--> Mãnh Nam Đầu Gỗ Theo Dõi Cô Dâu - game1s.com
XtGem Forum catalog

Mãnh Nam Đầu Gỗ Theo Dõi Cô Dâu

Chương 1

Mở đầu

Mới tới

Sáng sớm đầu mùa hè, gió thổi nhẹ mang đến từng đợt hương thơm ngát của hoa nhài.

Đang gục xuống bàn làm bài tập đột nhiên bé trai ngẩng đầu lên, nhìn ra phía ngoài, quả nhiên thấy từ xa có một chiếc xe hơi màu trắng chậm rãi tiến vào cổng, cậu vội vã chạy đến bên cửa sổ, ghé người vào cửa sổ nhìn xuống, lập tức quay đầu gọi một bé trai khác: “Hawke, nhìn mau, phù thuỷ tóc bạc đến.”

Một bé trai khác nghe vậy, cũng nhảy xuống ghế, chạy tới, ghét vào bên cửa sổ, tò mò nhìn xuống.

Chiếc xe hơi màu trắng dừng lại bên đài phun nước, một phụ nữ xinh đẹp bước xuống, mái tóc màu bạch kim vừa dài lại thẳng, toả sáng lấp lánh dưới dưới ánh mặt trời.

“Oa!” Hawke tóc vàng trợn to mắt, lẩm bẩm nói: “Cô ấy không giống phù thuỷ, giống tiên nữ hơn.”

“Ngốc, em chưa có xem truyện cổ tích sao?” Bé trai hơn cậu một tuổi cốc đầu cậu một cái, cau mày dạy dỗ nói: “Tất cả các cuốn truyện cổ tích đều viết mẹ kế rất độc ác.”

“Có thật không?” Tiểu Hawke năm tuổi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, nghi ngờ nhìn anh trai Alex.

“Dĩ nhiên.” Bé trai nghiêm túc gật đầu.

“Anh đang nói đến truyện gì vậy?” Tiểu Hawke nhìn tiên nữ xinh đẹp dưới lầu, vẫn không tin cô ấy là mẹ kế ác độc.

” Công chúa Bạch Tuyết và Cô bé lọ lem”. Tiểu Alex hùng hồn nói.

Tiểu Hawke càng nghi ngờ, nhìn anh trai bên cạnh, lầu bầu nói: “Đó là truyện dành cho con gái mà cũng xem.”

Nghe vậy, tiểu Alex thẹn quá thành giận, “Truyện cổ tích không phân biệt nam nữ, ai cũng có thể đọc!”

“Nhưng mà. . . . . . Chad nói Hạ Lục đi đón mẹ chúng ta mà. . . . . .” Tiểu Hawke nhìn tiên nữ xinh đẹp dưới lầu, không tin cô là phù thuỷ.

“Hừ.” Tiểu Alex khinh thường vươn tay chỉ, “Mọi người đều có một đứa con ruột, em nhìn xem.”

Tiểu Hawke nhìn theo ngón tay của anh trai, chỉ thấy một cậu bé mập mạp bước xuống xe, bàn tay nhỏ bé mập mập nắm thật chặt tay Hạ Lục, tiểu Hawke nhíu mày, “Cậu ấy là ai?”

“Mới tới .” Tiểu Alex nói.

“Charlotte ?” Tiểu Hawke buồn buồn không vui hỏi.

“Đúng.” Tiểu Alex gật đầu một cái.

Tiểu Hawke mím chặc môi, dựa người vào bên cửa sổ, nhìn Charlotte ngồi xổm xuống sửa sang lại cổ áo cho tiểu mập mạp kia, không vui đưa ra kết luận, “Cậu ta rất mập.”

“Đúng.” Tiểu Alex gật đầu đồng ý, sau đó mặt không thay đổi nhìn em trai nói: “Nhưng Tiểu Trư (heo con) kia là do cô ấy sinh ra, không phải chúng ta.”

Trong nháy mắt đó, tiểu Hawke quyết định – cậu ghét Tiểu mập mạp kia! trở về.

Mặt trời ngả về tây, tia ánh mặt trời cuối cùng biến mất bên ngoài rèm cửa, cách đó không xa trung tâm thành phố đã bắt đầu lên đèn.

Trên đường lớn người tan việc rất đông, nhưng trong phòng lại hết sức yên tĩnh, kính cách âm đã chặn hết mọi tiếng ồn bên ngoài, nơi này yên tĩnh như một ngôi mộ, bóng tối, yên tĩnh, khác hẳn với sự náo nhiệt bên ngoài.

Đồng hồ điện tử trên đầu giường hiển thị những con số, trong phòng vẫn im lặng như thường.

Tích tích tích tích, tích tích tích tích, tích tích tích tích, giọt –

Đồng hồ điện tử vang lên, tiếng tích tích rất nhỏ vang khắp căn phòng ở tầng bốn, một bàn tay to vương ra tắt đồng hồ báo thức.

Chủ nhân của bàn tay ấy mở mắt ra, vẫn còn buồn ngủ nhìn con số màu xanh đang hiển thị.

Bảy giờ đúng.

Người đàn ông từ trên giường ngồi dậy, vuốt mái tóc hỗn loạn, sau đó vừa ngáp vừa đi vào phòng tắm.

Mở đèn phòng tắm lên, trong gương hiện ra một gương mặt điển trai, người đàn ông có đôi mắt màu xanh nhạt, mái tóc màu bạch kim xốc xếch, anh nhìn chằm chằm chính mình trong gương, sau đó bắt đầu đánh răng, rửa mặt, cạo râu, chải lại mái tóc rối bời, rồi mới ra khỏi phòng tắm, đi tới phòng tập thể hình, mở nhạc giao hưởng lên, chạy bộ một tiếng đồng hồ .

Tám giờ, anh tiếp tục tập lực cho tay.

Chín giờ rưỡi, anh đi tắm, sau đó đi đến phòng bếp tự rót cho mình một ly cà phê, nướng hai miếng bánh mì.

Khi anh đang rót cà phê, phòng bếp tối mờ đột nhiên sáng lên, nhưng anh không có bật đèn, ánh sáng này là ánh đèn của hộ đối diện hắt qua.

Anh quay đầu nhìn một chút, cô gái ở đối diện đang ôm một bọc giấy đi tới trước tủ lạnh, lấy thức ăn trong túi bỏ vào trong tủ lạnh, đột nhiên điện thoại của cô vang lên, cô chạy đi nghe điện thoại, vừa nói điện thoại, vừa sắp xếp lại đồ cho tốt.

Cất đồ xong, cô rót một ly sữa tươi, vừa nghe xin điện thoại vừa uống, trên môi cô dính một vòng râu màu trắng bằng sữa tươi, cô không phát hiện, chỉ đi rửa ly, sau đó rót một ly nước, đi tới ban công.

Anh lui về phía sau, lùi vào một góc tối, im lặng quan sát cô đang tưới nước cho những chậu hoa trên ban công, không biết đối phương nói gì với cô chỉ thấy cô nở nụ cười, sau đó cô nói vài câu liền tắt điện thoại.

Tưới nước xong, cô đứng ở trên ban công, ngẩng đầu nhìn về phí anh, anh nghĩ rằng cô sẽ nhìn thấy mình, nhưng một giây sau, cô liền chuyển tầm mắt ra phía cửa, sau đó dựa vào tường màu đỏ, tim đập mạnh và loạn nhịp nhìn về phương xa.

Anh không biết cô đang nhìn cái gì, nơi đó không có gì cả, chỉ có trời và biển mà thôi, nhưng hiện tại nơi đó chỉ toàn màu đen, ngoại trừ một vài ánh đèn thì không có gì cả.

Sau đó cô nhắm nghiền hai mắt, đón hơi lạnh của gió đêm, vẻ mặt có chút bi thương.

Gió đêm phất qua hai má, cuốn bay những sợi tóc của cô.

Anh nắm chặt ly cà phê, có một loại khát vọng muốn vuốt ve an ủi cô.

Cô trước kia không như thế, tâm trạng cô luôn vui vẻ, không có gầy như vậy, trên mặt cũng không mang theo nét buồn nhàn nhạt.

Lần đầu tiên nhìn thấy cô, cũng khoảng vào giờ này, cô gái này ở trong căn phòng đối diện phòng anh chỉ cách một đường đi, cô chuyển đến nhà trọ không đến năm mét này đã ba năm.

Tám, chín giờ tối, anh rời giường tập thể dục ăn điểm tâm, phòng bếp đối diện sáng lên, đột nhiên xuất hiện ánh đèn làm anh chú ý, từ cửa sổ nhìn sang, mới phát hiện căn phòng trống kia đã có người chuyển vào, trên sàn phòng khách có năm, sáu chiếc va ly, một cô gái Đông Phương đang ngồi chồm hỗm trên mặt đất, cúi đầu vào một trong số những chiếc va ly đó để kiếm đồ, cô ném tất cả đồ trong va ly sang bên cạnh, cuối cùng lấy ra một cái kéo, nắm mái tóc dài được cột sau lưng lên, cũng không thèm nhìn nó, liền cắt ngang một phát.

Hành động của cô làm anh sợ hết hồn, sau đó cô ném phần tóc đã cắt sang một, lại tiếp tục cắt ngắn mái tóc của mình, động tác của cô nhanh chóng gọn gàn, thậm chí không có soi gương, kiểu tóc ngắn này khiến cô giống cậu học sinh nhưng lại tương đối nhẹ nhàng khoan khoái và rất đẹp mắt.

Sau khi cắt xong, cô chỉ tùy ý vuốt lại mái tóc, liền cất cây kéo đi, cầm chổi quét sach sẽ số tóc vương trên mặt đất, thấy bộ dáng thuần thục của cô, chắc chắn là trước đây đã cắt nhiều lần rồi.

Anh vẫn còn sững sờ, lại thấy cô duỗi lưng, không có chút thục nữ há miệng ngáp một cái thật to, sau đó xoay người đi vào phòng, cả quần áo cũng không thay, liền tê liệt ngã xuống giường ngay cả ga trải giường cũng không đổi liền ngủ thật say.

Có lẽ bởi vì mới đến nên trong phòng cô ngoại trừ cái giường kia thì không có bất kỳ cái gì, dĩ nhiên cũng không có rèm cửa, hình như cô cũng không chú ý lắm đến việc này, bởi vì tình trạng này đơn sơ duy trì gần nửa năm, sau đó mới bắt đầu từ từ có thêm một ít đồ điện gia dụng.

Anh rất khó không chú ý tới cô, bởi vì phòng cô không có rèm cửa, cô lại cứ thoải mái phơi bày cuộc sống riêng tư của mình ra trước mắt anh.

Cô nằm ở trên giường đọc tiểu thuyết trinh thám, cô nằm ngửa trên sàn phòng khách không có vật gì làm Sit-Ups (nằm xuống rồi ngồi dậy lưng thẳng, chân duỗi thẳng – chắc là cách gập bụng), cô tắm xong chỉ quấn một chiếc khăn tắm liền lao ra nghe điện thoại, cô nấu ba bữa ăn, một mình tự ăn, cô sẽ một mình nói chuyện với những chậu hoa trên ban công rồi cười khúc khích, cô vừa phơi quần áo vừa hát, thỉnh thoảng còn dựa vào tường trên ban công, ngẩn người nhìn phương xa phảng phất, hơn nữa trừ chạy bộ buổi sáng và đi ra ngoài mua thức ăn hầu như cô đều ở nhà cả ngày.

Sau đó có một ngày, anh không thấy cô.

Đồ đạc của cô vẫn còn, nhưng cả ngày đều không thấy bóng người, ngày thứ hai cũng không thấy cô, sau đó ngày thứ ba, ngày thứ tư, ngày thứ năm. . . . . .

Cô mất tích, anh không giải thích được sự khó chịu trong lòng, anh đang định điều tra xem có phải cô đã gặp chuyện gì ngoài ý muốn hay không, thì cô đột nhiên xuất hiện sau một tuần biến mất.

Trừng mắt nhìn bóng người đang nằm ở trên giường, anh mới có thể thở phào nhẹ nhõm, sau đó anh nhìn thấy trên va ly ở cuối giường có giấy xuất nhập cảnh của các quốc gia khác nhau, mới có, cũ cũng có.

Cho nên, cô đi xa nhà?

Cô ngủ cả ba ngày, ngoại trừ đứng lên để ăn, để tắm và đi vệ sinh, cô lúc nào cũng nằm trên giường để ngủ, giống như đã bảy ngày rồi chưa ngủ.

Ngày thứ tư, cô lại khôi phục lại việc làm và nghỉ ngơi như bình thường, buổi sáng ra khỏi cửa chạy bộ, sau đó dọn dẹp nhà cửa, nấu cơm giặt quần áo, tưới nước cho những chậu hoa sắp chết héo trên ban công, cô nghe điện thoại, xem tiểu thuyết, cô ngẩn người, bộ dáng cả ngày một rảnh rỗi nhàm chán không có chuyện gì làm.

Không bao lâu, anh phát hiện cô thường thường sẽ biến mất không thấy, nhanh thì một tuần, lâu thì ba tháng, mỗi lần trở lại đều có bộ dáng bộ kiệt sức, anh đoán rằng cô đi công tác xa nhà, chẳng qua là không biết đến tột cùng cô làm việc gì.

Lần đó cô đi suốt ba tháng, khi trở về cô gầy một vòng, vừa đen vừa gầy, giống như dân chạy nạn, hơn nữa cũng không còn thấy nụ cười của cô.

Anh không biết cô đã xảy ra chuyện gì, sau lần đó sau cô thường giật mình dậy khi đang ngủ, sức ăn của cô giống như một con chim nhỏ, nhưng dần dần cô đã mập lên, không gầy giống như que củi nữa.

Thời gian cô ngẩn người cũng lâu hơn trước, thậm chí không thèm để ý đến những chậu hoa tươi tốt trên ban công đã sớm chết hết kể từ khi cô đi vào ba tháng trước.

Mặc dù cô dần dần khôi phục lại như bình thường, nhưng cô vẫn không giống như trước.

Cô không còn đi xa nhà, giấy xuất nhập cảnh và va ly hành lý vẫn nằm im ở một góc, cô không hề đụng tới chúng dù chỉ một lần, mặc kệ nó bị bụi bám đầy.

Còn một tháng nữa là đến lễ Giáng Sinh, cô cũng không giống năm trước lấy cây thông giả trong va ly ra để trang hoàng, bình thường chưa đến tháng mười hai cô đã trang hoàng thật tốt cho cây thông đó rồi, sau đó làm cho nó có đủ màu sắc, mỗi lần như vậy cô liền nhìn nó cười khúc khích, cô trước kia đều làm như vậy nhưng năm nay cái gì cũng không làm.

Reng reng reng reng – Reng reng reng reng –

Anh phục hồi tinh thần, điện thoại của cô lại vang lên, cô mở mắt ra, nhận điện thoại, xoay người trở về phòng, biến mất sau cánh cửa.

Nhìn cánh cửa khép lại, anh uống cạn ly cà phê trong tay, cầm hai miếng bánh mì, xoay người vào phòng bếp, bật máy tính làm việc.

Mặc dù vẫn quan sát cô nhưng anh không có ý định làm quen với cô.

Chẳng qua cô chỉ là một người hàng xóm có chút quái dị, khiến anh không tự chủ được luôn nhìn chằm chằm cô.

Nói cô quái dị nhưng chính anh cũng không bình thường chút nào, nhưng anh rất thích cuộc sống an nhàn như bây giờ, đa số thời gian đều không có ai quấy rầy, cuộc sống của anh vô cùng quy luật, trừ thứ sáu mỗi tuần nhất định đến công ty, bình thường bảy giờ tối anh rời giường, tám giờ đến chín giờ tập thể hình, sau đó ăn điểm tâm, tiếp tục làm việc đến rạng sáng rồi dùng cơm, cơm nước xong tiếp tục làm việc đến chín giờ sáng, tập thể hình đến mười giờ, mười một giờ tắm xong, lên giường ngủ.

Thời gian làm việc và ngày đêm bị đảo ngược, nhưng cuộc sống rất có quy luật, ngày đêm làm việc và nghỉ ngơi bình thường, đối lập hẳn với cuộc sống hết sức rối loạn của cô. Thời gian ra ngoài mua đồ của anh là cố định, còn cô thì nghĩ là ra ngoài mua liền, cho nên mặc dù bọn họ làm hàng xóm ba năm, nhưng lại chưa từng một lần gặp mặt.

Thỉnh thoảng, anh sẽ gặp thoáng qua cô ở trên đường, có một hai lần sáng thứ sáu, anh ra cửa đúng lúc gặp cô trở về sau khi chạy bộ, cô cầm một ly cà phê Starbucks, vừa xem tờ báo mới mua trong tay.

Cô chưa từng chú ý tới anh, anh nghĩ vậy.

Cô luôn chuyên tâm đọc tờ báo trong tay mình, hoặc sẽ chú ý đến con chó Husky ở góc đường đang lắc mạnh cái đuôi với cô, mỗi lần đi ngang qua, cô cũng sẽ ngồi xổm xuống vỗ đầu của nó, chơi với nó hơn nửa ngày.

Cho nên, anh không nên kinh ngạc với những hành động của cô xảy ra khi trước mắt mình, cho dù những hành động đó mất đi một ít nhiệt tình nhưng vẫn rất chân thật.

Sáng sớm hôm nay, vẫn giống như mọi thứ sáu khác, một đêm không ngủ, uống một ly cà phê, mặc bộ vest, chuẩn bị đến công ty báo cáo cho trợ lý của Lam Tư, anh lái xe ra khỏi bãi đậu xe, mới nhớ ra mình quên mang tài liệu mà Ban Đốn dặn dò, không thể làm gì khác là dừng xe lại xen đường, lên lầu lấy tài liệu.

Khi anh đi xuống, mới mở cửa xe, còn chưa lên xe, đã nhìn thấy cô gái kia mặc một bộ quần áo thể thao ngồi chồm hỗm giữa đường, trước mặt cô có một chỉ có một con chó, cô đang giúp nó cầm máu.

Con chó kia bị xe đụng, anh quay đầu lại nhìn, không phải là Husky ở góc đường, chúng không giống nhau, màu lông cũng không giống.

Cô cứ như vậy cố gắng muốn cứu con chó bị thương kia, thậm chí không quan tâm mình đang ở giữa đường, lúc nào cũng có xe chạy nhanh qua, sau đó cô ngẩng đầu lên nhìn xung quanh, giống như đang muốn tìm người giúp, nhưng không có ai dừng lại, có vài người chú ý tới, nhưng đều nhanh quay đầu đi chỗ khác.

Một giây sau, cô bắt gặp ánh mắt của anh.

Anh không cách nào dời tầm mắt, anh tưởng rằng sẽ thấy ánh mắt hốt hoảng của cô, nhưng cô không có hốt hoảng mà chỉ có tức giận, sau đó cặp mắt đen lấp lánh có hồn kia nhìn anh không mang theo tia cầu khẩn, cô thậm chí không có nâng người con chó kia lên, không có bất kỳ động tác nào, chỉ chăm chú nhìn anh.

Tay của anh đã sớm đặt trên cửa xe, nhưng không cách nào ngồi vào trong xe, cũng giống như những người khác, giả vờ như không thấy cái gì cả, sau đó nghênh ngang rời đi.

Anh cũng muốn làm như vậy, anh cũng không phải bác sỹ thú y, anh cũng không nuôi thú cưng, anh căn bản không biết xử lý như thế nào khi gặp phải chuyện như vậy –

Khi anh do dự vài giây, anh dường như có thể cảm nhận được nỗi thất vọng của cô càng ngày càng tăng, anh không thích cô nhìn anh giống như dạng người thấy chết mà không cứu.

Đáng chết!

Âm thầm mắng một tiếng, mím chặt môi, đóng cửa xe cái rầm, cau mày đi qua đường, không cam tâm tình nguyện đi đến chỗ cô.

Ông trời, anh ghét nhất loại động vật “Chó” này!

“Cần giúp đỡ sao?”

Người đàn ông to lớn kia nói, anh giống như một chiếc xư tăng đi về phía cô, vẻ mặt giống như “không trâu bắt chó đi cày”, chân mày nhíu chặt, mặt mũi nguội lạnh, giống như vị tướng quân đang dùng cơm bị người ta quấy rầy.

Giọng nói và vẻ mặt, tuyệt không giống như người thật lòng muốn giúp đỡ, chẳng qua cô cũng không nghĩ tới anh thật sẽ đi đến đây, thậm chí mở miệng hỏi thăm cô.

“Đúng vậy.” Cô nhìn anh nói: “Nó bị xe đụng gãy chân rồi, cần đưa đi phòng khám.”

Con chó kia còn đang chảy máu, nhiễm đỏ cả hai tay cô.

Anh chần chờ một chút, đáy mắt thoáng qua cảm xúc mà anh không biết tên, sau đó mới mở miệng nói: “Cô biết địa chỉ?”

“Ừ.” Cô gật đầu.

Anh cởi áo khoác ra, đưa cho cô. “Đem bọc con chó lại, tôi đưa cô đến đó.”

Giọng điệu ra lệnh, vẻ mặt lạnh lùng, mặc dù hành động của anh là giúp đỡ, nhưng bộ dáng anh nhìn sao cũng không thấy giống đang giúp đỡ, anh thủy chung đều đứng, để cô ngước đầu nhìn anh. Lúc Anh cởi áo khoác ra, cô tưởng rằng anh sẽ ngồi xổm xuống ôm con chó, nhưng anh không làm như vậy, anh đưa áo khoác cho cô, sau đó chờ.

Có một ít còn hơn không, cô nghĩ.

Nhận lấy áo vest cao cấp, cô bao con chó bị thương lại, sau đó đứng lên, anh xoay người đi về phía xe của mình, cô ôm con chó đi theo phía sau, con chó này không nhỏ, còn rất nặng, thật may cô đã sớm quen với việc chuyên vác đồ nặng, hơn nữa mặc dù nó bị thương nhưng vẫn rất ngoan.

Anh thay cô mở cửa xe, nhưng không thay cô ôm con chó, cô ôm nó, có chút khó khăn leo lên xe của anh.

Anh lái một xe màu đen xe jeep, trên xe không có một hạt bụi, giống như mới mua, điều bất đồng duy nhất đó là con số lộ trình của xe, xe mới sẽ không số lộ trình cao như vậy.

Cho anh giống Arnold Schwarzenegger* thích sạch sẽ?

(Arnold Schwarzenegger: Arnold Alois Schwarzenegger sinh ngày 30 tháng 7 năm 1947) là vận động viên thể dục thể hình, diễn viên điện ảnh và cũng là chính khách Cộng hòa người Mỹ gốc Áo làm Thống đốc California thứ 38.)

Liếc nhìn người đàn ông đang lái xe bên cạnh, cơ bắp hiện rõ sau lớp áo sơ mi, chúng phập phồng theo động tác của anh, anh không nói một tiếng khởi động xe, một đôi bàn tay nhẹ nhõm điều khiển tay lái, lái xe đi.

“Đi hướng nào?”

Cô mở miệng chỉ phương hướng, phòng khám động vật gần đây nhất chỉ cách mấy quảng trường, không tới năm phút sẽ đến, dọc theo đường đi anh không hề nói một câu, không khí trầm mặc cùng thân hình khổng lồ của, khiến thần kinh của cô cũng căng thẳng, nhưng tay phải vẫn vuốt ve an ủi con chó bị thương.

Trên cổ nó có một cái vòng, con chó này đã có chủ, nó vô cùng ngoan, mặc dù bị thương, vẫn hết sức yên tĩnh, thân thể chỉ run rẩy cùng cặp mắt to đen nhánh cho thấy nó thống khổ, nó thậm chí không có rên.

Cổ họng cô căng thẳng, toàn bộ lực chú ý đặt trên người nó, dịu dàng trấn an nó, “Ngoan, ngoan, cố gắng chịu một chút, lập tức đến ngay. . . . . .”

Xe ngừng, cô ngẩng đầu lên, người đàn ông đã xuống xe, sau đó thay cô mở ra cửa xe, cô tốn không ít sức lực ôm con chó xuống xe, anh đứng ở một bên, giúp cô mở cửa phòng khám động vật. Cô vội vàng đi vào, nói rõ tình trạng của nó cho nhân viên phòng khám, bác sỹ thú y tiếp nhận chú chó, cô mới thở phào nhẹ nhõm, đồng thời cũng phát hiện người đàn ông kia không vào cùng cô, cô quay đầu lại nhìn lên, thấy anh đang ngồi vào xe, anh khởi động xe, trước khi đi, anh nhìn về phía phòng khám, tầm mắt mắt hai người chạm nhau.

Trong lòng cô chợt giật mình, nhưng lần này anh không dừng lại, chỉ nhấn chân ga nghênh ngang rời đi.

Cô quên cám ơn với anh.

Nhân viên phòng khám đưa trả lại cô chiếc áo vest cao cấp dính đầy máu, cô sẽ giặt sạch máu trên chiếc áo này, đột nhiên cô nhớ ra, nếu cô giặt sạch chiếc áo này, cũng không cách nào trả lại cho anh.

Bởi vì cô căn bản không biết anh là ai, cũng không biết tên của anh –

Trên người cô có mùi thơm của hoa lài.

Hơn nữa cô không có bấm lỗ tai, anh chưa bao giờ thấy cô đeo hoa tai, anh luôn hoài nghi cô không có bấm lỗ tai, mới vừa rồi đến gần cô, mới chính thức xác định. Vành tai cô trơn nhẵn như ngọc, bởi vì trời lạnh và cô mới chạy bộ xong nên hơi ửng hồng hai gò má cô cũng vậy.

Cô có đôi mắt hai mí của người phương Đông, đuôi mắt hơi nhếch lên, hai con ngươi màu đen linh động có thần, mang theo chút thần bí. Mái tóc bị cô cắt ngắn nay đã dài, cô chỉ đơn giản cột tóc đuôi ngựa, nhưng vẫn là có vài sợi tóc vì vận động mà bị rơi ra, nằm trên gò má cô.

Thật ra thì, anh cảm thấy kỳ quái bởi vì trong vài phút ngắn ngủi mà anh có thể nhớ nhiều như vậy, rõ ràng như vậy, cho dù đã tới trưa, anh vẫn có thể nghe thấy giọng nói dịu dàng của cô khi trấn an con chó kia.

Anh nghe cô ca hát, nhưng mà

Lần đầu tiên nghe được cô nói chuyện, thanh âm của cô hơi khàn khàn, nhưng khi nghe lại hết sức thoải mái, mềm mại giống như tơ lụa –

“Giám đốc? Adam? Adam – Bart!”

Anh khôi phục tinh thần, nhìn thấy Ban Đốn – Blaise sắc mặt khó coi đứng ở trước mặt anh, ánh đèn phản xạ vào gọng kính vàng, đôi môi mỏng mím chặc thành một đường thẳng tắp.

“Chuyện gì?” Adam gắng gượng phối hợp với anh, mở miệng hỏi.

“Đến lúc đi họp rồi.” Ban Đốn đè nén tức giận, cứng ngắc nhắc nhở anh.

Anh nhìn Ban Đốn, sau đó đứng dậy, dưới sự áp giải của Ban Đốn, đi đến phòng họp ngồi xuống ghế da ở giữa phòng, nghe chủ quản các ngành đứng dậy báo tình trạng kinh doanh, lúc cần thiết, hoặc lúc Ban Đốn đá anh, ý muốn anh nhắc anh, anh mới hai câu.

Ban Đốn nghe rất cẩn thận những báo cáo này, nhưng anh còn chưa nghe đến mười phút đã buồn ngủ.

Ban Đốn – Blaise vốn người của Lam Tư, bởi vì hiểu rõ về những vấn đề liên quan đến việc sản xuất khoa học kỹ thuật nên bị điều tới giúp anh, mặc dù trên danh nghĩa Ban Đốn chẳng qua là trợ lý đặc biệt của anh, trên thực tế Ban Đốn đang điều hành cả công ty, về phần anh, chỉ là tổng giám đốc trên danh nghĩa mà thôi.

Anh thích viết lập trình hơn làm quản lý, có hứng thú làm Hacher hơn so với làm tổng giám đốc, đáng tiếc Lam Tư và lão đầu tử (lão già chiết tiệt) kia không muốn thừa nhận hoặc tin tưởng điểm này, mấy năm trước, anh và bọn họ đạt thành một thoả thuận, anh trở thành tổng giám đốc công ty Khoa Kỹ, một tuần đi làm một ngày, thời gian còn lại anh muốn làm gì thì tuỳ ý anh, Ban Đốn trở thành trợ lý đặc biệt của anh, trên thực tế là quản lý công ty.

Ban Đốn có năng lực trở thành người quản lý chuyên nghiệp, sau khi anh ta tới được mấy năm, công ty phát triển không ngừng, mặc dù ở đây Ban Đốn được đãi ngộ không kém so với CEO, nhưng anh vẫn không hiểu tại sao người này lại nguyện ý chịu thiệt làm người dưới trướng của anh nhiều năm như vậy.

Anh đoán nguyên nhân là do Lam Tư hoặc là lão đầu tử.

Bất quá nói thật ra, anh không có hứng thú đối với nguyên nhân này.

Trên căn bản, chỉ cần Ban Đốn không làm công ty suy sụp, để lão đầu tử cùng Lam Tư tìm đến phiền anh, thì cho dù Ban Đốn lấy hình anh ra phóng phi tiêu, anh cũng sẽ không để ý.

Chân lại bị đá một cái, anh hoàn hồn, đúng lúc thấy vị quản lý cuối cùng vừa ngồi xuống.

Ban Đốn đưa tài liệu trên bàn cho anh, anh nhanh chóng xem qua một lần, sau đó nói cho mọi người quyết định của anh, từ định giá sản phẩm, kế hoạch, quảng cáo, phát triển phần mềm, rồi đến công ty hợp tác, những giải pháp cho nhà máy sản xuất vân vân.

Sau khi lặp lại những gì có trong tài liệu mà Ban Đốn đưa, anh tuyên bố tan họp, đem văn kiện ném lại cho Ban Đốn, nhanh chóng về nhà.

Bước vào thang máy, anh nhìn thấy ban đốn sắc mặt tái xanh đuổi theo, anh đưa tay nhấn nút đóng cửa, không cho tên kia cơ hội mở miệng nói chuyện.

Anh biết Ban Đốn muốn nói gì, dù sao chính là mấy câu, cái gì mà hiện tại chưa đến mới bốn giờ mà đã tan việc, cái gì mà anh cũng phải xem hết những mẫu thiết kế của công ty, quan tâm một chút đến việc kinh doanh của công ty, cái gì mà trong phòng làm việc còn số tài liệu cần anh ký tên.

Có lúc, anh thật hoài nghi Lam Tư cùng lão đầu tử đã cho Ban Đốn cái gì đó tốt, mới có thể làm Ban Đốn nhiệt tình muốn anh quan tâm đến việc kinh doanh và có hứng thú với việc quản lý như vậy. Không biết tại sao, hình như Ban Đốn nghĩ rằng chỉ cần không từ bỏ ý định nhắc nhở anh, có một ngày anh sẽ thức tỉnh đột nhiên muốn quản lý công ty.

Thang máy dừng ở bãi đậu xe, anh đi tới bên cạnh chiếc xe Jeep, mở cửa ngồi lên, cắm chìa khóa vào, khởi động xe, lái xe ra ngoài.

Lúc trưa, có cơn mưa nhỏ, đường vẫn còn ướt , bầu trời một mảng mờ mịt.

Lúc ở ngã tư chờ đèn xanh đèn đỏ, nhìn thấy một cô học sinh dắt một con chó Schauzer nhảy nhót chạy qua vằn (lối qua đường dành cho người đi bộ), làm anh nghĩ đến cô hàng xóm và con chó kia.

Không biết tình trạng hiện giờ của nó như thế nào?

Lúc Anh đạp chân ga, trong đầu hiện lên hỏi câu này, anh không khỏi nhíu mày.

Chương 2

Khi anh trở lại khu phố, trời đã tối, xe vừa mới chuyển qua góc đường, anh từ xa đã nhìn thấy cô ngồi trên thềm đá trước cửa nhà trọ, xe anh còn chưa tới, cô đã đứng dậy cầm cái túi bên chân, đi về phía anh.

Bất đắc dĩ anh không thể làm gì khác hơn là dừng xe ở bên đường.

“Hi.” Cô nói, bên môi nở ra một nụ cười.

Anh không nói gì, chỉ ngồi trên xe nhìn chằm chằm cô.

Trong nháy mắt hình như cô hơi lúng túng, nhưng vẫn tiếp tục giữ nụ cười, “Cám ơn anh lúc sáng đã giúp đỡ, này, cái này cho anh.” Cô đưa cái túi cho anh, “Xin lỗi đã làm hư áo khoác của anh, vết máu kia giặt không sạch, cho nên tôi đã đến cửa hàng mua một cái mới.”

Anh nhìn cái túi trên tay cô, không nói lời nào, một lúc lâu sau mới đưa tay nhận lấy.

“Tôi đoán anh ở gần đây, cho nên mới ở đây chờ, thật may là tôi không đoán sai.” Thấy tay anh nhận lấy cái túi, cô thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười hỏi: “Đúng rồi, anh mới chuyển đến sao? Hình như trước đây tôi chưa từng thấy anh.”

Tầm mắt của anh chuyển từ cái túi lên trên, cho đến nhìn thẳng vào mắt của cô, mới chậm rãi mở miệng nói: “Không phải.”

Không biết tại sao, mặc dù trên mặt anh vẫn là vẻ mặt lạnh lùng, nhưng cô lại cảm thấy hình như anh đang tức giận, khi cô vẫn đang hoài nghi xem mình đã nói sai điều gì, anh đột nhiên lại mở miệng hỏi: “Còn có việc sao?”

“À. . . . . . Không có.” Anh không chút khách khí hỏi, giống như cô đang đến quấy rầy anh, đột nhiên cô cảm thấy ngượng ngùng, nhất thời nụ cười cứng lại trên mặt.

Anh không nhìn cô thêm một lần, khởi động xe.

Cô phẫn nộ xoay người trở về nhà trọ, lại nhìn thấy anh lái xe đến nhà trọ đối diện, cô dừng bước, chết đứng tại chỗ.

Không thể nào?

Hình như lầu một kia từ trước đến giờ không mở cửa bây giờ lại mở toang ra để anh lái xe lái vào.

Lần này thật mất thể diện quá mà, anh ở đối diện, nhưng mà. . . . . . Không đúng, không phải nhà trọ này không có ai ở sao? Cho tới bây giờ cô chưa từng thấy có ánh đèn nào phát ra từ đó, cũng chưa từng có thấy có ai ra vào, cô vẫn cho rằng đó là căn nhà bị bỏ trống.

Lầu bốn sáng đèn.

Cô mở to mắt ra, mặc dù chỉ từ khe nhỏ của rèm cửa chỉ phát ra vài tia sáng, nhưng chính xác đò ánh đèn từ lầu bốn, tất nhiên đó cũng không phải là căn nhà bị bỏ trống, nhưng từ trước đến giờ cô chưa từng thấy qua –

Nhìn chằm chằm ánh đèn xuyên qua rèm cửa sổ, cô lại suy nghĩ một chút, sau đó nghĩ ra, có lẽ cô từng gặp qua, nhưng không đặc biệt chú ý; trên thực tế, hiện tại nếu không phải cô ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm, có thể cũng sẽ bỏ qua ánh đèn phát ra từ cánh cửa sổ kia.

Nhưng, chờ một chút, nếu như lầu bốn có người ở, vậy lầu năm cùng lầu sáu thì sao?

Cô chuyển bước, dùng tốc độ nhanh nhất leo lên lầu sáu, trở lại nhà mình, đứng ở ban công nhìn về căn nhà đối diện kia dò xét.

Vẫn tối, không có sáng đèn.

Thật may là người đàn ông kia là ở lầu bốn, nếu như anh ở lầu sáu, không phải cô đã bị nhìn thấy hết rồi sao? Từ ba năm trước sau khi chuyển đến đây, bởi vì thấy đối diện không có người ở, cho nên cô cho rằng đó là căn nhà bị bỏ trống, vì thế nên lười treo rèm cửa sổ, nếu như đối diện có người ở. . . . . .

Nhưng thật may là không có.

Cô thở phào nhẹ nhõm, sau đó đột nhiên cánh cửa sổ bị người khác mở ra, ánh sáng liền hắt ra . Cái người Arnold Schwarzenegger đó đi vào phòng bếp, mở tủ lạnh, rót một ly nước uống.

Cô ngây dại, trong óc một mảnh mờ mịt, một giây sau, anh nhìn thấy cô.

Anh cũng không dừng lại động tác uống nước, anh uống hết ly nước, để ly xuống bàn, xoay người biến mất phía sau cánh cửa.

Cô từ từ, từ từ quay người lại, phòng khách của cô nhìn không sót gì, sợ rằng phòng ngủ bên cạnh của cô nhìn cũng vậy.

Ông trời. . . . . .

Màu đỏ hồng từ từ hiện lên hai gò má và hai lỗ tai, cô ngồi chồm hổm xuống ban công, lúng túng vuốt hai gò má nóng bừng rên rỉ ra tiếng.

Cô đã làm những gì trong phòng? Trùm khăn tắm chạy tới chạy lui? Mặc đồ lót tập thể dục? Ở trên giường làm cũng làm động tác đạp xe đạp? Thật may cô không trần truồng chạy tới chạy trong phòng – khoan, không có sao?

Cô chợt ngẩng đầu lên, rất cố gắng nghĩ lại.

Ừ, chắc là không có.

Vuốt vuốt ngực thầm khen mình, cô hít sâu một hơi, sau đó cầu xin ông trời, không nên để cô có cơ hội gặp lại anh lần nữa, nếu không cô chỉ còn cách chiu đầu xuống đất.

Còn hiện tại, cô phải đi mua rèm cửa đã!

Đã qua ba ngày, phòng đối diện vẫn một mảnh tối đen, không có bất kỳ dấu vết hoạt động nào.

Cô xác định anh ở đây, bởi vì ban công nhà cô đối diện với phòng bếp nhà anh, hơn nữa đó là căn phòng duy nhất không có rèm cửa, mặc dù cô không thấy anh ra vào, nhưng những gói cà phê trên bàn ở phòng bếp mỗi ngày đều thay đổi, cà phê không ngừng tăng lên rồi lại giảm bớt, ba ngày qua, nó chưa từng hết.

Qua vài ngày cô không nhịn được bèn qua nhà hàng xóm hỏi thăm, ngoài dự đoán của cô, anh đã ở đây năm năm, sớm hơn cô hai năm, bình thường không ra ngoài, vì vậy cũng có rất nhiều người giống cô tưởng rằng căn phòng đó bỏ trống.

Kinh tế của anh không thiếu thốn, quần áo và xe của anh đều không phải là bình thường, mức lương của anh cũng rất cao. Thứ sáu hàng tuần anh sẽ ra ngoài, lúc anh ra ngoài, sẽ có người tới quét dọn phòng, bổ sung thức ăn. Anh chưa từng mua đồ ở những quán gần đó, anh vô cùng quái gở, nhường như không nói chuyện với ai, bởi vì anh cũng chưa bao giờ chào hỏi ai.

Không có ai biết người đàn ông kia làm gì, hình như cũng không ai biết tên của anh.

Lại liếc nhìn về phía đối diện một cái, cô tiếp tục ngồi trong phòng khách quấy nồi bột mì và bơ.

Mua rèm cửa về.

Ngày đầu tiên, cô không dám kéo rèm cửa ra, nhưng lại không nhịn được thỉnh thoảng lại nhấc một góc rèm lên nhìn lén, cô vẫn không thấy anh, căn phòng kia vẫn ên lặng giống như đã mấy chục năm không có người ở.

Ngày thứ hai,

cô bắt đầu có cảm thấy mình quá lo lắng, cho nên kéo rèm cửa ra, phòng anh ở vẫn không có động tĩnh gì.

Ngày hôm nay cô đi đến phòng khám thú y thăm con chó kia, lúc đang hỏi thăm tiền thuốc, mới biết chiều hôm đó anh đã ghé qua đây.

“Đã trả? Làm sao có thể? Xin hỏi ai đã trả vậy?”

“Gì? Cô không biết sao? Buổi chiều hôm Kiều Khả được đưa vào đây, có một người đàn ông khôi ngô đến bấm chuông cửa, cũng thật kỳ quái, đúng không? Phòng khám chúng tôi không khoá cửa, nhưng anh ta cũng không đẩy cửa đi vào, mà cứ bấm chuông. Tôi đi ra ngoài xem coi là chuyện gì xảy ra, thì anh ta hỏi tình trạng của Kiều Khả, sau đó trả tiền thuốc rồi liền đi.”

Cô không thể nghĩ ra là ai mà lại làm chuyện này, mặc dù có thể là người đàn ông kia, cô hỏi: “Có phải người đó có gương mặt góc cạnh, tóc màu vàng nhạt? Lái chiếc xe Jeep màu đen?”

“Đúng vậy, tôi tưởng anh ta là bạn của cô.” Cô nhân viên phòng khám bệnh gật đầu nói.

Thật kỳ quặc, cô cứ tưởng rằng tên kia không thích chó chứ, thoạt nhìn anh ta giống như sẽ không quan tâm đến chuyện này, nhưng anh ta lại chạy đến đây giúp Kiều Khả trả tiền thuốc.

Lại liếc đen phòng tối đen kia một cái, cô rót bột mì đã quấy xong vào trong khuôn, sau đó đưa vào lò nướng.

Quả nhiên không thể

trông mặt mà bắt hình dong?

Chuông điện thoại vang lên, cô ra khỏi phòng bếp, đi đến phòng khách bắt điện thoại.

“A lô?”

“Đường Lâm phải không?”

Trong điện thoại truyền đến giọng của Á Lệ Toa, cô thở dài trong lòng. “Là mình.”

“Mình nghe nói cậu từ Châu Phi về đã nửa năm, tại sao không gọi điện cho mình? Làm mình thật lo lắng .”

“Xin lỗi, vì trong người không khoẻ, cho nên muốn nghỉ ngơi một thời gian.” Cô mở miệng cho có lệ, vừa cầm bình tưới hoa đi tới ban công tưới nước cho mấy cây hoa.

“A? vậy sao? Vậy bây giờ đã đỡ hơn chưa?”

“Tốt hơn rất nhiều, cám ơn.”

“Như vậy đi, dù sao chúng ta cũng đã lâu không gặp, chọn thời gian rảnh ra ngoài ăn cơm đi. Trưa mai thì sao, cậu cảm thấy như thế nào?”

“Ơ. . . . . .” Cô vốn định mở miệng cự tuyệt, nhưng nghĩ lại cô cũng lâu rồi chưa ra ngoài ăn cơm, cho nên liền sửa miệng đồng ý, “Được, vậy đi ăn ở đâu đây?”

Á Lệ Toa nói tên một nhà ăn, cô đi trở lại phòng khách, cầm lấy giấy bút ghi lại địa chỉ, sau đó cúp điện thoại, không nhịn được ngồi trên ghế sa lon, nhìn bức hình chụp thảo nguyên Châu Phi đang treo trên tường tới ngây người.

Sư tử, ngựa vằn, hươu cao cổ, con voi, tê giác, hồng hạc, chó săn, những con vật được sinh ra và lớn lên trên thảo nguyên, sau đó chết đi, tất cả nguyên thủy như thế, chân thật như thế. . . . . .

Ở đó thật sự vô cùng vô cùng xinh đẹp, nhưng cũng hết sức tàn nhẫn.

Lòng bàn tay truyền đến đau nhói, cô mới phát hiện mình không tự giác nắm chặt quả đấm, mấy năm qua không nuôi móng tay nhưng nửa năm ở đây móng tay đã rất dài, trong lòng bàn tay xuất hiện những hình bán nguyệt màu hồng là do móng tay đâm vào mà thành.

Cô giơ hai tay lên, nhìn chúng, ngay lúc đó lò nướng “tinh” lên một tiếng.

Bánh ngọt đã nướng xong, cô cũng không còn hứng để ăn.

P/s: Ở phần sau các bạn sẽ biết được căn nhà cũng như con người anh Adam qua con mắt hình dung của chị Đường!!!! Ta chỉ có hai chữ đó là kinh khủng

Không biết vì cái gì?

Hình như sau khi nhấn chuông cửa nhà anh, đột nhiên cô mới tỉnh táo lại.

Nhìn chằm chằm ngón tay của mình, giống như cô đụng phải thanh sắt bị nung nóng, theo phản xạ rụt tay về, cô đang nghĩ muốn cầm đĩa bánh ngọt xoay người chạy trốn, thì máy trò chuyện lại sáng đèn.

“Ai đó?”

Người đàn ông này đúng là thô lỗ, nhưng anh hỏi vậy cũng đúng.

Cô sửng sốt, suy nghĩ một chút dù sao thì cũng đã đến, liền đằng hắng, mở miệng nói: “Xin chào, tôi là hàng xóm đối diện nhà anh, buổi sáng mấy ngày trước anh giúp tôi cứu một con chó –”

“Chuyện gì?” Tiếng nói lạnh lùng của anh cắt đứt lời cô.

Trên cơ bản, cô cũng không biết rốt cuộc cô đến tìm anh là có chuyện gì, chẳng qua cô lại không thể nói ban ngày nằm ngủ, mộng du đi đến nhà anh?

Trên người cô chỉ mặc một chiếc áo len, mở miệng trong cái rét tháng mười hai, nhưng lại không biết nên nói gì, một giây sau, cô nghe mình nói: “Tôi có làm một ít bánh ngọt.”

Anh nhất định cảm thấy cô rất kỳ quái.

Ngoài tưởng tượng của cô, sau ba giây trầm mặc, cánh cửa kia “tách” một tiếng, mở ra.

Làm cô sợ hết hồn, lui về sau một bước, không có ai đi ra, cô quay đầu nhìn đèn của máy trò chuyện bên cạnh chuông cửa, nó đã tắt, cho nên anh là người mở cửa?

Cô đang tính đẩy cửa ra, cửa sắt thuận thế mở ra, bên trong hiện ra một cầu thang. Nhà trọ này có kết cấu giống nhà trọ của cô, nhưng cô lại cảm thấy bên trong rất âm u, giống như sào huyệt của ác ma, ngay cả đèn trên tường nhìn cũng rất cũ kỹ, trong đó có một cái lắc lư lúc sáng lúc tắt, rất rợn người.

“Đừng sợ, đây đương nhiên không phải là sào huyệt của ác ma.” Cô lẩm bẩm, hít sâu một cái, cầm bánh ngọt đi vào, theo hướng cầu thang đi lên trên.

Thật không ngờ, mặc dù nhà trọ tương đối cũ, nhưng tay vịn cầu thang lại tương đối sạch sẽ, gần như không có một hạt bụi.

Cầu thang dẫn đến lầu ba, cuối cầu thang là một cánh cửa inox dày cộm nặng nề, cửa kia hơi mở ra, từ khe cửa lộ ra ánh sáng nhạt.

Mặc dù cánh cửa đó mở, nhưng cô vẫn thử dò xét gõ cửa một cái, “Hello?”

“Cửa không có khóa.” Thanh âm của anh từ sau cánh cửa truyền tới, không biết vì sao nghe qua có chút khoảng cách.

Cô nghi ngại đẩy cửa ra đi vào, lại bị cảnh tượng bên trong doạ cho sợ hết hồn.

Nhà trọ này hoàn toàn khác với nhà trọ của cô, bên ngoài thoạt nhìn thì giống nhau, nhưng bên trong lại hoàn toàn khác nhau, cô đứng ở cạnh cửa, cả nửa ngày cũng nói không ra lời.

Giữa lầu ba và lầu bốn không có tầng ngăn, đối diện cô là bức tường cao hai tầng, từ sàn nhà đến tường và cuối cùng là trần nhà đều được ốp đá, giữa cô và mặt tường là một đống thiết bị tập thể hình, máy chạy bộ, cử tạ, xe đạp vân vân, chỉ cần đoán thôi cũng biết, nơi này thứ gì cũng có, hơn nữa tất cả đều là thiết bị hiện đại nhất, mỗi một thứ đều bị được bảo dưỡng tỏa sáng lấp lánh.

Bên tay trái cô còn treo một bao cát để đánh bốc, bên cạnh bao cát treo các loại bao tay mà tuyển thủ hay dùng.

Cái này thật quá khoa trương mà!

Khó trách anh không ra ngoài cũng có thể là một mãnh nam cơ bắp cuồn cuộn.

Người này nhất định là người cuồng vận động, hơn nữa lại có bệnh ưa sạch sẽ, anh là một người có bệnh sạch sẽ và cuồng vận động.

Chỉ trong nháy mắt cô đưa ra kết luận này, đột nhiên lại nghe được tiếng động nhỏ truyền đến từ sau lưng, nhanh như tia chớp cô quay người lại, cánh cửa inox dầy cộm nặng nề kia tự nhiên đóng lại, không có một tiếng động nào, trừ tiếng động nhỏ lúc nãy.

Người đàn ông này là tên biến thái sao?

Trong nháy mắt cái ý nghĩ này hiện lên trong đầu cô, có thể là tên sát nhân, phi tang thi thể, xuất hiện trên trang đầu của của tờ báo – dừng lại, dừng lại!

Hình như trí tưởng tượng của cô quá phong phú.

Tự chế giễu bản thân, cô nhắc mình không nên suy nghĩ lung tung, sau đó hít sâu một hơi, xoay người lại.

Trời sinh vôi sinh cỏ, không vào hang cọp làm sao bắt được cọp con, mặc dù kỳ thật cô còn chưa hiểu tại sao mình lại xúc động mà chạy tới nhà một người đàn ông xa lạ.

Sau khi trấn định lại, cô mới phát hiện không có ai ở đây cả, ít nhất tầng lầu này không có.

Cô lại quan sát kỹ xung quanh, lần này cô lại phát hiện bên tay phải có một cầu thang xoắn ốc bằng inox, hướng lên phí trên và kết thúc bằng một lỗ tròn trên trần nhà.

Cô bưng đĩa bánh ngọt đi tới, lúc lên trên mới phát hiện vì sao mà cô chưa từng thấy ánh sáng từ cửa sổ, bởi vì cửa sổ của tầng ba và tầng bốn đều bị giấy dán tường che kín, anh đang ở trong phòng tập thể hình, một cánh cửa sổ cũng không có, nhưng cả căn phòng được đèn trên trần nhà chiếu sáng như ban ngày.

Vừa mới nghĩ như vậy, khi cô bước lên mấy bậc thang cuối cùng thì đèn vụt tắt, trong nháy mắt dưới chân cô lâm vào một mảnh tối, cảm giác đó giống như đang đi vào một hang động sâu hút.

Thật may là còn có đèn trên tầng năm, cô đi nhanh hết mấy bậc thang cuối cùng, bước lên tầng năm của nhà trọ.

Thoạt nhìn tầng này rất bình thường, ghế sa lon bằng da màu đen, máy nghe nhạc cao cấp, một ti vi bốn mươi hai inch, bàn thuỷ tinh hình giọt nước, đồ dùng nhà anh nhìn qua rất lạnh, với lại có một điều giống nhau là tất cả đều không có một hạt bụi.

Người này quả nhiên là có bệnh sạch sẽ –

Cô quay người lại, tầm mắt dừng lại trên tường, suy nghĩ cả một buổi.

Đó là một tấm hình.

Tấm hình này hết sức quen thuộc với cô, gió thổi nhẹ trên thảo nguyên, vào tảng sáng của một ngày mới, ở phía xa chân trời những đám mây đang trôi, một con sư tử đầu đàn đang đứng yên giữa thảo nguyên, bườm của nó tuỳ ý tung bay, con ngươi màu hổ phách lấp lánh hữu thần nhìn chằm chằm cô, trông nó rất sống động, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể đi ra từ bước hình.

Dĩ nhiên, chẳng qua đây chỉ là ảo giác, nhưng cô vẫn theo phản xạ lùi về sau từng bước, tấm hình được phóng đại nên chiếm một nửa bức tường, khiến con sư tử kia trông giống y như thật; trên thực tế, tất cả cảnh vật trong tấm hình kia đều giống thật.

Một tiếng động rất nhỏ vang lên khiến cô xoay người lại, liền thấy anh đứng ở đó, cách cô không quá hai bước, thần kinh của cô lập tức báo động, người đàn ông này bước đi không có bất kỳ tiếng động nào.

Không nhịn được cô nhìn xuống chân anh, thì ra anh đi chân không.

“Tại sao?” Đột nhiên anh mở miệng.

Cô sợ hết hồn, trong nháy mắt ngẩng đầu lên, mặt ngây ngô nhìn anh, “Cái gì?”

“Cái đó.” Hai tay anh đút trong túi quần, mặt không chút thay đổi, hất cằm về phía đĩa bánh trên tay cô.

“À. . . . . .” Cô há miệng, suy nghĩ có chút hỗn loạn, mà người đàn ông to lớn trước mặt mặc một chiếc áo sơ mi màu đen, mà chiếc áo đó có hơn phân nửa số nút áo không cài, để lộ ra lồng ngực cường tráng.

“Tôi làm ít bánh ngọt.” Cô nhìn chằm chằm lồng ngực của anh, đoán rằng nó ít nhất cũng gấp đôi ngực của cô.

“Điều này cô đã nói rồi, tôi hỏi là tại sao?”

Giọng của anh hết sức lạnh nhạt, kéo lý trí của cô quay về, cô nháy mắt mấy cái, ép mình nhìn mặt của anh, chứ không phải nhìn những bộ phận khác trên cơ thể anh, sau đó thử tìm ra một lý do có tính thuyết phục.

“À. . . . . . Tôi. . . . . . Tôi đến thăm hỏi từng hàng xóm, giờ đến nhà anh.”

Anh không có phản ứng.

“Tôi tưởng rằng nhà trọ này bỏ trống.”

Anh vẫn không có phản ứng.

“Tôi nghĩ rằng tôi thiếu anh cái này.” Cô đưa bánh ngọt đến trước mặt anh, cố mỉm cười, người đàn ông này làm cô có cảm giác khẩn trương, cô biết mình cười hơi cứng ngắc.

“Xin chào, tôi là Đường Lâm.”

Anh nhìn đĩa bánh ngọt sau đó nhìn thẳng cô, thật lâu sau mới nói: “Ở đây là Seattle1, không phải là Virginia2, không có ai sau khi dọn đến ở sẽ thăm hỏi hàng xóm cả.”

1Seattle: Thành phố cảng và là thành phố lớn nhất của bang Oa-sinh-tơn ở tây bắc nước Mỹ.

2Virginia: Thượng vịnh chung (tiểu bang Hoa Kỳ). Bốn trong số các tiểu bang tạo thành Hoa Kỳ chính thức sử dụng danh xưng “Thịnh vượng chung”. Các tiểu bang này là Kentucky[1'>, Massachusetts[2'>, Pennsylvania[3'> và Virginia[4'>.

“Có tôi.” Cô nhìn chằm chằm anh rồi nói.

Anh nhíu mày, mở miệng lần nữa hỏi câu trên: “Tại sao?”

“Bởi vì ăn trộm sẽ nhân lúc tôi không có ở nhà mà lẻn vào sau đó quanh minh chính đại lấy sạch đồ trong nhà.” Cô nói điều hiển nhiên, “Hơn nữa bà con xa không bằng láng giềng gần, cùng hàng xóm ở chung hòa thuận mới là đạo lý đối nhân xử thế.”

“Nhà cô có gì để trộm sao?.” Anh không nhịn liền được nói.

Cô cũng tức giận, lên án nói: “Anh nhìn lén tôi.”

“Phòng của cô không có gì che lại cả.” Anh không đỏ mặt, cũng không thở gấp nói.

Chương 2.4

Có ý gì? Anh không có nhìn lén, nhưng đúng là anh có nhìn?

Cô mặt đỏ tới mang tai nhìn chằm chằm anh, nhưng lại không có cách nào mở miệng trách cứ, bởi vì chính cô lười biếng không treo rèm cửa, cô đờ ra một lúc, mới thốt ra một câu: “Hiện tại có.”

“Tôi đã thấy.” Anh nói.

Đột nhiên cô không biết nên nói gì, sau đó anh đưa tay nhận lấy đĩa bánh trong tay cô, xoay người biến mất phía sau cánh cửa inox.

“Này –” cô ngẩn ra, chậm nửa giây so với cánh cửa kia, khi cô gọi anh cánh cửa đó đã khép lại .

Không thể nào? Người đàn ông này lại bỏ cô ở đây sao? Dù nói thế nào đi nữa cô cũng là khách? Anh tại sao có thể xoay người bỏ đi như vậy chứ?

Cô không thể tin được nhìn chằm chằm cánh cửa kia, giống như cứ nhìn lâu thì anh sẽ xuất hiện vậy.

Thật là thật là quá đáng! Cái người này không có lễ phép! Khốn kiếp, Trư Bát Giới.

Cô lại nhìn thấy con “mèo lớn” trên tường, sau đó mới phát hiện không biết lúc nào thì mình lại bắt đầu đi qua đi lại, cô nhìn chằm chằm con sư tử kia, buồn bực đứng lại, dừng lại thói xấu này.

Mắt của anh màu hổ phách, giống màu mắt của con sư tử này.

Cô chú ý tới tư thế cùng động tác của anh cũng rất giống, dĩ nhiên anh không đi bằng bốn chân, mà đó là đó tư thế ung dung và động tác ưu nhã.

Một mãnh nam vạm vỡ tại sao lại có thể có tư thái ưu nhã như vậy, anh cũng giống. . . . . . giống một tên thô lỗ và cứng nhắc!

Hơn nữa, người đàn ông đó lại tập cơ ngực để có bộ ngực to lớn như vậy làm cái gì? Hại tầm mắt của cô không biết nhìn vào đâu.

Đúng là tên đáng ghét mà!

Cô xoay người tính rời khỏi đây, lại nhìn thấy cánh cửa kia không tiếng động mở ra, người đàn ông kia đi ra, một tay cầm dao cắt bánh, tay kia cầm đĩa và nĩa.

Cô ngây ngẩn cả người, đi theo mới phát hiện phía sau cánh cửa kia là thang máy.

Anh ngồi vào trên ghế sa lon, lấy một miếng bánh nhỏ trên đĩa đưa cho cô.

Đường Lâm dại ra, theo phản xạ đưa tay nhận lấy.

Anh lại lấy một miếng khác cho mình, mở ti vi, xem tin tức của kênh CNN và bắt đầu ăn, không liếc nhìn cô một cái.

Trong lúc nhất thời, cô đi cũng không được mà ở cũng chẳng xong.

Đối với sự tồn tại của cô người đàn ông này làm như không thấy, lại nhìn miếng bánh ngọt trên tay mình, cô hơi chần chờ, rồi dứt khoát đi tới ghế sa lon bên cạnh ngồi xuống.

Ti vi không ngừng phát những tin tức mới nhất trên thế giới, anh trầm mặc ăn bánh, cô mới ăn hai miếng, anh đã giải quyết xong cái trên tay, rồi lấy cái tiếp theo.

“Anh tên là gì?” Khi ăn được một nửa, cô không nhịn được mở miệng hỏi.

Anh liếc cô một cái, “Adam.”

“Tôi tên là Đường Lâm.” Cô nhìn chằm chằm màn hình TV nói.

“Cô đã nói qua .”

“Thật sao?”

“Ừ.”

Cô không nói gì nữa, anh cũng không, sau mấy phút, chỉ còn âm thanh tin tức của ti vi vọng trong không khí.

Lúc xuất hiện quảng cáo thức ăn cho chó, cô nhớ tới lời nói của cô nhân viên phòng khám thú y, buộc miệng hỏi, “Tại sao anh lại trả tiền thuốc cho Kiều Khả?”

Anh không biết Kiều Khả là ai, nhưng anh đoán là con chó kia. “Đúng lúc đi ngang qua thôi.”

Cô lại trầm mặc một hồi lâu, mới nói: “Cám ơn, ngày mai tôi sẽ trả lại tiền thuốc cho anh.”

“Nó không phải là chó của cô.” Cô không cần thiết phải nói cảm ơn với anh, anh cũng không để ý số tiền lẻ này.

“Sắp là của tôi rồi.” Cô nhìn anh ăn hết miếng bánh cuối cùng, gần như là lầm bầm làu bàu nói:

“Hai ngày trước tôi có liên lạc với người chăm sóc nó, mới biết Kiều Khả là chó dẫn đường, hôm đó thừa dịp chủ nhân của nó đến bện viện tái khám, họ mang nó đến công viên đi dạo, ai ngờ sau khi nói chuyện phiếm một lát lại phát hiện nó mất tích, bọn họ không nghĩ tới nó lại bị tai nạn, tôi đoán nó là muốn tự mình đến bệnh viện để tìm chủ nhân, lại bị cái người vượt đèn đỏ kia đụng phải. Bác sĩ nói tuy vết thương nó đã lành, nhưng vì sợ hãi, nên không thể dẫn đường được nữa, tôi muốn nuôi nó, nhưng thủ tục còn có chút vấn đề.”

Anh không nói gì, chỉ xem tin tức trên ti vi, sau đó ăn miếng bánh cuối cùng.

“Ăn ngon không?” Cô hỏi anh.

“Ừ.” Anh trả lời.

Người đàn ông này thật sự không biết cách nói chuyện, nhưng nhiều lúc cô phát hiện, thật ra anh không có ác ý , chẳng qua là anh không nói lời nào cùng vẻ mặt lạnh nhạt khó tránh khỏi làm cho người khác hiểu lầm. Mặt dù không thể nói là anh đẹp trai, nhưng cũng không khó nhìn, gương mặt góc cạnh, khiến anh thoạt nhìn rất có cá tính .

“Được rồi, thời gian không còn sớm nữa, bánh anh cũng ăn xong rồi.” Cô đứng lên, khẽ mỉm cười, cầm cái đĩa ban đầu đựng bánh trên bàn lên, đi về phía cầu thang. “Cái này tôi mang về, còn dao và nĩa kia liền làm phiền anh.”

Cô ngừng lại ngay cầu thang, bởi vì bên dưới cái cài thang xoắn ốc này vẫn là một mảnh tối đen.

“Xin lỗi, nhưng mà –” cô xoay người lại muốn hỏi anh có thể mở đèn lên không, ai ngờ anh lại đi đến ngay sau cô từ lúc nào không biết, cô không đoán được rằng anh sẽ cùng đi đến đây, nên sau khi xoay người liền đụng vào anh, cô hốt hoảng lui về phía sau, muốn giữ thăng bằng, lại cô quên rằng phía sau mình là cầu thang, dưới chân một khoảng không, cô kêu lên thất thanh.

“A –”

Nhanh như tia chớp anh vươn tay ôm lấy eo cô, kéo cô trở về.

Đường Lâm ôm chặt lấy cái cổ tráng kiện của anh, dọa cô sợ đến mặt trắng bệch, cái đĩa trên tay rơi xuống cầu thang thành mảnh vụn, những mảnh vụn lăn xuống tầng hai, tiếng leng keng vang lên liên tiếp không ngừng, một lúc lâu sau mới dừng lại.

Anh vẫn đứng vững vàng, chỉ dùng một tay liền ôm cô đứng vững.

Tim cô nhảy lên đập mãnh liệt như đánh trống, cả người dính vào người anh, đôi môi đỏ mọng chỉ cách hầu kết (trái táo –adam) chỉ có năm xen-ti-mét, cô có thể nhìn thấy nhịp đập của mạch máu sau gáy anh, ngửi thấy mùi hương trên người anh, bị đè ép trong ngực anh hai vú cô cũng có thể cảm giác được nhịp tim đập của anh.

Chẳng biết tại sao, có chút choáng váng.

Hai tay cô vẫn ôm cổ lấy cổ anh, anh vẫn ôm cô như cũ.

“Cô vẫn khoẻ chứ.” Anh nói, giọng lại êm ái lạ thường.

Cô trấn lấy lại tinh thần, buộc mình buông tay ra, trấn định nhìn anh nói: “May mà anh nhanh tay.”

Anh lâm vào trầm mặc, cô không biết anh đang nghĩ gì, sau đó anh buông lỏng tay.

Cô lui ra từng bước, lần này rút kinh nghiệm tránh xa cầu thang, cô nhìn thấy cái đĩa đã biến thành những mảnh vụn, vội ngồi xuống dọn dẹp.

“Xin lỗi đã biến nhà anh thành như vậy, nhà anh có chổi hay máy hút bụi không, tôi –”

Cô còn chưa kịp ngồi xuống, cánh tay đã bị anh bắt lấy.

“Không cần, tôi sẽ kêu người đến dọn.”

Cô nhìn chằm chằm bàn tay anh, người này thật thô lỗ.

Hình như ý thức được mình dùng sức hơi quá, liền buông tay ra, xoay người đi về cánh cửa inox phía bên kia, “Cô đi theo hướng này.”

Cô không có lựa chọn nào khác là phải đuổi theo, sau khi cô tiến vào cánh cửa inox kia liền đóng lại, sau khi anh nhấn cái nút, thì thang máy liền đi xuống, đến lầu một thì mở ra.

Ngay lúc cánh cửa thang mở ra, thì đồng thời đèn lầu một đèn cũng sáng lên, ngoài cửa đỗ ba chiếc mô tô, phía sau mô tô là chiếc xe Jeep màu đen.

Anh lại nhấn một cái nút, cửa nhà xe nâng lên.

Cô không biết nên nói gì với anh, tim của cô vẫn đang đập nhanh, suy nghĩ có chút hỗn loạn, cho nên chỉ qua loa nói lời cám ơn và tạm biệt, sau đó liền vội vã đi ra ngoài, sau khi cô đi cửa nhà để xe cũng chậm rãi hạ xuống, lúc rời đi cô thoáng thấy anh vẫn đứng ở cửa thang máy.

Chương 3

Hàng cây ngoài cửa sổ đ

Thông Tin
Lượt Xem : 1060
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN