--> Em Gái Táo Chín - game1s.com

Em Gái Táo Chín

Chương 1

“A Uy, chúng ta làm vậy thật sao?

Người phụ nữ trung niên có chút bất an vặn vẹo tay, khuôn mặt ngọt ngào ẩn chứa lo lắng.

“Lúc nào rồi mà bà còn nói những lời này.” A Uy “Hừ” một tiếng, vẻ chán ghét hiện rõ trên mặt. Miệng lão ta ngậm điếu thuốc, tóc húi cua chải chuốt, dáng người phổ thông, ước chừng bốn mươi tuổi, đôi mày rậm nét ngang nằm ngay ngắn trên mặt, mắt híp, đuôi mắt có vài nếp nhăn mờ mờ.

Lão mặc áo may ô, quần jean, chân đi đôi bata trắng, lão rít một hơi thuốc, rồi sau đó thở ra khói trắng, vẻ mặt có chút căng thẳng, lão cúi đầu xem giờ, đã canh hai.

“Thực ra… Bây giờ chúng ta đưa con bé về còn kịp.” Người phụ nữ trung niên khẩn thiết gật gật đầu, hy vọng được đồng ý.

“Đưa con bé về?” A Uy xì một tiếng khinh miệt, ánh mắt liếc về góc tường, nơi đó có một cô bé đang miệt mài vẽ tranh, mặt đất bày đầy sáp màu và giấy vẽ. “Đưa con bé về thì lúc đầu bắt nó đi làm gì? Chí ít chờ tiền đến tay rồi nói sau.”

“Nhưng mà…”

“Bớt dài dòng đi, nhưng mà nhưng mà cái gì, ông đây đã rất phiền rồi, bà còn ồn ào”. Lão rời ghế đứng lên, cứng nhắc đi tới đi lui trong phòng.

“Chú ơi!”

Cô bé ở góc tường ngẩng đầu, gọi một tiếng non nớt. “Chú đừng cử động nữa, cháu đang vẽ chú mà!” Cô bé vẫy tay ý bảo lão ngồi xuống.

A Uy lộ ra ý cười, một miệng răng vàng thoạt nhìn có chút buồn cười, “Cháu vẽ chú?” Lão lập tức đến trước mặt cô bé ngồi xổm xuống.

“Chú xem đi.” Cô bé cười khoe bức tranh, má trái hiện lên lúm đồng tiền đáng yêu.

A Uy nhìn thấy tranh vẽ mình, nhịn không được cười ha ha rồi đứng lên, bức tranh vẽ ngũ quan trên mặt lão méo mó dồn lại một cụm, đầu rất lớn, thân người lại nhỏ, ngón tay còn kẹp điếu thuốc rất to.

Lão ôm cô bé, vui vẻ nói: “Vịnh Hân, con là con gái chú được không?” Lão tiện tay vứt điếu thuốc xuống đất rồi đạp lên.

“Con gái là sao?” Cô bé nghiêng đầu, ra vẻ không hiểu.

“Thì là…” A Uy gãi đầu suy nghĩ một chút. “thì là con gọi chú là cha.” Lão nhếch miệng cười nói.

“Nhưng mà con có cha rồi.” Vịnh Hân lớn tiếng nói, tay nhỏ mập mạp như củ sen vén một bên tóc lên, trán đầy mồ hôi.

“Cha con bề bộn nhiều việc không thể chơi vói con, A Uy có thể chơi với con.” Lão ôm cô bé đứng dậy, sửa sang lại chiếc váy màu hồng phấn trên người cô bé, lại lấy tay lau mồ hôi trên trán cô

“Nhưng mà cháu thích cha cháu.” Nàng hơi cau mày.

“Cháu có thích A Uy không?” Lão ôm cô bé đến ghế ngồi xuống, nói với con gái mập A Mĩ “Ra tủ lạnh mang đồ uống lại đây, Vịnh Hân nóng đổ mồ hôi rồi.”

“Con đi ngay.” A Mĩ sợ sệt đứng dậy, chạy vào bếp.

Vịnh Hân ngồi trên đùi lão, nghĩ ngợi một chút. “Cháu cũng thích A Uy, nhưng vẫn thích cha hơn.” Cô bé cười vui sướng.

A Uy không nói gì, chỉ xoa đầu cô, trong lòng nghĩ, sau này cháu sẽ thích A Uy nhất, lão mỉm cười, bởi vì lão sẽ không trả Vịnh Hân lại cho Diệp gia.

Lão không những muốn tiền của Diệp gia, mà còn muốn Vịnh Hân làm con gái lão, mỗi ngày cũng cô bé chơi đùa, sẽ không bỏ cô ở nhà một mình.

“Vịnh Hân có mệt không? Đã buồn ngủ chưa?” A Uy vỗ vỗ lưng cô.

Cô lắc lắc đầu. “Cháu muốn vẽ tranh.” Cô chỉ về phía mớ giấy vẽ. “Còn chưa có bức nào đẹp hết.” Cô bé mỉm cười ngọt ngào.

“Được rồi, ngoan nào, vẽ tranh thì vẽ tranh.” Hắn cưng chiều ôm cô đến góc tường ngồi xuống.

Đúng lúc này, đột nhiên có một tiếng nổ “Phanh!”, cửa lớn bị đạp ra, Vịnh Hân khóc toáng vì sợ.

“Không được nhúc nhích.” Công an vọt vào, thét lên với A Uy.

A Uy bị bất ngờ chấn động một chút, lập tức theo phản xạ muốn ôm Vịnh Hân đang khóc lớn bỏ trốn, giây tiếp theo, một tiếng nổ phát ra…

Súng lục đã lên đạn phả ra một tia lửa, A Uy ngã vào tường, hai tròng mắt trừng lớn, hơi há miệng, sau gáy phun ra máu tươi, lão đưa tay về phía Vịnh Hân, nhưng một tiếng nổ nữa lại vang lên.

Vịnh Hân gào thét ầm ĩ, thân hình nhỏ bé va trúng tường, cả người ngã vào vũng máu.

Máu tươi nhuộm đỏ váy hồng của cô bé, cũng thấm đỏ cả bức tranh mà cô nắm chặt trong tay…

Một chiếc xe màu đen có rèm che dừng lại trước tòa biệt thự hai tầng, trong xe có một người đàn ông cường tráng độ bốn mươi tuổi cùng một bé trai mười hai tuổi đang ngồi. Hai người đều mặt đồ Tây, thắt cà-vạt.

“Hàn Vũ, con đã biết trách nhiệm của mình chưa?” Người đàn ông trung niên trầm giọng nói. Nét mặt ông ngay thẳng, tóc húi cua được chăm sóc tỉ mỉ, cằm lún phún râu, mắt một mí, mày rậm, miệng rộng, nhưng khóe miệng lại đang rủ xuống.

“Dạ rồi thưa cha.” Cậu bé gật đầu, nét mặt không biểu lộ gì, tóc được chải ngay ngắn, mặt hơi dài, cũng có mày rậm và mắt một mí, mũi thẳng, môi mím thành đường thẳng.

“Về sau con sẽ ở đây chăm sóc Vịnh Hân.” Lương Hữu Chính nói. “Dì Lâm cũng lớn tuổi rồi, khó tránh khỏi nhiều việc lực bất tòng tâm, con gắng giúp đỡ bà ấy nhiều một chút.”

“Con biết rồi.” Lương Hàn Vũ trả lời.

Lương Hữu Chính thoáng nhìn ánh dương chói mắt ngoài cửa xe, lấy kính râm trong túi áo đeo vào. “Những chuyện xảy

ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 709
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN