--> Hồi Tâm Chưởng - game1s.com

Hồi Tâm Chưởng

Chương 1: Hỏa hoạn trong đêm vắng

Gió thổi mạnh làm lá rừng rụng xuống ào ào. Trời tối đen như mực, chỉ có tiếng cú kêu từ xa và thỉnh thoảng vọng đến tiếng gầm rú của ác thú nghe đến rợn người. Trong khung cảnh ấy tưởng chừng như tất cả đã ngủ yên, không ai bước ra ngoài nhưng thực ra vẫn có ba bóng người với thủ pháp khinh công tuyệt diệu vẫn xé màn đêm ra đi. Người đi đầu là một lão già người gầy ốm nhưng trán nhọn hoắt, cặp mắt sáng như sao loang loáng nhìn về phía trước.

Người thứ hai cũng là một lão già có chòm râu dài, cước bộ cũng ảo diệu không kém, và đặc biệt là tay áo phía trái rộng lùng thùng chứng tỏ lão bị cụt một tay. Người lữ hành thứ ba là một hán tử trung niên thân pháp có phần nặng nề hơn, hẳn võ công còn dưới hai lão già một bậc. Nhưng nhìn chung cả ba phải là những tay cao thủ có hạng. Lão già thứ hai đang đi bỗng bảo lão già thứ nhất:

- Trước mặt có tòa cổ miếu, ta dừng chân một chút chứ?

“Không được đâu!” Lão trán nhọn trả lời:

“Ta sợ không kịp mất. Chúng ta đi đã mất bốn ngày rồi còn gì … Phải cố lên.” Lão quay sang hán tử trung niên:

- Nhà người liệu có theo kịp không?

- Thưa lão tiền bối, tại hạ … tại hạ …

“Nếu nhà ngươi không đi nổi thì hãy vào tòa cổ miếu kia nghỉ tạm đã. Bon ta đi trước.” Lão già trán nhọn nói.

“Phải đấy!” Lão thứ hai tán thành.

Đó là một ngôi miếu đã hoang phế từ lâu. Bên trong một vài bức tượng đã bị gãy đổ, rêu phong bám đầy, chứng tỏ lâu rồi không có người đặt chân tới. Lão già quay lại bảo hán tử:

- Nhà ngươi hãy nghỉ ở đây. Sáng mai đi cũng được. Hơn nữa, với võ công của ngươi có đến cũng chẳng có ích gì đâu, chỉ tổ làm vướng chân bọn ta thôi, nhớ nhé, cứ hướng tây mà đi. Với khinh công của ngươi thì chừng một ngày đường nữa là tới.

Lão dặn dò cẩn thận rồi lại tiếp tục cùng lão thứ hai lên đường. Hai người gia tăng cước lực đi nhanh như gió cuốn. Trong môn khinh công kỵ nhất là vừa đi vừa nói chuyện vì nó hao tốn khí lực, thế mà hai người vừa đi vừa nói chứng tỏ nội lực hai lão thâm hậu vô cùng. Lão già thứ hai hỏi:

- Vương đại ca, tiểu đệ có điều chưa rõ. Tại sao chúng ta phải dính vào chuyện này làm chi. Tuy Dương lão tiền bối là bậc nổi danh thật, nhưng …

- Hiền đệ chưa rõ là phải…

Vương lão nhân nói:

- Số là thế này. Cách đây mấy chục năm Dương lão gia là một cao thủ nổi danh cùng với Vương Thao, Lý Lâm là ba nhân vật được mệnh danh là Tam Thác Bảo. Trong đó Dương gia là người võ công trác tuyệt nhất với bảy mươi hai đường đao biến hóa xuất quỷ nhập thần nên còn được tôn là Đoạt Hồn đao. Thuở ấy ta cũng vào loại cao thủ, nên nghe tiếng đồn ấy lòng hiếu thắng nổi lên, chẳng quản xa xôi vạn dặm tìm đến thử tài một phen. Lúc ấy cũng vào khoảng giờ này, ta mò đến Dương gia trang. Từ xa, trong ánh trăng mờ ảo ta thấy ba người khinh công tuyệt đỉnh đang ở phía trước. Ta cố đuổi theo họ mà hơi thở dồn dập nên tự biết mình còn kém họ xa. Lúc ấy đã tới Dương gia trang. Trong khi ba bóng đen đang nhìn ngó bên ngoài thì đã nghe thấy một tiếng cười ha hả từ trong nhà vọng ra kèm theo một giọng nói không lớn lắm mà vang thật xa khiến ta rùng mình trước nội lực của người ấy:

“Đa tạ ba cao nhân nào đến thăm tệ xá vào đêm hôm khuya khuắt thế này, chắc có điều chi chỉ giáo”. Rồi người ấy bước ra, mình mặc áo gấm xanh, đầu đội khăn lượt phong thái thật ung dung đĩnh đạc rõ là bậc chính nhân quân tử.

“Xin lỗi!” Người đó vòng tay cung kính nói:

“Còn một vị nữa, tại hạ kém cỏi nên không nhận ra xin mời ra đây diện kiến.” Một lần nữa, ta lại rùng mình ghê sợ trước thính lực kinh hồn. Ngươi nên biết rằng ta còn đứng cách ba kẻ kia một khoảng cách khá xa. Ba người đó võ công đã vào loại trác tuyệt rồi mà còn không phát hiện ra ta, kẻ đã bám theo họ mấy chục dặm đường nữa là Dương Tôn Long chỉ ngồi trong nhà cũng đã biết. Ba gã bịt mặt cũng giật mình quay lại nhìn trước ngó sau. Ta đành phải bước ra rồi nghiêng mình thi lễ:

- Nghe đại danh của Dương gia quả thật danh bất hư truyền. Tại hạ xin cảm phục, cảm phục!

Quả thật cái ý định đòi tỷ thí cùng Dương Tôn Long đã biến mất. Ta tự nhận mình còn kém lão xa lắm. Bỗng một giọng trầm đục nghe như tiếng ma kêu quỷ hờn cất lên:

- Giỏi, giỏi lắm, không ngờ nhà người đã tiến đến bực này. Nhưng đừng có khoe khoang trước mặt bọn ta.

“Tại hạ vẫn chưa biết được cao danh của quý vị.” Dương Tôn Long ôn tồn nói:

“Và mục đích của chuyến thăm này.” “Bọn ta đến đây không phải để hơn thua với ngươi đâu.” Gã bịt mặt đi đầu nói:

“Bọn ta chỉ cần … chỉ cần ngươi đưa cái đó là xong.” – Cái đó ư? Cái đó là cái gì chứ, tại hạ …

Gã bịt mặt liếc nhìn về phía sau rồi nói:

- Có tên kia, là người ngoài nói ra không tiện. Ngươi thừa biết còn vờ vĩnh gì nữa.

- Người quân tử mọi việc làm đều đường đường chính chính, không cần úp mở việc gì phải giấu giếm ai, các hạ cứ việc nói thẳng ra.

Gã bịt mặt tức giận quát lên:

- Dương Tôn Long, đừng có giả bộ ngây thơ. Muốn sống hãy đưa Liên Hoa bí kíp ra đây.

Ta giật thót người. Liên Hoa bí kíp là một pho võ công đã thất truyền từ lâu mà vẫn còn ở đây ư?

Ngoài các chiêu thức bí hiểm, trong đó có một công phu tối độc là Hồi Tâm Chưởng.

Bất kỳ người nào dù công phu có cao thâm đến đâu đi chăng nữa, nếu bị trúng phải Hồi Tâm Chưởng người đều bị nám đen như than, chết một cách đau đớn khổ sở và kinh mạch đều bị đứt hết. người ta đồn rằng Liên Hoa bí lục là của một đại ma đầu khét tiếng mấy trăm năm về trước sáng chế ra. Những cao thủ danh môn chính phái đều không chịu luyện tập công phu này vì nó quá tàn ác. Sau này quần hùng tụ họp lại ở Vương Bàn Sơn để chứng kiến một nhà sư Thiếu Lâm thiêu hủy cuốn bí kíp. Thế mà sao nó lại ở trong tay Dương Tôn Long. Lúc ấy Dương Tôn Long trầm ngâm rồi nói:

- Phải, các hạ đã biết thì ta nói cho mà nghe. Cuốn sách năm xưa bị đốt là cuốn bí kíp giả. Sau đó người ta đã phát hiện ra nên lại tiếp tục tranh giành nó, ai cũng muốn làm chủ môn võ công thượng thừa này. Về sau không hiểu sao cuốn bí lục lọt vào tay sư phụ ta.

Người thấy đó là cả một pho võ công tuyệt diệu chỉ có những bậc kỳ nhân mới nghĩ ra nổi.

Duy chỉ có công phu Hồi Tâm Chưởng là không nên tập mà thôi. Nếu nó nằm trong tay những bậc chánh nhân quân tử thì không đáng lo ngại. Chính bởi vì thế sư phụ ta quyết định giữ lại nhưng không truyền thụ cho các đệ tử. Sau đó, trước khi chết, sư phụ có dặn không bao giờ được ngó đến một trang sách nào trong cuốn bí lục đó. Ta đã giữ lời hứa.

“Bây giờ cuốn sách đó ở đâu?” Gã gầm lên.

- Ta đã chôn cuốn bí lục theo sư phụ rồi. Đó là tất cả sự thật.

- Nói láo.

Gã vừa dứt câu lập tức phóng mình về phía trước, hai tay khoằm khoằm như móc câu chụp vào ngực đối thủ.

Dương lão gia lập tức nghiêng mình tránh khỏi, đưa nhanh tay điểm vào huyệt Khúc Trì của đối phương nơi khuỷu tay, còn tay trái lão đánh vào huyệt Kiến Ngung nơi bả vai. Đó là một tuyệt kỹ của Dương gia quyền được gọi là Bạch Điểu Phi Hồi (chim trắng lượn vòng).

Tên bịt mặt cũng không phải tay vừa, hắn nghiêng mình tránh khỏi rồi dùng ngay thế Bá Viên Cử Đỉnh nhằm đánh vào huyệt Bách Hội nơi đỉnh đầu của Dương lão gia. Hai bên qua lại được mấy chục chiêu, kình lực phát ra vù vù. Gã bịt mặt có phần núng thế, lập tức hai tên kia nhảy vào trợ lực. Đúng ra ta phải giúp Dương Tôn Long, song lòng tham chợt nổi dậy, cần phải lợi dụng lúc này để lấy cho được Liên Hoa bí lục, thực hiện ước vọng bá chủ võ lâm.

Trong lúc Dương lão gia đang mải giao đấu cùng ba gã lạ mặt, ta lẻn vào trong nhà bắt đầu công việc tìm kiếm cuốn bí kíp. Lúc ấy trong nhà không có ai, ta lục tung từng cuốn sách thì Dương phu nhân xuất hiện. Biết không thể tránh khỏi giao đấu, ta rút gươm ra chiêu trước.

Người ta nói “tiên hạ thủ vi cường” mà. Ai ra tay trước người đó sẽ chiếm được thượng phong.

Dương phu nhân cũng đâu phải tay vừa, ta đánh chừng năm mươi hiệp vẫn bất phân thắng bại. Nếu còn kéo dài ta sẽ gặp bất lợi. Cả bốn cao thủ đang ở ngoài sân mà ùa vào thì nguy.

Thấy tiếng khóc ở phòng bên ta bèn lừa thế nhảy vào. Một đứa bé chừng bốn năm tuổi đang ngồi trên ghế. Ta bước tới cặp ngay đứa nhỏ vào nách rồi hét lớn:

- Nếu phu nhân không dừng tay thì tại hạ bắt buộc phải thất lễ.

Dương phu nhân thẫn thờ tra kiếm vào vỏ. Mặc dù đã lớn tuổi nhưng mãi đến bây giờ Dương phu nhân mới sinh hạ được một mụn con. Ta biết vậy nên bảo:

- Tại hạ cũng chẳng muốn gây khó dễ gì cho phu nhân đâu. Phu nhân chỉ việc đưa bí kíp ra đây là xong.

- Nhà ngươi … nhà ngươi cũng cần cuốn sách đó ư! Không nên … ta … ta nói thật đấy, nhà ngươi sẽ phải ân hận.

- Phu nhân khỏi lo, tại hạ tự lo liệu lấy.

- Thôi được, nếu ngươi đã muốn thế thì sau này đừng có trách ta.

Nói xong phu nhân liền rút từ trong người ra một cuốn sách đã cũ nát rồi ném cho ta.

Ta cứ tưởng đấy là một giấc mơ. Cuốn bí kíp mà đã bao đời nay biết bao cao thủ đã gục ngã, tranh cướp nhau không ngờ lại vào tay ta một cách dễ dàng nhường ấy. Ta cẩn thận, một tay vẫn cặp đứa bé, tay kia lần giở từng trang. Đúng rồi, quyển sách đã ố vàng, ngay trang đầu là hàng chữ “LIÊN HOA BÍ KÍP TỐI THƯỢNG VÕ CÔNG”. Ta mừng rỡ gài cuốn sách vào sau lưng, đặt đứa bé xuống đất rồi vòng tay xá:

- Đa tạ phu nhân có lòng tốt cho tại hạ mượn cuốn sách này. Tại hạ chỉ mượn thôi, sau ba tháng sẽ đem đến tận đây trả lại.

Ta những tưởng thế là xong, không ngờ ta cặp đứa bé mạnh quá nên khi buông ra thì nó đã chết.

Dương phu nhân hét lên một tiếng rồi rút gươm lăn xả vào ta. Bình thường ta đã khó thủ thắng nữa là lúc này lòng căm hận đã lên đến cực điểm. Ta chống cự một cách tuyệt vọng, mồ hôi ướt đẫm cả áo cố gắng lùi ra phía cửa sổ để tẩu thoát. Dương phu nhân như biết ý đồ của ta nên càng đánh càng ráo riết huy động thanh trường kiếm như bão tuyết mưa sa. Ta chỉ lo đỡ gạt. Mắt ta hoa lên, ta vừa tránh được một đường gươm hiểm hóc thì phu nhân đã sử chiêu Song Phụng Triều Dương. Chỉ thấy lưỡi gươm sáng lóe lên như tia sét rồi biến một thành hai. Ta đứng im chịu chết không sao đỡ nổi nữa, bỗng “kẻng” một tiếng, lưỡi gươm của phu nhân bị gạt ra. Ta chỉ kịp thấy một tiếng cười rồi cuốn bí kíp sau lưng đã bị đoạt mất, rồi loáng một cái đã thấy hắc y nhân mất dạng. Thế là toi công, ta chưa kịp định thần thì lưỡi gươm đã kề vào cổ:

- Ngươi đã giết chết con ta, giờ thì phải đền mạng.

- Hãy khoan.

Dương Tôn Long từ từ bước vào. Áo còn dính đầy máu.

- Nhà ngươi chết cũng là đáng rồi. Song ta muốn biết ngươi là ai đã. Ta không muốn giết những kẻ vô danh tiểu tốt.

- Muốn giết thì cứ giết. Hà tất phải nhiều lời.

Ta nói nhưng trong lòng không khỏi thán phục sự trầm tĩnh của Dương Tôn Long.

Trước hoàn cảnh ấy, chỉ có những người võ công đã đạt tới mức thượng thừa mới đủ bản lãnh kềm hãm được cơn nóng giận.

- Ngươi, ngươi không sợ chết sao?

- Ta có chết cũng chẳng oán hận gì. Tuy nhiên ta cũng nói để các hạ biết rằng đứa bé chết là do ta vô tình …

- Thế còn cuốn bí kíp. Ngươi đến đây cũng vì mục đích ấy chứ?

- Không, tại hạ mới nghe hồi nãy.

- Rồi ngươi nảy sinh lòng tham phải không?

- Phải, nhưng ta rất ân hận vì chuyện ấy. Cuốn sách … cuốn sách đã bị người khác cướp mất rồi.

Dương Tôn Long trầm ngâm không nói gì. Dường như lão chẳng quan tâm gì mấy đến cuốn sách bị mất. Lão quay sang bảo vợ.

- Phu nhân hãy mang đứa bé ra ngoài đi, để ta giải quyết chuyện này.

Lão nói với ta.

- Ta biết ngươi không phải là kẻ ác. Vì thế, ta tha chết cho ngươi đấy. Đi mau đi, không phu nhân ta mà quay lại thì khó khăn cho ngươi lắm đấy. Cũng may cho ngươi đã không lấy được cuốn bí kíp.

- Đa tạ các hạ đã tha chết cho tại hạ, hy vọng sẽ có ngày được đền đáp công ơn này.

Ta từ biệt rồi ẩn tích từ đó đến nay, sau đó ta được tin phu nhân lại sinh hạ được một công tử nữa.

Kể đến đây, Vương Trí Nhân bỗng ngừng lại, lão bảo:

- Này Lữ hiền đệ, ta thấy hình như có chuyện gì không ổn thì phải. Hiền đệ xem kìa.

Theo tay lão chỉ, từ đằng xa một cột khói ngoằn ngoèo bốc lên, rồi thủng thẳng lại vọng tiếng chó tru nghe thảm thiết.

- Nhanh lên hiền đệ, ta sợ không kịp mất rồi.

Chỉ trong chốc lát hai người đã đến nơi. Quang cảnh thật là hoang tàn. Dương gia đã hoàn toàn bị thiêu rụi. Vương Trí Nhân và Lữ Gia len lỏi bên những thanh gỗ đang cháy dở, tìm kiếm xác của gia chủ. Xác của lũ gia nhân nằm la liệt, tất cả mặt đều nám đen và đều bộc lộ một vẻ gì đó rất khủng khiếp. Đặc biệt ngực bị nát bấy, máu me bầy nhầy, chứng tỏ họ bị trúng một chưởng lực kinh hồn. Cuối cùng hai người cũng tìm thấy xác của Dương Tôn Long. Ngay bên thái dương là một vết đen xì, to bằng miệng chén, cặp mắt lồi ra, trợn ngược vừa đau đớn vừa kinh ngạc. Vương Trí Nhân quay lại bảo Lữ Gia:

- Không biết kẻ nào ra tay tàn độc đến như vậy. Phải là một đại cao thủ mới có thể giết hại được Dương lão gia. Hiền đệ có nhận xét gì không?

- Tiểu đệ thấy nghi ngờ quá. Hình như … hình như …

Lão như sợ hãi không dám thốt ra điều nghi vấn.

- Hiền đệ nghĩ rằng … Phải đó là Hồi Tâm Chưởng, một công phu đã thất truyền không?

- Đúng đấy … không hiểu ai là …

Lão chưa nói dứt câu đã thấy vang lên một trận cười. Xung quanh, không biết từ đâu, xuất hiện vài chục cao thủ. Đi đầu là Lý Long Vân, chưởng môn phái Thanh Thành. Lão quát lớn:

- Vương Trí Nhân, không ngờ hôm nay ta lại gặp ngươi ở đây. Lần này ta quyết không tha.

Vương Trí Nhân còn lạ gì lão. Lý Long Vân vốn là anh em kết nghĩa của Dương Tôn Long. Lão ít tuổi hơn nên gọi Dương Tôn Long là sư huynh. Ở giang hồ cũng có đôi chút tiếng tăm nhưng cũng bị tai tiếng về cách ra tay tàn độc.

- Thế nào, ngươi còn chối cãi gì về tội ác này không? Năm xưa mi giết con của sư huynh ta, âm mưu cướp đoạt Liên Hoa bí lục. Bây giờ lại tàn sát cả gia đình … Ngươi thật là tàn ác.

- Ta … ta cũng chỉ vừa đến đây thôi. Lúc đó sự việc đã xảy ra rồi.

- Nếu là người khác thì ta còn có thể tin được, nhưng ngươi …

Lão tức giận không nói lên lời.

- Ngươi không được ăn nói hồ đồ. Ngươi thử nhìn xem, với võ công của ta hiện có thể hạ được Dương lão gia không? Hơn nữa mi nói ta đến đây để tìm bí lục, mà Dương lão gia hình như lại chết vì … vì chính độc thủ ấy.

Lý Long Vân lại gần ngó thì quả thật trên khuôn mặt của Dương Tôn Long hiện rõ một vết đen sì. Lão ngớ người ra không sao giải thích nổi, rồi mặt bỗng trở nên hầm hầm.

- Không nói nhiều lời. Ngươi trả lời cho ta biết Dương Tôn Bảo hiện giờ ở đâu?

- Chính ta cũng băn khoăn về việc ấy.

- Không thể tin được. Kẻ thủ ác không có ai ngoài ngươi. Chúng ta đã lùng sục quanh đây không có một bóng người.

Lão quay sang nói với một lão đạo sĩ mặt đỏ thuộc phái Toàn Chân đứng bên cạnh.

- Đạo hữu thấy thế nào?

Lão mặt đỏ là Hà Hồng Lâm, chưởng môn phái Toàn Chân, gật đầu tán thành. Lão cất tiếng nói thật to, trung khí đầy rẫy.

- Nhà ngươi chịu trói theo bọn ta hay muốn động thủ?

Vương Trí Nhân quay lại nói với Lữ Gia.

- Ta chắc không thoát khỏi một trận quyết đấu rồi. Nếu như ta có mệnh hệ gì hiền đệ cố gắng thoát thân tìm kiếm Dương Tôn Bảo nhé.

Nói đoạn lão ung dung nói với Hà Hồng Lâm:

- Nghe đại danh Hà Chưởng môn đã lâu, hôm nay mới được gặp, biết toàn là lời đồn bậy cả.

- Thế nào là đồn bậy?

Lão mặt đỏ tức giận hét lên.

- Đồn bậy là mang tiếng danh môn chính phái mà cũng ùa vào hiếp đáp kẻ yếu.

- Ta mà thèm cậy đông hiếp đáp ngươi ư? Nếu ngươi thắng được ta, ta xin bảo đảm để ngươi tự do ra đi, không ai ngăn cản hết.

Lão nói xong phi thân nhảy ra đứng trước bãi đất trống, thủ pháp trông thật nhẹ nhàng, một chân hơi co lên theo thế Kim Kê Độc Lập. Lý Long Vân trong thấy cũng phải buột miệng khen:

- Quả xứng đáng là Chưởng môn của một môn phái lớn.

Ý của Hà Hồng Lâm là muốn nhường cho Vương Trí Nhân ra tay trước. Vương Trí Nhân cũng thong thả bước ra hai tay chắp trước ngực đáp lễ theo thế Kim Quy Bái Tổ rồi nói:

- Tại hạ thất lễ, Chưởng môn cẩn thận.

Rồi bất ngờ tung chân đá quét ngang một cái theo thế Hoành Tảo Thiên Quân nhằm vào hạ bàn đối phương. Cú đá trông hời hợt những ẩn chứa một nội lực kinh hồn. Thực ra đó chỉ là hư chiêu, tay trái Vương Trí Nhân xòe ra chụp vào huyệt Đại Trùy ở sau gáy. Huyệt này là huyệt của Tam Dương đốc mạch, bị trúng tức thời tứ chi bủn rủn ngay không cục cựa được. Hà Hồng Lâm hốt hoảng không ngờ đối phương ra tay mau lẹ đến như vậy. Lão vội vã nghiêng mình ra sau sử chiêu Dương Liễu Nghinh Phong (cây liễu đón gió mạnh) mới tránh kịp. Hai cao thủ qua lại đấu với nau thoắt đã được vài chục chiêu vẫn bất phân thắng bại. Hà Hồng Lâm chủ yếu dùng cương nên mỗi cú đánh của lão chưởng lực nghe vù vù tưởng như đá cũng phải bể, cây cũng phải gãy. Đệ tử phái Thanh Thành và phái Toàn Chân đứng ngoài hô cổ vũ ầm ĩ. Đột nhiên Hà Hồng Lâm rú lên một tiếng, lão bật ngửa người ra sau một cách bất ngờ. Ngay cả Vương Trí Nhân cũng lấy làm sửng sốt. Lão chưa đánh trúng đối thủ. Rõ ràng ngón tay lão vẫn còn cách Thái Dương huyệt của Hà Hồng Lâm chừng vài tấc. Quần hùng la lên kinh hãi, trên thái dương của Hà chưởng môn có một vết đen sì to bằng miệng chén. Lý Long Vân hét lên:

- Hồi Tâm Chưởng, nhà ngươi còn cãi nữa không?

Hà Hồng Lâm nằm giãy giụa trên mặt đất, chân tay co rút một cách đáng sợ, sắc mặt lão dần dần chuyển sang màu xám đen. Tất cả các cao thủ của mấy môn phái ở đấy đồng loạt tuốt gươm xông vào giết bằng được Vương Trí Nhân và Lữ Gia. Vương Trí Nhân nói khẽ với Lữ Gia – Bữa nay chúng ta nguy mất rồi, không hiểu kẻ nào hạ độc thủ nhanh như vậy, chứng tỏ kẻ sát nhân hiện đang còn lẩn quất ở đâu đây …

Hai lão cũng lập tức rút trường kiếm ra nghênh địch. nhưng dù nội công có thâm hậu đến bao đâu chăng nữa, võ công hai lão có cao siêu bậc nào đi nữa, song mãnh hổ nan địch quần hồ nên dần dần hai người yếu thấy rõ. Lữ Gia liên tiếp trúng hai vết kiếm nơi bả vai, còn Vương Trí Nhân cũng bị trúng một chưởng của Lý Long Vân, mồm thở ra một búng huyết.

Ngay chỉ một mình Lý Long Vân, lão đã khó lòng mà địch nổi. Trời đã xế chiều, lúc này tình thế thật tuyệt vọng, hai người muốn thoát thân cũng không được, chỉ chờ chết. Mắt Vương Trí Nhân bỗng hoa lên. Đường kiếm của Lý Long Vân như một ánh chớp xẹt ngang cổ lão.

Không có cách gì đỡ nổi, lão nhắm mắt lại chờ chết. “Keng” một tiếng, thanh gươm của Lý Long Vân bật văng ra khỏi tay. Lão tê chồn cả hổ khẩu kinh hãi nhìn xem ai là kẻ đã hỗ trợ Vương Trí Nhân. Một bóng người mặc áo xanh từ trên một tàng cây cao nhảy xuống, thân pháp nhẹ nhàng như một cánh hoa rơi. Lão kinh ngạc khi thấy đó chỉ là một cô bé chừng mười sáu tuổi có lẻ, bím tóc trái đào mặt tươi như hoa nở. Cô bé cười khanh khách nói:

- Ê! Ê! Ông lớn tuổi rồi mà còn xấu, mấy chục người đánh có hai người mà gọi là anh hùng được sao?

Lý Long Vân tức giận quát:

- Con tiện tỳ này ở đâu đến phá rối. Ai đứng đằng sau ngươi, chường mặt ra cho ta “Ông ăn nói lịch sự một tí!” Cô bé cau mặt lại. “Làm gì có ai, chỉ có mình ta thôi.” – Này con nhỏ hôi thối, không cút đi thì đừng trách lão phu đấy nhé.

- Ông bảo ai hôi thối, chính ông thì có.

Cô bé áo xanh nói rồi bảo Vương Trí Nhân và Lữ Gia – Hai tiền bối đã mệt rồi cứ thong thả mà đi, để tiểu nhi ở đây lo liệu cho.

Lý Long Vân tức đến bầm mặt. Chưa bao giờ lão bị nhục nhã như thế này, một con nhỏ dám khinh miệt cả quần hùng ở đây. Lão quyết định sẽ đập chết cô bé cho hả giận. Nhưng địa vị là chưởng môn một môn phái, ăn thua với một đứa bé tránh sao khỏi thiên hạ chê cười.

Lão làm bộ tươi cười nhưng trong bụng đã quyết tâm hạ độc thủ. Lão tiến lại gần cô gái rồi nói:

- Nhà ngươi còn nhỏ tuổi mà hỗn quá, để ta dắt về nhà trao trả cho phụ thân ngươi dạy dỗ.

Lão đưa tay ra coi bộ thân thiện nắm vào vai cô gái nhưng thực ra lão đã vận dụng toàn bộ kình lực và sự nhanh nhạy của tuyệt kỹ Long Trảo Công nhằm vào huyệt Cự Cốt, cô bé chẳng hay biết gì cả hơi vô tình xuay người một cái. Cú chụp của lão rơi vào khoảng không. Lý Long Vân kinh ngạc vô cùng nhưng lão nghĩ bụng chắc hẳn là may mắn tình cờ nên cô bé mới tránh nổi cú chụp ấy. Ngay cả các cao thủ thượng thặng muốn thoát khỏi tay lão cũng không phải dễ dàng. Nhưng lão vốn là một chưởng môn nên cũng tinh ý chữa ngượng. Lão xoay bàn tay như cái móc câu chụp ngay vào sau lưng cô gái, nơi huyệt Phong Phủ, một đại trọng huyệt của con người. Chỉ cần trúng nhẹ cũng đủ chết tức khắc. Cô bé có chết cũng không ai trách được lão. Cô gái dường như không để ý đến lão, cô hơi cúi người xuống làm như xem xét vết thương trên tay của Lữ Gia, tay trái giơ lên vuốt mái tóc. Lý Long Vân giật mình khi thấy huyệt Lao Cung ở lòng bàn tay lão bị điểm trúng làm cánh tay lão bị tê bại cơ hồ không nhấc nổi. Nhất thời lão chưa trả đòn được vì cánh tay đau nhức không thể chịu đựng được. Không ai bên ngoài biết được điều đó, vì nó xảy ra cực nhanh. Lão gượng cười:

- Cô bé không chịu cho ta biết danh tánh, ý chừng muốn động thủ với lão phu chăng?

- Tôi còn nhỏ, làm sao dám động thủ với ông. Nếu ông muốn, tôi về bảo má má tôi ra đây.

Thật ra trong bụng Lý Long Vân cũng không muốn gây rắc rối với con nhỏ này làm gì.

Lão tự biết võ công lão chưa chắc gì thắng nổi con bé này, lỡ thua thì mất cả thể diện. Qua hai chiêu vừa rồi, lão biết võ công con nhỏ này vô cùng quái dị. Việc lão bị điểm trúng huyệt đạo nơi gan bàn tay là điều quá rõ ràng. Hơn nữa, má má y ra đây thì thật là phiền phức. Lão nghĩ vậy nên làm bộ kẻ cả nói:

- Thôi được, mi là con nít, ta cũng không chấp nhất làm chi, khi nào gặp má má ngươi, ta sẽ hỏi tội sau cũng chưa muộn.

- Lan Nhi, Lan Nhi.

Bỗng một thanh âm từ rất xa vọng tới. Âm thanh vừa dứt, một thiếu phụ mặc áo màu xanh đã xuất hiện. Hẳn là thiếu phụ phải vô cùng xinh đẹp, nếu không có một vuông lụa che gương mặt. Nhìn thấy cô gái, thiếu phụ trỏ tay rồi mắng:

- Nghịch tử, ta đã dặn không được đi chơi xa, sao lại còn đến đây gây sự.

Cô bé sợ hãi cúi đầu đáp:

- Tiện nhi ra đây là vô tình thôi, lại thấy mấy người này cậy đông uy hiếp hai ông già này nên …

- Việc gì đến ngươi, ta đã bảo bao nhiêu lần rồi. Ngươi biết cái gì mà xen vào chuyện người khác …

Lúc ấy Vương Trí Nhân và Lữ Gia đang ngồi dưỡng thần thấy thiếu phụ áo xanh xuất hiện, hai người mừng thầm. Vương Trí Nhân bảo Lữ Gia:

- Tiểu đệ, không nhân dịp này trốn đi thì còn đến bao giờ. Chúng ta đến tòa cổ miếu tìm Trần hiền đệ.

Hai lão toan phóng mình đi thì Lý Long Vân quát lớn:

- Ai cho các ngươi đi. Đứng lại đã.

Thiếu phụ áo xanh chau mày nói:

- Thôi, để cho người ta đi thôi, các vị cũng không nên làm khó dễ.

Lý Long Vân cố nén giận, lão nói giọng từ tốn:

- Tôn giá hiểu cho, đây là chuyện riêng của lão phu, không liên can gì đến phu nhân.

Hai gã kia đã giết toàn bộ những người ở Dương gia trang.

- Sao các vị hồ đồ thế, đã chắc gì là họ …

- Phu nhân vừa nói không xem vào việc người khác cơ mà?

- Đúng ta có nói với Lan Nhi như thế, nhưng thấy các vị hiếp đáp người ta thì làm sao mà không can thiệp cho được.

- Đúng đấy. Má má nói đúng đấy, chúng ta cứ can thiệp xem họ làm gì chúng ta nào.

Quay sang nói với Vương Trí Nhân và Lữ Gia:

- Hai ông cứ đi đi, có má má tôi ở đây rồi, đừng có lo.

Thấy hai mẹ con thiếu phụ coi khinh mình quá lắm, Lý Long Vân nổi giận mất khôn.

Lão gầm lên:

- Bọn bây chớ có quá quắt như thế, không xem ai ra gì cả, hãy xem đây.

Lão phóng một chưởng nhằm ngay thiếu phụ đánh tới. Chỉ thấy tay áo lụa xanh phất lên một cái trong thật lả lướt, một luồng kình lực âm nhu nhẹ nhàng phóng ra, hóa giải ngay tức khắc, khiến chưởng lực của Lý Long Vân như rơi tõm vào khoảng không, luồng kình lực ấy lại còn đẩy lão thối lui hai ba bước. Lý Long Vân tức giận vô cùng, liền giở hết sức bình sinh, sử dụng toàn là những chiêu hiểm ác để hạ thiếu phụ, không thèm đếm xỉa gì đến những điều cấm kỵ khi tỷ đấu với đàn bà.

Thiếu phụ thì rất bình thản, chẳng có vẻ gì là hốt hoảng. Thân pháp thật nhẹ nhàng và uyển chuyển y hệt như đang biểu diễn võ thuật cho mọi ngươi xem chứ không phải là giao đấu quyết liệt với một hảo thủ thượng thặng. Càng đánh, Lý Long Vân càng sợ hãi, mồ hôi toát ra dầm dề. Lão không hiểu được thiếu phụ này thuộc môn phái nào vì võ công của thiếu phụ rất phức tạp. Quần hùng bên ngoài thấy rất rõ càng lúc lão càng tỏ ra lúng túng, mặc dù thiếu phụ chẳng tỏ vẻ gì muốn đả thương lão cả.

Bỗng nhiên thiếu phụ mỉm cười nói:

- Tôn giá coi chừng đấy nhé!

Rồi thiếu phụ ra chiêu Lãng Lý Hành Thuyền. Lý Long Vân chẳng lạ gì chiêu này. Nó là một thế rất tầm thường của Võ Đang quyền pháp. Lão đã đề phòng sẵn, phòng thủ nơi hạ bàn trước bởi vì chiêu tiếp sau sẽ đánh vào đấy. Nhưng thật bất ngờ, thay vì sử chiêu Phiên Giang Tảo Địa, thiếu phụ lại biến thành chiêu Song Long Xuất Hải (rồng ra biển cả).

Cùng một lúc, lão bị trúng hai cái tát vào mặt đau điếng, khiến mặt lão đỏ ửng lên.

Đấy là thiếu phụ còn nương tay với lão, nếu ra tay thật sự hẳn lão đã toi mạng rồi.

Lợi dụng lúc hai người đang giao đấu, Vương Trí Nhân và Lữ Gia nhanh chân tẩu thoát.

Hai người trổ thuật phi hành chạy về phía tòa cổ miếu. Đến nơi thì trời đã tối mịt. Hai lão mò mẫm chui vào trong miếu. Bên trong không thấy gã đại hán đâu cả.

Lữ Gia kinh ngạc lẩm bẩm:

“Thật là lạ, Trần hiền đệ không thấy tới Dương gia trang mà ở đây sao cũng không có là vì nguyên cớ gì?” Loay hoay, hai lão kiếm được một cây đèn bị bỏ không song vẫn còn dầu. Vương Trí Nhân mừng rỡ tìm cách đốt đèn lên rồi cùng Lữ Gia xem xét kỹ lưỡng ngôi miếu.

- Lữ hiền đệ này! Có dấu chân người, mà hình như là mới đây thôi.

Quả thật có rất nhiều dấu chân loạn xạ trên mặt đất, chứng tỏ rất đông người đến đây tìm kiếm một cái gì đó. Trần Trung đã bị bắt rồi chăng? Vô lý, vì nếu thế phải có dấu vết loạn đả chứ. Vương Trí Nhân tiến đến sau bệ thờ. Lão để ý thấy tay cầm của chiếc ngai không có bụi như ai đó mới chạm vào. Lão xoay thử, thì bỗng thấy bệ thờ chuyển động mạnh rồi dịch sang một bên để lộ một cái hang sâu thăm thẳm. Lão cầm đèn soi vào trong rồi vẫy Lữ Gia leo xuống. Đó là một con đường hầm dài hun hút, không biết tới tận đâu. Lữ Gia bảo Vương Trí Nhân:

- Đại ca để tiểu đệ đi trước cho. Đại ca đi đằng sau để phòng có kẻ ám toán đấy.

Đi đến một chỗ rẽ, hai lão không biết nên đi đằng nào. Vương Trí Nhân áp tai vào tường nghe ngóng. Lão thấy hình như phía bên trái có tiếng động gì đó rất khẽ. lão ngoắc tay ra hiệu cho Lữ Gia đi về phía ấy. Lại đi một hồi lâu nữa mới đến một chỗ đường hầm rộng ra một chút có le lói ánh sáng từ phía trên lọt xuống, hai người thấy phía xa xa có một căn phòng nhỏ có ánh sáng đèn. Bỗng một luồng chưởng phong từ trong nhà phóng ra khiến hai người lảo đảo rồi kèm một tiếng quát:

- Hai tên nào cả gan mò vào chốn này. Muốn sống hãy vào đây trình diện ta Hai lão vội vàng vận chân khí hộ thân rồi bước vào. Trần Trung đang nằm dài trước mặt một lão bà tóc bạc trắng, nét mặt thật kỳ dị. Hai chân bà lão teo quắt lại, nhưng vẫn bị xiềng bằng một sợi dây xích to bằng cổ tay. Thân hình bà lão ốm tong teo, chỉ duy có cặp mắt là sáng loang loáng có thần. Rải rác bên ngoài là những đống xương người trông thật ghê sợ. Vương Trí Nhân cúi mình thi lễ:

- Xin kính chào lão tiền bối, tại hạ là Vương Trí Nhân mạo muội vào đây, xin tiền bối lượng thứ.

Lão nói vậy vì biết rằng công lực bà lão này không phải tầm thường. Lão bà bà giương cặp mắt lên lên nhìn rồi cười sằng sặc:

- Có phải ngươi là đồng bọn với tên tiểu tử này chăng? Hay tên đó … sai ngươi xuống dò xét xem ta đã chết chưa?

- Quả gã kia quen với tại hạ thật, nhưng không có ác ý gì với bà bà.

- Thế không phải ngươi theo lệnh tên đó xuống dò xét ta hay sao?

- Tại hạ không hiểu bà bà định nói đến ai?

Rồi lão kể lại cho bà bà nghe tất cả sự việc trên mặt đất rồi vì sao lão lại tình cờ phát hiện ra hang động này. Nghe xong lão bà bà gật gù rồi nói:

- Trông khuôn mặt ngươi, ta biết là ngươi nói thật, hãy để ta giải khai huyệt đạo cho gã này đã.

Lão bà nói xong khẽ giơ một tay điểm nhẹ một cái. Đó là thủ pháp cách không điểm huyệt, một môn công phu thượng thừa. Trần Trung đang nằm in dưới đất bất giác động đậy tay chân rồi ngồi bật dậy, rồi cúi xuống tạ ơn. Lữ Gia hỏi:

- Xin tiền bối đừng giận, bọn tại hạ có điều thắc mắc …

- Hà hà … các ngươi muốn biết ta là ai phải không, đã bao giờ nghe nói đến Long Trì nữ hiệp chưa?

Hai người suýt kêu lên vì kinh ngạc. Lão bà đó không lẽ lại là người đã từng khét tiếng giang hồ năm xưa, võ công đứng hàng nhất nhì hồi đó …

- Bọn tại hạ có mắt như mù xin tiền bối lượng thứ.

- Không sao, các ngươi không biết ta là phải … Vì ta rất ít khi xuất hiện giang hồ, hơn nữa, mọi người đồn rằng ta đã chết từ lâu có phải không?

“Đúng vậy!” Vương Trí Nhân đáp:

“Võ công tiền bối thuộc loại quán thế, thiên hạ vô song mà làm sao lại bị như thế này?” – Đó là cả một câu chuyện dài, chính tên đó … tên đó đã xích ta ở đây.

- Tên đó là ai? Xin tiền bối nói ra chúng tôi sẽ quyết trả thù cho tiền bối.

- Võ công các ngươi còn kém xa hắn lắm. Ngay cả ta bây giờ cũng chưa chắc gì đã thắng nổi. Ta hết sức lo ngại cho võ lâm hiện nay… bởi vì…

bởi vì hắn đang có một âm mưu to lớn…

- Nhưng, thưa tiền bối, chỉ cần tiền bối chỉ rõ danh tánh, bọn tại hạ sẽ tụ họp quần hùng lại…

- Không được, bởi vì ta đã có một lời nguyền bởi vì kẻ đó, kẻ đó chính là đệ tử của ta.

“Ủa!” Hai lão đồng thanh kêu lên:

“Sao trên giang hồ đồn đại tiền bối không thâu nhận đệ tử nào cả.” – Đúng thế, nhưng ta đã phá lệ thâu nhận hai người. Một là gã… hai là một nữ nhân.

- Nhưng kẻ phản thầy đó phải bị trừng phạt. Tại sao tiền bố lại…

- Bởi vì trước khi thâu nạp, chính ta đã có lời nguyền không được tàn hại lẫn nhau. Hắn đã phản bội ta, thì hắn sẽ bị trừng phạt nhưng không phải ta sẽ làm việc đó, mà cũng không phải là sư muội của hắn… Ta đã bị tên đồ đệ của ta lừa cho uống một liều Độc Hồn Hương nên mới bị xiềng xích thế này.

- Tại hạ nghĩ rằng với công lực của tiền bối thì tại sao lại không phát hiện ra thứ thuộc kịch độc ấy.

- Nhà ngươi chưa rõ đấy thôi, đó là một thứ thuốc cực kỳ lợi hại, không mùi vị, màu sắc do Thánh Thủ Thần Y Diệp Tuyền chế ra, cứ sáu tháng mà không có thuốc giải thì công lực sẽ dần dần mất hết, lúc ấy tuy không chết nhưng chỉ là phế nhân mà thôi.

Hai người vô cùng kinh hãi

hãi. Thánh Thủ Thần Y Diệp Tuyền đã khét tiếng trên giang hồ về những môn thuốc cực độc. Bất cứ ai dù bị trúng phải độc chất gì, chỉ nhìn qua sắc diện là lão biết ngay. Tính tình lão rất cổ quái. Vừa cứu người lại vừa giết người. Lão hành động theo ý thích, hành tung lại rất kỳ bí nên ai cũng sợ lão.

- Thế tiền bối cũng không có thuốc giải sao?

- Với công lực của ta, ta có thể chịu được một thời gian gấp đôi như vậy. Gã đồ đệ của ta nghĩ rằng đốt Dương gia trang và xích ta dưới căn hầm này thì không có thức ăn ta cũng đủ chết. Nhưng hắn đâu có ngờ trong đường hầm này có một lỗ thông lên mặt đất chỉ bằng vừa một con khỉ chui lọt. Có một lần, vô tình một con khi đã rơi lọt xuống đây, ta đã huấn luyện được nó hàng ngày mang hoa quả cho ta… Cứ thế… Lão bà cười sằng sặc:

Gã đã đưa thêm cho ta một liều thuốc giải độc nữa!

Vương Trí Nhân trong lòng thấy rúng động. Lão bà này đã biết rõ kẻ đốt Dương gia trang, cũng là kẻ đã giết Dương Tôn Long và đó chính là đồ đệ của mụ. Hẳn là võ công của gã phải thật cao cường lắm, thiên hạ ít người địch nổi. Vương Trí Nhân hỏi:

- Thưa tiền bối vì sao hắn lại giết Dương đại gia.

- Đó là một âm mưu rất to lớn, thật đáng lo ngại cho giới võ lâm. Ta…

- Tiền bối không thể nói rõ hơn được sao?

- Tất cả chỉ là vì Liên Hoa bí lục để làm bá chủ thiên hạ. Chính ta cũng bị hại bởi lòng ham muốn cuốn bí lục ấy! Nhưng sẽ có kẻ thay ta rửa mối hận này.

- Thưa tiền bối, đó là ai vậy?

- Gã là Dương Tôn Bảo.

- Gã vẫn còn sống sao? Thưa tiền bối…

- Gã bị đưa xuống hầm rồi tên đệ tử của ta đã cho người lấp lại rồi phóng hỏa thiêu rụi Dương gia trang. Gã nghĩ rằng trước sau gì những người dưới hầm cũng phải chết. Không ngờ, lại còn một lối ra nữa.

- Thưa tiền bối, võ công của Dương Tôn Bảo làm sao địch nổi kẻ thù của gia gia y. Tiền bối có nói cho gã biết tên kẻ đó không?

- Ta không thể nói được điều đó, vì dù sao gã cũng là đệ tử của ta. Võ công của Dương Tôn Bảo còn xa lắm mới có thể nói đến chuyện trả thù. Trong thời gian chuyên luyện võ công gã cũng đủ thời gian phăng ra đầu mối. Ta sẽ chỉ điểm cho gã một người may ra có khả năng đối đầu kẻ thù của y ngày nay.

Bà bà hú lên một tiếng dài, thanh âm vang lên thật chói tai. Từ phía xa, còn có một con đường hầm nữa, một gã thiếu niên ước chừng mười lăm mười sáu tuổi chạy ra.

Thiếu niên có khuôn mặt khôi ngô, tuấn tú. Gã chạy đến trước mặt lão bà bà quỳ xuống nói:

- Vãn bối là Dương Tôn Bảo xin trình diện lão bà. Chẳng hay tiền bối có điều chi căn dặn.

- Thật là may mắn cho ngươi. Hôm nay ngươi sẽ thoát ra khỏi đây. Ngươi chớ có băn khoăn gì về ta nữa. Mục đích của ngươi là làm sao trả được mối thù cho phụ thân. Ngươi hãy cầm lấy vật này.

Lão bà nói rồi trao cho Dương Tôn Bảo một cái lệnh bài đã bị gãy một nửa.

- Ráng đi tìm người đó. Nhìn thấy tin vật này, lão ta sẽ truyền thụ võ công cho ngươi.

Ngươi khỏi lo gì nữa.

- Thưa tiền bối. Tiểu nhân còn có nhiều điều chưa được rõ. Trước khi ra đi muốn tiền bối chỉ điểm cho.

- Ta không thể nói được gì nhiều. Ngươi đừng gạn hỏi ta làm chi. Rất tiếc ta cũng không thể truyền thụ võ công cho ngươi được. Sứ mạng của người thật nặng nề, phải cố gắng lắm mới được.

Lão bà nói xong nhắm mắt lại rồi phẩy tay nói:

- Thôi, các ngươi đi đi, ta trông cậy các ngươi quan tâm đến gã tiểu tử này một chút.

Biết không gặng hỏi thêm được điều gì nữa, cả bốn người cúi đầu lạy từ biệt quay trở ra.

Họ lần mò theo lối cũ. Dương Tôn Bảo nói:

- Đường này không lên được. Vãn bối đã thử rồi.

- Sao lại không lên được, vô lý. Bọn ta vừa mới xuống đây mà.

- Xuống thì được nhưng lên thì rất khó vì không hiểu cơ quan mở cửa giấu ở đâu.

Vương Trí Nhân lo sợ, quả thật đó là điều lão không nghĩ tới. Lão nhớ lại lúc bước xuống hầm pho tượng ở trên tự động xoay lại đóng kín như cũ. Nếu như không tìm cách mở được thì… có lẽ mấy người sẽ bị chôn vùi ở dưới đường hầm này. Lão hỏi Dương Tôn Bảo:

- Nhà ngươi có biết võ công không?

- Tiểu bối chỉ biết sơ sơ thôi. Hồi nhỏ mẫu thân có chỉ điểm nhưng cũng chỉ là những thế võ đơn giản của Dương Gia Quyền thôi.

- Thế phụ thân ngươi không truyền thụ cho ngươi sao?

- Không. Phụ thân tiểu bối không muốn cho tiểu bối luyện võ. Thân mẫu phải dạy lén đấy.

- Thật là lạ lùng. Một người như Dương lão nhân gia lại để con mình hèn kém thế sao?

Vương Trí Nhân lẩm bẩm. Bốn người đã tới lối lên xuống của căn hầm. Vương Trí Nhân thử vận nội lực đẩy nắp hầm lên nhưng nó vẫn không nhúc nhích. Lão toát mồ hồi cũng Lữ Gia và Trần Trung hợp sức phóng chưởng. “Bình” một cái, chưởng lực của ba người mạnh mẽ khiến bụi bay mù mịt song nắp hầm vẫn trơ như cũ. Lão định tiếp tục thì bỗng nghe thấy bên trên có tiếng người nói.

Hình như có khoảng bảy tám người gì đó. Lão giơ tay ra hiệu cho mọi người im lặng rồi áp sát tai lên trần lắng nghe. Có tiếng một đại hán nói:

- Tam đệ này, Giáo chủ dặn là phải lục soát ngôi miếu này thật kỹ lưỡng sau đó phá hủy hoàn toàn.

- Tiểu đệ thắc mắc không hiểu làm như vậy để làm gì nhỉ? Tòa cổ miếu này trông đã hoang phế, từ lâu không có người đặt chân tới, mình phá đi e rằng…

- Lệnh là lệnh, tụi mình chỉ biết có thi hành, tam đệ đừng có nói lôi thôi, tai có vách đến tai Giáo chủ thì không toàn mạng đâu. Mà này… hình như ta thấy có vết chân người…

Lão nghe thấy nhiều tiếng xì xào nhưng khẽ quá không nghe rõ chúng nói gì. Im lặng một hồi lâu, có tiếng ồm ôm của một tên nói lớn:

- Hẳn là trong ngôi miếu này có cái gì đó nên Giáo chủ mới lệnh cho chúng ta phải phá hủy. Tốt nhất là…

- Là khai hết ra với ta.

Bỗng có tiếng nói của một nữ nhân vang lên. Thanh âm tuy nhỏ nhưng đầy uy lực. Có tiếng binh khí rút ra. Trong chớp mắt lão nghe thấy những tiếng la hét kinh hoàng của tốp người rồi im lặng. Chắc chắn võ công của nữ nhân thật kinh người nên mới chế phục nhanh chóng như thế. Lão nghe thấy tiếng van xin của một gã.

- Xin tha chết. Tha chết cho tại hạ, tại hạ chỉ là loại sâu bọ không biết gì hết. Phu nhân nương tay cho.

- Mi nhất định không chịu nói phải không, ta sẽ cho mi biết thế nào là thủ đoạn. Giáo chủ của mi là ai?

- Tại hạ, tại hạ chưa biết mặt bao giờ. Lúc nào người cũng che mặt, chỉ biết võ công thì thật là cao cường.

- Tổng đàn của ngươi đặt ở đâu?

- Tại hạ không biết, chỉ nghe lệnh qua sứ giả…

Gã chưa nói hết câu bỗng rú lên một tiếng thê thảm. Rồi tiếng nữ nhân cất lên:

- Đứng lại. Dám ám toán trước mặt ta.

Thanh âm to dần, hiển nhiên là thiếu phụ đã rượt theo ai đó.

Vương Trí Nhân bảo mấy người:

- Bây giờ chúng ta chỉ còn mỗi một cách. Tìm cho ra thật nhanh cơ quan mở cửa hầm.

Nếu không, chúng ta sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi ở đây thôi.

Mấy người chia nhau ra sờ soạng từng tí một nhưng vẫn vô hiệu. Lữ Gia nói:

- Hay là kẻ thiết kế các đường hầm bí mật này đặt cơ quan đó ở rất xa cửa hầm. Chúng ta đi ngược lại thử xem.

Vương Trí Nhân khen phải. Lão kiên nhẫn sờ nắn từng chỗ lồi ra, lõm vào của bức tường. Một hồi lâu, lão reo lên:

- Đây rồi!

Bàn tay lão chạm vào một hòn gạch hơi lồi lên một chút, lão lấy hết sức ấn mạnh, hòn gạch hơi rung động nhưng vẫn không thấy cửa hầm nhúc nhích. Vương Trí Nhân vốn là một tay lịch duyệt giang hồ nên không nản chí. Lão hiểu rằng phải có cách nào đấy để phát động cơ quan. Đẩy mạnh sang phải rồi sang trái, đến lần thứ hai mươi lão nghe thấy một tiếng động mạnh rồi bức tượng phía trên chuyển động xoay qua một bên để lộ một vừng sáng. Cả bọn reo lên mừng rỡ rồi lần lượt chui ra.

Vừa ra đến người cuối cùng thì bức tường cũng từ từ đóng lại như cũ. Trên mặt đất trong tòa cổ miếu, nằm la liệt sáu bảy gã đại hán to lớn. Vương Trí Nhân nói:

- Ta xem như lũ chúng đã chết hết rồi, không hiểu nữ nhân võ công cao cường là ai thế.

Trong ngôi cổ miếu này rất chật hẹp mà nữ nhân ra tay thật là mau lẹ, thật là một cao thủ trong thiên hạ, ta chưa từng thấy…

Lão bảo với Dương Tôn Bảo:

- Gia gia ngươi trước đây là ân nhân của ta, hơn nữa lão bà bà đã tin cậy nơi ta, gửi ngươi cho ta. Bây giờ ngươi đã có chủ trương gì chưa?

- Vãn bối cũng không biết nữa, nhưng có lẽ phải tìm kiếm Vương lão nhân gia.

- Vương lão nhân? Có phải là Đại Ma Tinh Vương Song đó chăng?

- Phải.

- Chà Vương tiền bối đã tuyệt tích trên giang hồ mấy chục năm nay. Người là đệ nhất cao thủ đương thời cùng thời với Long Trì nữ hiệp đấy. Không biết lão gia còn sống không?

- Vãn bối cũng rõ nữa. Nhưng mối thù nhà sẽ chẳng bao giờ trả được nếu vãn bối không tìm kiếm được lão tiền bối.

- Ngươi còn ít tuổi, chưa được lịch duyệt trên chốn giang hồ nên ta dặn ngươi, về sau chớ có nói tên thật ra mà nguy hiểm. Kẻ thù của gia đình ngươi nếu biết ngươi còn sống tất sẽ không để yên đâu.

- Dạ, xin đa tạ lão tiền bối.

- Còn điều này nữa, người cũng nên cải trang chút ít. Trông ngươi sáng sủa khôi ngô thế kia rất dễ bị lộ tung tích.

Nói rồi Vương Trí Nhân lấy ít bùn đất bôi lên mặt Dương Tôn Bảo. Qua bàn tay khéo léo của lão, chẳng mấy chốc Dương Tôn Bảo đã trở thành một người khác hẳn:

Đầu tóc bù xù, mặt mày lem luốc bẩn thỉu. Vương Trí Nhân nói:

- Gần đây có một thị trấn ta vào kiếm cái gì ăn đã rồi tính.

Cả bốn người chạy thật nhanh về hướng tây. Chẳng mấy chốc đã tới một thị trấn vắng vẻ, nghèo nàn. Tìm mãi mới kiếm được một quán ăn tồi tàn hãy còn mở cửa.

Bên trong có một đại hán lưng đeo bảo đao, đang ngồi xoay lưng về phía họ uống rượu.

Thấy bốn người bước vào, chủ quán là một gã gầy ốm nét mặt gian giảo chạy ra xum xoe nói:

- Xin mời các vị ngồi đây, các quý khách muốn dùng thứ gì, bản quán đây cũng có…

- Cho mấy cân thịt và vò rượu ra đây.

Nghe thấy chữ “rượu”, đại hán bỗng quay lại. Gã cầm ly rượu của mình sang bàn của Vương Trí Nhân rồi nói:

- Ngồi uống một mình buồn quá, tại hạ, tại hạ xin phép…

Gã nói lắp bắp rồi như quá say gã ngồi phịch xuống ghế ngay cạnh Dương Tôn Bảo.

Một lát sau, chủ quán mang đồ ăn và một vò rượu nóng. Vương Trí Nhân lấy mũi hít vò rượu không có gì khác lạ bèn rót ra uống.

- Tứ hải chi nội giai huynh đệ giã.

Vương Trí Nhân nói với đại hán:

- Xin mời các hạ một chén.

- Đa tạ, đa tạ.

Đại hán bưng bát rượu lên uống một hơi, nhưng gã uống không nổi nữa, phun hết ra ngoài. Rượu được vài tuần, Vương Trí Nhân, Lữ Gia và Trần Trung cảm thấy mặt mày choáng váng, lão kinh hãi thử vận khí nhưng không được, toan đứng lên động thủ nhưng đã muộn.

Cả ba người ngã vật xuống, chỉ trừ có Dương Tôn Bảo vì nhỏ tuổi gã không biết uống rượu nên còn tỉnh táo. Bỗng có tiếng vỗ tay rồi một giọng cười ha hả vang lên:

- Ngã hết rồi, chỉ có gã tiểu tử nhỏ tuổi kia thôi.

Rồi lão chủ quán bước ra. Gã xòe tay phải nhằm Dương Tôn Bảo phóng ra một chưởng.

Dương Tôn Bảo từ nhỏ cũng chỉ được học chút ít võ công thì làm sao đỡ nổi chưởng lực ấy.

Gã chợt thấy một luồng kình lực âm nhu đẩy gã sang một bên. Rồi gã đại hán bỗng nhiên lồm cồm đừng dậy say lảo đảo miệng nói ú ớ. Tên chủ quán quát lên:

- Hay cho nhà ngươi. Uống chừng đó rồi mà vẫn không sao cả. Hãy coi đây.

Gã vận kình lực vào song chưởng đánh vào ngực đại hán. Đại hán dường như vẫn không biết gì, chân phải gã bước sang một chút người hơi nghiêng đi, tránh được chưởng của gã chủ quán một cách tài tình.

“Thật là may cho hắn.” Tên chủ quán thầm nghĩ. Gã xoay tay lại tấn công vào hạ sườn đối thủ. Đại hán miệng vẫn ú ớ, ngật ngưỡng bước lùi về phía sau nửa bước, tay phải vung ra như sắp té thế nào mà nắm trúng vào huyệt thủ Tam Lý của lão chủ quán, khiến gã này cả cánh tay tê liệt kinh ngạc kêu thét lên. Vương Trí Nhân nằm xoài ra bàn hé mắt nhìn xem.

Thực ra lão đâu có uống rượu. Mặc dù ngửi mùi rượu không thấy có gì khác lạ, song thấy nét mặt gian giảo của lão chủ quán nên đã bí mật phun ra đất, song vẫn giả say để xem động tĩnh. Lúc này, một thiếu phụ từ trong nhà chạy ra, rút gươm ra nhằm vào đại hán chém thật mạnh hỗ trợ cho tên chủ quán. Thoạt đầu, Vương Trí Nhân toan ra tay động thủ, song lão chợt nhận ra bộ pháp mà đại hán sử dụng thật là tuyệt diệu quyết không phải là vô tình mà gã tránh được chưởng phong của tên chủ quán cũng là một cao thủ. Đường gươm của nữ nhân chém ngang người gã thấy mau lẹ, bản thân Vương Trí Nhân cũng suýt la lên tưởng chừng như đại hán bị xẻ làm đôi. Nhưng thật bất ngờ, đại hán vẫn như người lơ mơ nửa say nửa tỉnh, miệng vẫn lảm nhảm đòi uống thêm rượu, chân lảo đảo tiến lên mấy bước sát vào người thiếu phụ, đầu đập đánh chát vào huyệt Thượng Tinh trên trán đối phương.

Đó chính là một chiêu mà chỉ có những bậc cao thủ thượng thặng mới sử dụng nổi.

Thiếu phụ ngã bật người ra phía sau nằm im không cục cựa.

- Rượu đâu…

Đại hán lè nhè nói:

- Ta… ta chưa say.

Gã chủ quán tức giận vô cùng. Gã phóng chưởng đánh vào sau lưng đại hán. Đại hán ngã người sang bên trái, tay phải vung ra chụp vào cổ tay gã chủ quán. Vương Trí Nhân không nhịn được nữa, lão đứng dậy reo lên:

- Chiêu Bát Tiên Túy Tửu thật tuyệt diệu.

Quả nhiên, gã chủ quán đã bị chụp trúng cổ tay, gã xụi người xuống đất. Vương Trí Nhân nói với đại hán:

- Võ công các hạ thật là tuyệt vời, ta vô cùng thán phục. Xin hỏi quý tính cao danh các hạ là gì?

- Tên tuổi tại hạ có gì đáng để lão tiền bối quan tâm cho rườm tai. Tại hạ đã nghe giang hồ đồn đại vùng này có một hắc điếm chuyên giết các cao thủ võ lâm, nên hôm nay mò đến đây thử xem thì quả là có thật. Thấy vợ chồng chủ quán mặt màu gian giảo nên tại hạ đã đề phòng…

Rồi đại hán quay lại nhấc cổ lão chủ quán lên quát hỏi:

- Tại sao người lại định đầu độc ta?

- Tha chết cho tôi… Tôi thấy các hạ có vẻ có tiền nên nảy lòng tham.

- Nói láo, bọn ta là giới giang hồ thì làm gì có tiền bạc. Nhà ngươi dư biết điều đó. Nếu không nói thật đừng trách ta độc ác.

Gã chủ quán bỗng nấc lên. Mọi người cùng nhìn thì thấy lão đã tự vận đứt kinh mạch chết rồi.

Dương Tôn Bảo từ nãy đến giờ say sưa ngồi nhìn đại hán thi triển võ công. Gã chưa bao giờ được ra giang hồ nên đây là lần đầu tiên gã được chứng kiến một trận đấu hay đến thế. Trong lòng gã thầm phục đại hán vô cùng.

Đại hán nói:

- Hiện nay, trên giang hồ có nhiều việc rất khó hiểu. Hình như có một âm mưu gì đó và kẻ đứng đầu những mưu mô này phải là một kẻ có võ công ghê gớm lắm mới làm cho bọn thuộc hạ sợ hãi đến thế. Rất nhiều cao thủ võ lâm đã bị giết và mất tích một cách bí mật.

Tất cả các xác chết tìm thấy đều bị nám đen bởi một chưởng lực lạ lùng, đặc biệt ngực thường bị nát bấy. Vụ này…

Gã nói đến đây bỗng thanh đao sau lưng bỗng kêu lên vo vo. Gã quay phắt người lại hét lớn:

- Lão tiền bối cẩn thận, có kẻ ám toán.

Quả nhiên ba hắc y nhân đột ngột xuất hiện. Đi đầu là một lão gia mặt che bằng một vuông lụa đen, dáng người cao lớn, theo sau là hai hán tử cũng đều che kính mặt. Lão già đi đầu nói gằn giọng:

- Trông thấy ta, sao không tự vẫn đi cho rồi.

Mọi người bất giác quay lại, thiếu phụ bị đại hán đánh ngã lúc nãy đang lồm cồm bò dậy nét mặt lộ vẻ sợ hãi vô cùng. Mụ lắp bắp gì đó trong miệng rồi một dòng máu đen từ miệng ứa ra mụ ngã gục xuống. Lão già ung dung nhìn đại hán và Vương Trí Nhân trầm giọng xuống:

- Quái hiệp Thường Ngộ Xuân, còn chờ gì mà không quỳ xuống, ta tha chết cho.

Đại hán hết sức kinh ngạc, không ngờ lão già lại biết lai lịch gã.

- Ngươi… ngươi là ai, sao lại biết tên ta?

- Điều đó không quan trọng, ngươi là một hảo thủ, ta biết rõ điều đó nhưng trước mặt ta tốt hơn hết là giơ hai tay chịu trói còn có hy vọng được ta thu nạp, còn tên kia…

Lão già chỉ Vương Trí Nhân:

- Ta không thể tha chết cho mi được…

Vương Trí Nhân giật mình. Lão nghe thanh âm lão già có vẻ quen quen mặc dù lão đã cố tính làm thay đổi. Không hiểu lão già có thù gì với lão mà lại nói ra những lời như vậy.

Lão biết nói năng nhiều lời bây giờ cũng vô ích nên rút gươm ra rồi nói:

- Thường hiền đệ động thủ đi thôi!

Thường Ngộ Xuân cũng rút thanh bảo đao sau lưng ra. Hai người, một đao một kiếm xông vào chém, khí thế thật là dũng mãnh. Lão già áo đen không hề nao núng. Lão chỉ dùng song chưởng để chống đỡ với vũ khí của hai hảo thủ thượng thặng. Mỗi cái phẩy tay là kình phong lại rít lên veo véo. Thường Ngộ Xuân vừa đánh vừa cố gắng nhận xét chiêu số của lão, song gã không tài nào đoán được lão già thuộc môn phái nào. Các chiêu thức lão sử dụng dường như rất tầm thường rất giống các thế võ của một số môn phái khác như Võ Đang trường quyền, Phục Hổ Quyền của Thiếu Lâm Tự, nhưng đã được chế biến thay đổi một cách tài tình khiến nó trở nên cao thâm vô cùng. Thường Ngộ Xuân thi triển tuyệt kỹ tám mươi mốt đường đao trong Cửu Cửu Liên Hoàn Trảm, ánh đao loang loáng như bão táp mưa sa, còn Vương Trí Nhân cũng dùng Mai Hoa kiếm pháp, lưỡi gươm vung lên như rồng bay phượng múa, nếu là những cao thủ khác ắt hẳn đã chết ngay từ những chiêu đầu. Lão già vẫn ung dung đỡ gạt, vừa đánh vừa khen “Hảo đao pháp, hảo kiếm pháp, thật đáng tiếc cho công phu luyện tập của các ngươi vì đã gặp phải tay ta”. Bỗng nghe đánh “keng” một tiếng, lão già giơ ngón trỏ búng vào lưỡi đao của Thường Ngộ Xuân, thanh đao bị vẹt sang một bên gạt trúng vào lưỡi gươm của Vương Trí Nhân đang đâm tới. Bỗng lão già quát to:

- Coi đây!

Rồi lão xòe lòng bàn tay ra rồi đẩy tới. Thường Ngộ Xuân nhìn thấy lòng bàn tay lão đang từ màu đỏ chuyển sang đen xì. Gã hét lên:

- Hồi Tâm Chưởng, tiền bối cẩn thận.

Rồi gã búng mình vọt ra phía sau tránh luồng chưởng phong. “Binh” một cái, Vương Trí Nhân bị trúng luồng chưởng lực. Lão bật ngửa ra, sắc mặt chuyển sang màu đèn sì, ngực thì nát bấy trông thật khủng khiếp, Thường Ngộ Xuân ngồi ở góc nhà tuy không bị trúng chưởng, song vì võ công của gã còn kém nên cũng bị hất tung lên, mặt cũng xám đen lại. Gã cảm thấy khí huyết trong người nhộn nhạo, mặt mũi xây xẩm rồi ngất đi. Lúc đó lão già chỉ nhảy một bước đã tới trước mặt Thường Ngộ Xuân, lão giơ tay phải lên nói:

- Ngươi chạy đâu cho thoát!

Rồi nhằm gã phóng một chưởng. Thường Ngộ Xuân lại nghiêng mình tránh được. Lão già cười gằn:

- Khen ngươi cũng khá là cao cường đấy, trong thiên hạ chưa ai tránh được hai chưởng của ta bao giờ, ngươi đỡ được chưởng này thì ta tha chết cho.

Lão vận thêm kình lực vào cánh tay rồi phóng ra. Thường Ngộ Xuân biết lão lợi hại, nhưng lúc này gã không tài nào tránh kịp nữa đành nhắm mắt chờ chết. Đột nhiên, gã thấy người gã dịch chuyển sang phải một chút. Một luồng lực đạo âm nhu nhưng vô cùng hùng hậu đẩy gã sang một bên. Chưởng phong của lão

ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 1703
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN