--> Giá Lại Có Một Người Như Em - game1s.com

Giá Lại Có Một Người Như Em

Chương 1

Hóa ra yêu một người lại có thể là chuyện trong nháy mắt!

Nguyễn Ân thỉnh thoảng lại nghĩ, có phải ai cũng có lúc như vậy, vô tình nhấp môi một loại rượu lạ để rồi nghiện? Có thể là vì mùi vị ngon, có thể là vì slogan kinh điển, nhưng cũng có thể chẳng vì lý do gì cả, chỉ đơn giản là thích thôi! Tình cảm của cô đối với Cố Tây Lương cũng vậy! Ngay từ cái nhìn đầu tiên, cô đã mù quáng trao tình cảm cho anh, đã vội vàng nhận định anh chính là mục tiêu trong sinh mệnh của mình, cô tin tưởng tuyệt đối điều đó.

Nhìn chằm chằm vào khuôn mặt trang điểm xinh đẹp trong gương, Nguyễn Ân cảm thấy bộ phần khó chịu. Xưa nay cô vốn quen để mặt mộc ra đường, giờ bị nhân viên hóa trang to son trát phấn, làn da trắng bóc như tờ giấy, hàng lông mày tự nhiên cũng bị cắt xén thành hình lá liễu, trên trán là chiếc vương miện được ghép bởi chín viên ngọc trai tròn nhỏ đồng bộ với sợi dây chuyền trên cổ.

Về phần trang phục. Nguyễn Ân cúi đầu nhìn chiếc váy cưới hơi rộng, cô nhíu mày.

Giọng nói của Lục Thành đột ngột vang lên trên đỉnh đầu cô: “Cô Nguyễn, hôn lễ sắp bắt đầu rồi, cậu chủ hỏi cô đã chuẩn bị xong chưa?”

Nguyễn Ân quay đầu lại, mím môi, một lúc lâu sau mới nhỏ nhẹ nói: “Có thể đi được rồi!”. Không hiểu sao cô đã thấy trong ánh mắt của Lục Thành hiện lên sự thương hại, ảo giác ư?

Hôn lễ ngoài trời được tổ chức vô cùng long trọng. Hai bên thảm đỏ là hàng hoa diên vĩ màu tím xanh. Nguyễn Ân đã từng đọc được trên mạng, loài hoa này là hiện thân của sự thiêng liêng. Cô nhìn Cố Tây Lương trong bộ comple màu trắng đứng ngay dưới bục mục sư, trước mặt khách quý, anh vươn tay về phía cô. Trong lòng Nguyễn Ân tràn đầy hạnh phúc, bao nhiêu bất an và thấp thỏm thoáng chốc tiêu tan.

Anh ấy anh tuấn quá! Cô thầm xuýt xoa. Vốn định dùng từ “đẹp trai” để miêu tả nhưng lại chợt thấy không chuẩn xác. Ánh mắt anh long lanh, mặt mày như hoa, mấy từ này lại có phần khoa trương. Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng cô vẫn dùng từ “anh tuấn” để định nghĩa. Dường như tất cả quần áo đều là dựa theo cơ thể anh mà may thành, tất cả mọi vật đều là vì anh mà tồn tại. Tin tức ngày mai có lẽ sẽ mang dòng tít Chim sẻ hóa phượng hoàng …

Nhưng mà, như thế thì có sao, Nguyễn Ân nghĩ, người ngoài đánh giá thế nào cũng không thể khiến cô từ bỏ cơ hội được kết hôn với anh. Dẫu rằng mãi sau này cô mới hiểu, đó chẳng qua chỉ là một vai diễn mà bản thân mình tự hão huyền mơ tưởng tới mà thôi.

Cô nhớ rõ khi cô và Cố Tây Lương gặp nhau, mới là ba tháng trước.

Cô bạn Hòa Tuyết sinh nhật hai mốt tuổi cũng vừa lúc hai người tốt nghiệp đại học. Ông Hòa yêu thương con gái, nhất định bắt Hòa Tuyết phải về nhà tổ chức tiệc sinh nhật đầy đủ cả gia đình, sau đó còn tặng một tấm thẻ tín dụng để cô mời bạn bè đi chơi. Hòa Tuyết tính tình sôi nổi, cuộc sống an nhàn từ nhỏ đã được nuôi dưỡng trở thành một cô tiểu thư đúng nghĩa, thế nên bạn bè của cô không nhiều, người để giãi bày tâm sự chỉ có một. Có lẽ do trưởng thành trong cô nhi viện nên Nguyễn Ân luôn đối xử với mọi người hòa nhã và nhường nhịn, vừa khéo bù trừ tính cách với Hòa Tuyết, hai người chơi với nhau khá vui vẻ. Nguyễn Ân bị Hòa Tuyết lôi đi quán bar, chính xác mà nói là một câu lạc bộ tư nhân tên là Bách Liên, ở đây không có khiêu vũ, không có tiếng nhạc ồn ào náo nhiệt như những nơi khác, nhưng không gian lại lộ rõ vẻ xa hoa.

Nguyễn Ân cẩn thận bám lấy tay Hòa Tuyết, sợ mình bị lạc trong cái nơi như mê cung này. Cô tìm một vị trí khuất ngồi xuống. Bồi bàn được đào tạo chuyên nghiệp đi tới, thân thiện hỏi hai cô muốn uống gì. Nguyễn Ân gọi hai tách hồng trà, nhưng Hòa Tuyết lại không vừa ý: “Đừng! Chẳng mấy khi được xa xỉ, xin cậu đừng làm phụ lòng bộ trang phục xinh đẹp hôm nay của tớ!”

Hòa Tuyết cởi áo khoác ngoài, Nguyễn Ân bây giờ mới chú ý tới chiếc váy liền thân ngắn ngủn của cô nàng, đằng sau còn hở một khoảng rộng để lộ sống lưng quyến rũ hoàn toàn không hợp với tuổi.

Nguyễn Ân trừng mắt, bờ môi mấp máy.

Hòa Tuyết có vẻ rất thích phản ứng của cô lúc này, không nói gì thêm, tự mình quay sang yêu cầu bồi bàn đổi hồng trà thành rainbow nồng độ thấp, sau đó nói với Nguyễn Ân mình đi toilet một lúc. Nguyễn Ân bối rối đang định đi theo thì bị Hòa Tuyết cự tuyệt.

“Tớ không biết WC ở đâu, còn phải đi tìm đã, cậu cứ ngồi ở đây, kéo cậu đi đông đi tây tớ cũng sợ lắm!”

Cảm thấy Hòa Tuyết nói có lý, Nguyễn Ân lại ngồi xuống, quan sát xung quanh. Đúng là không thuộc cùng một thế giới, chỉ với cái phí vào cửa thôi đã đủ để dọa Nguyễn Ân sợ phát khiếp, ngay cả một người bình thường vung tay quá trán như Hòa Tuyết cũng phải chép miệng. Dùng lời của cô ấy mà nói thì cái này chính là hai cực xã hội phân hóa nghiêm trọng, kẻ giàu thì giàu đến mức muốn lên trời hái đào tiên với uống sữa ngọc cũng được, kẻ bần hàn thì bần đến mức phải giẫm lên cả tự tôn của mình chỉ vì ba bữa cơm mỗi ngày.

Đang chìm đắm trong suy nghĩ, Nguyễn Ân đột nhiên bị một tiếng thét chói tai làm cho giật mình. Cô quay đầu lại thì thấy Hòa Tuyết đang bị một tên đàn ông say khướt dồn vào góc tường ngoài hành lang quầy bar. Hòa đại tiểu thư làm sao có thể chịu nổi sự đãi ngộ đặc biệt ấy? Nhận ra giãy giụa vô tác dụng, Hòa Tuyết liền nhấc chân tháo chiếc gày co gót ra nện vào đầu tên say rượu. Hắn gục xuống, khi mấy người đàn ông khác lao tới, cô mới biết mình gây ra đại họa.

Tên say rượu kia tỉnh táo lại một chút, ý thức được chuyện vừa xảy ra, hắn ta lập tức vơ lấy chai rượu trên quầy ba ném về phía Hòa Tuyết. Nguyễn Ân lao tới theo phản xạ.

Chai rượu vang lên một âm thanh, Nguyễn Ân chỉ cảm nhận được một dòng chất lỏng hòa lẫn vào rượu chảy từ trên đỉnh đầu mình xuống, cô còn đang định hỏi Hòa Tuyết có sao không nhưng vừa há miệng thì thấy choáng váng, cơ thể mềm nhũn ngã nhào xuống. Xung quanh kinh hãi hét lên một tiếng rồi lập tức khôi phục lại bộ dạng bình thản ban đầu, mọi người tỏ ra rất thờ ơ, lạnh nhạt, dường như chuyện vừa xảy ra là rất đỗi bình thường.

Nguyễn Ân nghe Hòa Tuyết gọi tên mình, còn có người đàn ông ở đằng sau hùng hùng hổ hổ lao tới. Cô loáng thoáng cảm nhận được có người đi qua mình, vô thức giơ tay ra tóm lấy ống quần của một người đàn ông. Đối phương dừng chân, dùng sức gạt ra. Nguyễn Ân không nhìn rõ mặt anh ta, nhưng thấy anh ta có ý cự tuyệt, cô liền vội giơ cả hai tay ra ôm lấy chân anh ta, khăng khăng không chịu buông. Nguyễn Ân rất sợ, vô cùng siwh, dường như cô đang gặp phải một cơn bão, anh ta chính là cảng trú ngụ duy nhất của cô, nếu cô đi ra ngoài, sống chết chỉ còn là khoảng cách mong manh.

“Cầu xin anh!”

Liều mạng một câu cuối cùng, rồi Nguyễn Ân ngất lịm.

Cố Tây Lương nhìn cô gái bất tỉnh nhân sự dưới chân mình, cô ta đã hôn mê rồi mà bàn tay vẫn còn chưa buông chân anh. Cô gái khoác tay đi cùng anh bĩu môi bất mãn nhưng không dám ho he nửa lời. Mạc Bắc đứng bên cạnh lên tiếng: “Ha ha… Cậu Cố của chúng ta đúng là lạnh lùng như dao!”

Cố Tây Lương nhếch miệng không đáp. Anh không phải hiệp sĩ, cũng không có hứng thú làm anh hùng, nhúng tay vào chuyện thiên hạ trước nay không phải tác phong của anh. Trên hành lang âm u, chỉ có một ánh đèn vàng bọt đủ để tỏa sáng xung quanh chính nó, đã mờ ảo lại càng thêm mờ ảo…

Anh cúi người, cố gắng gỡ đôi tay ương ngạnh kia ra. Nhìn gần anh mới thấy rõ bộ dạng của Nguyễn Ân. Anh từng gặp ngàn vạn người có mái tóc giống người đó, có đôi mắt giống người đó, như so về thần sắc thì không ai giống được đến như cô gái này. Nếu như không có nốt ruồi nhỏ nơi khóe mắt kia, thì đích xác sẽ là cùng khuôn mặt. Mạc Bắc nhìn theo nhất thời cũng kinh hoàng hô lên một tiếng.

Thời trẻ, ai cũng từng có một người yêu. Cho dù bạn là ai, cao quý hay bần tiện, cô gái kia vẫn luôn ở đó, mọc rễ ăn sâu, bão lũ càn quét cũng không thể che lấp, không thể tiêu hủy…

Cố Tây Lương tựa như chớp mắt đưa ra quyết định, anh quên bẵng cô gái đi bên cạnh, bế xốc Nguyễn Ân đi ra phía cửa. Trên đường gặp quản lý của câu lạc bộ Mạnh Phàm, một người khá nhạy cảm, anh ra vừa trông thấy sắc mặt u ám của Cố Tây Lương liền vội vàng tiến tới hỏi có cần chuẩn bị xe đưa cô gái kia tới bệnh viện hay không. Cố Tây Lương lạnh lùng gật đầu rồi lập tức rời đi. Mạc Bắc tròn mắt kinh ngạc, tiếng thét chói tai của Hòa Tuyết lôi anh ta trở về thực tại. Anh ta thản nhiên dùng ngón trỏ gõ lưng người đàn ông vừa gây sự kia, nhưng lại nhận được câu chửi của đối phương: “Mẹ kiếp! Cút ngay!”

Mạc Bắc tỏ ra bất cần đời, được lắm, vừa hay đã lâu chưa được bận động gân cốt. Anh ta nheo mắt chuẩn bị xuất chiêu, chợt có một đám người xông ra, nhìn qua biết tỏng là báo vệ của câu lạc bộ, tên nào tên ấy cao to lực lưỡng hạ đòn xuống tên gây chuyện và đồng bọn. Mạnh Phàm cũng lao tới tặng cho hắn ta một cước.

“Ngay cả Mạc công tử mà mày cũng dám động vào à? Mắt chó của mày chột rồi à?”

Dẹp loạn xong xuôi, nhìn thấy cô gái ngồi bệt dưới đất kia vẫn còn sợ hãi đến nỗi không có ý định đứng lên, Mạc Bắc đột nhiên nhiệt tình, giơ tay đỡ cô gái dậy, không ngờ lại bị đối phương gạt phăng đi. Anh buồn bực, có cô gái nào mà không mong chờ anh để mắt tới?

“Này em gái, có hiểu thế nào là báo đáp ân tình không hả? Bản thiếu gia đây không phải lưu manh nhé, hơn nữa còn là ân nhân của cô em đấy!”

Hòa Tuyết tự mình bám tay lên quầy bar đứng dậy, quay sang Mạc Bắc “hừ” lạnh một tiếng khinh miệt. Cô nhớ rõ vừa rồi lúc Nguyễn Ân ngất xỉu, anh ra còn tỏ ra hào hứng như xem kịch vui, nói mấy câu đùa giỡn với người đàn ông vừa đưa Nguyễn Ân đi.

“Nếu thật sự muốn cứu thì đã cứu từ lâu rồi! Trong mắt tôi, anh cũng chẳng khác gì đám lưu manh kia!”

Mạc Bắc cứng họng, hoàn toàn không ngờ cô gái vóc dáng nhỏ nhắn như vậy mà mắng người hung hãn như thế.

Không đợi đối phương kịp phản ứng, Hòa Tuyết đã trừng mắt lườm Mạc Bắc một cái rồi chạy biến đi như cơn gió, thậm chí còn không kịp chỉnh trang lại quần áo xộc xệch của mình. Cô chạy ra ngoài cửa thì gặp ngay một chiếc taxi vừa trả khách, lập tức mở cửa chui vào, đang tính lấy điện thoại ra gọi cho Nguyễn Ân mới phát hiện mình đánh rơi túi trong câu lạc bộ.

Lúc Nguyễn Ân tỉnh lại đã là năm giờ sáng. Hai bên thái dương đau nhức, cố gắng chắp nối những hình ảnh rời rạc trong đầu, cô mới nhớ đã xảy ra chuyện gì. Nguyễn Ân quan sát xung quanh, có lẽ đây là bệnh viện, không thấy Hòa Tuyết đâu. Cô ngồi dậy, cuống quýt tốc chăn xuống giường. Lúc ấy, Cố Tây Lương mở cửa đi vào, ánh mắt hai người chạm nhau, họ nhìn chằm chằm đối phương.

Cố Tây Lương trầm mặc. Sao lại trùng hợp đến thế, ngay cả vẻ mặt ngạc nhiên cũng giống nhau…

Nguyễn Ân có chút ngây người. Một người đàn ông có khí lực lớn đến vậy, mới chỉ đứng trước mặt cô thôi mà tựa như thần linh xuất hiện, thế giới cơ hồ như chỉ còn lại duy nhất mình người ấy.

Nguyễn Ân chợt cảm thấy trái tim đập liên hồi. Cô biết ngoại hình của mình không đến nỗi xấu, trước đây cũng từng có nhiều người thích cô, chỉ có điều cô có chút bài xích kiểu tấn công theo đuổi này. Dự định tương lai của cô là sau khi có một công việc ổn định, mới suy nghĩ tới việc lập gia đình. Cô thuộc tuýp người phụ nữ truyền thống, có những chuyện rất cố chấp. Vậy mà lúc này, người đàn ông trước mặt cô chẳng cần làm gì, gần như bất động nhìn cô hơn mười giây mà cô có cảm giác như rơi vào tay giặc.

Giống như khi còn bé, cô được viện trưởng đưa đi chơi trong công viên, nhìn ngoài cổng có bác bán kẹo hồ lô đang cắm xiên đỏ mọng lên cái tay rơm, lần đầu tiên cô nũng nịu vòi vĩnh vị viện trưởng luôn yêu thương mình: “Dì Văn, con muốn một xiên, con muốn một xiên! Lần này thôi được không, lần sau con không đòi nữa!”

Sau đó, đi qua chỗ này cô vẫn bị kẹo hồ lô mê hoặc, nhưng không quên lời hửa của mình, nên chỉ có thể liếm bờ môi khô khốc hồi tưởng lại hương vị chua chua ngọt ngọt kia.

Đó là cảm giác mà Nguyễn Ân không tài nào dứt bỏ được, giống như lúc này đối mặt với Cố Tây Lương, niềm yêu thích từ đáy lòng thức dậy.

Cố Tây Lương thu lại ánh nhìn, không quên lướt qua vẻ kinh ngạc xen lẫn vui mừng trong đôi mắt và hai gò má ửng hồng của cô. Anh thong thả bước tới, đặt bình cháo mà Lục Thành vừa mua lên tủ đầu giường bệnh, sau đó kéo Nguyễn Ân vẫn còn đứng chết trân lên giường. Anh đỡ cô rất nhẹ nhàng, sợ làm cô đau. Nguyễn Ân hoàn toàn không ý thức được người đang kéo mình là một người xa lạ, thậm chí còn ngoan ngoãn trở về vị trí cũ, mặc cho anh xúc từng thìa cháo đưa lên miệng mình, lắng nghe giọng nói đầy sức quyến rũ của anh.

“Cố Tây Lương, chiếu cố, phương Tây, lương bạc[*'>”

[*'> Lương bạc: lạnh lùng, vô tình. (Mọi chú thích trong tác phẩm đều của người dịch).

Anh ta đang tự giới thiệu mình ư? Như thế có quá kiệm lời không?

Cố Tây Lương? Chẳng trách Nguyễn Ân nhìn lại cảm thấy quen quen. Hóa ra là thần thoại ngay trên trang bìa của Business Week[*'>? Thế nhưng có ai lại dùng hai chữ “lương bạc” để giới thiệu về mình bao giờ chứ? Nguyễn Ân bật cười học theo anh ta: “Nguyễn Ân, Nguyễn Linh Ngọc[*'>, ân huệ”.

[*'> – Business Week: tên chính thức là Bloomberg Businessweek, một tờ tạp chí ra hàng tuần của Mỹ được thành lập năm 1929

- Nguyễn Linh Ngọc (1910-1935): Một trong những ngôi sao nổi tiếng nhất Trung Quốc của thập niên 1930.

Cố Tây Lương ngẩn người, tay khựng lại, chăm chú nhìn khuôn mặt cô. Nguyễn Ân cho rằng đối phương đang nghĩ mình quá đường đột, liền im miệng. Bầu không khí bỗng trở nên lạ lùng. Một lúc sau Nguyễn Ân chợt nhớ tới Hòa Tuyết mới mở miệng hỏi.

“Tôi…”

“Vết thương ngoài không nghiêm trọng nhưng bác sĩ nói não cô bị chấn động nhẹ, tốt nhất ở lại viện theo dõi một ngày!”

“Cô ấy…”

“Bạn của cô về nhà an toàn rồi.”

“Anh…”

“Chúng ta hẹn hò được không?”

Nguyễn Ân vốn đơn thuần và không biết che giấu cảm xúc, ở trước mặt người khác cô gần như trở thành trong suốt, mỗi cử chỉ hành động đều dễ dàng để lộ tâm trạng, đặc biệt là với một người tinh tế và sáng suốt như Cố Tây Lương.

Câu cuối cùng của Nguyễn Ân là “cảm ơn” nhưng còn chưa kịp nói đã bị câu nói kia của Cố Tây Lương làm cho tắc nghẹn lại trong cổ họng.

Chúng ta hẹn hò được không?

Đương nhiên là được!

“Nhất kiến chung tình chính là đây!” Nguyễn Ân viết vào nhật ký của mình câu ấy, còn vẽ thêm một khuôn mặt cười đáng yêu.

Ở hôn lễ, phần lớn khách mời đều là bạn bè và đối tác làm ăn của Cố Tây Lương. Nguyễn Ân không có bà con ruột thịt, chỉ mời Hòa Tuyết làm phù dâu cho mình. Hòa Tuyết hoàn toàn không ngờ vừa tốt nghiệp đại học mà cô bạn thân đã vội vã chui vào nấm mồ hôn nhân, nhất là khi Nguyễn Ân trước giờ vẫn luôn một mình, hơn nữa cô ấy lại hoàn toàn cam tâm tình nguyện. Hòa Tuyết vô cùng khó hiểu, nhưng sau đó lại bị những lời của Nguyễn Ân làm cho rớt quai hàm: “Hóa ra yêu một người lại có thể là chuyện trong nháy mắt!”

Ban đầu, Nguyễn Ân cũng muốn mời các em nhỏ và vú nuôi trong cô nhi viện tới dự đám cưới của mình nhưng sợ Cố Tây Lương không đồng ý nên không nhắc tới. Không ngờ lúc này, đôi kim đồng ngọc nữ đi sau nâng vạt váy cho mình lại là Đồng Đồng và A Bạch của cô nhi viện, viện trưởng đứng bên cạnh, vẻ mặt tràn ngập yêu thương, thận trọng đặt bàn tay cô vào tay Cố Tây Lương. Nguyễn Ân thoáng cái đã hoe đỏ viền mắt.

Chủ trì hôn lễ làm theo đúng nghi thức, lên tiếng hỏi câu đã quá quen thuộc nhưng vô cùng thiêng liêng: “Cố tiên sinh, anh có đồng ý cưới tiểu thư Nguyễn Ân làm vợ? Sống cùng cô ấy theo những điều Kinh Thánh răn dạy, trước mặt thần linh cùng cô ấy kết duyên? Yêu thương cô ấy, an ủi cô ấy, bảo vệ cô ấy, yêu cô ấy như yêu chính bản thân mình? Bất luận là ốm đau hay khỏe mạnh, bần cùng hay giàu sang, sẽ mãi trung trinh với cô ấy đến khi lìa xa thế gian này?”

Cố Tây Lương do dự mấy giây mới đáp: “Yes, I do!”

“Nguyễn tiểu thư, cô có đồng ý cưới tiên sinh Cố Tây Lương làm chồng? Sống cùng anh ấy theo những điều Kinh Thánh răn dạy, trước mặt thần linh cùng anh ấy kết duyên? Yêu thương anh ấy, an ủi anh ấy, bảo vệ anh ấy, yêu anh ấy như yêu chính bản thân mình? Bất luận là ốm đau hay khỏe mạnh, bần cùng hay giàu sang, sẽ mãi trung trinh với anh ấy đến khi lìa xa thế gian này?”

Suýt nữa Nguyễn Ân bóp nát cả bó hoa nhỏ trong tay, cô cố gắng kìm né cơn kích động, khẽ đáp liên hồi: “Tôi đồng ý. I do. I do!”

Tiếng cười và những tràng pháo tay chúc mừng tràn ngập hội trường. Toàn bộ khách sạn loang loáng ánh đèn nháy, tạo cảm giác vô cùng náo nhiệt.

Cố Tây Lương và Nguyễn Ân đi tới các bàn chúc rượu. Mạc Bắc dẫn đầu khuấy động không khí. Bình thường Cố Tây Lương nói chuyện luôn khiến Mạc Bắc bị dồn vào chân tường, trong công việc lại trở thành kỳ đà cản mũi, nẫng tay trên rất nhiều vụ làm ăn béo bở của công ty Mạc Bắc, khiến anh ta bị cha ruột mình mắng vì sao con trai ông không phải là Cố Tây Lương. Mỗi khi nghĩ đến điều đó, Mạc Bắc đều cảm thấy uất hận trong lòng, lần này dù có nói thế nào anh ta nhất quyết phải gỡ bỏ cục hận ấy.

Ngẩng đầu lên, nhìn thấy khuôn mặt Nguyễn Ân, Mạc Bắc vẫn không tránh khỏi mất tự nhiên.

Làm anh em tốt của nhau, nguyên nhân Cố Tây Lương kết hôn với Nguyễn Ân là gì, trong lòng Mạc Bắc hiểu rõ. Nhưng như vậy có tốt không? Mặc dù ngoài mặt lúc nào cũng cười đùa cợt nhả, nói những lời lạnh lùng như không tim không phổi, nhưng thật ra Mạc Bắc cũng chẳng phải người có lòng dạ sắt đá gì cho cam. Sự nhẫn tâm, sự tuyệt tình trên thương trường của Cố Tây Lương, cả đời này Mạc Bắc cũng không học theo nổi. Nhiều năm qua, cái tên kia tựa hồ trở thành một điều cấm kỵ, cũng chưa từng được bất cứ ai nhắc tới. Mạc Bắc cho rằng, hình bóng người con gái ấy trong lòng Cố Tây Lương dần dần đã bị thời gian cuốn vào quên lãng, nhưng mãi đến khi phát hiện ra, mỗi cô gái mà Cố Tây Lương qua lại đều có một điểm gì đó rất giống người kia, Mạc Bắc mới hiểu rõ. Cố Tây Lương chính là người như vậy, rất ít khi có khao khát muốn tóm giữ một thứ gì đó bên mình, nhưng một khi đã quyết định, đó chắc chắn là chuyện cả đời.

Chỉ có điều, Nguyễn Ân thoạt nhìn đơn thuần như thế, nếu suốt đời bị đối xử như một kẻ thế thân, liệu có phải quá bất công với cô ấy không? Mạc Bắc chỉ thầm cầu nguyện, hi vọng cô ấy có thể yêu Cố Tây Lương ít đi một chút… Mạc Bắc nhìn sang chú rể.

“Ngày hôm nay kiểu gì cũng phải nhìn thấy cậu say mềm ở đây, nếu không tôi nhất định không đi!”

Cố Tây Lương chẳng nói chẳng rằng, lập tức nâng ly rượu lên uống cạn. Nguyễn Ân khẽ kéo tay áo anh, nhắc anh không nên uống như vậy, rất hại dạ dày, nhưng Cố Tây Lương nhún vai thờ ơ. Mạc Bắc thật là quá trớn, bắt đầu chĩa mũi nhọn về phía Nguyễn Ân, đưa một ly rượu đầy cho cô: “Chị dâu, chị nể mặt thằng em này chứ?”

Nguyễn Ân ngượng ngùng giơ tay lên nhận, nhưng chưa kịp cầm đã bị Hòa Tuyết giật trước, cô ấy đưa lên miệng một hơi uống cạn. Hòa Tuyết biết Nguyễn Ân không uống được rượu, chỉ cầm vừa chạm vào lập tức cả người nổi mẩn đỏ. Có lần tâm trạng không vui, cô kéo Nguyễn Ân đi mua bia uống, Nguyễn Ân vì chiều lòng cô mà phải uống đến cùng, kết quả bị dị ứng cồn nghiêm trọng, đến mức ngất lịm phải nằm viện một tuần. Từ sau lần đó, Hòa Tuyết không bao giờ để Nguyễn Ân chạm vào bia rượu nữa.

Chìa cái ly không tới trước mặt Mạc Bắc, Hòa Tuyết nhướn mày đầy khiêu khích: “Tiểu đệ, có gan thì uống với chị này!”

Mạc Bắc sa sầm mặt, mỗi lần đụng phải Hòa Tuyết đều là tình huống không hay. Bàn này toàn là mấy người bạn thân hay đi chơi cùng nhau, Hòa Tuyết nói như vậy thì còn gì là mặt mũi của đại thiếu gia họ Mạc nữa? Vì thế, Mạc Bắc bắt đầu nổi tính ngang tàng, mặc keeh mọi người khuyên can, nhất định đòi phân cao thấp với Hòa Tuyết. Cả hai bướng bỉnh sống chết không chịu thua, cuối cùng đều lao vào toilet nôn như điên với nhau, đến nước đó rồi mà vẫn còn cứng đầu.

“Thật không hiểu nổi, cô chịu thua một lần thì có làm sao? Cô là khuê nữ, thua đâu có mất mặt, hơn nữa thua bởi bản công tử đây cũng là chuyện thường tình! Ngoài kia khối người muốn được uống rượu cùng tôi đấy cô có biết không hả?”

Mạc Bắc vừa dứt lời, lại lập tức nôn ra một trận. Hòa Tuyết ngẩng đầu, lấy tay vỗ ngực, quay sang nhìn Mạc Bắc, hừ lạnh một tiếng.

Quả đúng là oan gia không lệch đi đâu được!

Chiếc Bentley màu trắng chạy giữa dòng xe cộ chuyển động như thoi đưa. Cố Tây Lương uống khá nhiều, anh nới lỏng chiếc cà vạt trên cổ, gục đầu bên vai Nguyễn Ân ngủ một giấc. Trái tim không ngừng giật thót của Nguyễn Ân lúc này mới đập bình ổn trở lại. Chỉ tại anh lúc nào cũng tỏ ra lạnh nhạt, khiến người khác nhìn vào liền sợ hãi, dè chừng. Bây giờ nhìn bộ dạng này của anh mới thấy giống một người đàn ông bình thường, đó là chồng của cô! Vừa nghĩ tới chữ “chồng” này, Nguyễn Ân lập tức đỏ mặt. Nhớ lại hôn lễ vừa mới kết thúc, cô chợt phát hiện hình như người nhà họ Cố đều không có mặt. Cô làm như vô tình hỏi đến, Cố Tây Lương thuận miệng đáp: “À, ông ngoại tạm thời không liên lạc được”.

Còn anh cả…

Cố Tây Lương đột ngột mở mắt, rồi lại nhắm mắt. Nếu như có thể không biết, vậy thì tốt nhất là vĩnh viễn che giấu…

Nguyễn Ân nhớ kỹ buổi tối hôm ấy, không có ánh trăng động lòng người, thậm chí ông trời còn xấu xa đến nỗi làm mưa rơi rả rích. Chiếc xe dừng lại trước cửa một tòa nhà ba tầng kiểu Tây, bên ngoài nhìn qua có phần cũ kĩ nhưng bên trong lại được lắp đặt những trang thiết bị hiện đại. Cố Tây Lương không thích trong nhà có mùi xa lạ, nên cả ngôi nhà lớn như vậy cũng không có lấy một người giúp việc nào. Lục Thành xuống xe trước, Nguyễn Ân dìu Cố Tây Lương loạng choạng mãi mới vào được trong nhà, vai còn ướt sũng nước mưa. Cô đỏ mặt cởi áo khoác ngoài cho Cố Tây Lương, treo lên móc áo, cuối cùng chỉ còn lại chiếc áo sơ mi. Cố Tây Lương chợt cử động, Nguyễn Ân lập tức rụt tay lại không dám tiếp tục nữa. Do dự một lúc lâu, cô nghĩ nếu cứ để anh mặc đồ ẩm ướt đi ngủ thế này sẽ bị cảm mất, thế nhưng cô lại quên mất chính mình cũng đang ướt sũng.

Hai người đã là vợ chồng, còn sợ điều gì nữa? Cho dù phát sinh chuyện gì thì cũng rất bình thường, không phải ư? Đằng nào thì mình đã quyết định rồi, anh ấy chính là người duy nhất mình muốn…

Nguyễn Ân lại đưa tay ra thăm dò, cởi cúc áo sơ mi của Cố Tây Lương. Một chiếc, hai chiếc, ba chiếc…tới chiếc cuối cùng, tay cô run lên, giây tiếp theo đã bị người ta xoay mình lại đặt dưới thân, những nụ hôn tới tấp rơi xuống…

Cơn đau thấu xương qua đi, móng tay trắng ngần của Nguyễn Ân đâm vào vai Cố Tây Lương. Cô ôm lấy người đàn ông trước mặt, khoảnh khắc đó, cô cảm thấy mình vừa có được toàn bộ thế giới. Cô tựa như một đóa hoa xinh đẹp trăm năm chờ đợi, cuối cùng đã đến ngày nở rộ.

Cố Tây Lương vẫn trong trạng thái chuếnh choáng, nửa tỉnh nửa mê, anh nhìn bóng hình người còn gái bị mình bao phủ, giơ tay lên chạm tới hàng lông mi của cô, giọng nói dịu dàng, mềm mại như nước chảy. Nguyễn Ân có thể nghe thấy rõ…

Anh vừa mới gọi: Diệc Thư…

Hôm sau, còn chưa tới bảy giờ Nguyễn Ân đã dậy, đây là thói quen hình thành từ khi cô học đại học. Sáng sớm ngày xuân, ánh mặt trời không quá mạnh, Nguyễn Ân nhẹ nhàng kéo rèm cửa sổ, tia nắng đầu tiên chiếu vào khuôn mặt kiên nghị của Cố Tây Lương. Nguyễn Ân ngồi yên lặng bên giường nhìn anh. Anh ngủ rất say, có điều dường như cảm nhận được có người tới gần mình, anh khẽ lui người lại, để cách ra một khoảng trống. Hệt như đêm hôm qua, hai người quay lưng vào nhau mà ngủ. Nguyễn Ân đóng cửa phòng ngủ lại, đi xuống dưới chuẩn bị bữa sáng. Một lúc sau Cố Tây Lương cũng theo xuống, vừa nhìn thấy cô, anh liền ngẩn ra, giống như vừa định thần lại, anh đi tới bên cạnh thờ ơ hỏi: “Dậy sớm thế?”

Thấy anh vẫn mặc đồ ngủ, để lộ ra một vùng da quanh xương quai xanh, Nguyễn Ân không khỏi nhớ lại chuyện đêm qua. Mọi thứ hiện ra như một thước phim quay chậm, từng cảnh, từng cảnh được chiếu lại. Mặt cô lập tức ửng hồng: “Đánh thức anh rồi à? Em xin lỗi! Em cứ đến giờ đó là tự nhiên tỉnh.”

Cố Tây Lương lắc đầu, thực ra anh tỉnh dậy là do Lục Thành gọi điện tới thông báo hợp đồng giữa Cố Thị và Hàn Thông đã thảo luận xong, hỏi có cần mang tới cho anh xem qua không. Có lẽ đã quên mất chuyện mình vừa kết hôn, hiện giờ đã có vợ, nên anh không do dự mà nói với Lục Thành: “Cậu tới công ty trước đi, tôi lái xa tới sau”.

Cố Tây Lương ra cửa thay giày, Nguyễn Ân gọi anh lại, cuống quýt chạy tới hỏi: “Anh đi đâu bây giờ?”

Cố Tây Lương không phân vân đáp: “Công ty”.

Nguyễn Ân cũng không nghĩ gì nữa: “Không ăn sáng ư?”

“Không.” Cửa mở ra, chiếc điều khiển từ xa trong tay anh khẽ phát ra một tiếng động nhỏ. Cảm giác vẫn còn anh mắt dõi theo mình, anh quay đầu lại.

“Sau này không cần làm bữa sáng cho anh, anh không có thói quen ăn sáng.”

“Vâng.”

“À, em có visa Schengen[*'> hay hộ chiếu không?”

[*'> Visa Schengen là thị thực nhập cảnh cho phép người dùng được nhập cảnh vào 26 quốc gia nằm trong khối Schengen.

“Để làm gì?”

“Hưởng tuần trăng mật.”

Thấy đối phương không đáp, Cố Tây Lương lại lên tiếng: “Thôi để anh bảo Lục Thành làm giúp em, em chuẩn bị đi, muốn đi nơi nào thì gọi điện cho cậu ta để cậu ta đặt vé máy bay.”

Kết thúc cuộc đối thoại, Cố Tây Lương lên xe, chiếc Ferrari rú lên một tiếng rồi lao ra khỏi cửa lớn.

Chẳng biết vì sao, Nguyễn Ân có cảm giác cái tên mà Cố Tây Lương gọi đêm qua là tên một người con gái, có lẽ đây là trực giác. Lúc đầu cô nghĩ, như vậy thì có sao chứ, một người đàn ông khiến người ta đuổi theo không ngớt như anh, nếu cuộc sống tình cảm mà trống rỗng mới là chuyện lạ. Thế nhưng thật sự không sao ư? Ông xã của mình, trong giờ phút mấu chốt lại gọi tên một người phụ nữ khác, cô thật sự sẽ không để tâm ư, thật sự không có một chút tò mò, một chút ghen ư?

Cô thừa nhận, cô có để tâm, có tò mò, có ghen…

Giống như nàng Eva bị trái cấm mê hoặc, Nguyễn Ân bắt đầu thử đi tìm manh mối, cô muốn biết cô gái kia là người như thế nào mà có thể khiến anh nhớ mãi không quên như vậy. Tủ quần áo, ngăn kéo, phòng làm việc, chỗ nào cũng không có thu hoạch. Nguyễn Ân có phần thất vọng. Cô ngã vào sofa nằm đờ ra, chợt ánh mắt chạm tới chiếc ví Hermes màu đen, nếu không nhầm thì đó là ví của Cố Tây Lương. Cảm giác mình đã tới rất gần bí mật kia, Nguyễn Ân đột nhiên sợ hãi, cô nhớ tới ba điều không được phép mà Hòa Tuyết từng tổng kết.

Phụ nữ nhất định không được tò mò, nếu không nhất định sẽ tự chuốc lấy phiền phức. Đặc biệt là tò mò về người yêu của mình, bởi vì lúc ấy anh ta sẽ cho rằng bạn can thiệp vào cuộc sống riêng tư của anh ta. Càng không thể nảy sinh lòng tò mò đối với người đàn ông nào khác, trừ khi bạn ó ý định hồng hạnh vượt tường. Về sau, khi đã thân thiết với Mạc Bắc, Hòa Tuyết cũng nói điều này với anh ra, chỉ khác là đổi chủ ngữ thành “đàn ông”, lúc ấy Mạc Bắc đang lái “bà hai” của mình chở Hòa Tuyết đi hóng gió. Anh ta uống một ngụm nước khoáng, kết quả nghe Hòa Tuyết nói vậy, rõ ràng đang chạy xe trên đường cao tốc nhưng lại phanh gấp một cái, nước trong miệng không kiềm chế được mà phụt ra. Hòa Tuyết còn nhoài ra vỗ lưng giúp anh ra, Mạc Bắc đổ người về phía vô lăng cười khoái chí, mãi mới bình tĩnh trở lại, quay sang nhìn Hòa Tuyết: “Cả đời này ngoài Cố Tây Lương ra, anh chưa từng phục ai, bây giờ thì thêm một người nữa rồi! Em lúc nào cũng như thế à? Đầu cơ trục lợi!”

Thê nên, Nguyễn Ân khờ dại nghĩ, quá khứ dù sao cũng là quá khứ rồi, cuối cùng người mà anh lựa chọn chẳng phải là cô ư? Cùng lắm thì bản thân cố gắng hơn một chút để gạt cái tên kia ra khỏi cuộc sống của hai người.

Chương 2

Ôm một bụng nhiệt tình, ngày thứ ba Nguyễn Ân cùng với Cố Tây Lương bay đến đảo Fiji, bắt đầu tuần trăng mật của hai người.

Lộ trình là do Cố Tây Lương lựa chọn, hôm trước trên đường đi làm về nhà, anh thuận miệng hỏi Lục Thành xem Nguyễn Ân có liên lạc với anh ta hay không, Lục Thành nói không hề nhận được điện thoại của Nguyễn Ân. Vừa về tới nhà, Cố Tây Lương nhìn thấy Nguyễn Ân chân trần quỳ gối dưới đất chăm chú nhìn tấm bản đồ lớn đặt trên bàn, vẻ mặt đầy băn khoăn. Cô có vẻ như không chú ý có người vào nhà, tập trung ghi ghi chép chép gì đó vào cuốn sổ nhỏ.

Cố Tây Lương cũng không gọi cô, nhẹ nhàng đi tới bên cạnh, nhìn thấy trên trang giấy dày đặc tên những địa dạnh du lịch nổi tiếng của các quốc gia, anh đột nhiên lên tiếng, khiến Nguyễn Ân giật nảy mình.

“Không phải chỉ là đi du lịch thôi ư, lần này đi nơi này thì lần sau đi nơi khác là được rồi. Đâu cần phải làm như cả đời chỉ được đi có một lần như thế?”

Nguyễn Ân khẽ nói: “Anh không hiểu đâu!”

Cố Tây Lương nghe vậy cũng lười hỏi lại. Đúng vậy, anh không hiểu, cũng không muốn hiểu, anh tiện tay chỉ xuống một nơi trên bản đồ: “Đi chỗ này đi!”.

Ngón tay anh vừa chỉ đúng vào đảo Fiji nằm chính giữa Thái Bình Dương.

Tối hôm ấy, Lục Thành gọi điện đặt phòng trước ở câu lạc bộ Wakaya ở quần đảo Fiji, nghe nói nơi này nổi tiếng mỗi hòn đảo chỉ có một nhà nghỉ. Một hòn đảo nhỏ chừng 2.200 mẫu Anh[*'>, chỉ giới hạn cho khoảng mười một đôi tình nhân ở, có bốn đầu bếp và mười hai bồi bàn, chất lượng phục vụ cao cấp. Mỗi bãi biển nhỏ riêng biệt chỉ dành cho một cặp tình nhân duy nhất, trong phạm vi chiều dài chừng hai dặm sẽ không có người thứ ba được phép vào, chỉ có nhân viên nhà nghỉ chuẩn bị đồ ăn ngon mang tới.

[*'> mẫu Anh: Đơn vị đo diện tích của Anh và Mỹ, 1 mẫu bằng 4.046,86 mét vuông.

Cũng may, lúc gọi điện tới đặt phòng còn lại một suất cuối cùng.

Đây quả nhiên là một nơi nghỉ dưỡng tốt, nhiệt độ trung bình quanh năm vào khoảng hai mươi hai đọ, không cần lo lắng bị phơi nắng đến thảm hại, đồ ăn ở đây ngon miệng, phục vụ rất đúng lúc, phong cảnh lại đẹp và gần như không thấy bóng dáng của bất kỳ một vị khách nào khác. Nguyễn Ân không phải một người thích náo nhiệt, chỉ có điều mỗi ngày nói chuyện với Cố Tây Lương dăm ba câu nên cô có cảm giác dường như chỉ có mình mình thưởng thức phong cảnh nơi đây. Cố Tây Lương không thích nói nhiều, có lẽ là vì cảm thấy hai người cứ ở đây an nhàn không có việc gì thế này thật vô vị nên ngày hôm sau đổi địa điểm.

Nguyễn Ân và Cố Tây Lương ra tới bãi biển

liền chạm mặt một đôi tình nhân người Brisbane[*'>, vị trí ngồi không xa, có thể nghe thấy bọn họ tán gẫu vui vẻ. Cô gái rất gợi cảm, là mẫu “open lady” điển hình, nghiễm nhiên khen Cố Tây Lương trước mặt bạn trai mình: “Oh! You are so charming!”.

[*'> Brisbane: thành phố thủ phủ của ban Queensland, Úc.

Anh thật quyến rũ….

Cố Tây Lương thờ ơ đáp lại một câu cho phải phép: “Same to you!”

Thật không ngờ cô gái kia lại đứng dậy đi về phía hai người, có ý định ôm Cố Tây Lương m

một cái thắm thiết. Nguyễn Ân dang tay ra ngăn lại, liên tục xua xua, hết chỉ vào Cố Tây Lương, lại chỉ vào người đàn ông Úc đang ngồi đằng kia, nói bằng tiếng Anh: “Anh ấy là chồng của tôi, bạn trai cô đang ngồi đằng kia. Tôi rất tiếc phải nói xin lỗi với cô, tôi là một người phụ nữ truyền thống.”

Thấy bộ dạng Nguyễn Ân khăng khăng bảo vệ tất cả mọi thứ thuộc về mình, Cố Tây Lương buồn chán muốn đùa cô, anh đứng dậy chủ động ôm cô gái kia. Sau đó, cô gái kia thét chói tai chạy về phía bạn trai mình nói cái gì đó với vẻ kích động, sắc mặt anh ra bắt đầu thay đổi.

Từ sau khi gặp được Cố Tây Lương, Nguyễn Ân đã phát hiện Cố Tây Lương là một người ưa sạch sẽ thái quá, rất ghét tiếp xúc chân tay với người không quen thân. Ở hôn lễ, Hòa Tuyết vô ý lôi tay anh hỏi xem chỗ cô ấy ngồi ở đâu, Cố Tây Lương liền thô lỗ gạt tay Hòa Tuyết ra rồi mới trả lời. Sau lần đó Hòa Tuyết còn tức giận oán than với Nguyễn Ân: “Lạnh lùng chết người!”

Thế nên, Nguyễn Ân không ngờ Cố Tây Lương sẽ ngang nhiên ôm một người phụ nữ khác ở trước mặt mình, nhất thời cảm thấy ấm ức, đang định mở miệng nói thì đột nhiên bị ai đó ôm lấy từ phía sau rồi xoay một vòng. Nguyễn Ân kinh hãi hét lên, giây tiếp theo rơi vào vòng tay của một người khác. Đầu cô gục vào hõm vai Cố Tây Lương, chóp mũi vấn vít mùi hương bạc hà quen thuộc trên cơ thể của anh, có lẽ là mùi kem cạo râu, hơi giống kem đánh răng nhưng không gắt như vậy, ngược lại rất dễ chịu.

Hóa ra là anh chàng người Úc kia trả đũa bạn gái.

Không nên chấp nhặt, đâu phải trẻ con nữa chứ! Nhưng thật sự khoảnh khắc ấy, Cố Tây Lương có kích động nổi giận. Trong đầu anh chợt hiện lên một đoạn ký ức ngắn ngủi, có Cố Nhậm, có Hà Diệc Thư, có chính anh…

Không biết nên gọi là duyên hay là nghiệt, bữa tối hai đôi lại vô tình ngồi bàn kế nhau. Cặp đôi trẻ người Úc kia có vẻ đã giảng hòa, cô gái không ngừng gắp thức ăn cho người yêu, chàng trai kia dường như cũng biết hành động đường đột của mình là bất lịch sự với Nguyễn Ân, liền đến xin lỗi rất chân thành. Nguyễn Ân vốn còn khó chịu, nhưng giờ người ta đã xin lỗi rồi, cũng không thể hẹp hòi chấp nhặt được, đành cười đáp lại, bưng ly trái cây lên cụng ly với họ. Chàng trai tên là Denny, cô gái tên Grace, hai người họ còn rất thân thiết gọi Nguyễn Ân là Tiểu Ân, bởi vì thoạt nhìn dáng dấp cô thật sự nhỏ bé. Người phương Đông vóc dáng vốn không cao to, Nguyễn Ân cao một mét sáu nhưng chỉ nặng có hơn bốn mươi cân, lại đứng cạnh Cố Tây Lương cao ráo, trông cô càng thêm nhỏ bé. Cả bữa cơm, ba người ăn uống vui vẻ, còn trao đổi số điện thoại, ngoại trừ Cố Tây Lương hoàn toàn im lặng.

Về phòng, Nguyễn Ân suýt nữa bị sự lạnh lùng của Cố Tây Lương làm tổn thương. Cô muốn hỏi nguyên nhân, nhưng lại sợ anh cho rằng mình can thiệp vào đời tư của anh, chẳng biết làm sao cho phải. Trong lúc hai người đều đang trầm mặc, di động của Nguyễn Ân chợt đổ chuông. Giọng nữ trong veo cất lên những ca từ bằng tiếng Quảng Đông: Nếu cuối cùng anh và em có thể ở bên nhau, anh sẽ biết em ngày đêm đều nhớ tới anh. Không muốn nói quá nhiều, chỉ vì không muốn anh mệt mỏi…

Là Denny gọi điện tới, hỏi hai người có muốn cùng đi tản bộ ngoài bãi biển không. Nguyễn Ân một tay bịt ống nghe, quay sang hỏi ý Cố Tây Lương, không ngờ lại nhận được đáp án: “Em muốn đi thì cứ đi”.

“Còn anh?”

“Nghỉ ngơi.”

Nguyễn Ân cho rằng anh thật sự mệt mỏi nên không muốn ở lại phòng quấy rầy anh, liền chấp nhận lời mời của Denny. Gió đêm khá lớn, cô khoác thêm một chiếc áo bên ngoài, quàng một chiếc khăn mỏng, dùng trâm cài tóc quấn tóc gọn lên thành một búi. Nhưng đúng lúc đang mở cửa đi ra ngoài, cô lại bị kéo trở về, hôn tới tấp…

Mãi tới khi cả hai người cùng ngã vào chiếc giường tròn mềm mại, Nguyễn Ân mới nhận ra Cố Tây Lương đang tức giận. Thế nhưng vì sao chứ? Chẳng lẽ…ghen ư?

Nguyễn Ân càng nghĩ càng cho rằng anh đã ăn giấm chua, càng nghĩ càng vui, cuối cùng không kiềm chế được sự thích thú mà bật cười thành tiếng. Cố Tây Lương chống nửa người dậy: “Cười gì thế?”

Nguyễn Ân không trả lời, mím chặt môi, nhưng vẫn không thể giấu giếm được niềm vui.

Cố Tây Lương không phủ nhận, ghen tuông bất thình lifng là để nhằm vào một ai đó. Anh làm sao có thể chịu để cô và người đàn ông khác qua lại? Nhiều lúc bản thân anh cũng rất rõ ràng, người trước mắt không phải cô ấy, nhưng anh vẫn không chấp nhận được. Mạc Bắc nói đúng, anh là một kẻ ngoan cố, một khi đã nhận định được điều gì thì sẽ tuyệt đối không từ bỏ. Nhưng giờ khắc này, Cố Tây Lương phát hiện, Nguyễn Ân và người kia, thật sự không hề giống nhau. Ví dụ như, dáng người, Diệc Thư ít nhất cũng phải cao hơn cô nửa cái đầu… Ví dụ như nụ cười, Diệc Thư luôn lạnh lùng, trước giờ chưa từng cười thành tiếng như vậy…

Xem đi, cô đã đoán được sẽ như vậy mà! Sau khi thân mật, Cố Tây Lương vẫn như cũ, một mình yên giấc. Nguyễn Ân không ngủ được, lại nằm nghĩ về vẻ mặt lúc ghen tuông của anh, cảm thấy rất đáng yêu! Thực ra thì không hề đáng yêu chút nào, nếu như người ngoài nhìn vào hẳn là sẽ cảm thấy sắp có bão ập đến. Thế nhưng trong mắt Nguyễn Ân, đó lại là vẻ mặt đáng yêu nhất trên thế gian này.

Anh rất để tâm tới cô phải không? Nhất định rồi…

Nghĩ tới đây, Nguyễn Ân lại nổi lên dũng khí, lén lút dựa sát vào người Cố Tây Lương. Một chút, lại một chút, mãi tới khi đã kề sát vào lưng anh, cô mới cảm nhận được làn da lạnh băng của anh. Đúng lúc ấy, Cố Tây Lương trở mình, tay quàng sang người cô, Nguyễn Ân đột ngột cảm thấy có dòng điện chạy qua người mình. Dường như sợ anh thu tay lại, cô vội dựa sát vào ngực anh. Hai người cứ thế duy trì tư thế ngủ này cho tới sáng hôm sau, khi mặt trời lên cao…

Hôm nay, Cố Tây Lương tỉnh lại trước, cảm giác trong lòng có cái gì đó, vừa cúi đầu xuống liền thấy Nguyễn Ân đang ngủ say, hai chân co tròn giống như con mèo ngoan ngõa. Vốn định gạt tay cô ra nhưng lại không nỡ đánh thức cô. Hơn nữa, anh còn kinh ngạc phát hiện ra lúc ngủ dậy có người nằm bên, cảm giác không tệ chút nào…

Kỳ nghỉ đã lên kế hoạch bảy ngày, hai người còn tới Đảo Rùa, một hòn đảo tư nhân rộng năm trăm mẫu Anh. Trên đảo có nhiều biệt thự mang phong cách nhiều nước khác nhau, Nguyễn Ân thích thú lấy máy ảnh ra chụp phong cảnh, thực chất là cô muốn chụp chung với ai đó. Cố Tây Lương lại không thích chụp ảnh, lúc chụp ảnh cưới anh cũng chẳng có hứng thú, Nguyễn Ân không muốn miễn cưỡng anh. Cố Tây Lương cảm nhận được sự thất vọng của cô, trong lòng nghĩ dù sao cũng chỉ có một lần, thỏa mãn cô một chút, thế nên đi tới nơi nào hai người cũng chụp một tấm làm kỉ niệm.

Tuy nhiên, trong các bức ảnh, Cố Tây Lương hầu như đều nghiêm mặt, ngoại trừ hai bức…

Một bức là Nguyễn Ân liều mạng bắt anh phải cười, nhưng nụ cười đó cũng chỉ là khóe môi anh cứng nhắc nhếch lên. Bức thứ hai mới là một nụ cười tự nhiên, lúc ấy Nguyễn Ân cầm máy ảnh đưa cho một người qua đường nhờ chụp hộ, sau đó thích thú chạy về phía anh, không ngờ chân trái đá vào chân phải, đổ người về phía trước. Cố Tây Lương đỡ cô đứng dậy, còn mắng cô: “Ngốc!”. Nhìn cảnh tượng như vậy vốn rất buồn cười, cuối cùng anh cũng không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Nguyễn Ân chưa từng thấy xấu hổ như thế bao giờ, lại còn là trước mặt anh, thẹn quá hóa giận, cô đấm vào người anh. Người qua đường kia rất biết chụp ảnh, vậy nên cảnh tượng ấy vĩnh viễn được lưu giữ vào tấm hình. Về sau đi rửa ảnh, Nguyễn Ân đem phóng to bức ảnh ấy, bỏ vào một cái khung lớn, treo trên tường đầu giường thay cho ảnh cưới.

Vài ngày ngắn ngủi, Hàn Tái Vân, chủ tịch của Hàn Thông đột ngột lâm bệnh qua đời, giang sơn đổi chủ, công ty do con trưởng là Hàn Duệ tiếp nhận.

Vừa bay về Đài Bắc, Cố Tây Lương liền nhận được điện thoại của Lục Thành, thông báo hợp đồng ký với Hàn Thông đã bị hoãn lại. Cố Tây Lương và Nguyễn Ân về tới nhà, anh chỉ kịp tắm rửa, thay quần áo rồi phải đi ngay. Nguyễn Ân đang ở phòng ngủ thu dọn hành lý, nghe tiếng đóng cửa, vội vã chạy xuống tầng dưới thì đã không thấy bóng dáng anh đâu. Cô mím môi, thì thầm một câu: “Tối về ăn cơm không?”

Thời gian hẹn gặp tổng giám đốc của Hàn Thông đã định nhưng Cố Tây Lương đến muộn, không thể phủ nhận là anh cố ý kéo dài thời gian cuộc họp hội đồng quản trị. Dự án hợp tác với Hàn Thông vốn đã bàn bạc ổn thỏa nhưng nói dừng là dừng, anh nghĩ đối tác làm vậy thật không có uy tín. Ăn miếng trả miếng là nguyên tắc của Cố Tây Lương. Nếu thật sự cần thiết, anh sẽ tìm một công ty khác hợp tác, mặc dù hợp tác với Hàn Thông thì đúng là có lợi hơn rất nhiều.

Đến nhà hàng, Lục Thành ngồi lại trong xe chờ, còn Cố Tây Lương đi theo nhân viên phục vụ vào trong phòng ăn đã đặt sẵn, nhưng tới nơi lại thấy đối phương là một cô gái. Cố Tây Lương cũng biết cô ta, đó là Hàn Mẫn, con gái út của Hàn Tái Vân. Anh không bước vào cửa mà quay lưng bỏ đi. Cô gái kia phát hiện ra, vội đuổi theo anh.

Hàn Mẫn không hề che giấu cảm tình của mình đối với Cố Tây Lương, thậm chí còn nói thẳng nếu như anh chấp nhận hẹn hò với cô ta thì Hàn Thông sẽ lập tức ký hợp đồng với Cố Thị. Cố Tây Lương nghe vậy liền bật cười: “Tôi nghĩ chúng ta không cần tiếp tục đàm phán nữa”, rồi đi ra ngoài.

Hàn Mẫn không ngờ bị từ chối tuyệt tình như vậy, cô ta biết Cố Tây Lương là đàn ông có vợ, cũng nghĩ tới kết quả này nhưng không ngờ anh chỉ nói một câu rồi phất áo bỏ đi. Cô ta tức giận, lại thêm tính tùy tiện, thấy Cố Tây Lương bỏ đi, bèn xách túi đuổi theo ra tận ngoài nhà hàng, đột ngột tóm lấy cánh tay anh.

“Không thể cân nhắc lại sao?”

Cố Tây Lương gạt tay cô ta xuống: “Cô Hàn, hãy tự trọng!”

Lúc này trong nhà hàng có mấy phóng viên đến ăn cơm, bắt gặp Hàn Mẫn níu tay Cố Tây Lương, liền chụp ảnh. Hàn Mẫn không thèm bận tâm, vẫn khăng khăng làm theo ý mình nhưng bị gạt ra. Một chiếc Lotus dừng trước cửa nhà hàng, Hàn Mẫn liền chạy đến kéo tay người đàn ông vừa xuống xe, đối phương cũng tươi cười với cô ta.

“Bác gọi điện cho anh nói em chưa về nhà, gọi điện em không nghe máy, hôm nay lại có hứng thú đi hẹn hò sao?”

Hàn Mẫn đỏ mặt bám lấy tay Hàn Duệ mà đung đưa, hờn dỗi gọi: “Anh!”. Cố Tây Lương không muốn đứng lại ở đây lâu, gật đầu chào Hàn Duệ rồi đi về phía Lục Thành, nhưng bị gọi giật lại.

“Giám đốc Cố, thật không phải, cô em ngang bướng này của tôi muốn tôi cho hai người cơ hội ngồi nói chuyện riêng, anh có thể bớt chút thời gian nữa được không?”

Sau đó Hàn Duệ vỗ vỗ tay Hàn Mẫn: “Em về nhà trước đi!”. Hàn Mẫn bĩu môi không chịu nghe, nhưng thấy anh trai liếc mình, đành phải thỏa hiệp. Trước khi đi, cô ta còn quay lại hét lên với Cố Tây Lương: “Em sẽ không từ bỏ đâu!”

Nhà họ Hàn xưa nay thanh bạch, Hàn Duệ là ngoại lệ duy nhất. Cố Tây Lương không mấy hứng thú với thân thế của đối phương, chỉ cảm thấy không muốn giao du nhiều với Hàn duệ, đã là công việc chỉ có công việc, mấy năm nay lăn lộn trên thương trường anh luôn tuân thủ nghiêm ngặt nguyên tắc này. Đôi khi gặp nhau trong một buổi tiệc thương nghiệp nào đó, anh cũng chỉ chào hỏi xã giao, trước giờ nước sông không phạm nước giếng.

Hai người cùng chìa tay làm tư thế mời ngồi, sau đó mới tự mình ngồi xuống, nhìn đối phương không lên tiếng.

“Chẳng lẽ anh không muốn biết tôi có việc gì?”

Hàn Duệ căn bản không muốn hỏi. Mọi người đặt cho anh ta cái biệt danh “tiếu diện”[*'>, quả nhiên là không hổ danh. Chỉ là Cố Tây Lương khiến anh ta có cảm giác quá bình lặng, bình lặng đến mức có thể khiến anh ta chểnh mảng chính mình.

[*'> tiếu diện: vẻ mặt luôn tươi cười.

“Hả? Hôm nay anh Hàn không phải chỉ muốn trò chuyện tán gẫu với tôi thôi đấy chứ? Không bằng chúng ta nói thẳng vấn đề chính đi!”

“Nghe nói Cố Thị có hứng thú với mảnh đất ở Thành Tây, trước đây khi bố tôi còn, hai bên công ty chúng ta cũng đã ký kết một bản dự thảo, hiện giờ chuẩn bị ký hợp đồng chính thức. Anh Cố, thứ lỗi cho tôi nói rằng, gần đây có rất nhiều công ty dòm ngó tới mảnh đất đó, còn sẵn sàng trả giá cao hơn Cố Thị gấp bội, tôi không thể làm ngơ thấy miếng ăn đến miệng rồi còn để rơi mất.”

“Vậy coi như tôi và giám đốc Hàn không có duyên hợp tác, đành chờ cơ hội khác thôi.” Cố Tây Lương thản nhiên gật đầu nói.

Hàn Duệ nghe vậy thì không tránh khỏi ngạc nhiên. Hôm chính thức tiếp quản công ty, anh ta liền xem bản hợp đồng, giá mà Cố Tây Lương đưa ra không chênh lệch là bao so với giá họ dự trù ban đầu, quả nhiên là tinh mắt. Khi đó, Hàn Tái Vân nhìn ra tài năng của người lãnh đạo và tiềm lực của Cố Thị, nhưng hiện giờ Hàn Duệ đã có nhiều con đường khác tốt hơn để đi, không nhất thiết phải chấp nhận vụ làm ăn ít béo bở với Cố Thị. Thế mà Cố Tây Lương lại tỏ ra thản nhiên, vô tư cười.

“Anh là người điềm tĩnh nhất mà tôi từng gặp.”

Cố Tây Lương có phần kinh ngạc: “Quá khen!”

Nụ cười của Hàn Duệ là sự vui mừng xen lẫn ngạc nhiên khi gặp được kỳ phùng địch thủ. Cố Tây Lương quả xứng đáng với sự thâm sâu của mình, vì lợi ích to lớn, hoặc là vì thứ khác. Hàn Duệ cân nhắc kỹ lưỡng, cuối cùng mới nói: “Anh Cố, hợp đồng chính thức tôi sẽ ký và gửi đến Cố Thị trong vòng ba ngày tới.”

Cố Tây Lương không mấy quan tâm lý do khiến Hàn Duệ đột ngột đổi ý, anh chỉ khách sáo cười, chìa tay: “Hợp tác vui vẻ!”

Nhiều bạn bè, nhiều đường đi, đặc biệt là với một người kết giao rộng như Cố Tây Lương. Có thể đó chỉ là một sự lợi dụng, nhưng không thể phủ nhận rằng trên đời này toàn những chuyện như vậy, những người có điểm tương đồng, ngay từ ánh mắt đầu tiên liền có cảm giác vừa gặp đã quen từ lâu.

Mặc dù Cố Tây Lương đã nói không có thói quen ăn sáng nhưng Nguyễn Ân vẫn khăng khăng muốn làm.Nhìn đĩa trứng ốp la trên bàn, Cố Tây Lương không tránh được nhíu mày. Anh không thích ăn trứng gà, kể cả bánh ngọt cũng không thích, thói quen này giống Diệc Thư.

Lại rơi vào hồi ức.

Nguyễn Ân vẫn chưa nhận thấy anh có điều gì khác lạ, cô kéo anh ngồi xuống nhưng Cố Tây Lương không mở miệng.

“Em ăn đi, anh không thích trứng gà.”

Nguyễn Ân dường như đã biết điều này từ lâu.

“Em biết, nhưng lòng trắng trứng gà có nhiều dưỡng chất, anh nên tập ăn dần cho quen. Thử chút đi, em cho cả hành hoa vào đấy, thơm lắm.”

Cố Tây Lương nhìn chiếc đĩa trước mặt, nghe cô nói vậy đành ăn một miếng, ừm, mùi vị tạm được.

Chuông cửa reo, Cố Tây Lương lên gác thay quần áo chuẩn bị đi làm. Nguyễn Ân ra mở cửa, mỗi ngày vào giờ này đều có người đến đưa báo. Cố Tây Lương vừa xuống dưới lầu nhìn thấy cô đang ở trong bếp thu dọn bát đĩa, tờ báo trên bàn đã bị lật sang trang thứ hai, tiêu đề to đùng lộ ra trước mắt:

Chủ tịch Cố Thị, hoa cắm trong nhà không thơm bằng hoa dại.

Nguyễn Ân từ trong bếp đi ra, suýt nữa đụng phải Cố Tây Lương đứng ngoài cửa, giật nảy mình.

Cô nói: “Sao anh vẫn chưa đi làm?”

Cố Tây Lương lại hỏi: “Sao em không hỏi?”

Thấy Cố Tây Lương liếc mắt sang tờ báo trên bàn, Nguyễn Ân liền mở ra xem.

“Giờ trên bức ảnh là tám giờ hai mươi phút, anh chín giờ đã về tới nhà. Nếu thật sự có chuyện gì xảy ra thì em phải bội phục tốc độ của anh!”

Cố Tây Lương im lặng.

“Với cả, trong ảnh, vẻ mặt anh cau có khó chịu thế kia, chắc không phải là đang định nắm tay cô gái ấy, mà là muốn kéo tay cô ta ra, đúng không? Mỗi lần không thích bị người khác đụng chạm, anh đều tỏ ra như thế.”

“…”

“Quan trọng hơn chính là, em tin anh.”

Cố Tây Lương không còn lời nào để nói. Cô ấy nói cái gì? Tin? Lại còn suy đoán biểu hiện của mình chính xác đến thế.

Cố Tây Lương là người giỏi quan sát, làm sao không nhìn ra được tâm sự của cô? Huống hồ, trước giờ cô chưa từng nghĩ phải giấu giếm điều gì. Cô là vợ của anh, anh là chồng của cô, cô muốn đối tốt với anh, chỉ vậy thôi. Cố Tây Lương không biết tình cảm Nguyễn Ân dành cho mình thế nào, tốt hay xấu. Anh cưới cô chỉ vì muốn có một người bên cạnh, giảm bớt đi nỗi nhớ nhung Diệc thư.

Giờ phút này, trong đầu anh bỗng xẹt qua một ý nghĩ. Đối diện với người con gái luôn miệng nói tin mình, Cố Tây Lương có dự cảm, một ngày nào đó mình sẽ tự tay phá bỏ lòng tin ấy, sẽ chém một nhát mà không lưu tình.

Thời tiết đã bắt đầu nóng, Hòa Tuyết bê một đồ vật gì đó rất to xuống xe, quay đầu dặn tài xế không cần chờ mình. Sau đó kéo theo quái vật khổng lồ kia vào ấn chuông cửa. Nguyễn Ân mở cửa ra, còn chưa thấy mặt Hòa Tuyết đã nghe thấy giọng cô ấy gào to: “Sau này có đánh chết tớ cũng không làm cái việc này đâu. Gọi Cố Tây Lương ra trả tiền công cho tớ!”

Nguyễn Ân vội nhận lấy đồ từ trong tay Hòa Tuyết, không nặng, chỉ hơi cồng kềnh thôi. Đây là ảnh chụp chung của cô và Cố Tây Lương ở đảo Fiji. Lần trước tình cờ nghe Hòa Tuyết nói có quen với quản lý của một ảnh viện nào đó, kỹ thuật chỉnh sửa ảnh rất giỏi, Nguyễn Ân bèn nhờ Hòa Tuyết mang số ảnh này đi phóng to.

Trong ảnh, Cố Tây Lương cười rạng rỡ vì sự ngốc nghếch của cô, về sau Nguyễn Ân nhìn kỹ, phát hiện ra anh có lúm đồng tiền. Vì bình thường anh không cười nên cô không biết.

Hòa Tuyết vừa bước vào nhà đã ngồi phịch xuống sofa, nhận lấy cốc nước đá Nguyễn Ân mang ra, uống ừng ực, sau đó mới giúp Nguyễn Ân thay bức ảnh cưới trên tường. Vật lộn cả ngày, cuối cùng Hòa Tuyết còn nhất định bắt Nguyễn Ân đi mua sắm cùng mình, Nguyễn Ân đành phải bảo cô ấy chờ ở tầng dưới để mình lên nhà thay quần áo.

Chuông cửa reo, Hòa Tuyết đi ra mở cửa, nhìn thấy bên ngoài là một nữ sinh, ngẫm nghĩ một lúc, xác định cả mình và Nguyễn Ân đều không quen cô gái này, đanh định lên tiếng thì cô ra đã hỏi trước: “Chị chính là vợ của Cố Tây Lương?”

Vừa mới nghe câu này, trong đầu Hòa tuyết đã xuất hiện tình huống “bồ nhí tìm đến cửa” quen thuộc trong phim truyền hình, nhất thời ý thức bảo vệ Nguyễn Ân trỗi dậy, cô hỏi với giọng không mấy thân thiện: “Cô là ai?”

Hàn Mẫn xưa nay không thích đọc sách báo nên mặt mũi vợ của Cố Tây Lương thế nào chưa từng được thấy. Say khi năm lần bảy lượt bị anh cự tuyệt thẳng thừng, cô ta liền dò hỏi địa chỉ nhà anh, ôm theo một bụng tò mò lẫn đố kỵ tìm tới cửa, muốn biết rốt cuộc vợ Cố Tây Lương là người phụ nữ thế nào mà có thể thu phục được một trái tim ngang ngược? Thế nhưng, khi vừa nghe được khẩu khí không thân thiện của đối phương, Hàn Mẫn càng thêm bất mãn. Cô ta làm như giữa mình và Cố Tây Lương thật sự có mờ ám, vẻ mặt nhanah nháo nhìn Hòa Tuyết, nói: “Có thể nói chuyện một lát được không?”

Hòa Tuyết liếc về phía cầu thang, Nguyễn Ân còn chưa xuống, vội gật đầu.

Nói chuyện chứ gì? Để tôi xem cô sẽ vẽ vời ra cái gì!

“Trong nhà không tiện, ra ngoài tìm chỗ nào đó đi!”

Ra khỏi cửa, Hòa Tuyết lấy điện thoại nhắn tin cho Nguyễn Ân: “Vừa có việc gấp, cậu ở nhà đợi tớ một lát”.

Nguyễn Ân xuống tầng dưới thì đã không thấy bóng dáng Hòa Tuyết đâu, lúc sau mới nhận được tin nhắn của cô ấy, bèn thu dọn mấy cái hộp gọn gàng lại, mở ti vi chuyển hết kênh này đến kênh kia, không hề biết ở nơi nào đó khẩu chiến đã bắt đầu.

Hòa Tuyết thản nhiên ngậm ống hút, uống một ngụm nước lớn. Trong khi đối diện, Hàn Mẫn đã sôi sùng sục lên. Người phụ nữ này, cô ta…cô ta dám phớt lờ mình!

“Nghe nói chị là trẻ mồ côi.”

“Đúng”

Hàn Mẫn định dùng vấn đề thân phận nhạy cảm để đánh bật sự tự tin của đối phương, nhưng không ngờ vẫn chỉ nhận được một chữ “đúng” rất thản nhiên.

“Lại vở chim sẻ hóa phượng hoàng, xem ra phụ nữ đều thích điều này.”

“Đương nhiên, ở đâu mà có lắm phượng hoàng thật sự như thế chứ? Sợ rằng có người vốn dĩ là quạ đen, nhưng lại cố leo lên đầu phượng hoàng mà diễu võ dương oai thôi.”

Có ngốc đến mấy Hàn Mẫn cũng nghe ra được Hòa Tuyết ám chỉ cô ta là quạ đen. Cô ta hít sâu một hơi, cố gắng duy trì phong thái tiểu thư khuê các, bình tĩnh, phải bình tĩnh! Cô ta thêm mắm thêm muối nói: “Cô biết

ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 1355
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN