--> Bồ công anh bất tử - game1s.com
Disneyland 1972 Love the old s

Bồ công anh bất tử

Sara Sumatra- Một cô gái kì lạ, kiêu hãnh và đa tính cách- Một Nữ Hoàng cô đơn và khinh ghét con người! Liệu trên con đường dài tới vô cực lạnh lẽo, trái tim cô độc ấy có thể một lần rung động, một lần hiểu nghĩa yêu thương, một lần yêu tình yêu của loài người?
"Sao ngươi dám chạm bàn tay nhơ bẩn ấy vào ta? Con người các ngươi là loài ích kỉ, toan tính, hạ đẳng và tầm thường nhất trên thế gian!"

Shin Kawada- Một chàng trai yêu bằng lí trí, trải đời và bất cần - Một chàng trai thích phiêu du khắp cùng trời cuối đất, để một ngày xa lạ, ở một nơi xa lạ, có chăng tìm được một gương mặt quen, một nụ cười quen?!
"Tôi yêu em ngay từ giây phút đầu tiên nhìn thấy. 10 năm quá dài để tôi kiếm tìm, và tôi đã tìm thấy em. Em là nàng công chúa kiêu hãnh và ngạo mạn hay là loài ác quỷ đội lốt thiên thần, điều đó không quan trọng nữa, đơn giản vì tôi yêu em, bằng tình yêu của loài người!"

Zan Katou- Một chàng trai lạnh, hung bạo và cộc cằn- Một tên vệ sĩ chấp nhận đánh đổi tất cả chỉ để bảo vệ Nữ Hoàng!- Một kẻ chỉ cần yêu và trao đi không cầu nhận lại - Một kẻ si tình, yêu bằng trái tim!
"Tôi sẽ cho em bất kì thứ gì em cần. Tôi sẽ làm bất kì việc gì em muốn. Nếu được lựa chọn lại, tôi vẫn muốn làm con người! Để yêu em bằng trái tim của loài người!"

--oOo--
MỞ ĐẦU:

Chênh vênh.
Gió lãng đãng cuốn theo những vệt nắng cuối ngày, không gian hồ như loãng ra. Mặt trời là kẻ lãng khách mỏi mệt, dừng chân, ngủ quên dưới tán mây hồng. Những cánh chim nghiêng gió, hứng nắng hờ hững buông. Cánh chim nối đuôi, bất chợt lao đi, như xé gió, xé mảnh trời xanh dịu, một chốc, chỉ còn là những chấm đen giữa không trung, mất hút vào màn mây xốp mềm.

Đồng hoang.
Những mái tóc mảnh, loăn xoăn hay nhạt màu hạt dẻ bị gió thốc, rối tung. Lũ trẻ ngửa cổ, suy nghĩ chúng mãi đuổi theo những câu hỏi, mơ ước ngây ngô, rằng cánh chim trời kia, sẽ bay tới chân trời, nơi có cầu vồng và những thiên thần, hay đằng sâu tầng mây hồng như những chiếc kẹo bông ngọt lịm và giòn tan là một thế giới khác, thế giới chúng chưa từng biết đến, thế giới con người chưa từng biết đến…
Đằng sau vỏ bọc hoàn hảo và tuyệt mĩ luôn là sự thật tàn nhẫn, trần trụi và nguy hiểm!

Bồ công anh trong gió.
Những bàn chân nhỏ len giữa cánh đồng hoa. Hoa bồ công anh trắng, mỏng manh và tinh khôi. Những tiếng cười khinh khích đầy thích thú hòa vào gió, gió vô hình, hương vô hình.Bồ công anh không sắc và không hương?
- Kein ơi, anh có nghĩ bồ công anh có hương không?
- Đừng có chun mũi hít hà nữa, ngốc lăm Mun! Bồ công anh làm gì có hương!
- Shin! Anh có nghĩ bồ công anh có hương không?... Shin!Shin à…
- Ồn ào quá! Kein, phải chuồn chuồn ớt không? Chuồn chuồn ớt kìa!
- Đồ khỉ Shin! Chờ tao!
- Anh Kein! Anh Shin! Mun không chạy nữa đâu!
- Mít ướt ở yên đi, anh Kein đi bắt chuồn chuồn cho!
-Suỵt! Khẽ thôi!
- Chộp đi không nó bay!
- Đừng có xô tao, từ từ!
- Chộp đi! Shin! Chộp đi!
- Đừng xô…
Rầm…
- Ôi Shin… tao không cố ý…
-Chưa kịp hiểu chuyện gì thì cậu bé tên Shin đã thấy mũi và miệng ngập mùi nồng nồng cỏ dại và đất ẩm ướt. Cả thân người cậu nhóc đè lên một đám bồ công anh đổ rạp xuống.
- Ai ya…
Shin thấy lòng bàn tay và đầu gối ran rát, cậu cố chống tay dậy.
- Em không sao chứ?
Shin ngóc đầu dậy, chợt thấy một bàn tay đang đưa xuống ngay trước mặt mình. Bàn tay trắng ngần với những ngón dài như búp măng. Cậu nhóc ngẩng cổ, đôi mắt đen tròn, mở to. Trong giây phút, cậu như quên mất cách thở, miệng há ra mà quên khép lại. Trước mặt cậu, một gương mặt trái xoan xinh xắn như thiên sứ trong truyện cổ. Cô gái với mái tóc dài xõa ngang vai, mượt mà và đen như gỗ mun. Trên vành môi đỏ thắm như nụ hồng ban mai dường như luôn túc trực nụ cười, dịu êm như mảnh trăng non, cũng rạng rỡ như ánh mặt trời. Đôi má lúm hai bên má hồng càng làm gương mặt hiền và thánh thiện. Đôi mắt biết cười dưới hàng mi rợp pha thêm nét tinh nghịch. Đôi mắt! Đôi mắt có lẽ làm thu hút ánh nhìn hơn cả.
Shin đưa tay dụi mắt để chắc rằng mình không đang mơ, hoặc không bị những tia nắng mặt trời len qua những lọn tóc dài chiếu thẳng xuống mắt gây ảo giác. Cô gái vẫn ở đó, bàn tay vẫn giơ ra đợi Shin, đôi môi vẫn cười. Và đôi mắt như hút ánh sáng. Đôi mắt lạ, đôi mắt màu xanh ngọc bích! Đôi mắt làm ánh nhìn của Shin cứ dán chặt vào. Đầu óc bỗng trống rỗng, Shin đưa tay đặt vào lòng bàn tay ấy. Ấm quá! Sâu thẳm trong Shin bỗng vang lên thổn thức.
- Cẩn thận nhé!
Ngón tay dịu dàng chạm lên tóc Shin. Cậu nhóc vẫn thẫn thờ, nhưng trước khi cô gái quay đi, cậu đã kịp nhìn thấy mắt dây chuyền trên cổ cô, trong suốt hình trăng lưỡi liềm, gắn vài viên đá nhỏ trên đỉnh trăng lơ lửng, có lẽ. Và cũng kịp để Shin thấu hết giọng nói ấy, một chất giọng lạ, âm sắc như tiếng vĩ cầm. Suy nghĩ chưa đủ khôn ngoan để Shin tìm được cách miêu tả nào chuẩn xác hơn thế. Đôi mắt cậu nhóc vẫn mở to, không chớp và nhìn mãi theo dáng người con gái ấy… Chiếc váy trắng len giữa đồng hoa trắng, xa dần! Như là ảo ảnh!
Gió bất chợt ùa tới, thốc vào khuôn mặt còn ngơ ngẩn. Gió thổi bay mái tóc buông dài, vờn trên những lọn tóc êm mượt.
Bồ công anh trắng. Bay. Bay.
Hương hoa hòa vào gió hay hương tóc mềm?
Shin nhắm nghiền mắt, hít một hơi thật sâu. Hương bồ công anh thật êm dịu, tan trong gió, nhẹ tênh. Như cánh hồng vừa đáp xuống mặt hồ biếc xanh phẳng lặng, nụ cười ấy, tan trong gió, nhẹ tênh…
- Shin! Shin! Mày không sao chứ?
- Người con gái ấy…
- Mày nói gì? Coi đầu gối có chảy máu không nào?
- Anh Shin! Mun thấy tay anh bị xây xước nè!
- Shin! Nhìn tao đi! Mày bị ma nhập hở! Nói gì đi!
- Tao sẽ bảo vệ người con gái ấy… mãi!

CHƯƠNG I: NỮ HOÀNG
Chap 1:

Mười năm sau.
Học viện Across.
Không khí trong giảng đường ngày đầu tiên của năm học mới khá náo nhiệt. Âm thanh đủ tần số bay đi, đập vào vách tường, vọng lại hòa vào giọng nói, tiếng cười xôn xao của các tân sinh viên, những người trẻ đầy tài năng và tràn đầy nhiệt huyết.
Từ cánh cửa lớn cuối phòng, chàng trai trẻ bước nhanh vào, hướng tới dãy bàn cuối cùng. Chiếc sơmi trắng đồng phục trường, chiếc cardigan khoác ngoài cùng một chiếc balo xám xanh làm toát lên ở chàng trai vẻ bụi bặm và phớt đời đúng chất kẻ lang thang đường phố hơn là sinh viên một học viện danh giá. Đôi mắt đen sẫm và ngời sáng dưới đôi lông mày rậm lộ rõ vẻ thông minh. Ánh nhìn không chú ý xung quanh, chàng trai bước tới đúng bàn cuối, đặt balo xuống bàn, không hề mong một kẻ nào sẽ tới bắt chuyện, ngồi cùng bàn rồi phá hỏng cuộc sống riêng trong bốn năm sinh viên phía trước.
- Hey! Thật may vì mày không đến muộn trong ngày nhập học, Shin.
- Mày định ám tao đấy à? Kein.
- Mày nên cảm ơn vì có một thằng bạn nối khố học cùng trường trong cuộc đời sinh viên phía trước. Còn tao cá là mày vừa nhảy tường để vào trường, dù cổng trường vẫn mở toang đấy và cái tường của học viện cao hơn 3m kìa!
Shin ngồi xuống ghế, nhìn thằng bạn đang ngồi vắt vẻo trên bàn phía trước, cậu dùng tay tháo chiếc khuy cổ trên cùng:
- Vào ngày đầu tiên nên kiểm tra xem trường có nuôi chó dữ hay không!
Kein bật cười khanh khách.
- Mày đang nhớ tới cái hồi lớp 7 khi tụi này trèo tường vì muộn giờ và bị con Mic “hiền như cọp” của bác bảo vệ ngoạm một miếng hở? Miễn đi, giờ tao là sinh viên năm ba khoa công nghệ thông tin, đẹp trai ngời ngời và tương lai sáng lạn nhá!
- Hê! Làm như thành sinh viên thì quá khứ đen thui của mày sẽ thui chột mất đấy.
- Mày cũng nên tự hào vì sẽ thành một kiến trúc sư tài năng trong tương lai đi. Lúc này, là sinh viên của học viện Across cũng là điều đáng tự hào rồi.
- Thiết kế công trình đương nhiền là mơ ước của tao, nhưng vào cái học viên này thì không phải mày và cái lũ đầu bò kia gạ gẫm đấy chắc. Mất hai năm làm thêm mới dư tiền để tới đây dự thi vào cái chốn này, tệ thật.
- Thế mày định thi vào một trường kiến trúc tầm tầm nào đấy vừa học vừa lăn ra làm để tốt nghiệp, rồi ra trường đi đâu xin việc? Tao nói rồi, còn nếu tốt nghiệp Across, một tên vô gia cư như mày cũng sẽ kiếm được một chốn ổn định sự nghiệp.
- Thì tao thi vào đây chẳng phải vì điều đó à, mày thôi lải nhải về thành tích giúp đỡ bạn bè của mày đi, tao thuộc rồi.
Kein nhảy xuống khỏi bàn, giọng bỗng trở nên lo nghĩ.
- Sao hồi ấy mày không chọn một gia đình nào đấy, làm con nuôi của họ. Một thằng vô gia cư, tự làm tự sống như mày không thấy mệt mỏi à?
- Chậc. Tao không muốn bị ràng buộc, mày biết mà.
- Tao giờ cũng đâu có mất tự do, có bố mẹ nuôi lo từ A đến Z, thêm một con em gái dễ thương ở nhà. Còn mày từ hồi không được xã hội trợ cấp, mày đã phải lăn lộn kiếm sống để học hết cấp ba thế nào.
- Chậc, con đường tao đã chọn rồi, giờ nói gì cũng thế thôi.
Kein khẽ thở dài, cậu liếc nhìn đồng hồ.
- Tao về khoa đây không muộn giờ. Có thời gian sẽ dẫn mày tham quan học viện, ma mới ạ.
- Biến đi!
- À. – Kein chợt quay lại. – Mày còn nhớ nhóc Mun chứ?
- Sao? Nghe bảo học cùng trường này.
- Mấy năm mày không gặp rồi, sẽ ngạc nhiên đấy. Đời nhóc hên lắm, kiếm được bố mẹ nuôi khá giả, giờ thành tiểu thư và xinh như hoa.
- Mít ướt xinh cái khỉ đột gì.
- Từ nhỏ cô nhóc đã xinh rồi, nếu không vì có cái mặt mày tao đã tấn công em nó. Đồ khỉ!
Kein giơ mấy ngón tay vẫy vây, rồi chạy biến một mạch.
Shin không ngó thằng bạn thêm lần nào, mở balo lôi ra sách vở, mấy bản vẽ và bút chì, miệng còn lẩm bẩm.
- Mặt tao làm sao? Mày không tán được rồi đổ thừa hả?
Học viện Across là một trong những trường đại học danh giá nhất trong cả nước. Học viện có một hệ thống đào tạo đa ngành và chuyên nghiệp, học phí nhẹ đã cộng tiền ăn trưa bán trú. Chất lượng giảng viên, phòng học, thiết bị quy trình giảng dạy đều đạt chuẩn quốc tế. Quan trọng là sau khi tốt nghiệp, học viên có đủ khả năng lo việc làm ổn định cho 100% sinh viên ra trường. Bù lại, đương nhiên, chất lượng đầu vào vô cùng cao. Các học sinh dự thi ngoài việc phải đậu đại học chính quy còn phải vượt qua ba cuộc thi sát hạch áp lực khó khăn, để chắc chắn rằng các tân sinh viên đều là những người trẻ ưu tú nhất, thông minh và tự tin nhất. Học viện Across thực chất được lập ra bởi sự liên thông giữa chính phủ và nhiều tập đoàn lớn trong nước nhằm đào tạo người tài ở mọi lĩnh vực để phát triển đất nước.
Học phí rẻ và không phải lo xin việc khi ra trường là cái cớ tốt để Shin lăn lộn suốt hai năm, tiết kiệm tiền để dự thi vào học viện này, với một cái giá không rẻ nhưng đổi lại sẽ dễ dàng hơn cho cuộc sống sau này thì cũng đáng. Shin thực ra không lo nghĩ nhiều về chuyện tương lai, cậu chỉ thường nghĩ về một điều duy nhất là ước mơ được tự tay thiết kế những công trình lớn. Nếu không thể trở thành một kiến trúc sư đúng nghĩa, cậu vẫn sẽ tự vẽ những bản thảo công trình cho riêng mình. Shin thích sống tự do và đơn giản, thỉnh thoảng đổi chỗ ở hay phiêu bạt vài nơi. Có thể vì tính thích tự do bay nhảy như gió của cậu, cũng có thể vì một lẽ khác. Giữa thế gian đông đúc và dòng người tấp nập, lang thang đâu biết sẽ có ngày gặp được một ai đó, tìm được một gương mặt quen, một nụ cười quen..
- Im đi. Ông bà già sẽ không biết nếu mày không nói. Còn mục đích của tao đến đây chỉ có một thôi. Nữ hoàng của học viện Across. Tìm hiểu về nàng cho tao!
Shin bất chợt đưa ánh nhìn sang dãy bàn song song, vài giây đủ để hiểu vài điều. Cuộc sống là vậy, đủ kiểu người, đủ cách sống, Shin vẫn luôn không quan tâm kẻ khác ở mức nhiều nhất có thể, đổi lại, ít người quan tâm đến cậu, sống sẽ thoải mái hơn. Một tay thiếu gia lắm tiền, xốc nổi và thích chơi bời. Shin chợt cười nhẹ. Cậu đổ mồ hôi công sức để có thể bước chân vào học viện này, còn kẻ khác quá dư thừa điều kiện để dễ dàng vào cùng cậu, nhưng không vì bất kì một ước mơ nào của hắn. Cậu không để tâm tới kẻ cùng lớp nữa mà cần chì phác tiếp bản vẽ dang dơ.
- Nhưng cậu chủ…
- Không làm được thì nghỉ việc đi. Trong 3 ngày tới, bất kể lí do gì, tao cần có một cuộc hẹn với nàng, Nữ Hoàng!



Đầu giờ chiều. Canteen trường rộng rãi và thoáng mát xôn xao tiếng nói chuyện, gọi đồ. Những tân sinh viên đã quen được bạn, cùng ngồi tụ tập ăn nốt bữa trưa và huyên thuyên trăm chuyện trên trời dưới đất. Một người có đầu óc thường nghĩ có nhiều mối quan hệ tốt thì cuộc sống sẽ hòa đồng và có nhiều ích lợi hơn. Chỉ một chàng trai ngồi một chỗ nơi góc khuất là lẽ bóng. Dường như không khí nhộn nhịp xung quanh không hề ảnh hưởng đến Shin. Cùng bữa trưa nhẹ nhàng là bánh mì và sữa tươi, cậu đang mải ngắm bản thiết kế đơn giản của học viện. Học viện hơn 400000m2 với 15 dãy phòng học 5 tầng, 3 dãy kí túc 3 tầng, 1 sân thể thao 5000m2, 1 hồ nước 2000m2 và ba canteen lớn. Mỗi sinh viên khoa kiến trúc ngày đầu nhập học được phát một bức chụp học viện với bài kiểm tra chất lượng đầu tiên: Một bản vẽ bất kì một dãy phòng học nào trong học viện. Với bản chụp in sẵn trong tay, bất kì một sinh viên nào cũng đủ khả năng phác ra bản vẽ riêng, nhưng Shin đang nghĩ sẽ tìm một chỗ ngồi yên tĩnh trong khuôn viên, nơi dễ dàng nhìn bao quát hết một dãy phòng học nhất để có một bản vẽ chân thực và sống động nhất có thể.
- Tao đoán đôi giày là của hãng Calvin Klein.
- Không thể nào. Nữ hoàng thường không dùng đồ trùng nhãn hiệu tuần đâu!
- Khẽ miệng thôi, và đừng nhắc đến hai chữ ấy.
- Ừm ừm…
Dù không muốn nhưng hai chữ “Nữ Hoàng” vẫn lọt vòa tai Shin, cậu dừng ăn. Cái tên mĩ miều “Nữ Hoàng” có lẽ là đề tài thú vị cho học sinh trong học viện. Một chút tò mò nhưng Shin không định tìm hiểu thêm.
- Chào bạn!
Shin đưa ánh nhìn hướng về cô gái mới xuất hiện trước mình. Một cô gái tóc nâu nổi bật cùng nụ cười tự tin, trong tay là khay đồ ăn.
- Mình làm quen được không? Mình tên Ami, tân sinh viên.
Shin cúi xuống ăn tiếp phần bánh mì và dán mắt vào bản thiết kế, hy vọng cô bạn kia sẽ hiểu là một lời từ chối. Shin không thích bị ràng buộc bởi những mối quan hệ, chỉ vậy.
- Ami ngồi đây cùng ăn nhé! – Nhưng vẻ như cô gái không chịu bỏ cuộc, kéo ghế ngồi vẫn với một nụ cười thân thiện.
Lập tức, Shin đẩy ghế đứng dậy, bỏ phần bánh mì dư vào đĩa, cầm theo bản thiết kế và bỏ đi trước khi để lại một câu chào lịch sự.
- Chúc ngon miệng!
Vẻ ngoài của Shin có lẽ thu hút sự chú ý của một vài cô nàng ưa thức lạ, nhưng Shin lại không phải kẻ hay chú tâm tới những cô nàng xung quanh mình, chắc chắn không.
Trước giờ học buổi chiều 30 phút, trên tay vẫn cầm bản vẽ, Shin lang thang trong khuôn viên trường, tự mình tìm hiểu về kiến trúc của học viện. Cậu đang đi lối ra dẫn từ dãy phòng B, là khoa kiến trúc nơi cậu học. Các dãy giảng đường được xây dựng song song nối tiếp, cùng hướng mặt ra cổng chính, khu kí túc ở riêng một góc phía phải, tách biệt với khu giảng đường và sân thể thao lớn. Bao quanh học viện, chạy theo bức tường kiên cố cao hơn 3m ngăn cách học viện với thế giới bên ngoài, dễ dàng nhận ra những lùm cây lâu năm xanh mướt và tươi tốt. Nếu nhìn từ xa sẽ có cảm giác như khối học viện năm im lìm lọt thỏm giữa một vườn cổ tích lạ và dịu mắt.
Đi lang thang không rõ từ lúc nào, Shin đã tiến vào sân trước một dãy giảng đường, dãy E. Điện thoại trong túi cậu chợt rung.
- Alo?
- Mày ở đâu thế, tao vào canteen không thấy.
Shin nhìn quanh và nhìn xuống bản thiết kế.
- Hình như ở dãy nhà E, tao đi thăm thú một lúc.
- Dãy E hả? Mày ra khỏi đó đi, tao sẽ đến liền.
Tut…tut…
- Mày… - Shin hạ máy, khẽ nhướm mày. – Chuyện gì thế? Làm như tao là trẻ lên ba đi lạc ấy hả?
Bất chợt, vài nốt piano cao vút ngân lên, rơi vào không gian gần như tĩnh mịch của dãy giảng đường. Shin ngước mắt, nơi tầng ba, một căn phòng lớn với mặt tiền là lớp kính chịu lực trong suốt, vài chiếc piano trắng lấp ló. Shin đoán đây là khoa Nghệ thuật, nhưng cậu chợt nghĩ thật khó tin khi khoa nghệ thuật lại có không khí vắng lặng thế này.Vài cô nàng bước ra từ hành lang tầng một, với những bộ váy đồng phục trang nhã, áo trắng thắt nơ và váy đe ngang gối, trông các cô gái càng thêm nữ tính và lãng mạn đúng chất dân nghệ thuật. Chỉ có điều trông dáng vẻ và cách trò chuyện của các cô gái dường như có chút dè dặt và cảnh giác. Các cô đang giấu gì trong những câu chuyện nhỏ to, hay bởi một lẽ khác, xung quanh các cô có điều nguy hiểm? Vài chiếc lá khô giòn tan dưới nắng trưa khẽ xào xạc, cùng không gian tĩnh mịch và dư âm đầy ám ảnh của vài nốt nhạc cao vút vừa lịm đi giữa không trung, tất cả tạo cảm giác lạnh và rờn rợn gai người. Shin cũng không có lý do để nán lại lâu, cậu định quay người… Nhưng.
Một cơn gió lạ bất chợt ùa tới, trong khoảnh khắc, trái tim Shin sững lại… Theo làn gió mỏng, một mùi hương quen thuộc mà như xa lạ lướt qua cánh mũi cậu. Shin khẽ nhắm mắt, hít một hơi sâu… Không thể khác, hương bồ công anh!
Hàng mi mở hờ, một bông bồ công anh bay nhè nhẹ, Shin giơ bàn tay lên, bông hoa trắng đáp vào lòng bàn tay cậu rồi bỗng chốc bị cuốn đi bởi ngọn gió khác. Shin từ từ ngẩng cổ, vẫn những cánh bồ công anh mảnh tinh khôi, chao trong gió. Ánh nhìn vẫn theo những cánh hoa mỏng manh hướng lên, cao, cao hơn, đến một lúc bất giác khựng lại.
Trên sân thượng của dãy nhà 5 tầng, một cô gái đang ngồi chênh vênh! Không thể khó tin hơn! Đôi chân trần thon và trắng nõn thả xuống, đang đung đưa giữa không trung. Dường như độ cao trở thành một trò chơi thú vị! Khuôn mặt cô gái ngước lên nhìn trời, bầu trời xanh trong gợn mây, sắc nắng vàng dịu choán ngợp không gian. Bàn tay cô gái khẽ đưa lên… Hay là hứng nắng? Hay là vờn gió nhẹ? Hay là chờ đợi những cánh trắng mỏng manh, cánh bồ công anh yếu mềm…

Quá khó để diễn tả cảm xúc trong Shin lúc này… một chút bối rối, một chút ngơ ngẩn, một chút say! Gương mặt người con gái ấy, xa vời, cậu không nhìn rõ nhưng cảm giác như còn nguyên vẹn của 10 năm trước. Dẫu dưới đáy võng mạc, hình ảnh in lên không hề vẹn nguyên! Cô gái giữa bầu trời trong kia, hương bồ công anh, chiếc váy trắng và … mái tóc trắng như mây!
Ảo giác? Hay chỉ là ảo giác? Nhưng quanh đây, hương bồ công anh vẫn phảng phất. Bất giác, Shin rút điện thoại và giơ màn hình chụp lên, chẳng nhận ra bản chụp trong tay rơi xuống tự bao giờ. Phải! Chỉ có một cách để xác nhận! Trên màn hình máy, hiện rõ bóng dáng ấy, zoom thêm, càng rõ ràng và sắc nét. Ngón tay giữ trên phím chụp, Shin nuốt khan. Nhưng...
Chưa kịp định thần, chiếc Black Berry đã văng khỏi tay Shin, bởi một lực rất mạnh. Chiếc điện thoại đáp đất không mấy dễ chịu. Rạn màn hình, có lẽ. Ngay sau đó, một giọng nói tông trầm và đầy quyền lực vang lên, rõ từng con chữ:
- Không được chụp ảnh… Nữ - Hoàng!


Chap 2:


Mọi việc diễn ra quá nhanh khiến Shin không kịp phản ứng lại, và khi định hình được, cậu đã thấy… một họng súng đang chĩa về phía mình! Khẩu súng nhỏ, ánh bạc trên tay kẻ lạ mặt được nối với một chiếc xích màu bạc phía trong áo vest của hắn. Kẻ lạ mặt đang nhìn Shin với ánh mắt lạnh tanh và đầy giận dữ. Đôi mắt của hắn màu nâu sẫm dưới hàng mi rợp và đôi lông mày rậm đầy cương nghị. Hắn cao và sở hữu một thân hình đáng mơ ước với một người mẫu nam. Chiếc sơ mi đồng phục học viện chứng tỏ rõ ràng hắn còn là sinh viên, khoác thêm chiếc vest đen với hàng khuy dày màu đồng, chiếc caravat đen, dài, mảnh thắt lỏng thêm ở hắn vẻ bất cần. Thật sự ấn tượng! Nhưng Shin lúc này không có thời gian để suy nghĩ về ngoại hình của kẻ lạ, cậu chưa thể đoán được ý định của hắn với khẩu súng trên tay hắn, nhưng Shin đủ khôn ngoan để nhận ra sự nguy hiểm cận kề. Hai đôi mắt chiếu thẳng vào nhau, một bình thản dò xét, một giận dữ và ngày càng giận dữ. Shin định lên tiếng thì một giọng nói bỗng vang lên chặn lời.
- Quy định của học viện là không dùng vũ khí hay bất kể vật dụng nguy hiểm nào khi còn đứng trong học viện, Zan Katou.
Một cô gái đang bước đến, một cô gái cao, mái tóc dài uốn nhẹ. Các nét trên gương mặt đẹp một cách lạ lùng, đôi mắt sáng và đầy trách nhiệm. Cô gái chưa kịp bước tới, kẻ vest đen đã quay người, dời đi, khẩu súng trở lại vị trí trong áo hắn, và hắn mất hút như một tia chớp. Chỉ còn Shin ở lại, cậu vẫn còn có chút ngạc nhiên lẫn tò mò về những kẻ mới xuất hiện.
- Cậu là sinh viên mới của khoa kiến trúc, Shin Kawada.
Shin khẽ nhíu mày, cô gái này là một kẻ không tầm thường!
- Tôi là hội trưởng hổi sinh viên của học viện Across, nhiệm vụ của tôi là giám sát những kẻ mới vào không thèm đọc qua nội quy như cậu, Kawada!
- Nội quy học viện là cấm sinh viên sang khu nhà khác hay đứng nguyên nhận một viên đạn của kẻ lạ mặt mà không được phản kháng? – Rốt cục Shin cũng quyết định lên tiếng, cậu đặt lại câu hỏi để giữ thế chủ động.
Cô gái mới đến chợt cười:
- Quy định của học viện dễ chịu thôi. Duy chỉ có một điều cần nhớ, không chỉ nhớ mà phải khắc cốt ghi tâm, một luật cấm bất thành văn mà mọi sinh viên trong học viện đều phải nhớ rõ, Nếu còn đứng trong học viện này, nếu còn muốn bình yên, nếu - còn -muốn - sống, đừng - có - chạm - tới Nữ Hoàng!
Từng lời cô gái phát ra đều ghim vào tâm khảm Shin, sắc nét. Một suy nghĩ thoáng qua làm Shin thấy nghẹn nơi cuống họng: Cô gái trên sân thượng phía trên cậu chính là Nữ Hoàng! Nữ Hoàng học viện Across!
Shin bất giác đưa ánh nhìn lên, chiếc váy trắng đã biến mất. Chỉ còn lại lơ lửng giữa trời trong những cánh hoa lạc lõng, nghe đâu đây mùi hương đang nhạt dần. Shin nhìn lại phía trước mình, cô gái hội trưởng đã đi một đoạn xa. Dáng vẻ ấy thật tự tin, bình nhiên và lãnh đạm. Qua đôi mắt nhạy bén, Shin nhận ra trên gáy cô gái, lấp ló giữa những lọn tóc xoăn xoăn, những nét chữ đậm màu tím than hiện lên bí ẩn mà nổi bật. Hình xăm, chắc hẳn!. Shin không thể đọc rõ những con chữ ấy, suy nghĩ cậu lạc vào chốn hoang vắng xám xịt.
Gió đã lặng, như là bỏ đi cũng hương, hay cùng người. Những bông bồ công anh dập nát dưới mặt đất, những cánh hoa trắng đớn đau và yếu mềm... Không gian trả lại sự tĩnh mịch.
Quanh đây, đầy rẫy nguy hiểm!
- Hi! – Một bàn tay chạm nhẹ vào Shin làm cậu thoáng rùng mình, suy nghĩ bừng tỉnh.
Lại một cô gái bước lên trước Shin, cùng nụ cười kẹo ngọt.
- Đúng anh Shin rồi! Em cứ ngỡ mình đã nhầm.
Vài giây định thần lại, Shin nhận ra một gương mặt quen. Cậu khẽ nhíu mày.
- Là … Mun?
Cô gái nhỏ với mái tóc ngăn ngắn và gương mặt tròn dễ thương hơi so vai, chun mũi.
- Em còn tưởng là anh quên em rồi? Anh đang đi đâu vậy?
Shin nhìn ra quanh, từ lúc nào cậu đã bước vô định ra khỏi sân trước khu giảng đường.
- À, thăm thú một lúc.
- Nghe anh Kein nói giờ anh là sinh viên kiến trúc rồi cơ, em mong ngày gặp lại lắm. E hèm…
Mun bỗng dưng nghiêm chỉnh lại, giơ tay ra.
- Coi như làm quen lại. Em là Mun. Mun mít ướt. Rất vui được làm quen với trai kiến trúc! – Và một nụ cười khoe hai hàm răng trắng kèm theo, vẻ ngồ ngộ y như hồi xưa làm Shin không kìm được, phải bật cười. Cậu cũng đưa tay ra, bắt vô cùng lịch sự.
- Vâng tiểu thư. Tôi cũng rất hân hạnh làm quen với người đẹp như tiểu thư đây!
Mun bịt miệng cười khinh khích.
- Hey! Hai người định đánh lẻ à? – Kein từ đâu chạy tới, đôi mắt nheo lại giả vờ lườm lườm.
- Anh Kein! Mun mới tình cờ gặp anh Shin đó.
- Tốt qua! Ba chúng ta cuối cùng cũng hội ngộ rồi! – Kein dang tay khoác vai hai người bạn, nháy mắt.
- Hôm nào rảnh nhậu một bữa ra trò nhé!
- Ok anh Kein!



- Giờ đang học gì hả Mun?
- Em là sinh viên năm hai của khoa kinh tế đối ngọai. Hồi nào em sẽ dẫn hai anh tới khoa em chơi, em nói nhiều về hai anh với bạn bè em lắm.
- Nghe nói khoa ấy nhiều gái xinh! – Kein cười híp mắt.
- Anh Kein vẫn thế, dê quá đi!
- He he, anh đang nói em kìa Mun. Càng lớn càng xinh!
- Ghét quá! Anh Shin, anh Kein bắt nạt em nè.
- Mấy người ồn quá, ôi tôi không nghe thấy gì sất!
- Hai anh đáng ghét! Đáng ghét!
- Ha ha ha…



Tan học.
Hàng nghìn sinh viên cũng lúc tuôn ra trên sân trường, đông và náo nhiệt. Không khí như bị cô đặc lại thành thứ chất lỏng vô hình màu xám nhạt. Những tiếng kêu, tiếng gọi í ới chốc chốc tung lên rồi rơi tõm vào không trung, nhòe đi hay méo mó bởi hàng ngàn âm thanh hỗn độn khác. Những sợi nắng cuối ngày len vào những tán cây già xanh thẫm, xuyên qua không gian, thảng khi tạo thành những vệt vàng dịu trườn dài trên những vách tường trắng. Sân trường vẫn chưa thôi huyên náo, người đổ nghìn nghịt về phía cổng lớn.
- Gặp lại cô nhóc thấy thế nào?
- Thế nào là thế nào? – Shin lơ đễnh trả lời thằng bạn – Vẫn là con bé lóc nhóc và ngố tàu như trước thôi.
- Mày đúng là… Mày có phải đàn ông không vậy? Nhóc dễ thương thế…
- Mày thích thì cứ việc tiến tới. Hai đứa yêu nhau tao cũng không thấy phiền đâu.
- Có thằng mù cũng nhận ra nhóc thích mày. Nếu mày cứ dưng dửng thế, tao cướp được đừng có tức.
- Cứ làm đi, tao ủng hộ.
- Vậy với tư cách là bạn, mày giúp tao đi. Chỉ cần giữ khoảng cách với nhóc và không cho nhóc hi vọng.
- Tao luôn thế!
Kein giơ tay đấm vào ngực Shin một cái khá mạnh.
- Coi như tao sáng suốt khi nhận mày là bạn! Đồ khỉ! Cẩn thận!! – Tiếng Kein giật giọng và cậu túm lấy cánh tay Shin kéo mạnh về phía mình. Ngay lúc đó, một đám người cũng xô mạnh về phía họ.
Shin bị thúc khá đau, nhưng cậu nhanh chóng nhận ra toàn bộ sinh viên đang hướng ra cổng chính bỗng dạt về hai bên, rất nhanh, để lại con đường lát đá hoa cương chạy thẳng ra cổng học viện rộng thênh. Và giữa lối đi, một chiếc Jaguar F-Type xuất hiện hào nhoáng và quá ư là nổi bật. Chiếc ô tô bạc từ từ lăn bánh, đến đâu, người hai bên lại cố dạt ra xa hơn đến đó, như muốn cách xa sư nguy hiểm hoặc lấy tầm nhìn để ngắm một vẻ đẹp tuyệt đích đầy kiêu hãnh.
Với chiều cao 1m8, Shin có thể dễ dàng nhìn chiếc xe sang trọng những vẫn có nét cô điển xa hoa ấy. Qua cửa kính trước, Shin nhận ra kẻ ngồi sau vô lăng chính là kẻ lạ mặt vest đen đã chĩa súng vào cậu! Trông hắn vẫn vậy, nét mặt lạnh tanh và đầy quyền lực. Nhưng Shin không thể nhìn thấy kẻ ngồi trong ô tô, vì tất cả lớp kính hai bên của xe đều đóng, xám đen. Bằng linh cảm,Shin đoán là cô gái váy trắng hoặc theo cách gọi của số đông là Nữ Hoàng.
Chiếc xe bỗng tăng tốc lao vút đi, nhìn đằng sau vẫn cảm thấy bao quanh nó một sự kiêu hãnh và đẹp lạ lùng. Biển người lại lập tức dàn ra, đông đúc và ồn ã như ban đầu, có lẽ việc này vẫn xảy ra hàng ngày và đã thành thói quen cố hữu.
- Đừng ngạc nhiên, đó là xe của Nữ hoàng học viện!
- Vậy à – Shin đáp lại thản nhiên, như thực sư cậu không quan tâm lắm.
- Tao nghĩ mày vô tâm với xung quanh những tao vẫn phải nhắc trước. Trong học viện này, tuyệt đối không được chạm tới Nữ hoàng. Hơn nữa, lúc trưa tao quên nói, mày có thể đi tham quan bất kì khoa nào, nhưng khoa nghệ thuật thì không! Nữ hoàng học ở đó!
Shin hơi nhíu mày, cậu không thích quan tâm chuyện thiên hạ và cũng chẳng thấy cần cảnh giác với những điều cấm. Thực ra không hẳn là cậu hoàn toàn không tò mò về cô gái mang danh Nữ Hoàng, khi mà cô khiến Shin nhớ lại một cảm giác đã trải qua 10 năm trước, cảm giác mà chỉ cần nhắm mắt Shin đã nghĩ về, đã nhớ, đã hi vọng nó trở lại nhường nào. Shin luôn tin vào cảm giác của mình, nhưng ở một khía canh hồ nghi nào đó, cậu cần xác minh lại.
- Giờ về nhà trọ hả Shin? Hay về nhà tao đi!
- Thôi, khi khác. Tối tao còn đi làm thêm.
- Mày lại tìm được việc rồi, mày là trâu bò đấy hở? - Giọng Kein rít lên
Và Shin vẫn trả lời lại bằng vẻ lơ đễnh.
- Không làm việc sống bằng không khí à!


Đêm buông.
Trên đỉnh những cây cổ thụ cao vút và những dãy nhà lớn 5 tầng, bóng tối như một khối xanh thẫm, xốp mềm, vô dạng, lơ lửng. Dưới khuôn viên, bóng tối là một thứ chất lỏng đặc quánh chảy len trong những phiến lá, những cây cỏ sỏi đá đang bận ngủ yên. Khối học viện rộng lớn hoàn toàn chìm vào màn đêm tĩnh mịch. Ngỡ như yên bình… Nhưng với đôi mắt bình thường của kẻ lạ, khi không nhìn thấy, không nghe thấy, vạn vật khả dĩ chưa hẳn là bình yên.
Dưới lùm cây lá bủa vây bởi một màu đêm đen, xuyên qua bóng tối, những bóng người đen sẫm hiện lên, cao lớn và khó định dạng đang di chuyển lừng lững . Chỉ một chốc lao vút đi như xé toạc không gian, rồi một chốc đã biến mất, như tan vào hư vô.
Vẫn một màu đen nhấn chìm tất cả, mặt đất, bầu trời, bỗng vang lên tiếng nước rả rích như tiếng đàn.
Mưa đêm.

9 giờ sáng.
Nắng ghé qua đậu trên khung cửa, khẽ gù gật và lim dim mắt nhìn. Trong giảng đường, không khí lặng như tờ, 150 sinh viên cùng hướng mắt về phía màn hình máy chiếu. Chất giọng khàn khàn ấn tượng của người giảng viên trung tuổi lại vang lên. Vào đại học, môn toán học cao cấp luôn làm các sinh viên đau đầu, nhất là với những lớp học được sàng lọc kĩ, những cái đầu luôn luôn suy nghĩ, sánh tạo và lắm chất xám, việc ganh đua khốc liện khiến các môn học càng nặng và khó khăn hơn.
Nơi bàn cuối, đôi mắt chàng trai trẻ đang hướng về phía bục giảng nhưng thực chất đôi tai chẳng nghe lọt lời giảng nào. Đầu óc Shin trống rỗng và ong ong, cậu cố tập trung nhưng bất lực. Ánh nhìn cậu bất giác hướng ra ngoài cửa phòng, nơi giảng đường tầng ba làm mắt nhìn dễ dàng thấy những tán cây cổ thụ xanh thẫm vươn mình giữa không trung. Những phiến lá xòe ra, thấm trọn ánh nắng ấm áp. Dư âm từ trận mưa đêm dường như làm chúng sống động và tươi trẻ hơn. Trận mưa không báo trước cũng là lí do lúc này, cơ thể Shin mỏi mệt với cái đầu đau nhức. Kết thúc giờ làm thêm, quá giờ xe buýt chạy, Shin phải cuốc bộ về nhà trọ, kết quả là dầm mưa.
“Trận mưa chết tiệt” – Shin lầm bầm. Dẫu cố gượng cũng không thể vào đầu được gì khi cơ thể đang phản kháng, Shin gục xuống bàn và ngủ một cách nửa vời. Trong lúc nửa tỉnh nửa mơ màng, ý thức của cậu loáng thoáng nghe thấy kẻ ở ngay dãy bàn bên kia cúi xuống thì thầm nói chuyện điện thoại. Lại hai con chữ ấy: Nữ Hoàng!!
Là một ngày thu nắng đẹp. Kẻ phiêu bạt Mặt trời thỏa chí thong dong và ngắm nhìn vạn vật, giữa thảm da trời trong vắt, trên con đường hình cầu vồng vô sắc, nối từ chân trời tới chân trời. Đương là thời tiết dễ chịu nhất trong năm nhưng con người, đôi khi chẳng có thời gian dừng lại chỉ để hít căng lồng ngực một thứ mùi hương hoang dại và ngây ngất của đất trời. Bởi những tất bật lo toan. Shin cũng vậy. Lúc này cậu vẫn gục dưới bàn, đôi mắt lãng đãng phóng tầm nhìn thu mảnh trời ngoài khung cửa, treo lửng lơ giữa những phiến lá vào đáy võng mạc. Đã quá lâu Shin không ngắm nhìn trời mà không nhớ tới thời gian trôi, sống tự lập làm choán hết thời gian thuộc về cậu. Shin chợt nhớ những ngày tuổi thơ cùng sống trong khu trợ cấp cùng lũ bạn. Chúng hay trốn ra đồng hoang, hò hét đuổi nhau, thấm mệt thì lăn ra, lim dim mắt nhìn trời mênh mông. Những hình ảnh chạy trong đầu Shin rõ nét như đoạn băng tua chậm. Cậu lần nữa thiếp vào giấc ngủ, có lẽ do cơn sốt ban sáng chưa dứt hoặc do nắm thuốc cậu nốc vào miệng đầu giờ chiều, trước khi lớp học bắt đầu. Nhưng lần này, giấc ngủ của cậu ngon và sâu, như được ém kín dưới lòng đại dương. Trong cơn mơ, hình ảnh lũ trẻ, đồng hoang, và trời trong vẫn chực hiện về. Rồi một cô gái xuất hiện, chiếc váy trắng dịu dàng trong gió, mái tóc dài thoảng hương bồ công anh, và nụ cười, nụ cười hiền như nắng ấm….
Điện thoại rung lên trong balo.
Shin bừng tỉnh. Như vừa ngoi lên khỏi mặt hồ yên ả sau giấc ngủ sâu dưới lòng nước. Vài giây định thần, cậu thò tay vào balo tìm điện thoại.
- Alo!
- Đồ khỉ, tao tưởng mày chết ở xó nào rồi. Cả ngày không gọi được cho mày! Đang ở đâu thế?
Những ngón tay dụi mắt nhẹ. Shin đưa ánh nhìn ra xung quanh. Cậu chợt hiểu đã ngủ cả 3 tiết chiều và lúc này trường đã tan học. Trong giảng đường còn mình Shin, trơ trọi.
- Tao về nhà trọ rồi!
- Thế cả ngày mày làm gì? - Kein có vẻ bực mình.
- Tao… - Shin cố tình bịa đại một lý do cho xong chuyện.- Điện thoại tao hết tiền. Không có chuyện gì đâu. Mai lên trường gặp mày sau.
- Mày…
Tút… tút…
Tắt máy, chợt thấy mấy chục cuộc gọi nhỡ trên màn hình, Shin thở một hơi dài. Nếu không có cuộc điện thoại, cậu đang nghĩ có thể mình sẽ ngủ ở đây tới sáng. Cậu nhìn đồng hồ, đã hơn 5 giờ. Không khí im lìm và vắng tanh bao trùm giảng đường. Ngoài khung cửa sổ, trời đã nhập nhoạng tối. Bàn tay bóp nhẹ trán, đầu Shin còn hơn nhưng nhức, dư âm từ trận cảm. Áo sơ mi cậu ướt đẫm mồ hôi. Bất giác, hình ảnh mơ hồ trong cơn mơ hiện về, người con gái váy trắng.. Shin lắc đầu, xua đuổi chúng. Những ảo ảnh làm con người trở nên mường tượng và sống không thật, cái Shin cần là thực tế. Cậu cẩn thận lấy một tệp kẹp giấy trong balo, thứ luôn luôn nằm trong balo cậu. Dưới cùng cả tệp bản vẽ bằng giấy A4, Shin rút ra một bức tranh chì, cậu vẽ nó. Bức tranh vẽ một đồng hoa bồ công anh trắng, một mảnh trời xa xăm và một người con gái tóc dài. Người con gái mà mười năm trước Shin đã gặp. Người con gái làm lần đầu tiên trái tim cậu xao động rồi loạn nhịp. Người con gái Shin kiếm tìm suốt 10 năm qua! Hình ảnh nơi đồng hoang, đôi mắt xanh ngọc bích, nụ cười hiền và hương bồ công anh, tất cả đã in trong tâm trí Shin rõ nét như dùng mũi dao khắc tạc. Shin luôn nhớ, ngày nào cũng nhớ, cũng hi vọng, cũng kiếm tìm. Mười năm rồi, mười năm cho Shin sự trưởng thành, tự lập, bản lĩnh và một cái đầu thực tế hơn. Nhưng hình ảnh ấy, nỗi nhớ và niềm hi vọng ấy vẫn chưa một lần nhòa đi trong suy nghĩ cậu. Dẫu cậu nhận ra rằng, mỗi khi cậu nhắm mắt lại, cậu thấy người con gái ấy sao mà xa vời…
Bất chợt, hình ảnh cô gái trên sân thượng tầng năm choán lấy tâm trí Shin, tim cậu đập lạc một nhịp. Cảm giác vẹn nguyên, nhưng lẽ gì khiến Shin vẫn cố tình phủ nhận, cố tình hồ nghi? Không thể vì vẻ bề ngoài, vì thứ gọi là cảm xúc được cảm nhận bằng trái tim, không phải thị giác. Là thời gian,vì thời gian qua dài cho lần đầu định mệnh ấy? Hay khoảng cách, khoảng cách quá xa giữa cô gái bồ công anh ngày nào và cái danh Nữ Hoàng hiện tại? Shin tự nhủ cậu không thể chần chừ nữa. Cuộc đời không cho ai cơ hội lần hai, tình yêu càng không!
- Alo! Thằng chết tiệt! Bạn bè gọi mà mày… - Kein muốn nổi khùng lên khi thấy số thằng bạn thân gọi đến, nhưng chưa nổi cơn tanh bành thì đã bị cướp lời.
- Mày giúp tao tìm hiểu về Nữ Hoàng, tao nhờ!
- Hả? Mày nói gì?
- Đừng hỏi tại sao nếu coi tao là bạn. Thật sự nhờ mày!
- Mày… Ừm! Tao biết rồi!
Vô vàn câu hỏi và sự ngạc nhiên nhưng Kein hiểu để thằng bạn mình nói ra chữ “nhờ”, nghĩa là việc đó vô cùng quan trọng.
Shin chống tay đứng dậy, cậu sẽ về nhà trọ, đánh một giấc nữa đến tối rồi đến chỗ làm thêm.
Bỗng, từ ngoài cửa sổ, mấy cánh chim vút qua ngọn cây già mang theo một trận gió nhẹ. Vệt gió thoáng cái thổi bay bức tranh chì. Chỉ là một đường bay nhè nhẹ nhưng Shin đã không kịp tóm lại, làm nó tuột khỏi tầm tay. Cậu nhíu mày. Hẫng.
Đeo balo lên vai, Shin lại chỗ bàn song song kế bên, ngồi xuống nhặt bức tranh nằm im lìm bên chân ghế. Bất giác, thấy một mảnh giấy nhỏ nằm khuất sau chân ghế ấy, không suy nghĩ, Shin nhặt nó lên. Vài nét chữ tím than trên mảnh giấy, đẹp, sắc và gãy gọn.
“5 giờ chiều. Sân thượng dãy B.”
Cất bức tranh cẩn thận vào balo, vài suy nghĩ thoáng qua đầu Shin. Đây là chỗ tên thiếu gia, kẻ đang cố tìm một cuộc hẹn với Nữ Hoàng học viện đã ngồi tiết học chiều. Và sân thượng dãy B chỉ ngay phía trên cậu hai tầng giảng đường.
- A a…. a…. a….
Một tiếng hét lớn và hãi hùng từ đáy sâu lồng ngực một ai đó vang lên, vút ra, choán lấy không gian, đập vào những vách tường, làm rung động những phiến lá dày. Tiếng vọng dài hơn và man rợ hơn. Shin quay ngoắt người, cậu thấy thứ gì đó! Chắc chắn một thứ gì đó vừa rơi qua cửa sổ tầng ba này! Một tiếng va đập mạnh chặng đứng âm thanh kinh hãi vừa phát ra. Nhanh như chớp, Shin lao ra ngoài hành lang.
Bàng hoàng. Như có một tia lửa điện chạy dọc sống lưng.
Shin chưa từng trải qua một cảm giác nào đáng sợ hơn thế này, đáng sợ hơn xem một bộ phim kinh dị. Bởi hình ảnh thực ở ngay trước mắt. Theo ánh nhìn của cậu, dưới sân bê tông của dãy nhà, một thân người cứng đờ, bất động nằm sóng soài, chân tay co quắp như giật điện . Một vũng máu đenn thẫm loang ra từ đầu hắn. Tên thiếu gia ngồi song song với Shin. Mắt hắn mở to như lồi ra, trợn ngược như đang trừng trừng nhìn cậu. Mặt hắn cắt không còn giọt máu, tái mét. Hắn đã chết!

Lần nữa, Shin lao đi, guồng chân như chạy maraton nhưng trong tâm trí đầy những suy nghĩ rối bời và nhức nhối.
Lại lần nữa, cậu bàng hoàng.
Cậu đang đứng trên sân betong, chỉ ngước mắt lên sẽ thấy giảng đường tầng 3 nơi cậu vừa lao xuống. Nhưng cái xác đã biến mất! Sạch sẽ! Đôi mắt Shin nhìn quanh quất như cố kiếm tìm… Nhưng xung quanh cậu, bủa vây chỉ là thứ bóng tối loãng nhạt, gió thốc qua, xào xạc những chiếc lá đỏ nâu giòn khô. Ánh sáng không đủ rực rỡ nhưng không thể nào khiến Shin tự tạo ra ảo ảnh, không lẽ cả tiếng hét cũng là ảo ảnh? Không thể! Không thể! Hình ảnh cái xác người kinh hãi vẫn in trong trí nhớ Shin, như khắc tạc. Thanh âm của tiếng thét vẫn vọng về, như ghi âm. Trong Shin, nỗi bàng hoàng vẫn lan tỏa. Bất giác, cậu ngước mắt nhìn lên.
Bầu trời xanh xám vẽ những vệt gió âm u.
Trên sân thượng, một vạt váy khẽ bay, vụt mất trong thoáng chốc, vạt váy trắng hay xanh nhạt, Shin không thể định rõ. Cậu vẫn đứng đó, người đông cứng như đóng băng.
Khối học viện dần chìm trong màu của câm lặng. Đầy chết chóc.


Chap 3




11 giờ trưa.
Canteen học viện ồn ã và tấp nập. Một chiếc bàn nơi góc khuất, chàng trai trẻ ngồi trầm ngâm và lặng lẽ với bữa trưa nhẹ nhàng. Trong Shin vẫn không ngừng hiện lên loạt cảnh rùng rợn lúc chiều muộn. Cái gì đó cứ thôi thúc cậu suy nghĩ và tìm hiểu. Dẫu không có ý định nhưng Shin tin, cậu đã bị bàn tay ma lực nào đó kéo vào cuộc chơi rồi.
- Hey!
Tiếng chào quen thuộc của thằng bạn cắt đứt mạch suy nghĩ của Shin. Kein kéo ghế ngồi và đã nhận ra vẻ tư lự không thường trực trên mặt bạn lúc này.
- Có chuyện gì thế?
- Không. Tao đang nghĩ về bản vẽ cho bài kiểm tra.
Im lặng vài giây, Ken lên tiếng, cẩn trọng.
- Về Nữ hoàng…
Shin bất giác ngừng ăn, nhìn lên:
- Nói đi.
- Nhưng rốt cục đã có chuyện gì? Mày đã bao giờ đi lo chuyện bên ngoài? Lần trước tao nói mày còn tưng tửng.
- Khi cần thiết tao sẽ nói cho mày. Bây giờ thì nói cho tao tất cả về cô gái đó mày biết.
Kein nuốt khan.
- Sinh viên của học viện đều biết về Nữ hoàng nhưng thân thế thực sự thì không ai rõ, đúng hơn là không thể tìm hiểu. Với những gì miệng lưỡi bên ngoài truyền nhau thì cô ta là tiểu thư một gia đình danh giá. Cái cách cô ta tách biệt ra khỏi cộng đồng đủ thấy điều đó!
- Chưa ai từng nói chuyện với cô ta?
- Có lẽ thế. Cứ thấy cô ta xuất hiện là tất cả sẽ tránh ra xa. Thực tình tao không hiểu cô ta nguy hiểm cỡ nào, đối với sinh viên học viện tao nghĩ nó là sự sợ hãi một mối nguy hiểm vô hình, còn hoàn toàn không biết đó là nguy hiểm gì. Hoặc dễ hiểu hơn, như mày đã thấy đấy, những thứ thuộc về cô ta quá xa hoa, quá lộng lẫy, nó như một thế giới xa vời mà người ta nhìn đã thấy choáng ngợp, chỉ muốn ngắm mà không dám lại gần.
- Còn kẻ luôn đi cùng?
- Zan Katou! Hắn là kẻ nổi bật trong học viện, tao không hiểu làm sao hắn học hành được và vẫn trải qua những kì thi với số điểm cao nhất trong khi dường như hắn theo Nữ hoàng 24/24.
- Như một dạng vệ sĩ?
- Gần như vệ sĩ, tao không nghĩ ra từ nào thích hợp hơn để gọi được. Hắn là người duy nhất ở gần Nữ hoàng và chắc chắn nếu muốn cố gắng tiếp xúc với Nữ hoàng, cần chạm mặt hắn.
Shin nhớ lại lần đụng mặt kẻ tên Zan, khẩu súng không làm cậu cảnh giác nhưng đôi mắt giận dữ của hắn thì cậu nhớ rõ. Đôi mắt đó như muốn nói, hắn sẽ giết chết kẻ nào chạm tới Nữ hoàng.
- Không lẽ chưa có ai cố gắng tiếp xúc với Nữ hoàng?
- Tại sao không? Những thiếu gia danh giá vẫn cố vào học viện để gặp Nữ Hoàng. Nhưng… - Kein chợt ngập ngừng - Chỉ là một tin đồn, tao không dám chắc. Những kẻ đó đều biến mất một cách bí ẩn.
- Nếu thế thật, những gia đình quyền quý ấy chắc chắn không để yên.
- Mày nhầm rồi, thế lực của học viện này không tầm thường đâu. Học viện sẽ không để bất kì một vụ lùm xùm nào ảnh hưởng đến danh tiếng.
- Quy định của học viên là không phao tin vịt nhé, hai anh!
Cả Kein và Shin cùng nhìn lên. Là Mun. Cô chậm rãi kéo ghế ngồi, đặt khay đồ ăn xuống bàn.
- Các đại ca không cho em ngồi, em vẫn cứ ngồi – Đôi môi quả cherry của Mun cong lên đầy thách thức.
- Ai nói thế, người đẹp cứ ngồi tự nhiên, không ai nỡ chối từ một cô gái xinh đẹp.
Mun chun mũi.
- Anh Kein dê quá! Anh Shin, anh sao vậy?
Mun chạm nhẹ vào Shin.
- Ừ! À không….
- Hai anh đang nói chuyện gì về học viện thế? Để người của hội sinh viên bắt được thì sẽ mệt đấy.
- Anh tưởng Mun là người của hội sinh viên?
- Thì thế em mới nhắc nhở hai anh. Hôm nay ban quản lý bọn em đang đau cả đầu đây.
- Sao thế? – Kein lo lắng.
Nghĩ ngợi một lúc, Mun cúi xuống như chuẩn bị thì thầm điều quan trọng.
- Hai anh phải hứa là không được nói ra ngoài. Hôm qua có một sinh viên của học viện đã bị mất tích.
Tim Shin đánh thịch một cái, hình ảnh tên thiếu gia giữa vũng máu dưới sân học viện chợt hiện ra.
- Mất tích? – Kein có vẻ tò mò.
- Vầng, là sinh viên khoa kiến trúc? Không biết anh Shin có biết không? Mà không, anh có quan tâm tới người lạ đâu chứ.
- Tìm được lí do mất tích chưa?
Mun khá bất ngờ vì Shin hỏi, xưa nay cậu không bao giờ chú tâm chuyện của người khác.
- Chưa! Thế nên bên ban quản lí của hội sinh viên mới đang đau đầu. Nhưng chắc chắn chuyện này sẽ không được công khai đâu. Nghe các đàn anh nói năm nào cũng có vụ như thế này.
- Em có biết về Nữ Hoàng không?
Mun giật nảy mình, cô quay qua quay lại nhìn khắp xung quanh, vẻ cảnh giác cao độ. Rồi cô nói, giọng thầm thì:
- Anh không được nhắc tới hai chữ ấy ở trong học viện này, anh Shin.
- Biết gì em nói đi!
- Sao hôm nay anh Shin lạ thế?
Kein phẩy nhẹ tay.
- Em coi như đầu khỉ bỗng dưng tò mò chuyện đời đi, cả anh cũng tò mò muốn chết. Em làm trong ban quản lí em phải biết thông tin chính xác nào chứ?
- Ưm… chuyện này….
- Được rồi, hứa danh dự sẽ không để lộ ra!
- Không phải em không tin hai anh, quan trọng là em cũng không biết nhiều về “cô ấy” Hình như là tiểu thư một gia đình rất rất quyền quý, sống ở khu biệt thự Mortu Ary vùng ngoại ô. Trong hồ sơ chỉ ghi có vậy mà em hỏi các đàn anh trong hội cũng không ai biết cả.
- Còn tên vệ sĩ theo cùng?
- Kẻ này cũng bí ẩn như vậy, em nghĩ giống kiểu một tay bảo vệ đặc biệt cho một tiểu thư danh giá ý. Nghe nói tính hắn cộc cằn và khó gần.
- Dù là người quyền quý thế nào đi nữa, không đến nỗi phải tách biệt hoàn toàn với xã hội như vậy chứ? Dễ dẫn tới trầm cảm lắm.
- Mun nghĩ có khúc mắc trong này Một vài đàn anh trong hội suy đoán là cô tiểu thư ấy mắc bệnh lạ. Mà quả thật vẻ ngoài của cô ấy cũng đặc biệt hết sức. Mà thôi đi, không nói về cô ấy nữa. Bị phát giác là toi em đấy.
Shin nãy giờ chỉ nghe và tư lự. Quá dễ để cậu nhận ra những điểm rất không tương đồng với cô gái bồ công anh, về gia thế, về tuổi tác và một phần ngoại hình. Nhưng cảm giác cho Shin một hi vọng dai dẳng.
- Chiều anh Shin không có tiết phải không? Anh có kế hoạch gì chưa?
Kein khẽ liếc nhìn thằng bạn nhưng Shin thật tình không để tâm.
- Tên cô gái ấy? – Shin chợt đứng dậy, xách lên balo.
- Dạ? À… Sara Sumatra.
Mun dứt lời, Shin đẩy ghế bước khỏi bàn.
- Ơ anh Shin?
- Chiều có việc, hai người đi chơi cùng đi!- Shin đi thẳng ra cửa canteen, bỏ lại Mun vẫn ngơ ngác:
- Nhưng mà em chỉ…
- Mun, chiều anh cũng không có tiết. Chúng ta đi đâu…
- Xin lỗi, chiều em bận việc trong ban quản lí rồi. - Mặt cô nhóc xịu xuống, thoáng nét buồn.

Hai giờ chiều.
Dưới lùm cây xum xuê lá, Shin đang ngồi tựa vào gốc cây, trên tay là giá vẽ. Tầm mắt cậu hướng thẳng tới mặt trước dãy phòng F, khoa Nghệ thuật. Đúng với tên gọi đầy ý vị của nó, dãy giảng đường cũng mang một nét kiến trúc độc đáo và nhẹ nhàng. Shin đã tìm thấy một chỗ ngồi ưng ý phía ngoài các dãy giảng đường, nơi những cây cổ thụ sừng sững, nghiêm nghị vươn cao tầng lá như những kẻ bảo vệ học viện, để hoàn thành bài kiểm tra chất lượng đầu tiên. Một nơi yên tĩnh, khoan khoái với không khí tinh sạch và những trận gió nhẹ nhàng trong luồng run rẩy lá, thật lí tưởng để thả hồn trong nét vẽ. Thảng khi, vài chiếc lá khô mỏng chao qua, như đưa những thanh âm nhẹ bẫng, réo rắt của tiếng đàn violin loang ra trong không gian rộng lớn.
Shin cũng không nhớ nổi từ khi nào, trong cậu đã thắp lên mơ ước được thiết kế những công trình. Chỉ biết nếu trong tay có một cây bút chì, cậu sẽ lập tức phác ra những đường nét đơn giản đến phức tạp nhất của một mặt cắt khối công trình. Con người sinh ra là tồn tại, chỉ khi có mơ ước, có mục tiêu sự tồn tại mới nâng lên thành sự sống.
Một trận gió ùa tới, thổi những lọn tóc lòa xòa trước trán Shin. Trong hương vị trong vắt một chiều thu và nắng dịu dàng, bỗng len vào thứ mùi hường phảng phất. Thứ mùi hương mà trong rộn rã và ngây ngất sẽ không bao giờ cảm nhận được. Shin bất giác nhắm mắt. Hương bồ công anh!
Nín lặng.
Phải chăng gió mang hương đến? Hay hương theo người?
Shin đặt gió vẽ xuống, linh cảm mách bảo cậu hương bồ công anh ngày càng gần. Và trong thoáng chốc, đôi mắt cậu ngỡ ngàng.
Trên thành tường trắng cao hơn 3m, một cô gái! Chiếc váy trắng hiệu Chanel với satin và ren, nhẹ nhàng và kiêu kì hơi hướng retro, khoe vóc dáng cao và mảnh khảng, không làm khuất chìm mà tôn thêm làn da trắng tựa mây trời. Làn da cho cảm giác mỏng manh và mượt như lụa, kì lạ là trắng tới mức khó nhìn thấy những mạch máu xanh dưới da. Hồ như, hàng vạn tia mạch máu đan nhau màu trong suốt. Khuôn đầu cô gái đang chếch lên, hướng về vùng sáng mặt trời ấm áo và rạng rỡ. Nhìn nghiêng trông cô quả thật giống một con búp bê. Khuôn mặt trái xoan thanh tú. Đôi mắt đang nhắm hờ, nhìn rõ hàng mi dài, đen và cong vút. Đôi môi xinh xắn màu hoa anh đào, vành môi cong lên đầy quyến rũ. Chiếc cổ cao và kiêu kì như đóa loa kèn. Và mái tóc, một mái tóc lạ kì với người thường. Mái tóc dày, dài ngang lưng và… màu trắng. Không giống loại tóc nhuộm của dân chơi nửa mùa, mái tóc cô gái tự nhiên, sống động và êm mượt tựa như được tết từ hàng triệu cánh bồ công anh.
Điều làm Shin ngạc nhiên hơn, vẫn là sự ngạc nhiên vẹn nguyên từ lần đầu ngắm nhìn. Đó là phong thái thảnh thơi, nhẹ bẫng ấy. Toàn cơ thể cô gaí như thả lỏng hoàn toàn giữa lặng yên gió và mênh mang nắng, dẫu cô đang đứng trên thành tường hẹp và ngất ngưởng! Dẫu cô đang đi đôi cao gót màu kem sữa, đỡ lấy đôi chân thon dài. Mũi cao gót, thảng khi, bước một bước thật nhỏ và nhẹ nhàng, đôi mắt vẫn nhắm hờ! Dường như độ cao và thằng bằng trở lên vô nghĩa.
Shin vẫn ngẩn người. Cảm xúc trong cậu lắng lại như một khối không khí nguyên thủy nén chặt. Chân cậu bước nhưng cảm giác đang trôi trên mây.
Đôi cao gót vẫn bước, cô gái như đang cảm nhận và hưởng thụ tất cả tinh hoa của trời đất, vị của gió, mùi nắng và chênh vênh mây trời. Chợt, gãy cơn say, cô gái từ từ mở mắt. Đúng như linh cảm, trước mắt cô, một cành nhánh của cây cổ thụ sừng sững vươn ra khỏi thành tường, chắc trước ngực. Những phiến lá khẽ rung như lời chào một nàng công chúa.
Cô gái từ từ quay người, ánh mắt lãng đãng nhè nhẹ đưa theo, rồi bất chợt khựng lại.
Ngay phía dưới chân tường, một chàng trai trẻ, cao và với ánh mắt đầy tin cậy, chàng trai đang giơ tay lên, như một lời đề nghị giúp đỡ.
- Thật nguy hiểm khi đứng trên ấy, với một cô gái.
Hai tia nhìn nhau trong khoảng khắc chạm nhau. Tròng mắt Shin giãn rộng. Tim cậu ngưng vài nhịp rồi đập loạn như cánh chim giữa giông bão. Khó từ nào diễn tả được xúc cảm trong cậu lúc này. Đôi mắt ấy. Đôi mắt lạ.
Đôi mắt xanh màu ngọc bích, tựa như phủ lên một lớp thạch mỏng và trong suốt. Dưới đáy mắt có vài tia xanh nhạt như màu diệp lục, dường như. Hệt như 10 năm trước, đôi mắt gây hiệu ứng hút ánh sáng cực mạnh. Đối mặt, bây giờ Shin mới hiểu thật sự lí do có khoảng cách cộng đồng tạo ra với cô gái. Lí do cô gái mang danh Nữ hoàng. Ấy là vẻ đẹp hoàn mĩ, rạng rỡ như ánh mặt trời, dịu ngọt như ánh trăng rằm, dịu dàng nhưng cũng kiêu sa, thanh thoát. Vẻ đẹp mà người ta chỉ dám ngắm từ bên ngoài lồng kính và không – bao – giờ -muốn -chạm -vào.
Shin như trôi lửng lơ giữa không trung, đáp đất mà vẫn còn chuếnh choáng. Không đoán nổi làm thế nào chiếc váy trắng trèo lên được bức tường 3m. Nhưng Shin chắc, một cô gái sẽ không thể nhảy xuống ở độ cao ấy, với một đôi cao gót. Tay cậu vẫn giơ cao, lịch sự chờ. Song, mọi dự đoán đều sai lầm. Thêm lần nữa, Shin ngỡ ngàng.
Cô gái hoàn toàn không chú ý tới cánh tay và lời mời được giúp đỡ, hoặc có thì cũng quên luôn. Bằng vài động tác rất nhanh và nhẹ, đôi tay cô vịn lấy cành cây vươn ra, nó trùng xuống như lực đàn hồi, và cô gái “rơi”! Thật khó để tin được điều ấy, lực kéo cành cây dường như rất nhẹ, đôi cao gót tiếp đất cũng rất nhẹ, nhẹ đến mức tưởng như một cánh bướm vừa đáp xuống mặt hồ phẳng lặng. Mái tóc bị thốc tung lên, sống động như làn sóng nước. Shin chưa hết ngỡ ngàng thì cô gái đã lập tức di chuyển, những bước chân vẫn nhẹ bẫng, những lớp lá khô dưới mũi giầy khẽ cựa mình. Dường như cô không hề chú ý tới sự có mặt của Shin, đúng hơn là cô thường không bao giờ chú ý đến sự hiện hữu của bất kì kẻ nào khác.
Như có một tiếng vọng xui khiến, Shin quyết định chạy vượt lên chắn trước mặt cô gái. Cô dừng bước, ánh mắt trong suốt ngước nhìn Shin.
- Có lẽ là ngớ ngẩn. Nhưng… chúng ta có thể làm bạn không? Tôi tin là cô không có bạn.
Lời Shin nói phát ra như vỡ vụn và tan vào không khí. Ánh mắt cô gái lơ đãng và đưa đi, gót chân hơi xoay và cô định bước tiếp.
- Khoan đã!
Trong một giây phút không suy ngẫm, Shin đã vươn tay tóm lấy cổ tay cô gái. Cậu bất giác rùng mình. Lớp da rất lạnh, như ướp băng. Chưa kịp để cô gái phản ứng lại…
Rầm!!
Nghe trong khối không khí di chuyển đột ngột, tiếng rít lên qua kẽ răng man rợn và giận dữ. Đầu Shin choáng váng, cậu vừa kịp nhận ra mình bị một bàn tay rắn chắc cùng một lực quá mạnh xô rầm vào tường, tưởng như mặt tường đã chao đảo. Trước mắt Shin, kẻ lạ vẫn gầm gừ đầy phẫn nộ. Đôi mắt hắn nâu sẫm lại, vằn sọc những tia đỏ. Cánh tay hắn đang ghì chặt lấy cổ Shin. Mọi việc nhanh như chớp khiến cậu không thể phản ứng, và giờ thì khí quản cậu đang bị xiết chặt. Bằng sức lực tràn đầy của một gã trai trẻ, Shin cố hết sức chỗng chọi nhưng bất lực. Kẻ lạ mạnh như một con hổ đói. Hắn không ai khác, Zan Katou! Shin không biết cậu đã vừa làm một việc liều lĩnh thế nào – chạm vào Nữ hoàn
Thông Tin
Lượt Xem : 991
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN