy những lời thề son sắt “đời này kiếp này”: Dời này kiếp này chỉ yêu một mình anh.

Tình yêu của các thiếu nữ cũng mơ mộng nhất, một tình yêu tưởng sẽ chung thủy, vĩnh hằng lại không thể vượt qua gió mưa…

Khi hai chữ “chia tay” phát ra từ miệng tôi, trong tâm trí tôi chỉ còn lại lời thề cũng phai màu như bức ảnh của anh…

Tôi quyết định ra khỏi cuốc đời anh, không phải vì hết yêu anh…

Ôi ! Trần Lăng, em yêu anh…

Nhưng anh không nên ngày ngày nói “đời đời kiếp kiếp yêu em” mà vẫn lén lút qua lại với cô gái đó.

Tôi nhìn đồng hồ, đã quá năm giờ, đến lúc đi đón Tư Tư rồi. Tôi lại cất bức ảnh của anh vào một góc khuất.

Cuộc sống hiện thực không phải truyện cổ tích, cái kết của cuộc tình đẹp đẽ đó cũng không lãng mạn như trong tiểu thuyết, cuộc sống bấp bênh của một bà mẹ đơn thân càng không thể nói hết bằng một chữ “khổ”.

Nhưng tôi chưa bao giờ hối hận, chí ít tôi từng yêu thật nhất, tha thiết nhất, chí ít Tư Tư cũng đáng để tôi gắng gỏi sống tiếp.

Vốn tưởng cuộc sống sẽ tiếp tục đơn bạc như vậy, không ngờ công việc mới này đã thay đổi cuộc đời tôi…

* * *

Ngày đầu tiên đi làm, tranh thủ lúc nghỉ trưa, tôi đến phòng Tài vụ cám ơn Uyển Uyển.

Cô bạn đang buôn chuyện với đồng nghiệp, đôi mắt to thuần hậu như choán hết khuôn mặt tròn trịa, mái tóc gợn sóng, bên dưới là chiếc váy ren viền hoa, trông đáng yêu như búp bê.

“Uyển Uyển …” Tôi gõ cửa phòng.

Uyển Uyển ngó đầu, nhìn thấy tôi, đi ra thân mật kéo tay tôi: “Băng Vũ, lại đây…”

Tôi được cô bạn kéo vào phòng, vừa gật đầu với từng người vừa lịch sự nói: “Xin chào!”

“Tôi đã bảo cậu ấy rất đẹp, lần này các người tin chưa?” Uyển Uyển chớp chớp hàng mi dày, vô tư đẩy tôi xuống vực. Tôi cũng lập tức nhận ra nhân viên trong công ty rất hiếu kỳ đối với cô trợ lý thư ký được ông chủ đích danh chọn, sau này tôi nhất định càng phải thận trọng, tuyệt đối không được có hành vi sơ suất để bọn họ suy diễn, đàm tiếu.

Tôi giật nhẹ áo Uyển Uyển, qua những phán xét của các cô gái ở đây, tôi đã biết được thế nào là tốc độ lan truyền của lời đồn.

Uyển Uyển giới thiệu từng người với tôi, chị Trần, chị Vương…

Tôi cố ghi nhớ những khuôn mặt lạ, gắn với những khuôn mặt đó với những cái tên trong bảng danh sách nhân viên đã xem sáng nay.

Giới thiệu xong, Uyển Uyển mới hỏi tôi: “Băng Vũ, tìm tôi có việc gì?”

“Mình đến cám ơn cậu, tối nay rảnh thì đến nhà mình ăn cơm.”

“Được! Lâu lắm rồi không được thưởng thức món cậu làm!” Uyển Uyển vui vẻ ôm tôi, ra giọng đàn chị hỏi: “Thế nào, công việc ứng phó được không ?”

“Cũng tạm…” Sáng nay tôi đã xem hết lượt tư liệu, tôi hiểu tai sao Lâm Quân Dật vội tìm trợ lý thư ký, anh ta từ Mỹ trở về, tư duy và phong cách làm việc theo kiểu Mỹ, chỉ chuyên tâm vào những công việc quan trọng, khâu hậu cần của công ty hoàn toàn do cô thư ký kiểu quản gia đảm nhiệm, nhưng Triệu Thi Ngữ là kiểu thư ký “ngoại giao” chỉ biết làm tốt công việc phận sự, khiến ông chủ vui vẻ, những việc khác hoàn toàn không động đến.

“Mọi việc Lâm tiên sinh đều yêu cầu rất cao, em nên cẩn thận!” Chị Trần có vẻ lớn tuổi nhắc nhở tôi: “Mấy hôn trước anh ta bảo Triệu Thi Ngữ đến phòng Nhân sự lấy tư liệu về nhân viên của công ty, sau khi xem rất không hài lòng, gọi ngay Trưởng phòng Lý lên gặp, Lâm tiên sinh muốn biết trình độ học vấn, kinh nghiệm quản lý, thái độ làm việc của toàn thể nhân viên công ty… trong tư liệu lại chỉ có những thông tin cơ bản không hề có giá trị, yêu cầu trưởng phòng Lý nhanh chóng thu thập thông tin rồi chuyển cho anh ta, đồng thời tìm ngay một trợ lý thư ký.”

“Òa! Ghê vậy sao?!” Tôi thật lòng khâm phục. “Thảo nào công ty mới thành lập ba tháng, mọi việc đã đâu vào đấy, rất quy củ nề nếp.”

Chị Vương trả lời: “Anh ta không những học kinh tế mười năm ở Mỹ mà còn giúp công việc kinh doanh của gia đình.”

Ô , một điển hình thiết thực, lý luận gắn với thực tiễn, chẳng trách khí chất khác hẳn những ông chủ cũ của tôi.

“Vậy tai sao anh ta về nước tự mở công ty?”

“Mấy năm gần đây đầu tư bất động sản là kiếm tiền nhanh nhất”, Uyển Uyển nói.

“Chẳng thế thì sao! Nhưng vừa giỏi vừa đẹp trai như vậy đúng là của độc.”

“….”

Tán chuyện riêng của nhân vật nào đó luôn là sở thích của phái đẹp. Họ lập tức bàn tán rôm rả, càng nói càng đưa vấn đề đi quá xa.

Một cô vô tình mà hữu ý liếc xéo tôi, hỏi xung quanh: “Này, mọi người nói xem, chàng yêu vị hôn thê như vậy thật sao? Ngay Triệu Thi Ngữ đẹp dã man thế hình như cũng không được chàng cho vào tầm ngắm?”

Một người lắc đầu: “Chuyện đó cũng chẳng biết thế nào.”

Uyển Uyển hạ thấp giọng vẻ bí hiểm: “Nghe nói có lần Triệu Thi Ngữ giả say ngả vào lòng chàng, liền bị chàng cho xuống giữa đường…”

“Sao lại thế? Anh ta có phải là đàn ông không ?”

Tốc độ truyền tin của phái đẹp còn lợi hại hơn tin tức thời sự phát vào giờ vàng, còn độ chính xác đến đâu thì phải xem xét.

Nhưng có một điều chúng tôi chắc chắn, Lâm Quân Dật, một người có năng lực , có phẩm giá, tuyệt đối không lấy một cô vợ chỉ có nhan sắc. Đúng như lời nói của một nhân vật thành công ở phố Wall: Xét từ góc độ của nhà kinh doanh, tiền vàng trong tay anh ta cần phải sinh lời, nhan sắc của phụ nữ lại nhanh mất giá, đối với những thứ nhanh mất giá, thuê đương nhiên rẻ hơn bỏ tiền mua. Phàm những nhà kinh doanh có đầu óc đều cặp kè với mỹ nhân, nhưng tuyệt đối không cưới mỹ nhân, điều đó giải thích tại sao những mỹ nhân dựa vào nhan sắc để vào cửa nhà giàu sẽ có kết cục thê thảm, hồng nhan bạc mệnh.

Các cô mỗi người một câu, nói đủ chuyện về Lâm Quân Dật, ngay cả mối quan hệ giữa anh ta và vị hôn thê cách cả đại dương được kể y như thật, tựa như họ từng mục kích người ta yêu đương thế nào.

Tôi yên lặng nghe, thực ra tôi thích nghe nhất chuyện gia đình Lâm Quân Dật ….

Lâm Quân Dật và Trần Lăng ngoại hình giống nhau như vậy, chẳng lẽ không có chút quan hệ nào? Liệu có phải là anh em sinh đôi như trong tiểu thuyết, hoặc là con riêng với một bí mật gia đình được giấu kín?

Chuyện như vậy không quá hiếm trong những gia tộc giầu sang…

* * *

Sau hai tuần làm việc, tôi tin chắc Lâm Quân Dật chính là kiểu người ham mê công việc mà tôi chưa từng gặp.

Hằng ngày, khi tôi đến công ty đã thấy anh ta ngồi trước máy tính, khi tôi ra về, anh ta vẫn miệt mài làm việc.

Trước một ông chủ như vậy, là nhân viên, tôi đương nhiên không thể sao nhãng, ngoài học theo anh ta, làm thật tốt những việc được giao, tôi còn tìm hiểu cá tính của anh ta, cố lĩnh hội từng lời nói của anh ta. Áp lực công việc rất lớn nhưng tôi thích công việc này, bởi vì tôi chỉ cần làm tốt công việc “quản gia” của mình, không phải tham dự những bữa tiệc xã giao sặc mùi sắc tình tiền, hơn nữa, Lâm Quân Dật quả nhiên mang phong cách của những ông chủ phương tây, ngoài lần gặp đầu tiên nói năng có chút mạo phạm với tôi, sau đó thái độ luôn rất mực tôn trọng, không hề có bất kỳ câu nói, cử chỉ thất lễ nào, xem ra hôm đó thật sự anh ta định thử tôi.

Hôm nay có cuộc họp thường lệ nửa tháng tổ chức một lần, tôi đã chuẩn bị đầy đủ tài liệu, để trong ngăn kéo mà chưa đưa cho Lâm Quân Dật. Tôi phải đến đúng giờ, nhưng trên đường lại bị tắc đường, đành xuống xe bus, vội vã đến công ty.

Có lẽ do hơi vội vàng, cũng có thể do đôi giầy cao gót giá rẻ của tôi chất lượng quá kém, đi thế nào mà gót bỗng gãy đôi, tôi trượt chân lăn từ bậc thềm đá xuống đường.

Tôi ngồi trên đường nhựa xoa cổ chân đau buốt, thử đứng dậy, định cố đi đến công ty, nhưng vừa đặt chân xuống đường, chân đã đau nhói đến tận óc.

Tôi nghỉ một lát, cơn đau có dịu đi đôi chút, tôi đứng lên lần nữa, nhưng lại thấy đau hơn… Thử mấy lần, tôi hoàn toàn từ bỏ ý định, lấy di đọng gọi cho Triệu Thi Ngữ.

Điện thoại văn phòng không ai nghe, di động của cô ta tắt máy.

Tôi tìm số máy của Lâm Quân Dật. Nhìn dãy số, tôi do dự hồi lâu, làm thế này quả thực đường đột, nhưng tôi không thể mất tích mà không nói một câu, với tính cách nghiêm khắc của anh ta, chưa biết chừng ngay ngày mai tôi sẽ bị xa thải. Cuối cùng, tôi nghiến răng, đánh liều nhấn nút.

Chưa đầy hai giây sau, đã có người nghe máy, với tốc độ này của anh ta, tôi không còn cơ hội rút lui.

“Đợi chút!” Giọng anh ta trong điện thoại rất cuốn hút, nếu giọng điệu không khách sáo thì nhất định rất dễ nghe.

Tôi láng máng nghe thấy tiếng chân bước vội.

Liệu có phải anh ta đang họp, có lẽ là không, theo tôi biết, trong khi họp hầu như anh ta không nghe điện thoại. Tôi nhìn đồng hồ, chín giờ hai

hai mươi, có lẽ cuộc họp chưa bắt đầu.

“Lâm tiên sinh, tôi là Diêu Băng Vũ.”

“Tôi biết.”

Tôi chợt ngẩn ra, anh ta biết số máy của tôi, tôi chưa bao giờ cho anh ta…hình như chỉ ghi trong hồ sơ.

“Chương trình cuộc họp ở trong ngăn kéo giữa trong bàn làm việc của tôi, làm lỡ việc của anh, tôi thật sơ suất.”

“Triệu Thi Ngữ đã tìm và đưa cho tôi rồi.” Qua điện thoại, khí lạnh phát ra từ giọng nói của anh ta truyền đến quanh tôi, không biết tại sao mỗi lần nói với anh ta, tôi đều tim đập chân run.

Tôi không phải người nhát gan, nhưng luôn cảm thấy con người anh ta tỏa ra vẻ rất đáng sợ, ngay giọng nói cũng như có thể giết người.

Tôi ấp úng giải thích: “Xin lỗi, trên đường đi tôi bị thương ở chân, tôi sẽ nhanh chóng…”

“Vậy cô không cần đến nữa!” Vẻ lạnh nhạt đúng như tôi dự đoán.

Đương nhiên tôi không hy vọng anh ta quan tâm đến tôi nhưng tôi nghĩ rằng ít nhất anh ta cũng nên hỏi thăm một câu xã giao… Có lẽ tôi lại cả nghĩ rồi.

Cảm ơn!”

Tôi đang định ngắt máy thì đột nhiên anh ta hỏi: “Không phải cô vẫn đang ngồi bên đường đấy chứ?”

“Bíp…! Bíp…!” Bên tai lại vang lên tiếng còi xe hối thúc chói tai, chắc anh ta nghe thấy.

Phía bên kia im bặt.

Tôi cất tiếng “a lô”, không thấy trả lời, không giống đã cúp máy, cũng không giống vẫn đang nghe.

Con người này… cao ngạo thế là cùng.

Tôi bất lực ngắt máy, ngồi trên bậc thềm lạnh ngắt, nhìn những cành liễu lay trong gió.

Lúc này tôi mong có một bờ vai để dựa, dẫu chỉ trong giây lát, đáng tiếc số phận đã định tôi như cành liễu kia, bất lực chống chọi với gió mưa, không nơi nương tựa, một mình đơn độc, phiêu bạt giữa dòng đời.

Con người ta lúc yếu đuối thường nghĩ đến người không nên nghĩ.

Nhìn dòng người qua lại như thoi đưa trên đường, tôi đột nhiên nghĩ tới Trần Lăng.

Không biết bây giờ anh sống thế nào? Có phải anh đã cưới cô gái đó, cùng cô ta sống cuộc sống bình dị mà hạnh phúc? Trong những đêm cô đơn, liệu anh có nhớ đến tôi?

Tôi nhếch mép tự trào, đương nhiên không!

Một người đàn bà đã bỏ anh trong lúc anh khốn khổ, quyết dứt tình bất chấp những lời cầu xin của anh có gì đáng lưu luyến…

Một chiếc taxi dừng bên cạnh tôi, lái xe hỏi tôi có đi không.

Tôi vội nói: “Cảm ơn!” rồi bám lấy cửa xe để mở, ngồi vào trong xe.

Trong bệnh viện, bác sĩ xem xét vết thương cho tôi, nói không bị gãy xương, không nghiêm trọng, nghỉ ở nhà vài ngày là khỏi.

Cũng may hôm nay là thứ sáu, tôi ở nhà nghỉ hai ngày. Sang thứ hai, chân còn đau nhưng tôi vẫn đi làm. Khi tôi đến công ty, Lâm Quân Dật đã ngồi ở văn phòng, nghe tiếng mở cửa, chỉ thoáng nhìn tôi rồi cắm cúi làm việc.

Tôi theo lệ, pha cà phê mang vào cho anh ta.

“Lâm tiên sinh, cà phê của anh.”

Để cà phê trên bàn, tôi thấy anh ta đang xem tư liệu về tình hình bất đọng sản mấy năm gần đây của toàn thành phố.

Nhìn vẻ chăm chú của anh ta, ánh mắt tôi lại không sao rời đi được.

Khuôn mặt nhìn nghiêng của anh ta giống hệt kiệt tác của mooth họa sĩ lừng danh, cương nghị, đầy nam tính nhưng không thô cứng, hàng mi dài cụp xuống, che ánh mắt sắc lạnh, che luôn ánh nhìn khinh thị mà tôi ghét nhất, tôi không thể nào kiềm chế lại tìm kiếm hình bóng Trần Lăng trên người anh ta…

Càng nhìn càng thấy họ khác nhau, nói chính xác, anh ta cá tính hơn, hấp dãn hơn Trần Lăng!

“Cón gì nữa không ?!” Ánh mắt Lâm Quân Dật dừng lại trên người tôi không quá hai giây rồi lại trở về màn hình vi tính, lênh đuổi khách vô cùng rõ ràng, không cần che giấu.

“Không!”

Tôi định nói: “Uống nhiều cà phê không tốt cho sức khỏe.” Nhưng thấy thái độ anh ta như vậy , liền thôi.

Quay người, chân lại nhói buốt, tôi nghiến răng đi thử hai bước, mới hơi quen, cảm thấy đỡ đau.

“Ngày mai không cần đi làm!” Giọng Lâm Quân Dật vang lên từ phía sau khiến tôi giật mình, đang định nói, lại thấy anh ta nói thêm: “Về nhà nghỉ, khỏi rồi hãy đến, vẫn hưởng lương bình thường, tiền viện phí công ty thanh toán.”

Tim đột nhiên như bị vật gì va đập, đó là sự cảm động đã lâu không có. Từ lâu tôi không còn cảm động vì sự quan tâm của đàn ông.

Tôi từ từ quay người, bắt gặp ánh mắt ân cần của anh ta, xem ra người này tuy lạnh lùng nhưng không đến mức vô tình.

Bởi vì bình thường anh ta quá lạnh lùng, sự quan tâm bất ngờ đó làm tôi không khỏi ngạc nhiên, cảm kích mỉm cười, đầu hơi cúi, ngước mắt nhìn anh ta: “Cám ơn Lâm tiên sinh, vết thương của tôi không nặng, không ảnh hưởng đến công việc.”

“Được!” Anh ta cúi đầu xem tài liệu, không nói gì nữa, tôi lặng lẽ lui ra.

Vừa ra khỏi phòng tổng giám đốc, tôi đã nghe thấy tiếng cười châm biếm của tiểu thư Triệu Thi Ngữ xinh đẹp: “Dạo này chăm chỉ pha cà phê thế!”

“Lâm tiên sinh bảo tôi mỗi tiếng mang vào một tách cà phê.”

Tôi biết phụ nữ hay đố kỵ nhưng để bụng một việc cỏn con như vậy, thật không thể hiểu.

Huống hồ Lâm Quân Dật đâu phải người đàn ông của cô ta, quản chặt phỏng ích gì.

Triệu Thi Ngữ bĩu môi, liếc xéo tôi bằng đôi mắt đẹp đánh màu nâu đậm: “Thật không ? Trước khi cô đến, mỗi ngày ông chủ chỉ uống một tách cà phê.”

Phụ nữ thật đáng sợ, phụ nữ đố kỵ càng đáng sợ, nhưng không gì đáng sợ hơn phụ nữ vừa đẹp vừa đố kỵ.

Uống cà phê cũng gắn tôi vào, thật bái phục lối tư duy của cô ta.

Tôi lại hấp dẫn đến mức để mỗi tiếng có thể nhìn tôi một lần, ông chủ tình nguyện uống một cốc cà phê? Tôi chưa tự huyễn hoặc mình đến mức đó, vấn đề là anh ta không nhìn tôi lấy một lần, còn tôi cứ nhìn anh ta, không thể nào kiềm chế.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, thực tình tôi cũng không hieeurswj việc này cho lắm. Anh ta yêu cầu cách một giờ đưa vào một tách cà phê, cà phê Mandheling xuất xứ từ cao nguyên có đọ cao bảy trăm năm mươi đến một nghìn năm trăm mét so với mặt nước biển, giá không hề rẻ, mà mỗi cốc anh ta chie nhấp vài ngụm, có luc còn không chạm môi, pha nhà cũng không nên phá như thế.

Triệu Thi Ngữ thấy tôi chăm chú chỉnh sửa bản kế hoạch công việc Lâm Quân Dật yêu cầu, cũng không nói nữa, lại soi gương vuốt vuốt mái tóc đã quá hoàn mỹ, kéo cổ chiếc váy liền đã quá trễ xuống chút nữa, bộ ngực đầy đặn lộ ra một nửa.

Rõ ràng nhan sắc của cô ta không phải để cho tôi thưởng thức, có điều không biết người cô ta muốn quyến rũ liệu có hiểu chút tâm ý đó…

Tôi dở tài liệu trên bàn, không tìn thấy biên bản cuộc họp, rụt rè hỏi Triệu Thi Ngữ: “Biên bản cuộc họp hôm trước có cần tôi chỉnh lại không ?”

“Cuộc họp à? Không cần, cuộc họp hôm đó đã bị hủy.”

“Tại sao?”

“Ai biết! Vừa bắt đầu, Lâm tiên sinh ra ngoài nghe điện thoại, quay về liền tuyên bố hủy bỏ.”

Điện thoại? Có phải điện thoại của tôi?

Tôi đang băn khoăn thì điện thoại đổ chuông. Tôi nhấc máy với tốc độ nhanh nhất: “Xin chào, Công ty Bất động sản Lâm Quân Dật xin nghe.”

“Xin chào, tôi là người của ngân hàng Phát triển, xin hỏi tổng giám đốc Lâm Quân Dật có đó không ?”

“Chào ông, xin hỏi ông gặp Lâm tiên sinh có việc gì?”

“Chuyện vay vốn của quý công ty có vấn đề, chúng tôi tạm thời không thể phê chuẩn.”

“Ô, xin ông đợi một lát, tôi sẽ chuyển máy cho Lâm tiên sinh.”

Tôi nhanh chóng bấm máy nội bộ: “Lâm tiên sinh, điện thoại của ngân hàng Phát triển, muốn trao đổi với anh về vấn đề vay vốn.”

“Nối máy cho tôi.”

Tôi nối máy, bỏ điện thoại hai bên xuống, đèn tín hiệu máy đang hoạt động sáng gần hai mươi phút mới tắt.

Khi tôi mang cà phê vào lần nữa, Lâm Quân Dật đang đứng ngây người bên cửa sổ, nét mặt u ám.

Cũng phải thôi, công trình đã động thổ, hầu hết vốn đã đầu tư vào đó, ngân hàng lúc này lại từ chối cho vay, công ty sẽ xoay sở thế nào.

Không muốn quấy rầy anh ta, tôi đặt cốc cà phê xuống, định quay ra.

Anh ta đột nhiên hỏi: “Triệu Thi Ngữ đâu?”

“Cô ấy cùng vời người của ban Công trình đến sở Xây dựng thành phố.”

“Cô giúp tôi hẹn gặp giám đốc ngân hàng, tôi muốn bàn chút việc vời ông ta.”

“Vâng.”

Nói vòng vo rất lâu với thư lý của giám đốc ngân hàng, tôi mới hẹn được thời gian để Lâm Quân Dật gặp ông ta.

Chiều hôm đó, tôi cùng Lâm Quân Dật đi gặp giám đốc ngân hàng như đã hẹn, nhưng đến nơi, ông ta lại có việc, bảo chúng tôi quay về.

Dây là sơ suất của tôi, lẽ ra phải liệu trước tình hình, gọi điện cho thư ký của ông ta xác nhận lại.

Tôi tưởng Lâm Quân Dật sẽ nổi giận, đùng đùng bỏ về, nhưng anh ta không làm thế.

Anh ta ngồi ngay ngắn trên sofa, châm thuốc hút.

Tư thế thật trang nhã, người hơi ngả về sau, một tay đặt hờ trên tay vịn sofa, tay kia lẫn trong khói thuốc, mười ngón tay thanh tú lẫn trong màn khói mỏng, thật đẹp.

“Lâm tiên sinh, xin lỗi, tôi đã sơ xuất.”

“Không liên quan đến cô, có một số người thích làm cao để chứng tỏ sự tôn nghiêm quý báu của mình…” Giọng anh ta nhỏ và trầm, không phải giận hay trách, nhưng rất lạnh…

Trong hoàn cảnh tương tự, người ta sẽ tự ái, nhưng anh ta hầu như không tỏ thái độ, không ngờ còn trẻ vậy mà đã có bản lĩnh trong cách ứng xử. Một người như vậy sau này sẽ làm nên sự nghiệp.

Gần một tháng làm việc bên cạnh Lâm Quân Dật, ngoài công việc, chúng tôi hầu như rất ít chuyện trò, cho nên tôi không biết anh ta thích nói chuyện gì, chỉ lặng lẽ ngồi đợi cùng anh ta.

Nhìn cặp lông mày nhíu lại sau làn khói thuốc, mãi không dãn ra, tôi lại nhớ tới Trần Lăng.

Tôi chỉ nhìn thấy Trần Lăng hút thuốc một lần, đó là hồi học sơ trung, nhìn thấy anh trong đám khói thuốc mù mịt, cả người như bị nhuộm bởi thứ khói xám đó, bỗng thấy đau lòng, tôi nói: “Hút thuốc có hại cho sức khỏe!”

Từ đó không thấy Trần Lăng hút thuốc nữa.

Chiếc gạt tàn trược mặt Lâm Quân Dật đã gần đầy đầu mẩu thuốc, anh ta vẫn không có ý định dừng lại.

Khi một người đàn ông có chí khí, nếu chìm trong nữ sắc tôi cũng không lấy làm lạ, nhưng chìm trong khói thuốc thì thật khó hiểu. Tôi tưởng chỉ những người đàn ông bất đắc ý chán đời mới mượn rượu, mượn thuốc giải sầu, Lâm Quân Dật ngang tàng, cuộc sống viên mãn, cớ sao cũng sầu muộn đốt thuốc liên tục.

Quả thật tôi không thể tiếp tục ngồi nhìn, buột miệng khuyên một câu: “Lâm tiên sinh, hút quá nhiều thuốc rất có hại cho sức khỏe!”

Ngón tay kẹp thuốc của Lâm Quân Dật khẽ cử động, tàn thuốc rơi lả tả.

Anh ta do dự một lát, dập tắt điếu thuốc, ngẩng nhìn tôi: “Cảm ơn!”

Chương 3: Buồn vui thất thường

Ánh mắt Lâm Quân Dật như có ma lực nào đó khiến tim tôi khẽ lay động.

Không biết lấy can đảm từ đâu, tôi lại hỏi một câu vốn dĩ không dám hỏi: “Lâm tiên sinh là con một phải không ?”

“Phải!” Anh ta hơi thả lỏng người, lơ đãng tựa vào thành sofa, dửng dưng nhìn tôi.

Anh ta không có anh em. Điều đó khiến tôi thầm thở phào, may mà không có, nếu không tôi buộc phải từ bỏ công việc khó khăn lắm mới kiếm được.

Nhưng liệu có chuyện con riêng lưu lạc bên ngoài? Ví dụ Trần Lăng là con riêng của bố anh ta, từ nhỏ đã bị đưa vào cô nhi viện, hai anh em rất giống nhau, do hoàn cảnh khác nhau nên đường sống hoàn toàn khác nhau.

Ô, thật là một đề tài tiểu thuyết hấp dẫn.

Tôi còn đang hình dung tiến triển tiếp theo của câu chuyện thì Lâm Quân Dật không biết từ lúc nào đã nghiêng đầu về phía tôi, mặt lộ vẻ đặc biệt hứng thú: “Tại sao cô hỏi thế?”

Thần trí tôi nhất thời để đâu, tôi nói luôn điều vừa nghĩ: “Tôi sợ gặp lại một người không muốn gặp.”

Nụ cười của anh ta chợt tắt, anh ta nheo mắt nhìn tôi, ánh mắt sắc như mũi kiếm đâm vào ngực tôi.

Tôi hoảng sợ không dám nói gì nữa, cúi nhìn chân mình.

Hai tiếng đồng hô dài dằng dặc trôi qua trong sự chờ đợi của chúng tôi, nhưng cuối cùng tôi vẫn chịu đựng được.

Cửa mở, Giám đốc Trương mặt tươi cười tiễn một vị khách.

Vị khách đó rất trẻ, chỉ khoảng hơn hai mươi, bộ quần áo màu hạt dẻ không làm giảm vẻ sang trọng, quý phái, trái lại càng tăng vẻ ung dung, tự tại. Trên mặt là nụ cười thân thiện, đôi mắt hẹp dài khi nheo lại quả thật khiến người ta hồn xiêu phách lạc.

Lâm Quân Dật vừa định bước lên nói, khi nhìn rõ vị khách trẻ tuổi đó bỗng ngẩn ra: “Y Phàm? Về nước bao giờ?”

“Quân Dật, tôi vừa về, định cho anh một bất ngờ.” Người có tên là Y Phàm đó nhìn thấy Lâm Quân Dật liền đi đến vỗ vai anh ta, giọng hồ hởi, xem ra hai người không phải quen biết bình thường. “Sao anh lại đến đây?”

“Định đến bàn với giám đốc Trương về vấn đề vay vốn…” Lâm Quân Dật dừng lại nhìn ông giám đốc, cười tươi. “Không biết lúc nào giám đốc Trương có thời gian cùng ăn bữa cơm đạm bạc.”

Ông giám đốc còn chưa có trả lời, anh chàng tên Y Phàm đó đã cướp lời: “Không hề gì, nhưng hai người nên hẹn lúc khác, bây giờ chúng ta tụ tập cái đã.”

Giám đốc Trương gật lia lịa: “Được! Được! Để lần khác cũng được.”

Lâm Quân Dật đi ngang qua tôi, chỉ vào tôi nói: “Thư ký của tôi… Diêu Băng Vũ…” Rồi chỉ vào chàng trai: “Người bạn bên Mỹ của tôi, Âu Dương Y Phàm.”

Tôi vội chìa tay ra: “Âu Dương tiên sinh, xin chào!”

“Xin chào!” Anh ta nhìn tôi rất lâu, cuối cùng cũng thu lại ánh mắt trong giọng giễu cợt của Lâm Quân Dật: “Đừng nảy sinh vấn đề với thư ký của tôi, người ta đã có chồng…”

Âu Dương Y Phàm bỏ lại xe của mình trước cửa ngân hàng, ngồi xe của Lâm Quân Dật.

“Quân Dật, anh vay vốn làm gì?” Âu Dương tỏ vẻ cực kỳ ngạc nhiên, tựa như đang hỏi: “Sao mùa hè lại có tuyết?”

“Tôi vừa mở công ty, cần năm mươi triệu để quay vòng.”

Âu Dương há hốc miệng, mãi mới nói thành lời: “Năm mươi triệu? Anh đùa gì vậy?”

“Tôi nghiêm túc!”

“Chút tiền mọn đó cũng đáng để anh phải mời ông giám đốc đi ăn?” Như nhớ ra điều gì, anh ta lại hỏi: “Chẳng phải qnh có thẻ huyền kim ở ngân hàng Thụy Sĩ đó sao?”

Nghe nói tới thẻ huyền kim, ánh mắt tôi đang lơ đãng nhìn ra ngoài bỗng khẽ chớp, qua lần kính bắt gặp ánh mắt khinh thị cố hữu của Lâm Quân Dật.

Nhất định anh ta tưởng tôi vừa nhìn thấy hơi tiền đã động lòng.

Không phải tôi vừa thấy hơi tiền đã động lòng mà do xưa nay tôi chưa nhìn thấy ai cầm chiếc thẻ huyền kim nên mới hơi hiếu kỳ.

Đó là một loại thẻ tín dụng vô hạn ngạch, không có con số giới hạn, rút bao nhiêu cũng được.

Loại thẻ này của các ngân hàng đều màu đen nên gọi là “thẻ huyền kim”. Sở dĩ gọi là “thẻ huyền kim” là bởi vì từ cổ chí kim, từ Đông sang Tây, màu đen vốn là biểu tượng của sức mạnh huyền bí, còn màu đen ánh hoàng kim là thượng đẳng, càng tôn quý tột đỉnh, vẻ hào quang huyền bí, cao sang tột đỉnh của chiếc thẻ cũng phù hợp với người sở hữu nó.

Người sở hữu chiếc thẻ cao quý như vậy cả nước không có bao nhiêu, đâu cần phải vay tiền ngân hàng!

“Đó là của ông nội, không phải của tôi.” Lâm Quân Dật nhếch mép, ánh mắt từ gương chiếu hậu quay về con đường đông nghịt phía trước.

“Cũng thế cả.”

“Khác chứ!”

Âu Dương Y Phàm cười: “Thôi đi, năm xưa anh tiêu tiền như nước, sao không thấy nói thế?”

Tôi lại hiếu kỳ nhìn Lâm Quân Dật đang chăm chú lái xe, không ngờ, lần này bắt gặp anh chàng Âu Dương qua gương chiếu hậu đang chăm chú nhìn tôi.

Cái nhìn như có lửa đókhiến tôi kinh ngạc, lảng tránh.

Đó là cái nhìn không đáng ghét, không ẩn chứa ý đồ, mà đầy vẻ thăm dò, thích thú.

Cái nhìn như thế quả thực tôi ít gặp.

Lâm Quân Dật dừng xe, giọng nghiêm túc: “Tiêu tiền của ông nội và dựa vào ông nội để kiếm tiền là hai chuyện khác nhau. Dựa vào sức mình, tôi cũng có thể điều hành công ty tốt.”

Qua lớp cửa kính xe, nhìn thấy biển hiệu công ty, tôi lập tức mở cửa, bước xuống, mỉm cười: “Âu Dương tiên sinh, Lâm tiên sinh, tạm biệt!”

Âu Dương nhiệt tình vẫy tay với tôi, Lâm Quân Dật, mặt không chút biểu cảm, nhấn ga phóng đi.

Tôi băn khoăn đứng trước cổng công ty, không thể nào lý giải suy nghĩ của Lâm Quân Dật, rõ ràng việc rất dễ giải quyết, tại sao anh ta phải lao tâm khổ tứ đi đường vòng?

Hơn nữa, từ giọng điệu xa cách vừa rồi có thể thấy, quan hệ giữa anh ta và ông nội hình như không tốt.

Thôi, chuyện riêng nhà người ta, mình không liên quan, cứ lo làm tốt phận sự là xong.

* * *

Bận rộn nên thời gian trôi rất nhanh. Chớp mắt tôi đã đi làm được một tháng, tôi ngày càng thích công việc này, bởi vì cuộc sống trôi qua rất bình yên, ngoài công việc, chẳng có gì khiến tôi phải nhọc lòng suy nghĩ. Lâm Quân Dật cũng là người công bằng, không để cảm xúc xen lẫn công việc, càng không tùy tiện nổi nóng, trút giận lên người khác.

Sự bình yên dễ chịu đã lâu mới có khiến tôi bắt đầu hy vọng vào tương lai, tôi không thể tham gia lớp tại chức buổi tối, học một chuyên ngành nào đó để nâng cao trình độ, nhưng đêm nào tôi cũng đọc sách về quản lý, kinh doanh, hy vọng có thể làm một thư ký toàn diện hơn, biết đâu Lâm Quân Dật sẽ thuê tôi suốt đời như những ông chủ Âu Mỹ thường làm.

Không ngờ, tất cả chỉ là khoảng lặng trước cơn bão…

Hôm đó, từ trưa, Triệu Thi Ngữ đã liên tục hắt hơi, hai mắt sưng đỏ, xem ra nếu không phải bị cảm thì là do dị ứng mỹ phẩm. Tôi thiên về khả năng thứ hai.

Giở lịch làm việc, hôm nay đứng ngày hẹn giám đốc Trương, cần cô ta đi tiếp khách cùng với Lâm Quân Dật, xem ra anh ta gặp phiền phức rồi.

Cửa văn phòng tổng giám đốc bị đẩy từ bên trong, Lâm Quân Dật đứng tựa cửa nói: “Cô về nghỉ đi.”

“Nhưng buổi tiếp khách tối nay…”

“Tôi sẽ xử lý!” Đợi Triệu Thi Ngữ ra khỏi, anh ta do dự một lát rồi hỏi tôi: “Cô có ứng phó được không ?”

Tôi gật đầu, là một thư ký chuyên nghiệp, chuyện này đâu có gì lạ, chỉ là tôi vô cùng căm ghét.

Nhưng còn cách nào khác, tôi có thể từ chối không ?

Lâm Quân Dật trầm ngâm nhìn tôi, tia thất vọng hiện lên trong mắt.

“Vậy đi thôi.” Khi nói, mặt anh ta tối sầm, hơi thở nặng nề như cố kìm nén cơn giận.

Tôi thực sự không hiểu con người đó, tưởng là trợ lý thay thư ký tiếp khách, anh ta nên tán thưởng mới phải.

Tôi nhìn đồng hồ, còn hai giờ nữa mới đến năm giờ chiều, bây giờ đi hơi sớm.

Anh ta nhận ra vẻ bối rối của tôi: “Trang phục của cô không phù hợp tiếp khách tối nay, nên thay bộ khác.”

Tôi lặng lẽ nhìn bộ váy áo đã mặc ba năm, mặc dù hơi lỗi mốt nhưng nhìn cũng khá, nghiêm túc mà vẫn nữ tính, quan trọng nhất là che được chỗ cần che, không để người ta hình dung, tưởng tượng.

Nhưng anh ta là ông chủ, anh ta nói phải thay, nhất định nên thay.

“Vậy tôi có thể gọi điện thoại?”

Anh ta nhìn tôi, rất lâu mới gật đầu.

Gọi điện cho Liễu Dương, giọng cô rất nhỏ.

“Băng Vũ, có chuyện gì?”

“Tối nay mình phải làm thêm, có thể về muộn, cậu đi đón Tư Tư được không?”

Liễu Dương nói nhỏ: “Được!” rồi tắt máy, hình như cô ấy đang họp.

Nghe giọng Liễu Dương, tôi lại thấy ấm áp, vững lòng, những năm qua Liễu Dương chăm sóc Tư Tư còn chu đáo hơn tôi.

Nếu có người hỏi, điều bi thảm nhất đời tôi là gì, tôi sẽ không do dự trả lời: gặp Trần Lăng.

Nếu có người hỏi, điều may mắn nhất đời tôi là gì, tôi sẽ trả lời: quen biết Trần Lăng.

Nếu có người hỏi, tôi sợ nhất chuyện gì, tôi sẽ nói: gặp lại Trần Lăng.

Bởi vì tất cả sẽ rối loạn…

“Có thể đi được chưa?”

“Ồ, vâng!” Tôi thảng thốt định thần, thu lại nụ cười, sao tôi có thể phân tâm vào lúc không nên phân tâm nhất?

Tôi gác máy, ngước mắt nhìn, bắt gặp tròng mắt đen lạnh như trích vào xương, tim bỗng run lên.

“Tôi đợi bên dưới!” Anh ta lạnh lùng ném lại một câu, quay người, giọng còn giận dữ hơn lúc trước.

Tôi đã làm sai điều gì? Chẳng lẽ anh ta cho rằng tôi kh

ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 1350
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN