--> Yêu đi để còn chia tay - game1s.com
80s toys - Atari. I still have

Yêu đi để còn chia tay

TẢI TRUYỆN VỀ ĐIỆN THOẠI
Yêu nhau cũng giống như cùng nắm tay lội ngược dòng nước siết, rất vất vả, rất khó khăn, chỉ cần buông tay, dòng nước sẽ cuốn trôi, không cách nào nắm lấy tay nhau thêm một lần nữa.

Tình yêu cũng giống như một bóng ma, đến lúc nào không biết, đi lúc nào không hay.Người ta nói về nó nhưng chẳng mấy ai thực sự nhìn thấy nó.

Uyển Quân – Cô gái ngang tàng hơi có chút bất cần, lần đầu tiên biết yêu; cô ngỡ ngàng bước vô một thế giới hoàn toàn khác, không hiểu được tâm lí đối phương, càng không thể hiểu được diễn biến tâm trạng của chính mình.

Thiên – anh chàng mang gương mặt thanh tú, bước vào cuộc đời Quân như mở ra trước mắt cô một thế giới bí ẩn cần cô kiên nhẫn khám phá từng ngày. Đồng thời, với anh, chính cô cũng là một kho tàng bí mật để anh từng ngày đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác.

Họ yêu nhau không hẹn ước, bắt đầu không bằng lời nói yêu. Họ có thể khám phá những góc khuất trong tâm hồn nhau để hiểu nhau hơn hay không? Liệu cả hai có thể cùng nắm tay nhau đi hết đoạn đường?

Trải qua biết bao nhiêu khó khăn, biết bao nhiêu sóng gió liệu họ có cùng nhau bước trên con đường hạnh phúc dệt mộng yêu đương? Họ sẽ cùng nhau đi đến cuối con đường hay phải tìm cho mình một lối rẽ khác ?

[Tải ảnh'>


Phần 1: Yêu đi để còn chia tay


Chương 1:

Mùa hè Bảo Lộc không quá hầm nhưng cái nóng vẫn hiện diện. Trong không khí cơ hồ có thể cảm thấy từng sợi hơi nóng đan xen vào nhau, áp vào da thịt người, vắt ra từng giọt mồ hôi. Cảm giác dinh dính khó chịu do mồ hồi còn tệ hơi cái nóng rất nhiều. Cũng may mùa hè tuy nắng nóng nhưng vẫn có gió. Gió thổi nhè nhẹ đủ để hong khô lưng áo ướt.

Quân lười biếng ngồi trên chiếc ghế bàn máy tính, xoay vòng vòng, đầu ngửa hẳn lên trần nhà. Thẳng ngay trên đầu cô là chiếc quạt trần đang gồng mình quay liên tục. Mái tóc búi cao mới ban nãy còn ẩm ướt do mồ hôi nay được thổi khô, những sợi tóc con lất phất bay qua bay lại.

Vẫn ngửa cổ, Quân rít một hơi thuốc dài rồi thổi khói bay thẳng lên trên, mắt mơ màng nhìn những cuộn khói trắng xóa bung tỏa trong không trung đang tan dần thành những sợi trắng mờ ảo và biết mất.

Cô đã từng rất ghét thuốc lá! Nhưng rồi một đêm trắng nào đó xa lắm trong ký ức, cô nhận ra mọi điều tốt đẹp đều giống như thuốc lá. Làm người ta nghiện, làm người ta say, muốn hưởng thụ thì phải đốt cháy để rồi cuối cùng chỉ còn lại đầu lọc giữ lại những tổn thương, tàn thuốc để người ta nhìn mà tiếc nuối. Còn thứ được gọi là hạnh phúc đã sớm hóa thành khói mà bay mất.

“Dì có ngồi gọn vào không?”

Tiếng Diệu bất ngờ vang lên rất gần. Ngay khi vừa nghe thấy cũng chính là lúc Quân thấy chiếc ghế của mình đang ngồi ngừng quay. Người cháu hơn cô mười tuổi đang một tay giữ lấy lưng ghế, tay kia trắng trợn cướp điếu thuốc cô kẹp hờ hững giữa hai ngón tay mà rít một hơi rõ dài rồi thổi khỏi ra mù mịt cả một khoảng.

Không hề khó chịu khi bị quấy rầy, Quân chỉnh lại tư thế ngồi cho thẳng rồi nhe rằng cười huề.

“Vào trong kia ngồi ngay!”

Nhìn nét mặt Quân, Diệu hiểu dì mình sẽ không ngoan ngoãn kéo ghế rời đi. Đành vậy, anh mạnh tay đẩy chiếc ghế lăn vào trong.

Ngày nào Quân cũng ngồi chễm chệ giữa tiệm phay tiện Quang Huy, ngay vị chí thẳng với cái quạt trần. Chỉ những hôm tiệm có việc, bị Diệu thẳng tay tống cổ đi để lấy chỗ làm cô mới miễn cưỡng ngồi tránh qua một bên.

Diệu nghĩ thế nào cũng không hiểu nổi, nhà Quân có điều hòa sao cô không ở, lại đi ngồi dưới một cái quạt trần cũ kỹ tìm kiếm chút gió mát? Có những hôm cô đến từ sáng, cũng ngồi chính giữa tiệm, chẳng nói chẳng rằng cứ như thể cô đến đó chỉ để ngồi.

Chiếc ghế lăn đi mang theo Quân đến bên bàn máy tình.

Diệu lén nhìn xem biểu hiện của Quân thế nào, chỉ thấy lưng cô quay về phía anh, hoàn toàn không nhìn thấy được gương mặt cô lúc này.

Trên màn hình máy tính, trò chơi đấu trường thú đang chạy. Quân chọn Mèo Uriko rồi bắt đầu đánh. Uriko trên màn hình ra đòn liên tục không cho đối phương có cơ hội phản công, từng đòn tấn cô đều chính xác và rất nhanh nhưng bàn tay Quân di chuyển trên bàn phím lại vô cùng bình thản.

Diệu cười khổ, khẽ lắc đầu rồi đi đến chỗ máy tiện. Anh nhớ trước đây mỗi khi anh làm gì không vừa ý, Quân luôn trợn mắt phồng miệng dọa nạt, có lúc còn đuổi theo anh không mệt mỏi chỉ để đánh anh một cái nhẹ hều. Mọi người khi đó vẫn nói cô “chỉ được cái ương”. Cô lần nào cũng nheo mắt lườm một lượt rồi hậm hực ra ghế ngồi chơi điện tử. Dáng vẻ khi ấy trông rất trẻ con. Đáng yêu vô cùng! Nhưng chẳng ai còn cơ hội nhìn thấy cô như thế nữa. Từ lúc nào, cô trở nên thờ ơ với mọi thứ, thái độ luôn nhàn nhạt như dù có thế nào cũng chẳng liên quan.

Trời mùa hè mang bản sắc rất riêng, tuy tiếng ve luôn kêu không mệt mỏi trong những vòm lá nhưng vẫn làm người ta cảm thấy vô cùng yên tĩnh. Cô tịch đến mức tiếng xào xạc nho nhỏ của lá cây va vào nhau khi có một cơn gió nhỏ thong thả bay qua cũng có thể nghe rất rõ.
[
ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 1001
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN