--> Bí Mật Người Yêu Cũ - game1s.com
XtGem Forum catalog

Bí Mật Người Yêu Cũ

Người yêu cũ là ai?

Đó là một hoặc một số người, mà hẳn là trong cuộc đời của mỗi chúng ta, ai cũng đã từng vui, buồn và rơi nước mắt vì họ.

Tại sao ta gọi họ là “cũ”?

Vì họ đã không còn là hiện tại, họ là bí mật của những tháng năm nào đó, mà chúng ta ngỡ đã quên nhưng nào có lãng quên…

[Tải ảnh'>


BÍ MẬT NGƯỜI YÊU CŨ (PHẦN I)

Người yêu cũ là ai? Đó là một hoặc một số người, mà hẳn là trong cuộc đời của mỗi chúng ta, ai cũng đã từng vui, buồn và rơi nước mắt vì họ. Tại sao ta gọi họ là “cũ”? Vì họ đã không còn là hiện tại, họ là bí mật của những năm tháng nào đó, mà chúng ta ngỡ đã quên nhưng nào có lãng quên…


PHẦN I: TRẢ NỢ QUÁ KHỨ


Cuộc sống rất thú vị. Sự thú vị đó được tạo nên từ những sự kiện đùng đùng xuất hiện mà chẳng ai ngờ đến…

- A lô?

- Mày đã chuẩn bị để tới đón tao chưa?

- Mày vừa phải thôi. Chưa lên máy bay mà bảo tao đi đón là sao?

- Sắp rồi đấy! Vài tiếng nữa thôi!!!

- Tao biết rồi. Vài tiếng mà mày làm như vài phút ấy!

- Thông cảm đi con gà. Đã hơn mười năm tao chưa về lại Việt Nam mà.

- Rồi rồi. Tao hiểu cái sự háo hức của mày. Cứ an tâm lên máy bay rồi mày sẽ được tao nghênh đón như hoàng hậu. Tao cắt máy đây. Có việc rồi.

Giang Thanh lạnh lùng nhấn nút tắt cuộc gọi khi tiếng người trong loa vẫn còn í ới. Với đống bài vở chất núi trước mặt thì cô không đủ thời gian để nghe thêm bất cứ lời ca cẩm nào của nàng bạn thân đang ở tuốt bên nước Mỹ xa xôi.

Đã là sinh viên năm ba nhưng Thanh vẫn chưa thể thích nghi được với áp lực của mỗi lần thi cử. Sự lười biếng của mấy tháng vừa qua đã khiến cô lâm vào tình trạng nước đến chân vẫn không kịp để nhảy. Thanh không phải là một người ham chơi bỏ bê bài vở nhưng cô cũng không thuộc tuýp quá siêng năng để chăm chỉ ngày ngày.

Vội vàng rút cuốn tập nằm ngổn ngang trong chồng sách đủ thể loại, Thanh giật mình vì tiếng rơi vỡ của một vật nào đó. Quay lại nhìn, đôi mắt cô mở to và bỗng dưng trĩu xuống…

Đó là khung ảnh gỗ đã chuyển dần sang màu trắng sữa vì hàng tá lớp bụi bám đầy. Lâu nay cô cứ ngỡ mình đã quăng nó đi cùng cái ký ức chết tiệt kia, không ngờ nó vẫn lỳ lợm trốn cô trong góc của chiếc giá sách gần như sắp bung ra vì quá nặng.

Thanh định bụng cứ để nó nằm yên úp mặt xuống đất như thế, nhưng rồi cô vẫn phải nhoài người ra với lấy rồi thở dài từng lượt. Gương mặt của cô bé Giang Thanh cái thưở 16 trăng rằm ẩn hiện dưới lớp bụi dày đặc, cùng một nụ cười ngây thơ, bên cạnh một người sau này đã cướp đi sự ngây thơ ấy…

- Phải quăng đi thôi.

Lẩm nhẩm một câu đầy tâm trạng, Thanh đứng hẳn dậy, tay cầm khung ảnh và tiến về phía sọt rác. Một cảm giác rất khó chịu bỗng xuất hiện. Lâu lắm rồi cô không phải chịu đựng thứ xúc cảm đáng ghét ấy.

Khung ảnh gỗ với nụ cười tươi rói của hai cô cậu học sinh của những năm 90 giờ đây đã nằm gọn trong thùng rác, lẫn lộn với đống giấy tờ đang viết dở bị vo tròn một cách không thương tiếc…

Không hiểu sao, Thanh lại ngồi xổm xuống trước mặt thùng rác và nhặt lên cái thứ mà cô vừa mới ném vào. Tay Thanh run run. Đôi mắt cứ nhíu liên tục như bị ai đó điều khiển. Một cách vội vàng, cô cầm khung ảnh rồi chạy ù về phía giá sách, nhét nó vào sâu trong chồng giáo trình mà chưa bao giờ cô chịu sắp xếp ngay ngắn rồi phòng ào ra khỏi phòng.

Sự lo lắng xâm chiếm tâm hồn Thanh như nhắn nhủ rằng: Một điều gì đó đã quay về…

o0o

Âm thanh nhốn nháo của sân bay khiến đầu óc Thanh như bị búa tạ đập vào. Mấy ngày mất ăn mất ngủ để ôn lại đống kiến thức của đủ các môn học đã khiến đôi mắt cô thâm xì như được trang điểm cho đêm Halloween đầy bí ẩn.

Ầm…

Thanh cảm nhận rõ cái mát lạnh của sàn sân bay khi mặt cô đang dính sát nó sau cú va chạm đầy bạo lực. Đây cũng không phải là chuyện gì lạ lẫm với Thanh khi cô luôn phải xin lỗi người khác chỉ vì tính bất cẩn trong đi đứng của mình. Chẳng phải vì vòng một quá to hay đeo vòng cổ quá nặng nhưng không hiểu sao cứ mỗi lần vội vã Giang Thanh luôn cắm đầu cắm cổ phóng đi chứ hiếm khi nào ngẩng mật nhìn về phía trước.

- Cô không sao chứ?

Một giọng nói trầm khan cất lên làm Thanh dừng ngay hành động xuýt xoa vì đau đớn. Cô ngước mắt nhìn lên. Miệng dần dần há hốc để minh chính rằng bản thân đang vô cùng kinh ngạc.

Đối phương – người vừa bị Thanh ụi vào cũng theo đà đó mà há miệng tròn xoe. Mọi thứ xung quanh dường như vô hình trong mắt họ. Hai còn người đã đi khỏi đời nhau từ 6 năm trước bỗng dưng gặp lại nhau, bằng một cú va chạm định mệnh.

Không kịp để bản thân lấy lại tinh thần, Giang Thanh vùng dậy, vơ hết đống đồ trong túi bị rơi vãi trên nền sau cú ngã một cách lúng túng rồi chạy ào đi. Nếu ở lại đó thêm một giây một phút nào nữa thì cô sẽ chết vì hồi hộp mất.

Dù đã chạy một quãng khá xa nhưng tim Thanh vẫn đập thình thịch như vừa mới trải qua một điều gì đó rất đáng sợ. Thực ra thì việc gặp lại một người mà bản thân không hề muốn gặp cũng sẽ đem lại cảm giác tệ như thế. Dừng lại và hít thở thật sâu, tôi mới lấy lại được chút bình tĩnh. Trong đầu cô bây giờ không còn quang cảnh sân bay, không còn đống tài liệu đầy những con chữ mà chỉ còn lại vô vàn mảng ghép nứt nẻ về một thứ quá khứ mà bấy lâu nay Thanh vẫn thầm nguyền rủa.

- Giang Thanh!

Tiếng hét xé trời của Minh Nhi khiến Thanh giận bắn mình, suýt nữa thì trật chân ngã nhoài xuống đất. Nhăn nhó quay lại, chưa kịp phàn nàn câu nào về sự vô ý vô tứ của cô bạn thì Thanh đã bị Minh Nhi ôm chặt cứng. Cái ôm đầy sự quấn quýt và yêu thương. Thanh khựng người. Lần đầu tiên trong mười mấy năm quen nhau, Thanh mới cảm nhận được cái gọi là "tình bạn". Đó là một thứ tình cảm rất khác, rất nhẹ mà lại rất sâu. Dù cô và Nhi đã xa nhau gần bảy năm trời.

- Con quỷ này! Mày nói tới đón tao mà lại đứng ngẩn tò te ở đây là sao hả? - Minh Nhi thả Thanh ra và bắt đầu màn gắt gỏng đúng chất tiểu thư của mình.

- Tại có chút sự cố! Mà dù sao thì tao cũng đứng trước mặt mày rồi nè. Còn đòi gì nữa! - Thanh cười khì để trốn tội, không quên lấy ngón trỏ chọt nhẹ vào hông cô bạn như cái thưở con nít trêu chọc nhau.

Thế là hòa. Hai cô gái nhỏ lại khoác vai nhau tung tăng giữa sự đông đúc của sân bay chiều ngược gió.

Thanh và Nhi chơi với nhau từ thưở còn ở trần chạy nhông nhông trong xóm. Hai nàng tuy là con gái nhưng lại quậy phá hơn cả lũ con trai. Vì thế chơi trong hội nào thì Thanh cũng là đại ca, và Nhi tất nhiên là phó đại ca. Tình bạn của hai người chưa bao giờ xảy ra cái gọi là rạn nứt hay hiểu lầm gì. Vì họ luôn nhường nhau trong mọi hoàn cảnh và vô cùng hiểu nhau. Nhớ có lần, Thanh bị phạt ra đừng ngoài cửa vì nói chuyện trong lớp, thế là Nhi cũng lẽo đẽo theo bạn ra ngoài trước sự ngỡ ngàng của cô giáo lẫn các thành viên trong lớp.

Chiếc taxi được Nhi gọi đã đứng sẵn trước cổng sân bay. Trời chiều khá đẹp cho một cuộc đoàn tụ. Sau khi giúp cô bạn đưa hết đồ đạc vào xe, Thanh nhíu mày khi thấy Nhi vẫn đứng yên và không có dấu hiệu nhúc nhích.

- Nhi! Mày không lên xe à? Sắp tối rồi! Còn phải về nhà ăn uống tắm rửa nữa chứ!

- Mày điên à! Đã đủ người đâu mà đi!

Nhi lên giọng. Thanh lại ngạc nhiên tập hai. Chẳng lẽ còn thêm ai nữa sao?

Vội vàng tiến lại phía Minh Nhi, Thanh vừa vuốt đám tóc con bay lơ thơ trước mặt vừa hỏi với vẻ tò mò:

- Gì thế? Còn ai nữa à?

- Người yêu... À không! Chồng sắp cưới của tao!

- Gì cơ?

Lần này đến lượt Thanh hét lên. Có nằm mơ cô cũng không ngờ được Minh Nhi có bạn trai, mà lại là chồng sắp cưới nữa chứ! Từ nhỏ đến giờ chưa bao giờ Thanh thấy Nhi đi chung với một thằng con trai nào chứ đừng nói đến việc yêu ai đó. Đây quả thật là một sự kiện cần được ghi vào Sách Chuyện lạ Việt Nam.

- Ai là chồng mày thế?

Thanh hỏi với vẻ vừa như đùa vừa như thật. Cơ bản là cô vẫn không tin Nhi đang nói thật.

- Kia kìa!

Minh Nhi nháy mắt đầy tinh nghịch rồi chạy ào về phía trước. Theo phản xạ, Thanh quay lại.

Và mọi thứ kinh khủng nhất dường như đã thực sự bắt đầu...

o0o

Không khí trên xe đang nóng hơn bao giờ hết. Đó là cảm giác của Giang Thanh lúc này. Chốc chốc ánh mắt cô lại nhìn lên kính chiếu hậu phía trước xe, và lần nào cũng chạm phải ánh mắt của người đó. Người mà đã lâu lắm rồi cô không cho phép mình nghĩ đến. Mặc dù đôi khi rất nhớ...

- Anh à! Lát nữa mình tới nhà ba mẹ em luôn nhé! Ông bà chắc rất mong nhìn thấy mặt con rể tương lai. Nhất là một anh con rể đẹp trai như thế này.

Minh Nhi nói trong hớn hở rồi dụi đầu vào vai của người đàn ông ngồi bên cạnh, miệng cười tíu tít. Thanh lại ngẩn tò te. Đây có phải Minh Nhi mà cô quen không? Một Minh Nhi hổ báo nổi tiếng cả một thời sao lại nũng nịu và mềm yếu như thế chứ? Một cảm giác bực mình ùa đến, Thanh quay hẳn mặt ra ngoài cửa xe. Dòng người tấp nập như đang cố gắng để xua đuổi những suy nghĩ khó chịu trong đầu cô lúc này. Nhưng rồi mọi thứ vẫn loạn lên, vẫn khiến môi Thanh mím chặt và đôi mắt phải ươn ướt vì sắp có thứ gì trào ra. Cũng khó giải thích được cảm xúc của Giang Thanh lúc này, vì ít ai có thể nhanh chóng chấp nhận được việc người yêu cũ của mình sau một thời gian lại trở thành người yêu mới của bạn thân mình. Cuộc đời quá trớ trêu...

Trời tối hẳn khi chiếc taxi dừng lại trước ngôi nhà màu xanh ngọc bích. Trái với sự vui vẻ của Minh Nhi khi xuống xe, Thanh thở dài bước ra, đôi mắt đen và sâu thăm thẳm. Mệt mỏi lấy hộ một vài thứ đồ lỉnh kỉnh của cô bạn ra khỏi xe, Thanh giật mình khi tay mình chạm phải tay ai đó. Một cảm giác như luồng điện chạy xuyên người làm cô tê tái. Rút vội tay, Thanh quay mặt đi. Tim cô loạn nhịp. Trái tim khỏe mạnh với vô vàn vết sẹo đã liền da bỗng dưng lại run rẩy như lần yêu đầu. Người đàn ông bên cạnh có vẻ cũng không khá hơn, dù không muốn nhưng Thanh cảm nhận được hơi thở gấp gáp vì hồi hộp của người đó. Vậy mới nói, ẩn sâu trong sự xa cách là rất nhiều sự thân quen...

Thanh muốn về. Rất muốn về. Nhưng lý trí buộc cô không được làm cái việc mất lịch sự và mất tình cảm ấy. Với lại, cô biết rằng bản thân chẳng thể nào trốn tránh được quá khứ. Càng trốn thì càng đau mà thôi.

Bố mẹ của Minh Nhi chào đón sự xuất hiện của con gái bằng tất cả niềm hạnh phúc và sung sướng. Thanh cũng vui lây cho bạn. Bảy năm chờ đợi đứa con độc nhất đi du học là một sự chờ đợi rất khó khăn.

- Đây là…

Mẹ Minh Nhi ngạc nhiên chỉ về phía người đàn ông đang đứng sau lưng con gái. Sự xúc động đã khiến bà không để ý đến nhân vật lạ mặt này.

- Dạ! – Minh Nhi hớn hở ra vẻ nghiêm túc – Đây là Quang Nhật! Chồng tương lai của con và là chàng rể tương lai của ba mẹ!

- Gì cơ?

Lần này đến lượt hai người già thét lên. Sự ngỡ ngàng của họ làm cho ba người còn lại, ngoại trừ Minh Nhi, cũng ngỡ ngàng theo. Có vẻ như việc Quang Nhật đến nhà vợ tương lai ra mắt chỉ là chủ ý của một mình Minh Nhi.

- Ba mẹ đừng tròn mắt như thế chứ! Chẳng phải ba mẹ vẫn muốn con có nơi nương tựa sao? Giờ thì con đã có rồi đấy. Một nơi rất vững chắc!

Minh Nhi cười xòa để vuốt dịu cơn giận xen lẫn ngạc nhiên của đấng sinh thành, không quên vỗ vai Quang Nhật để minh chứng cho điều mà mình vừa nói.

Cho tới tận lúc này, Giang Thanh mới nhẹ lòng nhận ra cô bạn quái chiêu năm nào của mình vẫn còn đó. Vì cái tính làm trước nói sau chính là đặc trưng của Minh Nhi. Không thể nào nhầm lẫn được.

Sau vài phút thì ba mẹ Minh Nhi cũng xuôi lòng theo con gái. Chính sự nuông chiều của ông bà đã góp phần tạo nên tính kiêu hãnh quá đáng và xem nhẹ mọi việc của Minh Nhi. Giang Thanh chẳng nói gì, chỉ ngồi yên một chỗ, hai tay đan vào nhau, đôi mắt cứ nhìn xuống nền nhà. Chưa bao giờ cô sợ phải ngẩng mặt lên và nhìn vào ai đó như lúc này. Tim cô vẫn đập nhanh lắm. Phần nền dưới chân Thanh dường như cũng rung theo từng đợt với trái tim đang mất bình tĩnh của cô.

Bữa ăn tối chào đón sự trở về của Minh Nhi diễn ra vui vẻ và ấm cúng. Mọi thứ đều ổn ngoại trừ tâm trạng của Giang Thanh. Không biết là cố ý hay vô tình mà cô phải ngồi cạnh Quang Nhật, người mà từ nãy tới giờ cô rất mệt mỏi để tránh mặt.

- Ăn đi Thanh, sao nhìn cháu căng thẳng thế?

Ba Minh Nhi nói ôn tồn khi nhìn những giọt mồ hôi trên trán Giang Thanh giữa cái tiết trời giá lạnh của mùa cuối cùng trong năm. Một cách khó khăn, Thanh mỉm cười gượng gạo, cầm đũa rồi đưa về hướng đĩa nấm xào – món mà cô thích nhất.

Tiếng lạo xạo của những chiếc đũa va vào nhau làm mọi người dừng dùng bữa và ngẩn ngơ nhìn. Hôm nay đúng là một ngày trớ trêu của Thanh. Đến miếng ăn cũng bị chen lấn. Bằng vẻ ái ngại xen lẫn bực dọc, Thanh quay mặt nhìn qua bên phải, nơi có khuôn mặt cũng ái ngại giống cô đang cứng đơ như tượng. Qua ánh mắt kẻ đối diện, đột nhiên Thanh thấy đầu óc quay quay. Những hình ảnh ghép nối của một thời nông nổi lại ùa về, xếp ngổn ngang trong tâm trí cô. Chiếc xe đạp màu xanh lam, cuốn sổ hình giọt nước, đôi dép tông mòn gót và mấy miếng băng dán cá nhân như đang cố gắng bủa vào đầu Thanh những nhát búa tê tái. Đôi mắt cô đã đỏ hoe…

- Cả hai đều thích món nấm xào này à? Trùng hợp ghê!

Tiếng cười khúc khích xen với lời bình phẩm của Thanh Nhi làm không khí giảm nhiệt. Thanh nhanh chóng thu đũa lại, đặt vội lên bàn rồi lật đật chạy đi. Cô tự biết bản thân sẽ khó mà giữ được sự điềm tĩnh trong lúc này.

- Mày đi đâu thế?

Minh Nhi hỏi với theo, đầu óc đặt toàn những dấu chấm hỏi.

- Tao đi vệ sinh tí!

Giang Thanh cố gắng nói với giọng bình thường nhất trước khi giọt nước mắt đầu tiên trào ra.

Có lẽ nào, hiện tại đang chào đón sự trở lại của quá khứ…

Một quá khứ không thể không quên…

o0o

Nằm thẩn thờ trên giường, Thanh chẳng biết làm gì ngoài việc nhìn lên trần nhà, nơi có những chiếc chong chóng đã cũ đi vì năm tháng. Dù rất ghét nhưng hiện tại đầu óc cô chỉ nghĩ về người đó, về những cái gọi là kỷ niệm và ký ức. Không hiểu sao đôi mắt vừa rụt rè, vừa da diết của Quang Nhật suốt cả buổi tối hôm nay cứ làm Thanh băn khoăn mãi. Hai người không hề nói với nhau một lời, thậm chí là câu chào hỏi xã giao, thế nhưng Thanh lại cảm giác có một sự giao tiếp nào đó. Hay chăng là do cô nghĩ nhiều quá. Thanh lắc nhẹ đầu rồi cố gắng chìm vào giấc ngủ. Giọt nước mắt lỳ lợm vẫn cố gắng vương lại trên khóe mi đã lâu rồi không khóc.

Những ngày đầu thu của năm 2007…

- Tại sao em lại không làm bài tập về nhà? Đây là lần thứ bao nhiêu rồi?

Tiếng quát lớn của thầy Phú – giáo viên nổi tiếng với chất giọng to và vang khiến cả lớp 10A2 giật mình, chỉ riêng cô nữ sinh Giang Thanh là vẫn bình thản, hai tay bắt chéo sau lưng đầy ngạo nghễ.

- Vì em thấy nó không hấp dẫn. Em không thích!

Thanh nhìn thẳng vào mắt của thầy giáo và nói dõng dạc làm cả lớp ồ lên. Thầy Phú ngạc nhiên đến mức tuột luôn cặp kính cận xuống gần chóp mũi.

- Toán học chứ có phải con búp bê em chơi đâu mà hấp dẫn hả? Đầu óc em đang nghĩ cái gì thế?

Nhất quyết không chịu thua học trò, thầy Phú tiếp tục dùng tiếng hét để lấn át.

- Em không chơi búp bê! Em chơi xe ô tô! Đề nghị thầy không được quy chụp như thế!

Thanh cũng gân cổ lên tranh luận. Từ trước đến giờ điều cô ghét nhất là bị áp đặt.

- Em…em…Đi ra ngoài cho tôi! Nhanh! Đứng ngoài đó cho đến hết tiết luôn! Thật là không chấp nhận được với kiểu học sinh này mà!

Thầy giáo nói trong bất lực, giọng khàn đi vì giận dữ dù đây không phải là lần đầu tiên Thanh chống đối lại thầy.

Như chỉ đợi câu nói đó của thầy, Thanh chạy ù ra ngoài với vẻ mặt phấn khởi. Cả lớp nhìn theo rồi tiếp tục giờ học. Việc cô nhóc quậy nhất khối bị phạt đứng ngoài hành lang là chuyện bình thường như cân đường hộp sữa nên chẳng mấy ai để tâm, quá lắm họ cũng chỉ bị giật mình bởi tiếng la hét của một thầy cô nào đó mà điển hình là giọng trầm khàn vang vọng của thầy Phú vừa rồi.

Một mình đứng ngoài hành lang, Thanh dựa hẳn lưng vào tường và nhắm mắt. Cả buổi tối thức chơi game với lũ bạn trong xóm đã khiến đôi mắt cô thâm quầng vì thiếu ngủ. Việc không làm bài tập Toán của buổi hôm nay cũng nằm trong chủ ý của Thanh, tất cả chỉ nhằm mục đích được… ngủ thoải mái. Đối với Thanh, ngủ trong giờ học là một cực hình vì sẽ bị gọi dậy bất thình lình, như vậy là mất cảm hứng.

Đang thiu thiu giấc nồng, một vật thể lạ chạm vào trán Thanh rồi rơi tọt xuống đất khiến cô giật mình mở mắt. Theo phản xạ, cô cúi xuống nhìn. Thì ra là một mẫu giấy bị vo tròn thành cục. Bằng đôi mắt giận dữ, Thanh nhìn ngang ngó dọc để tìm ra ngọn nguồn của thứ đáng ghét đã phá giấc ngủ của mình. Nhưng đó quả là điều không thể khi mà hành lang vắng tanh, không một bóng người ngoài tiếng chổi loẹt xoẹt của cô lao công trước sân. Thở dài một cái đầy khó chịu, Thanh lại dựa lưng vào tường, vòng hai tay trước ngực và tiếp tục giấc ngủ quý giá của mình. Một trong những khả năng đặt biệt của Thanh là việc ngủ đứng. Chính điều đó giúp cô có thể ngủ mọi lúc mọi nơi mà không cần mất nhiều công sức tìm vị trí.

Ba phút sau, sự quấy rầy lại xuất hiện. Cũng là một cục giấy nhỏ vo tròn được ai đó sử dụng để ném về phía Thanh. Cơn thịnh nộ ào tới, Giang Thanh nắm chặt cục giấy trong tay, đôi mắt sâu ánh lên tia sắc lẻm. Đúng là có ai đó đang cố gắng chọc phá cô. Bặm môi đầy căng thẳng, nữ chính của chúng ta quyết định tương kế tự kế. Cô tiếp tục dựa vào tường và giả vờ ngủ. Đây gọi là chiêu dụ rắn ra khỏi hang. Muốn bắt được địch phải cố gắng nhịn nhục.

Vài phút sau, cục giấy thứ ba đã lộ diện. Nhanh như cắt, Giang Thanh nhìn theo hướng bay tới của cục giấy, là phía hành lang bên trái. Không chần chừ, cô phóng ào tới, mắt đã kịp nhìn thấy một bóng áo trắng vừa mới biến mất. Càng chạy nhanh hơn, Thanh càng nhìn thấy rõ hình dáng của kẻ chọc phá mình. Đó là một tên con trai cao lêu khêu với cái lưng dài thòng như chiếc đũa, đôi chân cũng miên man chẳng kém đang cố gắng chạy thục mạng, tiếng cười sung sướng hòa lẫn trong tiếng đế giày dậm thình thịch xuống nền sàn hành lang.

Giang Thanh lúc đấy chẳng nể nang gì ai, chẳng thèm nghĩ đến mình đang ở đâu, chỉ biết vừa chạy vừa hét:

- Đứng lại thằng kia! Đứng lại!

Những âm thanh ấy cứ vang vọng khắp cả sân trường, đập tan hoàn toàn không khí yên tĩnh trong giờ lên lớp. Thầy cô tất thảy dừng tay phấn, học sinh đồng loạt ngẩng đầu nhìn. Mọi sự chú ý đổ dồn vào tiếng hét kinh thiêng động địa của cô nữ sinh Võ Giang Thanh.

- Giang Thanh! Em làm cái trò gì thế hả?

Thầy giám thị vừa lấy tay xách hay bên lưng quần lên cao, vừa bước điềm nhiên ra khỏi nhà vệ sinh đã tá hỏa toàn tập vì tiếng xoẹt đầy gió của bóng người vụt qua mình. Dường như đã quá quen với sự quậy phá của Giang Thanh nên thầy giám thị không chút khó khăn để nhận biết chuyện gì đang diễn ra.

Cả trường nhốn nhào như ong vỡ tổ, song cửa sổ của tất cả lớp học kín mít những khuôn mặt chen chúc nhau nhìn vì tò mò. Khoảng sân rộng mênh mông trở thành bãi tập marathon của một đôi nam nữ được xếp chung một hạng của trường: Đó là hạng siêu quậy.

Sự tức giận khiến Giang Thanh không chút mệt mỏi sau mấy chục vòng chạy hết tốc lực. Càng lúc cô càng đuổi kịp kẻ đã phá bĩnh giấc ngủ của mình. Mọi người có lẽ đã hoàn toàn bất lực trước cuộc rượt đuổi có một không hai này nên chỉ biết nhìn và dự đoán kết quả, chỉ còn thầy giám thị là dám gia nhập vào cuộc đua để đuổi cùng bắt tận hai học sinh ma quái nhất của trường.

Vòng chạy thứ hai mươi mốt. Khuôn mặt trắng trẻo của Giang Thanh giờ đã hóa xôi gấc lúc vừa chín tới. Cô bắt đầu thấy mệt, đôi chân yếu dần và những bước chạy cũng ngắn dần. Kẻ trước mặt cô vẫn còn sung sức lắm. Chiếc áo trắng trên tấm lưng dài ướt đẫm mồ hôi, nhưng cái dáng chạy cho thấy sự bền dai và chưa có dấu hiệu thua cuộc. Quá bực mình, Thanh đứng hẳn lại và nói thật to bằng chút sức cuối cùng:

- Nếu mày không đứng lại thì mày là cái loài bốn chân!

Câu thách thức nghe có vẻ quá đỗi bình thường nhưng lại luôn phát huy tác dụng vào những dịp cần thiết, đặc biệt khi nó đánh trúng lòng tự tôn ngút trời của một thằng con trai. Thanh mỉm cười đắc ý khi thấy kẻ trước mặt mình đang chạy chậm dần. Vài giây sau, cái bóng dáng cao lêu nghêu đó cũng dừng lại. Thực ra đây là chiêu nghỉ giữa hiệp của Giang Thanh. Cô cần có thời gian để lấy lại sức.

Kẻ phá bĩnh lắc vội quả đầu bóng loáng keo rồi từ từ quay lại. Thanh cũng rất tò mò muốn biết đó là tên nào mà dám vô lễ với mình như thế.

Tim Thanh bỗng dưng đập mạnh. Đôi mắt căng lên. Cô không hiểu vì sao mình lại như thế nữa. Gương mặt đó có gì mà đặc biệt? Chỉ là một gương mặt phổ thông của vạn người đàn ông con trai trên thế giới này. Cũng là chiếc mũi cao, cũng là đôi lông mày rậm, cũng là nụ cười nhếch mép kiêu căng đặc trưng của lũ thiếu gia con nhà giàu. Có gì đâu để Thanh phải bối rối?

Dù lý trí nói rất rõ ràng như vậy nhưng Giang Thanh vẫn đứng trơ ra đó. Bao nhiêu giận dữ biến mất. Chỉ còn là sự thẩn thờ và chút gì đó ấm ấm len vào trong trái tim.

Reeng…

Tiếng đồng hồ báo thức vang lên khiến Thanh bừng tỉnh. Hóa ra đó chỉ là một giấc mơ. Ngồi hẳn dậy, Thanh thấy tim mình vẫn đập rất mạnh. Là mơ nhưng cảm xúc mà cô đang có lại rất thực. Thanh lấy tay đặt lên ngực, mồ hôi rơi từng đợt ướt đẫm cả khuôn mặt. Chưa bao giờ cô nghĩ mình sẽ mơ về quá khứ một cách chính xác như thế. Chưa bao giờ…

o0o

Đứng thẫn thờ trước chiếc gương quen thuộc, Thanh vẫn thấy đầu mình nặng trịch như bị tảng đá đè lên. Những hình ảnh của giấc mơ vừa rồi khiến đôi mắt cô mờ dần, hơi thở cũng chậm hẳn lại. Sự trở về của Quang Nhật không ngờ lại tác động mạnh đến Thanh như thế cho dù mọi việc đã là dĩ vãng xa xôi.

Cuộc gọi đến của Minh Nhi cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn trong đầu Thanh, cô bấm nút nghe với giọng mệt mỏi:

- Gì thế?

- Mày còn ngủ à? Thôi dậy đi con heo! Tới quán Rose uống cà phê với vợ chồng tao.

- Hả? Không…tao…

- Không khống gì đây nữa. Đừng nói nhiều. Đúng 8h nhé. Mày không đến là tụi tao không về đâu. Lẹ đi!

Minh Nhi nói như cá đớp mồi khiến Thanh không kịp phát ra lời từ chối. Sự việc chẳng khác nào một cơn ác mộng nếu như bây giờ cô phải đối diện với gương mặt của Quang Nhật. Nhưng cũng không thể trốn tránh mãi được. Trừ khi cô từ bỏ Minh Nhi.

Thanh mở tủ lấy thêm chiếc khăn quàng cổ rồi xách túi đi. Sự lo lắng khi sắp gặp lại người đàn ông ấy khiến cô không để ý đến sự bất thường của sức khỏe mình. Thanh chỉ thấy người hơi mệt và có chút gì đó không ổn.

Quán cà phê Rose khá vắng khách vào buổi sáng. Đó là lý do làm Thanh càng thấy bối rối hơn khi phải cố nghĩ ra chuyện để nói với Minh Nhi vì không thể ngồi im mãi được.

- Mày sao thế? Có chồng tao ở đây nên ngại à? Không sao! Quen dần đi! Sau này còn gặp nhau dài dài mà.

Minh Nhi vừa cười vừa cầm ly nước chanh hút ừng ực. Thanh thở dài, ngước mắt lên, vô tình chạm phải ánh mắt của Quang Nhật. Anh chàng hôm nay có vẻ tươi tỉnh hơn hôm qua với cặp kính cận gọng đỏ, chiếc áo măng tô màu tro và mái tóc cắt ngắn đầy nam tính. Quang Nhật cũng lặng im chẳng nói câu nào, chốc chốc chỉ ậm ừ khi nghe những câu hỏi cần sự xác nhận của Minh Nhi.

- Sao anh không bắt chuyện với bạn em? Bảy năm quen nhau có bao giờ thấy anh ít nói đâu nhỉ?

Câu hỏi kèm thái độ ngạc nhiên của cô bạn thân khiến mắt Thanh khựng lại. Quen nhau bảy năm ư? Vậy là ngay sau khi rời bỏ cô thì Quang Nhật đã lập tức yêu người khác. Sự bối rối trên gương mặt của anh càng như như nhát dao đâm mạnh hơn vào tim Thanh khiến tay cô run lên.

- Anh…anh chưa quen…

Cố gắng giấu sự ngỡ ngàng vào trong, Thanh nở một nụ cười đầy miễn cường:

- Không sao đâu. Mấy hôm nay mình mệt nên cũng không nói nhiều được.

Minh Nhi trố mắt nhìn. Chưa khi nào cô thấy Giang Thanh lại bẽn lẽn và rụt rè như thế.

Buổi cà phê diễn ra một cách chán ngán nhất có thể. Đi ba người nhưng chỉ có một mình Minh Nhi nói. Hai người còn lại hoặc gật đầu, hoặc ừ một tiếng thật nhanh, đúng kiểu khó lòng mà cạy miệng ra được.

- Bực quá à! Tui đi toilet đây. Hai người cứ ngồi đó mà hát bài “Anh chỉ biết câm nín nghe tiếng em khóc” đi.

Nói đoạn cô nàng đứng dậy ngúng nguẩy bỏ vào nhà vệ sinh. Sự vắng mặt của Minh Nhi càng khiến không khí buổi gặp gỡ thêm phần nặng nhọc. Mọi thứ im ắng đến mức có thể nghe thấy tiếng tí tách của giọt cà phê chảy xuống mặt sữa đặc quánh. Thanh cứ nhìn chằm chằm vào ly cà phê, không chớp mắt. Cô cần phải tập trung vào một thứ gì đó để không phải nghĩ lung tung trong đầu.

- Nhìn thế không khiến cho nó chảy nhiều hơn đâu!

Câu nói ngang xương của Quang Nhật phá tan bầu không khí yên lặng. Theo phản xạ, Thanh ngẩng đầu lên. Mắt lại chạm mắt.

- Không liên quan tới anh.

Một câu nói chỉ có năm từ nhưng đã hao tốn của Giang Thanh gần như tất cả sức lực. Cô cố gắng nói đều và dứt khoát, tuyệt nhiên không để lộ sự bối rối và run rẩy. Quang Nhật cau mày vài giây rồi nở một nụ cười đầy khiêu khích. Nụ cười đã cướp đi trái tim của Giang Thanh ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy. Chẳng mấy chốc cô lại thấy tim mình đập thình thịch.

Mặc kệ đôi mắt đầy ngáo ngơ và hậm hực của người đối diện, Quang Nhật bình thản đưa tay vào bọc áo và lấy ra một chiếc ví da. Thanh lại được dịp nảy sinh hàng trăm dấu hỏi trong đầu.

- Đây là ví của cô. Còn cái ví trong túi của cô là của tôi.

Thanh ngồi thẳng dậy sau khi nghe những lời nói đầy khó hiểu của anh. Cái gì mà của tôi của cô ở đây chứ?

Mất vài giây vận động máu lên não, Thanh mở ngăn khóa túi xách và lôi vội chiếc ví ra. Thực tế mà nói thì cái ví trong túi cô và cái ví trên tay Quang Nhật giống nhau 100% về ngoại hình nếu không xét đến yếu tố cũ hơn hay mới hơn. Theo phản xạ, Thanh mở ví nhìn. Cái gì cũng cần phải xác thực mới tin được.

- Đừng mở nó ra!

Quang Nhật đột nhiên nói lớn và với tay cố giật lại cái ví. Ly cà phê vẫn chưa chảy hết bị đẩy ngã, màu nước cánh gián chảy tràn trên bàn, bắn cả vào chiếc áo len trắng mà Thanh đang mặc. Hành động mang tính bộc phát của anh khiến Thanh từ ngạc nhiên đến sợ hãi. Cô không nghĩ việc mình mở nó ra là một điều gì đó kinh khủng như thế.

Cái ví rơi xuống đất sau cuộc xung đột quyết liệt giữa Quang Nhật và Giang Thanh. Và như một sự trêu ngươi, nắp ví mở toang mà không cần sự tác động của ai cả. Thanh cúi xuống nhặt lên, đôi mắt tròn xoe khi nhìn chằm chằm vào bức ảnh được gắn gọn gàng sau lớp gương bóng của chiếc ví. Đến lúc này cô mới hiểu tại vì sao Quang Nhật một mực không chịu để cô mở nó ra.

Tiếng cười ha hả của Minh Nhi sau khi bước ra từ nhà vệ sinh càng khiến mọi chuyện trở nên ồn ào. Cả quán cà phê đổ dồn sự chú ý vào bộ ba đang có những hành động vô cùng kỳ quái. Quang Nhật không biết làm gì hơn ngoài việc lấy tay chống lên trán để biểu thị thái độ bất lực kèm theo xấu hổ. Giang Thanh thì cứ sững sờ nhìn vào bức ảnh, một vài giây sau cô đỏ mặt tía tai, vội gấp lại cái ví rồi ném về phía người đàn ông đang trong tình trạng tội nghiệp nhất hành tinh.

- Đồ biến thái.

Giang Thanh nói một câu ngắn ngủn rồi với lấy ly nước lọc uống ừng ực. Cũng không trách được thái độ quá đáng của Giang Thanh khi đôi mắt của cô vừa mới bị hấp diêm bởi một bức ảnh nude quá táo bạo. Trong tấm hình đó, Quang Nhật chỉ mặc độc nhất chiếc quần lót màu đỏ đô, cách tạo dáng thì không còn gì để bình luận: Mang vóc dáng của Lý Đức nhưng lại đứng kiểu của Lý Thông. Quả là một tác phẩm nghệ thuật đủ khả năng khiến con người phải hoảng hốt.

- Mày phản ứng y chang đứa con nít lần đầu thấy thằng bạn cời truồng ấy! Gì mà kinh thế!

Minh Nhi nói với thái độ vừa buồn cười vừa trách móc, ngồi hẳn xuống bên cạnh Quang Nhật và mở chiếc ví ra coi lại lần nữa. Cũng may anh chàng nhanh chóng giật lại rồi cất đi. Nếu không chắc Quang Nhật không còn dám ngẩng đầu nhìn Giang Thanh thêm lần nào nữa.

- Trả lại cho tôi cái ví.

Thanh nhăn nhó hướng mặt về phía Quang Nhật nói giọng như ra lệnh. Có lẽ vì cú va chạm ở sân bay làm rơi tung tóe đồ đạc trong túi của hai người mới dẫn tới cơ sự nhầm lẫn ngày hôm nay. Anh chàng nhìu mày căng thẳng, rụt rè đưa ví sang cho cô y như đứa trẻ trả lại đồ sau khi lỡ lấy mất.

Buổi trò chuyện lại tiếp tục diễn ra trong sự độc tấu của Minh Nhi cùng hai khán giả bất đắc dĩ. Theo như lời Minh Nhi nói thì bức ảnh đó thực ra chỉ là một sản phẩm của photoshop khi ghép nối gương mặt của Quang Nhật vào thân hình của một chàng trai nào đó mà cô tìm được trên mạng. Thích trêu chọc mọi người vốn là đặc tính của Minh Nhi nên Giang Thanh cũng không có lý do gì để không tin những lời mà cô bạn mình nói. Nghĩ lại thì, Quang Nhật cũng không phải người thích tự làm mất mặt bản thân như vậy. Bỗng Thanh thấy nhẹ lòng. Chính cô cũng không hiểu sao mình lại có cảm giác đó. Chốc chốc ánh mắt của hai con người từng là một nửa của nhau lại nhìn về đối phương một cách tình cờ. Đó là những ánh mắt ngại ngùng và day dứt. Muốn nhìn thật lâu nhưng rồi lại trốn chạy. Trốn chạy về quá khứ.

Ngồi thêm được một lúc thì Giang Thanh thấy người mệt nhoài, từ sáng sớm cô đã cảm thấy bản thân hôm nay không ổn, cộng thêm nhịp tim nhanh chậm bất thường vì những cảm xúc vớ vẩn đã khiến đầu óc Thanh mỗi lúc một nặng trĩu. Tiếng nhạc chuông vang lên như vị cứu tinh cho cô trong lúc này. Đang định lấy điện thoại ra xem thì mọi thứ trở nên đặc biệt hơn khi Thanh nhìn thấy Quang Nhật cũng cuống cuồng móc túi áo túi quần để tìm thứ gì đó.

- Uầy! Cái gì vậy nè? Hai người hẹn hò nhau đặt cùng một nhạc chuông điện thoại à?

Câu hỏi của Minh Nhi khiến Giang Thanh và Quang Nhật lặng đi. Giai điệu đang ngân lên thuôc về bài hát From The Beginning Until Now, nhạc phim Bản tình ca mùa đông một thời làm mưa làm gió khắp các bản xếp hạng của Châu Á. Thanh đã đặt bài này làm nhạc chuông từ khi mới mua chiếc điện thoại đầu tiên cho tới bây giờ. Nhiều lúc cô định đổi bài khác nhưng những lưu luyến vô hình đã khiến Thanh không thể nào làm được. Vì đó không chỉ là một bản nhạc chuông, nó còn là minh chứng, là ký ức của một thời nông nổi. Một lần nữa, cô lại nhìn vào mắt Quang Nhật, nhìn vào đôi mắt một mí hoang dã đang rung rung hàng mi bởi không giấu được vẻ ngỡ ngàng.

Hóa ra, trong cả một quãng đường dài lạc nhau, đôi lúc người ta vẫn thấy được nhau bởi những giá trị đã khắc vào tiềm thức…

Tiếng nhạc chuông kéo dài dăng dẳng làm giảm dần những cuộn sóng trong lòng Giang Thanh, nhìn xuống màn hình điện thoại, tên người gọi hiện lên làm cô thấy hơi chán chán. Chắc hẳn nhóm bạn lười nhác đang ngồi co cụm một chỗ và muốn lôi cô tới để làm bài tập nhóm dùm cho tụi nó. Thanh nhấn nút hủy cuộc gọi những vẫn đưa máy lên tai giả vờ nghe. Cô thấy mệt và không muốn ngồi ở đây nữa.

- Alo! Uh! Mình biết rồi! Mình tới liền!

Cố gắng tạo ra một dáng vẻ vội vàng nhất có thể, Thanh đứng dậy, đeo cặp lên vai, không quên để lại tời hai mươi nghìn trên bàn để trả tiền ly cà phê của mình.

- Mày đi thiệt à? Sao chán thế!

Minh Nhi xụ mặt. Có lẽ cô vẫn chưa nói hết được những gì mà cô muốn nói mặc dù buổi cà phê đã kéo dài được hơn hai tiếng.

- Tha cho tao đi. Mày học xong rồi nhưng tao thì chưa. Gần thi rồi, làm ơn cho con bạn của mày được thoát qua mùa trăng nhé. Tao đi đây. Hai người ở lại vui vẻ.

Thanh nói một tràn dài thật dài mà không cần một dấu chấm dấu phẩy nào. Bây giờ cô chỉ muốn thoát khỏi đây càng sớm càng tốt. Người Thanh đã quá mệt và khó thở rồi. Cô cũng không buồn nhìn vào Quang Nhật dù anh chàng đang nhíu mày vì thấy vẻ bạc nhược trên đôi môi tím tái dần của mình.

Bản thân Thanh dường như không ý thức được sức khỏe của mình đang ở tình trạng tệ như thế nào. Bằng chứng là chỉ vừa đi được vài bước, Thanh đã khuỵu xuống. Nếu không nhờ Quang Nhật quay lưng đỡ kịp thì cô đã ngã lăn ra sàn. Chưa bao giờ Thanh thấy đầu óc quay cuồng như lúc này, người cô cũng nóng ran lên, cảm giác như bị ong chích toàn tập.

- Thanh! Em sao thế?

Đó không phải lời nói của Quang Nhật mà là của một người thứ tư vừa mới xuất hiện. Anh ta nhanh chóng gạt tay Quang Nhật ra khỏi người Giang Thanh để cô dựa hẳn vào vai của mình. Quá ngạc nhiên, Quang Nhật đứng sững lại, miệng không nói được lời nào.

- Anh là ai thế? Sao lại ôm bạn tôi vậy hả?

Minh Nhi nói to, vội vàng kéo cô bạn về phía mình. Người ngợm đang nhũn ra như con chi chi của Giang Thanh càng được dịp nhão nhoẹt vì sự xô qua đẩy lại của Minh Nhi và người đàn ông lạ mặt.

- Cái mặt thì xinh mà cái miệng như con cá chình ấy! Tôi là ai liên quan gì tới cô mà hùng hổ thế hả?

Không chịu thua kém người con gái sắc sảo đang bắn cho mình hàng trăm tia lửa điện, anh chàng hét lớn để chứng tỏ uy phong. Có vẻ họ không còn quan tâm tới tình hình hiện tại của Giang Thanh mà chỉ chăm chăm nhìn nhau để thể hiện sức mạnh cũng như khả năng đấu võ mồm của mình. Quang Nhật thì khác, anh cố gắng vỗ nhẹ tay vào má Giang Thanh giúp cô tỉnh lại, gương mặt nhăn nhúm khi thấy Giang Thanh lả người đi trong vô thức. Cũng may Minh Nhi đang bận chiến đấu với người lạ nên không để ý tới thái độ lo lắng quá mức của bạn trai mình, nếu không, mọi chuyện sẽ còn tồi tệ hơn gấp nhiều lần.

- Đây là bạn… bạn trai… của… tao! Tao… ổn… Cứ để… anh ấy… đưa tao về…

Tiếng cãi nhau ỏm tỏi khiến Giang Thanh dù đã bất tỉnh cũng phải mở mắt tỉnh dậy để ngăn ngừa một cuộc chiến không hồi kết. Lời tuyên bố thều thào, ngắt quãng và yếu ớt của Giang Thanh khiến Minh Nhi và người con trai lạ mặt im lặng, Quang Nhật đang định đưa tay để đỡ cô thì khựng lại, một cách rất khó khăn.

- Bạn… bạn trai ư? Mày thế này mà đi quen một gã đàn bà như vậy hả? Mày…

Không kịp để Minh Nhi nói thêm lời nào, Giang Thanh ra hiệu cho người đàn ông trong chiếc áo pull màu hồng phấn đứng bên cạnh đưa mình ra khỏi quán. Tiếng í ới của cô bạn thân vang theo tới tận bãi giữ xe.

o0o

Nằm vật ra giường, Giang Thanh lúc này mới thấy bản thân được tiếp thêm chút sức sống. Cô đặt tay lên trán và nhắm mắt, trong đầu vẫn ẩn hiện những hình ảnh của mớ ký ức hỗn độn.

- Hoàng Phong…

Chợt nhớ ra điều gì, Thanh gọi khẽ, đủ để cho một con muỗi nghe được.

- Gì em? Mà sáng nay em chưa ăn phải không? Anh đã bảo với em rồi, có bận kiểu nào thì cũng phải ăn sáng chứ!!!

Anh chàng vừa trách móc vừa xắn tay áo lên, vầng trán nhăn lại biểu thị thái độ không hài lòng. Giang Thanh thở dài một lượt vì chưa kịp nói gì đã bị ca một bài cảm thán.

- Sáng dậy vội quá nên em quên. Anh đổ dùm em thùng rác rồi về đi. Nhớ khóa cửa nhé! Em muốn một mình.

Cô nằm quay lưng về phía cửa sổ và nói chậm rãi. Những lúc như thế này, Giang Thanh chỉ muốn được yên tĩnh để vỗ về những cảm xúc đang dậy sóng trong lòng mình. Cô cần một thế giới của riêng cô.

Đáp lại yêu cầu của Giang Thanh là một sự im lặng. Đúng hơn là không có bất kỳ lời nói nào ngoại trừ những âm thanh của các đồ vật trong nhà. Thanh đã quá mệt để quay lưng lại nhìn. Cô mặc kệ và nhắm hẳn mắt lại. Cơn buồn ngủ đến một cách vội vàng khiến Thanh lịm hẳn. Vài giọt nắng hiếm hoi của những ngày đầu đông được dịp nhảy nhót trên vai cô.

Hoàng Phong là một chàng trai vô cùng đặc biệt. Anh có vẻ ngoài cực kỳ bắt mắt khi sở hữu làn da trắng muốt, đôi môi đỏ mọng và chiếc mũi dọc dừa thanh tú. Nhiều người vẫn đùa anh là một sản phẩm hoàn hảo của phẫu thuật thẩm mỹ vì những đường nét trên gương mặt Hoàng Phong quá tuyệt vời, khó ai sinh ra tự nhiên mà được vẻ đẹp ấy. Tuy nhiên, Hoàng Phong lại mang một tính cách nhạy cảm và hơi hướng… đàn bà. Điều này không ám chỉ anh có vấn đề về giới tính vì ngoài việc nói hơi nhiều, quan tâm quá mức đối với người khác và chăm chút ngoại hình bản thân hơi quá đà thì anh vẫn là một đấng nam nhi đích thực.

Giang Thanh quen Hoàng Phong trong một buổi đi hội chợ. Lúc ấy Hoàng Phong là người bán của gian hàng áo quần nam. Có một sự cố nho nhỏ về chập điện đã khiến cả gian hàng của anh suýt bị cháy nếu không có sự ra tay kịp thời của Giang Thanh. Ngay từ giây phút ấy cho đến bây giờ thì Hoàng Phong luôn coi cô là nữ thần của lòng mình, yêu thương và chăm bẵm cho cô từng chút một. Nhiều lúc Giang Thanh phát bực lên vì thái độ cần mẫn quá đáng của Hoàng Phong. Nhưng anh chỉ cười khì và bảo: “Anh thích chăm sóc cho em vì anh cần một người con gái như em”. Thế là cô chỉ biết lắc đầu và bó phép. Thời gian họ quen nhau ngót nghét cũng được hơn bốn năm. Dù không muốn nhưng Thanh phải thừa nhận là cô đã quen với cuộc sống có Hoàng Phong. Một thói quen ăn vào trong máu.

Lúc đồng hồ điểm 11h30 cũng là lúc Thanh bừng tỉnh. Sự trong trẻo của một ngày cuối tuần đẹp trời đã làm cô thấy ổn hơn sau một giấc ngủ sâu. Không khí yên bình khiến Thanh thấy vui vui trong lòng. Cô ngồi hẳn dậy, nhìn ra cửa sổ để lấy chút hương vị cuộc đời. Nhưng, có cái gì đó đang treo lủng lẳng trước mặt buộc Thanh phải xây xẩm mặt mày và hét lớn.

- Cái gì thế này?

Vừa hét cô vừa phóng vù tới phía cửa sổ và giựt cái thứ quái quỷ kia xuống thật nhanh trước khi ai đó dưới đường nhìn thấy.

- Sao thế em? Nó chưa khô mà! Sáng nay có nắng nên anh phơi ở đó cho diệt bớt vi khuẩn. Trên báo nói thế em à!

Thanh giật mình quay lại khi nghe tiếng bước chân và giọng nói của Hoàng Phong. Phải mất hai giây cô mới biết nguyên nhân cho sự xuất hiện của thứ mà mình đang cầm chặt trên tay.

- Ai bảo anh làm việc này hả? Anh là gì của tôi mà lại đụng vào mấy cái thứ này? Hả? Hả? Hả?

Sự tức giận khiến Thanh không kiểm soát được bản thân, cô gân cổ lên và phát ra những âm thanh to nhất có thể. Trong lúc đó thì Hoàng Phong vẫn bình thản vào trong phòng tắm, bê ra một chậu đầy áo quần đã được giặt sạch để tiếp tục đem đi phơi. Việc bị Giang Thanh hét như đấm vào tai là một thú vui rất tao nhã của anh chàng sau ngần ấy năm làm ô sin không công cho cô.

Thái độ hờ hững của đối phương khiến Thanh căng mắt lên rồi ngồi thụp xuống. Như còn quên điều gì chưa nói, Hoàng Phong quay lại và khuyên bảo rất chân tình:

- Mà em à, anh thấy cái đó nó cũ quá rồi, em đừng xài nữa. Ở Triump đang giảm 50%, để chiều anh đi mua cho em hai bộ. Anh mới lĩnh lương.

Nói đoạn Hoàng Phong tiếp tục bưng chậu áo quần tiến ra ban công đằng sau căn hộ, để mặc Giang Thanh ngồi trên giường với sự bất lực xen lẫn xấu hổ. Lúc này cô không còn đủ tỉnh táo để nhìn thấy sự sạch sẽ thơm tho của nơi mình ở sau khi được một bàn tay chu đáo như Hoàng Phong dọn dẹp. Giang Thanh chỉ thấy bực, bực và bực mà thôi.

Bữa cơm trưa diễn ra với đầy đủ các món kho xào chiên canh. Nếu không nhờ bàn tay của Hoàng Phong thì Giang Thanh sẽ chẳng thể sống một mình ngần ấy năm trời mà không có sự chăm sóc của gia đình. Đôi lúc cô thấy rất biết ơn anh vì điều đó. Nhưng chỉ là biết ơn thôi chứ không thể có thêm tình cảm nào hơn.

- Sao sáng nay anh lại có mặt ở đó đúng lúc thế?

Giang Thanh vừa gắp miếng thịt bò lên chén vừa hỏi. Thực sự cô đang rất đói bụng và có thể ăn hết tất cả một con bò.

- Em nghĩ là tình cờ à? Làm gì có! Anh đi theo em từ lúc em rời khỏi nhà đấy.

Hoàng Phong trả lời đều đều, tay thoăn thoắt khâu lại chiếc găn tay len mà Thanh đã làm hỏng từ tuần trước.

- Gì cơ? Sao anh lại đi theo em?

Câu hỏi ngạc nhiên của Giang Thanh khá khó để phát âm chuẩn bởi đống thức ăn đang ngồn ngộn trong miệng.

- Đang định tới rủ em đi ăn sáng thì thấy em lao đi vội vàng, áo quần thì xộc xệch, anh nghĩ em chưa ăn sáng nên đi theo em để lỡ em xỉu giữa đường còn có người đưa về. Chẳng phải điểm yếu nhất của em là cứ không ăn sáng thì ngất sao?

Thanh im lặng trước câu trả lời của Hoàng Phong. Đúng là không có ai hiểu cô bằng anh chàng này. Tự nhiên lòng Thanh chùng lại. Cô nhìn xung quanh. Căn nhà như cái ổ chuột của cô đã được thu xếp gọn gàng, đống quần áo chất cao như núi mà Thanh “để dành” từ tuần trước tới giờ chưa giặt đã được thanh toán. Trên đời này tìm đâu một thằng con trai sẵn sàng làm mọi chuyện cho bạn gái mình như thế chứ. Còn cô thì hở một tí lại quát mắng anh ra rả. Càng nghĩ Thanh càng thấy tội của mình chất cao như núi.

- Đừng thấy có lỗi nữa. Anh tình nguyện mà. Miễn em thấy vui là được. Cho anh ăn nhé! Anh đói quá rồi.

Gương mặt nửa bi nửa hài của Hoàng Phong khiến Thanh bật cười. Cả căn phòng rộn ràng hẳn lên. Hơi ấm tình người lan tỏa làm cái lạnh mùa đông đã bớt sắt se hơn nhiều.

Ở một nơi khác…

Quang Nhật ngồi thừ trước bậu cửa sổ. Những chậu hoa xương rồng nhỏ xíu cứ in hằn trong đôi mắt đang chăm chú của anh. Anh không nhìn chúng mà nhìn về quá khứ, trên tay vẫn cầm chặt chiếc ví da đã mòn đi nhiều vì tháng năm. Nắp ví được mở ra, đắng sau bức ảnh nude gây chấn động lúc sáng, có một thứ khác được cất giấu kỹ lưỡng. Đó là bức ảnh của một người con gái với vẻ đẹp ngây ngô tuổi mười sáu trăng rằm…

Quay lại những ngày tháng trong veo của năm 2007…

Sự náo loạn mà hai cô cậu học trò gây ra trong giờ lên lớp đã khiến toàn trường được một phen giải trí bất đắc dĩ. Thầy Tê giám thị sau một hồi chạy thục mạng để đuổi kịp Giang Thanh đã được đưa vào phòng y tế để truyền nước. Mái tóc vốn đã rất lơ thơ nay lại còn lơ thơ hơn vì gió và nắng. Nhìn gương mặt lả đi vì mệt của thầy mà ai cũng xót xa nghẹn ngào.

Giang Thanh và kẻ đã khiến cô bé mất ngủ được “mời” ngồi vào hàng ghế danh dự trong phòng giám thị. Bản án của cả hai sẽ được tuyên sau khi thầy Tê hoàn tất công việc truyền nước.

- Ê! Mày bị thần kinh à?

Câu hỏi hùng hồn của Giang Thanh làm kẻ ngồi bên cạnh giật mình nhìn sang.

- Ăn nói cho đàng hoàng nghe nhóc! Tao học lớp 11 đấy!

Cậu học sinh với gương mặt điển trai kèm mái tóc vuốt keo nhọn hoắt trợn mắt cảnh cáo.

- Mặc kệ mày! Cái thứ chơi lén không xứng làm anh tao!

Giang Thanh rít lên phản kháng.

- Tao thích thế đó! Đồ con gái mà hư hỏng quậy phá. Tao ghét.

Câu nói mang tính khinh thường tột đỉnh của kẻ bên cạnh khiến Giang Thanh tức điên người. Không một chút ngần ngại, cô bé quay sang đánh tới tấp vào người cậu nhóc. Dù khá bất ngờ trước sự tấn công của đối phương nhưng anh chàng học sinh lớp 11 vẫn kịp túm tóc cô nàng và xoay một vòng như chong chóng.

- Quang Nhật! Giang Thanh! Hai đứa chúng mày lại làm cái trò gì thế này?

Tiếng hét gầm vang của thầy Tê giám thị khiến cả hai dừng ngay mọi hành động và sợ hãi ngước nhìn. Bản án nặng nhất đã được tuyên: Lau dọn nhà vệ sinh trong vòng một tháng!

o0o

Những buổi đầu tiên của thời gian bị phạt rất khó khăn cho cả Giang Thanh và kẻ địch cũng như toàn bộ trường học. Cứ năm phút cả hai lại gây gổ và chửi bới nhau nên tiến độ công việc chậm rù như ốc sên bò. Nhà vệ sinh mang tiếng được lau dọn bởi tận hai người nhưng chẳng sạch sẽ hơn là mấy, có khi còn bẩn và lộn xộn đi nhiều.

- Sao mày không lấy nước dội mấy chỗ này đi. Hôi rình kia kìa.

- Sao mày không làm mà bảo tao làm. Đàn ông ai lại sai bảo phụ nữ kiểu đó. Tự ôm mà làm hết đi chứ!

- Á! Con nhỏ mất nết này! Mày ăn nói với đàn anh như thế hả?

- Uh! Tao thế đó! Mày không thích thì đi làm một mình đi.

Nói đoạn Giang Thanh thả cây chổi xuống nền nhà rồi bỏ ra ngoài. Nhưng chưa đi được ba bước cô bé đã bị ông anh Quang Nhật túm tóc lôi lại. Và một cuộc hỗn chiến lại xảy ra…

Giang Thanh của tuổi mười sáu là một cô bé rất nổi loạn. Dư âm của cuộc đổ vỡ hôn nhân giữa bố và mẹ đã khiến một cô bé vốn đã rất nghịch ngợm ngang tàng càng trở nên quá quắt. Ở lứa tuổi được cho là đẹp nhất của con gái thì Giang Thanh lại sống y hệt một đứa con trai. Mái tóc cắt ngắn cũn, áo quần rộng thùng thình và chuyên môn kiếm chuyện để phá rối người khác. Nhiều lúc thấy mẹ khóc cô cũng muốn thay đổi vì bản chất Thanh không phải là một đứa trẻ hư. Nhưng những phiền muộn tuổi mới lớn không biết giải bày cùng ai cộng thêm những bất ổn tâm lý trong giai đoạn dậy thì khiến Giang Thanh vũng vẫy mãi. Cô thèm lắm những bữa cơm gia đình và tiếng cười nói rôm rả của người thân, nhưng mọi thứ giờ chỉ còn là quá khứ của cái thời xa lắc xa lơ nào đó.

Ngày lau dọn thứ hai mươi tư của Giang Thanh và Quang Nhật…

Dường như việc cãi nhau quá nhiều đã khiến cho cả hai mệt mỏi và muốn tạm dừng cuộc chiến. Mỗi người lúc này chỉ lo làm phận sự của mình, chốc chốc lại thốt ra một câu chọc ngoáy đối phương nhưng chẳng đem lại tác động to lớn lắm.

Đang cầm khăn hí hoáy lau mấy tấm gương của nhà vệ sinh nữ, Giang Thanh bỗng khựng lại vài giây rồi chạy ào vào nhà vệ sinh. Việc dần dần trở thành một thiếu nữ đang khiến cô bé gặp phải những rắc rối không tưởng. Mười sáu năm nay chưa khi nào Thanh nhớ được ngày sinh nhật của bất kể ai, ngay cả bản thân mình, nhưng vài tháng trở lại đây, cô bé buộc phải nhớ một ngày cực kỳ đáng ghét trong mỗi tháng. Và hôm nay chính là ngày đáng ghét đó, và cô bé thì không biết và không chuẩn bị được gì.

Mọi thứ sẽ chẳng đến mức tồi tệ lắm nếu như đây là ngày thứ hai, và cô bé phải mặc áo dài!

Ngồi lỳ trong nhà vệ sinh với khuôn mặt sắp bung ra vì khóc, Giang Thanh không biết làm gì để có thể ra ngoài và trở về nhà một cách êm đẹp nhất. Sự cố xảy ra quá bất ngờ, và với một người đoảng tính như Thanh thì khó mà tìm được hướng giải quyết.

- Này! Xong chưa? Đưa đồ tao đi trả cho dì lao công!

Tiếng bước chân xoèn xoẹt cùng giọng nói đầy hối thúc của Quang Nhật khiến Giang Thanh giật nảy mình. Cô bé bặm môi im lặng. Nếu để Quang Nhật biết được chuyện này thì chắc Giang Thanh sẽ không học được ở trường nữa mất.

- Sao thế? Mày ngủ luôn trong đó rồi à?

Cậu nhóc tò mò tiến lại phía dãy phòng vệ sinh. Chẳng biết là hên hay xui mà Quang Nhật đến trúng phòng mà Giang Thanh đang ngồi. Càng tệ hơn nữa khi cô bé quên không khóa chốt trong.

- Sao lại ngồi trong này thế này…

Quang Nhật mở cửa ra, chỉ kịp thốt lên một câu hỏi đầy bất ngờ khi thấy Giang Thanh ngồi thù lu trên bệ cầu với khuôn mặt ngấn nước. Ngay lập tức, cửa phòng bị cô bé đẩy mạnh đóng lại, đánh luôn vào mặt của cậu nhóc một cách không thương tiếc.

- Á! Mày bị khùng hả con nhỏ kia?

Quá ngỡ ngàng xen lẫn đau đớn, Quang Nhật thả đống xô chậu đang cầm, vội đưa tay ôm mặt. Đang định bay vào cho cô nhóc một trận thì Quang Nhật khựng người khi nghe tiếng khóc nức nở. Mọi cảm giác giận dữ nhanh chóng được hạ xuống. Thế mới nói, nước mắt con gái là vũ khí tối thượng đối với con trai.

- Có… có chuyên gì… thế ?

Anh chàng lắp bắp, mồ hôi bắt đầu túa ra. Đáp lại câu hỏi đó chỉ là một tràn những tiếng hu hu hòa với tiếng nấc nghẹn ngào.

- Tao… tao… xin lỗi! Tao không biết mày đang giải quyết… Tại tao thấy mày không chốt cửa…

Giải thích bằng một thái độ ăn năn nhất có thế, Quang Nhật cào cào tóc và thấy bối rối vô cùng.

- Anh… huhu… anh… huhu… mua… dùm… huhu… cho… tui… cái… đó… với!

Phải rất khó khăn Giang Thanh mới thốt ra một câu nói đầy tính nhùn nhường và mềm mỏng như thế. Dù đang rất xấu hổ nhưng cô bé không còn cách nào khác để có thể an toàn ra khỏi nơi này vì tà áo dài phía sau vẫn chưa bị dính chưởng. Cần có thứ gì đó để ngăn cản lại.

- Cái đó là cái gì cơ?

Nét mặt ngây thơ của Quang Nhật khiến câu hỏi thêm phần đáng yêu. Giang Thanh bặm môi đầy bế tắc. Làm sao có thế nói ra chính xác tên của cái đó ở đây được chứ!

- Cái mà… cái mà…

Sự ấp úng xen lẫn tiếng nấc của Giang Thanh khiến Quang Nhật được phen thót tim. Mồ hôi mồ kê nhễ nhại.

- Cái gì hả? Nói lẹ đi! Sốt ruột quá!

Biết là đã đến đường cùng không quay đầu được, cô bé thở mạnh một cái rồi cố gắng nói thật nhanh.

- Cái có cánh được quảng cáo trên tivi ấy đồ ngốc ạ!

Thẫn thờ gần cả năm giây, Quang Nhật mới hiểu ra cơ sự. Với cả một bầu trời tư cách như thế này thì anh chàng không thể không dang tay cứu giúp.

- Ngồi đó! Đợi mười phút!

Dặn dò một câu đầy tinh thần trách nhiệm, Quang Nhật chạy ù đi. Ngoài sân vẫn xào xạc tiếng lá vàng rơi và trong nhà vệ sinh thì vẫn nhói lên tiếng khóc thút thít…

Tiếng meo meo đòi ăn của chú mèo MiMi khiến Quang Nhật trở về với thực tế sau cả một cuộc hành trình rong ruổi cùng kỳ ức. Anh đưa tay lên miệng phì cười. Ngồi nghĩ lại những gì đã xảy ra hôm qua mới thấy hôm nay thật là vô vị và chán ngắt…

Vừa sấy xong đầu tóc dài thướt tha của mình, Giang Thanh định bụng sẽ ra sau ban công để lấy đống áo quần được Hoàng Phong giặt vào xếp. Đời cô nghĩ lại cũng sướng, có người thương, có người lo, chẳng cần phải băn khoăn cái gì cả.

Chuông điện thoại réo rắt những âm thanh trầm buồn, Giang Thanh quay lại phía giường ngủ, với tay lấy con dế đã vẹt xước theo thời gian. Là số của mẹ.

- Về nhà chở SiSi đi khám cho mẹ với. Chả hiểu sao mà nó sốt từ hôm qua tới giờ.

- Cái gì ạ? Vâng! Con về ngay!

Đặt điện thoại xuống với vẻ mặt hoảng hốt, Thanh nhanh chóng tìm khóa cửa, quơ vội chiếc áo ấm rồi chạy ù đi. SiSi lâu nay rất khỏe, bị sốt lâu như vậy thì thật là một biểu hiện quá nguy hiểm.

Giang Thanh đã chạy về nhà mẹ cách nơi cô đang ở hai mươi cây số chỉ với nửa tiếng đi xe máy. Gác chân chống xuống sàn, không kịp cởi mũ bảo hiểm cô đã vọt vào trong nhà, gương mặt đỏ bừng vì gió và lo lắng.

- Con nhỏ đâu rồi mẹ?

- Nó đang nằm trong phòng mẹ. Người nóng ran con ơi.

Mẹ Giang Thanh trong bộ đồ bộ màu tím dẫn cô vào trong phòng. Gương mặt bà co rúm lại vì sợ.

- Anh hai và chị dâu đâu rồi mẹ?

Cô nói với giọng trách móc, tay không ngừng sờ trán SiSi.

- Thằng Bảo đi công tác, cái Lan thì bận dạy tăng ca tối mới về.

Thanh thở dài, nhìn chăm chú vào đứa trẻ với nước da bồ quân đầy tinh nghịch đang nằm ngủ ngon lành mà lòng quặn lại.

- Mẹ bồng con bé leo lên xe con đưa tới bác sĩ. Không thể để tình trạng này kéo dài được.

o0o

SiSi được đưa về nhà với sự thở phào nhẹ nhõm của Giang Thanh và mẹ. Cô nhóc vì mọc răng khôn nên mới sốt như thế. Trong lúc đợi mẹ đi mua cháo, Thanh ôm SiSi vào lòng và hỏi khẽ:

- Nhớ chị không cưng?

Cô nhóc ngước nhìn lên, đôi mắt đen láy nhấp nháy như những vì sao trê
Thông Tin
Lượt Xem : 1087
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN