--> Đợi anh ở Toronto - game1s.com
Old school Swatch Watches

Đợi anh ở Toronto

"Bản tình ca mùa đông Canada"

Vào những đông lạnh giá, tuyết trắng phủ ngập đường, trên một đất nước xa lạ.

Cô - một cô gái Việt Nam nhỏ bé, gặp anh.

Anh - lãnh đạm, rắn rỏi và rất thu hút. Ở bên anh, cô như lao đầu vào một trò chơi: những khi tưởng anh thích mình anh lại hờ hững, tưởng anh theo đuổi anh lại lặn mất tăm, tưởng anh tỏ tình anh lại muốn làm bạn. Cuối cùng, khi đã trong vòng tay vững chãi của anh, lại một lần nữa vụt mất anh.

“- Vi, tôi rất cần em... - Anh bỏ lửng câu nói, ngừng lại lấy hơi, giọng khàn đi vì xúc động.

Trái tim Vi run rẩy, hồi hộp. Cô hoảng hốt nhận thấy mình đang nín thở. Lẽ nào, đây chính là điều anh muốn nói với cô?

- … rất cần… một người bạn như em… - Anh kết thúc câu nói của mình bằng một tiếng ho khẽ.

Vi thấy hẫng một cái, hệt như cảm giác khi máy bay đang sắp sửa hạ cánh. Có điều, đối với cô đây không phải là một cuộc hạ cánh an toàn. Lòng tự trọng của cô có lẽ đã bị tổn thương đôi chút. Cô thấy tim mình nhói đau, ước gì cô có thể tan biến khỏi nơi này như một làn khói.”

Nhiều người ví “Đợi anh ở Toronto” như một bản nhạc - một bản tình ca. Câu chuyện tình yêu của hai nhân vật chính Vi và Nguyên là một bản nhạc nhiều tiết tấu. Có khúc bối rối, gấp gáp theo tâm trạng của Vi lần đầu biết đến tình yêu; có khúc nhẹ nhàng, vui vẻ khi họ yêu nhau; có khúc trầm lặng như nỗi đau đớn khi tình yêu đi xa. Khúc nào “Đợi anh ở Toronto” cũng đẹp, cũng lãng mạn. Thế nên, có hàng vạn chuyện tình trên thế gian này, nhưng chuyện tình ở Toronto vẫn có thể khiến người đọc say mê dõi theo và hòa chung cảm xúc yêu đương với nhân vật.

“Anh lau những giọt nước mắt trên má cô bằng những ngón tay nhẹ nhàng. Rồi rất khẽ, anh đặt lên môi cô một nụ hôn dịu dàng. Vi nhắm mắt lại, cảm giác tất cả mọi vật dường như đang tan ra cùng với nụ hôn ngọt ngào đó. Bóng của họ quyện vào nhau, hòa vào chiếc bóng đang đổ dài của ngọn tháp truyền hình nổi tiếng trong ánh nắng lấp lánh màu mật ong của mặt trời rực rỡ trên đầu. Từ nay về sau, anh sẽ mãi mãi không rời xa cô nữa…”

Lần đầu tiên viết tiểu thuyết, tác giả Nguyễn Thu Hoài chứng tỏ mình không hề non tay. Từ việc miêu tả cảnh sắc cho đến phát triển nội tâm nhân vật, cô đều làm khá tốt. Văn phong nhẹ nhàng, các mâu thuẫn được thắt, mở uyển chuyển giúp “Đợi anh ở Toronto” có đủ bi kịch, hài kịch. Tác phẩm gửi gắm thông điệp giản dị: Cứ yêu đi, cứ chấp nhận đánh cược với tình yêu, sự thủy chung của mình, bạn sẽ được trả giá xứng đáng…


Về tác giả:

Nguyễn Thu Hoài thuộc thế hệ 7X cuối cùng với những biến động lớn về cả nội tâm lẫn ngoại cảnh. Với ước vọng được kể chuyện, Đợi anh ở Toronto là câu chuyện đầu tiên được kể một cách say mê, hồ hởi lạ kì. Là cựu học sinh chuyên Văn PTTH chuyên Hà Nội- Amsterdam và là một thạc sĩ kinh tế nhưng cô luôn tin rằng: chỉ những chuyện dễ dàng mới có thể giải quyết bằng tiền, chuyện tình cảm mới thật là khó khăn. Là người Hà Nội, hiện đang định cư tại Toronto, cô yêu Hà Nội bằng cả trái tim nhưng Toronto là nơi cô dành cho những cảm xúc lãng mạn nhất cuộc đời mình.

[Tải ảnh'>


Chương 1: Việc làm


Văn phòng ở downtown(1) Toronto của tập đoàn kiểm toán NKT chiếm trọn toàn bộ một tòa nhà hai mươi sáu tầng bề thế trên đường Front Street. Được làm việc ở đây là ước mơ mà Vi ấp ủ suốt bao nhiêu năm qua. Ước mơ ấy của cô cuối cùng cũng đã trở thành hiện thực. Vi vẫn còn cảm thấy lâng lâng như đang trong mơ. Cô không thể ngờ rằng điểm dừng chân của cô trong cuộc hành trình tìm kiếm việc làm lại chính là ở đây, trong tập đoàn kiểm toán đa quốc gia rất nổi tiếng này… Đến bây giờ Vi mới thực sự cảm thấy quyết định chuyển sang học ngành kế toán của cô là một quyết định sáng suốt, vì đó là ngành dễ tìm việc nhất ở đất nước này so với các chuyên ngành kinh tế khác như tài chính hay marketing mà trước đây cô đã định theo học.
(1) Khu trung tâm.
Vi ngước nhìn một lần nữa biểu tượng của công ty với ba chữ NKT màu trắng giản dị, trước khi bước xuống đường, hòa vào dòng người đang tấp nập trên hè phố trong giờ tan tầm. Cô vừa nhận được quyết định tuyển dụng của công ty, trước hết với vị trí summer student(2). Đây hoàn toàn là một khởi đầu đầy hứa hẹn, bởi nếu quá trình làm việc được đánh giá tốt, cô sẽ có nhiều cơ hội có được một công việc toàn thời gian ổn định. Cô sẽ chính thức bắt đầu làm việc ở đây trong tháng năm này.
(2) Các công ty tuyển sinh viên đủ tiêu chuẩn vào các vị trí làm việc ngắn hạn trong mùa hè, nếu làm tốt có thể được tuyển vào làm dài hạn sau khi tốt nghiệp.
Chỉ mới một tháng trước đây thôi, Vi vẫn còn mờ mịt về tương lai của mình. Hơn ai hết, cô nhất định phải tìm được một công việc để có thể tồn tại ở đây sau khi tốt nghiệp. Đó chính là yếu tố quyết định đến tương lai của cô và của cả gia đình cô nữa. Chính vì thế, hàng tháng trời nay Vi đã âm thầm chuẩn bị hồ sơ, học hỏi kinh nghiệm trả lời phỏng vấn, tích cực tham gia các công tác ngoại khóa, các buổi hội thảo… để có thể sẵn sàng cho cuộc chạy đua tìm kiếm việc làm. Cô đã cày nát các website tìm kiếm việc làm. Nhưng thật không may cho cô, thời điểm nền kinh tế thế giới đang trong giai đoạn khủng hoảng. Các công ty liên tục cắt giảm người. Hiếm hoi lắm mới có một vài vị trí mà cô nghĩ là phù hợp với chuyên ngành học của mình thì lại đòi hỏi các ứng viên phải có kinh nghiệm. Trong hoàn cảnh ấy, sinh viên mới và sắp ra trường kiếm được việc làm hẳn đã là một kỳ tích, huống hồ cô lại là một du học sinh từ nơi khác đến, ngôn ngữ, văn hóa, mối quan hệ… đều hạn chế và không phải là thế mạnh. Cô chỉ có thể trông chờ duy nhất vào điểm số, khả năng làm việc và sự may mắn mà thôi.
Giữa lúc Vi gần như mất hết hy vọng nhận được hồi đáp tích cực cho các hồ sơ mà cô đã gửi đi, thì một cơ hội bỗng mở ra cho cô. Hôm đó, khóa của cô nhận được thông báo: tập đoàn NKT sẽ có một buổi career boot camp(3) ở trường cô nhằm giới thiệu về tập đoàn và tìm kiếm những ứng viên xuất sắc cho các vị trí summer student làm việc ở Toronto. Vi không thể để lỡ một cơ hội hiếm hoi như thế. Cả đêm hôm trước cô đã ngồi rà soát lại toàn bộ hồ sơ, kiểm tra chi tiết từng thông tin, từng từ, từng chữ trong đơn xin việc, để đảm bảo bộ hồ sơ của cô được chuẩn bị một cách hoàn hảo nhất. Sáng hôm boot camp, Vi đến thật sớm để kiếm chỗ ngồi ngay hàng đầu tiên, gần với các diễn giả. Hôm nay, sau phần giới thiệu về tập đoàn, còn có hai nhân viên của NKT đến chia sẻ với các bạn sinh viên những kinh nghiệm cá nhân của họ trong quá trình được tuyển dụng và làm việc ở NKT. Vi phát hiện ra một trong hai nhân viên đang thuyết trình là người Việt, hay ít nhất cũng là người gốc Việt, căn cứ vào bảng tên đang cài trên ngực áo của người đó. Cô quyết định sẽ thử một nước cờ táo bạo.
(3) Là một chương trình giới thiệu cơ hội việc làm và hướng dẫn sinh viên chuẩn bị các điều kiện cần thiết để tìm việc, thường được các công ty lớn tổ chức hàng năm ở một số trường địa học nhằm tìm kiếm các sinh viên xuất sắc cho công ty của họ.
Số cô đúng là có quý nhân phù trợ. Vi nhanh chóng tiếp cận được chàng kiểm toán viên đó trong giờ nghỉ giải lao. Chọn đúng lúc đám sinh viên bắt đầu tản ra, và Nam (tên của chàng kiểm toán viên) đang ngồi một mình trước đống giấy tờ, chăm chú nhìn vào màn hình máy tính xách tay, Vi bèn tiến lại gần, cất lời chào bằng tiếng Việt:
- Xin lỗi, em có thể hỏi anh một chút được không ạ?
Nam ngỡ ngàng ngẩn lên. Khi nhìn thấy một cô gái có ngoại hình thuần chất Việt, mái tóc đen ngang vai, khuôn mặt nhỏ nhắn và đôi mắt to với hàng mi dài rợp bóng thì anh bèn nở một nụ cười tươi rói:
- Chào em, tất nhiên là được chứ. Anh có thể giúp gì cho em?
Vi thở phào nhẹ nhõm. Đúng như cô dự đoán, anh là người Việt Nam 100%, với chất giọng Hà Nội rất chuẩn. Cô mừng rỡ mỉm cười:
- Em có thể phiền anh xem giúp CV(4) được không ạ?
- Được chứ - Anh vui vẻ nhận lời - Em có mang theo không?
- Đây ạ.
(4) Sơ yếu lý lịch
Mừng như bắt được vàng, cô vội đưa cho Nam chiếc phong bì đựng CV và thư xin việc. Anh lướt nhanh qua tập hồ sơ, rồi ngẩng lên nhìn cô:
- Có một vài chỗ cần sửa lại và viết thêm. Email cho anh CV và cover letter(5) của em, anh sẽ góp ý chi tiết. Bây giờ chắc không đủ thời gian, sắp hết giờ nghỉ giải lao rồi.
(5) Thư xin việc.
Anh vừa nói vừa liếc đồng hồ đeo tay, sau đó mở ví, rút ra một tấm danh thiếp, rồi anh nhặt cây bút trên bàn lên hí hoáy viết thêm vào đó mấy chữ số trước khi đưa cho cô:
- Trong này có địa chỉ email và số điện thoại liên lạc của anh. Nếu cần hỏi gì thêm, em cứ gọi.
Vi nhận tấm danh thiếp từ tay anh, cẩn thận cất vào góc trong cùng của chiếc ví như cất bảo bối, miệng líu ríu cảm ơn. Cô đã định quay lưng bước đi thì bỗng giật mình nghe thấy tiếng anh nói:
- Tốt nhất là gửi ngay trong tuần này anh mới có thời gian xem cho Vi, tuần sau anh đi công tác rồi.
- Vâng ạ, em sẽ gửi ngay chiều nay. Em cảm ơn anh!
Vi bỗng nhiên bối rối. Chỉ liếc qua CV của cô có mấy giây mà anh đã nhớ tên cô. Đúng là con mắt kiểm toán viên có khác!.
- Không có gì - Anh mỉm cười đáp lại nụ cười ngượng nghịu của cô.
Vi vội quay người bước nhanh vào đám đông sinh viên đang đổ về hội trường sau giờ nghỉ giải lao, thầm cảm ơn thần may mắn đã mở ra cho cô một cơ hội để tới gần hơn với công việc mà cô hằng mơ ước.
Buổi chiều hôm đó, sau khi về đến nhà, Vi lập tức gửi ngay CV và cover letter đến địa chỉ email của Nam. Suốt từ lúc đó cho đến hơn bảy giờ tối, Vi dính chặt luôn vào chiếc máy tính, chốc chốc lại mở email ra kiểm tra xem đã có hồi âm của anh chưa, nhưng vẫn không thấy. Sốt ruột vì chờ đợi, lại thêm lo lắng rằng cô đã sơ suất gõ nhầm địa chỉ email, hay internet có vấn đề gì mà email của cô không tới được tay anh, nên cuối cùng cô đành đánh liều rút tấm danh thiếp ra, quyết định bấm số điện thoại trong đó gọi cho anh. Đầu dây bên kia bắt máy và ngay lập tức Nam nhận ra giọng cô.
- Anh nhận được email của em rồi, nhưng giờ mới xong việc. Đợi lát nữa về đến nhà anh sẽ xem cho em ngay - Giọng anh đầy vẻ áy náy.
Vi cũng vội vàng xin lỗi đã làm phiền anh, chỉ vì cô muốn xác nhận xem thư đã đến đúng địa chỉ chưa nên mới phải gọi cho anh vào giờ này. Nhưng anh trấn an cô:
- Phiền gì đâu, anh quen rồi. Nếu em muốn làm kiểm toán thì phải chuẩn bị tinh thần dần đi là vừa. Sau này còn có những lúc làm đến một, hai giờ sáng nữa đấy.
Rồi anh hỏi cô đã nghĩ kỹ chưa, sức khỏe và tinh thần có tốt không mà lại muốn tìm một công việc vừa vất vả vừa khắc nghiệt như vậy.
- Em chỉ cần tìm được việc là may rồi ạ. Sinh viên mới ra trường, lại là du học sinh như em thì làm gì có sự lựa chọn - Cô cười đáp.
Vậy là câu chuyện chuyển sang đề tài thông tin cá nhân giữa hai bên. Vi được biết hoàn cảnh của anh trước đây cũng hoàn toàn giống như cô, là một du học sinh sang đây học đại học, rồi sau đó anh may mắn được nhận vào làm việc ở tập đoàn kiểm toán này. Nhân tiện không khí có phần cởi mở, thoải mái, Vi bèn nhờ anh chỉ giúp thêm những kinh nghiệm và kiến thức cần phải chuẩn bị để có thể lọt vào mắt xanh của nhà tuyển dụng. Hẳn nhiên tình đồng hương là một lợi thế đối với Vi, cô được anh hứa sẽ tận tình giúp đỡ.
Ngay tối hôm đó, anh đã email lại cho Vi bản CV và cover letter của cô với những điểm cụ thể mà anh thấy cô cần phải sửa đổi hay bổ sung. Anh cũng gọi điện chỉ bảo cô cặn kẽ từng đường đi, nước bước, cách trả lời phỏng vấn như thế nào, những vấn đề nào nên tránh, những vấn đề nào cần nhấn mạnh… Không những thế, anh còn gửi cho cô một lô tài liệu tham khảo về tập đoàn và công việc tương lai để cô tiện nghiên cứu trước. Anh cũng cho cô biết những người nào có khả năng sẽ là người phỏng vấn của mỗi vòng, đồng thời cung cấp cho cô các thông tin (cả chính thống lẫn truyền miệng) về lý lịch việc làm, thói quen, tính cách, sở thích cá nhân của từng người, yêu cầu cô phải nghiên cứu cho kỹ để chuẩn bị sẵn cách nói chuyện cũng như một số câu hỏi “phỏng vấn lại người đang phỏng vấn mình”, nhằm gây ấn tượng tốt đối với họ. “Điều này là đặc biệt quan trọng - Anh nhấn mạnh - Em có biết ấn tượng về một người nằm trong mười giây giao tiếp ban đầu không? Ấn tượng đó sẽ chi phối hành vi và thái độ của họ đối với em. Vì vậy, phải cố gắng hết sức để khiến họ thấy rằng em đã tìm hiểu rất nghiêm túc về công ty và công việc mà em đang muốn xin vào, cũng phải chứng tỏ cho họ thấy kết quả của việc tìm hiểu đó là em có thể chỉ ra được một vài vấn đề mấu chốt trong công việc, những tồn đọng cần phải cải tiến hay đề xuất được những giải pháp tốt hơn”.
Vũ trang đầy đủ như vậy, cộng với một bảng điểm đẹp, lại thêm kinh nghiệm làm việc nhóm từ các hoạt động ngoại khóa, cuối cùng cô cũng chứng tỏ được tiềm năng của mình và lọt qua được vòng phỏng vấn đầu tiên. Ngay khi biết kết quả, cô không nén được vui mừng, vội gọi điện báo cho Nam biết. Anh cười ha hả trong điện thoại, chúc mừng cô nhưng cũng không quên nhắc cho cô nhớ về hai vòng phỏng vấn sắp tới, “đó mới là những cửa ải khó vượt qua”.
Vòng phỏng vấn thứ hai cũng diễn ra tương đối suôn sẻ. Cô đã “phỏng vấn ngược” rất đúng lúc vị giám khảo của mình và nhận được những cái gật gù tán thưởng kèm theo cả nụ cười mỉm hài lòng. Trực giác mách bảo rằng cô đã hoàn thành tương đối tốt vòng phỏng vấn này. Mặc dù vậy, cô vẫn thấp thỏm mất ngủ suốt một tuần chờ đợi kết quả. Mãi đến khi nhận được thông báo tiếp tục vào vòng phỏng vấn sau, cô mới có thể thở phào nhẹ nhõm. Lần này thì Nam chủ động gọi cho cô để chúc mừng việc cô đã lọt qua cửa ải thứ hai. “Chỉ còn một bước nữa thôi là em sẽ trở thành đồng nghiệp của anh. Bây giờ nghĩ lại vẫn còn kịp - Anh cười trêu cô - Còn nếu mà vẫn muốn đưa lưng cho tư bản bóc lột thì cố gắng lên nhé”. “Bóc lột cũng được, em tự nguyện mà” - Cô cũng cười đáp lại.
Tuy tỏ ra là một người thích đùa, nhưng trong công việc Nam hết sức nghiêm túc. Trước vòng phỏng vấn cuối cùng, anh còn gọi điện cho Vi dặn dò thêm lần cuối, thậm chí còn tư vấn cho cô cả về cách ăn mặc sao cho vừa lịch sự, vừa gây ấn tượng. Không biết cô sẽ gây được ấn tượng với người phỏng vấn mình như thế nào, nhưng anh thì chắc chắn đã gây cho cô một ấn tượng khó quên bằng màn tư vấn rất đúng kiểu “chuyên gia thời trang” này. May cho Vi, vị partner(6) phỏng vấn cô hôm đó chính là một trong số những người mà cô đã “nghiên cứu” từ trước. Ông đã từng có nhiều năm làm kiểm toán ở một số nước đang phát triển, trong đó có Việt Nam. Theo hướng dẫn và kinh nghiệm của Nam, cô biết rằng lọt được đến vòng này, khả năng và kiến thức chuyên môn không phải là điểm mấu chốt nữa (vì đã được thẩm định ở hai vòng trước), mà điều quan trọng là làm sao gây được ấn tượng tốt cũng như thiện cảm đối với vị giám khảo cao cấp kia. Cố gắng thể hiện một thái độ tự tin nhất, cô khéo léo lái câu chuyện sang những cải tiến về hệ thống làm việc mà ông đã thiết lập được trong những ngày đầu sang các nước Đông Nam Á. Câu chuyện về nền kinh tế Việt Nam: quá trình phát triển và những hệ lụy của nó, cũng như cơ hội cho ngành kiểm toán trong bối cảnh này đã nhanh chóng trở thành chủ đề khiến cả hai thích thú. Ba mươi phút phỏng vấn trôi qua trong nháy mắt. Trước khi bắt tay chào tạm biệt cô, vị partner đó đã tỏ ý khen ngợi sự chuẩn bị chu đáo của cô, và Vi đã coi đó như một dấu hiệu tốt lành.
(6) Cấp bậc cao nhất trong các công ty.
Cuối cùng những nỗ lực của cả cô và Nam cũng được đền đáp. Giờ phút mong đợi của cô bất ngờ đến dưới dạng một email thông báo với nội dung chúc mừng cô đã vượt qua vòng phỏng vấn thứ ba, chính thức trở thành summer student của tập đoàn NKT. Ngày nhận được kết quả, cô mừng đến rơi nước mắt. Cô gọi điện ngay cho Nam để cảm ơn. Anh đã nồng nhiệt chúc mừng cô qua điện thoại, nồng nhiệt tới mức như thể chính anh chứ không phải cô đã vượt qua những vòng phỏng vấn khổ ải một cách kỳ diệu. Nhưng anh vui mừng cũng đúng thôi, vì nếu nhìn nhận một cách công bằng, chiến thắng của cô có đến một nửa là công sức của anh. Mặc dù không có mặt ở Toronto để ăn mừng cùng cô vì anh đang ở Mỹ trong một chuyến công tác kéo dài hai tháng, nhưng anh bảo khi nào về lại Canada, cô sẽ phải khao anh một chầu thật hoành tráng. “Em nhớ nhé, khi nào về anh sẽ đến đòi nợ” - Anh nói qua điện thoại. “Vâng, so với việc em được trở thành đồng nghiệp của anh, khao chỉ là chuyện nhỏ. Em vẫn còn tưởng em đang nằm mơ đây” - Cô sung sướng hứa hẹn như thể chính cô mới là người được anh khao vậy.
Không thể tin là may mắn đã mỉm cười với cô. Mối lo lắng đã từng khiến cho cô mất ăn mất ngủ cuối cùng đã được giải quyết ổn thỏa. Vậy là trước mắt, cô chỉ cần chuẩn bị cho lễ tốt nghiệp nữa mà thôi.
Ba chữ “lễ tốt nghiệp”, đối với Vi, vừa là một dấu chấm hết cho quãng thời gian bốn năm đại học dài đằng đẵng, vừa là sự khởi đầu của một giai đoạn mới trong cuộc đơi. Vi như có thể nhìn thấy con đường tương lai thênh thang đang rộng mở trước mắt cô… Bất chợt, hình ảnh Quân hiện ra trong đầu Vi với một dấu chấm hỏi to tướng: Quân, anh sẽ chiếm giữ vị trí như thế nào trong cái tương lai mà cô đang xây đắp?
Vi khẽ lắc đầu. Tâm trạng tươi vui lúc trước đã bay biến đi đâu mất không để lại một chút dấu vết nào. Thay vào đó là cảm giác nặng nề và u ám. Bài toán khó đó Vi đã không thể trả lời suốt hai năm nay. Cô đã cố tình trốn tránh, cố tình lần lữa cho đến tận bây giờ, cho đến khi không thể trì hoàn hơn được nữa… Vi hít một hơi dài, chợt nhận ra bước chân vô thức đã đưa cô đến trước Harbour Front. Cô chậm chạp ngồi xuống một chiếc ghế đá ven hồ.
Hoàng hôn đã buông xuống từ lúc nào. Ráng chiều phủ lên mặt hồ một màn sương mờ huyền ảo. Vi ngồi im lìm trên chiếc ghế đá nhìn ra mặt hồ lộng gió. Một nghệ sĩ đường phố đang kéo một khúc nhạc buồn. Tiếng vĩ cầm réo rắt bỗng chạm vào nỗi nhớ… Hai năm trôi qua như một cái chớp mắt. Quá khứ chợt hiện về trong cô, rõ ràng như thể cô đang xem một cuốn phim quay chậm… Cũng chính tại nơi đây, Quân đã nắm chặt tay tiếp thêm cho cô sức mạnh, cũng chính tại nơi đây anh đã lắng nghe cô, đã động viên, an ủi cô trước nỗi đau quá sức mà lúc đó cô đang phải gánh chịu… Nhưng trong cuốn phim ký ức này, màu trắng lạnh lẽo của tuyết hoàn toàn lấn át các màu sắc khác. Đó là màu của mùa đông, của một mùa đông hai năm về trước…



Chương 2: Chiếc ví


Mùa đông năm ấy thật lạnh và ảm đạm… Mới đầu tháng mười một mà sao tuyết đã rơi nhiều đến thế!
Quán phở X sắp đến giờ đóng cửa. Trên chiếc tivi treo ở góc tường, anh chàng phát thanh viên bản tin thời tiết đang thông báo nhiệt độ ngoài trời hiện tại là âm mười độ C, wind chill(1) làm cho cái rét cắt da xuống thêm mười độ nữa. Đối với một người đến từ đất nước nhiệt đới gió mùa như Vi, chịu đựng những mùa đông dài lê thê ở đây cũng gần giống như một cực hình. Đây mới là mùa đông thứ hai của Vi kể từ ngày cô đặt chân xuống sân bay quốc tế Pearson, bắt đầu cuộc đời sinh viên ở York University. Vi thuê một phòng nhỏ trong ngôi nhà xinh xắn của một cặp vợ chồng già gốc Pháp. Chỗ đó chỉ cách campus(2) của cô vài bước chân, nhưng lại khá xa China Town(3), nơi cô làm waitress(4) cho một quán ăn Việt Nam vào các buổi tối cuối tuần.
(1) Là hiện tượng khi trời gió, làm bay hơi ẩm trên da khiến người ta có cảm giác lạnh hơn.
(2) Khuôn viên hoặc chi nhánh của trường đại học.
(3) Phố Tàu, nơi ở tập trung của người Trung Quốc ở nước ngoài.
(4) Nữ nhân viên chạy bàn trong quán ăn, quán cà phê…
Tivi đã chuyển sang bản tin lúc mười giờ. Người khách cuối cùng đã rời quán. Cô gái người Quảng Đông bắt đầu quét dọn sàn nhà. Vi lau sạch dãy bàn ăn và xếp gọn lại những chiếc ghế, hoàn tất một ngày làm việc cật lực. Cuối cùng thì cũng đã đến lúc được về với căn phòng ấm cúng của mình, Vi nhủ thầm. Cô nhanh chóng rửa tay, chào bà chủ quán và những người phục vụ khác rồi với lấy chiếc áo măng tô, khăn và mũ trên cây treo quần áo ngay cạnh chậu hoa cảnh gần lối cửa ra vào. Mặc áo, đội mũ, quấn chiếc khăn len lên đến tận miệng, lại thêm đôi găng tay to xù, trông Vi giống như một người Eskimo chính hiệu. Khi Vi cúi xuống thắt lại dây giày, cô bỗng phát hiện ra một chiếc ví nam rơi khuất đằng sau chậu cây cảnh. Vi nhặt chiếc ví lên, định mang vào nhờ bà chủ quán giữ hộ, phòng khi chủ nhân của nó đến quán tìm lại. Nhưng một chút lười biếng khiến cô chặc lưỡi. Bỏ tọt chiếc ví vào túi áo, Vi tự nhủ, để đến mai chắc cũng chẳng chết ai. Vả lại quán sắp đóng cửa, nếu anh chàng hậu đậu nào đó kịp phát hiện ra mất ví thì đã phải quay lại quán tìm từ lâu rồi chứ. Cô cũng chẳng muốn bị lỡ chuyến xe buýt sắp đến, để rồi lại phải đứng chờ chuyến khác trong cái lạnh tê tái dưới trời mưa tuyết. Bằng một động tác dứt khoát, Vi đẩy tấm cửa kính bước ra ngoài. Một làn gió lạnh buốt thổi vào mặt cô, những bông tuyết nhẹ và mềm xoay tròn vài vòng trong không trung trước khi đậu xuống chiếc mũ len trên đầu cô, chui cả vào cổ cô lành lạnh. “Thế mà người Canada vẫn bảo ở Toronto không có mùa đông thực sự cơ đấy”, cô hậm hực nghĩ thầm.
Vi vừa kịp bắt được chiếc xe buýt đang trờ tới. thở phào nhẹ nhõm, cô ngồi xuống băng ghế sau, tựa đầu vào cửa kính, ngắm những quầy hàng sáng choang ánh đèn dọc hai bên đường Spadina. Tuyết lất phất bay, bắt đầu phủ một tấm thảm trắng mỏng tang lên những lá rau, vỏ hoa quả và rác bẩn nằm lác rác trên vỉa hè - dấu vết đặc trưng của các chợ Tàu. Chợt nhớ đến chiếc ví vẫn đang nằm trong túi áo khoác, Vi thò tay vào túi, lấy ra chiếc ví bằng da màu đen, hiệu Hugo Boss. “Ái chà, dân sành điệu đây, chắc là của một ông Tây già đãng trí” - Vi nghĩ thầm và tò mò mở chiếc ví ra. Có một tờ mười đô, một tờ hai mươi đô nằm ngay ngắn ở ngăn chính giữa. Một đồng xu một đô la, hai tấm thẻ tín dụng, thẻ SIN(5), thẻ sinh viên, thẻ thư viện, bằng lái xe, business card… chứa đầy các ngăn nhỏ khiến cho chiếc ví trở nên căng phồng. Vi rút tấm thẻ sinh viên ra soi dưới ánh đèn, dòng tên là thứ đầu tiên đập vào mắt cô: Nguyễn Hoàng Nguyên, University of Toronto. “Ồ, thì ra là người Việt”. Tự nhiên Vi thấy hồi hộp như một tên móc túi đang rình mò ví tiền của một người giàu có. Liếc mắt sang bên cạnh thấy bà khách duy nhất (ngoài cô) ngồi ở dãy ghế bên kia đang ngủ gật, cái miệng rộng hơi há ra, chiếc túi nhỏ đặt trên bụng bà khẽ phập phồng theo nhịp thở, Vi bèn yên tâm rút tấm bằng lái xe ở ngăn ngoài cùng của chiếc ví ra xem. Trên tấm thẻ này, ngoài tên họ còn có ngày tháng năm sinh và địa chỉ của người được cấp. Nguyễn Hoàng Nguyên, ngày sinh: 20/01/1980. “Lớn tuổi như vậy chắc là graduate student(6)”. Ở dòng địa chỉ Vi thấy ghi: 465 College Street… Vậy là anh chàng đãng trí này ở ngay gần đây thôi. “Mình có nên đến trả chiếc ví bây giờ không nhỉ?” - Vi tự hỏi rồi liếc nhìn đồng hồ đeo tay, đã mười giờ ba mươi tối. College Street nằm cùng trên tuyến đường về nhà của cô, kể ra thì cũng tiện đường. Nhưng cô cảm thấy do dự, nửa muốn đem trả chiếc ví, nửa lại ngại phải gõ cửa nhà người lạ vào lúc đêm hôm khuya khoắt thế này, còn cả quãng đường dài về nhà nữa chứ.
(5) Social insurance number: thẻ bảo hiểm xã hội của Canada.
(6) Sinh viên sau đại học.
“Mai mình phải đi học, có lẽ đem trả luôn bây giờ là tiện nhất” - Cô nhủ thầm.
Vi không hề biết rằng trong lúc mải phân vân, cô cứ bồn chồn đứng lên rồi ngồi xuống mấy lần liền, khiến cho bà khách vừa tỉnh ngủ, đang chăm chú quan sát cô phải cất tiếng hỏi:
- Did you miss your stop? Where do you want to get off?(7)
(7) Tạm dịch: Cô bị nhỡ bến cần xuống rồi à? Cô muốn xuống bến nào thế?
Chiếc xe buýt nháy đèn, lượn một vòng quanh tòa nhà CIBC rồi rẽ sang đường College. Vi giật mình, lúng túng bát giác ngón tay cô tự nhiên nhấn vào nút stop request(8). Cô vội ấp úng trả lời bà khách rằng bến cô muốn xuống đây rồi và không quên cảm ơn bà đã quan tâm. Chiếc xe buýt giảm tốc độ và dừng lại ở trạm chờ xe buýt bên đường. Vi vội vàng đẩy cửa bước xuống, vừa rảo bước trên con phố vắng teo, cô vừa tự lẩm bẩm: “Mình đúng là điên thật rồi, không biết mình nghĩ gì mà lại xuống xe vào lúc này cơ chứ”.
(8) Nút chuông bấm yêu cầu dừng xe (thường có ở các phương tiện giao thông công cộng).
Tuyết rơi mỗi lúc một dày hơn. Vi kéo cao chiếc khăn len che miệng, rồi thọc sâu đôi tay đeo găng vào túi áo khoác, cô bước thật nhanh qua các cửa hiệu rực rỡ ánh đèn, thỉnh thoảng vượt qua một vài người đi làm về khuya đang cuốc bộ tới ga tàu điện ngầm. Cô không bao giờ có thể ngờ rằng, con đường đầy tuyết lạnh với những cơn gió cắt da mà cô đang đi cũng chính là con đường sẽ dẫn cô đến với một người mà trong cuộc đời này cô mãi mãi không thể nào quên… Căn hộ của Nguyên nằm trên tầng hai mươi của tòa cao ốc. Đây là căn hộ một phòng ngủ hiện đại, thuộc khu condo(9) cao cấp nằm ngay trên đường College, sát cạnh khu campus của U of T(10) và cũng không xa China Town là mấy. Phòng khách ấm cúng với hai mặt tường sơn màu kem được trang trí bởi những bức tranh sơn dầu vẽ phong cảnh bốn mùa, nổi bật trong các khung gỗ đen bóng. Một vách kính lớn thay cho tường mở ra một ban công nhỏ, mà từ hướng đó người ta có thể nhìn thấy CN Tower(11) lấp lánh phía xa xa. Trên chiếc sofa êm ái kẻ nền nã, Nguyên đang nằm rất thoải mái, đọc một cuốn sách dày dưới ánh sáng dịu dàng tỏa ra từ một chụp đèn kiểu hiện đại, lơ lửng ngay trên chiếc bàn kính đặt trước mặt anh. Tấm thảm lớn, dày dặn trải trên mặt sàn lót gỗ tạo cho căn phòng một vẻ ấm áp thật dễ chịu. Đúng lúc Nguyên cảm thấy bị không khí tĩnh lặng và ấm áp làm cho buồn ngủ, thì bỗng tiếng chuông điện thoại intercom vang lên réo rắt. Nguyên đặt cuốn sách xuống, với tay lấy chiếc điện thoại trên mặt bàn kính, tự hỏi ai có thể có nhã ý viếng thăm anh vào giờ này thế nhỉ?
(9) Chung cư cao cấp.
(10) Viết tắt của trường địa học tổng hợp Toronto.
(11) Tháp truyền hình nổi tiếng ở Toronto (đã từng) là tháp truyền hình cao nhất thế giới.
- Hello!
- Xin lỗi, em có thể nói chuyện với anh Nguyên được không ạ? - Giọng nói nhẹ nhàng của một cô gái trẻ vang lên ở đầu dây bên kia.
- Vâng, tôi đang nghe đây… - Nguyên trả lời, thoáng chút ngạc nhiên.
- Em là Vi, làm ở quán phở X. Có phải anh bị mất ví không?... Em nhặt được một chiếc ví nam, giở ra thấy có địa chỉ của anh, nên tiện đường em mang tới trả anh.
Ví à? Nguyên vội liếc nhìn trên mặt bàn làm việc nơi anh thường vứt máy tính, ví, chìa khóa mỗi khi về đến nhà. Quả thật không có ví. Anh bèn cảm ơn cô gái và bảo cô đợi anh ở dưới sảnh, anh sẽ xuống ngay bây giờ.
Vi đứng ngắm nghía xung quanh trong lúc chờ đợi. Sảnh chờ của tòa nhà tương đối rộng. Một bộ sofa bọc da màu be sáng nhã nhặn được đặt ngay ở khu vực trung tâm, đối diện với thang máy. Chiếc đèn chùm pha lê lóng lánh rọi ánh sáng vàng rực rỡ lên mặt sàn lát đá bóng như gương soi. Trong lúc Vi đang tò mò ngắm bức tranh khổ lớn được treo trên mặt tường phía trên ghế sofa thì bỗng nghe tiếng “ding”. Cánh cửa thang máy mở ra trước mắt Vi. Cô có thể ngay lập tức nhận ra khuôn mặt điển trai của vị khách khá ấn tượng mà cô đã phục vụ lúc chiều nay. Khi đó cô còn lầm tưởng là người Hàn Quốc hay Nhật Bản, vị khách đã hào phóng để lại cho cô năm đồng tiền tip(12). “Trông trẻ hơn tuổi”, cô thầm nghĩ. Bộ đồ thể thao sẫm màu anh đang mặc hoàn toàn tôn vóc dáng cân đối của anh, khiến cho anh có một vẻ gọn gàng, khỏe mạnh nhưng không kém phần lịch lãm. Anh khẽ gật đầu chào, không có biểu hiện gì là đã nhận ra cô. Vi vội kéo chiếc khăn len đang bịt kín đến tận miệng xuống một chút, để lộ ra khuôn mặt ửng hồng vì lạnh.
(12) Món tiền nhỏ thể hiện sự cảm ơn của khách hàng đối với người đã phục vụ mình, rất phổ biến ở Bắc Mỹ.
- Ồ, hóa ra là anh - Cô vui vẻ kêu lên, thò tay vào túi áo khoác lấy ra chiếc ví đưa trả lại cho chủ nhân của nó - Anh xem đây có đúng là ví của anh không?
Thấy anh cầm chiếc ví một cách thận trọng, mắt nhìn chằm chằm vào nó như muốn kiểm tra xem có đúng là ví của mình không, cô bất giác bật ra một tiếng cười nho nhỏ:
- Không phải của anh à?
Anh khẽ ngẩng đầu lên, xác nhận một cách ngắn gọn:
- Đúng là của tôi. Cảm ơn!
- Cô có muốn uống một chút cà phê cho ấm không? - Anh nói thêm sau mấy giây ngập ngừng.
Vi nhận thấy anh khẽ liếc đồng hồ tay khi nói với cô câu đó. Cô ý tứ lắc đầu, viện lý do đã khuya và nếu cô để lỡ chuyến xe buýt chạy hướng North York về nhà cô vào giờ này thì cô sẽ phải chờ ít nhất ba mươi phút nữa mới có chuyến khác. Anh chỉ khẽ gật đầu, nói một cách lịch sự thay cho câu chào :
- Take care(13)
- Bye! - Cô vừa vẫy tay với anh, vừa quay lưng bước đi.
(13) Đây là một cách chào tạm biệt, với nghĩa hãy bảo trọng.
Nhưng chỉ mới đi được hai bước, cô bỗng nghe thấy tiếng anh gọi sau lưng:
- Này cô!
Vi quay lại. Cô thấy anh đang mở ví. Cô giật mình băn khoăn không biết có phải lúc ở trên xe buýt cô đã làm rơi mất gì trong ví của anh chăng? Nhưng cô chưa kịp hỏi thì anh đã rút hai tờ tiền trong ví, chìa ra trước mặt cô:
- Cảm ơn cô nhiều!
Vi không kịp phản ứng. Cô cứ đứng đờ người ra đó mất mấy giây, hoàn toàn chưa chuẩn bị để đối mặt với tình huống này. Máu nóng đã bắt đầu bốc lên mặt cô. Vi mở miệng, định nói một câu gì đó thật chua cay, nhưng không hiểu sao, cuối cùng cô lại chỉ cười nhạt, giơ tay ra cầm lấy hai tờ tiền rồi nói:
- Cám ơn! Anh tip cũng khá đấy nhỉ!
Anh ta khẽ nhướng lông mày, có vẻ hơi bất ngờ trước phản ứng của cô, nhưng khuôn mặt vẫn không có thêm một chút biểu cảm nào. Vi cũng lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt anh ta bằng đôi mắt mang hình viên đạn, trước khi quay lưng bỏ đi. Bây giờ cô mới nhận thấy anh ta có đôi mắt màu nâu sẫm thật đẹp, to và sâu thăm thẳm.



Chương 3: Tai nạn


Vi đẩy mạnh cánh cửa kính bước ra ngoài, cảm giác nóng bừng ở mặt vẫn chưa hề dịu lại. “Loại trọc phú - Cô bực bội nghĩ thầm - Mình ngu thật, sao không ném mấy đồng tiền này vào mặt hắn”. Không, tốt hơn hết là cô nên dán chúng vào giữa trán hắn mới đúng kiểu. Cứ tưởng quăng mấy đồng tiền ra là mua được cả thiên hạ à? “Đúng là loại óc ngắn, hợm hĩnh, thô bỉ” - Vi rủa thầm trong bụng, không tiếc lời gắn cho anh ta những “mỹ từ bóng bẩy” một cách hào phóng. Cô chỉ tiếc nhất thời bị vẻ mặt khôi ngô của anh ta làm cho lóa mắt nên đã không tặng thêm cho anh chàng trọc phú đó một cái tát nảy lửa, “xứng tầm” với hành động khiếm nhã không thể tha thứ này. Ngay đến cả nụ cười cũng còn bủn xỉn. Mà thôi, hơi đâu mà bận tâm đến loại người đó, không có anh ta thì cô cũng đã có khối thứ phải bận tâm đến rồi… Hay anh ta nghĩ cô đem trả ví là để mong nhận được tiền “hậu tạ”? Cô bỗng nhiên giật mình. Ai chứ loại hợm tiền như anh ta thì dám lắm. Nhưng nếu thật thế thì quả là đáng tiếc. Lòng tự trọng của cô dù có đem bán rẻ cũng phải đáng giá hơn mấy đồng bạc lẻ này chứ. Vi dậm chân xuống đất, tiếc hùi hụi. Biết thế cô đã đòi thêm để hành anh ta cho bõ ghét. “A, mình điên thật rồi” - Cô lắc mạnh đầu như muốn xua đuổi những ý nghĩ về vụ “trả thù” tưởng tượng…
Cũng chẳng cần phải bực mình đến vậy - Cô tự nhủ sau khi đã bình tĩnh lại, công bằng mà nói thì đúng là cô tự mình chuốc lấy phiền phức: đêm hôm khuya khoắt mang trả đồ cho một người lạ mặt, anh ta có thể nghĩ cô làm thế vì mong nhận chút tiền cảm ơn lắm chứ, chỉ có điều với mấy đồng tiền mà anh ta đưa cho cô thì chẳng bõ. Cô chặc lưỡi: “Coi như xui xẻo gặp phải một anh chàng vừa keo kiệt lại vừa thô lỗ”. Nhưng cũng không thể mong đợi gì hơn ở loại người đó. Cô bực bội cắn vào môi mình một cái. Mà anh ta nghĩ gì về cô thì có gì là quan trọng? Cô đâu có rỗi hơi băn khoăn về một người lạ mặt mới gặp lần đầu và sẽ chẳng bao giờ gặp lại nữa. Vừa đi vừa lẩm bẩm, cho đến khi vấp phải một cái cột đèn đường, cô mới chợt nhận ra mình đã đi quá bến xe buýt một đoạn mất rồi. Vi nhăn nhó, tự lấy tay cốc lên trán mấy cái cho tỉnh táo, rồi lếch thếch cuốc bộ ngược trở lại trạm chờ xe buýt.
Đường phố ban đêm thật yên tĩnh. Bến xe buýt vắng tanh không một bóng người, chỉ thỉnh thoảng một chiếc taxi đêm chạy vọt qua làm bắn lên những vệt tuyết mới rơi xốp mềm và trắng muốt. Vi đứng tựa lưng vào lớp kính ở trạm chờ xe buýt, giết thời gian bằng cách dẫm chân lên mặt tuyết xốp. Cái cảm giác là người đầu tiên dẫm chân lên tuyết mới rơi thật là tuyệt vời, như thể đang đặt chân vào một tấm thảm dày êm ái. Đế giày của Vi lún xuống, để lại trên mặt tuyết trắng tinh những vết lõm xinh xinh.
- Hey, baby. Are you lonely? Wanna go with me?(1)
(1) Tạm dịch: Này, cô em! Cô đang cô đơn à? Có muốn đi với anh không ?
Một giọng lè nhè, rõ ràng là của một kẻ say rượu vang lên ngay phía sau Vi khiến cô giật bắn mình. Cô quay phắt lại và hoảng hồn trước cái bóng cao to lù lù trước mặt. Gã say cười hềnh hệch, xiêu vẹo tiến lại gần cô. Vi chỉ kịp nhìn thấy hàm răng trắng toát lấp lánh dưới ánh đèn đường và ánh sáng phản chiếu hắt lên từ đám tuyết trên hè phố, trước khi gã vươn cánh tay dài túm lấy tay áo khoác của cô. Vi gần như đông cứng lại trong nỗi sợ hãi. Cuối cùng, bằng một nỗ lực phi thường, cô giật tay mình khỏi tay kẻ quấy rối và quát to vào mặt hắn:
- Don’t touch me. Help, help…(2)
(2) Tạm dịch: Đừng động vào tôi! Cứu tôi với! Cứu tôi với!
Cô thầm cầu trời khấn phật cho có ai đó nghe thấy sẽ đến can thiệp hoặc chiếc xe buýt chết tiệt kia sẽ tới kịp lúc. Nhưng chẳng có phép màu nào xảy ra, gã say thì vẫn cười nhăn nhở, vừa lải nhải những câu cợt nhả, vừa tiến lại gần hơn. Đúng lúc đó, một chiếc xe hơi đỗ xịt trước trạm chờ xe buýt. Người lái xe mở cửa lao tới, không nói một câu, nắm tay cô lôi tuột vào trong xe rồi phóng vọt đi, để lại phía sau một vệt khói mỏng và gã say đang ngã xoài trên đám tuyết, miệng vẫn còn lải nhải:
- Hey, baby, where are you wanna go?(3)
(3) Tạm dịch: Này, cô em, đi đâu thế?
Vi chưa kịp hoàn hồn vì tai nạn bất ngờ với gã lang thang lại gặp ngay rủi ro bị một người lạ mặt bắt cóc, đầu óc cô tê liệt, không hiểu chuyện gì đang xảy ra trong những giây phút hãi hùng ấy. Phản ứng duy nhất mà cô có thể làm lúc đó là nhắm chặt mắt lại và hét ầm lên. Nhưng tiếng hét chưa kịp thoát ra khỏi cổ họng cô thì đã bị một bàn tay chặn lại. Vi mở choàng mắt, há hốc miệng nhìn vị cứu tinh của mình (mà cô vừa nhận ra cũng chính là kẻ hợm hĩnh đã có hành động khiếm nhã với cô chỉ mới vài chục phút trước đây), miệng ú ớ không thốt nổi thành lời. Bộ dạng đó của cô khiến cho khuôn mặt đang căng thẳng của “ân nhân” hơi giãn ra đôi chút, nhưng vẫn chưa đủ để có thể gọi đó là một nụ cười.
- Seat belt(4) - Anh nhắc cô một cách cộc lốc.
(4) Dây bảo hiểm (ý nhắc nhở Vi phải thắt dây bảo hiểm)
Vi vội ngậm miệng lại, bối rối. Một tay với lấy chiếc dây an toàn, một tay cố xoa dịu trái tim đang đập điên cuồng trong lồng ngực.
- Cô không sao chứ? - Anh hỏi trong lúc nhấn ga cho chiếc xe lao vọt lên phía trước.
- Ơ… không sao. Cảm ơn anh!
Từ hoảng sợ, chuyển sang ngạc nhiên rồi bối rối, sự thay đổi cảm xúc như chong chóng chỉ trong có mấy giây ngắn ngủi khiến cho đầu óc Vi rối loạn, ấp a ấp úng mãi mới thốt ra được câu trả lời cụt lủn đó.
- Không có gì - Anh nhẹ nhàng đáp, mắt vẫn chăm chú nhìn thẳng về phía trước, dường như không để ý đến thái độ lúng túng của cô.
Giọng nói điềm tĩnh của anh khiến cô thấy dễ thở hơn đôi chút, nhịp tim cô thôi đánh trống trong lồng ngực và bắt đầu trở lại trạng thái bình thường. Hít một hơi thật sâu, sự minh mẫn cũng đã trở lại cùng với luồng không khí tươi mới đang căng đầy hai lá phổi. Chỉ có bàn tay đang đặt trên ngực cô là vẫn còn run rẩy.
- Khăn giấy ở kia - Vi bỗng nghe thấy tiếng anh nói nhỏ.
Thoạt đầu cô không dám chắc là có phải anh nói với cô hay không vì anh không nhìn cô, mắt vẫn tập trung nhìn thẳng về phía trước. Chỉ đến khi anh lặp lại câu nói đó với một cái liếc mắt sang phía cô và một cái hất đầu về phía hộp khăn giấy trước mặt Vi, thì cô mới chắc chắn là câu nói của anh dành cho cô chứ không phải ai khác. Còn chưa kịp phản ứng gì thì anh đã quay đầu nhìn cô, khẽ nhắc:
- Mắt cô kìa.
Đến lúc này Vi mới chợt nhận thấy nước mắt đang nhòe nhoẹt trên khuôn mặt mình, thậm chí còn rơi ướt cả tay cô mà cô không biết. Vi bối rối với tay ra lấy một tờ khăn giấy. Hóa ra cô không được can đảm như cô vẫn tự cho là thế. Thật đúng là một ngày hết sức đen đủi. Nhưng trong cái rủi vẫn có cái may, ít nhất thì cô cũng được an toàn trở về, Vi tự an ủi trong lúc đưa tay thấm những giọt nước mắt trên má. Một cảm giác mệt mỏi và buồn rầu trào lên trong cô. Vi cảm thấy tâm trạng mình giống hệt như một khu vườn sau cơn giông bão, bình yên nhưng xơ xác, mệt mỏi và trống trãi đến thê lương. Ngay cả các cơ bắp và mọi giác quan cũng như đang nhất loạt đình công, khiến cho cô chỉ muốn buông lỏng người, tựa đầu vào ghế và nhắm mắt lại. Đúng lúc đó, một hơi thở nhẹ và ấm áp chợt lướt qua má cô. Vi giật mình mở choàng mắt ra, khuôn mặt anh đang ở rất gần cô, cả người anh đang nghiên về phía cô, gần đến mức cô có thể cảm nhận được mùi nước cạo râu trên làn da anh. Một cách đầy bản năng, cô hét lên thất thanh:
- Buông tôi ra!!!
- Cô chưa cài seat belt - Anh nói thay cho lời giải thích trong lúc túm lấy chiếc đai an toàn mà cô vẫn đang nắm trong tay, ấn nó vào ổ khóa bằng một động tác gọn gàng. Một tiếng “click” khô khốc vang lên.
Vi cắn môi bực tức. Trong lúc bối rối cô đã quên bẵng mất cái dây an toàn chết tiệt đó. Cô cảm thấy khuôn mặt mình đột nhiên nóng bừng lên như đang phát sốt. Một cảm giác ngượng ngùng thoáng lướt qua khiến cô vội đưa mắt nhìn sang chỗ khác.
Trong lúc Vi còn đang bối rối chưa nói được tiếng nào thì một chai nước chìa ra trước mặt cô.
- Cầm lấy đi - Anh nói khi thấy cô không có phản ứng gì.
Vi ngập ngừng đón chai nước từ tay anh, miệng khẽ lúng búng một câu cảm ơn đầy gượng gạo.
- Nhà cô ở đâu? - Anh hỏi như vừa chợt nhớ ra.
- Số 3214… North York.
Vi vừa dứt lời thì chiếc xe đột ngột chuyển hướng.
- Xin lỗi, vội quá không kịp hỏi địa chỉ nhà cô nên đi ngược đường rồi - Anh vẫn nhìn thẳng về phía trước, nói với giọng lịch sự, nhẹ nhàng nhưng không chút biểu cảm vốn có.
Vi thở dài, ngửa đầu dựa vào lưng ghế, kêu lên một cách chán nản:
- Hôm nay đúng là bị sao quả tạ rơi trúng đầu, xui hết chỗ nói.
Một tiếng cười khẽ làm Vi phải nhỏm người khỏi lưng ghế bọc da êm ái. Câu cảm thán ai oán của cô đúng là đã khiến cho anh bật cười. Vi ngỡ ngàng mất mấy giây. Đây là lần đầu tiên, kể từ khi gặp anh, cô thấy anh mỉm cười. Nụ cười làm thay đổi hoàn toàn diện mạo của anh. Những đường nét trên khuôn mặt anh dường như bừng sáng lên. Vẻ mặt lạnh lùng được xóa mờ đi bởi nụ cười ấm áp. Trong phút chốc, Vi bỗng có cảm giác hố sâu ngăn cách giữa cô và anh vụt tan biến đi, những khoảnh khắc gượng gạo như chưa bao giờ tồn tại, chỉ còn lại trước mặt cô một nụ cười thân thiện và dễ mến. Vi bất giác buột miệng:
- Tôi còn nghĩ là anh không biết cười cơ đấy.
Anh quay sang nhìn cô, nhận xét bất ngờ này khiến anh nhất thời chưa biết đáp lại cô như thế nào, đành chỉ cố… nặn ra một nụ cười trừ thay cho câu trả lời. Cô gái này đúng là không vừa, đáo để lắm đây. Nhìn khuôn mặt non choẹt thế kia thì chí ít cũng phải kém anh đến cả chục tuổi, thế mà cứ anh anh, tôi tôi như bằng vai phải lứa. Nhưng chính cái kiểu bộc lộ cảm xúc một cách hết sức tự nhiên, vừa ngây thơ, vừa già dặn của cô khiến anh thích thú. Anh cắn môi, than thầm trong bụng, không biết khả năng hoạt ngôn thường ngày của mình bỗng dưng biến đi đâu mất. Cái lưỡi phản chủ đáng lẽ phải nói ra một câu đùa duyên dáng thì lại cứ nhè đúng lúc này mà nằm trơ ra, không thèm đếm xỉa gì đến sự bối rối của chủ nhân.
- Bây giờ còn “tưởng” nữa không? - Cuối cùng anh cũng lên tiếng, quay hẳn sang phía cô, cố ý để cho cô thấy nụ cười nửa miệng.
Vi bắt gặp ánh mắt tinh nghịch pha chút bối rối của anh, cô bỗng nhiên cảm thấy thoải mái như một chú chim vừa được trở lại với bầu trời xanh tự do của mình. Cô nghiêng đầu nhìn “bằng chứng” biết cười của anh:
- Anh nên cười thường xuyên hơn. Khi cười trông anh trẻ ra cả chục tuổi đấy - Cô nghiêm nghị nhận xét.
- Hết sợ rồi phải không? - Anh cười - Lúc nãy trông cô mặt cắt không còn giọt máu.
A, hóa ra anh cũng quan sát cô rất kỹ. Thế mà cô còn tưởng anh không thèm để ý đến trạng thái tinh thần của cô như thế nào.
- Hết rồi - Cô thú nhận - Cảm ơn anh nhiều - Cô nói thêm một cách chân thành.
Câu trả lời của cô khiến cho anh như vừa trút đi được một gánh nặng.
- Không có gì - Cô làm tôi áy náy quá - Tôi còn chưa kịp cảm ơn cô về chuyện chiếc ví…
Nụ cười còn đọng trên môi Vi bỗng nhiên vụt tắt. A, chính là anh đã nhắc cô đấy nhé. Suýt nữa thì cô quên rằng cô đã đánh giá anh là một kẻ hợm hĩnh và thô lỗ. Cô hít một hơi thật sâu. Mắt nhìn thẳng về phía trước, môi hơi cong lên:
- Anh đã cảm ơn bằng cái này rồi - Cô móc túi áo lấy ra hai tờ tiền của anh.
“Thôi xong! Giờ thì không biết là ai đang bị sao quả tạ chiếu mạng”, anh nhăn nhó nghĩ thầm.
- À… - Anh đưa một tay lên gãi đầu, vẻ lúng túng.
Vi ngó sang anh một lúc vẫn không thấy anh nói tiếp, cô sốt ruột lên tiếng:
- À… sao?
- Tôi đang suy nghĩ - Anh trả lời.
- Suy nghĩ gì? - Cô bỗng nhiên nổi máu tò mò.
- Xem nên làm gì để cô quên chuyện đó.
- Vậy anh đã nghĩ xong chưa? - Cô hỏi anh bằng giọng hờ hững của một người đã biết trước câu trả lời.
- Chưa - Anh cười - Cô gợi ý cho tôi xem nên làm thế nào?
- Ơn đền, oán trả - Cô thản nhiên buông một câu xanh rờn.
Lần này thì anh bật cười thành tiếng. Anh nheo mắt nhìn cô vẻ giễu cợt:
- Cô muốn ơn đền, oán trả thế nào? Để tôi nhắc cho cô nhớ rằng tôi cũng vừa giúp cô đấy nhé!
Vi thở dài, đúng là há miệng mắc quai, cô dường như đã quên bẵng mất là mình đang phải mang ơn cứu mạng của anh. Vi rất muốn hỏi anh tại sao khi đó anh lại có mặt đúng lúc để giúp cô, nhưng không hiểu sao cô lại chỉ có thể thốt ra được một câu với vẻ mặt đầy cam chịu:
- Tôi chưa quên đâu. Cảm ơn anh! Phiền anh đưa tôi về nhà nữa nhé!
- My pleasure(5) - Anh đáp lại bằng một giọng trịnh trọng. Nhưng cô có cảm giác hình như anh đang cố nén một nụ cười.
(5) Tạm dịch: Rất hân hạnh.
Sự phấn khích ngấm ngầm khiến cho khuôn mặt anh bừng sáng lên, các đường nét rắn rỏi trên toàn bộ khuôn mặt đều toát lên một vẻ thu hút kỳ lạ. Trong lúc đó, Vi ngồi trên chiếc ghế bọc da êm ái mà như đang ngồi trên tấm thảm đinh. Trên khuôn mặt không biết che giấu cảm xúc của cô, sự căng thẳng, xáo trộn lần lượt lướt qua trong cặp mắt long lanh, trong cái bặm môi như một đứa trẻ đang giận dỗi, trong cái cau mày đang phủ một bóng mây lên vầng trán thanh tao và ngay cả trên đôi má nóng bừng của cô nữa. “Không hiểu cái quái gì khiến cho đầu óc mình lộn xộn thế này” - Cô băn khoăn, ngọ nguậy không yên trên chiếc ghế như để tìm một tư thế ngồi thoải mái nhất và cũng là để che giấu sự bối rối, khó chịu trong lòng. Cái con người kỳ lạ mà cô đã gặp gỡ một cách tình cờ này đang gây ra trong cô một cơn bão táp của những cảm xúc trái chiều: Cô không bằng lòng hành động thô lỗ của anh khi cô có lòng tốt đem trả chiếc ví, cô ghét cay ghét đắng lối nói chuyện nửa như thành thật, nửa như giễu cợt của anh, cô ấm ức vì mình phải “chịu ơn” anh một cách bất đăc dĩ trong lúc anh tự cho mình cái quyền được phớt lờ những cảm xúc của cô… Nhưng rốt cuộc cô cũng chẳng thể trách cứ gì anh đươc. Dẫu sao thì không có anh đến đúng lúc, giờ này không biết đã có chuyện gì xảy ra với cô rồi. Nhưng cũng chính là vì anh cô mới gặp phải tai nạn đó, bởi nếu cô không đến trả ví cho anh thì cô đã an toàn trong căn phòng ấm cúng của mình từ lâu rồi.
Nuốt nỗi hậm hực vào lòng, cô nhủ thầm: thôi thì coi như hòa, cô và anh không ai nợ ai. Đợi đến khi anh đưa cô về, rồi đường ai nấy đi, cô sẽ không bị làm phiền bởi sự xuất hiện của anh nữa. “Phiền”, phải rồi, anh đúng là một sự phiền phức không nên có, cô gật gù. Cho nên tốt hơn hết là cô phải tránh xa. Thật không may, mối phiền phức của cô lại có một vẻ ngoài hoàn hảo đến vậy. Vầng trán cao, đôi lông mày rậm và và đôi mắt sâu làm nổi bật chiếc mũi thẳng băng trên khuôn mặt trông nghiêng của anh, khóe miệng anh hơi nhếch lên phảng phất một nụ cười. Cô thở dài, dù không muốn cô vẫn phải thừa nhận rằng anh tuy phiền phức nhưng không đáng ghét. Ở anh toát ra một cái gì đó khiến cô cảm thấy an tâm, có chút bình dị, gần gũi và… thú vị. Cứ như thể anh là món bún ốc vừa nóng vừa cay, ăn vào nhất định chảy nước mắt nhưng không vì thế mà kém phần hấp dẫn. Trái lại đó mới chính là hương vị làm nên đặc trưng của món ăn. Hình ảnh so sánh ngẫu hứng bất chợt hiện lên trong đầu khiến cô phải bật cười. Những liên tưởng thi vị của cô sao cứ luôn mang nặng tính ẩm thực thế nhỉ?
Anh quay sang nhìn cô, trong lòng ngổn ngang nỗi niềm. Khuôn mặt trẻ thơ, bờ môi cong nũng nịu, cộng với một tính cách nóng nảy, thông minh, nhưng hồn nhiên, cô đã hoàn toàn thu hút được sự chú ý của anh. Lần đầu tiên có một cô gái đã làm cho anh bối rối, lần đầu tiên anh cảm thấy hối hận vì cách xử sự của mình và cũng là lần đầu tiên, anh có một quyết định sai lầm trong việc sử dụng đồng tiền. Cảm giác thú vị khi trò chuyện với cô như vẫn còn quanh quất trong bầu không khí chật hẹp quanh anh. Cô đã mở ra trước mắt anh một cánh cửa đầy hấp dẫn, đầy mời gọi, mà chắc chắn phải giàu nghị lực lắm mới có thể không bị hút vào đó. Nhưng đối với anh bây giờ, sau mọi cánh cửa có lẽ đều chỉ là khoảng trống… Anh khẽ thở dài, tự hỏi không biết tất cả những giá trị về đạo đức ở trên đời này liệu có đủ sức mạnh giúp anh chống lại được sự hấp dẫn đó không?
Nhìn sang bên cạnh, anh thấy cô đang nhắm mắt. Vẻ mệt mỏi hiện rõ trên hai quầng thâm dưới mắt cô. Nhưng đôi lông mày hơi cau lại và hàng mi rợp bóng khiến cho cô đáng yêu một cách kỳ lạ. Anh đưa tay nhấn vào nút CD trên bảng điều khiển xe, tiếng dương cầm ngọt ngào và êm ái bỗng chốc lấp đầy không gian tĩnh lặng. Anh điều chỉnh volume xuống một chút để khỏi làm cho cô thức giấc. Anh cứ thế đắm chìm trong tiếng nhạc dịu dàng và trong những suy tư của chính mình, cho đến tận khi chiếc xe đỗ xịch trước cổng ngôi nhà xinh xắn của gia đình bà Dora - nơi cô ở trọ.
Anh khẽ đánh thức cô dậy, rồi bước sang phía bên kia mở cửa xe cho cô. Cô lặng lẽ bước ra, lặng lẽ rút hai tờ đô la trong túi áo đặt vào tay anh:
- Tiền tip của anh đây.
Rồi quay lưng lại phía anh, cô bước thẳng tới cánh cửa sơn trắng mà không chào tạm biệt.
- Cảm ơn! Nếu có duyên chắc là chúng ta sẽ còn gặp lại nhau. Goodnight! - Anh vừa cười, vừa vẫy vẫy mấy tờ tiền trong tay, nói với theo cô.
Chẳng cần quay lại, cô cũng có thể tưởng tượng thấy nụ cười quyến rũ trên khuôn mặt của anh… Đứng sau lớp cửa kính nhìn theo xe anh đi, Vi bỗng thấy một sự hẫng hụt mơ hồ. Chắc cô sẽ chẳng bao giờ gặp lại anh lần nữa. Bất giác cô tự hỏi, không biết anh có còn nhớ tên của cô không nhỉ?



Chương 4: Trận ốm


Thực tế đã chứng minh những lo lắng của Vi là hoàn toàn không có cơ sở. Hay nói một cách khác, cô với anh hẳn là “có duyên” nên hầu như những ngày cuối tuần nào cô cũng gặp anh tới quán phở X ăn tối, khi đi một mình, khi đi cùng mấy người bạn. Mặc dù cô cố tránh để không phải phục vụ bàn của anh nhưng cô không thể ngăn mình rời mắt khỏi anh, làm như anh là thỏi nam châm còn hai mắt cô là hai miếng kim loại vậy. Và hầu như lần nào liếc mắt về phía anh, cô cũng bắt gặp ánh mắt anh đáp lại, nhưng nụ cười ấm áp của anh đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là bộ mặt lạnh “không biểu cảm” như lần đầu tiên cô chạm mặt anh. Có lẽ cái “duyên” của họ cũng không đến nỗi sâu nặng cho nên mọi chuyện mới chỉ dừng lại ở đó. Anh dường như không có ý định hút hết mọi mảnh “kim loại” ở quanh mình, còn cô thì lo ngại lại bị “hớ” một lần nữa, vì vậy quyết dặn lòng, nhất định phải “đề cao cảnh giác”. Nhưng cho đến một ngày… mọi chuyện đã hoàn toàn thay đổi.
Đó là một ngày chủ nhật đẹp trời, nghĩa là tuyết chỉ lất phất bay như những bông hoa yểu điệu rơi xuống làm duyên cho những mái tóc, không có gió buốt và mặt trời lại ló ra khỏi những đám mây, mang đến một luồng sinh khí mới cho mọi vật sau nhiều ngày u ám. Quán chiều cuối tuần tấp nập khách. Cả đội ngũ chạy bàn năm người làm việc không một phút ngơi tay. Anh đến một mình, vừa kịp lúc Vi thanh toán xong cho người khách trước đó. Anh bất ngờ xuất hiện ngay trước mặt Vi khiến cho cô không có cách nào tránh được việc phải chạm mặt anh. Anh mỉm cười lịch sự, vẫn trung thành gọi món phở quen thuộc. Nhưng khác với mọi lần, đến khi nhận lại tấm bìa da vẫn dùng để đựng hóa đơn và tiền thanh toán của khách hàng từ tay anh, cô ngạc nhiên nhận thấy chẳng có tiền mà cũng không có thẻ tín dụng như mọi khi. Thay vào đó là một mẩu giấy ghi mấy dòng chữ, nguyên văn như sau: “Do me a favour, pls(1). Tôi để quên ví ở nhà. Làm ơn thanh toán dùm tôi. Hẹn cô sáu giờ chiều mai ở nhà sách Indigo (dưới rạp chiếu phim Cineplex trên đường Bloor). Tôi sẽ đợi cô. Xin hãy đến nhé, pls”. Vi đứng ngẩn ngơ nhìn mẩu giấy trong tay. Đến khi cô kịp hoàn hồn, ngơ ngác ngẩn lên với đôi mắt đầy bối rối thì anh đã không còn trong quán nữa rồi.
(1) Một cách nói lịch sự khi muốn nhờ ai làm việc gì đó cho mình, tạm dịch: xin hãy làm ơn.
6h45. Nhà sách Indigo nằm ngay tầng trệt của một tòa building trên đường Bloor, trong một khu trung tâm mua sắm. Ở phía trên là hệ thống rạp chiếu phim Cineplex đang có rất đông người xếp hàng chờ mua vé suất chiếu bảy giờ để được xem Iron Man mới ra lò. Vi ngập ngừng trước cửa nhà sách. Thực ra để đi đến quyết định chấp nhận “lời hẹn hò” của anh, tối hôm qua cô đã gần như không ngủ được, phần vì cứ mải đoán già đoán non không biết mục đích thật sự của cuộc gặp gỡ này là gì, phần vì phân vân không biết có nên mạo hiểm thêm một lần nữa, để rồi biết đâu lại phải tẽn tò như trong lần gặp đầu tiên với anh. Sau khi bắt bộ óc khốn khổ mệt nhoài với những suy nghĩ vẩn vơ, cô quyết định sẽ tự cho mình thêm một cơ hội để tìm hiểu về anh - người mà cho dù mới chỉ gặp gỡ vài lần với toàn những ấn tượng dễ ghét nhưng vẫn cứ khiến cô phải bận tâm, phải tò mò như một đứa bé bị hấp dẫn bởi thứ ánh sáng lấp lánh của món đồ chơi mới lạ và đầy cám dỗ. Cô quyết định sẽ cố tình đến muộn đôi chút: nếu anh có đủ kiên nhẫn để chờ cô, hẳn là anh có chuyện gì đó nghiêm túc. Vả lại cô cũng có ý muốn “trừng phạt” anh cho bõ ghét, bù cho sự khó chịu mà anh đã gây ra cho cô. Còn nếu như anh không đủ kiên nhẫn để chờ cô ở đó thì hẳn nhiên cô sẽ chẳng có gì để mà bận tâm. Số phận chỉ đưa anh đến như muôn vàn những người khác đã lướt qua trong cuộc đời cô với những dấu ấn mờ nhạt hoặc thậm chí chẳng để lại gì. Mà cô lại là người tin vào số phận.
Với hành trang là tất cả những “toan tính” như vậy, Vi nghĩ cô sẽ hoàn toàn dửng
ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 1694
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN