--> Biển Khóc - game1s.com
Old school Swatch Watches

Biển Khóc

Chương 1: Giọt nước mắt đầu tiên của Biển

Mỹ, tám giờ tối

Tin tức hôm nay

“Một vụ cướp vàng đã xảy ra tại trung tâm Washington vào khoảng ba giờ chiều ngày hôm nay. Chủ tiệm vàng – ông William Mark đã cho biết bị cướp khoảng 40000 đô và một tấn vàng gồm dây chuyền, nhẫn, lắc tay,… vừa mới được nhập khầu từ Úc về. Bọn cướp sau khi thực hiện xong vụ cướp đã dùng thuốc tẩy xóa sạch mọi dấu vết, camera theo dõi cũng bị phá nát. Một số nhân viên trong tiệm vàng đã cho biết là trong nhóm người cướp vàng đó có dẫn theo một cậu nhóc tầm mười một, mười hai tuổi. Trông cậu nhóc ấy có vẻ như là người lãnh đạo của vụ cướp, vì khi cậu nhóc ấy nói gì bọn người kia cũng liền răm rắp nghe theo. Đó là một thông tin đáng chú ý. Đặc vụ Liên bang chống trộm cướp Boston hiện vẫn đang trong quá trình điều tra. Tuy nhiên thanh tra Jackson của Cục điều tra đã cho biết có lẽ vụ cướp lần này và lần trước ở Chicago đều do một nhóm người làm. Có thể đây là một vụ cướp liên hoàn, bằng chứng là sau mỗi phi vụ chúng đều để lại một cái thiệp, trên thiệp có dòng chữ: “Hẹn ngày gặp lại” như khiêu khích và bên dưới là chữ kí của chúng “Leaders”. Nếu ai phát hiện thêm điều gì lạ thì hãy báo ngay cho Cục điều tra để họ có thêm thông tin, thu nhập chứng cứ và tóm gọn bọn chúng, mang lại bình yên cho đất nước.”

- Hứ! Toàn một lũ vô dụng, các người tưởng bắt được chúng tôi dễ lắm sao?

Lời nói khinh miệt được phát ra từ miệng của Zin – một tên nhóc mười hai tuổi. Tuy hắn chỉ mới mười hai tuổi thôi nhưng bộ não của hắn thì không hề tầm thường. Hắn được giao nhiệm vụ lãnh đạo các vụ cướp từ năm hắn sáu tuổi. Vì cha hắn – ông Henry muốn cho hắn có thêm nhiều kinh nghiệm để sau này thay ông đảm nhiệm chức vụ quan trọng trong tổ chức Leaders. Hắn đã làm nhiệm vụ lãnh đạo được năm năm và lần nào cũng thành công mỹ mãn, không để lại bất kì sai sót nào. Phải nói hắn là một tên nhóc tuy nhỏ tuổi nhưng tài cao.

Tắt màn hình tivi rồi ra ngoài ban công đứng. Hắn đưa đôi mắt u buồn nhìn lên trời, bầu trời hôm nay không có trăng cũng chả có sao. Chỉ là một mảng trời đen to lớn đang bao phủ cả thành phố mà thôi.

Tâm trạng hắn lúc này thật khó tả, tuy mới vừa thành công vụ cướp vừa rồi nhưng hắn lại không thấy vui, vì những việc làm đó đối với hắn đã quá nhàm chán rồi. Hắn tuy sống trong một toà nhà cao đồ sộ nhưng trong toà nhà ấy lại không bao giờ có tiếng cười. Nếu có thì cũng chỉ là những nụ cười thấy vui khi thành công trong một việc gì đó hoặc chỉ là một nụ cười giả tạo để lấy lòng chủ mà thôi. Thế giới mà hắn đang sống là một thế giới hoàn toàn màu đen, không bao giờ có ánh sáng. Vì vậy mà hắn đã trở nên lạnh lùng và vô cảm.

Hắn thở dài một cái rồi đi vào trong, nhưng trước khi vào hắn đã kịp nhìn thấy một chuyện rất thú vị.

Ngồi trên ghế sofa, hắn bật tivi lên và chuyển sang chế độ camera. Qua camera ở trước cổng, hắn thấy có một đứa bé chừng tám tuổi đang đứng nhìn vào nhà mình. Hắn nhíu mày rồi chỉnh chế độ quay gần. Theo hình ảnh nhận được từ camera thì đó là một cô bé ăn mặc rách rưới, đầu trần, chân đất bám đầy bụi bẩn trông dơ dáy hết sức. Trên tay còn cầm theo một cái ca nhựa nhỏ, hắn lắc đầu bĩu môi:

- Thì ra là một đứa ăn mày.

Nói rồi hắn tắt tivi và đi xuống lầu, hắn bấm cái nút màu đỏ ở gần cầu dao điện rồi ra chỗ cô bé ăn mày đó. Cô bé ăn mày hốt hoảng khi thấy cánh cổng tự động mở ra. Em định quay đầu chạy đi thì một giọng nói có phần ra lệnh vang lên:

- Đứng lại!

Em chùn bước, không dám đi tiếp nữa.

Em từ từ quay đầu nhìn lại.

Một cậu nhóc xinh trai từ trong toà nhà lớn ấy bước ra. Hai tay hắn đút vào túi quần, bước đi kiêu ngạo sải dài trên nền sỏi trắng toát. Mái tóc màu hạt dẻ được hớt xéo, bên tai trái có đeo một chiếc khuyên màu bạc lấp lánh cho thấy hắn chẳng khác gì một tên “dân chơi”.

Hắn đang từng bước tiến lại chỗ em. Em cúi mặt xuống, tự nhiên em lại cảm thấy sợ con người này. Lúc đầu em chỉ định đứng xem một chút thôi rồi đi nhưng đâu ngờ lại bị bắt. Bây giờ em không biết phải làm gì hơn ngoài việc “chờ đợi số phận” của mình được quyết định từ con người kia.

Zin đứng trước mặt em, nâng cằm em lên một cách thô bạo. Hắn nhìn chăm chăm vào mặt em, nếu nhìn kĩ hơn một chút thì có thể thấy em là một cô bé rất đáng yêu. Với đôi mắt to tròn sáng như sao đêm, sống mũi cao cùng với đôi môi chúm chím. Em chẳng khác gì một thiên thần nhỏ đang lạc chốn trần gian. Em cũng nhìn lại hắn, bốn mắt đối diện nhau, một luồng điện chạy ngang qua người cả hai. Cảm giác quen thuộc như đã gặp ở đâu đó rồi nhưng lại không tài nào nhớ nổi. Nhưng thực sự là rất quen.

Hắn bỏ cằm em ra, phủi phủi tay như vừa chạm vào một thứ gì đó dơ bẩn lắm. Tay em bấu chặt vào cái ca nhựa làm cho hắn hiểu lầm là em đang muốn xin tiền hắn. Hắn nhếch môi, lấy trong túi ra tờ hai mươi đô mới toanh bỏ vào cái ca nhựa của em. Em ngạc nhiên, mắt mở to hết cỡ để nhìn, điều này càng khiến cho hắn lầm tưởng em là đứa con nít thấy tiền sáng mắt. Hắn cười k

ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 1382
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN