--> Bạch Kim - game1s.com
Snack's 1967

Bạch Kim

Chương 1: Trường Giang Kiếp Án

Trăng ngã về tây, trời phía đông bềnh bồng sắc trắng, bình minh sắp đến, trên mặt nước rộng lớn, sương mù như khói tỏa, gợn nước lăn tăn, không nhìn thấy chiếc tàu nào. Vài con đò nhỏ neo ở rặng đá ngầm ven bờ sông. Trên đò, mấy hán tử đang vội vã chèo xuôi dòng, nét mặt đều lộ vẻ khẩn trương và lo lắng.

“Lão đại! Có phải tin tức của Kim Sa Bang đã sai không?” – hán tử vận hắc y, trên mặt có vết sẹo, không nhịn được xoa tay, hạ giọng thì thào – “chúng ta thủ ở đây cả đêm rồi, ngay cả một quả cầu mao cũng không thấy!”

“Đừng vội!” – hán tử khỏe mạnh được xưng là lão đại nhàn nhã mân mê Nga Mi thích trên tay, trong lòng hắn đã có chút lo lắng, nhưng khuôn mặt ngăm đen thập phần ung dung trấn định. Một lão đại hoành hành khắp Trường Giang như Hải Vô Cương thì hỉ nộ ưu phiền đều không lộ ra mặt, đây là tố chất ít nhất cần phải có. Hải Vô Cương nheo mắt nhìn mặt sông mênh mông, lạnh nhạt nói:

“Chuyến hàng này giá trị liên thành, nghe nói tướng lĩnh phụ trách áp tải là Kim Lăng thủy sư đề đốc Lữ Kinh Hồng. Tiểu tử này luôn hành sự cẩn thận, sắp đặt ổn thỏa đường đi cũng là rất bình thường.”

Vừa dứt lời, hắn nghe thấy tiếng hô của huynh đệ vọng đến không xa:

“Tới rồi!”

Mọi người hướng mắt nhìn, thấy trên mặt sông mênh mông có ba chiếc thuyền lớn nối đuôi nhau, chầm chậm ngược dòng tiến tới, cao cao trên cột buồm tung bay Đại Thanh long kì, giương nanh múa vuốt trong làn sương, cờ đón gió trở mình. Bởi vì dòng nước chảy chậm, những người kéo thuyền bên bờ sông dễ dàng kéo vào, ẩn ước có thể nghe thấy mấy tiếng thô hào tục tằng của thuyền công.

“Ừm, thuyền lún sâu, hộ vệ nghiêm mật, quả nhiên có hàng!” – Hải Vô Cương dùng mục quang lão luyện quan sát quan thuyền đang chậm chạp tiến vào, đôi mắt thu lại còn một đường mảnh, giống như dã lang phát ra ánh mắt hưng phấn đầy dục vọng.

“Ra tay thôi!” – hán tử mặt sẹo cao hứng rút phân thủy thích (1). Hắn là Bài Bang nhị đương gia Hướng Ác, danh hiệu Ba Kiểm Thủy Quỷ Hướng Ác, làm các buôn lái trên sông phải khiếp hãi. Bất quá Hướng Ác tuy ác, so ra còn kém Hải Long Vương, cũng là Bài Bang lão đại Hải Vô Cương. Hắn mới là cự ngạc hung hãn tàn khốc trên sông Trường Giang.

“Không vội!” – Hải Vô Cương nheo mắt trông ba chiếc thuyền lớn đang chậm rãi chèo vào, khóe miệng lộ ra một nụ cười lãnh khốc – “Hừm, Lữ Kinh Hồng quả nhiên ở trên thuyền, áp tải không phải nha dịch bình thường mà là binh tướng thủy sư, nhân số hơn trăm người. Xem ra kẻ đứng đầu “cứng” đấy.”

“Sao phải sợ hắn?” – Hướng Ác giương phân thủy thích – “trên sông Trường Giang, còn tên cứng đầu nào mà Bài Bang chúng ta nhai không nổi!”

“Nói là vậy!” – Hải Vô Cương lần cuối cùng phỏng đoán thực lực mục tiêu, lúc này mới làm động tác ra lệnh cho các huynh đệ ở phía xa. Mấy huynh đệ đó lập tức hướng các huynh đệ hàng đầu tiên huy động song thủ. Đây là ám ngữ thông hành nội bộ của Bài Bang, chỉ huynh đệ trong bang mới có thể hiểu. Nó giống như một thứ ngôn ngữ trên biển, là thủ ngữ liên lạc độc môn của Bài Bang khi giao lưu trên sông nước.

Theo hình dạng tay của Bài Bang huynh đệ, một chiếc bè gỗ trên sông tới, cơ hồ mặt sông không bị ngăn trở. Bè gỗ thuận dòng xuôi xuống, dần dần chạm vào ba chiếc quan thuyền. Binh tốt trên thuyền lần đầu gặp tình huống này, tức thời chân tay luống cuống, không biết tránh mấy cái bè lớn không người lái như thế nào. Ngay lúc đó, một võ tướng trẻ tuổi, vóc dáng cao, dang tay đoạt lấy xào trúc của thuyền công nhảy lên đầu thuyền, xào trúc dài hơn trượng trở thành trường thương, vừa gạt vừa xoay vừa điểm, không ngờ đẩy được bè gỗ trở ra. Chúng binh tốt đồng thanh kêu giỏi, cũng học theo y, đồng tâm hiệp lực dùng trường thương hoặc xào trúc đẩy bè gỗ ra. Ba chiếc quan thuyền từ trong trận bè gỗ mở đường, tiếp tục ngược dòng tiến vào.

“Giỏi lắm Lữ Kinh Hồng, quả nhiên có thực tài!” – Hải Vô Cương ngưng thần hướng xa xa phía đầu thuyền, nhìn võ tướng trẻ tuổi cầm xào đẩy bè không nhịn được gật đầu tán thưởng, lại quay đầu về Hướng Ác phất tay – “động thủ!”

Tiếng tù và đánh động lòng người như từ chân trời cuồn cuộn ập xuống mặt sông, khiến người phát run, theo từng tiếng tù và, vô số hán tử như thủy quỷ náu mình dưới nước, từ lòng sông đột ngột nhảy lên bè gỗ, phi trảo trong tay nhanh như chớp ném về ba chiếc quan thuyền. Vô số phi trảo cắm trúng mạn thuyền, nối quan thuyền và bè gỗ thành một khối. Hai bên mạn thuyền kéo theo hơn mười bè gỗ, không cách nào ngược dòng tiến tới nữa. Phỉ thủy cùng thét lớn, tay rút đoản binh khí tùy thân, quát lớn rồi đánh về phía quan thuyền. Cơ hồ đồng thời, từ rặng đá ngầm bên bờ sông, mấy con đò nhỏ như tên rời cung, bắn thẳng tới quan thuyền đang bị vây khốn chính giữa. Đứng trên đầu thuyền nhỏ là Hải Vô Cương, ngạo nghễ đón gió, Nga Mi thích trong tay dưới ánh bình minh lấp lánh thiểm quang. Khô lâu kì sau lưng hắn phần phật trong gió, cùng với tiếng tù và tạo ra sát khĩ lẫm liệt.

“Bài Bang! Là Bài Bang!” – binh lính trên thuyền

ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 582
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN