--> Vương Phi Thần Trộm - game1s.com
Old school Swatch Watches

Vương Phi Thần Trộm

Chương 1: Nhà ta có trộm mới trưởng thành

“Tiểu thư? Tiểu thư tỉnh lại rồi!”

Mùi gỗ đàn hường thoang thoảng bên cánh múi, khói nhang nghi ngút đầy phòng, vừa tỉnh lại đập vào mắt ta là cảnh tượng mờ mờ ảo ảo, không chân thực chút nào.

Nhẹ lắc đầu, ta phát hiện mình đang nằm trên một chiếc giường làm bằng gỗ đàn hương được chạm trổ tinh tế. Thậm chí ngay cả chiếc móc rèm treo bên thành giường cũng lấp lánh, đắt tiền đến kinh người. Oa, chiếc gường này thực sự tốt hơn gấp ngàn vạn lần chiếc chiếc rách nát, hôi hối ta vẫn nằm hàng ngày trước kia! Một chiếc bàn gỗ được chạm khắc sang trọng đặt ở góc phòng, bên cạnh là một chiếc đôn quý giá, trên đôn đặt một bình trang men cao sang, vừa nhìn qua đã biết gia trị liên thành. Chính giữa căn phòng lại đặt một đôi tranh gỗ khắc hình bát tiên quá hải. Dựa vào kinh nghiệm trộm cắp nhiều năm, ta đoán đôi tranh gỗ này nhất định là tác phẩm của một sư phụ nổi tiếng nhất nhì thành Trường An. Còn về giá tiền của nó… thứ đồ này quá lớn, ta chưa ăn trộm bao giờ, cho nên cũng không biết nói thế nào cho phải.

Ta chớp chớp mắt, hít một hơi thật sâu, từ từ nhớ lại một lượt những chuyện xảy ra ở địa phủ trước đó, trong lòng không khỏi bật cười hả hê. Xem ra, đây chính là khuê phòng của thiên kim tiểu thư phủ Thừa tướng rồi, còn ta từ giờ về sau chính là Ngọc Phiến Nhi. Ha ha, sau này ta sẽ không còn là tên trộm bị người ta căm ghét, không phải ở nơi đầy chuột bọ và gián nhấm, càng không phải chịu đựng cuộc sống đói khát, rét mướt, ngay đến sống cũng

không phải nhìn sắc mặt người khác nữa. Ta, một tên trộm cuối cùng đã có thể tu thành chính quả, sẽ được sống với thân phận đại tiểu thư chẳng khác nào thần tiên trên trời. “Tiểu thư, tiểu thư, người hãy uống bát thuốc này đi, nô tì phải đi bẩm báo với lão gia đây! Ây da, mấy ngày nay, lão gia và phu nhân lo lắng vô cùng…” Một nha đầu mặc y phục thêu hoa đứng bên cạnh giường vui vẻ đến độ tay chân khua khoắng, rồi nhanh nhẹn bê bát thuốc đến cho ta. Ta nhất thời chưa kịp thích ứng, sợ nói nhiều bị lộ, vội nhận lấy bát thuốc rồi đưa lên miệng. Trời ơi, cái này danh cho người uống sao? Ta vừa uống một ngụm đã nôn vội ra ngoài, bát thuốc cầm trên tay rơi xuống mặt đất, vỡ tan. Không biết ta đã để lãng phí biết bao nhiêu vị thuốc quý hiếm, đắt tiền.

“Ây da, Tiểu Thúy đáng chết, xin tiểu thư than mạng! Xin tiểu thư tha mạng!” Nha đầu đó mặt mày trắng nhợt, quỳ sụp xuống dập đầu kêu van.

“…”

Không cần làm quá như vậy chứ? Chỉ là đánh vỡ một chiếc bát thôi mà sao phải dập đầu đến mức sứt trán trầy da như vậy? Tiểu Thúy, xem ra là nha đầu vẫn luôn hầu hạ bên cạnh Ngọc Phiến Nhi. Hẳn là hàng ngày, cô bé rất hay bị Ngọc Phiến Nhi hành hạ khổ sợ, nhưng giờ gặp ta, coi như cô bé có phúc. Nghĩ vậy, ta liền ngăn tthu lại, rồi hỏi: “Này, có đồ ăn gì không?”

“Dạ?” Tiểu Thúy ngây lặng người nhìn ta bằng đôi mắt long lanh đầy nước.

Mười lăm năm rồi, tâm nguyện lớn nhất của ta chính là có cơ hội được thỏa sức ăn bữa cơm của một gia đình có tiền! Ăn những miếng thịt kho tàu béo ngậy, uống canh tiết lợn, gặm những chiếc màn thầu trắng tinh, nhai những miếng thịt thơm lừng! Ha ha … ha ha! Như vậy mới thực sự là cuộc sống hạnh phúc chứ!

Tiểu Thúy lặng người một lúc, cuối cùng cũng tin rằng ta đã không còn muốn trách tội, vội vã bò dậy, chạy đi dặn người dưới chẩn bị đồ ăn cho ta.

***

Nhìn bát cháo trắng vô vị, li trà cùng bát canh thanh đạm trước mặt, trán ta bắt đầu lấm tấm mồ hôi.

Có phải ta đã đầu thai nhầm rồi không? Đây thực sự không phải là phủ nhà họ Ngọc? Tại sao đồ ăn thậm chí còn chẳng sánh được với đồ ăn của nhà bà Vương ở thôn Tây chứ? Tốt xấu gì thì lúc còn làm ăn mày, ta vẫn có thể ăn được chút thịt thừa của người ta. Bây giờ không ngờ đồ ăn thậm chí chẳng dính một chút mỡ nào cả.

Được thôi, ta đã hiểu rồi, đám người này nhất định thấy ta vừa mới tỉnh dậy sau cơn bệnh nên mới không cho ta ăn thịt, cá. Điều này thì ta hiểu, nói như vậy, khoảng thời gian tới ta đành phải nhẫn nhịn… nhẫn nhịn thôi.

Ta cố gắng đè nén sự thất vọng, nâng ca hi vọng, quyết định húp cháo nhạt canh bèo dăm bữa nửa tháng.

***

Nửa tháng sau…

“Xin ngươi, ta đã khỏe lại nhiều rồi, không cần ăn uống thanh đạm thế này mãi đâu! Ta muốn ăn thịt kho tàu, thịt vịt quay, gà nướng, cá hấp…” Ta nằm rạp xuống mặt bàn, chán nản cùng thất vọng đưa lời phản đối.

“Tiểu thư, người đừng làm khó chúng nô tỳ mà! Lão gia đã dặn sau này người sẽ được gả làm Hoàng phi, thế nên phải giữ thân hình cân đối, một ngày ba bữa đều không được ăn những thức ăn có nhiều dầu mờ.” Tiểu Thúy căng thẳng đáp.

Mẹ kiếp! Hoàng hậu cái chết tiệt! Bản tiểu thư đầu thai tới đây là để hưởng phúc, tại sao giờ lại biến thành ăn chay thế này? Ta đường đường là một ăn mày thần trộm đáng yêu, hoạt bát, không ngờ rốt cuộc lại bị dồn đến bước đường cùng này sao? Hằng ngày, ngoại trừ hoa viên, ta còn chẳng được bước chân ra ngoài nửa bước. Thật đúng là vô vị chết đi được!

Trong lòng oán thán

ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 1313
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN