--> Chiếc ôm từ vệt gió quỉ - game1s.com
pacman, rainbows, and roller s

Chiếc ôm từ vệt gió quỉ

Gió Quỉ...xuất hiện và biến đi trong chớp mắt.

Sự quyến rũ đáng sợ này...chỉ có gió quỉ mới đem tới. Là gió , cuốn đi mọi thứ, đem nhấn tất cả vào dòng xoáy...Là gió, nhẹ nhàng, thanh thoát và có bản chất của quỉ...

Là gió, thứ vô hình đẹp đẽ nhưng không sao chạm vào được, lại tàn bạo đến mức chỉ khiến người ta chỉ muốn trốn chạy ...

Có phải sự mâu thuẫn này khiến Gió Quỉ càng thêm mê hoặc ?

----

Chương 1 : Kétttttttttt !

Quỳ xuống…Cột dây giày thật chặt và bắt đầu…chạy.

Đông Vy bặm môi lao thật nhanh về phía trước, gió hất tung đám tóc lòa xòa, tiếng giày nện mạnh trên vỉa hè đầy nắng. Vài ngọn gió cuốn lá khô ném vào nắp cống .Vài người đi đường suýt bị cô gái nhỏ đâm sầm vào.

Một tích tắc không để ý khiến cú nhấc chân của Đông Vy rơi ngay vào vũng nước còn đọng lại sau trận mưa lớn ban sáng. Cô gái nhỏ sững sờ khi thấy váy đồng phục phút chốc đã lấm những vệt nâu ẩm ướt.

Ngày quái đản gì đây ! Ngủ muộn, lạc đường, lên nhầm bus…Đông Vy tức giận dậm mạnh chân khiến nước văng lên cao , đáp thật êm lên chiếc áo trắng tinh có phần nhăn nheo.

Hay rồi…Với bộ dạng Lọ lem tèm nhem này, cô sẽ bị ném ra khỏi học viện danh giá kia mất ! Đông Vy lắc lắc đầu để những suy nghĩ tiêu cực kia rơi khỏi bộ não, Trung Anh sẽ không vì lí do trang phục nhếch nhác mà đuổi học cô nhưng có lẽ cô sẽ nhận được sự bài xích , khinh rẻ từ đám công tử, tiểu thư trong đấy…

Cô gái nhỏ vừa ngán ngẩm vừa buồn bã, tâm trạng nặng nề kéo những bước chân của cô trở nên chậm dần…chậm dần …và đứng yên một chỗ…

Vẫn mang dáng vẻ thẫn thờ đó cho đến khi thoáng thấy phía xa chiếc xe bus hai tầng đã tấp vào bến chờ.

Đông Vy hét lên một tiếng rồi guồng chân chạy, chiếc balô đeo vai dập mạnh vào lưng, vài sợi tóc phách lối đâm vào mắt .

Cô gái nhỏ vịn lấy tay ghế chờ tại trạm bus , người chúi xuống, hai chân khụy hẳn đi và thở dồn dập. Đông Vy đã dốc kiệt hết sực lực vào cuộc chạy vừa rồi , cuối cùng chỉ đổi lại đám khói xe xộc thẳng vào mũi.

Bus kia…đã sớm vênh váo rời đi.

Tay cô run run dò trên bảng giờ, lập tức, mạch máu mới lưu thông đã tắc lại.

Hơn một tiếng nữa mới có bus ghé qua Trung Anh, đến lúc đó…cô đã không còn là học sinh nơi đó nữa rồi.

Người mới như cô, vốn đã thấp bé lại mờ nhạt, vắng mặt ngay buổi lễ khai giảng đầu tiên thì chắc chắn sẽ bị gạch tên khỏi danh sách.

Đông Vy bỗng thấy mũi cô nghẹt lại, bao nhiêu tâm huyết cô bỏ ra trong suốt ba năm qua, chỉ vì một lí do lãng xẹt thế này mà đã tiêu tan hết sao ?

Những điều ấy…cô còn chưa thực hiện được ! Từ bỏ ư ? Sẽ không bao giờ có phương án đó trong kế hoạch của cô.

Đông Vy đấm mạnh vào không khí đầy quyết tâm rồi dấn thân ra gần mép vỉa hè, cánh tay phải chìa ra vẫy loạn xạ để bắt xe.

Đô thị càng phồn hoa thì con người lại càng vô cảm. Nắng đã đổ đầy những tia chói chang khắp mặt đường, tay Đông Vy đã rũ hẳn xuống nhưng dòng xe cộ vẫn thản nhiên lướt qua cô gái nhỏ như thể cô chỉ là một ma nơ canh có tạo hình kỳ quái được dựng ngoài shop quần áo nào đó .

Đông Vy hơi cúi mặt, không phải là lần đầu tiên cô bị cảm giác trơ trọi này xâm chiếm…NÓ đã từng hiện diện, đang trỗi dậy và sẽ lặp lại…

Hy vọng của cô đã sớm teo tóp như mẩu vụn và bị dập tắt hẳn bởi loạt xe lao đang qua cô đầy thờ ơ.

Khi bị dồn tới cùng , sẽ có những ý nghĩ tiêu cực nảy ra , Đông Vy vội túm lấy một trong số đó để triển khai thành pha hành động mạo hiểm.

Cô nhoài hẳn người ra giữa mặt đường, hai tay dang rộng và nhắm tịt mắt lại…thời điểm ấy, tim cô đã đánh mất nhịp đập…không phải không run rẩy, chỉ là…không thể rút chân về nữa…

Kétttttt…….

Tiếng phanh xe gấp gáp vang lên như vết rạch cứa sâu vào không gian đặc nắng , cắt phăng mọi âm thanh ồn ào xung quanh.

Đông Vy không dám thở mạnh, cô he hé mắt quan sát , nghĩ ra môt số phương án để đối phó với chủ nhân chiếc xe BMW hạng sang kia.

Khác xa với phỏng đoán của Đông Vy, cửa xe được mở nhẹ ra chứ không phải bị xô mạnh !

Một người đàn ông với mái tóc điểm vài sợi bạc trắng bước tới, nhìn cô gái nhỏ đầy khó hiểu, không hề có bất kì biểu hiện nào của sự tức giận .

Cháu vừa làm gì thế ? – Chỉ đơn giản là một câu hỏi được kết lại từ sự tò mò.

Đông Vy khẽ thờ phào, xem như cô đã đúng khi lấy chính sinh mạng của mình ra để đánh cược ! Thời gian không đủ để cô tính kĩ nhưng cô vẫn rõ. Nếu vừa rồi , chiếc xe kia vẫn lao đi thì cô sẽ không còn trên thế gian này nữa…Thật may, vụ mạo hiểm này cô đã thắng ! Với người đàn ông lịch thiệp này, điều cô đòi hỏi sẽ chẳng hề hấn gì…

Cô gái nhỏ thành thật kể lể :

- Cháu bị trễ xe bus. Cháu cũng mới tới thành phố này nên không biết liên hệ với taxi thế nào ! Cháu xin lỗi ! Thật ra là cháu hết cách mới phải làm thế này.

Người đàn ông mỉm cười tỏ vẻ đã hiểu, ông đưa ánh mắt phân vân nhìn về phía BMW rồi lại nhìn cô gái nhỏ đang căng thẳng. Tiếng còi xe inh ỏi có phần thúc ép khiến ông cau mày lại.

Qua lớp kính loáng nắng phía đầu xe, người ngồi nơi ghế lái gật nhẹ đầu.

- Ồ, cháu ngồi phía sau nhé ! – Người đàn ông không giấu được sự ngạc nhiên lớn qua giọng ồm ồm.

Có một tiếng hét thầm rất lớn mà Đông Vy phải kìm lại để không bật ra, cô gái nhỏ rối rít cảm ơn với những thanh âm nghèn nghẹn.

Đã rất lâu rồi…mới có bàn tay đưa ra để đỡ cô …

Làn da trắng xanh của Đông Vy rợn nhẹ khi cô vô ý chạm tay vào lớp kính đen trơn bóng. Một vệt gió thổi qua khiến lưng cô gái nhỏ lạnh toát, Đông Vy cố nén đi những ghê sợ đang choán lấy mình, tự nhủ rằng chẳng tên bắt cóc nào lại có xe đẹp đến thế!

Điều-bất-ổn-mơ-hồ đã hiện rõ ngay khi cô gái nhỏ mở cửa.

Trong khoang xe xa xỉ, chàng trai trẻ tựa đầu vào lưng ghế, khuỷu tay gác lên thành cửa xe nên bàn tay trái thả lỏng giữ không trung, để lộ chiếc nhẫn bạc đeo khít ngón cái. Đôi giày thể thao sọc đen trên nền trắng buông trên tấm thảm mềm mại.

Khoác trên dáng người mảnh khảnh là bộ đồng phục Trung Anh đầy thanh lịch, chiếc phù hiệu trên ngực áo không thể thấy rõ, gương mặt nhìn nghiêng hiện từng milimét hấp dẫn từ vầng trán sắc nét đến chiệc cằm gọn . Những đường nét hoàn hảo dẫn dắt mọi ánh nhìn trở nên thật thẫn thờ và khiến mọi dòng cảm xúc chệch khỏi tầm kiểm soát.

Đông Vy hệt như nàng ngốc , một người luôn biết cách hành xử đúng mực như cô lại đi diễn cái trò nhìn chằm chằm vào người khác thế này…

Dường như đã bắt được ánh nhìn thô lỗ của cô gái nhỏ, hàng mi đang khép hờ bỗng nhướn lên, chàng trai vẫn giữ nguyên tư thế ngủ ngồi, không buồn quan sát Đông Vy:

- Bước vào đi ! – Ngón tay đưa lên vạch một đường thẳng giữa không trung – Một mét ! Ngồi cách xa tôi ra !


Chương 2 : Lời nói dối kỳ lạ để che lấp sự thật bất thường.

Đại lộ được đổ đầy nắng, từng luồng ánh sáng chói chang từ mặt trời dội thẳng xuống mặt đường nhựa trơn nhẵn.

Chiếc BMW lao vun vút tựa như mũi tên bắn thẳng vào vùng nắng vàng bỏng rát.

Cô gái nhỏ ngồi tạn sát cửa xe, chiếc ba lô thô kệch được đem đặt lên chân để che bớt vẻ nhếch nhác của bộ đồng phục khá cũ.

Mùi nước hoa sắc lạnh chờn vờn quanh không khí…

Người bên cạnh vẫn tiếp tục ngủ ngồi nên Đông Vy có thể tự do quan sát . Dù cô ý thức được sự điên rồ này nhưng chẳng thể cưỡng lại vỏ bề ngoài ma lực kia, mọi ý tứ đã hoàn toàn tuột khỏi suy nghĩ của cô từ lâu…

Đột nhiên, chàng trai ấy mở mắt, ngay lập tức đã tóm được ánh mắt thẫn thờ từ vẻ mặt cũng chẳng phải tỉnh táo gì !

Trước khi đổi nhanh hướng nhìn, Đông Vy đã kịp thấy đôi mắt đẹp nhất mà cô từng nhìn vào …

Màu mắt xám tro lạ lùng, vài vệt sáng mỏng lướt qua đáy mắt đầy mê hoặc mà chủ nhân phải là người sở hữu một nội tâm phức tạp và bộ óc giàu chất xám mới có thể chiếu ra tia nhìn hời hợt nhưng tường tận hết thảy mọi thứ như thế.

Kết thức những giây cuối cùng của giới hạn sức chịu đựng, cô gái nhỏ hơi quay đầu để nhìn …

Trung Anh rộng lớn là thế, biết đâu cô sẽ chẳng còn được gặp người này nữa ! Tại sao bây giờ không lợi dụng cơ hội để ngắm anh ta tới chán chê ?

- Xuống xe đi ! – Chàng trai hất nhẹ cằm, hướng cái nhìn dai dẳng của cô gái nhỏ đến chiếc cổng lớn.

Đông Vy vội hấp tấp mở cửa xe, bước ra ngoài theo như bản năng rồi mới lí nhí câu cảm ơn.

Chỉ duy nhất người đàn ông mỉm cười, vẫy tay tạm biệt cô trước khi xe chuyển bánh.

- Cậu chủ, tại sao cậu để cô ấy vào ? – Người đàn ông trung niên thận trọng đưa ra câu hỏi khi không thể tiếp tục nén những thắc mắc được nữa ! Cậu chủ là người đặc biệt, anh rất ghét sự tiếp xúc thông thường với những người tầm thường ! Cho người lạ đi cùng xe là điều thật kì lạ, hơn nữa, cô bé kia lại nhìn chòng chọc vào anh không chút e dè…

Chàng trai nghiêng người qua khoảng ghế trống còn vương chút hơi ấm, anh nhặt tờ giấy vuông nằm trên lớp bọc đen bóng. Một cái lướt mắt sượt qua những dòng chữ nắn nót mà người viết đã phải rất tỉ mỉ.

- Để cô ta không tuôn ra những điều tồi tệ gây ảnh hưởng đến danh tiếng của tôi ! - Như một hành động tùy ý, anh vo tròn tờ giấy lại, búng tay để quả cầu nhỏ ấy bay khỏi cửa kính xe vừa được hạ xuống.

- Nhưng tôi còn chưa nói gì cả ! Cô ấy không biết người bên trong xe này là ai cả ! –Người đàn ông ra hiệu cho tài xế dừng xe sát với cổng học viện, vùng da quanh mắt ông nhắn nhúm lại đầy nghi ngờ.

Vẫn là vẻ xa cách, sự ngạo mạn từ thân phận cao quí được thể hiện qua cái nhếch môi hờ hững :

- Ngoài nhà họ Đinh ra, ông còn làm ở đâu nữa à ?

- Tôi hiểu rồi ! – Người quản gia gật đầu, cuộc hội thoại nên khép lại khi anh không để ai chạm vào suy nghĩ thật của anh.

Không đơn giản vì muốn tránh gây rắc rối với nữ sinh bạo dạn kia nên anh mới chịu giúp đỡ.

Đây vốn chỉ là lời nói dối kì lạ để che lấp sự thật bất thường. Điều đó được tố rõ qua cử chỉ đầy lơ đãng – xoay chiếc nhẫn bạc quanh ngón tay.


Chương 3 : Hụt chân ngay từ bước đi đầu tiên .

Ngay từ bước chân đầu tiên, cô đã thất hụt dù đang đứng trên mặt phẳng là những viên gạch lót đều nhau, in những họa tiệt khá cầu kì.

*
Khu vườn ươm những loài hoa đẹp đẽ và thanh tú, lớn lên từ những mầm non nớt , được nếm sương tinh khiết và ngậm nắng rực rỡ. Mỗi bông, mỗi lá vươn ra đều lộ sắc nổi bật hay hương thơm tỏa đậm.

Rồi đùng một cái, cây dại nào đó chui vào vùng đất ươm ấy. Vốn chỉ là hạt giống bén rễ từ mẩu đất khô cằn đầy sỏi đá, sống sót qua những trận mưa âm u và những đợt nắng nóng rát.

Cây dại ấy như một vật thể kì dị lọt thỏm giữa nơi chỉ qui tụ hoa quí .Chỉ với cành lá xù xì, không hoa cũng không tỏa hương , cây dại ấy hoàn toàn tách biệt và trơ trọi.

Đó chính là cảm giác xâm chiếm mạnh liệt lấy Đông Vy khi cô gái nhỏ tiến vào cách cửa thép bọc sơn vàng kim huy hoàng.

Ngay từ bước chân đầu tiên, cô đã thất hụt dù đang đứng trên mặt phẳng là những viên gạch lót đều nhau, in những họa tiệt khá cầu kì.

Sân học viện rộng thoai thoải, còn vương làn không khí mọng hơi nước bởi dư âm bướng bỉnh mà cơn mưa ban sáng để lại.

Từng tốp học sinh cùng rảo bước, những gương mặt ngẩng cao đầy tự tin, những mái tóc kiểu cách đầy cá tính, những đôi giày bóng bẩy của thiếu gia bảnh bao và những đôi tất màu sặc sỡ lồng ngoài dưới jupe của tiểu thư điệu đà…

Thật kì diệu khi những con người thời thượng này lại hòa hợp tuyệt hảo cùng dãy nhà tầng có kiến trúc hiện đại nhưng vẫn giữ nguyên mái vòm theo thiết kế cổ xưa.

Với các sắc giọng khác nhau, những cuộc trò chuyện vang lên làm náo nhiệt bầu không gian vốn khá nghiêm trang khi được bọc kỹ bởi những quy củ khắt khe hay dãy nhà đặt giữa sân này là nơi lui tới của ban giám hiệu trường.

Rồi bỗng một vài câu chuyện lạc nhịp khi ai đó vô tình nhìn về phía cô gái nhỏ đang đứng im không hề nhúc nhích. Cô xuềnh xoàng trong bộ đồng phục khá rộng so với vóc người nhỏ con, đôi giày vải lấm lem đất và chiếc ba lô to kềnh. Mái tóc được túm lại thật đơn điệu.

Cô gái nhỏ đã hoàn toàn bị cô lập ngay giữa khung cảnh mỹ lệ của học viện danh giá này…

Những ánh mắt thích thú hiện rõ khi học sinh bắt đầu rỉ tai nhau về sự xuất hiện của Đông Vy – nữ sinh giành học bổng trong đầu năm nay.

Trung Anh – nơi qui tụ những bộ óc tinh anh . Học viện được lập ra từ rất lâu, với hệ giáo dục từ lớp 10 đến tận đại học. Dàn giáo viên xuất sắc được lựa đi chọn lại qua bao đợt khảo sát mới được đứng trên bục giảng , chính vì thế, đối tượng để đào tạo cũng phải qua xét tuyển kĩ lưỡng.

Chỉ duy nhất hai trong số 100 người có điểm số cao nhất mới được chính thức khoác trên mình bộ đồng phục thanh lịch ấy.

Tỉ lệ chọi khốc liệt là thế nên tất cả đều phải hình thành sẵn tâm lý thật kiên cường trước khi lao vào cuộc đấu chất xám !

Căng thẳng hơn là , khi muốn lọt vào top 100 kia, thành tích từ tiểu học cho tới trung học cơ sở phải đạt xuất sắc tuyệt đối !

Vì khắc nghiệt ngay từ điểm khởi đầu nên không ít học sinh đã phải gồng mình trong từng thì giờ để bảo toàn thành tích . Đó là nguyên do tại sao đa phần những học sinh ấy đều tổn thương nặng nề về tâm lý khi bị hất khỏi danh sách sau bao năm của họ là chỉ để học !
Phải một thời gian dài họ mới nguôi ngoai và chấp nhận ổn định học tập tại một trường thông thường nào đó…

Cơ hội rất mỏng, chỉ tựa màng hơi nước nhưng bao người vẫn không ngừng chen lấn trên con đường hẹp đầy rẫy cam go ấy . Bởi khi cầm trong tay bằng tốt nghiệp từ Trung Anh thì mọi công sức bỏ ra đều là xứng với từ đáng !

Theo một cách riêng, Trung Anh luôn khiến những cái đầu thờ ơ nhất cũng sục sôi ham muốn…

Đè lên từng chồng hồ sơ xin việc luôn là tập giấy có kèm theo chiếc bằng Trung Anh – chiếc vé ưu đãi luôn được đặt lên hàng đầu !

Những doanh nghiệp hay bất kì tập đoàn nào, nhân sự thuộc cấp quản lí đa phần là những người tốt nghiệp từ Trung Anh hay thậm chí, họ làm chủ những cơ ngơi khổng lồ ấy.

Vì thế, Trung Anh đã được đẩy lên là học viện danh giá nhất trong cả nước, kéo theo đó , nhu cầu đối với những cơ sở vật chất hay hệ thống nhà trường đều cầu phải nâng cao để đáp ứng được môi trường đào tạo thật chất lượng !

Đấy là kẽ hở để bàn tay của những người sở hữu sản một sản nghiệp kếch xù nào đó nhúng vào, họ thường là những doanh nhân tài ba, sẵn sàng vung tiền đầu tư cho trung Anh. Và một qui ước ngầm đã được thiết lập từ đó – đổi lại cho sự đóng góp ấy là chiếc ghế trống tại học viện sẽ dành cho con cái của họ.

Con người tạo ra vật chất những cũng bị điều khiển bởi chính nó !

Học viện ngày một lớn mạnh và càng thêm dày đặc những cô cậu ấm mà chẳng cần biết sức học của họ như thế nào, trong khi đó, số lượng học sinh được vào thông qua cuộc thi tuyển chọn lại bị thu hẹp dần.

Là họ không chấp nhận được những thiên vị vô lý ấy, những đánh đổi mệt nhọc của họ lại không bằng lớp người ung dung kia nên họ tự xin rút khỏi trường !

Hoặc là…một thế lực ghê gớm nào đó đã cai quản nơi này…khiến họ không thể bám trụ thêm nữa !

Trung Anh đã như biến thành học viện quí tộc khi cắt phăng chế độ thi tuyển kia .

Vì sự phản đối quá kịch liệt từ công chúng nên trường đã đưa ra chế độ học bổng – cứ nửa năm, sẽ có một học sinh từ trường ngoài được nhận vào đào tạo .

Vẫn là chỉ được một thời gian, lại có học sinh tự xin rút…

Qua ngần ấy sự việc, một kết luận đã được rút ra – học sinh tầm thường không thể nào tồn tại trong môi trường cao quí ấy !

Thế nhưng, vẫn có hàng ngàn đơn gửi vào…và đầu năm nay, đơn xin học của một nữ sinh nào đó đã được chấm.

Ngày khai giảng hôm đó, cô gái nhỏ dáo dác nhìn quanh để tìm kiếm một bóng dáng nhưng cho đến khi nam sinh ấy bước về phía bục thì cô đã quên hẳn đi điều mình đang làm.

Là người cô đã đi cùng xe ban sáng, anh nhìn xuống sân trường , lạnh nhạt cất lời :

- Luật của tôi vẫn như cũ.


Chương 4 : Phát điên …khi biết tới sự tồn tại của ai đó nhưng không sao chạm tới được !

Thật lạ…như lẽ ra, cùng với những bộn bề thì những nét hấp dẫn trên gương mặt ấy phải nhạt dần chứ không phải càng hiện ra thật rõ theo từng ngày và đôi khi lại làm cô ngẩn ngơ đến thế…

*

Những ô cửa kính sáng bóng gắn trên dãy nhà tầng được phủ lớp sơn trắng mịn trơn nhẵn còn đọng vài vệt nắng nghịch ngợm.

Trên những hành lang trải dài, học sinh tụ tập trước cửa lớp, cùng làm vài thứ để tiêu bớt thời gian còn lại của giờ nghỉ trưa kéo dài một tiếng đồng hồ.

Hỗn tạp âm như cơn lốc ầm ỹ , chỉ phút chốc đã văng vẳng khắp học viện.

Giai điệu sôi động từ chiếc MP3 không cắm phones, tiếng hú hét khi nam sinh nào đó đột nhiên trèo lên lan can để diễn xiếc giữ thăng bằng, bàn về một trò chơi điện tử mới ra hay tranh luận về những hãng thời trang nổi tiếng…

Phảng phất quanh bầu không khí tinh sạch là hương thơm của những loài hoa sau khuôn viên trường.

Phía căng tin yên tĩnh chỉ còn thưa thớt vài bóng người, những học sinh này vì một vài lí do nào đó nên có bữa trưa muộn.

Những chiếc bánh ngọt được phủ thêm lớp kem trắng, đặt trên những chiếc đĩa sứ. Những loài trái cây nhiệt đới đựng trong giỏ gỗ nhỏ xinh . Máy nước tự động đặt ở bốn góc phòng thi thoảng lại phát ra tiếng bộp bộp khi có lon nước rơi xuống.

Một chiếc bàn kê ngay sát cửa kính, bày trên khăn trải bàn sọc kẻ carô là ly nước lọc và hai chiếc bánh mì đen.

Đông Vy uống cạn nước rồi mới ăn bánh. Bữa trưa của cô đơn giản đến nỗi vẫn luôn có vài ánh mắt thảng thốt nhìn theo cho đến khi cô ăn nốt mủm bánh còn lại.

Cô gái nhỏ như được an ủi đôi chút…ít ra thì cũng được chú ý tới !

Đông Vy đã nhập học được hơn tuần nay nhưng dường như chẳng ai màng tới sự hiện diện của cô ngoài giáo viên ra.

Cô cứ tưởng mình sẽ bị lấy ra làm trò hay bị tỏ thái độ coi khinh nhưng không…ngoại trừ ngày khai giảng thì cho đến nay, chẳng ai thèm nhìn cô hay hé môi nói với cô dù chỉ nửa chữ !

Không một dấu hiệu bài trừ nào được thể hiện ra nhưng cô gái nhỏ biết mình đã bị cô lập hoàn toàn…

Phải chăng những học sinh rời Trung Anh trước kia cũng vì luôn cảm thấy đơn độc thế này ? Bị ném khỏi bầy đàn, bị chính cộng đồng chối bỏ ?

Như có một rào cản chắn ngang giữa cô và toàn thể học sinh trong trường khiến cô thật sự rất hoang mang …không khác nào đang lạc vào địa ngục u ám…

Đã nhiều lần cô muốn mặc kệ, bỏ chạy khỏi nơi mà cô chỉ như những phân tử không khí bay lơ lững xung quanh nhưng …nếu cô bỏ cuộc, khác nào tự mình đạp đổ những cố gắng đã từng ép ra?

Số tiền người dì ruột lén lút cho cô đã chỉ còn lại một ít.

Thật kinh khủng khi học viện rộng lớn thế này lại không hề có ký túc xá ! Cũng dễ hiểu, chẳng cô cậu ấm nào lại muốn ở lại trường khi quanh đây đều là biệt thự tư nhân , hoặc những khách sạn có hẳn quán bar, câu lạc bộ đêm…

Cô gái nhỏ đành chi hẳn phần lớn số tiền kia vào khoản thuê phòng trọ, một nhà nghỉ cũ kị cách khá xa trường …Đông Vy dự định sẽ kiếm một việc làm thêm để bù vào số chi phí phát sinh ấy nhưng…nơi đó sắp giải thể !

Một công ty du lịch muốn đặt văn phòng ngay tại đấy !

Cô sẽ phải chuyển đi ngay ngày mai…Chủ nhà chấp nhận trả lời số tiền nhà cô đã đóng cho một tháng , dù thế, Đông Vy cũng không thể tìm một nơi nào để nhảy vào …

Đã hết cách, cô gái nhỏ đành phải trình bày hoàn cảnh của mình lên ban giám hiệu trường. Thầy giám thị bảo cô đợi, trường sẽ xem xét và tìm cách giúp đỡ .

Cho đến trưa nay thì Đông Vy đã phải nhảy cẫng lên khi được báo tin sẽ được ở ngay tại phía sau hồ nước của trường, có một căn nhà nhỏ bỏ trống - nơi đã từng là chỗ ở tạm thời của những thợ xây .

***

Ngón tay trắng xanh lật giở những trang sách còn thơm mùi giấy mới.

Trên bậc tam cấp trước thư viện, cô gái nhỏ chăm chú đọc sách để giết nốt mười phút còn lại của giờ nghỉ .

Sau khi đã nắm rõ vị trí của phòng thể dục, phòng lab, phòng thí nghiệm, hồ bơi...Đông Vy đã không còn lang thang khắp học viện như đứa trẻ bị bỏ rơi nữa.

Cô đến thư viện, tìm những cuốn sách nổi tiếng để đắm mình vào …như thế, sẽ tạm thời quên đi những khắc khoải đang đeo bám .

Tâm trí cô tạm thời rời khỏi những câu chữ mượt mà của cuốn tiểu thuyết lãng mạn, suy nghĩ bắt đầu đeo đuổi chuỗi hình ảnh của ngày hôm ấy…

Trong khoang xe sang trọng, chàng trai mảnh khảnh hiện ra với tư thế ngủ ngồi, sự khó chịu đượm rõ trong mệnh lệnh một mét hay khi nhắc cô xuống xe.

Thật lạ…đáng lẽ ra, cùng với những bộn bề thì những nét hấp dẫn trên gương mặt ấy phải nhạt dần chứ không phải càng hiện ra thật rõ theo từng ngày và đôi khi lại làm cô ngẩn ngơ đến thế…

Tương tư ư ? Đông Vy giật bắn mình với ý nghĩ vừa lóe lên .

Là do người ta chịu giúp cô, dù thái độ không thiện cảm gì nhưng cũng không tới nỗi xóa bỏ cô khỏi tầm mắt…nên, cô chỉ là đang cảm kích …cũng có thể là rung động…

Điều này thì chẳng có gì là lạ khi cô đang ở lứa tuổi 17, dễ dàng để lạc mất lý trí và khi tìm lại thì chỉ còn thấy những thẫn thờ, ưu tư…

“ Cơn say nắng sẽ qua mau thôi ! ” – Cô gái nhỏ khẽ lầm bầm, tự xếp mớ rối rắm ấy vào ngăn kéo gồm những thứ cần quên của trí nhớ.

Nhưng vẫn luôn có một thứ cảm xúc điên đảo luôn choán lấy cô…Dù đã đi quanh trường rất nhiều lần nhưng cô chưa hề gặp lại chàng trai ấy – người có đôi mắt xám tro cuốn hút tới lạ lùng…

Thật phát điên khi biết tới sự tồn tại của ai đó nhưng không sao chạm tới được !

Còn thêm một người mang cho cô cơn điên kia...

Đã nhòe đi theo dòng chảy của thời gian nhưng cô tin chắc, mình sẽ nhận ra người ấy ngay trong ánh nhìn đầu tiên ...nhưng... vẫn là chưa thấy nam sinh nào có mái tóc dài, phần đuôi mắt hơi chếch lên thái dương, môi mỏng tựa cánh đào và lời nói ra rất nhẹ ...

Bay thật êm cùng gió trong yên lặng là mùi cây cỏ mới nhú lên khỏi mặt đất chưa bao lâu.

Những chùm hoa bé xinh khẽ đưng đưa những bông nhỏ xíu.

Hàng cây cổ thụ vươn cành chắc nịch, tỏa một vùng bóng râm thật lớn. Có vài sợi nắng thoát ra khỏi vòm lá rậm rạm ấy, vờn lên trang sách còn bất động trong đôi bàn tay gầy gò.

Cô nữ sinh nhỏ khép mi mắt như tận hưởng làn không khí tươi mát nhưng sự đau xót vẫn đọng lại nơi khóe môi...Chợt lăn dài trên bờ má mỏng tang là một giọt nước trong suốt ...

Một bước chân khựng lại, chàng trai mảnh khảnh tháo chiếc tai phones khỏi tai, mắt nhìn sâu vào thứ nước tinh khiết ấy.


Chương 5 : Đường bóng của tên biến thái và những cú ném từ người tàn bạo.

Trên sân gạch lan rộng những bóng râm của đám lạ , quả bóng cam vẫn theo đà lăn theo một đường thẳng và dừng lại trước mũi trắng của đôi sneaker.

*

Đôi giày vải lấm đất dạo trên khoảng sân rộng trước thư viện. Những bước ngắn lọt gọn trên từng ô gạch lót thật đều nhau.

Đông Vy đang kiên nhẫn đếm hết những viên gạch, miệng ngân nga vài khúc nhạc về mưa.

Cô gái nhỏ thực hiện những hành động ẩm ương này là vì không biết diễn tả niềm vui thế nào mới phải.

Sau đêm rũ rượi dọn dẹp căn nhà trống kia, mắt cô đã thâm quầng, sụp hẳn xuống và làn da tái nhợt không chút sức lực.

Cô đến lớp với bộ dạng bơ phờ, tóc tai rối tung mù khiến những bạn học không thể xem cô là không tồn tại được nữa...

Một vài lời hỏi thăm được gửi đến qua những câu cộc lốc, một chiếc bút ném tới khi cô còn loay hoay sửa lại chiếc cũ đã hư, một ly sữa nóng đặt trên chiếc bàn kê sát cửa sổ căng tin...

Vẫn giữ một khoảng cách tuyệt đối nhưng những con người đẹp đẽ ấy đã có chút thiện chí với nàng lọ lem nhếch nhác.

Có lẽ không quen với vị tươi của sữa bò nên Đông Vy luôn có cảm giác như đầu lưỡi của cô bị nhúng ngập thức chất nhờ béo ngọt. Cô gái nhỏ đành phải đem theo chai nước khoáng bên người như một vật bất ly thân.

Phá tan sự yên tĩnh nơi thư viện là tiếng bóng nện đều đặn trên sân thể dục phía sau.

Tiếng chan chát lớn dần và như đệm nhịp theo từng bước đi của Đông Vy...ngay khi cô gái nhỏ kịp định hình là có vài đôi mắt đang dõi theo mình thì đã ngã bật xuống sàn bởi cú giáng mạnh của quả bóng cam.

Một đám nam sinh đứng dưới tán cây tròn hút nắng, những thân hình cân đối lộ ra dưới lớp mỏng của áo phông .

Dấu ấn của những trận bóng cam go được thể hiện bằng mồ hồ đang túa khắp vòm ngực rắn chắc.

Có người cười rộ lên, có người im lặng nhưng môi kéo rộng nét cười thích thú.

Đông Vy thực sự bàng hoàng, người cô như đông cứng bởi những sợ hãi và hoang mang...

Một đôi chân tiến đến cạnh cô, ngồi xuống bên cô và nhìn cô.

Nam sinh có mái tóc vuốt keo cầu kỳ, mảng tóc gần tai được húi cao rất lập dị. Không để ý đến cô gái nhỏ còn nằm choáng , anh ta cười :

- Em là học sinh mới hả ?

Cái gật đầu lưỡng lự của Đông Vy khiến đôi mắt xếch của anh ta nheo lại đánh giá .

Lúc cô gái nhỏ còn lấy tay bịt mũi để ngăn thứ chất lỏng màu đỏ đang chực trào ra thì nam sinh ấy ghé tai cô, nói khẽ :

- Qua đêm với anh không ?

Như có dòng điện mạnh chạy dọc theo sống lưng, Đông Vy lạnh toát , mắt nhìn trừng trừng vào bộ mặt nham nhở của kẻ đối diện như một cách tấn công.

Nam sinh kia bật ra điệu cười quái đản trước trò nhím xù lông của cô gái nhỏ, anh ta nhìn khắp người cô rồi liếm liếm môi.

Cú đập mạnh trên vai khiến anh ta giật mình lánh sang một bên , không cần xem ai là người ra tay , anh ta đã kiểm tra mái tóc mà mình đã tốn bao công sức để chải chuốt.

- Tên kia, mi lại làm gì thế ! – giọng nói hung tợn phát ra từ nữ sinh đang đứng chống tay ngang hông,chóp mũi nhỏ nhọn của phù thủy điểm vài tàn nhang bé li ti – Mi sẽ chết nếu còn làm trò này !

Nữ sinh dữ dằn ấy trừng mắt thị uy rồi đỡ Đông Vy dậy, cô với lấy chai nước đã vơi một nửa ném thẳng vào cậu nam sinh , chỉ trích thô bạo :

- Bệnh hoạn !

Tuấn Dương chỉ cười sằng sặc cho đến khi bóng những chiếc váy khuất sau hàng cây cảnh được cắt tỉa thẳng tươm.

Sự yên tĩnh lại quay về , hệt như chừng từng có bất kì cuộc chạm trán nào, chỉ còn tiếng gió luồn qua những vòm lá xanh thẫm.

Bên dưới gốc cây cổ thụ , nhóm nam sinh bàn tán vài câu , làm bộ tiếc nuối với cậu bạn còn đang đi tới.

Trên sân gạch lan rộng những bóng râm của đám lá , quả bóng cam vẫn theo đà lăn theo một đường thẳng và dừng lại trước mũi trắng của đôi sneaker.

Vật màu cam ấy vừa được hất lên không trung, một bàn tay đã bắt gọn.

- Vui quá nhỉ ! – Những thanh âm được rít lên như làn gió lạnh vờn trong không gian đặc nắng.

Nhóm nam sinh giật bắn người vì sự xuất hiện đột ngột của chàng trai ấy, hay đúng hơn là vì lời kết tội thông qua câu hỏi lạnh đạm kia.

Sau nút cúc áo đầu tiên đã cởi bỏ, những lồng ngực phập phồng đầy căng thẳng. Sự im lặng bao trùm đến nghẹt thở, những cậu bạn vừa rồi còn kháo um sùm giờ đã nín bặt.

Dù không rõ lí do nhưng họ đều ngầm hiểu một điều...ai đó đang tức giận vì sự việc ban nãy...

Tuấn Dương chết sững khi ánh mắt đáng sợ kia đang ghim thẳng vào mình, tia nhìn hằn những tia sáng rực hệt như mạnh thú xuyên qua rừng thẳm.

- Đứng ra kia ! – Chiếc cằm kiêu hãnh hất nhẹ ra phía giữa sân, bàn tay nửa thả lỏng nửa nắm hờ đưa năm ngón lên không trung thật bình thản – Cách xa tôi ! Năm mét !

Biết người mình đang đụng độ ghê rợn thế nào nhưng Tuấn Dương vẫn không làm theo mệnh lệnh ấy. Bản chất gan lì từ một anh chàng có lối sống hoang dã không cho phép cậu dễ nhún nhường trước bất kì ai !

- Tại sao tớ phải làm thế khi không hề phạm vào luật lệ của cậu ?

Vệt sáng xám tro còn đọng dưới đáy mắt đã tắt lịm , phút chốc đã biến thành sắc đen âm u lan tỏa khắp nhãn cầu , chàng trai gầm nhẹ :

- Bóng của cậu đã chạm vào giày tôi !

Xé toạc không khí là những cú ném bóng mạnh mẽ. Vật thể màu cam tựa hồ như con thú đã mất đi kiểm soát,điên cuồng lao đi và sẵn sàng đập nát thứ chắn ngang đường bay của nó.

Con thú ấy được thả khỏi bàn tay tàn bạo khi tiếng chuông đầu giờ kêu réo...


Chương 6 : Hai loại người tự ý rút khỏi Trung Anh .

Người ta dễ dàng nhận thấy sự đối lập kia nhưng không thể nào phân biệt được đâu mới là bản chất thật , đâu chỉ là lớp vỏ bọc ngụy trang của cô...

*

Mùi sữa béo ngọt đượm lên trong làn không khí mát dịu, đệm những tiết tấu vui tai khi chiếc thìa chạm vào lớp sứ trắng nhẵn.

Một đôi mắt dõi theo những hạt bụi đang lơ lửng cùng những tinh thể nắng qua ô cửa kính trong suốt. Đã đánh rơi tâm trí vào nơi nào đó nên cô nữ sinh không buồn gạt đi những lọn tóc dài bưởng bỉnh đang bám lên cháp mũi nhỏ nhọn.

Trên chiếc giường phảng phất mùi thuốc, Đông Vy không ngừng khuấy chiếc thìa vào ly sữa đã nguội lạnh, tạo nên thứ âm thanh duy nhất khi bầu không gian vắng ngắt đang chiếm giữ phòng y tế thoáng đãng.

Đáng lý ra, cô không cần ở lại đây khi chỉ bị xây xát nhẹ nhưng vì những người túc trực nơi này đều vội rời đi khi được báo tin có một học sinh cần sơ cứu gấp. Vậy là, cô được giao nhiệm vụ trông coi !

Với sự tẻ nhạt đang choán kín, cô gái nhỏ vô thức nhìn nữ sinh đang ngồi trầm mặc trên bệ cửa sổ, nét buồn dường như đã theo cô từ rất lâu...

Mái tóc nâu ngắn cá tính, chiếc vòng vải cột quanh cổ tay trắng nõn, móng tay được sơn màu tím nhạt – những thứ chỉ có ở một tâm hồn sôi nổi , năng động !

Hàng mi rũ xuống, môi mím lại, vẻ mặt đầy đăm chiêu – xuất phát từ những nội tâm đầy vết thương !

Người ta dễ dàng nhận thấy sự đối lập kia nhưng không thể nào phân biệt được đâu mới là bản chất thật , đâu chỉ là lớp vỏ bọc ngụy trang của cô...

- Hạ An, khối 12 ! – Cô nữ sinh vừa túm vừa hất những sợi tóc rồi, nhảy phóc khỏi bệ cửa sổ.

Đông Vy thoáng ngạc nhiên, một cảm giác lạ khi nữ sinh ấy chủ động bắt chuyện với mình.

- Em là Đông Vy, học sinh khối 11 ! – Cô gái nhỏ nép người sang một bên, có ý để chỗ cho Hạ An.

Không để tâm đến lời giới thiệu của Đông Vy, hay chính xác hơn là đã nắm rõ từ trước, Hạ An nhìn xa xăm.

- Người vừa nãy là Tuấn Dương ! – giọng nói của cô mờ đục – tất cả nữ sinh được nhận học bổng đều bị con người lập dị đó trêu đùa !

Đông Vy khá căng thẳng như sắp sửa chạm vào một nỗi đau nào đó mà Hạ An đang che giấu...

- Tôi cũng từng là nạn nhân ! – Hạ An giật lấu ly sữa , uống cạn một hơi để vị ngọt béo đè lên vị chua chát.

Chẳng cần hét lên hay trợn tròn mắt, sự kinh ngạc của Đông Vy được thể hiện qua những ngón tay bất động, còn khum lại để giữ ly sữa vốn đã bị cướp mất.

- Chị vào đây cũng là vì nhận được học bổng ?

Đừng tưởng là ngoài em ra thì học viện này không ai có khả năng đó ! – Hạ An cười châm biếm, chỉ trích thằng thừng – Những kẻ xin rút khỏi Trung Anh được chia ra hai loại ! Một là quá kém cỏi ! Dù một số người có vào đây bằng đường tắt hay thế nào thì khi đã là học sinh Trung Anh , mọi cá nhân đều hưởng chung quyền lợi như nhau ! Họ quá ấu trĩ khi tự hủy hoại chính mình bằng những so đo, đố kị , hơn thiệt !

Ngừng một chút để Đông Vy nắm được vấn đề, Hạ An cất chiếc lý rỗng kế bên, giọng gay gắt khác thường :

- Hai là quá tham vọng ! Những kẻ muốn chen vào tầng lớp thượng lưu mà bán rẻ chính mình ! Họ bấu víu vào những học sinh giàu có như kẻ ăn bám ! – Hơi thở Hạ An nhẹ bẫng như lạc về đoạn ký ức tối tăm nào đó – Những kẻ ấy đâu biết, họ chỉ là những món đồ chơi rẻ tiền ! Chỉ sau vài ngày đã bị ném đi !

Đông Vy lắng nghe không sót một từ . Đã có lời giải đáp cho những thắc mắc của cô.
Lí do tại sao ai cũng lờ cô đi...bởi họ còn đang suy xét, chờ đợi xem cô sẽ nằm vào loại người nào ! Là quá kém cỏi hay quá tham vọng ?

Họ vốn dĩ đã quá chán ghét những kẻ ấy nên luôn giữ khoảng cách với người mà họ chưa xác định được bản chất...

Cảm thấy đã đưa đủ số thông tin cần thiết, Hạ An bắt đầu chuyển sang trò chuyện với thái độ không mấy thân thiện :

- Học sinh ở đây , thuộc vào hàng khá giả là thấp nhất ! Em là kẻ nghèo nhất Trung Anh này đấy Đông Vy ! – Khẽ lắc tay để chiếc vòng vải vồ chụp lên cổ tay , Hạ An cười khích lệ – Đợi đi, rồi em cũng sẽ một mảnh ghép của học viên này thôi !

Thời gian lùa nhau đi, nhuộm sắc nắng thêm vàng đổ lênh láng khắp học viện.

Thi thoảng, có lá vàng rơi rụng theo vài vệt gió hiếm hoi trong ngày nắng ngộp.

Đám xác lá trên sân gạch bị đạp nát tươm bởi những bước chân vội vã.

Đông Vy nhìn chút sữa bò sót lại đang đọng thành khoảng trắng dướt đáy ly rỗng , khẽ lắc đầu :

- Mọi khoản đều đã gộp trong học bổng, em biết thế chứ ! Nhưng em...đang ăn kiêng !

- Ăn kiêng ? – Hạ An ngờ vực săm soi dáng mảnh dẻ của cô nữ sinh khối dưới, câu thắc mặc còn chưa kịp bật ra đã bị bẻ gãy bởi tiếng chân dồn dập kéo tới trước phòng y tế.
Vài nam sinh vừa dìu vừa kéo một chàng trai cúi gằm mặt, cánh tay to khỏe của anh ta buông thõng, chằng chịt những vết đỏ trên làn da rám nắng.

Hai cô gái nhỏ bàng hoàng khi thân hình cân đối đổ ụp xuống chiếc giường phía đối diện.
Trên mặt anh ta đan dày những dấu tím bầm, còn dính bụi đất. Máu rỉ ra từ những kẽ nứt , bện lại thành dòng chảy lan xuống tận cổ...


Chương 7 : Đừng nhìn anh ta quá giây thứ 59 !

Tuyệt đối đừng chạm vào người anh ta ! Hãy cách anh ta mức xa nhất có thể và đừng nhìn anh ta quá lâu ! Tốt nhất, hãy chỉ nhìn tới giây thứ 59 !

*

Như lưỡi dao sắc ngọt , cắt sâu vào bầu không khí ngột ngạt là tiếng chuông reo , báo kết thúc tiết đầu của buổi học chiều.

Phần lớn học sinh đều đổ dồn ra ngoài lớp, tựa người vào những chấn song, kháo chuyện ầm ỹ, dệt nên thảm âm thanh huyên náo.

Nam sinh nào đó nhảy một điệu thật ngẫu hứng, những lá bài rơi lả tả của màn ảo thuật kì bí, ánh flash lóe nhẹ khi những cái đầu chụm vào nhau cùng chụp ảnh...

Vài nữ sinh chu miệng, thổi phù phù...bong bóng xà phòng theo nhau tung nhảy giữa những vạt nắng trong veo. Những lớp màng mỏng tang phản chiếu một góc nhỏ của cảnh vật xung quanh.

Khung cảnh sống động ấy thoáng ngưng lại khi hai cô gái nhỏ xuất hiện đầu hành lang, với gương mặt tái nhợt, môi mím chặt như vừa trải qua điều kinh khủng. Họ cùng im lặng lướt qua đám ồn ào...

Khác hẳn với sự náo nhiệt ngoài kia, lớp học im ắng chỉ còn thưa vài ba người.

Một trong số đó là nữ sinh có vóc người mập mạp, cô liên tục thọc tay vào gói snack cỡ lớn, bốc những miếng khoai tây cho vào miệng. Hành động vô thức này như đã được lập trình sẵn trong lúc cô xem fim qua chiếc máy tính bảng.

Có lẽ cô ấy tưởng người đang đứng cạnh bên là bạn cùng bàn nên không thèm dời mắt khỏi rạp phim mini kia, chiếc chân còn gác lên phần ghế trống kế bên tự động hạ xuống.

Tiếng sột soạt từ lớp vỏ bao bóng chỉ dừng hẳn khi có bàn tay thình lình đập mạnh vào vai cô ấy.

Đông Vy đứng tận trong góc lớp, nét mặt vẫn còn rất căng thẳng. Vừa lúc nãy, đã có bao nhiêu ánh nhìn đổ dồn về phía cô. Thật nhanh chỉ như cái lướt mắt nhưng vẫn nhận ra rất rõ sự hiếu kì từ những con người ấy...

Hạ An chỉ trao đổi vài câu ngắn gọn với cô bạn học ấy rồi vội vã bỏ đi, lúc ngang qua Đông Vy thì đánh nhẹ vào vai cô gái nhỏ.

- Tớ đã nói với thầy là cậu có vài vấn đề về học bổng cần giải quyết !

Phải mất khá lâu thời gian Đông Vy mới nhận ra cô bạn đang lên tiếng nói với mình . Mặc dù là ngồi cùng bàn nhưng cô chỉ biết tên cô ấy là Tuệ Anh qua chiếc phù hiệu gắn trên áo.

Một cô bạn học rất cừ nhưng thường bỏ mình ngoài những cuộc vui !

- Cảm ơn cậu nhé, Tuệ Anh ! – Đông Vy muốn tỏ ra thật tự nhiên nhưng đã sự lúng túngđã bị tố cáo khi...ngồi nhầm bàn.

Cô bạn mập phì cười lộ ra hai chiếc má lúm xinh xắn. Cho đến khi nàng ngốc kia đã ngồi kế bên, cô mới im lặng, nét cong vẫn còn nguyên trên môi.

Trên màn hình còn hiện khuôn mặt điển trai, Tuệ Anh dí mạnh môi mình vào đó trước khi cất chiếc máy tính bảnh xuống gầm bàn rồi nhìn thẳng vào khuôn mặt còn ngập vẻ bất thường :

- Cậu đã thấy gì ?

Biết mình đã phạm sai lầm khi đã tỏ ra quá ngạc nhiên , Đông Vy ấp úng thốt ra mấy chữ :

- Anh ta...là diễn viên nào thế ?

Một cuốn sách dày giáng thẳng xuống đầu cô gái nhỏ, Tuệ Anh hạ giọng nghiêm nghị :

- Tớ muốn hỏi là cậu đã thấy gì tại phòng y tế ?

Đông Vy khẽ rùng mình, cổ và sống lưng cô thẳng đờ, sự sợ hãi gợn trên những nếp nhăn của chiếc váy đồng phục ...

Ngón tay siết chặt vào mép ghế như những dây leo xanh non trên hàng rào gỗ, còn run rẩy trước gió.

- Rất nhiều máu ! – Cô gái nhỏ khó nhọc nói, làn da đã trở nên tái xanh.

Nam sinh kia ngã vật trên giường y tế, máu tứa ra từ những vết nức, lan xuống cổ, rỉ từng giọt thấm lên áo. Mắt hắn nửa khép lại nửa như mở ra, hai con người lờ đờ rồi tắt lịm.

Qua mái tóc kì quái, thì cô đã biết hắn chính là Tuấn Dương – kẻ phát bóng vào cô.

Giáo viên ở đó lệnh cho tất cả học sinh phải đi ra ngoài,kèm theo lời dặn tuyệt đối không được truyền tin cho các bạn khác để tránh ảnh hưởng đến toàn trường.

Lúc cô cùng Hạ An rời đi, Tuấn Dương đột nhiên co người rồi hộc mạnh...máu trào ra khỏi miệng...dính lớp đỏ thậm trên mặt sàn...

Gói snack chìa trước mặt Đông Vy khi cô bị tê cứng trong nỗi sợ hãi, máu dưới da hoàn toàn bị đông lạnh. Cô gái nhỏ dần dần lấy lại hơi thở, mấp máy môi bật ra tiếng thì thào :

- Thật đáng sợ !

Tuệ Anh gật nhẹ đầu :

- Ừ và còn nhiều thứ đáng sợ hơn nữa ! – mấy ngón tay đang kẹp chặt bỗng thả ra, làm rơi những mẩu snack, cô phả một hơi thật dài vào không khí , bâng quơ – Là Gió Quỉ mang đến !

Trực giác nhạy bén của Đông Vy mách bảo rằng, cô bạn mập đang ám chỉ người gây ra chuyện này ! Tuệ Anh xoay người cô lại, nét mặt đanh cứng như thép :

- Tại học viện này , có hai nhân vật rất nguy hiểm ! Cậu tuyệt đối không được gần họ !

Những âm nặng nề vừa thoát ra đã đè lấy không gian im ắng, cơn gió lạnh khiến Đông Vy khẽ so vai, cô run giọng :

- Là ai ?

Đôi mắt hí của Tuệ Anh đã nhuốm màu nghiêm trọng, gắn trên gương mặt mập là nỗi kinh hoàng được kết tủa qua nhiều lần sợ hãi :

- Kẻ nguy hiểm nhất là Đinh Hữu Phong ! – Giọng cô bị bóp méo bởi những hình ảnh đáng sợ trong qua khứ đang dần được sắp xếp – Là hóa thân của vũ trụ , nắm giữ trong tay mọi thứ ! Gió Quỉ là cháu đích tôn của một dòng dõi quí tộc bên Thụy Sĩ. Anh ta mang dòng máu lai Thụy Sĩ và Việt Nam . Anh ta tàn bạo theo cách của quỉ dữ đối với những người phạm vào luật của anh ta !

Tuệ Anh nhấn mạnh từng chữ như muốn gằn chúng thật sâu vào trí óc của người mới :

- Nghe này , có hai điều mà cậu có chết cũng không được phép ! – cô thực hiện đúng cử chỉ nhỏ kèm theo khi ban lệnh của gió quỉ, một ngón tay đưa lên lắc nhẹ về hai phía – Tuyệt đối đừng chạm vào người anh ta ! Hãy cách anh ta ra mức xa nhất có thể và đừng nhìn anh ta quá lâu ! Tốt nhất, hãy chỉ nhìn tới giây thứ 59 ! - bàn tay mũm mĩm tự cắt một đường ngang cổ - Nếu cậu phạm phải, thì Tuấn Dương là một dẫn chứng cụ thể của hậu quả !

Đông Vy thở thật nhẹ, cơ mặt cô gái nhỏ co rúm lại khi quá nhiều cảm xúc cùng đổ ụp xuống. Kinh hoàng, hoang mang...tạo nên thứ bất ổn khiến cô chao đảo như đang đứng trên vách của vực thẳm...chỉ cần sai một chuyển động nhỏ cũng sẽ tan xương nát thịt !
- Làm sao để tớ biết ai là gió quỉ ? – Cô gái nhỏ căng thẳng lên tiếng.

Tuệ Anh thả hẳn gói snack, hai tay đỡ lấy cằm như cô bé con, mắt vụt lên những tia mơ màng , cười híp mí :

- Gió Quỉ rất đẹp ! Đẹp không tì vết , hoàn hảo trên mọi góc độ ! Nếu cậu nhìn thấy chàng trai nào mà chưa đến nửa giây đã đổ gục hoàn toàn thì anh ấy chính là Đinh Hữu Phong ! – Tuệ Anh khẽ thì thầm như đang dặn dò chính mình – Nhưng dù thế nào thì đừng để bị mê hoặc ! Tốt nhất hãy mang theo đồng hồ bấm giờ và ống nhòm , ngắm sẽ được kĩ !
Cơn choáng váng thình lình đánh chiếm như giật đứt dòng suy nghĩ miên man của cô gái nhỏ về nhân vật bí ẩn kia. Chợt một suy đoán bắn xuyên qua não cô. Có khi nào, thái độ nồng nhiệt , mê mệt của những học sinh như Tuệ Anh là chất xúc tác cho những tàn bạo của Gió Quỉ ?

Bản tính lập dị nào đó khiến anh ta tàn nhẫn với tất cả những người ngưỡng mộ mình ?
- Vậy còn kẻ nguy hiểm số hai là ai thế ?

Khá bực mình khi bị cô bạn nhỏ lôi khỏi những hình dung cuốn hút của Gió Quỉ đã ngấm vào từng thớ da, Tuệ Anh gắt :

- Không cần biết ! Hắn sẽ tự tránh xa cậu, cô nàng xuềnh xoàng ạ !


Chương 8 : Dậm lên gió quỉ !

Hãy thật láo với người tàn bạo... Gió quỉ có thể lấn át Trung Anh chỉ vì bọn họ đã tự biến mình thành lá, sẵn sàng bị gió đe dọa . Nhưng nếu thật cứng cáp như những thân cây cổ thụ thì đâu sợ bị cuốn phăng ?

*

Bầu trời của đêm hè đen mộc, trên sắc tối thênh thang ấy, mảnh trăng như mẩu bánh vụn gắn sau những đám mây dày đặc.

Một vài ánh sáng vàng nhạt xuyên mây, rải trên những tầng lá cao vút. Những lớp cỏ mềm ủ quanh gốc cây, dạt hẳn sang một bên khi những luồng gió tạt qua, mang theo hơi lạnh căng đầy từ hồ nước.

Mọi cảnh vật đều bị nhuộm trong đêm đen, nhấn chìm học viện Trung Anh vào khoảng lặng tĩnh mịch.

Một chiếc bóng đổ dài trên mặt đất ẩm , đôi giày thể thao mang sọc đen lướt dọc theo mép hồ ẩm ướt.

Bóng tối như thắp lên luồng ánh sáng kì diệu, bao quanh dáng người mảnh khảnh đang xé gió vút đi .

Hữu Phong khoác trên người bộ đồ thể thao dài tay, thân mình lao về phía trước như mũi tên xuyên qua khu rừng thẳm, chuyển động không ngừng những bước dài , âm thanh của gió vút lên bên tai...

Thật lâu sau, anh chạy chậm lại, cởi áo khoác sọc thắt ngang hông, đôi mắt xám tro hiện lên những tia sáng sắc lạnh, xoáy thẳng vào đêm đen.

Tùy ý buông người khi đã thấm mệt, anh ngồi trên bãi đất trống gần đó, hai tay chống về phía sau, hất nhẹ gương mặt kiêu hãnh để gió vờn lên, mắt nhìn sâu vào mẩu bạnh vụn còn lẩn trốn sau mây.

***

Đông Vy cẩn thận đặt khung hình gỗ ngay đầu giường, ngón tay miết theo đường viền của bức ảnh cũ, nụ cười trên môi đọng những thổn thức, xót xa.

Mi mắt cô không ngừng chớp...

Chớp mắt là để tống khứ hạt bụi nào đó đã bám vào, hoặc là đang cố ép những dòng nước trở lại tuyến lệ.

Đông Vy đón lấy khoảng nước đang bao lấy màng mắt, làm nhòe đi hình cảnh của người phụ nữ có mái tóc dày như rong biển, khuôn mặt trái xoan đẹp dịu dàng.

Cô gái nhỏ vô thức thả trôi những giọt khóc, rơi tự do khỏi khóe mắt. Vội rút tay về, lỉnh người vào trong chăn...

Cô mỉm cười nhợt nhạt, buộc những mạnh mẽ phải lập tức trỗi dậy !

“ Ba mẹ luôn ở cạnh mình, không được phép yếu đuối ! „

Mùi từ chăn mới dỗ dành đôi chút cảm xúc hoang hoải của cô gái nhỏ, kéo cảnh tượng ồn ào lúc chiều trở về.

Tan học, Hạ An cùng Tuệ Anh đã đến đây, mang cho cô rất nhiều đồ dùng cần thiết.

Giường xếp, chăn in hoa lưu ly tím, bình nước giữ nhiệt...đặc biệt là thùng mì gói !

“ Chả có ai nghèo như em thế này cả ! Cũng đừng từ chối, như thế là đang tát vào lòng tốt của chị đấy , biết chưa ? „ – Hạ An ném vào cô giọng nói dữ dằn.

“ Tuyệt ! Nhà bên hồ ! Ôi , không phải ai muốn cũng được không gian thế này đâu ! „ – Tuệ Anh híp mí nhìn gian nhà thô sơ được bao quanh bởi bốn bức tường trắng toát !
Đông Vy rất ngại khi một lúc đã nhận quá nhiều từ những người chỉ mới quen ...mặc dù tính tình của ba người khá hợp...

Hạ An và Tuệ Anh là hai chị em kết nghĩa, nhà đối diện nhau, chơi cùng nhau từ nhỏ. Họ luôn tỏ ra thật nghiêm nghị nhưng thực chất sôi nổi hơn bất kì ai khi vạch ra bao nhiêu kế hoạch biến đổi ngôi nhà nhỏ này !

Sẽ quét lớp sơn màu quýt chín, sẽ đục ô cửa sổ nhỏ đối hướng với bờ hồ, sẽ thay những chiếc bóng trắng lóa thành đèn chùm mini xanh vert...

Hai chị em bàn tán ầm ỹ tới lúc chiều muộn, bị người nhà gọi điện giục mới về !

Đông Vy rời chăn, vận lên mình chiếc hoodie trùm kín mũ, cô quyết định sẽ đi dạo một vòng khi giấc ngủ không kéo tới.

Vừa bước khỏi cửa đã bị bóng đêm vây lấy, cô gái nhỏ đút tay vào túi, dạo bước thật nhẹ quanh mí hồ.

Ánh trăng khuất sau tầng mây không đủ soi rõ mặt hồ như khối hình vuông sâu hoắm, chỉ có sắc đen nuốt gọn lấy cô.

Theo từng bước chân êm , những đoạn ký ức rời tạc lại kéo tới...

Đến bây giờ , cô đã biết mình điên thật sự !

Chỉ trong một lần gặp duy nhất nhưng gương mặt vô cảm đã ngập trong trí nhớ . Cô nghĩ về anh như một thói quen không bao giờ chán...

Đôi mắt xám tro đẹp kỳ lạ, không hằn bất kì vệt cảm xúc nào, cái hất cằm thật nhẹ đầy quyền uy.

Đi được nửa quãng hồ, tim Đông Vy chợt giật mạnh khi chân dậm phải thứ gì đó...rất cứng .

Cô gái nhỏ cúi đầu, mắt mở thật to nhưng vẫn không thể thấy được gì ngoài sắc đen thường trực của đêm.

Chân Đông Vy bắt đầu thay mắt, dậm dậm lên thứ gì đó rất cứng kia . Bàn chân chưa kịp nhấc tới cú thứ hai , tiếng tên khẽ đã nhắc cho cô gái nhỏ đáp án chính xác nhất !

Một bàn tay nắm lấy chân còn chưa kịp rút về...lôi mạnh ! Người cô gái nhỏ chúi xuống, ngã sấp lên mặt đất...đau điếng ! Những ý nghĩ nối tiếp nhau run lẩy bẩy...

- Ai ...ai đấy ?

Vai cô bị siết chặt , lật ngược cô lại, túm lấy cổ áo kéo hẳn người cô dậy để đối sát với đối phương, gằn mạnh :

- Cô đã chạm vào tôi đấy !

Đông Vy nhận ra giọng nói này ! Nỗi nhớ của cô đã bị khơi dậy, bật ra tiếng hét vỡ òa ngay lúc đang gặp nguy hiểm :

- Là anh ! Đúng là anh rồi !

Cùi suống sát mặt cô gái nhỏ, đôi môi lạnh lẽo thì thào trong bóng tối :

- Tôi thì sao ?

- Anh là người đã cho tôi đi nhờ xe hôm ấy ! – Đông Vy khẽ run.

Chàng trai nén ngạc nhiên, buông tay khỏi cô , dửng dưng :

- Hẳn vậy !

Đông Vy ngồi thằng người, nhìn gương mặt không rõ nét phía đối diện, những ngón tay bấu chặt vào nhau vì sợ hãi, lời nói thoảng nhẹ như cánh hoa rơi xuống mặt hồ...

- Anh là Đinh Hữu Phong ?

“ Gió quỉ rất đẹp ! Đẹp không tì vết , hoàn hảo trên mọi góc độ ! Nếu cậu nhìn thấy chàng trai nào mà chưa đến nửa giây đã đổ gục hoàn toàn thì anh ấy chính là Đinh Hữu Phong ! „

Sự quyến rũ đáng sợ này...chỉ có gió quỉ mới đem tới. Là gió , cuốn đi mọi thứ, đem nhấn tất cả vào dòng xoáy...Là gió, nhẹ nhàng, thanh thoát nhưng có bản chất của quỉ...
Là gió, thứ vô hình đẹp đẽ nhưng không sao chạm vào được, lại tàn bạo đến mức chỉ khiến người ta chỉ muốn trốn chạy...Có phải sự mâu thuẫn này khiến gió quỉ càng thêm mê hoặc ?

- Biết tôi thì hẳn là cũng biết tới luật của tôi ! – Hữu Phong duỗi cánh tay, thằng thắn phán xét – Tối quá ! Vì cô không nhìn thấy được gì nên tôi không làm khó !

Cô gái nhỏ gật gật đầu, rất thản nhiên đáp trả :

- Nhưng còn chuyện anh cản trở việc dạo bộ của tôi, phải tính thế nào ? Còn nữa, đừng quên là anh cũng chạm vào tôi ! Cố tình chạm vào tôi !

Đối với người tàn bạo thì hãy thật láo ! Gió quỉ có thể lấn át Trung Anh chỉ vì bọn họ đã tự biến mình thành lá, sẵn sàng bị gió đe dọa . Nhưng nếu thật cứng cáp như những thân cây cổ thụ thì đâu sợ bị cuốn phăng ?

Thừa nhận cô đã rất nhớ anh ta...thích anh ta...nhưng cô sẽ không để mình bị mê hoặc bởi lớp vỏ ngoài kia nữa !

Gió quỉ là kẻ ác , lấy quyên lực vô hạn để đáp ứng cho bản tính kênh kiệu của anh ta !
Cái nhếch miệng chỉ trong vòng nửa giây đã bị bóng đêm che lấp, Hữu Phong ồ lên một tiếng, giọng bất cần :

- Thì sao ?

- Tôi tất nhiên sẽ không đánh anh , và làm tổn hại anh như anh đối xử với người khác !

- Cảm ơn ! – Hữu Phong cười khẩy.

Đông Vy nhìn vào khoảng tối trước mặt, cao giọng dạy bảo :

- Tôi chỉ muốn anh hãy dẹp bỏ những luật lệ đáng ghét đó đi ! Anh có quyền cấm người khác nhìn anh, chạm vào anh sao ? Nếu thật sự không thích thì hãy đem khuôn mặt điển trai cùng dáng người chuẩn của anh cất trong nhà ấy !

Lúc cô gái nhỏ dứt lời, tim run lên, mặt cũng biến sắc theo. Có phải cô bị bóng phang vào nên hỏng đầu óc rồi không ? Chưa tính đến quyền lực mà anh ta nắm, chỉ riêng bàn tay của anh ta cũng đủ bóp bẹp dí cô ...

Láo cũng được, nhưng cô cần lên chiến thuật rõ ràng đã !

Một suy tính nảy ra ...cô sẽ lợi dụng bóng tối, chuồn đi trong êm đẹp...

- Một người nam tính thực thụ sẽ không bao giờ chấp vặt ! – Đông Vy vừa đánh đòn tâm lý, người vừa cẩn thận lùi ra phía sau...

- Có biết bơi không ?

- Biết chứ ! Nhưng anh hỏi để làm gì ?

Có âm thanh lớn, dứt khoát vọng lên giữ khuya. Có tiếng hét thảm thiết xe toang bầu không gian yên tĩnh...

Đôi giày thể thao lùi vài bước, tránh làn nước từ hồ đang văng mạnh lên.

Một cái nhếch mép rất hiểm hiện rõ trong bóng tối...


Chương 9 : Nhìn gió quỉ tới giây thứ 60 !

Một nam sinh siêu cool với áo jaket mỏng phối hợp cùng jeans đen , chân đi giày trượt patin như mũi tên gió lao đi từ sân thể dục.

*

Một tuần sau đó, đã có nhiều thay đổi giữa thái độ của bạn học dành cho người mới đến. Họ đáp lại lời chào buổi sáng từ cô gái nhỏ, đôi lúc còn chủ động bắt chuyện với cô, hỗ trợ cô vào giờ tin học khi máy tính đối với cô hoàn toàn là một vật thể lạ lẫm...

Họ gượng gạo nhưng nhiệt tình !

Hôm giữa tuần, cô đã phát hoảng khi trên bàn học xuất hiện chiếc hộp quà thật dễ thương – một bộ đồng phục mới tinh .

Vì không tìm ra được người gửi nên Đông Vy đành mang nó về nhà, cất kĩ. Đôi lúc ngắm nhìn, lòng ấm áp như được ủ trog tấm chăn bông vào ngày lạnh. Cảm giác được quan tâm mà lâu lắm rồi cô gái nhỏ mới tìm lại được...

Bơi giữa môi trường mới, những trải nghiệm mới và những người bạn mới, cô vẫn không hề sao nhãng đi một trong những mục tiêu của mình khi tới Trung Anh.

Cô vẫn chưa lần ra dấu vết của người ấy ! Giữa biển người, cô mò lần với một bóng dáng đã rất nhòe mờ theo lớp bụi thời gian...

Tuệ Anh và Hạ An đã khá thân với cô nhưng còn chưa đủ để cô có thể bộc bạch hết mọi việc ! Và cô cũng giấu nhẹm đi cuộc đụng độ với gió quỉ đêm ấy.

Vẫn là...nhớ ! Đã có thêm vài ký ức góp vào nỗi nhớ vô lý của cô...Lúc anh ta thô bạo lôi cô ngã, hung dữ túm cổ áo, tàn nhẫn ném cô xuống hồ.

Gió quỉ...luôn xuyên qua mọi không gian thời gian, chưa hề nằm tro
ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 2400
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN