--> Mùa Tuyết Rơi - game1s.com
Polaroid

Mùa Tuyết Rơi

Chương 1

Bốn năm rồi, cuối cùng tôi vẫn phải đến thành phố ấy, cuối cùng vẫn không thể trốn tránh. Không trốn tránh được hay là không muốn trốn tránh? Suy nghĩ và tình cảm của con người phức tạp như vậy, làm sao có thể hiểu tường tận? Không thể nào cắt đứt, và càng gỡ thì càng rối.

Chín giờ sáng, tôi đúng giờ bước vào công ty. Vừa mới ngồi xuống, một cốc trà đã được đưa lên. Trợ lý đang nhìn tối lấy lòng, tuy thầm thở dài nhưng tôi vẫn phải dịu giọng nói với cậu ta: “Làm ơn pha cho tôi một ly cà phê được không? Tối qua thức khuya quá, hôm nay tinh thần không được tốt”. Trợ lý không nói gì thêm, đi thẳng vào phòng trà nước.

Những người quen trong công ty đều biết tôi trước giờ đều không ăn sáng, lại càng không uống trà, nhưng cà phê là thứ chẳng bao giờ thiếu được. Tiểu Vương là sinh viên mới ra trường tới thử việc, làm trợ lý cho tôi chưa đầy một tuần. Hằng ngày cậu ta đều đến sớm hơn, pha sẳn trà chờ tôi. Tôi không có thói quen phê bình trực tiếp giống như những cấp trên khác mà lúc nào cũng “xa xôi” nói rằng tinh thần không được tốt, bảo cậu ta đổi sang cà phê. Thực ra tôi cũng có thể nói thẳng với cậu ta, những lại muốn đợi xem đến lúc nào thì cậu ta hiểu ra được.

Điều cần nhất đối với những người mới bước chân vào xã hội là gặp được người có thể chỉ bảo cho mình. Khi mới đi làm, tôi cũng gặp được một cấp trên rất tốt. Nhưng cách làm của bà ấy không giống tôi, ban đầu bà không nói gì, đợi đến khi tôi liên tiếp mắc lỗi mới mắng một trận té tát khiến tôi không còn biết chui vào đâu được. Tới khi tôi sửa sai xong, bà mới nhẹ nhàng chỉ bảo từng li từng tí. Bà từng nói: “Tử Kỳ, kể từ khi đi làm, cô đã chính thức bước vào xã hội với tư cách là người độc lập về kinh tế, cô phải chịu trách nhiệm về mọi hành động của mình. Dựa dẫm cha mẹ ư, liệu có dựa dẫm được cả đời không?”

Nhìn Tiểu Vương, tôi lại nhớ đến dáng vẻ của mình khi mới tốt nghiệp đi làm. Tôi rất muốn truyền đạt kinh nghiệm của mình cho cậu ta. Mẹ tôi thường bảo, con gái à, người Miêu chúng ta rất ngay thẳng và trọng tình nghĩa, con cần phải biết đặt mình vào hoàn cảnh của người khác.

Tôi vẫn nhớ như in những lời mẹ dặn, vì thế trong công việc luôn giữ được mối quan hệ rất tốt.

Uống ngụm cà phê, cổ họng khô rát lúc sáng sớm của tôi đã dần mềm mại hơn. Tôi cầm tập tài liệu trên bàn, bắt đầu dặn dò công việc. Tiểu Vương ghi chép cẩn thận rồi ôm tài liệu đi ra.

Sắp xếp công việc xong, tôi uống một hơi cạn ly cà phê, phẩy tay một cách thỏa mãn, xong rồi, thời gian tán dóc đã đến. Tôi tươi cười hớn hở bước vào khu làm việc, lúc đó đã rất ồn ào.

Khu làm việc của công ty tôi không có gì khác so với các khu văn phòng khác, cũng chia thành các ngăn hình vuông, mỗi người một ngăn, riêng ngăn của các trưởng nhóm thì dùng vách kính. Nếu nói là khác thì chỉ khác ở chỗ trong giờ, khu làm việc công ty tôi tuyệt đối chưa từng có một giây yên tĩnh, rất ít khi có ai đó ngồi ngay ngắn trước bàn của mình, lúc nào cũng có thể nghe thấy tiếng người cười nói ồn ào.

Tổng giám đốc nói rằng môi trường sôi động rất có lợi trong công việc, nâng cao nhiệt tình công tác và sức sáng tạo. Đồng nghiệp của tôi bảo không có cảm xúc mạnh mẽ thì làm sao có được những thước phim tốt. Cô bạn Quyên Tử của tôi thì bảo, các cậu là cơ quan trung gian giữa tầng lớp bình dân và giới Showbiz nên điều đó là không có gì lạ cả.

Tôi nhất trí với họ, công ty chúng tôi là công ty thông tin quảng cáo giải trí. Một trong những công việc của chúng tôi là bàn tán, trao đổi tin đồn, nắm bắt tin đồn, hay nói trắng ra là một đội quân phóng viên giải trí đang phổ biến hiện nay! Huống hồ, suốt ngày tiếp xúc với đủ loại ngôi sao cả lớn lẫn bé, không muốn bàn tán cũng không được.

Tổng giám đốc đang chuyện phiếm rất vui vẻ với đám Đại Hải, chắc là lại có thông tin gì mới đây? Tôi nhanh chân chạy đến, có lẽ là động tác hơi mạnh nên khiến tất cả đồng nghiệp đều quay lại nhìn. Tổng giám đốc vừa cười vừa bảo: “Tử Kỳ, chúng tôi đang nói về cô đấy”.

Tôi cười, hỏi: “Nói gì tôi thế hả?”.

Đại Hải bên cạnh nói xen vào: “Sắp xếp cho tôi và chị đi nghỉ tuần trăng mật.”

Tôi cười tinh quái: “Nếu Tiểu Nhược nhà cậu chịu làm lẽ thì tôi không phản đối”. Mọi người cùng cười ầm, Đại Hải tím mặt nhìn tôi, không dám nói thêm nữa.

Ở công ty, Đại Hải nổi tiếng với biệt danh “Nhị thập ngũ hiếu”, yêu say đắm cô bạn gái Ninh Nhược. Đồng nghiệp ra cho cậu ta một vế đối: “Thủy tự thanh tắc vô ngư” (1). Cậu ta mặt không biến sắc, đối lại: “Nhân tự tiện tắc vô địch” (2).

Đối với các đồng nghiệp, cậu ta rất trơ trẽn, duy chỉ sợ mỗi mình tôi. Nếu cậu ta dám nói leo một câu, tôi sẽ lập tức đem chuyện cười này kể với Tiểu Nhược khiến cậu ta phải vò đầu bứt tai quỳ xuống xin lỗi, ai bảo Tiểu Nhược gọi tôi là chị chứ!

Tổng giám đốc giản hòa: “Có một đoạn phim quảng cáo, phiền cô và Đại Hải đi thành phố B một chuyến.

ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 1137
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN