--> Tháng ngày ngất ngưởng - game1s.com
80s toys - Atari. I still have

Tháng ngày ngất ngưởng

Tháng ngày ngất ngưởng là câu chuyện hài hước của cô nàng Trăng Thanh cùng ba người bạn Sâm Cầm, Ria Mép và Bắp Ngô. Họ là bốn con người với xuất thân, hoàn cảnh sống khác nhau nhưng lại tình cờ gặp nhau và trở thành những người bạn thân thiết.“Mãi sau này, khi trải qua nhiều biến cố, tôi vẫn thích cách chúng tôi gọi nhau là ngất ngưởng ngày nào. Tôi thường nhắc đến thời gian đó và gọi nó là những tháng ngày ngất ngưởng , ở đó, chúng tôi đã sống, đã yêu, đã vui , đã buồn, đã chia sẻ và đã vươn lên trước nhiều sóng gió, tất cả có nhau và tất cả vì nhau.”

Trăng Thanh là một cô gái với bề ngoài khá rụt rè nhưng bên trong lại rất cá tính. Trong khi đó, Sâm Cầm - người bạn gái cùng phòng thân thiết của cô lại sở hữu tính cách “bốc lửa” với bề ngoài xinh xắn, ưa nhìn. Họ chỉ có điểm chung duy nhất là thích đồ nướng và hay hóng chuyện. Hai cô gái tưởng chừng như hoàn toàn trái ngược đó đã trở thành những người bạn nâng đỡ nhau trong suốt những năm tháng tuổi trẻ, chia sẻ và động viên đối phương bất cứ khi nào. Cuộc sống “bình tĩnh” của họ trong khu nhà trọ đã bị phá vỡ bởi sự xuất hiện của anh chàng Ria Mép, cháu trai yêu quí của bà chủ nhà. Lần đầu gặp mặt chàng Ria Mép vô cùng đặc biệt khi anh vào nhầm phòng của Trăng Thanh và ăn một cú “đập” đến ngất xỉu từ cô vì bị nhầm là trộm. Đó cũng là nguyên nhân khiến Bắp Ngô trở thành một phần của nhóm nhỏ bốn người, anh là bác sĩ đã khám cho Ria Mép.

Bốn con người trẻ tuổi ấy đã gặp nhau, cùng vẽ lên bức tranh về tình yêu, gia đình, công việc, truyền cho nhau nghị lực vượt qua những khó khăn trong cuộc sống. Trăng Thanh và Bắp Ngô, Sâm Cầm và Ria Mép, hai cặp đôi đi từ tình bạn đến tình yêu một cách rất tự nhiên và chân thật. Trăng Thanh sở hữu sợi dây tình cảm khá “thô” nên Bắp Ngô đã có một quá trình theo đuổi rất dài với bao tình huống “dở khóc dở cười”. Trong khi đó, cặp đôi Sâm Cầm và Ria Mép lại yêu nhau theo một cách riêng, cả hai đều biết rõ tình cảm của đối phương dành cho mình, đối với họ lời nói nhiều khi đã trở nên thừa thãi. Cuối cùng mỗi người trong số họ đều tìm được hạnh phúc và tương lai của chính mình. Con đường phía trước còn không ít chông gai nhưng cả Trăng Thanh, Sâm Cầm, Ria Mép và Bắp Ngô đều đã sẵn sàng đón nhận và bước đi vững vàng hơn bao giờ hết: “…chúng tôi không chỉ có một mình, chúng tôi có nhau”.

[Tải ảnh'>

Chương 1: Trăng Thanh và Gió Mát


Chương 1.1


“Nắng như thiêu, nóng như rang và buồn còn buồn như chấy cắn nữa!”

Sâm Cầm lôi tờ tạp chí bìa bóng ra trước cửa phòng trọ và quay lại lầm bầm câu đó với tôi. Tôi định không đáp lời nó, nhưng nếu tôi không há mồm ra an ủi nó câu nào thì kiểu gì nó cũng nhai đi nhai lại câu đó cả ngày cho mà xem, thôi thì thà mỏi mồm một chút còn hơn là điếc tai. Tôi uể oải há miệng ra định nói vài câu cho có vẻ quan tâm thì đột nhiên nghe tiếng loảng xoảng đinh tai nhức óc từ bên ngoài dội vào và ngay sau đó chất giọng tru tréo méo giật của Vịt Bầu, tức bà chủ khu trọ, kêu lên đầy phẫn uất. Ngay lập tức, tôi và Sâm Cầm phi như tên bắn ra sân với tinh thần hóng hớt chất cao như núi.

Một cảnh tượng “sexy” và “kiêu hùng” hiện ra trước mặt chúng tôi. Giữa sân, bà Vịt Bầu đứng hiên ngang, oai dũng, một tay cầm gậy chọc quần áo, tay kia là cái bát đã vỡ mất một nửa. Chiếc quần ngắn cũn cỡn ngự trên cặp đùi bắp chuối của bà không đủ dài để che đi cặp chân vòng kiềng cứ khuỳnh xuống như võ sĩ tập đứng tấn. Một đống lổn nhổn những mảnh bát vỡ văng tung tóe dưới chân “tượng đài” chân khuỳnh ấy. Trời, mới chưa đầy một phút mà bà Vịt Bầu đã “tả xung, hữu đột” khiến mọi thứ tan hoang thế này sao? Nhìn bãi chiến trường này, tôi bất giác cảm thấy thương cho kẻ vô phúc nào đó trót chọc giận bà, có lẽ kẻ đó không biết hết sự lợi hại có một không hai của “tượng đài chân khuỳnh” này rồi, cả khu này có ai dám thở mỗi khi bà nổi giận đâu! Bà Vịt Bầu bừng bừng khí thế, lừ mắt chỉ mặt hai đứa tôi.

“Vác xác lại đây!”

Ôi, bà Vịt Bầu ơi, tha cho cháu, cháu đã cố ngậm cười rồi, cái con bé Sâm Cầm kia cũng đã mím môi bịt mõm rồi, có hở ra cái răng nào đâu, chúng cháu thề là chúng cháu không hề cười cợt bà một phút một giây nào. Chúng cháu có thể cười cả đêm sau lưng bà, nhưng trước mặt thì chưa bao giờ chúng cháu làm cái điều “đại nghịch bất kính” đó. Bà ơi, cháu làm gì nên tội?

Mặc cho tôi kêu la, van vỉ, bà Vịt Bầu vẫn nghiêm nghị chỉ gậy chờ đợi. Ôi, “thôi thì cũng liều nhắm mắt đưa chân, trầy da tróc vảy một lần rồi thôi”, chúng tôi lấm lét tiến từng bước một về phía bà Vịt Bầu mà “tim đập chân run”. Bà Vịt Bầu lại vung gậy, hét lên một tiếng trời long đất lở.

“Ra ngay đây! Còn đứng đó à?”

Sâm Cầm và tôi lấm lét nhìn nhau rồi lấy hết can đảm gào lên.

“Bọn cháu vô tội!”

Bà Vịt Bầu khựng lại nhìn chúng tôi mấy giây rồi cũng gào bằng cái chất giọng uy dũng vốn có của mình.

“Tao không nói chúng mày, tao bảo cái lão khọm già kia cơ!”

Ơ, lão khọm già nào nhỉ? Cả sân khu trọ này, giữa buổi trưa thanh vắng chỉ
ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 989
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN