--> Giấc Mộng Xuân - game1s.com
Polaroid

Giấc Mộng Xuân

Chương 1: Tiết Tử

Tiết tử

Đô thị náo nhiệt, ở ngã tư đường không biết khi nào đã mở một cửa hàng nhỏ. Ngoài cửa hàng trồng rất nhiều loại hoa, đóa hoa sáng lạn nở rộ chẳng phân biệt thời tiết, giống như là chỉ theo ý của chủ cửa hàng mà không tuân theo nguyên tắc tự nhiên, bên ngoài cửa hàng có treo một biển gỗ ba chữ : Quán Hoa Mộng

Cửa hàng không có ghi thời gian buôn bán vì vậy mà cũng không có thời gian nghỉ ngơi, chỉ thấy chủ quán chăm sóc một con mèo đen thỉnh thoảng ra ngoài đi dạo, sau đó nhiều người Anh quốc trong những căn nhà gỗ nhỏ liền giống như nước lũ trong yên lặng mà bàn tán, rồi lẳng lặng đứng ở ngã tư đường không có ai để ý

Đinh linh linh —

Tiếng chiếc phong linh treo tại cửa nhẹ nhàng đung đưa một tiếng chuông : “Hôm nay bạn mơ thấy gì? Bạn không biết giải thích cảnh trong giấc mơ thế nào sao? Nếu đúng như thế, bạn hãy đến nơi này. Chủ quán hoa mộng sẽ cởi bỏ được mọi nghi ngờ, vạch trần được đáp án của cảnh thần bí trong giấc mơ kia …”

Chương 2: Chương 1

CHƯƠNG 1

Trong góc của một khách sạn, một nam một nữ yên lặng ngồi đối diện nhau, người phụ nữ nhìn chằm chằm cái cốc để không trước mặt, người đàn ông cũng trầm mặc như vậy, chỉ là hắn vẫn thuận tiện dùng cơm trên bàn.

Đây rõ ràng là một cảnh thân mật. Kiều Dĩ Hạm ngay cả miễn cưỡng cười cũng không thể, chỉ có thể yên lặng ngồi chờ thời gian trôi qua bởi vì buổi gặp mặt này là do thủ trưởng giới thiệu nên cho dù phiền chán cũng phải ngồi tại chỗ chờ hết thời gian

Chỉ cần một giờ, một giờ là đủ nể mặt rồi. Kiều Dĩ Hạm trong lòng không thoải mái tự thuyết phục chính mình. “Kiều tiểu thư” – Người đàn ông rốt cục ăn uống no nê ngẩng đầu lên nhìn cô : “Tôi nghĩ chúng ta không nên lãng phí thời gian nữa, nói thẳng đi! Nói thật thì cô cũng không phải mẫu người tôi thích mà xem ra cô cũng chẳng có hừng thú với tôi, cho nên hôm nay hãy dừng lại ở đây đi”

Hắn nói thật sự quá rõ ràng, cũng làm cho Kiều Dĩ Hạm lần đầu tiên nhìn hắn theo cách khác. Khuôn mặt tao nhã, da trắng nõn, mũi cao lộ vẻ thư sinh, ngón tay thon dài nhìn ra được bình thường luôn dùng bút, thân hình thon dài chính là lý tưởng – một người đàn ông tao nhã lương thiện

Đáng tiếc…Chỉ là giống, trên mặt hắn ánh mắt qua cặp kính kia lộ quá mức rõ ràng thái độ khinh thường phụ nữ, đồng thời cũng không hề gợi được nơi cô chút hứng thú nào: “Tôi cũng sẽ không lãng phí thời gian của chúng ta nữa, mời anh thay tôi nói lại kết quả của buổi gặp mặt hôm nay.” Bởi vì cô biết nên để lại chút tự tôn cho hắn –.

“Đương nhiên” – hắn trưng ra một bộ dáng đương nhiên. Cầm lấy ví da, Kiều Dĩ Hạm tin tưởng hôm nay mình đã nể mặt thủ trưởng rồi, đứng dậy định rời đi.

Hắn đột nhiên gọi cô lại : “Kiều tiểu thư, xin chờ một chút”.

“ Còn có chuyện gì vậy?” Kiều Dĩ Hạm khó hiểu dừng lại nhìn hắn.

“Xin lỗi, phục vụ vừa mới đưa hóa đơn cho tôi, cô có thể trả tiền phần ăn của cô trước được không? Lát nữa tôi ăn xong sẽ trả sau”. Hắn không đỏ mặt ngượng giọng nói, không biết hành vi có cái gì không đúng.

OK!!! Buổi gặp mặt không nhất thiết là do hắn phải trả, cô nhẹ nhàng xác định, chỉ là không nghĩ tới hắn không khách khí nhắc nhở cô, khiến cô có chút không vui.

Người đàn ông phong độ thoạt nhìn giống như quỷ đòi tiền, trong buổi gặp mặt đối tượng chẳng nhẽ một ly cà phê cũng đòi tiền sao?

Lại một lần nữa đem hình tượng của đối tượng xem mắt này trừ xuống một phần. Kiều Dĩ Hạm hít một hơi thật sâu nhịn xuống tức giận lấy hóa đơn trên bàn : “Không cần! Tôi sẽ tính tiền là được rồi.” Cho dù cô căn bản là chưa ăn gì.

“A!!!Vậy làm phiền rồi”. Hắn chiếm tiện nghi rồi nở một nụ cười thật to.

“ Không sao”

Nhịn xuống, lắc đầu thở dài. Kiêu Dĩ Hạm nghiêm túc cầm hóa đơn đến quầy tính tiền, rồi ra khỏi khách sạn, bên ngoài trời mưa to giống như ai điếu cho bi thảm hôm nay cô mới gặp vậy, cản trở bước đi của cô. Cô nhìn những hạt mưa lớn rầm rầm hạ xuống không nói gì, bỏ đi ý nghĩ bắt taxi hay các phương tiện giao thông công cộng khác trong đầu mà bước đi tùy ý trong mưa. Dù sao hôm nay tâm trạng của cô xấu đến cực điểm……………

Trở lại phòng mình, Kiều Dĩ Hạm bỏ giầy cao gót ra, cởi quần áo, cả người ướt đẫm đi vào phòng tắm để cho nước ấm rửa sạch khí lạnh trên người. Mở ra cửa phòng, bật đèn trong phòng ngủ, ngã lên giường, nhíu mi rồi rốt cuộc cũng thả lỏng, sau đó tùy ý quấn chăn bông mềm mại quanh mình, nặng nề rơi vào giấc ngủ…………

☆ ☆ ☆

Miệng khô, lưỡi khô, bây giờ cô lại có cảm giác đó, Kiều Dĩ Hạm đỏ mặt, cắn môi, hai tay nắm chặt không buông, chỉ sợ sẽ phát ra những âm thanh không nên nghe. Xung quang cô mọi thứ rất quen thuộc – chính là văn phòng mà mỗi ngày đi làm. Lúc tan tầm, tất cả các ngọn đèn đều tắt chỉ có thể mơ hồ dựa vào cửa sổ ở trên cao cùng với ánh đèn nê-ông chiếu sáng trên đường. Mặt cô dán sát tại cửa sổ, quần áo hỗn độn, tóc bình thường được búi cũng bị xõa ra, những sợi tóc quấn quanh khuôn mặt nhỏ nhắn, làm cho cô không còn vẻ khí thế thường có mà thay vào đó là vẻ nhu nhược. Mà tất cả đều là vì phía sau cô không ngừng tản ra hơi thở săn bắn của một người đàn ông. Bàn tay xấu xa của hắn đang làm loạn trên áo sơ mi của cô, chiếc áo lót bằng ren sớm đã bị cởi bỏ, nam căn của hắn ngay phía sau cô, bàn tay làm càn trên ngực cô mà vuốt ve

“Kiều nhi, thoải mái không?” Hơi thở ấm áp của hắn phun lên cổ cô, những lời nói ái muội của hắn đều rơi vào tai cô. Càng xấu hổ hơn là, cho dù tâm trí luôn thanh tỉnh nhưng cô không thể biết người đàn ông phía sau mình là ai, mà cô cũng không có ý muốn phản kháng, giống như những đụng chạm của hắn đã thành thói quen từ lâu rồi vậy. Hiện tại cô đang ở trong mơ nhưng bản thân vẫn không muốn thừa nhận đang ở trong trường hợp xấu hổ như thế.

“Đừng nói…Sẽ có người đến đó….” Kiều Dĩ Hạm thở gấp kéo lại một chút ý chí, ngăn cản hành động tiếp tục làm càn của hắn *như chỗ không người =))~*

“Sợ cái gì chứ…Thân thể em nhỏ như thế, có tôi che bên ngoài, sẽ không để cảnh xuân của em lộ ra đâu….” Hắn giống như không biết liêm sỉ là gì mà còn cuồng vọng cười to. Cô có chút giận, đang muốn lên tiếng phản kháng thì đột nhiên động tác của hắn khiến cho thanh âm kháng nghị lại biến thành tiếng rên cao vút. Ngón tay thô ráp của hắn chui qua quần ren nhỏ không có xác định cô đã ướt át hay chưa mà trực tiếp tham nhập, hơn nữa còn vuốt ve tiểu hạch.

“Thân thể em thật mẫn cảm, tôi mới sờ hai lần mà nơi này đã ẩm ướt như vậy……”. Giọng nói khàn khàn của hắn vang lên giễu cợt cô

Kiều Dĩ Hạm đỏ bừng mặt, nhưng thân thể cô lại vô cùng thành thật có phản ứng khiến cho cô không thể nói điều gì.

“Van xin anh……Đừng làm ở nơi này” Cô thấp giọng cầu xin hắn

Nơi này là nơi mỗi ngày cô đều phải đi làm, nếu cứ ở trong này như vậy cùng hắn, đi làm xấu hổ đã không nói nhưng nếu lát nữa bảo vệ đi tuần tra mà thấy thì cô thật không thể sống nổi

“A!!! Là thẹn thùng hay sợ hãi thế…” Hắn ác liệt hỏi, ngón tay bắt đầu ở trong cơ thể cô di chuyển lúc nhanh lúc chậm

“Cả hai….Thật sự là không cần..” Hắn mang lại cảm giác thoải mái làm cho lời nói đứt quãng, hai chân cô nhũn ra phải dựa vào tường, mới có thể cố gắng đứng thẳng

“Tôi không phải loại đàn ông muốn ép buộc phụ nữ, vì vậy nếu em thật sự không cần, đi đi” Hắn nói như vậy nhưng lại không ngừng vỗ về chơi đùa thân thể cô, không hề có ý định dừng lại. Cô miễn cưỡng chuyển động thân thể, muốn làm như hắn không tồn tại, nhưng hai chân mềm nhũn không tự giác mà ôm lấy hắn

“Làm sao vậy? Không phải nói là không cần sao? Sao lại giữ tay của tôi chặt thế?” Giọng nói trêu đùa ác ý của hắn từ trên đầu cô vọng xuống

“Anh……” Biết được người đàn ông này không có ý định dừng lại, khiến cô thật muốn khóc

“Ngoan..Kiều nhi…không cần phải chống cự như vậy…làm xong nhanh một chút không phải sẽ không bị ai phát hiện sao?” Hắn nói rồi cứ vậy ôm cô ngồi lên ghế. Cô ngây ngô chỉ có thể để hắn tùy ý dùng kinh nghiệm phong phú mà trêu đùa, cô ngồi trên ghế, váy bị kéo cao lên tận bắp đùi, nút thắt trước ngực áo sơ mi đã bị mở ra, không khí lạnh lùa vào khiến cho da thịt trắng nõn trước ngực nổi lên nhiều điểm đỏ ửng. Cô không nhìn rõ mặt hắn, chỉ thấy hắn tháo dây lưng, quần rất nhanh rồi sau đó nhấc cao chân cô lên. không có báo trước cứ như vậy mà đâm thẳng vào cô……

Gã đàn ông thô lỗ này, Kiều Dĩ Hạm thở hổn hển, trong lòng thầm nghĩ: “ Nam nữ cùng rên rỉ trầm thấp như vậy ở trong văn phòng không người rõ ràng nguy hiểm. Kiều Dĩ Hạm chỉ cảm thấy thân thể mình không ngừng nóng lên, hơi thở của hắn luôn quẩn quanh khiến cô không thể thở dốc

Khoái cảm dần dần tăng lên, cô siết chặt chiếc áo lót trên người hắn, đôi môi đỏ mọng cắn chặt răng, hắn rốt cuộc tiếp tục kích động, mồ hôi của hắn rơi vào trong miệng cô, cô thậm chí còn nhấm nháp được hương vị của giọt mồ hôi ấy

Rất nhanh, thời điểm cao trào thổi quét qua hai người, một luồng nóng bỏng lan tràn dưới hạ thân, khoái cảm đốt cháy thần kinh của cô, làm cho cô rốt cục nhịn không được cất lên một tiếng kêu to

☆ ☆ ☆

Ngoài cửa sổ tiếng mưa vẫn rơi như trước, ở đầu giường đồng hồ báo thức im lặng chuyển động “tích tắc” trong không gian. Kiều Dĩ Hạm đầu đầy mồ hôi ôm lấy chăn ngồi dậy, nhìn quanh mình vẫn là cô ở trong cảnh tượng của giấc mơ kia, khiến cô không khỏi nhẹ nhàng thở ra.

Cô vẫn đang ở trong phòng mình, không phải là ở trong văn phòng mờ mịt kia, cũng không có hơi thở gấp gáp nồng hậu của một người đàn ông và đương nhiên là cũng không có phát sinh chuyện lúc nãy. A!! Tựa như tình tiết của một câu chuyện tình.

Cho nên tất cả lúc nãy đều là trong giấc mơ của cô? Một giấc mộng xuân sao?

Haizzz!!!Kiều Dĩ Hạm chính là muốn cười mà cười không nổi, bởi vì những hình ảnh trong giấc mơ vừa rồi vô cùng sinh động, da thịt cô dường như vẫn còn xót lại những đụng chạm nóng rực của người đàn ông đó, thậm chí ngay cả những cảm giác phong phú cũng lưu lại những dấu vết trên cơ thể cô. “Hoang đường, hoang đường quá rồi….!!!” – Kiều Dĩ Hạm lắc đầu thở dài, muốn làm cho đầu óc hỗn loạn của mình tỉnh táo lại. Được rồi!! Cho dù cô vẫn là xử nữ, cho dù cô cũng sắp ba mươi tuổi, cho dù đã thật lâu không có bạn trai, thậm chí cũng chưa từng tiếp xúc thân mật rồi hôn môi linh tinh nhưng cũng đâu đến mức là mơ mộng xuân chứ?

Càng khoa trương hơn là, cô không biết người đàn ông trong giấc mơ đó rốt cuộc là ai nữa, khiến cho hắn,…. “Dừng lại!!! Không nên suy nghĩ nữa..Đó chỉ là một giấc mơ.. chỉ là một giấc mơ thôi..” Kiều Dĩ Hạm không ngừng nói những lời này để thuyết phục chính mình. Đúng vậy!! Đó chỉ là một giấc mơ, làm gì có chuyện trong giấc mộng đó chứ, nhất định là vì hôm nay buổi gặp mặt không thuận lợi, mà cô cũng đã rất lâu rồi không có bạn trai. Đúng vậy!! Nhất định là như vậy!!. Tìm được lí do có thể thuyết phục chính mình, Kiều Dĩ Hạm nhịn không được mà thả lỏng tâm tình, sau đó ra khỏi chăn, uống nước, làm cho bản thân tỉnh táo rồi tiếp tục đi ngủ. Xuống giường cô nháy mắt đứng yên tại chỗ, hạ thân dính ngấy khó chịu, nhắc nhở cô là di chứng của giấc mộng kia, làm cho cô nhịn không được thấp rủa một tiếng : “Đáng chết !! Cái gì mà mộng xuân vô ngân chứ, đều là gạt người mà”.

Thứ hai đi làm, tất cả mọi người tinh thần đều có vẻ không tốt, đợi chút chỉ cần tưởng tượng ra phải đối mặt với những con số rườm rà nhàm chán, lại làm cho người ta cạn kiệt sức lực mà, hơn nữa các tổ trưởng lại như ma nữ làm cho người ta muốn tránh xa. Vì thế, phòng uống trà chính là chỗ lánh nạn tốt nhất, cũng là địa điểm tốt nhất để một nhóm người nói chuyện phiếm.

“Các cô có thấy hôm nay sắc mặt chủ nhiệm kém hơn mọi ngày không?” Một OFFICE LADY bưng tách cà phê đưa ra quan sát gần đây của mình.

“Đúng vậy, nghe cô nói vậy tôi cũng thấy có cảm giác đó”

“Cô lần trước vì báo sai số liệu nên mới cảm thấy thế đúng không?”, trong đó một OFFICE LADY trêu chọc khiến cho cả phòng trà tràn ngập tiếng cười.

“Không phải như vậy đâu” Bị cả nhóm trêu đùa nhưng vẫn không cho là như vậy “Các cô không biết là gần đây chủ nhiệm rất hay ngẩn người sao? Hơn nữa có đôi khi bộ dạng đó thật đáng yêu”

“Không phải là chủ nhiệm có bạn trai chứ?”

“Không có khả năng!! Làm sao có thể như vậy chứ?

Đúng vậy đó! Làm sao có thể? Chủ nhiệm của các cô được xưng là chủ nhiệm mặt đen mà. Mặt giống như bảng đen mỗi ngày ngoài hai màu trắng đen thì không hề nhìn thấy màu khác, tóc cũng búi lại có nề nếp, sắc mặt giống như chỉ có một biểu cảm, ánh mắt lạnh lùng, không cần nói cũng khiến các cô cả nam lẫn nữ đều lùi lại vài bước, phụ nữ như vậy làm sao có bạn trai được chứ?

Một trận cười mỉa mai, nguyên nhân là khi nhắc tới đề tài đó đều biết không thú vị nên đã chuyển sang thảo luận về đề tài khác

“Đúng rồi, các cô đã xem Tạp chí hoa quả lần này chưa? Trên đó có giới thiệu một cửa hàng rất đặc sắc, nghe nói là chuyên giải đáp những giấc mộng, hơn nữa là rất chuẩn, tôi rất muốn đi xem thử một chút” Một OFFICE LADY mở ra tạp chí xong hưng phấn mà nói

“Giải mộng? Nghe qua cũng rất thú vị”

Nhất thời một trận ồn ào, những cô gái nhỏ ngồi xem báo nhất thời không chú ý tới khi họ đang thảo luận vấn đề thì đã có một người đi tới phòng trà.

“Bản báo cáo của phòng kế hoạch lát nữa đã chuẩn bị xong rồi?”

Thanh âm kia không lạnh lùng thậm chí còn rất ôn hòa, nhưng là từ Kiều Dĩ Hạm nói ra chính là có cảm giác nghiêm túc, ngay lập tức khiến cho một đám trẻ OFFICE LADY sợ tới mức ngay cả tạp chí rơi trên đất cũng quên, cười gượng vài tiếng rồi ngay lập tức tản ra như ong vỡ tổ, trở lại chỗ ngồi của chính mình. Lắc lắc đầu, Kiều Dĩ Hạm đối với những lời thảo luận vừa rồi vô cùng lơ đễnh, cầm cốc chuẩn bị pha một tách cà phê nhắc nhở chính mình, cô bây giờ rất cần một ly cà phê đậm để làm thoải mái tinh thần mình. Khóe mắt không tự giác nhìn lên phía trên của cuốn tạp chí, vấn đề mà họ vừa thảo luận nhất thời rơi vào trong đầu cô, khiến cô có chút giật mình nhặt quyển tạp chí lên nhìn chỗ “ Bạn có thấy vấn đề trong giấc mơ phức tạp không? Bạn có muốn biết bí mật trong giấc mơ là gì không? Vậy bạn nhất định phải đến Hoa mộng quán một lần, chủ quán sẽ chờ bạn đến”

Không thể phủ nhận là đoạn quảng cáo trên đã tác động đến lòng của cô, Kiều Dĩ Hạm [....'>. Tuy rằng mơ là chuyện rất bình thường, nhưng chỉ nghĩ đến nội dung trong giấc mơ, cô không thể duy trì bình tĩnh hoặc duy trì vẻ mặt nghiêm túc mãi được, cô thật sự không nghĩ đến sẽ bị cảnh trong giấc mơ kia làm phiền. Mấy ngày sau đó khi trở về, mỗi khi trời tối, cô đều bị dây dưa trong giấc mơ đó, có đôi khi thì bắt đầu ở giữa có đôi khi lại bắt đầu từ đầu, có đôi khi còn lại là……. Lắc đầu, Kiều Dĩ Hạm không nghĩ tới những cảnh trong giấc mơ kia sẽ ảnh hưởng đến cảm giác ban ngày của cô

Ngón tay xiết chặt lấy quyển tạp chí vô tội kia,Kiều Dĩ Hạm hít một hơi thật sâu, lộ ra vẻ mặt kiên định, quyết định một việc trọng đại. Coi như là bị lừa cũng được, đi xem vậy. Có lẽ cái Hoa mộng quán kia có thể giải đáp được những phức tạp trong giấc mơ của cô, cô có thể tìm lại giấc ngủ yên bình mỗi đêm, tiếp tục làm việc cố gắng lên.

Tan tầm, trước con mắt kinh ngạc của mọi người, Kiều Dĩ Hãm đi tới cửa lớn của công ty rồi bắt một chiếc taxi. “Đến địa chỉ này” – Rút ra quyển tạp chí, vội vàng đưa tới một tờ, Kiều Dĩ Hạm trực tiếp đem bản đồ cùng địa chỉ chỉ chỗ tài xế. Tài xế gật đầu không dám nhiều lời, nhấn mạnh chân ga đi thẳng tới địa chỉ mà cô đưa. Chỉ một lát sau, bất thình lình chiếc xe dừng lại khiến cho cô va vào chỗ ngồi đằng trước, cô đau quá hừ một tiếng nhưng cố nhịn xuống rồi rất nhanh liền thanh toán tiền rồi xuống xe. Tài xế nhanh chóng lái xe đi chỉ để lại một mình Kiều Dĩ Hạm, xem ra thật không có dũng khí, đứng trước cửa hàng bói toán kia mà cô do dự không dám vào. Vốn là từ khi xuất phát đã hạ quyết tâm, nhưng khi đến cô chỉ có thể tự lừa mình là đến để giải đáp thắc mắc trong giấc mơ, thân thể không hiểu sao lại có chỗ không thoải mái. Nhưng mà giấc mộng kia đã khiến cho cuộc sống của cô trở nên vô cùng phức tạp, ngay tại thời điểm cô đang do dự không biết có nên vào hay không thì đột nhiên cửa lớn Hoa mộng quán mở ra, phía sau truyền đến một giọng nữ thanh thúy “Đến đây rồi thì mau vào đi, tôi cũng không có thói quen ra cửa đón khách đâu”

Kiều Dĩ Hạm bị âm thanh kia làm cho giật mình, ngẩng đầu nhìn về hướng cửa nhưng không có thấy ai ở nơi đó, chỉ thấy một con mèo lười ngồi ngay ngắn ở cửa liếm móng vuốt của mình rồi nhìn cô bằng ánh mắt trong trẻo. Đột nhiên, cô cảm thấy có lẽ hôm nay quyết định đến giải mộng là không đúng, bởi vì cửa hàng quỷ dị này làm cho cô không tự chủ được muốn tránh xa

Chỉ là, mặc dù nghĩ như vậy nhưng cô giống như không tự chủ được ý thức, cứ như vậy hướng cửa đi đến……Trong nháy mắt cô đi đến cửa, cửa mở ra, một con mèo đen nhẹ nhàng dừng bước, vẫy đuôi đi đến trước mặt cô. “Đi theo trăng tàn đi thôi” – Giọng nói thanh thúy đó lại vang lên. Cau mày, Kiều Dĩ Hạm mới phát hiện cho dù cô không muốn làm như vậy nhưng căn phòng quỷ dị đó lại làm cho cô không thể không làm như vậy. Cô đi theo con mèo đen đó vào một căn phòng, căn phòng không giống như trong tưởng tượng của cô đều là một màu đen, cũng không có một vũ nữ cùng quả cầu thủy tinh ra vẻ thần bí, chỉ có một cô gái trẻ ước chừng hai mươi tuổi. Căn phòng sáng ngời bởi phong cách trang trí truyền thống, trên bàn không có quả cầu thủy tinh mà chỉ có một giá đồ cổ bằng sứ tinh xảo, còn có một tách hồng trà nóng

“Ngồi đi” – Cô gái trẻ cười nói.

Lần này Kiều Dĩ Hạm rốt cuộc có thể khống chế hành động của bản thân, cô nghiêm túc đứng nhìn cô gái trẻ tuổi trước mặt.

“Không cần, tôi nghĩ tôi đứng là được rồi” Ngồi tại căn phòng quỷ dị này sao, trừ phi cô điên rồi.

Cô gái cũng không có phản ứng gì quá lớn, chỉ tao nhã dùng hồng trà : “Tùy cô!! Nếu chân cô không sợ mỏi, đúng rồi tên của tôi là Toa Lena”

Bổ sung xong câu nói giống như tự giới thiệu, Toa Lena mỉm cười “ Được rồi tôi đã giới thiệu xong, cô cũng có thể nói về vấn đề phức tạp trong giấc mơ của cô rồi đó”

“Thực ra hiện tại tôi không muốn nói” Chính xác là căn phòng cùng cô gái trẻ tuổi này đều làm cho cô có cảm giác quỷ dị, cô hiện tại rất muốn bỏ chạy ra ngoài, hoàn toàn không nghĩ đến sẽ đem những cảnh trong giấc mơ nói cho bất kì một ai.

Che miệng cười khanh khách vài tiếng,Toa Lena xem xét Kiều Dĩ Hạm: “Tôi đoán, giấc mộng của cô rất xấu hổ khiến cho cô không dám nói đúng không? Tôi lại đoán đó không phải là giấc mộng nóng bỏng triền miên chứ?”

Suy đoán chính xác khiến cho Kiều Dĩ Hạm mặt trắng xanh, càng chứng minh cho suy đoán của Toa Lena là không hề lầm.

“Thật ra không có gì phải xấu hổ đâu, đàn ông và phụ nữ đều giống nhau, cho dù là mộng xuân cũng rất bình thường”Toa Lena không biết sống chết tiếp tục nói.

Sắc mặt Kiều Dĩ Hạm chuyển từ trắng sang hồng, sau đó từ đáy lòng dâng lên một cơn tức giận. Chết tiệt!! Vì sao cô lại đứng ở chỗ này nghe những lời nói không chừng ngay cả bạn trai cũng không nói với bạn gái những lời nói ẩu như vậy, nói cho cô phụ nữ cũng sẽ có dục vọng?

“Như vậy đã tức giận sao? Xem ra cô còn phải tập luyện tu dưỡng” Toa Lena không tiếp tục kích thích Kiều Dĩ Hạm, cô phất phất tay, Kiều Dĩ Hạm liền tự động ngồi xuống, thậm chí còn chủ động dùng hồng trà.

“Đến đây đi, đầu tiên nói cho tôi biết giấc mộng này của cô đã bao lâu rồi?” Toa Lena khẽ cười đứng đắn hỏi.

“Một tuần rồi” Cho dù là tâm không cam tình không nguyện nhưng cô vẫn ngoan ngoãn trả lời.

Tuy rằng rất không muốn thừa nhận, nhưng mà ở trong căn phòng cùng cô gái rất cổ quái này, cô hiện tại tốt nhất nên phối hợp một chút, cô cũng không nghĩ ngay cả năng lực nói chuyện cũng bị khống chế.

“Một tuần…” Trầm ngâm một lúc, Toa Lena tiếp tục hỏi : “Vậy cô có thấy rõ khuôn mặt người đàn ông kia không?”

“Nếu thấy…Tôi sẽ không tìm đến cô”

Nếu không cô ít nhất cũng có thể biết là chính mình phát xuân với ai, cố tình để một tuần trôi qua nhưng vẫn đều không thấy gì.

“Đối với vần đề này, cô có cảm thấy hình như mỗi lần nằm mộng, bề ngoài cùng dáng người của người kia ngày càng chân thật hay không?”

Hồi tưởng lại những cảnh trong giấc mơ đó, Kiều Dĩ Hạm cảm thấy hoảng sợ, bởi vì thật sự đều giống như lời mà Toa Lena nói, gần đây hình dáng của người đàn ông đó cô đều có thể cảm giác được, ngoài gương mặt anh ta.

Xem sắc mặt của cô, Toa Lena biết mình đã nói đúng, cô lộ ra một nụ cười khẽ: “Người đàn ông kia có quan hệ rất sâu sắc với cô, hơn nữa anh ta rất nhanh sẽ xuất hiện”

“Quan hệ rất sâu sắc” Kiều Dĩ Hạm khó hiểu nhíu mày hỏi.

“Đúng vậy, chỉ là cô phải cẩn thận, người đàn ông này không đơn giản, anh ta sẽ không dễ dàng lộ ra diện mạo thật của mình, đại biểu cho anh ta có một bộ mặt không muốn người ta biết, cô phải cẩn thận, nếu như không muốn bị cuốn vào chuyện tình cảm phiền toái” Giống như một lời tiên đoán, Toa Lena nghiêm túc dặn dò.

“Phiền toái?” Tại sao người trong giấc mộng đó lại mang lại phiền toái cho cô? Sao càng nói lại càng li kỳ vậy?

“Đúng vậy, chính là phiền toái” Loại đàn ông đó, gặp phải đều rước lấy phiền toái.

Những lời nói hoang đường này chỉ làm cho Kiều Dĩ Hạm cảm thấy nhất định là do cô bởi vì giấc ngủ không đủ nên mới có thể rước lấy phiền toái, mà hiện tại cô cũng không kiên nhẫn nữa.

“Thật xin lỗi, những lời nói liên quan đến những việc không có thật đó tôi cũng không muốn biết, tôi chỉ muốn biết cô có biện pháp gì có thể làm cho tôi không mơ lại giấc mơ quái quỷ đó nữa được không?” Tuy lời nói là như vậy nhưng trong lòng cô cũng không có nhiều hy vọng.

“A!!Tất nhiên là có biện pháp” Nếu không Hoa Mộng Quán này chẳng phải là giả sao?

“Chẳng qua, cô xác định muốn vậy sao? Mỗi ngày buổi tối đều có một người đàn ông mạnh mẽ làm bạn, loại giấc mơ này không phải là ai cũng có….”

Cắn răng, Kiều Dĩ Hạm kiên định trả lời: “Tôi xác định!! Lập tức làm cho tôi không thấy giấc mộng đó nữa mà là một giấc ngủ thật tốt, hiện tại tôi rất cần”

“Được rồi, tôi sẽ giúp cô” Toa Lena nhợt nhạt tươi cười gợi lên một chút thần bí: “Nhưng đừng quên những lời tôi đã nói, hãy cẩn thận người đàn ông đó, hắn cũng không phải đối tượng dễ chọc đến, hơn nữa sắp tới hắn sẽ xuất hiện trong cuộc sống của cô”

Sau đó, Toa Lena còn nói thêm một chút gì đó, Kiều Dĩ Hạm cũng không có nghe rõ ràng, chỉ cảm thấy nhiều ngày chưa được ngủ nên rất mệt mỏi, làm cho mí mắt của cô tựa như không thể chống đỡ.

Rèm cửa sổ màu trắng nhẹ nhàng lung lay bởi gió đêm, Toa Lena chậm rãi đứng dậy, trìu mến nhìn Kiều Dĩ Hạm ngủ say trên ghế, gọi con mèo đen lớn mang một chiếc chăn mỏng lại đắp lên trên cho cô.

Dưới ánh trăng, Toa Lena dùng những âm thanh mềm nhẹ thôi miên quanh quẩn bên tai Kiều dĩ Hạm đang ngủ say

“Đừng bao giờ không tin những lời tiên đoán về cảnh trong mơ đó, bởi vì khi người kia xuất hiện trong cuộc sống của cô, cô sẽ nhận ra hắn ngay lập tức, hơn nữa…” Hai người sẽ yêu nhau.

Chương 3: Chương 2

CHƯƠNG 2

Sáng sớm tỉnh lại, đã lâu không được ngủ say làm cho tinh thần Kiều Dĩ Hạm thoải mái. Hiệu suất công việc rất cao, chẳng những xử lí xong thông báo trong một tuần lễ rồi đưa cho các ngành khác, thậm chí còn thoải mái nhìn chằm chằm cấp dưới vài nhóm OFFICE LADY muốn đánh nhau để tìm ra những sai lầm nhỏ. Tiến độ công việc hoàn thành đúng hạn, làm cho cô có được tâm tình tốt hiếm có, trên khuôn mặt bình thường không dễ dàng biểu lộ cảm xúc thậm chí còn xuất hiện nụ cười nhẹ, tuy rằng tươi cười kia nhàn nhạt dường như không có

Bước chân nhẹ nhàng, Kiều Dĩ Hạm đi vào phòng rửa mặt hóa trang lại, Kiều Dĩ Hạm tính sửa sang lại trang phục trước giờ trưa họp hội nghị định kì, thuận tiện sáng sớm chuẩn bị công tác nghỉ ngơi một chút.

Nhưng vừa mới bước vào phòng hóa trang nữ, cô lùi lại nhìn thấy một người đàn ông cao to một cẳng chân cao giẫm lên cái thang đang ở trước bóng đèn.

Lúc này, Kiều Dĩ Hạm nhất thời sững sờ, không biết là nên đi ra ngoài trước hay vẫn là ở lại chất vấn người đàn ông này vì sao lại xuất hiện ở đây?

Bất quá do dự trong nháy mắt đã làm cho hắn phát hiện ra cô, hắn hướng cô gật đầu, chào hỏi.

“Thật có lỗi, tôi là công nhân mới của phòng tổng vụ, tôi nhận được thông báo nơi này hình như bị hỏng bóng đèn rồi.” Hắn thấy cô đang theo dõi hắn vì vậy vội vàng giới thiệu: “Tên tôi là Uông Đông Nam, Uông của vùng nước lớn, Đông Nam chính là hướng đông nam trong phương hướng đó, ngoài ra, tôi thật sự không phải biến thái, tiểu thư không cần nhìn tôi chằm chằm như vậy”

Kiều Dĩ Hạm căn bản không nghe thấy hắn rốt cuộc đang nói gì, cô nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cười tươi đang muốn làm dịu đi không khí kia. Điều này sao có thể? Người đàn ông này….Chính là người đàn ông trong giấc mộng của cô. Nhất thời tất cả những hình ảnh trong mộng hiện lên rất nhanh giống như ngựa phi, chỉ là lần này khuôn mặt mà cô không thấy rõ lắm kia giờ đã hiện ra rất rõ ràng.

Ông trời!! Đây là chuyện gì vậy? Đang trêu đùa cô sao? Ngay tại thời điểm cô cảm thấy có thể tìm lại được giấc ngủ yên ổn trong cuộc sống, người làm chô cô thấy phức tạp trong mộng thế nhưng rõ ràng đang đứng trước mặt cô, xuất hiện ở trong cuộc sống của cô.

Đây là mơ sao? Hay lại là một trò đùa ác độc nào đó?

Phụ nữ bình thường nhìn hắn chỉ có ba loại phản ứng : Một là vô cùng chán ghét chỉ kém cầm khăn tay xua hắn ra xa. Một là xem hắn như người qua đường Giáp. Loại cuối cùng là những người phụ nữ háo sắc nhào vào hắn như hổ đói. Chứ chưa bao giờ thấy có người bị hắn dọa thành như vậy, thậm chí sắc mặt còn trắng bệch đứng im tại chỗ

Quay đầu dùng gương xem mặt mình, nhìn phải nhìn trái, tất cả đều rất bình thường, hắn cũng không hề đột nhiên biến thành quái nhân, thậm chí vẻ tươi cười đều bình dị gần gũi, vì sao vị tiểu thư này lại nhìn hắn giống như là nhìn quỷ vậy

Đột nhiên trong đầu hắn hình thành ý nghĩ trêu đùa cô, hắn liền đi đến trước mặt cô, giọng đầy trêu đùa nói nhỏ bên tai cô: “ Nếu không nhanh tỉnh tôi sẽ hôn cô đó”

Hôn? Con mắt Kiều Dĩ Hạm trợn trừng nhìn hắn. Thần kinh rốt cuộc đã hiểu những lời trêu đùa cố ý của hắn, vội vàng lùi lại vài bước, nắm chặt áo mình, giống như sợ sau đó hắn sẽ tiến lên vậy.

“Tiểu thư, lúc nãy tôi chỉ đùa chút thôi…” Uông Đông Nam thấy cô bị dọa thành như vậy hơi áy náy lập tức giải thích.

“Anh tránh ra!! Tốt nhất là cách tôi ba bước, không, vẫn là năm bước thì tốt hơn” Kiều Dĩ Hạm căn bản là không muốn biết hắn đang nói gì, tự động phòng bị khiến cho cô thật giống một con nhím.

Uông Đông Nam nhất thời không biết nói gì, nhưng vẫn là thu lại này nọ, sau đó tới gần cô, kết quả đổi lấy phản ứng hoảng sợ của cô. “Anh…anh…anh… Anh không được tới gần đây, hiện tại là ban ngày ban mặt, anh…” Đột nhiên hoảng sợ khiến cho cô ngay cả bình tĩnh ngày thường đều quên mất

Hắn đi tới, cô lùi lại phía sau, cuối cùng lùi đến bức tường, đôi mắt to hoảng sợ nhìn hắn, búi tóc rối loạn, kính mắt cũng chảy xuống mũi, giống như là một động vật nhỏ giãy dụa.

Tuy rằng trêu đùa con gái như vậy không phải hứng thú của hắn, nhưng là với cô gái ngay cả tên cũng không biết này, tâm tình Uông Đông Nam chợt nổi lên ý muốn trêu đùa.

Hắn dùng cánh tay vây quanh cô, hơi thở nam tính khiến người ta không thể bỏ qua. Ngón tay thô ráp lướt qua khuôn mặt cô, đem kính mắt của cô đẩy lên, sau đó thuận tay vuốt lại sợi tóc đang chảy xuống của cô, cuối cùng cúi đầu ở bên tai cô nói: “Tôi không biết tên của tiểu thư, tuy rằng rất muốn như mong muốn của cô là không tới gần cô nhưng cô lại đứng ở cửa, không cho tôi qua, chẳng lẽ muốn tôi trèo cửa sổ ra ngoài sao?”

Nói xong, hắn buông tay cô ra, trên mặt cười nhẹ, mang theo vài thứ gì đó rồi ra ngoài, sau đó mới cất tiếng cười to, làm cho Kiều Dĩ Hạm ở lại phòng hóa trang vừa thẹn lại vừa tức. Chẳng lẽ, ngày hôm qua ở quán giải mộng đó, những điều cô gái ấy nói đều là sự thật sao? Cô cùng hắn sẽ có quan hệ gì chứ?

AAAAAAAAAAAAA!!!! Không thể nào

Bảy quản lý của phòng hành chính tổng hợp ở trong văn phòng, Uông Đông Nam cà lơ phất phơ cầm thông báo báo cáo công tác mấy ngày nay ở công ty.

“Đại khái là như vậy, về phần mục tiêu trọng điểm, mấy ngày nay tôi đã thu nhỏ lại phạm vi đi tìm, tóm lại là trước thời hạn tôi sẽ đem chúng giao cho mọi người”

Giọng nói từ đầu kia điện thoại của hắn vang lên không vui, không giận hỏi: “Lão đại, nghe giọng nói của anh cao hứng hơn lúc bình thường, sẽ không phải là trêu chọc được cô gái nào chứ?”

“Haha. Cậu đoán rất đúng, bất quá cũng không phải là tôi trêu chọc.” Nghĩ đến mấy hôm trước ở phòng hóa trang nữ gặp cô gái thú vị kia, Uông Đông Nam nhịn không được khẽ nở nụ cười.

“Lão đại, cấp trên muốn tôi chuyển tới anh mấy câu – tóm lại việc của anh cần phải làm xong, sau đó muốn tìm bạn giường là tùy ý anh!! Chính là chỉ cần phân biệt được công và tư là được rồi.” Lời cảnh cáo nói rất bình thản, một chút uy hiếp cũng không có.

Ngả ngớn huýt sáo, Uông Đông Nam trả lời một cách không đứng đắn: “Biết!! Có lần nào mà tôi không hoàn thành tốt nhiệm vụ không? Phụ nữ cùng công việc tôi phân biệt rất rõ ràng.”

“Tốt”

“Cứ như vậy, có tin tức cùng manh mối gì tôi sẽ liên lạc với anh.”

Uông Đông Nam tắt máy, sau đó chọn vài dụng cụ bóng đèn muốn đổi mới rồi huýt sáo đi ra ngoài, căn bản không phát hiện ra có người đang ở mặt sau cái giá, không dám phát ra tiếng thở.

Tay cầm một bóng đèn nhỏ, Kiều Dĩ Hạm xác định hắn đã đi rất xa, mới dám thở từng ngụm từng ngụm, thuận tiện bình tĩnh lại bởi vì lúc đó khẩn trương quá mà trái tim hoảng sợ.

Vừa rồi… Hắn vừa mới nói những lời nói đó là có ý gì?

Cô muốn lên tiếng báo trước, cô cũng không phải muốn trốn ở đây nghe lén hắn nói chuyện, chính là bởi vì không nghĩ lại gặp hắn ở đây. Cô muốn sửa chữa bóng đèn trong v

văn phòng nên đi tới nơi này lấy dụng cụ, không nghĩ tới vừa mới vào không bao lâu thì hắn cũng vào theo, mà cô lúc đó không biết vì sao lại

chột dạ tránh ở mặt sau cái giá, mới có thể nghe được một đoạn hội thoại khiến người ta hoài nghi.

Không thể trách cô đa nghi quá nặng, nếu là điện thoại bình thường, tại sao phải lén lút trốn ở nơi này nói? Hơn nữa hắn nói chuyện cũng cười, không giống lời nói của một thợ điện, những lời nói ái muội kia nghe qua rất giống gián điệp kinh tế. Hắn nhất định có một mặt không muốn người khác biết, cô phải cẩn thận, nếu không muốn bị cuốn vào những chuyện phiền toái đó.

Đột nhiên, lời giải giấc mộng của cô gái cổ quái kia xuất hiện trong đầu cô, cùng với những suy đoán vừa rồi của mình, khiến cho Kiều Dĩ Hạm đổ mồ hôi lạnh nghĩ: “Không, không thể nào? Gặp một gián điệp kinh tế chính là cô đã gặp rắc rối rồi, cô nghĩ, rắc rối của cô sẽ cực kì lớn.”

Còn không nghĩ đến sẽ đối diện với người đàn ông trong giấc mộng cổ quái đó gây cho cô liên tiếp sợ hãi cũng nghi ngờ, Kiều Dĩ Hạm cũng đã muốn phát điên. Bắt đầu từ ngày đó, chỉ cần là thời gian đi làm, mặc kệ là cô đi đến đâu, đều không cẩn thận cùng hắn không hẹn mà gặp. Càng làm cho cô cảm thấy phức tạp là……diện mạo cực đàn ông của tay thợ điện này, khiến cô cho dù ngoan ngoãn tránh ở trong văn phòng, vẫn nghe thấy cấp dưới của mình nói chuyện về anh chàng thợ điện đó làm độc hại lỗ tai cô.

Tệ nhất là, sáng nay trong hội nghị, vẻ mặt tổng giám đốc nghiêm túc nói: “Gần đây công ty có vài dự án thất bại bởi đối thủ cạnh tranh với chênh lệch rất nhỏ, chúng ta không thể không lo lắng về việc công ty đã có gián điệp xâm nhập, các trưởng bộ phận cần chú ý nhiều hơn về các ngành tư vấn an toàn, nếu phát hiện những nhân viên khả nghi, nhất là bộ phận tài vụ của Kiều chủ nhiệm cần cẩn thận một chút.”

Câu cuối cùng của tổng giám đốc, nháy mắt khiến cho các trưởng bộ phận đều hướng về phía Kiều Dĩ Hạm, khiến cho cô chỉ có thể đứng im tại chỗ, liều mạng gật đầu, trong đầu lại nhịn không được mà thầm rủa.

Các ngành khác thì không đề cập tới, vì sao chỉ nhắc tới bộ phận tài vụ? Chẳng lẽ tổng giám đốc phát hiện ra gì sao?

Không có khả năng! Ngươi hiện tại là dọa chính mình thôi, tổng giám đốc không có khả năng biết đến giấc mơ của ngươi còn có cả câu chuyện hoang đường đó!!! Cô nói với chính mình như vậy, cho nên tổng giám đốc đương nhiên cũng sẽ không biết. Kì thật cô không phát hiện được người nào có thể tình nghi là gián điệp kinh tế.

Kiều Dĩ Hạm lắc lắc đầu, đem những ý đồ vừa mới nghĩ trong đầu quên đi, lạnh lùng bưng lên một tách cafe, còn chưa vào cửa, vài tiếng cao vút thét chói tai cùng với bóng người đi vào văn phòng, thiếu chút nữa khiến cho cô phun cafe ra. Vì sao….vì sao hắn lại xuất hiện ở đây? Mắt to kinh ngạc trừng hắn, Kiều Dĩ Hạm nhìn đến trung tâm phát ra tiếng thét chói tai.

“Anh Uông……, không nghĩ tới là anh thật sự tới đây” Phụ trách Tiểu Trinh trong mắt chỉ kém không thể biểu hiện tình yêu.

“Không có gì, đến kiểm tra xem có vấn đề gì không là công việc của tôi.” Uông Đông Nam lơ đễnh cười cười, lúc này hắn cười tiêu sái lại mê hoặc những tiểu nữ sinh ở lại văn phòng dùng cơm.

Thợ điện trêu hoa ghẹo nguyệt thì có gì phải thét chói tai vậy chứ? Kiều Dĩ Hạm mắt lạnh lùng nhìn hắn, vẻ mặt hắn thật không đứng đắn, trong lòng nhịn không được mà thầm nghĩ.

Hắn bên nói chuyện, bên kiểm tra. Rõ ràng tháng trước hắn mới tới phòng hành chính tổng hợp đổi bóng đèn, điều hòa rồi mà. Vây quanh bên cạnh lại là một đám tiểu nữ sinh líu ríu, Kiều Dĩ Hạm không biết tại sao lại cảm thấy không thể chịu đựng được. Thật đúng là trêu hoa ghẹo nguyệt!! Hắn không có nghề nghiệp đạo đức sao? Làm gián điệp không phải nên nói ít sao? Nói nhiều như vậy, bị phát hiện cũng chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi…Kiều Dĩ Hạm vô tình không hề hay biết ý thức của mình bắt đầu quan tâm đến hắn.

Mà tinh thần bị mọi người làm cho không rõ, Uông Đông Nam bế tắc không chuyên tâm trả lời những câu hỏi bên cạnh, đồ điện trên tay cũng không quan tâm nữa, con ngươi đen thâm thúy cẩn thận nhìn về chỗ ngồi tận cùng bên trong văn phòng, thủy chung nhìn cô gái của hắn không dám ngẩng đầu.

Cô gái này thật sự đả kích được lòng tự tin của hắn. Từ sau ngày đó, ở trong công ty cơ hội mà bọn họ gặp nhau luôn được hắn tạo ra dưới tình huống “không hẹn mà gặp”. Tần suất cơ hội gặp nhau mỗi ngày đều nhiều vô số, nhưng cô đối với hắn chính là nhìn như không thấy, nếu không bày ra bộ mặt xa cách lạnh lùng, cũng là trốn hắn giống như trốn kẻ thù.

Chẳng lẽ trước đây…..hắn đã đắc tội với cô sao? Thôi quên đi, Uông Đông Nam không muốn tiếp tục dùng đầu để suy nghĩ vấn đề này, bởi vì cô gái kia thừa dịp lúc người đông mà chuồn ra ngoài, mà hắn cũng không muốn làm cho vấn đề này thêm phức tạp.

“Nơi này không có vấn đề gì, các tiểu thư, tôi đi đến phòng khác đây.” Thu hồi dụng cụ, Uông Đông Nam cười nói, nhưng tầm mắt lại gắt gao đi theo cái bóng muốn đi ở cửa. Muốn chạy sao? Cũng phải xem là có thoát được đuổi bắt của hắn hay không?

Các cô gái bắt đầu phát ra những âm thanh không vui, tiếc hận, nhưng cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn thân ảnh cao ngất cường tráng trước mặt kia rời đi. Đương nhiên không có ai chú ý tới đồng thời lúc đó ngay tại cửa một bóng dáng lấy tốc độ cực nhanh rời đi, cũng không có ai chú ý tới vị trí ngồi của Kiều chủ nhiệm đột nhiên cũng không thấy ai. Chạy thẳng đến tầng cao nhất luôn luôn không có người, Kiều Dĩ Hạm mới nhẹ nhàng thở ra, dựa vào lan can thở phì phò.

“Kiều Chủ nhiệm, chạy nhanh như vậy là do nhìn thấy quỷ sao?” Một âm thanh trầm thấp nam tính, lười biếng của người đàn ông trong giấc mộng của cô vang lên, khiến cho cô nhất thời rét run, lông tơ dựng thẳng lên.

“Lần đầu tiên chúng ta gặp mặt thật là đặc biệt nha… ít nhất bây giờ cũng có thể làm bạn tốt….không nghĩ đến Kiều chủ nhiệm cứ nhìn thấy tôi là bỏ chạy khiến cho lòng tự trọng yếu ớt của tôi bị tổn thương nha.”

Nói xong, Uông Đông Nam đem cô xoay lại, làm cho cô đối mặt với hắn. Chạy? Hừ! Xem cô có thể chạy đi đâu. “Vị tiên sinh này, tôi không biết anh, anh như vậy tôi có thể…. tôi có thể buộc anh tội quấy rối tình dục.” Vươn tay đặt trên vòm ngực quá mức gần của hắn, Kiều Dĩ Hạm nuốt nuốt nước miếng, thật vất vả mới nói xong.

Nam nhân thối!!! Đã nói chuyện thì thôi, có nhất thiết phải dựa gần như vậy không? Hắn chạy nhanh nên thân thể truyền đến nhiệt độ, trên người hắn lại không có mồ hôi, cho dù vừa mới chạy gấp như vậy nhưng trên người hắn vẫn có một mùi hương tự nhiên.

“Nếu tôi nhớ không lầm thì lần trước tôi đã nói tên tôi là Uông Đông Nam, lần đầu tiên chúng ta gặp nhau tôi cũng đã giới thiệu qua, nhưng khi đó cô bởi vì quá mức mê muội thân thể tôi nên đã không chú ý nghe tôi giới thiệu.” Uông Đông Nam cười vô lại, tay nhỏ bé của cô đang để trên lồng ngực ngày càng dích tới gần cô.

Thân thể 2 người gần như không còn khoảng cách, nếu không phải tay cô vẫn đang liều mạng chống cự thì lúc này cô cùng hắn đã sớm chặt chẽ không có nửa phần khe hở.

Cô ngẩng mạnh đầu lớn tiếng phủ nhận: ” Ai thèm nhỏ dãi thân thể của anh?

Môi đỏ mọng vừa mới mở lớn đảo qua gần má hắn, da thịt lần lượt thay đổi cảm xúc khiến cho hai người đồng thời sửng sốt, nhất là Kiều Dĩ Hạm ý thức được hai người vừa mới thân mật đụng chạm, hai má đột nhiên ửng hồng, toàn thân cứng ngắc không dám lộn xộn.

Dù sao ở phương diện này, kinh nghiệm của hắn so với cô vẫn hơn nhiều lắm, lập tức liền khôi phục tinh thần, dùng lời nói ái muội sát bên tai cô: ” Tôi chỉ đang nói bâng quơ thôi….tôi vừa nãy có nói ba chữ “thèm nhỏ dãi” sao? Đây mới chính là ý tưởng của cô, cô…….. thèm nhỏ dãi thân thể của tôi sao?

Sóng nhiệt lại một lần nữa xâm nhập Kiều Dĩ Hạm khiến cho khuôn mặt cô đỏ bừng, cô xấu hổ không biết nên nói gì mới tốt, nhất là cô đột nhiên ý thức được bọn họ không biết tự khi nào đã gắt gao thân mật, mà bộ vị nam tính xấu hổ của hắn để ngay trên bụng cô.

“Anh…….anh không thể tránh ra một chút được sao?” Ngay cả nói chuyện Kiều Dĩ Hạm cũng có chút lắp bắp, toàn bộ khí thế đều rất yếu ớt.

Hắn tựa gần như vậy, toàn bộ đều như giấc mơ. Cô nhớ đến cảnh tượng : hơi thở nóng rực của hắn phun lên da thịt cô, ngón tay thô ráp lướt qua lưng cảm giác run rẩy. Chỉ là hồi tưởng nhưng đã làm chohai chân cô bủn rủn, cơ hồ không thể đứng nổi.

Đáng giận!! Hắn không thể thu lại một chút morphine sao?

Kiều Dĩ Hạm suy nghĩ lùi lại từng bước, lại bị lan can phía sau cản trở, cô chỉ có thể ôm hy vọng rời khỏi tầng cao nhất.

Uông Đông Nam nhìn ra ý tưởng của cô, đáy mắt hiện lên tinh quang, cả người cản trở tầm mắt của cô, khóe môi gợi lên nụ cười xấu xa đánh gãy hy vọng cuối cùng: “Kiều Chủ Nhiệm không phải cô lại muốn chạy trốn đấy chứ?”

“Không có” Phủ nhận rất nhanh, ngược lại làm cho người ta cảm thấy mình đang chột dạ. Hai người khẩn trương giằng co làm cho Kiều Dĩ Hạm cảm thấy miệng khô, lưỡi khô, bất chấp trên môi còn có son, nhịn không được liếm liếm môi, ý đồ làm cho môi mình giảm bớt khô khốc.

Mắt hắn thâm trầm, gợi lên giọng nói trầm thấp: ” Không có? Nhưng mà tôi cảm nhận được không phải là như vậy, Kiều chủ nhiệm, tôi có thể biết tôi đã đắc tội gì với cô không? Nếu không……mỗi lần gặp tôi cô đều bỏ chạy, còn không thì chính là lộ ra vẻ mặt chán ghét?”

“Có…có sao?” Trên cái trán trơn bóng là những giọt mồ hôi lạnh, Kiều Dĩ Hạm nhăn nhó phủ nhận.

Cảm giác của hắn cũng quá nhạy cảm nha, cô luôn cố gắng làm bộ như không có gì, thế nhưng hắn vẫn biết cô đang trốn hắn sao?

“Kiều chủ nhiệm, trợn mắt nói dối là thói quen của cô sao?”

“Ai trợn mắt nói dối? Không được vu khống người khác.”

“Phải không? Tuần trước khi tôi ở phòng họp tiếp đón, cô lại làm như không thấy cố ý chạy đi, chẳng lẽ đó là ảo giác sao? Còn có, buổi chiều thứ năm, tôi gặp cô ở phòng trà, cô lập tức trốn vào toalet, còn trốn những 30 phút, chẳng lẽ cô cũng muốn nói đó là ảo giác của tôi sao?”

Từng mục một lên án, còn có chính xác thời gian địa điểm, làm cho Kiều Dĩ Hạm không thể phản bác, đôi mắt đằng sau cặp kính lộ ra vẻ xấu hổ.

“Cho nên đó không phải là ảo giác, tôi rất muốn biết tại sao cô lại chán ghét tôi như vậy? Chán ghét hắn? Kiều Dĩ Hạm cũng không dám khẳng định cảm giác này với hắn. Ngay từ đầu ấn tượng đối với hắn chỉ có những hình ảnh hai người không ngừng triền miên như lửa nóng, độ ấm trên người hắn, hắn tràn ngập trong cảm giác của cô, đều làm cho cô tâm phiền ý loạn không biết nên làm thế nào cho phải.

Mà khi hắn chân chính xuất hiện trong cuộc sống của cô, bên tai thỉnh thoảng lại nghe những lời đồn về hắn, đôi lúc lại thấy thân ảnh của hắn vác theo thùng dụng cụ đi lại trong công ty, cho dù cô không ngừng thuyết phục chính mình hắn rất có khả năng là gián điệp kinh tế, hơn nữa hắn cũng không phải mẫu người cô thích, nhưng cô không cách nào phủ nhận hình ảnh của hắn bắt đầu thường xuyên xuất hiện trong tâm trí mình.

Như vậy là chán ghét sao? Hay là cô không muốn thừa nhận chính mình đã có chút rung động với hắn.

Không! Không thể nào! Kiều Dĩ Hạm lắc mạnh đầu, sợ hãi bởi những ý tưởng trong đầu.

“Kiều chủ nhiệm, tôi muốn cô cho tôi đáp án, khó khăn như vậy sao?”

Thanh âm liên tiếp của hắn làm rối tung lý trí của cô, cô bị buộc phải bình tĩnh trước sự hấp dẫn đang bắn ra bốn phía của hắn.

Bộ dáng trấn tĩnh, cặp mắt cách thấu kính lạnh lẽo nhìn hắn: “Không có, không có lí do gì hết, tôi chỉ là cảm thấy không quen tiếp xúc với những người như anh nên muốn tránh, chẳng lẽ không được sao?”

Uông Đông Nam buồn cười nhìn ra bộ dáng bình tĩnh của cô, nhịn không được muốn trêu đùa: “Không có thói quen với những loại người này? Kiều chủ nhiệm, tôi không biết loại người này rốt cuộc là dạng gì, thế nhưng lại làm cho cô chán ghét thế như?”

“Hỏi….hỏi nhiều như vậy làm gì chứ? Chẳng lẽ tôi không có tự do chán ghét người khác sao?” Lấy cớ bị vạch trần, cô xấu hổ trở mặt.

“Đương nhiên là có.” Uông Đông Nam sắc mặt nghiêm túc: “Tôi đối với cô cũng chỉ là theo đuổi người trong lòng.”

Người trong lòng? Là ai? Lòng của cô đột nhiên nhảy nhót.

“Đương nhiên, loại chuyện này không cần nói với tôi, một chút quan hệ cũng không liên quan tới tôi.” Kiều Dĩ Hạm mạnh miệng nói xong.

“Làm sao lại không có quan hệ được chứ? Bởi vì người tôi muốn theo đuổi chính là cô.”

“Theo đuổi tôi.” Cô không dám tin hô to ra tiếng.

Ánh mắt thưởng thức của hắn chắc là không giống người bình thường, hắn không phát hiện cô không chỉ cá tính giống trẻ con, bề ngoài lại giống một bà lão có chồng sao? Bản thân cô đều bị những người trong nhà ghét bỏ, hắn thế nhưng lại muốn theo đuổi cô sao? Hắn không phải là đầu óc không bình thường chứ?

Nhìn cô rất giống như bị cái gì đó dọa, ngược lại khiến hắn càng cảm thấy thích thú: “Tôi muốn theo đuổi cô, có gì kỳ quái sao?”

“Anh đi ra ngoài kéo bừa một người hỏi xem, họ sẽ nói anh điên rồi, anh có biết lời anh mới nói có bao nhiêu kì quái không.” Kiều Dĩ Hạm không thể tin nhìn chằm chằm hắn, môi đỏ rất nhanh mở ra khép lại, nói rõ hắn vừa rồi có bao nhiêu sai lầm.

Từ trước đến nay, cô luôn hướng đến chủ trương phụ nữ có tự tin chính là đẹp, cho nên cô đối với bề ngoài không coi trọng lắm, đối với những lời bàn tán của người khác cũng không để ý, nhưng không có nghĩa là cô không biết bản thân có bao nhiêu “phục cổ” cùng không thú vị.

Cho dù cô không muốn tự hạ thấp chính mình, nhưng để có thể thoát khỏi ánh mắt xấu xa của hắn, cô có thể ủy khuất một chút cũng không sao.

Hít một hơi thật sâu, Kiều Dĩ Hạm muốn dùng hòa bình để thuyết phục hắn: “Vị tiên sinh này……”

“Kêu tiên sinh rất mới lạ, nhưng gọi tôi là tiểu Nam cũng không sao.” Uông Đông Nam nhiệt tình đánh gãy lời nói của cô.

Hắn không để ý nhưng cô để ý! Hơn nữa gọi là gì, tiểu Nam hử? Cũng không phải gọi đứa nhỏ nha! Đợi chút……lạc đề.

Mặc kệ lời dư thừa của hắn, Kiều Dĩ Hạm tiếp tục nói: “Nếu thị lực anh có vấn đề, tôi sẵn sàng bỏ tiền giúp anh có một bộ kính mắt, hơn nữa tôi cũng không ngại nhắc nhở anh, bề ngoài của tôi không sánh kịp một người luôn được rất nhiều người yêu thích như anh”

“Cho nên sao?”

A! Cô gái này nghĩ chỉ như vậy là có thể đánh mất hứng thú của hắn đối với cô sao? Vậy thì cô quá coi thường hắn rồi, cũng có thể nói là cô căn bản không hề biết những thói hư tật xấu của đàn ông rồi.

Càng là không có được, hắn càng muốn!

Cho nên sao? Người này thế nhưng nói với cô “cho nên sao”? Kiều Dĩ Hạm chịu đựng muốn hét lên, mắt trừng mắt hắn.

Uông Đông Nam như trước vô lại cười cười, bàn tay như cái quạt hương bồ lướt qua khuôn mặt mềm mại của cô, rước lấy một tiếng kháng nghị nhỏ, rồi sau đó lại lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai lấy mắt kính của cô và kẹp tóc cố định.

“Anh làm cái gì thế hả?” Động tác của hắn khiến cho cô hét lên sợ hãi, nhưng cả người bị hắn ôm trong lòng nên chỉ có thể chịu đựng không dám phản kháng, để tay hắn tùy ý tác quái.

Mái tóc đen vì mất đi kẹp tóc cố định mà trong nháy mắt rơi ra dừng lại ở phía sau tai cô, vòng quanh khuôn mặt mềm mại đáng yêu, mất đi kính mắt che lấp con ngươi đen, đôi mắt vì mất đi thấu kính bày ra vẻ quyến rũ, làm cho trên mặt Uông Đông Nam nhịn không được xẹt qua một tia kinh diễm.

Tầm mắt hắn làm càn không ngừng xem xét cô, làm cho cả người cô không thoải mái, quên cả bình tĩnh hướng hắn hét to: “Anh nhìn cái gì? Còn không mau trả kính lại cho tôi”

“Trả lại cho cô? Cô nói là cái kính mắt xấu xí này sao?” Uông Đông Nam khiêu khích mang kính mắt đưa lên cao, không cho cô lấy lại, không để ý trong phút chốc cái kính đã bị lấy đi.

Chương 4: Chương 3

Chương 3

Thực sự không phải hắn muốn nói, phong cách hoài cổ xưa lắc xưa lơ gì đó, không chỉ có không được thưởng thức, lại còn lớn hơn tuổi thật làm tổn thương ánh mắt của hắn, đừng nói là cô, hắn thật muốn đem thứ quỷ này ném vào thùng rác.

“Cho dù nó có xấu thế nào cũng không liên quan đến anh.” Người đàn ông này làm gián điệp kinh tế chẳng những không biết khiêm tốn mà còn như gà mẹ vậy, ngay cả người ta mang kính mắt gì cũng để ý.

Khiêm tốn! Khiêm tốn! Chẳng lẽ hắn muốn làm giá đi trước không ai nói với hắn nguyên tắc này sao?

“Không, quan hệ rất lớn.” Uông Đông Nam gợi lên một nụ cười xấu xa, cúi đầu, hơi thở ấm áp phun thẳng lên da thịt cô, làm cho cô nhịn không được muốn chạy trốn.

Nhưng cô lại trốn không thoát, bởi vì cô không chỉ bị gắt gao giữ lại, thậm chí không biết từ khi nào cả người mình đều bị hắn hơi hơi ôm lấy, nhìn thẳng vào hắn: “Anh nói bậy bạ cái gì đó?”

“Tôi nói bậy bạ sao?” Nói xong hắn thừa cơ hôn trộm đôi môi đỏ mọng của cô “Em xem, lúc hôn môi không có gì cản trở, cảm giác không tiện hơn sao?”

Tiện cho ai? Rõ ràng chỉ tiện cho hắn.

“Anh….” Cô hổn hển, muốn mắng cũng không biết nên mắng thế nào, muốn đánh nhau cũng không biết hạ thủ ra sao.

Hắn thật sự là vô lại mà! Cô lớn như vậy nhưng lại chưa thấy ai vô lại như hắn.

Cô vô cùng tức giận, mặt đỏ ửng, càng lộ ra vẻ quyến rũ, câu dẫn Uông Đông Nam, đối mặt với giai nhân tức giận, Uông Đông Nam không sợ chết mà còn trộm hương lần thứ hai.

Ma sát đôi môi đỏ mọng của cô, làm cho hắn càng thêm muốn tiến vào trực tiếp khiêu khích răng lưỡi cô, làm càn ở trong miệng cô, cướp đoạt ngọt ngào.

Hắn đúng là nghĩ cô không phản kháng cam chịu ngoan ngoãn mặc hắn muốn làm gì thì làm sao? Kiều Dĩ Hạm nhắm mắt lại không để cho nụ hôn nồng nhiệt của hắn mê hoặc.

Miệng cắn, chân đạp, quả nhiên hắn vì đau mà buông ra, để cho cô thuận lợi lợi dụng thời gian mà tránh thoát.

Cô giống như là đề phòng vậy, rất nhanh rời khỏi hắn, tránh xa hắn ba mét, chỉ sợ khoảng cách quá gần lại khiến cho bản thân lâm vào hoàn cảnh không thế nhúc nhích, phản kháng.

Nói thật ra, cô thật sự không nghĩ lại cùng hắn dây dưa, nhất là phát sinh quá quan hệ đồng nghiệp.

Liếm liếm môi bị cô cắn nát, Uông Đông Nam lơ đễnh nhìn Kiều Dĩ Hạm, nhưng trong mắt lại đầy vẻ hứng thú, cô gái này thật thú vị.

Nếu như trước đây bởi vì cô gái nhỏ này có hành vi đặc biệt mà muốn trêu trọc, thì hiện tại hắn muốn nhiều hơn, bởi vì….thân mình cao ngạo, tính tình quật cường, thực sự rất phù hợp với khẩu vị của hắn.

“Tóm lại Uông….Uông tiên sinh….” Cô cảnh giác nhìn hắn.

“Gọi tôi là Đông Nam, hoặc là Đông, hoặc là Nam tùy em gọi, chính là không được gọi tôi là Uông Đông Nam hay Uông tiên sinh”.

Hắn thích thú đi tới một bước, quả nhiên thấy cô nắm lấy khóa cửa phía sau muốn rời đi: “Chúng ta đều đã như vậy….” Hắn ám chỉ môi mình.

Ông trời! Thật là buồn cười, cô hiện tại giống như là con mèo nhỏ bị kinh sợ, cả người đều dựng lên, thật là đáng yêu!

“Câm miệng” Cô xấu hổ hét to, “Uông tiên sinh, tôi nghĩ chúng ta nói chuyện không có chung nhận thức, cho nên sau này gặp lại, anh đi đường anh, chúng ta không cần cố tình chạm mặt….Không! Không cần gặp luôn.” Nói xong, cô ngay cả nhìn cũng không nhìn trực tiếp bỏ chạy.

Hắn sửng sốt, nhìn cô đạp giày cao gót bộ dáng chạy như điên, chậm rãi tiêu hóa những lời nói của cô.

Thoáng chốc, tiếng cười phóng đãng vang vọng trong không gian, hắn thậm chí khom người cười rất lâu không thể dừng được.

Ông trời! Sao cô lại có thể đáng yêu như vậy?

Chẳng qua, cô tưởng muốn tránh nguyện vọng của hắn, hắn là không có khả năng cho cô toại nguyện.

Bởi vì cô liên tục ở trước mặt hắn hiện ra vẻ mặt đáng yêu, không thể nghi ngờ giống như một miếng thịt thơm ngon treo lơ lửng trước mặt báo săn, muốn hắn không tiến tới đuổi theo sao?

Đúng không? Kiều chủ nhiêm đáng yêu của tôi.

Thật vất vả cũng chờ được đến lúc tan tầm, sau khi trải qua một ngày sợ hãi, hiện tại Kiều Dĩ Hạm nghĩ nên trở về nhà, ăn xong bữa tối, sau đó tắm rửa, sau đó lại chạy thật nhanh đi ngủ.

Đinh!Vẻ mặt duy trì không thay đổi nhưng vẫn không giấu được mệt mỏi, Kiều Dĩ Hạm bước đi về phía cổng chính công ty.

Vừ mới ra khỏi cửa, một thân ảnh cuồng vọng cùng chiếc xe máy kiêu ngạo đứng trước cổng công ty, chẳng những hấp dẫn nhân viên tan tầm mà còn hấp dẫn người qua đường quay đầu nhìn xem.

Nhưng Kiều Dĩ Hạm không cảm thấy lạ giống những người khác, cô chỉ cảm thấy phiền phức, hơn nữa bắt đầu cảm thấy huyệt thái dương co rút đau đớn.

Lại là hắn! Đi m

Thông Tin
Lượt Xem : 962
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN