--> 10 Bí Quyết Chinh Phục Trái Tim - game1s.com
The Soda Pop

10 Bí Quyết Chinh Phục Trái Tim

Chương 1

“Tại sao nàng lại trốn ta?”

“Tôi nghĩ điều đó rõ ràng chứ.” Khi thấy Nicholas không đáp, Isabel tiếp tục nói, mong phá vỡ sự im lặng bao trùm. “Tôi rất ngạc nhiên trước… khoảnh khắc này. Tôi không mong đợi được…”

Nicholas đột nhiên nhận ra nơi họ gặp nhau. Đó là tầng gác mái tối tăm, một không gian nhỏ bé ấm áp ngăn cách với mọi âm thanh xung quanh, nhất là khi ngoài kia mưa đang rơi. Quả là một nơi lý tưởng để hẹn hò bí mật.

Rồi anh bước tới gần nàng đến khi họ chỉ cách nhau vài phân. “Được…?”

Nàng thở dài. “Được… ở gần ngài thế này.”

Anh thấy màu đỏ bối rối lan tỏa trên hai má nàng. Isabel nói nhanh. “Tôi chắc chắn đây chỉ là ngẫu nhiên. Tốt nhất ngài nên rời đi. Tôi sẽ tìm cách khác để…”

Anh chạm tay vào nàng khiến lời nói bị cách ngang.

Không nên hôn nàng. Nicholas biết điều đó.

Nhưng cô gái này không giống người phụ nữ nào mà anh từng biết… anh muốn khám phá những bí mật của nàng.

Rồi anh chiếm lấy môi nàng và nàng là của anh.

Phần đầu

Rõ ràng là có một nạn dịch thật sự đang lây lan giữa những quý cô ở London – một thực tế bi thảm mà kết cục của nó chắc chắn là viễn cảnh vô cùng tồi tệ.

Dĩ nhiên, chúng ta đang đề cập đến tình trạng các quý cô không chồng.

Rất nhiều quý cô còn độc thân trong thành phố xinh đẹp của chúng ta, họ không có may mắn được đắm chìm trong niềm hạnh phúc lứa đôi ngọt ngào. Điều đó có khác gì tội ác khi những chồi non đầy hứa hẹn sẽ không bao giờ có cơ hội để đơm hoa kết trái!

Vì vậy, bạn đọc thân mến, vì lợi ích cộng đồng, chúng tôi đã biên soạn một danh sách các giải pháp đã được kiểm chứng để đơn giản hóa một trong những nhiệm vụ khó khăn nhất – kiếm chồng.

Chúng tôi xin trân trọng giới thiệu Những lời khuyên để hấp dẫn một quý ngài.

Pearls & Pelisses, tháng Sáu năm 1823

Totonsend Park, Dunscroft, Yorkshire

Quý cô Isabel Townsend đang đứng trong căn phòng khách cũ kỹ của gia đình duy nhất mà nàng từng biết và cầu mong những tiếng ù ù trong tai lắng xuống. Nàng nheo mắt nhìn người đàn ông xanh xao, gầy còm trước mặt mình.

“Cha tôi đã bảo anh đến đây ư?”

“Chính xác.”

“Anh không phiền nếu nhắc lại điều đó một lần nữa chứ?” Chắc chắn nàng đã hiểu sai lời nói của vị khách không được chào đón này.

Gã nở một nụ cười rỗng tuếch và nhạt nhẽo. Isabel cảm thấy ruột gan cồn cào cả lên. “Quả thực là vậy”, giọng gã lè nhè, từ ngữ như đọng lại trong căn phòng quá bé này. “Chúng ta đã được hứa hôn.”

“Và giờ chúng ta… tôi có thể hiểu ý anh là…”

“Nàng. Và ta. Sẽ kết hôn với nhau.”

Isabel lắc đầu. “Tôi xin lỗi, tên anh là… ?”

Gã dừng lại, rõ ràng không vui khi nàng chẳng để tâm. “Asperton. Lionel Asperton.”

Isabel ghi nhớ cái tên không may mắn này và tự nhủ sẽ nghiền ngẫm nó vào một dịp khác. Bây giờ, nàng phải giải quyết người đàn ông này – trông gã có vẻ không mấy thông minh. Dĩ nhiên, từ trước đến nay những người đàn ông quen biết với cha nàng thường không có đầu óc cho lắm.

“Và chúng ta đã được hứa hôn như thế nào vậy, anh Asperton?”

“Ta đã thắng cược.”

Isabel nhắm mắt lại, mong bản thân có thể bình tĩnh. Nàng cố nén cơn giận và nỗi đau trào dâng từng từ từng chữ ấy được thốt ra. Luôn là những từ ngữ ấy. Isabel nhìn thẳng vào đôi mắt xanh xám của gã. “Anh đã thắng được tôi ư?”

Gã trả lời tỉnh bơ. “Đúng vậy. Cha nàng đã cược nàng cho ta.”

“Dĩ nhiên ông ấy đã làm thế.” Isabel thở ra chán nản. “Đổi lấy cái gì?”

“Một trăm đồng bảng Anh.”

“Tốt. Lần này nhiều hơn thường lệ.”

Asperton khoát tay xua lời nói khó hiểu đó, rồi tiến gần Isabel. Gã mỉm cười kiêu ngạo. “Ta đã thắng cược. Nàng là của ta. Từ bây giờ.” Gã đưa một ngón tay vuốt dọc má nàng rồi hạ thấp giọng, thì thầm. “Ta nghĩ rồi đôi ta sẽ thích điều này.”

Isabel vẫn im lặng, lưng thẳng cứng để ngăn cơn rùng mình. “Tôi không chắc đâu.”

Gã rướn tới và Isabel chết khiếp vì đôi môi đỏ quạch và thô ráp của gã. Nàng nghiêng người tránh đi, cố giữ khoảng cách khi gã cất tiếng. “Xem ra ta sẽ phải cố thuyết phục nàng bằng cách khác”.

Isabel bước đến một chiếc ghế cũ sờn ngăn cách hai người, thoát khỏi cái động chạm và sự gần gũi khó chịu của gã. Ánh mắt gã lóe lên tia tinh quái khi theo nàng, thu ngắn khoảng cách.

Hắn ta thích cuộc rượt đuổi này.

Nàng phải kết thúc việc này. Ngay bây giờ.

“Anh Asperton, tôi e rằng anh đã lãng phí một chuyến đi dài mà không thu được gì. Anh biết đấy, tôi đã qua tuổi vị thành niên. Cha tôi…” Nàng dừng lại một chốc rồi tiếp tục bằng giọng miệt thị, “đáng lẽ phải hiểu rõ hơn khi đem tôi ra cá cược. Trước đây việc này chưa từng mang lại kết quả gì thì giờ lại càng không thể”.

Asperton đứng lại, mắt mở to ngạc nhiên. “Ông ta đã làm điều này trước đây sao?”

Rất nhiều lần là đằng khác. “Tôi nghĩ chuyện đem cô con gái duy nhất ra đánh cược nếu chỉ làm một lần thì còn coi được, chứ lặp đi lặp lại nhiều lần thì có vẻ xúac phạm anh nhỉ?”

ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 864
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN