--> Bên nhau trọn đời - game1s.com
80s toys - Atari. I still have

Bên nhau trọn đời

quên không nói với anh - Mặc Sênh nói rành rọt.

Dĩ Thâm im lặng.

Anh vừa làm gì thế nhỉ? Cưỡng bức tình dục trong hôn nhân?

Hơi thở của Dĩ Thâm dần bình ổn, anh sửa lại y phục cho chị, khi cài khuy áo ngực cho Mặc Sênh, cảm thấy người chị run rẩy, anh lo lắng:

- Tôi không làm tổn thương em chứ? - Dĩ Thâm hỏi nhỏ.

Anh mỉm cười tự giễu mình, bật dậy rời khỏi phòng, sau tiếng đóng cửa khô khốc. Phòng chỉ còn lại mình chị.

Tiếng chuông điện thoại kì dị vang lên. Mặc Sênh nhấc máy. Tiếng Tiểu Hồng lanh lảnh:

- Chị Sênh, còn một thứ mà nhất định chị không được quên, chị nhớ là thứ gì chưa? Mua đồ ở HongKong rất rẻ...

Đợi mãi cô ta mới nói hết, Mặc Sênh tắt máy, muốn cười nhưng không cười được.

Ngày mai mình đi rồi, vậy mà mình và Dĩ Thâm lại thế này.

Ngập ngừng hồi lâu, cuối cùng mới đẩy cánh cửa.

Trong phòng khách chỉ có ngọn đèn bàn tỏa sáng màu hồng nhạt ấm áp. Dĩ Thâm nằm tựa vào thành sa lông, mắt nhìn vô định, bên cạnh anh chiếc gạt tàn đầy những mẩu thuốc lá.

Mặc Sênh lặng lẽ lấy gối, để gối mình cạnh gối của Dĩ Thâm, lật một đầu chăn, thận trọng chui vào nằm sát anh, nhắm mắt lại.

Dĩ Thâm vẫn nằm yên. Lại châm một điếu thuốc.

Lát sau Mặc Sênh nói nhỏ:

- Tắt đèn được không? Em muốn... ngủ.

"Muốn ngủ"... hai chữ tan trong không khí.

Đột nhiên chị bị xốc dậy đặt lên người anh, cơ thể chị bị vòng tay rắn chắc mạnh mẽ của anh siết chặt, hơi thở nóng hổi phả vào cổ chị, giọng nói khản đặc của anh thoảng qua.

- Em có biết em thế này có nghĩa là gì không?

"Sao lại không?"

Mặc Sênh cụp mắt, chị cầm tay anh viết từng chữ lên lòng bàn tay anh.

Từng nét, từng nét, Mặc Sênh đang viết...

Dĩ Thâm rùng mình, nắm chặt bàn tay không yên phận của chị, ánh mắt kì dị của anh nhìn chị trân trối với bao hàm ý.

- Mặc Sênh, sao em dày vò anh như thế?

Trong khoảnh khắc Mặc Sênh viết lên lòng bàn tay anh, giữa họ ân oán đã không còn. Dĩ Thâm cuống quít chiếm hữu đôi môi chị, như thể chắc chắn lúc đó chị là có thật.

Khi anh buông ra, Mặc Sênh thở hổn hển, ngoan ngoãn gục trên ngực anh.

Như thế này thực êm ái, thực dễ chịu, Mặc Sênh mở miệng:

- Dĩ Thâm, em bị cảm, anh không sợ lây sao? - Chị bập bẹ.

- Anh biết nhưng anh không nhân cơ hội để bắt nạt em đâu.

Dĩ Thâm lại siết chị vào người, bất lực cam chịu.

- Ồ, phải anh hiểu lầm không?

- Nhưng ... lẽ nào anh muốn em nói ra ý em không phải như vậy?

"Mình không cần ư!? Như vậy có vẻ như mình bị anh ấy bắt nạt nhất định sau này Dĩ Thâm sẽ cười mình"

- Thực ra... có thể bắt nạt mà.

"Ai đang nói thế? Nhất định không phải cô ấy?"

Mặc Sênh ngượng quá.

Dĩ Thâm vẫn im lặng.

"Anh không nghe thấy ư?" Bỗng chị phát hiện cúc áo ở ngực mình đã bị cởi từ lúc nào. Bờ vai và đôi cánh tay màu trắng sữa lộ ra dưới ánh đèn màu hồng. Làn da mềm mại đầy dấu tích của những cái hôn điên cuồng, rất sâu, rất rõ. Vừa rồi anh dữ dội biết chừng nào... Nhưng bây giờ anh lại muốn... một lần nữa...

Làn môi nóng bỏng một lần nữa phủ lên da thịt chị, làm cháy những vết tích cũ.

- Mặc Sênh, anh không nghe nhầm chứ? - Giọng Dĩ Thâm khàn đặc.

Mặc Sênh không nói được. Anh đã nhạy cảm như vậy, sao còn hỏi lại?

Ngọn lửa vừa dịu xuống lại đột ngột bùng cháy, Dĩ Thâm bế xốc Mặc Sênh vào phòng ngủ, đặt chị lên giường.

Vẫn nên ở đây.

Có gì khác không? Mặc Sênh không hiểu, nhưng chị đã không còn sức để hỏi. Cơ thể đàn ông hừng hực nóng ấm của Dĩ Thâm ép lên thân thể chị, đôi môi, lưỡi nóng ran điên cuồng chiếm hữu từng tấc cơ thể chị, đưa chị vào một thế giới quay cuồng, lịm say, ngây ngất chưa từng thấy... cho đến khi tất cả dịu lại...

Mặc Sênh ngủ chập chờn không yên giấc, nửa đêm đột nhiên thức giấc, chỗ bên cạnh trống không, đưa mắt nhìn quanh, thấy Dĩ Thâm đứng bên cửa sổ.

Có lẽ do đêm tối, Mặc Sênh bỗng cảm thấy thật nặng nề, nặng nề đến khó thở. Hình như cảm nhận được cái nhìn của chị, Dĩ Thâm quay đầu lại, đêm tối chị không nhìn thấy cái gì ẩn chứa trong mắt anh.

Dĩ Thâm tắt thuốc lá, đến bên giường, lật chăn, nằm sát bên chị, nhẹ nhàng vòng tay ôm chị. Mặc Sênh im lặng hồi lâu, cuối cùng không chịu nổi, bật hỏi:

- Dĩ Thâm, anh đang nghĩ gì thế? - Giọng chị lo lắng.

- Không có gì, chỉ là có một số chuyện anh đã nghĩ thông.

"Nghĩ thông chuyện gì cơ?" Mặc Sênh muốn hỏi nhưng miệng chị đã bị môi anh gắn chặt.

- Mặc Sênh, hãy để tóc dài đi!

Sao? Mặc dù không hiểu tại sao Dĩ Thâm lại nhắc đến chuyện mái tóc, nhưng Mặc Sênh bỗng thất bất yên, chị lo lắng hỏi:

- Tóc em xấu lắm phải không?

Dĩ Thâm hôn lên tóc chị, khiêu khích sự tự tin yếu ớt của chị:

- Mặc Sênh, đúng là rất xấu!

Chương 9

Mãi mãi

Sáng hôm sau dậy muộn là lẽ đương nhiên.

Vẫn là Dĩ Thâm đánh thức. Không biết anh đã dậy từ lúc nào, trông người rất chỉnh tề, tay cầm điện thoại di động của chị:

- Gọi em đấy.

Ôi. Mặc Sênh khó nhọc mở mắt, giơ tay đón điện toại từ tay Dĩ Thâm, vừa cầm máy đã nghe thấy tiếng chị Trần quát tháo loạn xạ:

- Mặc Sênh, cô biết bây giờ là mấy giờ rồi không? Chúng tôi đang ở sân bay đợi một mình cô. Đến nhanh lên, đừng có lề mề như rùa ấy, làm cho bao nhiêu người dài cổ đợi đây này - Chị Trần nói liền một hồi, giọng gay gắt.

Lúc này Mặc Sênh mới hoàn toàn tỉnh ngủ, nhìn đồng hồ trên điện thoại, vội bật dậy như phải bỏng. Vội vàng mặc quần áo, chạy đi lấy va li.

Dĩ Thâm cau mày, kéo tay ngăn chị:

- Em bình tĩnh nào, cài nhầm khuy áo rồi.

Trời đất! Mặc Sênh cúi đầu, nhìn những ngón tay thanh tú của Dĩ Thâm đang cài lại khuy áo cho chị. Sự ngượng ngùng bị cái vội vàng lấn át giờ bỗng trở lại, Mặc Sênh xấu hổ đỏ mặt.

- Được rồi - Cảm nhận bầu không khí thân thiết ấm áp bao quanh hai người, Dĩ Thâm gác lại suy tư riêng của mình, nhanh nhẹn cầm chìa khóa xe giục Mặc Sênh - Nhanh lên, lấy đồ đi, anh đưa em ra sân bay.

- Em không kịp mất - Đột nhiên Mặc Sênh im bặt, ngẩn người nhìn vật lạ trên ngón đeo nhẫn của chị từ lúc nào.

Một chiếc nhẫn bạch kim giản dị, thiết kế đơn giản, không hề cầu kì hoa mỹ, chỉ có những viên đá nhỏ xíu gắn thành hình tròn bao quanh những nét chạm trổ tinh tế, hết sức trang nhã, tự nhiên.

- Anh mua từ bao giờ thế?

- Không nhớ. Lâu lắm rồi, tối qua anh mới tìm lại.

Mặc Sênh giơ bàn tay lên, say mê ngắm nhìn cái nhẫn, nó hài hòa một cách kì lạ với những ngón tay thanh tú trắng muốt của chị. Dưới ánh mặt trời mùa đông, nó phát ra những tia sáng rực rỡ long lanh. Trong mắt Mặc Sênh cũng lấp lánh niềm vui như trẻ nhỏ.

- Em chỉ còn không đến mười phút! - Dĩ Thâm mỉm cười giục chị.

- Mười phút? Chết rồi! - Trong đầu Mặc Sênh lập tức hiện ra khuôn mặt cau có của chị Trần.

Không kịp nói lời chia tay, Mặc Sênh xách hành lí chạy thẳng. Trong khi chạy không kìm chế được, thỉnh thoảng chị cúi đầu nhìn vào cái nhẫn lấp lánh trên tay, trong lòng trào dâng niềm hạnh phúc vô bờ.

° ° °

HongKong.

Đoàn đại biểu của tạp chí Tú sắc đi HongKong lần này là để đàm phán chuyện hợp tác với một tạp chí của HongKong. Vốn không liên quan đến Mặc Sênh nhưng do Mặc Sênh thạo tiếng Anh, nên họ đưa chị làm phiên dịch.

Do đã chuẩn bị chu đáo, cuộc đàm phán diễn ra khá thuận lợi. Ba ngày sau, hai bên đã ký hợp đồng hợp tác. Xong việc, cả đoàn kéo nhau đi shopping.

- Chúa ơi, sao đồ trang sức, đồ mỹ phẩm ở đây rẻ thế.

- Chết thật, cái dây chuyền đứng như thế này tôi mua ở nhà đắt hơn đến một ngàn - Chị Trần xuýt xoa tiếc rẻ.

Vốn chỉ định đi cùng Mặc Sênh không mua gì nhiều, vậy mà chị Trần mua bao nhiêu là thứ hơn cả Mặc Sênh. Họ đi ngắm nghía mua sắm suốt cả một buổi tối ở cái đất HongKong vốn không hề có ban đêm này. Kết quả ai nấy đều thấm mệt, còn mệt hơn cả mấy ngày làm việc vừa rồi.

Về đến khách sạn, vừa vào phòng chị Trần đã nằm vật ra giường như người ốm nặng.

Mặc Sênh nhìn điện thoại trên bàn, do dự không biết có nên gọi cho Dĩ Thâm.

- Gọi nhanh lên, điện thoại công quỹ đấy.

Mặc Sênh giật mình, quay người thấy chị Trần trở mình, mắt vẫn nhắm nghiền.

"Không biết có phải chị ấy nói mê không?"

Nhấc ống nghe, nhấn những con số đã quá quen thuộc.

Từ đầu dây bên kia lập tức vọng đến giọng nói trầm ấm quen thuộc của Dĩ Thâm:

- Mặc Sênh.

Mặc Sênh ngẩn người:

- Sao anh biết là em? Anh đoán ra ư?

- Trên điện thoại có hiện số.

- Ra vậy! Anh đi làm về chưa?

- Em đang gọi về nhà mà.

Mặc Sênh ngẩn người vì sự ngớ ngẩn của mình.

Bên kia cũng im lặng giây lát, hình như Dĩ Thâm thở dài:

- Mấy ngày nay em làm những gì?

Mặc Sênh bắt đầu kể tình hình công việc. Khi không biết nói gì Dĩ Thâm thường chuyển đề tài, vậy là gọi hết cả giờ đồng hồ. Tắt máy, Mặc Sênh vẫn đắm mình trong cuộc nói chuyện vừa rồi với Dĩ Thâm, vẫn thầm nói chuyện với anh.

Còn bên kia, Dĩ Thâm tuy bỏ máy, cầm bút mãi vẫn không viết được chữ nào.

"Nói nhiều như vậy mà không ho, có lẽ cô ấy đã hết cảm rồi".

° ° °

Văn phòng luật sự Viêm Hướng Hà dạo này thắng lợi liên tục. Sau cuộc họp hàng tuần mọi người đều vui vẻ chưa muốn giải tán, họ dứt khoát đòi ba vị luật sư khao. Lại thêm Viêm là người thích tụ tập vui vẻ, anh ta vung tay vẻ hào phóng:

- Được rồi, được rồi, khao thì khao, muốn đi ăn ở đâu các vị cứ đề xuất, luật sư Hà của chúng ta sẽ bao tất.

Vòng vo mãi hóa ra lại đẩy trách nhiệm sang người khác? Dĩ Thâm từ khi kết thúc cuộc họp đến giờ không nói gì, giờ chỉ buông hai chữ ngắn gọn:

- Lý do?

- Còn lý do nào nữa? - Viêm tỏ vẻ bí mật - Lẽ nào cậu không biết, từ cổ chí kim, kẻ bị chém thường là công thần hay sao, công càng to càng dễ bị chém.

- Có lý - Dĩ Thâm thụ giáo, gật đầu chịu chém.

Mọi người hoan hô ầm ĩ, thảo luận sôi nổi địa điểm liên hoan, mỗi người đề nghị một địa điểm, ý kiến không thống nhất nhưng có một điểm rất thống nhất đó là ai cũng chọn nhà hàng sang trọng.

Hướng Hằng vừa nghe vừa lắc đầu nói với Dĩ Thâm:

- Cậu phải chuẩn bị tinh thần tốt đấy.

Dĩ Thâm cười:

- Không thành vấn đề!

Bàn mãi vẫn chưa quyết định chọn địa điểm nào, trong tiếng ồn ào có tiếng một cô gái:

- Chúng ta tổ chức ở nhà luật sư Hà, mọi người thấy thế nào?

Cả phòng lập tức im lặng, mắt hướng về người vừa nói, thì ra đó là Tiểu Cao, sinh viên thực tập mới về.

Bị mọi người nhìn, Tiểu Cao vốn không có ý gì bỗng trở nên lúng túng:

- Tôi thấy đến nhà hàng không bằng đến nhà luật sư Hà ăn lẩu, chúng ta tự chuẩn bị, vừa rẻ vừa vui.

Mọi người cùng đồng tình, nhưng không tiện phụ họa. Trong ba vị luật sư của phòng, ngoài Viêm tính tình cởi mở, vui vẻ, còn hai vị kia rất khó gần, nhất là luật sư Hà, xưa này công tư luôn phân minh, ngoài quan hệ công việc, luôn có khoảng cách với mọi người.

Nhưng... ai cũng muốn đến thăm nhà của luật sư Hà.

- Đúng đấy! đúng đấy - Viêm đột nhiên vỗ đùi đánh đét - Sao mình không nghĩ ra nhỉ, nhà cậu rất rộng, đến nhà cậu là hay nhất, chúng ta ăn uống cũng thoải mái. Thế nào, cậu cho một câu đi!

Nghe luật sư Viêm nói vậy, mọi người đều chờ câu trả lời của Dĩ Thâm. Dĩ Thâm thấy buồn cười trước những con mắt chờ đợi của mọi người, thầm nghĩ ngày mai Mặc Sênh trở về, tối nay mình tìm việc gì đó làm cũng tốt, liền gật đầu:

- Nếu mọi người không cảm thấy như vậy là quá hời cho tôi, rất hoan nghênh mọi người đến nhà chơi.

° ° °

Xe chạy bon bon, Tiểu Cao ngồi ở ghế phụ, không nén nổi niềm vui. Vừa rồi phân công nhiệm vụ, một số người được cử mua nguyên liệu làm lẩu, Tiểu Cao được phân công cùng với Dĩ Thâm về nhà chuẩn bị. Chỉ có hai người! hôm nay đúng là ngày may mắn của cô.

Liếc trộm luật sư Hà, khuôn mặt cực kì tuấn tú, cương nghị của người đàn ông tài hoa khiến cô thoáng đỏ mặt, tim đập rộn ràng. Mặc dù mới về văn phòng thực tập cùng với luật sư Hà hơn một tuần, Tiểu Cao đã nhận ra đây là một người đàn ông rất mực ưu tú, chính trực, không thể không bị hấp dẫn bởi một người như vậy!

- Luật sư Hà, anh thích một người như thế nào? - Tiểu Cao thăm dò, cô có cái vẻ ngây thơ và bạo dạn rất học trò.

Dĩ Thâm cười, "đúng là câu hỏi của một nữ sinh!". Có điều anh cũng thấy khó trả lời.

- Luật sư Hà cũng không biết sao? - Tiểu Cao thất vọng nói, vậy là cô không có phương hướng phấn đấu rồi, phải tìm cách khác vậy.

- Luật sư Hà từng thích ai chưa? - Tiểu Cao thầm nghĩ, một người lạnh lùng lí trí như luật sư Hà khi yêu sẽ thế nào nhỉ, liệu có dịu dàng không? Ồ, rất khó tưởng tượng.

- Đương nhiên! - Câu hỏi này dễ trả lời hơn nhiều.

- Ô! Đã từng ư? - Tiểu Cao nói giọng ngưỡng mộ - Chắc chị phải rất ưu tú?

- Không, trái lại - Dĩ Thâm lắc đầu - Cô ấy không ưu tú chút nào, hồi đi học rất lười, suốt ngày chỉ thích đi chơi, tính lông bông, khiến người ta đau đầu.

"Đáng tiếc là bây giờ hầu như vẫn vậy, không biết cô ấy đã làm gì với thời gian"

Vậy là không đúng với tưởng tượng của mình. Tiểu Cao thầm nghĩ:

- Vậy chắc chị ấy đẹp lắm?

Dĩ Thâm khẽ lắc đầu:

- Cũng được, nhưng nhiều người còn đẹp hơn.

- Thế thì chắc chị ấy rất dịu dàng? - Tiểu Cao khẳng định.

- Dịu dàng? Làm gì có! - Dĩ Thâm thở dài.

"Cô ấy rất hay gây sự. Hay gây sự đến mức mấy năm đầu anh nhắm mắt cũng nghe được tiếng cô ta: Dĩ Thâm!Dĩ Thâm!Dĩ Thâm!"

Nhưng mở mắt lại là khoảng trống.

Hận cô ta là bắt đầu từ lúc đó.

Tiểu Cao nghi hoặc. Không ưu tú, không đẹp lắm, nghe khẩu khí của luật sư Hà hình như cũng không phải là mỹ nhân dịu dàng:

- Vậy vì sao luật sư lại thích chị ấy?

- Vì sao ư? - Dĩ Thâm cũng không hiểu.

Có lẽ bởi vì những câu hỏi lan man nhí nhảnh của cô ta lấp đầy tâm hồn trống trải của anh; có lẽ bởi vì rõ ràng cô ấy không thích lên lớp tự học nhưng vẫn đều đặn cùng anh lên giảng đường, kết quả chưa đến một giờ đồng hồ đã ngủ gà ngủ gật, nước miếng chảy ướt cả giáo trình anh; có lẽ bởi vì trình độ tiếng Anh của cô ta chưa qua bằng C nhưng vẫn hào hứng kéo anh đi chúc mừng anh đoạt giải nhất cuộc thi tiếng Anh dùng cho sinh viên các trường không phải chuyên ngữ, chỉ có điều hôm đó cô làm cho anh bị phê bình vì không chịu dạy bạn gái học tiếng Anh... Lúc đó cô đã ngoan ngoãn giơ tay thề nhất định sẽ thi được bằng C tiếng Anh, nhất định không làm anh mất mặt. Đáng tiếc về sau ngay cả cơ hội đó cũng không có...

Tiểu Cao nghiêng đầu vẫn chờ câu trả lời của anh. Dĩ Thâm mỉm cười, nói vẻ bất lực:

- Lúc đó tôi không có mắt, thích là thích, chẳng có cách nào khác.

° ° °

"Sao bên ngoài ồn vậy?"

Mặc Sênh rụt đầu vào chăn, vẫn không ngăn được tiếng ồn lọt vào tai. "Là tiếng tivi? Hay Dĩ Thâm đã về?"

Chị trở mình, vẫn mơ hồ, xuống giường, mở cửa phòng ngủ, giật mình...

"Sao phòng khách đông người thế?"

Những vị khách trong phòng khách lần lượt nhận ra Mặc Sênh đứng ở cửa phòng ngủ, tất cả yên lặng.

Cả hai bên đều ngây người nhìn. Không bên nào nói gì.

Im lặng bao trùm cả phòng.

Dĩ Thâm cầm bát đũa từ nhà bếp đi ra, nhìn thấy Mặc Sênh đứng ở cửa phòng ngủ. Khuôn mặt tuấn tú của anh thoáng vẻ ngạc nhiên, anh cau mày.

- Vào phòng đi, đi dép vào.

Ồ, Mặc Sênh cúi người nhìn xuống chân, trong lúc vội chạy ra chị quên không đi dép.

Dĩ Thâm để bát đũa trong tay xuống bàn, lịch sự cúi đầu nói với mọi người:

- Xin lỗi.

Mọi người ngơ ngác gật đầu. Sau khi ông chủ nhà mất hút sau cánh cửa phòng ngủ, Mỹ Đình là người đầu tiên lên tiếng.

- Không ngờ luật sư Hà lại...

Tiểu Cao và luật sư Viêm nhìn nhau, cả hai dường như không tin vào mắt mình những gì vừa nhìn thấy. Nhưng chúng cứ rành rành: phòng ngủ, áo ngủ...

Mọi người cùng nhất trí một đáp án: Sống chung!

Thần tượng sụp đổ! Lòng Tiểu Cao tan nát, tưởng luật sư là người đứng đắn, ai ngờ cũng lén sống chung với người khác!

Một đòn đau giáng vào lòng tự tôn đàn ông của luật sư Viêm, ngay đến Dĩ Thâm cũng đã có một người đàn bà, còn anh vẫn một thân một mình...

Chỉ có Hướng Hằng không ngạc nhiên như mọi người, mặc dù thâm tâm anh cũng không ngờ sự việc diễn ra nhanh chóng đến vậy:

- Tôi đã nói rồi, chỉ cần gặp lại Triệu Mặc Sênh, bất kì nguyên tắc nào của Hà Dĩ Thâm đều thay đổi.

° ° °

Bước vào phòng ngủ thấy Mặc Sênh nằm gục trên giường, đầu vùi trong gối.

- Em khó chịu hả? - Dĩ Thâm đến bên giường kéo Mặc Sênh vào ngực, nói dịu dàng - Em bảo ngày mai mới về kia mà?

- Ứ, xong việc em về trước.

- Vì sao?

- Còn vì sao nữa? - Mặc Sênh lập tức chuyển chủ đề, nũng nịu - Tiểu Hồng đang trách em, không mua đủ đồ cho cô ấy...

Lời nói của chị bị chặn lại. Dĩ Thâm hôn tới tấp vào má, vào môi, vào cổ chị, cuống qu‎ít hít lấy hơi thở của chị.

- Em dụ dỗ anh - Dĩ Thâm thầm thì vào tai Mặc Sênh, dịu dàng tuyên cáo tội trạng của chị, giọng trầm ấm của anh vừa âu yếm, vừa hờn dỗi.

Mặc Sênh tròn mắt:

- Tội này quá nặng! Em... đâu có?

- Em mặc bộ đồ ngủ của anh.

- Anh để bộ ngủ trong nhà tắm, em lại quên không mang, tắm xong về đến phòng lại quên không thay... - Mặc Sênh lúng túng nói chẳng có đầu có cuối, chị thấy hối hận về sự cẩu thả của mình - Dĩ Thâm, sau này em tuyệt đối không như thế nữa.

- Vậy thì chẳng phải anh thiệt quá sao - Dĩ Thâm mỉm cười dỗ dành - Dậy ra ăn cơm.

- Ăn cùng với mấy người đó ư? - Mặc Sênh lắc đầu - Không.

Dĩ Thâm không nói nữa.

Mặc Sênh chống chế:

- Đi máy bay mệt...

- Ăn xong lại ngủ.

Lí do thứ hai:

- Em không quen họ.

- Sau này đằng nào chẳng phải làm quen - Dĩ Thâm dỗ dành.

Không tìm được lý do nào khác Mặc Sênh nhăn nhó:

- Xấu hổ quá...

Vừa rồi mặc bộ đồ ngủ của Dĩ Thâm, đầu không chải, chân không dép, đột ngột xuất hiện trước cửa phòng ngủ của anh ấy.

- Ôi! - Dĩ Thâm thở dài, giơ tay với cái áo ở đầu giường - Anh đã quen rồi. Anh ra trước, em mặc quần áo xong ra ngay nhé.

Khi Dĩ Thâm từ trong phòng đi ra thái độ của mọi người đã trở lại bình thường. Thực ra họ đều là những luật sư hoặc sắp trở thành luật sư, với họ chẳng có gì là quá bất ngờ.

Hướng Hằng và Viêm đứng ngoài ban công hút thuốc, thấy Dĩ Thâm đi ra họ vẫy tay gọi anh.

Đưa cho Dĩ Thâm điếu thuốc, Viêm vui vẻ bắt chuyện:

- Chung sống bất hợp pháp.

Dĩ Thâm nhướn mày:

- Hợp pháp!

Câu nói khiến Hướng Hằng ngẩn người, Viêm thì bị sặc khói thuốc lá, ho sặc sụa, vừa lấy khăn lau nước mắt, vừa hỏi:

- Hợp pháp là thế nào?

- Là quan hệ khế ước vợ chồng lâu dài dựa trên cơ sở bình đẳng tự nguyện giữa hai bên nam nữ - Dĩ Thâm giải thích rất pháp luật.

Đến lượt Viêm ngẩn người.

Dĩ Thâm cười:

- Nói một cách đơn giản là tôi đã kết hôn, các vị chuẩn bị đồ mừng đi.

- Cậu...cậu...cậu! - Viêm hét to - Cậu... ý tôi là... cậu đã cưới rồi sao?

Thấy Dĩ Thâm gật đầu khẳng định, anh chàng lại hét lên lần nữa, đoạn lao vào phòng khách tuyên bố với mọi người tin sốt dẻo.

Hướng Hằng đứng tì vào lan can ban công, nhìn ra màn đêm, nói như với chính mình:

- Cuộc đời thật là kì lạ, các cậu đi một con đường vòng dài như vậy, cuối cùng lại trở về điểm xuất phát - Quay sang Dĩ Thâm, Hướng Hằng hạ giọng - Dĩ Thâm, bảy năm đó, cậu thực sự không quan tâm chứ?

- Cậu nghĩ tôi sẽ trả lời thế nào? - Dĩ Thâm châm điếu thuốc khác, mắt đăm chiêu - Tôi đã xác định cái gì là quan trọng nhất.

Hướng Hằng rít một hơi thuốc, cười:

- Khả năng kiềm chế của cậu vốn rất tốt.

Dĩ Thâm không nói gì, những làn khói mỏng, vấn vít trước mặt họ.

Hướng Hằng nhìn vào mắt Dĩ Thâm:

- Đã lâu không thấy cậu hút thuốc.

- Đúng, dạo này hút ít.

- Còn nhớ cảm giác lần đầu cậu hút thuốc không?

Sao lại không nhớ, lúc đó Mặc Sênh ra đi chưa lâu, anh đã dùng thuốc và rượu làm tê liệt bản thân. Dĩ Thâm búng tàn thuốc:

- Hồi đó cảm thấy thuốc lá là một liều thuốc rất tốt, ít nhất nó khiến người ta còn có việc để làm trên thế giới này.

Ngữ khí bình thản đến mức khiến Hướng Hằng không khỏi ngạc nhiên, xem ra cậu ta thực sự nghĩ thông rồi? Chỉ có thực sự nghĩ thông mới có thể bình thản như vậy đối diện với quá khứ. Hà Dĩ Thâm bây giờ xem ra rất bình thản, không như ngày xưa luôn có vẻ nôn nóng như thúc ép người khác.

Hướng Hằng nói có vẻ chân thành:

- Chúc mừng!

Dĩ Thâm cười nhạt:

- Cảm ơn!

Không yên tĩnh như ở ban công, phòng khách ồn ào như họp chợ do cái tin Viêm vừa thông báo,. Mặc Sênh lại xuất hiện ngay sau đó, những cặp mắt đổ dồn vào chị khiến Mặc Sênh hoảng hốt.

Tiểu Cao nhìn người phụ nữ trước mặt một cách ngưỡng mộ, chị ấy có phải chính là người mà luật sư Hà thích là thích vậy thôi, chẳng biết làm sao? Hình như không ồn ào như luật sư Hà mô tả, ít nhất lúc này, nhưng xem ra có vẻ bất an.

- Ồ! - Mỹ Đình reo lên - Chị chính là người đã nhặt được ví tiền của luật sư Hà.

Mặc Sênh nhận ra cô gái này, chị mỉm cười với cô:

- Xin chào!

Tiểu Cao mẫn cảm kéo tay Mỹ Đình:

- Chị Mỹ Đình, chị biết chuyện à?

Mỹ Đình nói:

- Trước đây, tôi có gặp chi ấy, dạo đó chị ấy nhặt được ví tiền của luật sư Hà, trong ví có một số giấy tờ và ảnh, chị ấy tìm đến văn phòng trả lại, tôi nghĩ chắc hai người quen nhau từ đấy, sau đó...

Vậy là bằng trí tưởng tượng của phụ nữ, một câu chuyện tình nhặt được vàng không tham quyết trả lại cho người mất ra đời.

Tiếng Mỹ Đình không nhỏ, mọi người xung quanh đều chăm chú nghe, vẻ rất hào hứng. Mặc Sênh vừa nghe kể, mỗi lúc càng thêm ngạc nhiên, cái cô Mỹ Đình này lẽ ra phải đến tòa soạn của chị để viết chuyện tình yêu mới phải, để cô ấy ở đây e lãng phí nhân tài.

- Ôi, thế thì sau này nếu nhặt được ví tiền của phụ nữ nhất định phải đem trả lại - Nghe xong chuyện một chàng trai tổng kết.

Tiểu Cao trợn mắt hù dọa anh ta:

- Đến lượt anh thì chỉ tìm thấy khủng long thôi!

Mọi người cười ồ, đúng lúc đó Dĩ Thâm và Hướng Hằng từ ban công đi vào, nhân lúc mọi người vui vẻ, có ai đó nói to:

- Nếu luật sư Hà thành thật khai báo sẽ được khoan hồng, nếu ngoan cố quyết không tha.

- Cậu có thể im lặng nhưng mỗi câu nói của cậu có thể trở thành chứng cứ định tội - Hướng Hằng mỉm cười vẻ đe dọa.

Cái gì thế? Có phải họ xem quá nhiều phim hình sự HongKong không?

Dĩ Thâm cười:

- Được, tôi sẽ thành thật khai báo, vừa ăn vừa khai hết được không? Hà đại luật sư đương nhiên không bao giờ kể sự thật gì hết, mọi người thực ra cũng không dám gặng hỏi. Vậy là vui vẻ hò nhau tấn công nồi lẩu bốc khói nghi ngút, vừa ăn vừa tán chuyện râm ran, đến hơn chín giờ mới giải tán.

Để tránh ánh mắt của mọi người, Mặc Sênh cắm cúi ăn. Khi Dĩ Thâm tiễn mọi người ra về, vào đến phòng thấy Mặc Sênh nằm thừ trên sa lông có vẻ không muốn động đậy.

Dĩ Thâm cười trêu chị:

- Sao em bảo không muốn ăn cơ mà?

Anh đến bế xốc chị lên lòng:

"Không nặng lên mấy", Dĩ Thâm thầm nghĩ, "Không biết cô ấy ăn được bao nhiêu?"

- Anh nói gì vậy? - Ngồi trong lòng, Mặc Sênh có vẻ mệt, phản ứng chậm chạp.

Dĩ Thâm chột dạ. Thái độ cô ấy hơi lạ, có phải lúc anh nói chuyện với Hướng Hằng cô ấy đã nghe được điều gì?

- Không có gì - Dĩ Thâm thầm thì, giọng anh khàn đi.

Không có gì mới là lạ.

Đêm hôm đó Mặc Sênh mới thể nghiệm thế nào là "tiểu biệt thắng tân hôn".

° ° °

Những ngày sau đó, Dĩ Thâm liên tục nhận được sự quan tâm từ nhiều phía.

Đầu tiên là anh Chu bên tòa án:

- Hà, lần trước cậu nói cậu đã kết hôn rồi, tôi tưởng cậu viện lý do, không ngờ cậu kết hôn thật. Thế là tốt, cậu kết hôn thì bà xã tôi khỏi bận tâm, tôi cũng được yên thân. À này, nhất định phải mời tôi đấy nhé.

Sau đó là Phương Kiểm bên viện kiểm sát:

- Có phải là cô bạn gặp ở nhà hàng Macdonald lần trước không? Ồ, hôm đó tôi đã biết ngay mà, chỉ có điều không ngờ cậu hành động nhanh chóng đến thế. Bao giờ mở tiệc?

Sau đó là người quen nọ, đồng nghiệp kia. Dĩ Thâm thực sự khâm phục tài đưa tin của Viêm. Có lẽ tất cả những người cùng trường cũ, sống ở thành phố này đều biết Hà Dĩ Thâm đã kết hôn.

Hôm đó sau khi tiễn mấy khách hàng cũ, Viêm ngồi ở sa lông, vẻ tư lự, từ khi biết Dĩ Thâm không còn độc thân nữa, Viêm có vẻ buồn. Vừa búng tàn thuốc lá, mắt nhìn vào cái gạt tàn Viêm hỏi Dĩ Thâm:

- Cậu nhất định bao giờ mời khách?

- Sau Tết hẵng hay, chuyện này tôi chưa bàn với Mặc Sênh.

- Thế thì muộn quá, còn mấy tháng nữa mới tết. Sau dịp hội trường là vừa, nên tiến hành sớm đi - Viêm tỏ vẻ tích cực, anh ta thích tụ tập vui vẻ.

Hội trường? Dĩ Thâm nhìn lịch làm việc, quả nhiên có ghi ngày 15 là ngày kỉ niệm 100 năm thành lập trường cũ. Dạo này quá bận nên anh quên mất.

- Để sau hẵng hay, đến lúc đó sẽ mời cậu là người làm chứng - Dĩ Thâm cười nói.

Những năm qua không nói ra nhưng anh thực sự cảm ơn Viêm, nếu không có điều kiện và sự năng nổ, nhiệt tình của anh ta, chưa chắc đã có Hà Dĩ Thâm ngày hôm nay.

- Người làm chứng? - Viêm phấn khởi - Chỉ cần có thể tiết kiệm tiền mừng là tớ đồng ý cả hai tay.

Đang nói thì có chuông điện thoại, đưa máy cho Dĩ Thâm, Viêm nhún vai vội vã xách cặp đi.

Người gọi là một phóng viên của tạp chí Tú sắc, muốn phỏng vấn luật sư Hà. Mỹ Đình đã nhắc anh chuyện này nhưng Dĩ Thâm đã từ chối. Lúc đó bởi vì nghĩ là cơ quan của Mặc Sênh nên từ chối thẳng e không tiện, nên Mỹ Đình vẫn trả lời nước đôi.

Nhưng bây giờ Dĩ Thâm vẫn một mực từ chối:

- Xin lỗi, cô Đào, tôi nghĩ tôi không phù hợp làm nhân vật trang bìa của tạp chí phụ nữ.

- Có phải luật sư Hà sợ ảnh hưởng đến nghề nghiệp không? Thực ra tạp chí chúng tôi muốn giới thiệu những người đàn ông độc thân xuất sắc, sẽ có đánh giá công bằng khách quan đối với những nhân vật được phỏng vấn, chắc sẽ không có gì ảnh hưởng đến công việc của anh. Về mặt này luật sư Hà có thể đọc số báo đầu tiên nói về kiến trúc sư Khang Gia Niên - Đào Nghị Thanh vẫn cố thuyết phục.

- Độc thân? - Dĩ Thâm nắm lấy chi tiết quan trọng, ôn tồn nói - Cô Đào, tôi nghĩ có lẽ tôi không phù hợp với yêu cầu của quí báo, tôi mới kết hôn.

Nhân lúc đối phương còn đang bất ngờ bởi thông tin vừa nghe được, Dĩ Thâm nói thêm mấy câu tỏ ý lấy làm tiếc, rồi bỏ máy. Đang tranh thủ đọc tài liệu thì điện thoại có tín hiệu tin nhắn, đó là tin nhắn của Mặc Sênh.

- Dĩ Thâm, tối nay chúng mình ăn gì?

Dĩ Thâm rất ít khi nhắn tin.

Khi anh còn học đại học thì điện thoại di động còn là thứ quá xa xỉ đối với học sinh nghèo như anh, vì vậy anh đã bỏ qua thời kì hoàng kim nhắn tin. Đến khi ra làm việc, có điện thoại, lại quen gọi điện vừa nhanh chóng vừa rõ ràng. Trước đây, thỉnh thoảng Dĩ Văn cũng có nhắn tin cho anh, khi nhận được tin nhắn anh thường gọi điện trao đổi lại, anh không có thời gian bấm từng chữ. Dần dần Dĩ Văn cũng ít nhắn tin.

Bây giờ Dĩ Thâm lại cầm máy nhẫn nại bấm từng chữ:

- Em muốn ăn gì?

Gửi xong tin nhắn, nhìn đồng hồ mới chưa đến ba giờ. Vẫn thói quen cũ, trước đây khi ăn trưa với nhau, vừa ra khỏi nhà ăn Mặc Sênh đã níu áo anh hỏi:

- Dĩ Thâm, buổi tối chúng mình ăn gì?

Nhanh chóng có hồi âm:

- Ăn ở nhà có được không?

- Em nấu?

- Yes!!! - Lại còn thêm mấy dấu cảm thán nữa. Dĩ Thâm còn chưa kịp hồi âm, thì một hàng chữ thể hiện lòng khiêm tốn của người nhắn đã hiện lên máy của anh... - Nhưng nghe nói là không ngon lắm.

"Ai nói không ngon? Người đàn ông đó?"

Dĩ Thâm cau mày nhìn mẩu tin nhắn ngắn, ngập ngừng một lúc, anh bấm một chữ:

- Được.

Mặc dù Mặc Sênh có vẻ háo hức nhưng kinh nghiệm mách bảo Dĩ Thâm, không nên hi vọng quá nhiều.

Cho nên, hết giờ làm việc về nhà, thấy Mặc Sênh đứng cạnh bàn bếp đang thái khoai sọ, động tác vụng về, Dĩ Thâm không hề thất vọng, anh đã lường trước tình huống này. Trên bệ bếp, trước mặt Mặc Sênh có một cuốn sách dạy nấu ăn mở sẵn, với hàng chữ in đậm Sườn xào chua ngọt, bất giác lắc đầu thở dài vừa cảm thấy buồn cười.

Cầm con dao trong tay Mặc Sênh, Dĩ Thâm thái khoai sọ một cách thành thạo. Mặc Sênh tròn mắt nhìn động tác của anh, cảm thấy áy náy:

- Dĩ Thâm, anh còn biết nấu ăn nữa sao? Anh đúng là không cho em một còn đường sống.

- Mười tuổi anh đã bắt đầu giúp cô nấu ăn.

Ra thế. Cầm dao một cách thành thạo như thế chắc phải làm nhiều lắm. Mặc Sênh đột nhiên cảm thấy chạnh lòng, khi mình sống cuộc sống đầy đủ cơm tận miệng nước tận mồm, thì Dĩ Thâm phải sống nương nhờ người ngoài...

- Nếu quen anh từ sớm có phải tốt không...

Chị dang tay ôm lấy anh từ phía sau, ngả đầu vào vai anh.

- Dĩ Thâm, dạy em nấu ăn nhé, sau này em sẽ nấu cho anh ăn.

Vòng tay ấm áp khiến cho ý nghĩ u ám vừa len lỏi trong đầu anh lập tức tiêu tan.

"Cứ như thế này thôi", Dĩ Thâm nghĩ. "Quá khứ cứ để nó qua đi, không nên nghĩ đến nữa".

Bởi vì anh đã mệt mỏi lắm rồi!

Anh mới cần hạnh phúc gấp gáp đến vậy.

Chương 10

Đối diện

Luật sư Hà Dĩ Thâm sau tân hôn, công việc bận rộn hơn trước rất nhiều. Vụ án trước đây còn chưa xong đã tiếp nhận vụ mới, cùng lúc thụ lý mấy vụ liền, đêm nào anh cũng về rất muộn. Thường Mặc Sênh đã ngủ, phòng làm việc của anh vẫn sáng đèn.

Mặc dù vậy, Mặc Sênh cảm thấy hết sức hạnh phúc. Dĩ Thâm bận việc của anh chị cũng tự tìm việc làm, chị lau chùi cái này, sắp xếp cái kia, thỉnh thoảng ngó vào phòng làm việc, thấy Dĩ Thâm vẫn cặm cụi bên đống tài liệu.

Sống chung với nhau, Mặc Sênh mới thực sự cảm thấy sự vất vả cũng như tính nghiêm túc chuyên cần của Dĩ Thâm. Người ngoài nhìn anh có vẻ an nhàn, thành đạt khi còn rất trẻ, khiến người ta ngưỡng mộ, nhưng không ai biết đằng sau vầng hào quang đó anh đã bỏ biết bao nhiêu tinh lực, công sức. Một người không có điều kiện gia đình làm hậu thuẫn, phấn đấu được như hôm nay quả không đơn giản. Những lúc Dĩ Thâm khó khăn nhất chị lại không ở bên anh.

° ° °

Khi Dĩ Thâm cầm cốc uống trà từ phòng làm việc đi ra thấy Mặc Sênh đang ngồi trên sa lông, hai tay bó gối, không biết chị đang nghĩ gì.

Bây giờ đã hơn một giờ chiều ngày chủ nhật, Dĩ Thâm bận suốt buổi sáng trong phòng làm việc, bữa trưa chỉ ăn qua loa lại tiếp tục công việc.

Mặc Sênh nhìn thấy anh, lập tức đứng bật dậy, chạy đến cầm cốc trong tay anh nói líu ríu:

- Để em - Rồi chạy biến vào bếp.

Dĩ Thâm nhìn bàn tay trống không của mình, đột nhiên cảm thấy thời gian đang quay trở lại. Dường như họ đã về thời xưa, lúc còn trong trường đại học, anh bận học, bận làm thêm, lại còn công tác đoàn thể trong hội sinh viên, Mặc Sênh xen vào khoảng trống giữa công việc các loại của anh. Có vẻ Mặc Sênh bám anh rất chặt, thực ra anh không có nhiều thời gian dành cho cô ấy.

Bây giờ tình trạng cũ hình như lập lại.

Dĩ Thâm trở về phòng làm việc, nhìn lịch công việc. Hôm nay đúng là ngày 15 tháng 11 kỉ niệm thành lập trường. Văn phòng của anh có ủng hộ trường một số tiền, Viêm đã đại diện tham gia lễ tiếp nhận quyên góp, cậu ta nhắc Dĩ Thâm và Hướng Hằng nhất định phải đến trường dự lễ kỉ niệm. Dĩ Thâm vốn không phải người thích những nơi ồn ào, nhưng quả thật là anh quá bận nên hơi do dự.

Mặc Sênh bê cốc trà từ nhà bếp đi ra, Dĩ Thâm kéo chị vào lòng:

- Chiều nay em có bận không?

- Làm gì? Chúng ta phải đi ư? - Mặc Sênh nhanh nhảu hỏi, mắt sáng lên.

Ánh mắt chờ đợi của Mặc Sênh khiến Dĩ Thâm không do dự nữa.

Dĩ Thâm tắt máy tính:

- Hôm nay là ngày hội trường, em có muốn đến đó không?

Hội trường vui như vậy, Mặc Sênh đương nhiên thích đi.

° ° °

Khi hai người đến trường, người và xe đã đông đến mức không còn chỗ để vào, họ đành gửi xe ở một chỗ rất xa, đi bộ vào.

- Gượm đã - Đi gần đến trường, Mặc Sênh bỗng dừng lại, chỉ vào đống áo ở các quầy trên đường. Đó là những chiếc áo phông có in hàng chữ đại học C to tướng trước ngực - Dĩ Thâm, chúng mình cũng phải thay áo chứ?

Dĩ Thâm cau mày, cảm thấy cái áo đó rất kì quặc, nhưng Mặc Sênh đã khoác tay anh kéo đi, anh đành nhượng bộ:

- Em đi mua đi.

Lúc đi vội vàng Mặc Sênh quên không mang theo ví tiền. Lấy ra mấy đồng trong ví Dĩ Thâm, chị chạy vụt đi, lát sau từ đám đông chen ra mặt mày hớn hở.

Hôm nay cả hai đều mặc áo len nên khá thoải mái. Mặc Sênh choàng áo phông ra ngoài áo len, người to phồng, trông rất ngộ nghĩnh. Quay lại nhìn Dĩ Thâm, cùng một kiểu áo như nhau, nhưng trên người Dĩ Thâm có vẻ trang nhã đặc biệt, khiến nhiều cô gái bất giác quay lại nhìn.

Trước đây cũng như vậy, đi đến đâu Dĩ Thâm cũng thu hút ánh mắt của những người xung quanh, những lúc đó Mặc Sênh kéo tay anh:

- Dĩ Thâm, anh không thấy người ta đang nhìn anh sao?

Dĩ Thâm lườm chị:

- Đi đường đừng có nhìn ngang nhìn ngửa!

Mặc Sênh bặm miệng, người không hiểu có thể cho rằng hai người quá kiêu ngạo, cho mình là nhất, chẳng thèm nhìn ai.

Đang theo dòng người đi vào cổng chính, Dĩ Thâm nhận được điện thoại của Hướng Hằng:

- Cậu ở nhà hay ở văn phòng? Đến đây mau, hôm nay đông lắm. Tố Mẫn bảo nếu cậu không đến, cô ta sẽ đến tận nơi lôi cậu đi.

Tố Mẫn là chủ tịch hội sinh viên hồi đó, học trước Dĩ Thâm một khóa, sau khi tốt nghiệp được giữ lại trường làm trợ giảng. Hồi đó do cũng làm công tác phụ trách, hai người thường hay làm việc với nhau.

- Tôi đang ở phía cửa bắc, các cậu ở đâu?

- Đến rồi hả? Thế thì tốt, chúng tôi đang ở khu nhà mới, cậu đến đây đi.

Dĩ Thâm tắt máy, nói với Mặc Sênh:

- Em cùng anh đến khoa Luật trước, sau đó sẽ đến khoa của em.

- Vì sao? - Mặc Sênh cảnh giác.

Anh ngại xảy ra chuyện trước mặt mọi người, bao nhiêu năm trôi qua, Dĩ Thâm phát hiện mình vẫn giữ phản xạ có điều kiện.

- Khoa anh đông như vậy... - Mặc Sênh nói giọng phụng phịu.

Trước đây Dĩ Thâm là nhân vật nổi nhất khoa luật, được gọi là hoàng tử của khoa, bao nhiêu người biết anh. Sự hợp tan của họ chắc nhiều người biết, Mặc Sênh không muốn đối diện với những ánh mắt tò mò.

- Vậy mình đến đây làm gì? - Dĩ Thâm bất lực kéo tay Mặc Sênh đang định chạy đi - Em không mang tiền, không mang theo điện thoại, lát nữa làm thế nào tìm được anh, tối về nhà thế nào?

Thấy Mặc Sênh ngây người, Dĩ Thâm biết ngay cô ta chưa nghĩ đến chuyện đó. Có lúc Dĩ Thâm cảm thấy mình đang sống chung với một đứa trẻ, anh thở dài:

- Con chúng ta sau này tốt nhất nên giống anh.

Dùng dằng một lúc, cuối cùng Mặc Sênh chìa tay lẩm bẩm:

- Cho em tiền!

Dĩ Thâm chỉ đưa điện thoại của anh cho Mặc Sênh:

- Lát nữa anh sẽ gọi cho em, đừng đi quá xa. Nếu muốn tìm anh thì gọi cho Hướng Hằng.

- Em ngại gì kia chứ?

Dĩ Thâm giơ tay sửa lại mái tóc của Mặc Sênh bị gió đánh rối tung. Sao anh không hiểu Mặc Sênh nghĩ gì? Chỉ có điều chuyện đó chẳng quan trọng, cứ để cô ấy làm theo ý mình.

- Hà luật sư, giờ đã nổi tiếng, trông cũng ra vẻ lắm - Dĩ Thâm vừa đến, đã bị Tố Mẫn khiêu khích.

Dĩ Thâm quá hiểu tính khí của cô giáo này, càng thanh minh cô ta càng châm chọc, vì vậy Dĩ Thâm không phản bác. Tố Mẫn nói mấy câu thấy đối tượng không nói gì đành thôi.

Hướng Hằng nhìn thấy cái áo phông Dĩ Thâm mặc, bật cười:

- Cậu đổi khẩu vị từ lúc nào thế?

Dĩ Thâm cũng cười cúi xuống nhìn áo phông trên người, trước ngực có in bốn chữ màu đỏ cỡ lớn Trường đại học C, cảm thấy hơi kì quặc, liền cởi ra cầm ở tay.

Hướng Hằng lập tức hiểu ra:

- Sao không thấy người nhà cậu?

- Ai biết chạy biến đi đâu - Dĩ Thâm cũng thấy bất lực.

Lúc đó nhiều người quen nhận ra nhau chào hỏi tíu tít. Tố Mẫn nhân cơ hội này kéo Viêm ra một chỗ hỏi:

- Dĩ Thâm đã có bạn gái chưa?

Viêm vừa đưa tay sờ cằm mình, trả lời giọng dứt khoát:

- Chưa! - Vợ không phải là bạn gái, về điểm này anh ta phân định rất rạch ròi.

- Sao, vẫn như cũ à? Dĩ Thâm vẫn muốn chờ người ta ư? - Tố Mẫn hiểu khó rõ chuyện riêng trước đây của Dĩ Thâm, nhưng đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, mát sáng lên - Không có cũng tốt, khoa mình có một cô giáo trẻ mới về, rất xinh, điều kiện gia đình lý tưởng, học vấn cao, gia thế tuyệt vời, để tối tôi gọi đến đây giới thiệu hai người với nhau nhưng cậu đừng nói gì vội nhé.

Viêm đương nhiên không nói.

Dĩ Thâm vốn định đến lúc rồi về, ai ngờ không thể nào thoát ra được. Đầu tiên là cùng mọi người đến chào các giáo sư cũ, sau đó là cuộc giao lưu thân mật giữa học sinh các khóa, ra khỏi hội trường đã hơn năm giờ chiều. Viêm hô to:

- Đã đặt tiệc ở khách sạn Tân Giang, mời tất cả mọi người vui.

Tân Giang là khách sạn năm sao duy nhất ở khu vực đó, xem ra ông bạn Viêm này chi hơi mạnh tay.

Dĩ Thâm mượn điện thoại Hướng Hằng gọi cho Mặc Sênh.

Thực ra Mặc Sênh không có kế hoạch chụp ảnh, lúc đi chỉ mang theo máy ảnh như một thói quen. Dĩ Thâm đến khoa luật của anh ấy, mình cũng đến khoa của mình. Ngày đó điểm thi của Mặc Sênh chỉ vừa đủ điểm đỗ, nên phân công vào khoa Hóa là khoa chẳng có tiền đồ gì theo quan niệm của sinh viên hồi đó. Chẳng may môn hóa lại là môn Mặc Sênh ngán nhất, chị qua được các kì thi đều do công của Dĩ Thâm.

Mặc Sênh chỉ học ở khoa Hóa hơn một năm, thời gian tự học chủ yếu lại ở khoa Luật, cho nên không có nhiều người quen. Quả nhiên đi quanh một vòng rồi mà chỉ vẫn không người quen cũ nào.

Rời khỏi khoa, chị thấy một cảnh có vẻ được, đang loay hoay lấy góc độ.

Tay vô tình chạm vào điện thoại, bất giác chị nghĩ đến Dĩ Thâm. Không biết ở bên đó anh đang làm gì?

Những ngày gần đây Mặc Sênh cảm thấy rất dễ chịu và Dĩ Thâm đột nhiên khá hẳn lên, nhất là sau khi chị đi HongKong trở về.

Cuộc sống như hiện nay dù Mặc Sênh rất hài lòng nhưng đôi khi chị vẫn cảm thấy bất yên.

Chị không hiểu lắm suy nghĩ của Dĩ Thâm. Thực ra xưa nay vẫn vậy, suy nghĩ của Dĩ Thâm không dễ nắm bắt, liệu có một ngày nào đó tất cả sẽ thay đổi?

Mặc Sênh không muốn nghĩ tiếp, chị dùng mũi giày đá viên sỏi trên đường, tự nhủ "Đã không nghĩ ra thì tốt nhất nên nghĩ đơn giản đi vậy".

Hội trường hôm nay đông vui chưa từng có, đâu đâu cũng đông nghẹt học sinh các thế hệ, có những cô cậu sinh viên trẻ măng vừa mới ra trường, có cả những người tóc đã bạc, bao nhiêu thế hệ học sinh đã trưởng thành từ ngôi trường này.

Đang đi, chị bị một chàng trai trang trọng trong bộ comple chỉnh tề ngăn lại hỏi:

- Này bạn ơi, bạn có biết Ưng Quân đang diễn thuyết ở đâu không?

Đang suy nghĩ miên man bị hỏi bất ngờ, Mặc Sênh hơi ngẩn người trong giây lát, dường như không hiểu câu hỏi.

"Ưng Quân ư? Mình có nghe nhầm không?"

- Bạn hỏi ai cơ? - Mặc Sênh hỏi lại vẻ băn khoăn.

- Ưng Quân kì tích mạng của Trung Quốc, tổng giám đốc mạng SOSO. Anh ấy đang diễn thuyết ở đâu?

Chàng trai thấy vẻ ngây ngô của Mặc Sênh không hỏi nữa, quay sang hỏi một cô gái vừa đi đến:

- Bạn ơi, xin hỏi Ưng Quân đang diễn thuyết ở đâu?

- Ở giảng đường số một, sao bạn đến muộn thế, buổi diễn thuyết từ hai rưỡi đến bốn rưỡi, bây giờ đã bắt đầu khá lâu rồi, chắc chắn không còn chỗ đâu - Nói vậy nhưng cô ta vẫn chỉ đường.

Chàng trai cảm ơn, rảo bước về phía giảng đường số một.

Mặc Sênh đứng nguyên chỗ cũ, phải một lát sau chị mới giải mã được thông tin này.

Ưng Quân.

Anh ấy đã về nước.

Bây giờ đang có mặt tại trường này.

Giảng đường có sức chứa cả nghìn người đã chật như nêm, các cửa ra vào đều bị bít chặt, may nhà trường tính tới tình huống đó, cho nên đặt một màn hình lớn bên ngoài để cho những người không vào được hội trường có thể trực tiếp theo dõi buổi nói chuyện của nhân vật nổi tiếng.

Mặc Sênh chen vào đám đông, ngửa cổ nhìn người đàn ông trên màn hình, đúng là anh ấy: tự tin, đĩnh đạc, vầng trán rộng thông minh, cặp lông mày cương nghị, những đường nét trên khuôn mặt hơi thiếu sự mềm mại, đôi mắt điềm tĩnh với cái nhìn sắc lạnh đánh dấu một cuộc đời không suôn sẻ, nếu không cười dễ khiến người khác e ngại khó tiếp cận.

Đó chính là Ưng Quân.

Gương mặt mới trong làng mạng thế giới, tay trắng lập nghiệp từ thung lũng Silicon.

Triệu phú mới nổi.

Chồng trước của chị trên danh nghĩa... Có lẽ, cũng là trên thực tế.

Chuyên đề Ưng Quân diễn thuyết rất bình thường, đó là "Sự phát triển và những dự đoán về chuyên ngành IT ở Trung Quốc", nhưng do góc nhìn độc đáo, phân tích có sức thuyết phục, nhất là quá trình lập nghiệp và thành công của bản thân anh khiến cho diễn giải của anh trở nên khác thường. Do vốn xuất thân từ khoa học tự nhiên, Ưng Quân hết sức chú ý đến căn cứ thực tiễn, trong bài nói của anh tương lai của IT không phải là quá xa vời, mà những dự đoán logic dựa trên cơ sở khả thi, đầy sức thuyết phục. Bản thân quá trình phấn đấu vươn lên và những gì anh đạt được ở thung lũng Silicon, trung tâm khoa học kỹ thuật cạnh tranh gay gắt nhất thế giới khiến người nghe rất cảm kích. Riêng vẻ đẹp của anh tạo nên ấn tượng đặc biết đối với thính giả.

Ít nhất là đối với đám nữ sinh bên ngoài hội trường nơi Mặc Sênh đứng, họ bàn tán sôi nổi về tài năng và sức hấp dẫn của diễn giả...

- Này, ai bảo anh ấy già, chắc chắn khoảng ba nhăm ba sáu thôi, đang ở thời kì phong độ nhất.

- Giá mà mình có ông chồng như thế nhỉ?

- Cậu nên lấy từ khi anh ấy chưa phát tài, còn bây giờ thì muộn rồi.

- Ồ, các bạn chưa nghe à? Hồi còn học ở trường mình, bạn gái anh ta là hoa khôi của khoa chúng ta hồi đó.

Câu nói lập tức thu hút sự chú ý của những người xung quanh đang im lặng nghe.

- Các bạn ở khoa nào? - Một chàng trai hỏi.

- Khoa ngoại ngữ.

- Vậy bây giờ thì sao? Họ còn chung sống với nhau không? - Một cô gái hiếu kì quá không kiềm được vội hỏi.

- Mình cũng nghe vậy thôi, chưa chắc đó là sự thật - Cô gái lại tiếp - Nghe nói hồi học đại học Ưng Quân nhà rất nghèo, nhưng anh ấy học rất giỏi, về sau theo đuổi hoa khôi của chúng ta, nghe nói tình cảm rất tốt, đáng tiếc là khi tốt nghiệp cô hoa khôi muốn được ở lại trường đã lấy con trai của ông trưởng khoa, anh ấy buồn quá bỏ công việc ở viện nghiên cứu đi ra nước ngoài.

- À, hóa ra là con dâu của trưởng khoa, có phải chính là cô giáo dạy môn văn học sử ở khoa chúng ra không, nghe nói cô ấy đã ly hôn rồi mà?

- Trời ơi, thật thế ư? Không biết bây giờ cô ấy có hối hận không?

- Ai biết được - Cô gái nhún vai - Chuyện này tôi nghe một trợ giáo kể, có vẻ đáng tin lắm.

Tiếng bàn tán vẫn sôi nổi, quá khứ và đời tư của những người nổi tiếng luôn là đề tài hấp dẫn mọi người.

Mặc Sênh mím môi, ngước nhìn người đàn ông lịch lãm trên màn hình vô tuyến.

Ưng Quân rất ít khi nói với chị những chuyện quá khứ, có lẽ hồi đó chị mới 22, 23 tuổi, trong con mắt của người đàn ông đã qua tuổi nhi lập, chị vẫn còn là một cô bé.

Chỉ có một lần, Ưng Quân buột miệng nói:

- Trước đây, ở trường cũ anh có một cô bạn gái rất thông minh, rất đẹp... - Anh chỉ nói có vậy, giọng đầy nuối tiếc.

Lúc đó Mặc Sênh không hiểu nguyên do, chị lập tức trả miếng:

- Bạn trai của em cũng rất tuyệt vời.

- Thế ư? - Ưng Quân cười - Vậy bạn trai của em không may mắn bằng anh rồi.

Đến bây giờ Mặc Sênh vẫn nhớ rõ ánh mắt của Ưng Quân lúc đó. Mâu thuẫn và kiêu ngạo đan xen nơi đáy mắt thường ngày vốn điềm tĩnh của anh.

Những năm đó không thấy người phụ nữ nào bên cạnh anh. Có lẽ anh ấy cũng như mình, không thể nào quên được quá khứ. Lúc đó Mặc Sênh đã nghĩ như vậy.

Chẳng mấy chốc buổi diễn thuyết sắp đến lúc kết thúc, người chủ trì đứng lên nói:

- Nếu buổi nói chuyện kết thúc ở đây, mọi người có gì nuối tiếc, có gì chưa thỏa mãn?

Nhiều tiếng ồn ào:

- Có.

- Cho nên sau đây sẽ là đối thoại tự do, thời gian là nửa giờ đồng hồ, hãy tranh thủ thời gian. Xin mời.

Không khí trong hội trường sôi nổi hẳn lên, có vài sinh viên đứng lên đặt câu hỏi cho diễn giả. Hỏi đáp tự do thể hiện năng lực tư duy và khả năng phản ứng của diễn giả, về mặt này rõ ràng Ưng Quân tỏ ra rất xuất sắc, những câu trả lời thông minh, hài hước khiến khán giả vỗ tay nhiệt liệt.

Buổi diễn giảng hôm nay, về mặt nào Ưng Quân cũng xứng danh Niềm tự hào của trường.

- Trời ơi, sao mấy câu hỏi vô duyên thế!

Mấy câu hỏi liên tiếp đều thuộc lĩnh vực chuyên môn, bắt đầu khiến các khán giả nữ phát ngán, họ chẳng có hứng thú nào với cái máy tính.

Vậy là phần nêu câu hỏi rơi vào tay các nữ sinh.

Một nữ sinh viên đứng lên hắng giọng:

- Thưa ông Ưng Quân, tôi phải nó trước câu hỏi này không phải của tôi mà của một bạn gái đứng bên ngoài chuyển đến cho tôi, tôi bảo nếu tôi giúp được cô ta, cô ta sẽ mời tôi đi ăn tối, cho nên để tôi được ăn bữa tối miến phí, rất mong ông vui lòng trả lời.

- Đương nhiên - Bằng một cử chỉ tao nhã Ưng Quân giơ tay ra hiệu - Xin mời.

- Câu hỏi thế này ạ - Cô gái dừng lại, nhìn quanh, đợi hội trường im lặng, mới nói to - Xin hỏi ông đã kết hôn chưa, chúng tôi có còn cơ hội hay không?

Cả hội trường ào lên như vỡ chợ, tiếng huýt sáo của các chàng trai nổi lên từ phía sau, cổ vũ sự mạnh dạn của các bạn nữ.

Tuy nhiên, trong bầu không khí vui vẻ có phần thoải mái với một câu hỏi hoàn toàn mang tính chất hài hước như vậy lại khiến người đàn ông trở nên lúng túng.

Thái độ vẫn bình thản, nhưng hình như suy nghĩ đã rời khỏi anh lang thang đến một thế giới khác, trong một thoáng Ưng Quân dường như quên hẳn công chúng phía dưới. Qua màn hình, thậm chí có thể nhìn thấy ánh mắt ảm đạm không thể che giấu của anh.

Hội trường dần dần im ắng trở lại, biểu diễn bất thường của diễn giả không khỏi khiến mọi người e ngại, bởi lẽ ai cũng nghĩ nghe được một câu trả lời hài hước thú vị.

Cô gái vừa nêu câu hỏi cảm thấy bắt đầu lo lắng.

Người chủ trì cảm thấy câu hỏi đụng chạm đến lĩnh vực quá riêng tư của diễn giả, sẽ khiến diễn giả khó xử, vội đứng lên nói chữa:

- Các bạn không nên đưa ra các câu hỏi quá ư nhạy cảm.

Câu nói không nhận được sự ủng hộ của mọi người. Có ai đó cười nhạt. Rõ ràng họ hi vọng thái độ khác của người chủ trì.

Người trợ lí đứng bên cạnh nói gì đó với Ưng Quân, anh giơ tay ra hiệu cho người chủ trì:

- Không sao, tôi chỉ đột nhiên nghĩ đến người vợ của tôi, đã khá lâu rồi tôi không gặp cô ấy.

Tiếng bàn tán bên dưới lại nổi lên, Ưng Quân hiểu, anh nói rành rọt:

- Đương nhiên tôi đã kết hôn. Dù sao cũng rất cảm ơn sự quan tâm của bạn.

Người đông như vậy nhưng có lẽ chỉ có một mình Mặc Sênh hiểu ý nghĩa thực sự của câu trả lời của diễn giả.

Đã kết hôn!

Mặc Sênh cũng nói với Dĩ Thâm như vậy.

Đã kết hôn, nhưng chỉ trên danh nghĩa.

Hình ảnh cuối cùng trên màn hình là cảnh Ưng Quân bị sinh viên vây kín. Sau đó chuyển sang chiếu phim tư liệu lịch sử về một trăm năm của trường.

Những người tụ tập bên ngoài hội trưởng dần dần giải tán, Mặc Sênh theo chân mọi người rời khỏi vị trí. Bỗng nhiên chị nhớ lại cảnh tượng lúc chị rời nước Mỹ, cảnh Ưng Quân đưa chị ra sân bay, lời nói cuối cùng của anh lúc tiễn chị vào phòng cách ly:

- Nếu em không trở lại nước Mỹ, chúng ta tạm thời không liên hệ với nhau.

Nếu...

Nếu không xảy ra nhiều chuyện như vậy.

Ngực nặng trĩu, đầu choáng váng, bước chân chơi vơi, Mặc Sênh không biết mình đang ở chỗ nào.

Trong ánh nắng yếu ớt của một chiều cuối đông, những gì bị chôn vùi bao lâu bỗng dưng trỗi dậy do sự xuất hiện của Ưng Quân, từng cảnh, từng cảnh như cơn ác mộng. Mới đặt chân lên đất Mỹ, tất cả đều lạ lẫm, ngôn ngữ không thạo thường bị chế nhạo, nhưng vẫn phải quen, hai tháng sau xem báo biết tin về tội lỗi và cái chết của cha khiến Mặc Sênh hoàn toàn suy sụp.

Tình cảnh lúc đó giống như tấm lưới bủa vây không sao thoát ra được, vô cùng tuyệt vọng.

"Hai con hổ, hai con hổ, chạy rất nhanh... chạy rất nhanh..."

Bài hát Hai con hổ phát ra từ điện thoại của di động đưa Mặc Sênh trở về thực tại.

Bản nhạc của bài hát dành cho trẻ em này Mặc Sênh đã chọn đưa vào điện thoại di động của Dĩ Thâm khi anh bận rộn công việc còn chị chơi trò chơi với cái máy điện thoại của anh. Khi có tiếng nhạc Dĩ Thâm hơi cau mày nhưng vẫn để nguyên.

Nhạc chuông vang lên lần thứ hai Mặc Sênh mới nghe máy.

- Mặc Sênh.

Trong máy là giọng nói trầm ấm quen thuộc của Dĩ Thâm, không hiểu tại sao Mặc Sênh cảm thấy xúc động, như có luồng gió ấm thổi vào làm cho thế giới của chị trở nên an toàn bình yên. Mắt chị mờ đi.

- Dĩ Thâm, em rất nhớ anh...

Mặc Sênh tưởng nghe thấy mình nói, hoặc là, hoặc là con người khác của mình, con người nơi đất khách đang nói với Dĩ Thâm.

- Em nhớ anh! Dĩ Thâm, anh biết không? Em từng đứng một mình trên con phố xa lạ ở một đất nước xa lạ, những con người với màu da khác lạ lướt qua trước mắt, ngay một dáng người giống anh cũng không nhìn thấy. Bây giờ cuối cùng đã có thể nói với anh, em rất nhớ anh... - Giọt nước mắt không kìm chế được lăn trên má.

Điện thoại đột nhiên lắng lại.

Chỉ có hơi thở..., và tiếng còi xe xa xăm.
[
ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 3206
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN