--> Kiều Thê Xem Ngươi Chạy Hướng Nào - game1s.com
XtGem Forum catalog

Kiều Thê Xem Ngươi Chạy Hướng Nào

Chương 1

Đêm tối không trăng

Phi thường thích hợp để trộm cắp. . . . . .

Ác, không, là phi thường thích hợp trốn nhà đi vào ban đêm.

Lê Chi Chi lặng lẽ mở cửa phòng , ló đầu ra khỏi cửa phòng tìm hiểu, nhìn xung quanh, xác định tại hành lang lầu hai không có ai, mới nhanh chóng chui ra khỏi phòng.

Trong tay cô mang theo túi hành lý đã tận lực làm cho ít đi.

Vì hành động trốn nhà này, cô không có biện pháp nào để đem tất cả quần áo mình thích đi cùng, dù sao cô cũng là trốn nhà chứ không phải là xuất ngoại du lịch.

Ba ngày liền, cô bị lão cha nổi trận lôi đình nhốt trong phòng ngủ, mỗi ngày chỉ cho người hầu mang ba bữa cơm lên phòng cô.

Lão cha kiên định nói với cô rằng trừ phi cô nghĩ thông suốt đồng ý lấy chồng mới mở cửa cho cô ra.

Hừ! Ai muốn gả cho “Đại đầu heo” kia a!

Ách, hiện tại giống như không thích hợp để nhớ lại chuyện cũ. . . . . .

Lê Chi Chi đi nhè nhẹ như mèo xuống dưới nhà, hoàn hảo , trong nhà từ lầu một đến lầu ba đều trải thảm Ba Tư cao cấp, giúp cho tiếng bước chân của cô khi đi không phát ra tiếng .

Từ nhỏ đến giờ người hiểu rõ cô nhất chính là bà quản gia, buổi tối khi bà quản gia mang cơm lên cho cô, cô than thở khóc lóc mới thuyết phục được bà quản gia không khóa cửa để cô trốn đi.

Thừa dịp lão cha ngày hôm qua đến Hongkong đi công tác, nên đêm nay không trốn thì khi nào mới trốn được , cô sao có thể đồng ý gả cho cái người bạc tình quả nghĩa “Đại đầu heo” kia chứ?

Không có a…!

Lê Chi Chi cô tuy rằng là một người mơ hồ, nhưng cô vẫn là rất có cốt khí, nếu năm đó không bị xem thường thì hiện tại cô sẽ làm, cho, hắn, xem!

Đầu tiên, cô phải trốn khỏi nhà, bỏ đi hôn ước trói buộc, cô mang đi những thứ mấy năm qua tích tụ chuẩn bị để xuất ngoại đi.

Cô sẽ chứng minh với hắn, cô – Lê Chi Chi sẽ dựa vào chính mình mà sống tốt, cho dù không lấy chồng thì tiền đồ cũng rộng mở.

Nhớ lại lúc ở phòng khách cô quyết đấu cùng cha …

Ai nói từ nhỏ đến lớn cha luôn luôn rất thương yêu cô, vừa nghe có thể cùng tập đoàn Đằng Việt kết thông gia lập tức vui phát điên.

Cho dù cô liều mạng kháng nghị cũng không có hiệu quả, cuối cùng còn bị cấm túc.

Đáng giận, thật sự là rất đáng giận! món nợ này cô sẽ tính lên đầu cái tên ” đầu heo” kia.

Tại sao anh ta có một bảng danh sách “Tuyển phi ” nhiều như thế, thiên kim nhà ai không chọn,lại cố tình chọn cô.

Tuy rằng ” xí nghiệp Lê thị ” của nhà cô đứng đầu bắc Đài Loan về thẩm mỹ, và buôn bán các mặt hàng bách hóa, phía dưới cũng mở đến mười tiệm thẩm mỹ, cửa hàng bách hóa, nhưng tập đoàn nhà cô cũng chỉ là loại tiểu tốt làm sau đấu lại tập đoàn Đằng Việt to lớn kia chứ.

Xã hội thượng lưu không phải rất chú ý chuyện môn đăng hộ đối sao ?

Xem xét lại , nhìn trái nhìn phải, xí nghiệp Lê thị cũng không sánh bằng tập đoàn Đằng Việt, loại đám hỏi này cũng không nên chọn cô a!

Xem ra năm nay cô phạm phải thái tuế nên mới bị xui xẻo thế này.

Bất quá. . . . . . Hắc hắc, không quan hệ, cô đã nghĩ ra phương pháp tốt rồi, anh ta nói muốn kết hôn, cô sẽ kết hôn sao? cô, sẽ, không!

Cô đêm nay sẽ đào hôn. . . . . .

Ba!

Mắt thấy người sắp đến trước cửa, ngọn đèn sau lưng lại đột nhiên sáng choang.

Xong đời rồi. . . . . . . . . Lê Chi Chi bỗng dưng hóa thạch.

Chậm rãi xoay người, da đầu từng trận run lên, sẽ không phải là của tin tức của cô sai lầm chứ , lão ba ngoan cố đi Hongkong đã trở lại sao?

Không phải, đứng ở cầu thang không phải lão cha mà là mẫu thân đại nhân, vẻ mặt bà túc mục, bên cạnh là bà quản gia.

Ô ô. . . . . . , cô chỉ biết ~

Bà quản gia là người do mẫu thân đại nhân đem theo từ nhà mẹ đẻ tới làm người hầu kiêm vú em, bà tuy rằng rất thương cô, nhưng đối mẹ cô lại vô cùng trung thành.

Nói cách khác, việc cô trốn đi khẳng định là do bà quản gia báo cho mẹ cô biết.

“Mẹ. . . . . .” cô chột dạ kêu, hai mắt kìm lòng không được khiển trách bà quản gia bà.

Mẹ của Lê Chi Chi, Trần Phương Tuyết bỗng thở dài thật mạnh:”Đừng trách bà ấy, con có hay không nghĩ tới, nếu con bỏ nhà trốn đi thì khi ba con trở về, ai sẽ là người gánh trách nhiệm này?”

“. . . . . . . . .”

Lê Chi Chi thừa nhận là không nghĩ tới hậu quả.

“Vì cái gì phải trốn nhà để đào hôn?” Trần Phương Tuyết hỏi con gái.

Bà cho rằng, người thừa kế duy nhất của tập đoàn Đằng Việt nói muốn kết hôn với Chi Chi, thật đúng là lễ vật từ trên trời rơi xuống ! Quan gia trừ bỏ gia sản khổng lồ, thì người thừa kế Quan gia cũng là người ưu tú đến cực điểm, thẳng thắn mà nói Chi Chi thật không xứng với người ta.

“Con không nghĩ sẽ kết hôn.”

Lê Chi Chi thấy mẹ không có giận dữ, cô lớn mật thừa nhận.

“Là không nghĩ sẽ kết hôn? Hay là không nghĩ gả cho anh ta ?” Trần Phương Tuyết hỏi.

“. . . . . . . . . Đều có.” Lê Chi Chi bĩu môi, ” Con mới hai mươi lăm tuổi, cuộc đời của mình còn chưa thể khai sáng, con không nghĩ hiện tại sẽ kết hôn.”

Trần Phương Tuyết lại là thở dài.

” Con phải khai sáng cái gì ? Thân là hòn ngọc quý duy nhất của Lê gia, mục tiêu duy nhất của con là gả cho một gia đình tốt.”

” Con mới không cần, chuyện đó thật không thú vị.” Như thế nào ngay cả mẹ củng xem nhẹ chính mình! Lê Chi Chi không khỏi lớn tiếng kháng nghị.

“Chi Chi, lấy cá tính mơ mơ hồ hồ của con , con thật xác định con có thể dựa vào chính mình để bắt đầu cuộc sống độc lâp ở bên ngoài sao? ” Con gái muốn độc lập bà không phải không đồng ý, chính là tấm lòng lo lắng của cha mẹ, lấy cá tính của Chi Chi thật sự là làm cho người khác lo lắng.

“Con thật sự không thành vấn đề, mẹ, như thế nào ngay cả mẹ cũng xem thường con. . . . . .” Thật sự là khóc không ra nước mắt.

Cũng! ? Chẳng lẽ từng có người xem thường của con gái bảo bối của bà sao? Là ai vậy ?

“Con nên nói cho rõ ràng a, con hôm nay đào hôn, nếu đối phương kết hôn với người khác, con bằng lòng sao?”

Lê Chi Chi sửng sốt một chút, lập tức kiêu ngạo nâng cằm lên, “Tùy ý hắn, con sao quản được ” đại đầu heo ” kia, muốn kết hôn với ai cũng được, dù sao con cũng sẽ không gả cho anh ta .”

Phải không? Chẳng lẽ bà nhớ lầm ?

Bà còn nhớ rõ trước kia bà và chồng đều bề bộn công việc, nhưng bà vẫn hay hỏi thăm bà quản gia về tình hình của con gái, mà Chi Chi lúc ấy cùng đứa trẻ nhà kế bên tình cảm củng không tồi, như thế nào hiện tại lại như thế này xem ra tình cảm hiện tại cùng trước kia không giống nhau.

“Con thật xác định?” Trần Phương Tuyết lại một lần nữa xác nhận.

“Đương nhiên.”

Cô thống hận “Đại đầu heo” kia muốn chết, cô tuyệt đối tuyệt đối sẽ không gả cho anh ta .

“Được rồi, một khi đã như vậy mẹ cũng sẽ không miễn cưỡng con gả cho một người mà con hoàn toàn không thương.” Vốn nghĩ tình cảm của bọn họ sẽ kéo dài cho đến lơn, xem ra là do bà suy nghĩ nhiều quá.

“Bà quản gia, bà đi gọi Tiểu Lô dậy, bảo hắn chở tiểu thư đến nơi muốn đến.”

Lê Chi Chi kinh ngạc nói không ra lời.

Mẹ không chỉ đồng ý cho cô rời đi! Còn sai lái xe đưa cô đi!

“Chi Chi, khi ra bên ngoài, nhớ rõ nhất định phải chú ý an toàn của chính mình, hảo hảo chiếu cố chính mình, một khi xác định ở nơi nào, phải nhớ liên lạc cho mẹ biết, đừng làm cho mẹ lo lắng, về phần ba con, ta sẽ giúp con chịu trách nhiệm.” Trần Phương Tuyết tỉ mỉ căn dặn.

Nếu như con gái đã muốn tự mình quyết định, và cũng không cho rằng kết hôn là tương lai duy nhất, bà là mẹ chỉ có thể toàn lực hổ trợ mà thôi .

Nhớ lại quá khứ , cả người Lê Chi Chi đổ mồ hôi.

Mặc một chiếc áo thun trắng rộng thùng thình , cô cột tóc lên, từ trên giường bò dậy đi vào phòng tắm, mở vòi nước ra,để nước trong vòi cuốn trôi hết tất cả mồ hôi.

Thời điểm đầu tháng năm , thời tiết xuân không ra xuân, hè không ra hè này, ban ngày trời nóng như đổ lửa, ban đêm nhiệt độ lại xuống thấp. Mùa này bật quạt thì lanh, mà cô lại ghét nhìn cánh quạt không ngừng quay, nó khiến cô cả người đều khó chịu vô cùng .

Nói tóm lại, cô chán ghét mùa hè, bởi vì nó làm cho cô nhớ tới tiếng ve kêu mười năm trước khiến cô có cảm giác đau thấu tim.

Đi ra phòng ngủ, lướt qua mấy cái bình lớn trong phòng khách lại đi đến phòng bếp nho nhỏ, đây là căn phòng trọ mà cô đã sống hơn ba năm sau khi đào hôn, giờ cô đã hai mươi tám tuổi nhất định là bám rễ ở Đài Nam này rồi.

Về phần Đài Bắc kia , nơi cô sống từ lúc còn nhỏ. . . . . . Bởi vì có ” Hắn” ở đó, nên trong thời gian này cô không thể trở về.

Mở cánh cửa của chiếc tủ lạnh màu vàng , trong tủ lạnh toàn là nước khoáng, trừ bỏ nước khoáng ra thì chỉ có thức ăn đông lạnh.

Không có biện pháp a, ai kêu cô thiên kim đại tiểu thư không làm lại đi đào hôn, Lê Chi Chi cười cười tự giễu mình, cô lấy ra một chai nước khoáng, trực tiếp ngửa cổ uống.

Cái gọi là “Thiên kim đại tiểu thư” theo như cô giải thích chính là “tay nặng vì đeo thiên kim (thiên = ngàn), chuyện lớn, chuyện nhỏ, chuyện gì cũng không biết làm”.

Rời nhà ước chừng đã ba năm, những năm gần đây… nói thật, đúng là phải cảm tạ năm đó anh ta “Tuyệt tình” đưa ra hôn ước, làm cho cô cắn răng ở lại Đài Nam , cho dù chịu khổ cũng không nguyện quay về Đài Bắc tiếp tục làm thiên kim Đại tiểu thư.

Đi đến phòng khách, cô lấy điều khiển từ xa trên bàn, không có tinh thần ấn nút mở tivi lên xem.

Rạng sáng năm giờ cô không ngủ được, có phải hay không là trạng thái sinh lý tuổi mãn kinh. . . . . . Lê Chi Chi mãnh liệt hoài nghi chính mình, hơn nữa rất lâu rồi cô chưa từng mơ thấy chuyện cũ. . . . . .

Cô thế mà lại nằm mơ thấy chính mình ba năm trước đào hôn trốn khỏi nhà, ha ha, nói cũng tốt, hiện tại hồi tưởng chính mình lúc ấy thật đúng là xúc động.

Bất quá, cỗ xúc động này làm cho cô hôm nay có được thành tựu như thế này.

Tuy rằng thành tựu này cùng hắn so sánh, thật đúng là bé nhỏ không đáng kể , thật là buồn cười.

Phảng phất như hôm qua mới từ nhà trốn đi, nháy mắt đã ba năm, cô đã là người phụ trách một trung tâm quản gia.

Mà hắn, như trước là tổng giám đốc tập đoàn Đằng Việt, thậm chí nâng cao một bước, đem vận chuyển đường biển và hàng không, cùng với một loạt khách sạn của tập đoàn phát triển đến tầm cao mới.

Cô đã cố ý tránh đi những tin tức và quan hệ với hắn, nhưng tin tức về hắn, cô vẫn là ngẫu nhiên không cẩn thận nghe được hoặc nhìn thấy.

Nghe nói, có rất nhiều thiên kim tiểu thư liên tiếp lấy lòng hắn, hy vọng có thể cùng hắn đính hôn, chính là không biết tại sao báo lá cải lại đăng tin, tổng giám đốc tập đoàn Đằng việt đã có hôn ước, chính là chậm chạp không chịu tuyên bố kết hôn, làm cho tất cả các thiên kim tiểu thư nghĩ muốn kiếm “Kim quy tế” mà nhảy vào.

Cũng có tờ báo là cải nói: Có một vị nam minh tinh đồng tính luyến ái ám chỉ, anh chính là bị tổng giám đốc tập đoàn Đằng việt bao dưỡng!

Mọi việc đồn đãi như thế , làm cho Lê Chi Chi không khỏi nén giận, vì cái gì tất cả mọi người đều thích đàm luận về anh ta?

Được rồi, cô thừa nhận hắn là so với những người con trai bình thường cao hơn một chút, đẹp trai hơn một chút, có năng lực hơn một chút, nhưng là chỉ là “Một chút” mà thôi, có cần phải miêu tả hắn như Kim Thành Vũ * vậy không?

* Kim Thành Vũ http://vietbao.vn/The-gioi-giai-tri/Kim … 17619/399/

Lê Chi Chi tắt đi tiết mục TV nhàm chán, cầm lấy một chiếc gối ôm vào người, đăm chiêu suy nghĩ.

Cũng đã ba năm trôi qua, cô không hiểu vì cái gì anh ta còn không giải trừ hôn ước của bọn họ chứ?

Ngay khi cô đào hôn một tháng, xác định đặt chân đến Cao Hùng (một tp ở Đài Nam), cô liền liên lạc với mẹ, mẹ cô nói việc cô trốn đi làm ba cô nổi trận lôi đình phái người đi tìm cô cho bằng được, không những thế chính mình còn tự mình đến tập đoàn Đằng Việt giải thích, không nghĩ tới hắn nghe xong chẳng những không có giận dữ, hắn còn kiên trì sẽ không hủy bỏ hôn ước, thậm chí còn nói là đợi một ngày tốt nào đấy sẽ đem sính lễ đưa sang.

Nói cách khác, việc đào hôn chẳng những một chút hiệu quả đều không có, ngược lại còn cùng hắn đính hôn, việc cô chạy thoát , anh ta một chút cũng không để ý.

Tưởng tượng đến đây, Lê Chi Chi liền hận đến nghiến răng nghiến lợi, thật muốn cắn hắn một ngụm!

Ba năm qua, quan hệ của bọn họ như trước không có thay đổi, anh ta vẫn đang là “Vị hôn phu” của cô!

Chỉ là hôn ước của bọn họ được hai nhà giấu đi, hoàn toàn không có tuyên bố, tuy rằng ngẫu nhiên có một chút tin tức nhưng lại không được chứng thực qua.

Dù sao cô ở Đài Nam tiêu dao, kiên trì không đính hôn với anh ta, cô mặc kệ tâm tình của anh ta ra sao, hết thảy hậu quả anh ta phải tự mình gánh vác.

Chương 2

Vào mười giờ sáng , Lê Chi Chi vội vã chạy đến .

Cô từ trước đến nay không phải là một người khoan dung , ở văn phòng hành chính cô phụ trách có năm nhân viên cùng cô đều có tình cảm thân thiết ,giống như tỷ muội với nhau .

Đều do tối hôm qua nằm mơ tới chuyện kia, sau lại làm cho cô hỗn loạn không biết làm sao lại ngủ ở phòng khách , khi tỉnh lại đã là chín rưỡi sáng .

Vội vàng rửa mặt thay quần áo, lái xe đi làm, bữa sáng phải vừa lái xe vừa giải quyết. Chán ghét chính là, mí mắt của cô nháy liên tục , làm cô có cảm giác có điềm xấu sắp xảy ra .

Sáng sớm đã gặp chuyện không thuận lợi thế này,cô đã uống tận ba cốc cà phê mới có thể xua tan cơn buồn ngủ .

“Mọi người sớm.”

Lê Chi Chi mặc một chiếc áo sơ mi trắng có hai hàng cúc áo màu xám cùng với một chiếc quần dài màu đen , một mái tóc quăn buông xuống khiêu gợi, hai chiếc khuyên tai bạc hình vòng theo cử động của nàng đung đưa, mang đậm phong cách Bohemian .

“Chi Chi sớm.”

Trong văn phòng đã bắt đầu bận rộn.

” Chi Chi, chờ một chút!” Trợ lý đắc lực họ Ôn gọi khiến Lê Chi Chi đang đi phải dừng cước bộ.

Cô ngoái đầu nhìn lại.”Chuyện gì?”

Ôn trợ lý liếc nhìn cô, đắn đo 1 hồi rồi mới nói: “Dù sao cô cũng là lão bản, lại là mỹ nhân . . . . . . Ách … trước sau cũng phải chỉnh chu ….khuôn mặt … một chút.” Đối với lão bản luôn mơ hồ, các cô đã phi thường quen thuộc.

Lê Chi Chi nghe xong ,vẻ mặt hoảng sợ thét chói tai chạy vào văn phòng mình , lôi đồ trang điểm bên trong cùng cái gương ra, cầm lấy bút đánh mắt ở trước gương vội vã tô lại.

Năm phút sau . . . . . . . .

Lê Chi Chi xác định mình đã trang điểm hoàn hảo , nàng một lần nữa sửa sang lại quần áo, ân, hiện tại cô chính là một nữ cường nhân trong sự nghiệp nên hình tượng rất quan trọng không thể qua loa được.

Bất quá, nói đến hình tượng. . . . . .

Cô có phải hay không nên đem mái tóc quăn tự nhiên kia đi làm thẳng lại? sau đó đi sắm môt đôi kính đen cho hợp, làm cho chính mình có bộ dáng của một nữ cường nhân .

Lê Chi Chi nghĩ nghĩ, rồi lại đột nhiên sinh khí, vẫn là quên đi.

Nàng cũng không biết mình kiên trì cái gì, có thể cảnh tượng trong giấc mơ tối hôm qua ảnh hưởng, khiến cho cô lại nhớ tới những chuyện trước kia .

Lê Chi Chi ngẫm nghĩ một hồi, tự thấy có được thành tựu như ngày hôm nay cũng là do bản thân cố gắng , tự mình đạt được , không hổ thẹn với lòng nên cô không có gì phải bận tâm tới mấy lời thị phi, ghen ghét .

Cô ngồi ở bàn làm việc,hai bàn tay nhỏ bé nắm chặt lại, nhìn quanh mình không gian tuy nhỏ nhưng đó là văn phòng của cô, cô hít sâu một hơi, cảm giác thấy sự tự tin đang dần trở về với mình .

Vào thời điểm cô mới gây dựng sự nghiệp ,mọi người nghe đến tên công ty đều tò mò ,công ty này rốt cuộc là công ty nào ? Làm trong lĩnh vực nào?

Nhưng sự thật chứng minh , cái nhìn là cái nhìn xa trông rộng nó thật sự rất độc đáo và mới lạ .

Nàng cho rằng hiện nay trong tất cả các gia đình vợ chồng đều cùng nhau đi làm kiếm tiền, hơn nữa nhưng phụ nữ có tính tự chủ cũng tăng lên đáng kể , anh đi làm tôi cũng đi làm ,công việc gia đình hai người cùng chia sẻ , bất quá bình thường mọi người đi làm về đều mệt mỏi , không có sức lực cùng nhau bàn về chuyện nhà .

Vì thế “Trung tâm quản gia ” mới được thành lập để phục vụ mọi người ──

Nếu mọi người không muốn làm chuyện nhà , mọi người có thể đến “Trung tâm quản gia ” tìm người giúp việc gia đình.

Ngày lễ, ngày tết,nhân lực tổng vệ sinh không đủ , “Trung tâm quản gia ” sẽ cung cấp cho mọi người đủ nhân lực.

Nếu là người độc thân ” Trung tâm quản gia ” sẽ cung cấp những quản gia chuyện nghiệp đã qua huấn luyện , có thể ở tại nhà khách hàng và giúp khách hàng quét dọn, nấu cơm.

Tóm lại, ” Trung tâm quản gia ” sẽ giải quyết những việc nhà phức tạp trong gia đình cho mọi người .

Cô đem người giúp việc hoặc những người làm việc nhà theo giờ huấn luyện tới trình độ chuyên nghiệp

Hiện tại ” Trung tâm quản gia ” gồm các nhân viên hành chính bên trong ,các nhân viên chuyên nghiệp bên ngoài , cùng năm mươi vị khác , tùy theo tài năng mà phát triển không ngừng, họ đều là các nữ trí cường nhân mọi việc trong ngoài đều lo chu toàn, công ty nhờ vậy mà mới phát triển được như ngày hôm nay

Kỳ thật trên thị trường không chỉ có mình trung tâm của cô cung cấp những quản gia phục vụ , loại nghề nghiệp lớn phân chia khối bánh mì này có rất nhiều người làm được! Nhưng cô vì muốn cho công nhân của mình cũng có năng lực,nên cổ vũ mọi người tham gia huấn luyện chuyên nghiệp, và thi đậu chứng chỉ có liên quan.

Đừng thấy công nhân vệ sinh tựa hồ là nghề thấp kém, hiện tại nghề này càng ngày càng có nhiều người trẻ tuổi gia nhập, chủ yếu là bởi vì độ tự do đủ, tăng mạnh tính chuyên nghiệp về sau, công nhân vệ sinh cùng chế độ quản gia kết hợp với nhau, một phần công việc này đã không còn gần là “người hầu” mà thôi.

Trừ phần đó ra, công việc này tiền lương hậu đãi, dù sao coi như là trả giá lao động, nếu còn thật sự làm tốt thì tiền lương trong một tháng còn nhiều hơn người khác gấp ba lần !

Gần đây cô cực lực khai phá một nhóm người có năng lực chuyên sâu , huấn luyện thành những quản gia chuyên nghiệp tinh thông nhiều ngôn ngữ , như vậy năm nay trung tâm quản gia có thể đạt doanh thu cao hơn những năm trước .

Hiện tại cô căn bản không cần chứng minh trước bất cứ ai , thành công hôm nay hẳn tất cả mọi người đều thấy được.

Dần dần, Lê Chi Chi khôi phục sự tự tin, bàn tay nhỏ bé đang nắm chặt từ từ thả lỏng . . . . .

Điện thoại trên bàn chợt vang lên khiến cô sợ tới mức giật mình nhảy ra khỏi ghế, cô vỗ ngực, trấn an lại bản thân .

Tiếp theo, cô đưa tay đặt trên điện thoại , hít sâu một hơi mới nhấc điện thoại, nở một nụ cười chuyên nghiệp .

“Xin chào, tôi là Lê Chi Chi.”

“. . . . . . . . ” Đầu bên kia im lặng hai giây , có thể là bởi vì đợi lâu, đột nhiên có tiếng nói cũng thấy hoảng sợ.

“Xin chào, tôi là Lê Chi Chi.” Lê Chi Chi nhẹ nhàng nói.

“Nên nói thế nào đây ? Chi Chi, cùng tôi gặp mặt được không?”

Phanh!

Lê Chi Chi vừa nghe gặp thanh âm của đối phương , điện thoại trong tay buông lỏng , rơi xuống trên bàn .

Cô kinh ngạc đến mức không thể phản ứng, trừng mắt nhìn điện thoại , giống như từ điện thoại có một con yêu quái mồn to chực chờ muốn nuốt sống cô có thể chui ra bất cứ lúc nào .

Ách, không ! Quan Triển Lạc so với yêu quái trong điện thoại còn đáng sợ hơn.

Quan Triển Lạc hiển nhiên có thể dự tính được phản ứng của cô, thanh âm của anh như trước truyền qua ống nghe điện thoại : “Chi Chi,không phải bị tôi dọa đến mức không dám tiếp điện thoại chứ ?”

Lê Chi Chi sao có thể chịu được lời châm chọc khiêu khích như vậy , hoả tốc cầm lại ống nghe, trong một giây đồng hồ chuẩn bị tinh thần ra chiến trường .

“Quan Triển. . . . . . Quan tổng giám đốc, anh như thế nào biết dãy số điện thoại riêng của tôi ?”Cô ngay cả tên của anh cũng không nguyện ý gọi.

“Chuyện này rất đơn giản không phải sao?” Quan Triển Lạc nhẹ nhàng bâng quơ trả lời .

Anh đường đường tổng giám đốc , chỉ cần mở miệng hạ mệnh lệnh, cấp dưới sẽ ngoan ngoãn trình lên những gì anh muốn biết.

Cô mở công ty, đường số riêng cũng không phải là chuyện bí mật gì , rất dễ dàng tìm được.

” Vâng ” Cô cũng học anh, thoải mái nói chuyện giống như đang bàn chuyện hôm nay thời tiết như thế nào , nhưng trời mới biết bàn tay cầm điện thoại cảu cô đang run rẩy không ngừng.

Điện thoại bên kia truyền đến , Quan Triển Lạc khẽ nở nụ cười.

Nam nhân này như thế nào ngay cả tiếng cười cũng có khí chất như vậy chứ ?

Lê Chi Chi đột nhiên nhớ tới trước kia,cô từng nói với anh , cô thích nhìn anh cười, nghe tiếng cười của anh , nhưng đều là những chuyện đã qua .

“Tôi hiện tại đang ở Cao Hùng , buổi tối cùng nhau dùng cơm đi, Chi Chi.”

“Tôi không rảnh.” Lê Chi Chi không hề nghĩ ngợi trực tiếp cự tuyệt.

Anh về nước cũng ước chừng đã ba năm , tình nguyện làm hôn ước cũng đã qua ba năm, ba năm này hai người chưa từng liên lạc với nhau.

Cô trước đây đào hôn , trốn anh còn không kịp , đương nhiên không có khả năng chủ động liên lạc với anh .

Mà anh, khiến cho cô mang danh là vị hôn thê của anh ra bên ngoài làm việc trong ba năm cũng chẳng quan tâm.

Nếu anh áp dụng thái độ không quan tâm cô , như vậy vì sao sau ba năm sau lại mạc danh kỳ diệu gọi điện thoại đến, nói anh ta đang ở Cao Hùng , hẹn cô đi ăn bữa tối ! Có lầm hay không a?

” Có hẹn?” Quan Triển Lạc giọng điệu vững vàng che dấu sự hoài nghi .

Hiện tại là thế nào? Anh ta như thế nào có thể dùng loại khẩu khí hoài nghi này cùng cô nói chuyện!

Lê Chi Chi kinh ngạc , chưa suy nghĩ gì đã nói : “Đúng, buổi tối tám giờ, tôi phải cùng phó tổng của công ty Thánh Mậu gặp mặt bàn việc ở khách sạn Hàm Lâm trên nhà ăn tầng cao nhất, cho nên hôm nay tôi không rảnh cùng anh ăn cơm, còn có ngày mai, ngày mốt, ngày kia, tôi cũng không có thời gian.”

Lê Chi Chi nói xong tức khắc treo lên điện thoại.

Hô ~ cô trừng mắt nhìn điện thoại, cảm thấy hôm nay thật sự là xui tới cực điểm, cô thật muốn đốt nhan cầu trời khấn phật mong sao ác linh kia bị xua tan cho rồi .

Tối hôm qua nằm mơ quả nhiên là báo hiệu điềm xấu .

Trước khi đến buổi hẹn , Lê Chi Chi về nhà riêng tắm rửa một cái, thay quần áo, ăn mặc tươi đẹp động lòng người, cô tin một quá trình như vậy đủ để cô quên buổi sáng không thoải mái .

Đối tượng gặp đêm nay là Du Thừa Dụ, là một phó tổng đầy tài năng , bọn họ quen nhau là do được ban giới thiệu, trao đổi danh thiếp cho nhau , đêm nay là lần thứ hai họ gặp mặt , cũng là lần đầu tiên một mình đối mặt với cuộc hẹn, có lẽ đêm nay họ có thể cùng nhau tâm sự, thuận tiện xác định tình cảm lẫn nhau.

Đến Cao Hùng đã ba năm , trừ bỏ năm thứ nhất dốc sức làm sự nghiệp hoàn toàn không quan tâm đến chuyện khác, năm thứ hai cô bắt đầu hẹn hò.

Theo nhận thức của nhiều người ,ngoại hình của nàng không kém cũng được gọi là mỹ nữ , rất nhiều người vừa nghe đến chuyện cô còn độc thân đã lơ đãng lộ ra vẻ thưởng thức .

Cô chưa bao giờ hẹn hò với người khác phái , chỉ cần đối với đối phương có ấn tượng đầu tiên tốt , cô sẽ xắp xếp thời gian cùng họ gặp mặt .

Chính là. . . . . . , cũng không biết vấn đề ở nơi nào, ấn tượng đầu tiên không tồi, cũng đã hẹn qua một hai lần, thậm chí nhìn cảnh đêm , xem phim , nghe nhạc, nhưng chỉ cần đạt tới năm cuộc hẹn cô sẽ mất đi hứng thú, cảm thấy đối phương vô vị, cả xúc tích lũy từ trước dần biến mất ,cuối cùng cô sẽ đề nghị, hai người làm bạn bè thì tốt hơn .

Này vấn đề rốt cuộc là từ đâu ?

Lê Chi Chi để tay lên ngực tự hỏi , cũng thản nhiên đối mặt với chính mình,mỗi lần gặp một người đàn ông cô đều không tự chủ được lấy những người đàn ông cùng cô hẹn hò so sánh với Quan Triển Lạc .

Nhưng so sánh như vậy là không công bằng.

Quan Triển Lạc – là người thừa kế duy nhất một trong ba tập đoàn lớn nhất đài loan, anh từng học tại Mĩ và Anh Quốc lấy được bằng thạc sĩ về kinh tế , dung mạo cùng dáng người đều là cực phẩm, tựa hồ lúc tạo nên anh thượng đế lại quên để lại khuyết điểm

Một người đàn ông như vậy thì toàn bộ đài loan, người có thể sánh với anh ta thật sự là rất ít.

Mà cô, nhiều lần lại phạm sai lầm như vậy.

Ai, Lê Chi Chi nhìn chính mình trong gương ──

Bộ váy liền màu đen cao cổ dài trên gối, chiều dài thế này có vẻ không giống người lớn,mà ngược lại làm cho cô trở nên thanh lịch và gợi cảm, hai vẻ đẹp đan xen vào một, bởi vì bộ váy âu phục này mặc trên người cô giống như lớp da thịt thứ hai.

Cô đem mái tóc quăn vấn lên , lộ ra vùng da thịt trắng nõn hoàn mỹ của đôi tai cùng chiếc cổ,một chiếc vòng trang nhã làm ngũ quan thanh lệ của cô càng trở nên lộng lẫy.

Cô hẳn là có thể vứt bỏ tình cảm của mình chứ ? Một lần nữa sống vì chính mình , cô đã không còn là cô gái mười năm trước bị Quan Triển Lạc bỏ rơi nữa .

Cô đi về phía trước hướng tới chỗ người đàn ông cô hẹn .

Cuộc hẹn cùng Du Thừa Dụ vào đêm nay chính thức bắt đầu , cô tính toán về chuẩn mực của mình không để bóng ma của Quan Triển Lạc quấy nhiễu .

Cô cầm lấy chiếc túi trên giường , di động bên trong vừa lúc vang lên .

Người gọi là Du Thừa Dụ báo đã đứng dưới lầu nhà cô , chuẩn bị cùng cô đi ăn tối.

※※※

Khách san Hàm Lâm tầng cao nhất là do những hội viên chỉnh sửa thành nhà hàng , bên trong ánh lay động, tiếng cầm trầm thấp lay động lòng người , cánh cửa hình cánh cung mở rộng 360 độ kéo dài xuống đất có thể nhìn thấy cả bầu trời , bên ngoài cửa sổ các ngôi sao sáng lạng trên bầu trời , làm cho người khác cảm thấy mê hoặc bầu không khí ở bến cảng .

Hơn nữa bếp trưởng từng làm trong hoàng thất Châu Âu ,nhà hàng cơ hồ một năm ba trăm sáu mươi năm ngày đều là khách quý , nếu không đặt trước tuyệt đối sẽ không có bàn ngồi .

Nhưng hôm nay. . . . . . Quái.

Du Thừa Dụ cùng Lê Chi Chi đi thang máy đến tầng cao nhất, cửa thang máy mở,phục vụ trong nhà hàng lập tức xếp hàng cúi đầu chào, thậm chí ngay cả nhà ăn quản lí đều hiện thân tự mình chiêu đãi.

“Xin hỏi là Du phó tổng – Du Thừa Dụ phải không ?”

“Đúng vậy.” Du Thừa Dụ tuy rằng không biết đây là chuyện gì , nhưng mà , mang theo sự ngạc nhiên cùng bạn gái bước vào trong nhà hàng, ngay cả quản lí nhà hàng trước nay luôn kiêu ngạo cũng tự mình ra đón , Du Thừa Dụ không khỏi kiêu ngạo .

” Hoan nghênh, hoan nghênh.”Quản lí nhà hàng lại bắt tay chào hỏi, thân thiết giống như ngẫu nhiên gặp lại ban tốt lâu năm.

” Hai vị mời bên này , đêm nay tôi sắp xếp cho hai vị một bàn ăn có vị trí đẹp để hai người có thể từ từ thưởng thức , hy vọng hai vị có thể xem như ở nhà mà hưởng thụ.”

Dưới sự dẫn dắt của quản lí , Lê Chi Chi cùng Du Thừa Dụ ngồi xuống.

Chính là, rất kỳ quái. . . . . .

Quản lí nhà hàng sắp xếp cho họ một chỗ cực kì tốt , nhà hàng này Lê Chi Chi đã tới vài lần, cô biết đêm nay tai vị trí này luôn được họ sắp xếp dành cho những vị khách vô cùng quý như chủ tịch, giám đốc.. …

Cô liếc nhìn Du Thừa Dụ một cái.

Chẳng lẽ là anh ta cố ý an bài,có điều có cần phô trương lớn như vậy không? Cô cũng không phải là người thích hư vinh, nghĩ rằng đàn ông chỉ cần phô trương tiền tài thì phụ nữ sẽ phủ phục dưới chân anh ta sao .

Bởi vì bọn họ không chỉ ngồi ở vị trí khách quý, cả nhà hàng tựa hồ như đã được Du Thừa Dụ bao vậy .

Phóng tầm mắt nhìn lại, cả nhà hàng trừ bỏ nhân viên phục vụ ở ngoài, khách hàng chỉ có cô cùng Du Thừa Dụ hai người.

Này , thật sự rất khoa trương !

Bao cả nhà hàng, chỉ để cho hai người dùng cơm có cần phải vậy không ?

Lê Chi Chi cũng không có cảm động, thậm chí cảm thấy có chút phức tạp.

Hai người mới hẹn nhau lần đầu tiên , không cần phô trương lớn như vậy a ?

Bọn họ được quản lí đích thân phục vụ cơm cùng rượu.

Quản lí nhà hàng lui ra sau, Du Thừa Dụ nhìn quanh bốn phía, anh tràn ngập nghi hoặc nói: “Tôi nhớ thư kí nói nhà hàng rất khó đặt chỗ , nhưng mà hôm nay vừa thấy mới phát hiện căn bản chỉ là đồn đãi, cô xem,thời gian dùng cơm mà cả nhà hàng trừ hai chúng ta cũng không có vị khách nào khác…cũng khó trách khi thấy chúng ta tới cửa , quản lí đích thân ra nghênh đón.”

Lê Chi Chi nghe xong, nước trong cốc thiếu chút nữa rơi xuống mặt bàn.

Hiện tại là chuyện gì xảy ra?

Cô ngạc nhiên nhìn anh ta, hai tròng mắt mê man : ” Không phải anh sắp xếp sao ? Bao cả nhà hàng này.”

Du Thừa Dụ lắc đầu, “Thẳng thắn mà nói, tôi là lần đầu tiên tới nơi này, mọi việc đều là do bạn sắp xếp . “

Du Thừa Dụ cũng thành thật, anh cảm thấy được nhà hàng Hàm Lâm này cũng không có gì rất giỏi, thế nhưng vào thời gian bữa tối một người khách đều không có, cho nên liền hào phóng nói ra chuyện anh cũng không phải hội viên.

Lê Chi Chi nhăn mày khó hiểu.

Không có khả năng a ! nhà hàng này là dành cho xã hội thượng lưu, tình huống đêm nay thật sự không bình thường .

Vì thế cô gọi phục vụ , nói hắn gọi quản lí .

Quản lí nhà hàng quả nhiên phục vụ rất hoàn hảo , thân hình tròn cùng khuôn mặt luôn lộ ý cười lập tức xuất hiện.

“Tiểu thư, xin hỏi có cái gì cần tôi phục vụ ?”

“Ách. . . . . . , là như vậy, tôi muốn hỏi. . . . . .” Lê Chi Chi lấy tay chỉ về bốn phía nhà hàng: “Đêm nay vì cái gì mà trừ chúng tôi ra , ngay cả một vị khách cũng không thấy ?”

Quản lí vừa nghe xong vội vàng cúi đầu giải thích: “Là thế này, đêm nay nhà hàng đã được Quan tiên sinh bao , vì thế tôi đã gọi điện cho các vị khách khác xin họ bữa khác ghé và đồng ý lần sau khi các vị ấy đến nhà hàng sẽ miễn phí chiêu đãi một lần.”

Quản lí không tiếc đắc tội với các vị khách khác , cũng chỉ vì muốn lấy lòng người bao nhà hàng – Quan tiên sinh!

Nhưng mà tất cả đều phi thường đáng giá , trợ lí của Quan tiên sinh đã nói mọi chi phí tổn thất đêm nay đều do Quan tiên sinh trả .

Chương 3

“Sao ông không cho tôi biết?” Du Thừa Dụ tò mò hỏi, là ai ra tay hào phóng như vậy.

“Ha ha, vốn là phải báo cho Du tiên sinh ngài biết , nhưng trợ lý của Quan tiên sinh có dặn dò, nói Du tiên sinh ngài là một trong những nhà máy hợp tác

với phó tổng của công ty bọn họ, cho nên không được hủy bỏ buổi hẹn của ngài.”

Về phần Quan tiên sinh như thế nào biết được bọn họ đêm nay tiếp một vị khách tên Du Thừa Dụ, không phải là việc mà quản lí là ông có thể tò mò hỏi .

“Đúng vậy.” Du Thừa Dụ không nghĩ tới mình có danh khí tốt như vậy , khiến cho anh ta kiêu ngạo hẳn lên.

Anh không chú ý tới khi quản lí nhà hàng nói đến ba chữ “Quan tiên sinh”, Lê Chi Chi đầu tiên là không thể tin sau đó khuôn mặt nhỏ nhắn sầm xuống, mắt hạnh tràn ngập tức giận.

” Vị Quan tiên sinh này rôt cuộc là thần thánh phương nào ? Quản lí biết anh ta không ?” Du Thừa Dụ nghĩ nghĩ, vẫn là nghĩ không ra , công ty có hợp tác với vị nào họ Quan sao .

“Quan tiên sinh chính là. . . . . .” Quản lí muốn nói ra đáp án, nhưng theo tầm mắt của ông , người vừa bước vào nhà hàng không phải là . . . . .

” Quan tổng giám đốc !”Quản lí nhà hàn

hàng bất chấp lời nói mới nói một nửa, bỏ lại Du Thừa Dụ cùng Lê Chi Chi đi nhanh đến cửa nhà hàng chào đón người mới bước vào .

Khách quý tới cửa, ai còn có rảnh mà để ý tới những chuyện nhỏ khác.

Du Thừa Dụ cùng Lê Chi Chi nhìn theo hướng quản lí rời đi .

Du Thừa Dụ cho dù nhìn như thế nào cũng thấy vị Quan tiên sinh kia không quen mặt .

Nhưng Lê Chi Chi lại không như vậy, gần mười năm không nhìn thấy Quan Triển Lạc, nhưng hình dáng của anh ta đã khắc thật sâu trong đầu cô .

Cô không hề thắc mắc vì sao anh ta xuất hiện ở đây, nếu cô không nhớ lầm buổi sáng hôm nay cô đã không cẩn thận nói toàn bộ cho anh ta nghe .

Tốt lắm, anh ta xuất hiện tại đây chỉ có thể tự trách mình miệng rộng.

Quan Triển Lạc không để ý tới quản lí nhà hàng đang vuốt mông ngựa, anh phất tay trực tiếp đi tới chỗ Lê Chi Chi.

Thấy anh ta càng lúc càng gần, Du Thừa Dụ rốt cuộc nhận ra thân phận của Quan Triển Lạc , anh mừng rỡ như điên vội vàng đứng dậy, mở miệng nói ,thanh âm run run .

Không nghĩ tới người sắp xếp cho hắn lại là tổng giám đốc của tập đoàn Đằng Thị , trời ạ ! Anh có phúc đức gì sao, đúng vậy, bọn họ cùng tập đoàn Đằng Thị từng hợp tác làm ăn, nhưng mà từ đầu tới đuôi anh đều chưa từng nhìn thấy Quan Triển Lạc. . . . . . Vô nghĩa, có thể một mình gặp tổng giám đốc kí hiệp ước trong khách sạn là một điều đáng để cười trộm, huống chi người đó lại là Quan Triển Lạc .

Mà anh sở dĩ nhận ra Quan Triển Lạc ……. chính là vì anh ta là danh nhân có tiếng trong giới kinh doanh, không có khả năng anh không biết.

“Quan. . . Tổng giám đốc, ngài. . . . . . Ngài khỏe!” Run , run, run, ngay cả bàn ở giữa không trung chờ Quan Triển Lạc nắm cũng phát run không ngừng.

Nhưng Quan Triển Lạc liếc mắt một cái cũng không để ý đến Du Thừa Dụ , mặc cho anh ta đang giơ tay ở giữa không trung, quản hắn phải cử bao lâu, hắn phiêu xem xét Lê Chi Chi liếc mắt một cái, cô có khuôn mặt nhỏ nhắn thanh lệ nhưng lúc này thật sự rất khó coi giống như đăng mắc đại tiện vậy.

Quan Triển Lạc bất động thanh sắc, ngoài cười nhưng trong không cười, tuấn dật tựa như quý công tử đích khuôn mặt lộ vẻ người bên ngoài áp cái nhìn không ra đến không có hảo ý đích cười.

“Du phó tổng xin chào , đã nghe danh từ lâu.”

“A? Quan tổng giám đốc biết tôi?” Du Thừa Dụ vui vẻ đến mức hoa chân múa tay,một đại nhân vật lừng lẫy như Quan Triển Lạc thế nhưng lại nghe qua tên của anh, ô ô ~ quá cảm động!

Quan Triển Lạc vuốt cằm, “Tôi đã từng nghe qua từ vị hôn thê của tôi.”

Vừa nói chuyện anh vừa cố ý vô tình liếc nhìn Lê Chi Chi một cái.

Khuôn mặt của cô càng lúc càng thối , ha hả a!

“Vị hôn thê? Quan tổng giám đốc đã có vị hôn thê ?”

Trời ạ! Đây chính là một tin tức vô cùng trọng đại, quả nhiên lời đồn đãi không nói sai, Quan Triển Lạc xác thực có một vị hôn thê .

Lê Chi Chi im lặng nghe hai người nói chuyện , nhưng huyệt thái dương bỗng dưng kịch liệt đau đớn .

Cô thật sự không thể trách tội Du Thừa Dụ, nên tự trách mình nói nhiều với người gian xảo như Quan Triển Lạc , anh ta thiết kế buổi tối này làm cho Du Thừa Dụ như một con thỏ nhảy vào bẫy.

Anh ta kỳ thật là nhắm vào cô nên mới tới, Du Thừa Dụ hoàn toàn vô tội.

“Đúng vậy, tôi có vị hôn thê, mà vị hôn thê của tôi đêm nay nhận được sự chiếu cố của anh , không biết hai người dùng cơm có vui vẻ không ? Có bị tôi đến quấy rầy không?” Quan Triển Lạc thân thiết cười, nhẹ giọng hỏi.

“Không có, không có. . . . . . . . . A? Cái gì? Vị hôn thê của ngài . . . . . . . . .”

Du Thừa Dụ ngay từ đầu còn chưa tiêu hóa được lời nói của Quan Triển Lạc , mãi một lúc sau anh mới tiêu hóa được thì há hốc miệng cả buổi nói không ra lời.

Anh nhìn về phía Lê Chi Chi, lại nhìn về phía Quan Triển Lạc, “Cô là . . . . . . Chi Chi là vị hôn thê . . . . . .” Bộ dáng cực kỳ ngốc nghếch .

“Đúng vậy, Du phó tổng, Chi Chi là vị hôn thê của tôi , bất quá Chi Chi không phải là tên mà anh có thể gọi ,phiền anh về sau xưng hô với cô ấy là Lê tiểu thư.”

Du Thừa Dụ rốt cục cũng phát hiện,khuôn mặt tuấn tú của Quan Triển Lạc luôn nở nụ cười vô hại, nhưng ý cười kỳ thật chưa từng xuất hiện tạo đáy mắt anh ta .

Con ngươi đen của anh mang đầy hàn ý, tựa như tẳng băng ngàn năm (dưới 15 độ)

Du Thừa Dụ đến giờ lại chịu thêm một trận run rẩy nữa , anh thật sự vô cùng sợ hãi, dám mơì vị hôn thê của Quan Triển Lạc ăn cơm , nếu Quan Triển Lạc tức giận , bằng sự ảnh hưởng của anh ta trong giới kinh doanh ,đảm bảo ngay ngày mai anh có thể lập tức bị nghỉ việc , hơn nữa vĩnh viễn không tìm thấy việc làm.

Cho nên bữa tối hôm nay làm sao còn dám ăn nữa ?

Đương nhiên không thể ăn.

Du Thừa Dụ thức thời tìm cớ nhanh chóng rời đi, tốc độ của anh có thể sánh bằng tốc độ của tàu cao tốc ,thậm chí ngay cả thời gian nói tiếng tạm biệt Lê Chi Chi cũng không có.

Cứ như vậy. . . . . . Lê Chi Chi bị người ta để lại nhà hàng.

Cô trừng mắt nhìn Quan Triển Lạc, dùng ánh mắt khiển trách anh.

Quan Triển Lạc nhún nhún vai,tìm vị trí ngồi xuống, thảnh thơi gọi phục vụ đưa đồ ăn tới .

“Chi Chi thân mến, cái loại đàn ông này không cần cũng được , nào , đã lâu không gặp nhau chúng ta hãy vui vẻ hưởng thụ bữa tối đi !”

Lê Chi Chi không trả lời , trực tiếp cầm lấy cốc nước trước mặt hướng về phía Quan Triển Lạc, sau đó oán hận buông cốc nước vào người anh, quay người bỏ chạy !

Tức giận rời đi , Lê Chi Chi một mình ở đầu đường hồi lâu mới về nhà.

Cô tức muốn điên rồi, ước gì đem mỗi cây cột điện trên đường trở thành Quan Triển Lạc, hung hăng đấm đá mấy cái mới có thể phát tiết mối hận trong lòng được.

Chính là quên đi, làm hử hỏng của công sẽ bị đưa về cục cảnh sát mất , có khi đánh cột điện, cột điện không có việc gì mà người bị thương lại chính là mình, vậy là không được rồi.

Đều tại cái tên đáng giận Quan Triển Lạc kia, hắn dựa vào cái gì chứ?

Dựa vào cái gì mà mười năm trước vỗ mông chạy lấy người, ra nước ngoài du học bỏ lại cô, mặc kệ cô cầu xin cùng khóc lóc như thế nào. . .

Dựa vào cái gì ba năm trước đây về nước liền trực tiếp “Hạ mệnh lệnh” nói muốn kết hôn với cô, thậm chí mặc kệ cô đào hôn trốn đi, kiên trì đính hôn, trở thành vị hôn phu danh chính ngôn thuận của cô…

Dựa vào cái gì ba năm nay không quan tâm đến sự sống chết của cô, không rõ điều gì buổi sáng vừa gọi điện liền hẹn cô ăn tối, còn phi thường đáng giận ngăn cản cuộc hẹn hò của cô, làm hoa đào của cô chạy mất. . . . . .

Hắn, đến, để, làm, cái, gì?

Lê Chi Chi cắn chặt răng, nếu Quan Triển Lạc hiện tại ở ngay trước mặt cô, cô nhất định sẽ ăn xương uống máu hắn!

“Chi Chi em rốt cục đã trở lại.”

Vừa mới đến cửa nhà, một người đứng ở góc khuất như bóng ma, cô giật mình, một giây sau liền nguyền rủ ai đó, Quan Triển Lạc bỗng dưng hiện thân.

“Anh, anh , anh. . . . . .” Lê Chi Chi mãnh vỗ ngực, “Anh là đầu heo a! Không có chuyện gì thì chạy đến đây dọa người!”

Quan Triển Lạc không ngại bị mắng, nhìn thấy Chi Chi tâm tình anh thật sự rất tốt.

Anh đối với cô từ trước đến nay là yêu thích cùng sủng nịch, người khác đừng mơ mà chia sẻ.

Ở bên ngoài ,anh bảo trì hình tượng tổng giám đốc tập đoàn Đằng Thị kiên nghị chuyên nghiệp trong làm ăn; đối với người bên ngoài cùng cấp dưới, anh luôn là người gương mẫu.

Đối với bằng hữu, anh luôn quan tâm; đối với tình địch, anh không chỉnh cho đối phương chạy trối chết tuyệt không thôi.

Nhưng đối với vợ ── anh lại giống như một người bạn nhỏ thích chơi xấu, cho dù bị mắng , thậm chí bị đánh, anh đều không sao cả.

(A Tử: anh này bt thật a… sao tới h mềnh mới phát hiện thế này. Mà cách xưng hô giửa 2 ng ta làm theo tình huống nhá nên đừng ai théc méc cách xưng hô.)

“Anh gọi điện thoại cho em mà không thấy em bắt máy, anh thật sự rất lo lắng.”

“Lo lắng cái đầu anh a.” Ba năm nay rõ ràng ở Đài Loan, cũng không thấy hắn ân cần thăm hỏi một tiếng, hiện tại lại nói quan tâm, ai mà tin cho nổi.”Tránh ra mau!” Lê Chi Chi biểu tình hung ác trừng mắt nhìn anh một cái.

Chính là, cô tự cho là “Hung ác” , nhưng trong mắt Quan Triển Lạc, tựa như bộ dạng con thỏ nhỏ đáng yêu, anh một chút cũng không sợ. (A Tử: haiz… đúng là bt thật mà… cơ mờ ta thik. *hắc hắc*)

Bất quá, anh vẫn là ngoan ngoãn tránh ra, bởi vì anh không có thẻ ra vào mà trên tay Lê Chi Chi đang cầm cái thẻ đó.

Anh đắc ý chờ Lê Chi Chi đem thẻ ra vào hướng lại chỗ cảnh vệ sau đó chà vào cửa cổng, tách một tiếng cổng mở ra, sau đó mới có thể đi theo cô từ phía sau tiến vào.

Lê Chi Chi thấy Quan Triển Lạc nghe lời cảm thấy hồ nghi, nhưng hiện tại cô thầm nghĩ chạy nhanh thoát khỏi hắn, cô nhẹ nhàng chà thẻ lên cửa, cửa sắt mở ra cô đẩy cửa vào. . .

Nhưng cửa lại đóng không được, bởi vì phía sau có người kéo.

“Anh đang làm cái gì, mau cút đi!” cô thấp giọng đe dọa, muốn đóng cửa lại, nhưng khí lực của anh ta so với cô lớn hơn.

“Anh đêm nay không có chổ ngủ , đương nhiên nên đến chỗ của vị hôn thê mà ngủ rồi.”

Nghe vậy,hai mắt Lê Chi Chi không khỏi toát ra lửa.

Dám đem cô ra làm trò đùa!

Nội thành Cao Hùng rất náo nhiệt, có rất nhiều kiến trúc cao ngất, chính là tập đoàn Đằng Thị ở đây cũng có khách sạn 5 sao.

Anh ta đường đường một tổng giám đốc lại nói không có chỗ ngủ? !

Rõ ràng là nói dối không chớp mắt .

“Không có chỗ ngủ phải tới ngủ công viên hoặc nhà ga.”

“Em bỏ mặc anh như vậy sao?”

“Bỏ được, phi thường bỏ được.”

Kéo anh ta không được, cô đành phải thay đổi sách lược, muốn hắn bỏ đi.

Trời ạ, hắn vừa mới ăn ngàn cân thép hay sao? Như thế nào lại bất động như vậy!

Lúc này, một cảnh vệ trong phòng cảnh vệ đã chú ý tới bọn họ, để ý tới chổ này.

“Lê tiểu thư, có chuyện gì cần hỗ trợ không?” Cảnh vệ dùng quốc ngữ Đài Loan hỏi.

“Không có việc gì không có việc gì, vị hôn thê đang giận ta, mặc kệ ta như thế nào cũng không chịu tha thứ cho ta, nữ nhân ~” Quan Triển Lạc giành trước từng bước lên tiếng, còn lộ ra vẻ mặt thực ủy khuất.

“Quan Triển Lạc anh. . . . . .”

“Bảo bối, ngoan, tha thứ cho anh được không, anh yêu em nhất . . . . . .”

Quan Triển Lạc thật sự là không sợ chết, lại dùng từ ngữ ghê tởm đến như vậy, ngay cả mặt mày cũng không nhăn một chút.

Lê Chi Chi líu lưỡi, trừng mắt nhìn hắn, thiếu chút nữa buồn nôn.

Cảnh vệ tiên sinh tin lời nói của Quan Triển Lạc, hắn cười cùng Lê Chi Chi nói: “Lê tiểu thư, vị hôn phu của cô đã yêu cô như vậy, nên đừng tức giận nửa tha thứ cho anh ta đi.”

Lê Chi Chi trừng mắt nhìn người cảnh vệ năm mươi mấy tuổi nói.”Anh ta không phải. . . . . .”

“Em tận lực phủ nhận tốt lắm, dù sao anh sẽ không đi, hoặc là kêu cảnh sát đến, đến lúc đó chúng ta hai người có thể cùng nhau lên tin tức đầu đề. . . . . .” Quan Triển Lạc khuynh đang ở Lê Chi Chi bên tai nhẹ giọng nói.

Tin tức đầu đề? Đích xác mới có thể, lấy thân phận Quan Triển Lạc, truyền thông cùng phóng viên như thế nào có thể buông tha hắn, đến lúc đó quan hệ của bọn họ khẳng định sẽ bị đem ra ánh sáng. . . . . .

Lê Chi Chi ngừng sắp nói ra khẩu trong lời nói.

“Ngươi có thể xấu xa hơn một chút cũng không quan hệ. . . . . .” Lê Chi Chi nghiến răng nghiến lợi.

Quan Triển Lạc không sao cả nhún nhún vai.

Nếu ánh mắt có thể giết người, Quan Triển Lạc hiện tại khẳng định vết thương chồng chất.

Lê Chi Chi buông tha không chặn đường của Quan Triển Lạc nửa, cô lập tức hướng thang máy đi đến.

Quan Triển Lạc tức khắc đuổi kịp, ân cần giúp cô ấn nút thang máy.

M à bi ểu tình trên mặt hai người như là kh ông đội trời chung ──

Quan Triển Lạc cười giống như thành công trộm được mèo, Lê Chi Chi thì vẻ mặt không vui đến nổi trong vòng phạm vi trăm thuước người khác vẩn có thể nhìn ra.

Quan Triển Lạc đi theo Lê Chi Chi tiến vào phòng ở.

Vừa vào cửa Lê Chi Chi liền khách khí , dù sao đây là nhà cô, cô muốn thế nào cũng không có người quản.

“Quan Triển Lạc, anh rốt cuộc muốn thế nào?”

Quan Triển Lạc ý đồ tới gần Lê Chi Chi, lại bị cô một phen đẩy ra.

“Chi Chi, em còn tại giận anh? Là bởi vì cho anh về nước ba năm cũng chưa đi tìm em, vẫn là năm đó anh kiên trì xuất ngoại du học bỏ lại em?”

Chương 4

Lê Chi Chi thế nhưng nghẹn lời.

Mặc kệ cô trả lời thế nào đều chứng minh là cô vẩn để ý đến hắn.

Không, cô một chút cũng không để ý hắn.

“Sự việc điều đã qua, đã là quá khứ không cần nhắc lại.”

“Vậy em ruốc cuộc tức giận cái gì?”

Đúng, cô làm gì mà vừa thấy anh ta đến liền tức giận phát hỏa, rõ ràng là giấu đầu lòi đuôi.

“Tôi. . . . . . Tôi. . . . . . Tôi tức giận là do anh tự dưng phá hỏng cuộc hẹn của tôi, anh dựa vào cái gì?”

“Nhìn thấy vị hôn thê của mình cùng nam nhân khác hẹn hò, anh như thế nào có thể không hành động.” Đêm nay anh chính là ra uy một chút mà thôi, đạt được đãi ngộ như vậy anh nên cười trộm.

“Tôi không phải vị hôn thê của anh!”

“Là em, chính là em đào hôn .”

Lê Chi Chi lười cùng anh ta nói chuyện, cô thở phì phì tiến vào phòng ngủ.

Mà Quan Triển Lạc vẩn đi theo phía sau cô, tiếp theo một bàn tay to đem cô ôm lại, cằm thực tự nhiên để ở trên đỉnh đầu cô.

“Chi Chi, tiểu Chi Chi của anh, tha thứ anh được không?”

Nghe được lời nói từng rất quen thuộc, nickname từng cảm thấy thực ngọt ngào, Lê Chi Chi giật mình sững sờ vài giây.

Tiểu Chi Chi ── là cách xưng hô độc đáo của anh ta đối với cô, cho dù là cha mẹ hoặc người nhà cũng không kêu cô như vậy, cũng chỉ có anh ta , cô đã từng yêu thích biệt danh này.

Chính là, giờ này ngày này nghe thấy lại cảm thấy như bị châm chọc đến cực điểm.

“Không có cái gọi là không thể tha thứ, năm đó anh kiên trì ra đi, mặc kệ tôi cầu xin như thế nào cũng không được, lòng của tôi mười năm trước chính là chết như vậy .” Cho nên tâm không thể nào tha thứ .

Quan Triển Lạc thật sâu thở dài, kết quả như vậy từ mười năm trước anh xuất ngoại du học cũng đã đoán trước.

“Chi Chi, năm đó anh kiên trì rời đi cũng không phải là vì không thương em. . . . . .”

“Đúng vậy, ngay cả khi tôi cầu xin anh để cho tôi cùng anh xuất ngoại du học, anh cũng không nguyện ý liền nghiêm khắc cự tuyệt, cái này gọi là không phải không thương tôi ?!”

Nhớ tới mình năm mười tám tuổi quỳ rạp trên mặt đất khóc đến nổi ruột đau từng khúc, hình ảnh kia cho tới bây giờ như trước làm cho cô đau lòng không thôi. . . . . cô bất tri bất giác, lệ đã đầy mặt.

“Thực xin lỗi, tiểu Chi Chi. . . . . .” Quan Triển Lạc đem Lê Chi Chi xoay người lại đối mặt chính mình, đem cô ôm vào trong lòng, ngực gắt gao ôm cô, vỗ dành cô đang khóc.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô chôn trước ngực anh, tay nhỏ bé nhanh thu cánh tay anh, cô thậm chí nghĩ muốn hung hăng đánh hắn một chút.

“Đừng khóc . . . . . .”Anh hôn lên những giọt nước mắt đang lăn trên má cô, nhất nhất liếm đi nổi thương tâm của cô.

Ở khóe miệng của cô lưu luyến trấn an, cuối cùng khẽ run hôn lên môi đỏ mọng của cô.

Cô không có cự tuyệt, ngược lại chủ động mở đôi môi ra cho anh an ủi.

Tình cảm mãnh liệt từ lâu của hai người qua bao nhiêu thời gian bùng nổ, tay của Quan Triển Lạc trượt đến mông của cô, khát vọng vuốt ve.

Đầu gối cạy mở hai chân của cô, vén chiếc váy đen bó sát người cô lên , tay anh không hề xuyên thấu qua vật liệu may mặc mà là trực tiếp xoa. . . . . .

Đáng chết! Cô thế nhưng không có mặc quần lót. . . . . . Không đúng, chỗ mê người là ở giữa đùi, đầu ngón tay của anh đụng vào đường cong kia ── cô có mặc, nhưng mặc loại này làm cho người khác muốn phạm tội, cùng không mặc có cái gì khác biệt sao?

Tưởng tượng đến cô đêm nay ăn mặc gợi cảm như vậy cùng Du Thừa Dụ hẹn hò, thì một mồi lửa không hiểu từ đâu nổi lên trong lòng anh.

Anh đem cô ôm lấy, trực tiếp ném lên giường, cởi cà- vạt, cúc áo, cởi áo sơmi, anh áp chế trên thân thể mềm mại của cô.

Xé bộ âu phục màu đen trên người cô xuống, nụ hôn của anh một đường từ lông mày, tai, xương quai xanh đi xuống, ở nơi tuyết trắng đẫy đà lưu luyến một thời gian dài, sau đó tới cái bụng bằng phẳng mẫn cảm của cô. . . . . .

Cô hai tay cầm lấy chăn đơn, khó nhịn rên rỉ trầm thấp kêu.

“Anhphải trừng phạt em. . . . . . em như thế nào có thể mặc thành như vậy đi theo nam nhân khác hẹn hò?”

Nâng lên cập mông của cô, rộng mở hai đùi tuyết trắng, ngăn chặn ở vị trí bí ẩn kia là một làn sa mõng hình tam giác, dùng lưỡi tham lam liếm mút . . . . . .

“Ác. . . . . . . . . Không. . . . . .” mật thủy chảy ra, cô tưởng niệm đến mùi vị của hắn.

Cởi chiếc quần khiêu gợi kia, vị trí sa mỏng che đi đã bị mật thủy thấm ướt, hướng dưới giường mà ném đi, anh dùng lưỡi tiếp tục tiến công chiếm đóng nhụy hoa mẫn cảm nhất của cô, thẳng đến cô chịu không nổi, liều mạng cầu xin tha thứ.

Cởi quần của chính mình, dâng trào như điên giống như cuồng long kiêu ngạo đứng thẳng,anh muốn cô, tới nổi muốn điên rồi.

Đầu tiên là day nhẹ hai cánh hoa phía trước, cuồng long tức khắc bị mật thủy của cô mê hoặc, đẩy ra đóa hoa dính đầy mật, cuồng long nhẹ nhàng thăm dò vào trong, ở trước hành lang nhỏ bé cong cong kéo ra đưa vào.

Làm cho cả thân mình điều bị dục vọng khơi mào, nhưng sao có thể nào thỏa mãn cô chứ?

Đùi đẹp ôm lấy mông hắn, dáng người của hắn cùng trước kia như nhau. . . . . . Không, phải nói so với mười năm trước càng thành thục mê người, khuôn ngực rộng lớn, bụng bằng phẳng, cánh tay to lớn, mông rắn chắc, toàn thân trên dưới không có một tia sẹo lồi, còn có cái kia của hắn ở trong cơ thể cô cứng rắn dò xét, dũng mãnh hung hãn cực đại, cô bức thiết muốn hắn cuồng dã tiến lên.

Kẹp lấy mông của hắn, đem thân mình về phía trước như muốn tặng, cuồng long không hề báo động trước dưới tình huống kia liền tiến quân thần tốc.

“A ──” hai người song song hô lên, trong thanh âm bí mật mang theo thỏa mãn.

Cuồng long thẳng đến chổ sâu nhất, mà nơi đó chật hẹp không thông lại ẩm ướt làm cho năng lực khống chế của hắn hầu như không còn, hắn điên cuồng hét lên rút ra rồi đâm vào, tình cảm mãnh liệt đã lâu củahai người bùng nổ mở ra. . . . . .

Tình cảm mãnh liệt qua đi, Lê Chi Chi nhất thời ngủ mê man, khi tỉnh lại đã là đêm khuya.

Cánh tay của hắn đặt trên eo của cô, cho dù đang ngủ, hắn đối với cô vẩn tham lam muốn giữ lấy.

Nhìn khuôn mặt tuấn tú trong lúc ngủ , cô chơi đùa với mấy sợi tóc bù xù phía trước trán anh , lòng của cô liền dao động, cho dù anh từng đối với cô vô tình, nhưng cô hiểu được, chính mình thủy chung yêu anh.

Hiện tại cô hiểu biết, vì cái gì cô cùng nhiều nam nhân như vậy hẹn hò, lại thủy chung không thể đem tâm trao cho người nào cả.

Hai người thanh mai trúc từ tình bạn cuối cùng chuyển thành tình yêu, cô từng một lần nghĩ đến tình yêu này sẽ kéo dài đến vĩnh viễn, cô vĩnh viễn chính là tiểu Chi Chi mà anh trân yêu quí nhất.

Nhìn thấy anh , cô lại nhớ đến nỗi đau xót trong quá khứ. . . . . .

“Bà bà, nhà bên cạnh có phải hay không có người chuyển đến ?”

Lê Chi Chi, tám tuổi mới học tiểu học năm thứ nhất, mái tóc tự nhiên túm thành hai bím tóc, mày rậm mắt to, làn da phấn nộn như tượng, cái miệng nhỏ nhắn cong lên.

Cô mặc một bộ âu phục màu thủy lam, cầm chiếc ghế nhỏ đứng ở cửa, nhìn bà quản gia cùng a di vội vàng chuẩn bị bữa tối.

Thông Tin
Lượt Xem : 686
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN