--> Đào Hoa Trong Gió Loạn - game1s.com
Polaroid

Đào Hoa Trong Gió Loạn

Chương 1: Sấm Động Trên Dòng Sông

Màn đêm đã phú xuống dòng sông Tây Giang ở biên giới Việt Nam – Trung Quốc lộ rõ vầng trăng sáng vằng vặc vừa ló ra khỏi một đám mầy soi tỏ cả một vùng mênh mông, dòng sông dưới ánh trăng như được dát bằng một lớp bạc lóng lánh, xa xa có bóng một con thuyền nhỏ lững lờ trôi theo giòng nước.

Con thuyền như vô tình với cảnh đẹp của thiên nhiên, lặng lẽ tạt vào một bên bờ và trong khoang bỗng cất tiếng sáo véo von càng làm cho cảnh vật thêm vẻ cô liêu lãng mạn.

Cảnh đẹp yên tĩnh ấy bị phá vỡ đột ngột bởi tiếng vó ngựa dồn dập từ xa đưa lại. Ba người xuất hiện cùng lúc vây chặt lấy một thiếu nữ áo xanh nhạt. Kiếm khí từ tay ba đại hán vây bủa lấy cô gái nhưng cô ta có vẻ như không để ý tới, cứ bình tĩnh nhẹ nhàng đở và cờn cười lớn:

- Lũ họ Trịnh chúng bay có hay hớm gì mà cứ theo quấn chân cô nương.

Một tên có vẻ nóng nảy quét xuống một đường gươm ra lạnh người rỗi hét lớn:

- Con tiện tỳ Tây Sơn láo lếu này đáng bị quăng xuống sông làm mồi cho cá lắm. Anh em hãy xuất tuyệt kỷ “Trịnh gia bí phổ” cho nó một bài hợc nhớ đời.

Cả ba dạt ra rỗi bỗng xếp thành hàng ngang cùng thi triển môn kiếm học nổi tiếng là ác độc của dòng họ Trịnh. Kiếm pháp của họ thay đổi đột ngột tữ những đường kiếm mau lẹ chuyển thành chậm chạp như uể oải nhưng mỗi thế kiếm đưa ra đều vô cùng hiểm ác, thiếu nữ mới nếm đường kiếm thứ ba đã tỏ ra lúng tứng không còn bình tĩnh được như trước tiếng “soạt” vang lên sau một đường kiếm tữ dưới vẹt lên, cô gái la lớn lảo đảo qụy hắn xuống, vạt áo trước của nàng đã bị lưỡi kiếm sắc phạt rời khỏi thân áo đang lả tả rơi xuống đất. Nhanh như chớp cả ba mũi nhọn đều chĩa thẳng vào nàng hạ xuống. Hình như tiếng rú của nàng làm chao động con thuyền tưởng như vẫn vô tình đậu ven sông. Tiếng sáo đã ngưng hẳn và ngay sau đó là ba tiếng “véo” “véo” “véo” xé gió bay tới. Ba tên võ sĩ họ Trịnh cùng rú lên một lúc ôm mặt đẫm máu buông gươm ra. Một tên kêu lên:

- Chúng ta trúng ám khí mù mất một mắt rồi. Thằng nào hèn nhát núp ở đâu không dám chường mặt ra?

Chiếc thuyền chao đứng, một thanh mên mặc áo dài trắng toát tữ khoang thuyền vọt ra nhẹ như chiếc 1á rơi đứng bình thản trên bờ.

- Quý vị có cần dạy bảo gì thêm.

Đại hán họ Trịnh vuốt dòng máu trên mắt vừa nhăn nhó vì đau:

- Đồ chó má, khai tên đi rồi chịu chết.

Người thanh niên vẫn tươi cười:

- Nguyễn Đại Thạch dòng dõi chúa Nguyễn Phương Nam …

Rổi quay sang thiếu nữ áo xanh nói nhỏ:

- Cô nương hãy chịu khó tạm xuống thuyền của ta nghỉ ngơi để ta … chịu chết một tí đã!

Ba tên họ Trịnh đã đứng vào hàng ngang chuẩn bị triển khai “Trịnh gia bí phổ” rồi cùng quát lên:

- Con bé kia làm gì được đi, chúng ta sẽ cho cả hai chúng mày cùng về bên kia thế giới một lúc cho có bạn!

Nguyễn Đại Thạch cười, đáp trả:

- Nhưng bên kia thế giới đã sắp có cả ba ông rồi là đủ vui vẻ cần gì phải rủ thêm cô bé này đây?

Tên võ sĩ nóng nảy nhất trong bọn là Trịnh Bản Phong thét lớn lao tới phóng luôn kiếm ra. Mũi kiếm vừa bay ra thì tên Trịnh Bản Phong đã bị một luồng sáng xanh chiếu thắng vào mắt.

- Á! Ta bị chọc mù luôn rồi các tiểu đệ ơi!

Một con mắt còn lại của Trịnh Bản Phong đẫm máu và lần này thì đúng là trước hắn cả bóng đen dày đặc. Lúc này Nguyễn Đại Thạch mới từ tổn nói:

- Rất ân hận phải hạ độc thủ vì thú thật ta còn trẻ quá chưa muốn rời cái bến Tây Giang này, nhất là vừa được gặp cô nương đây. Nhưng xin thú thật nếu các vị không chịu rời khỏi lãnh địa của ta thì buộc lòng cả ba vị đều phải trở về mà không còn mắt để nhìn đời nữa!

Thấy sư huynh đã mù mắt, hai tên còn lại có vẻ núng thế, một tên nói:

- Đại ca gặp hung nạn! Thế Trịnh gia” của ta đã có chỗ hở … thôi lần này tạm tha cho bọn chó này, sẽ trả nợ sau.

Hai tên tiu nghỉu ôm người sư huynh vừa mù của mình dìu đi về phía rừng xa. Nguyễn Đại Thạch quay về người bạn gái mới quen:

- Tiểu thư xin vui lòng cho biết quý danh đế tiện xưng hô!

Thiếu nữ có vẻ e thẹn hơi cúi đầu đáp nhỏ:

- Thanh Nhạn xin cảm tạ ơn cứu tử của đại ca! Mong có dịp được đền đáp.

Thanh niên cười xòa:

- Ôi! Con nhạn xanh, có nghĩa gì chuyện vặt ấy, tiện đây xin mời tiểu thư xuống thuyền, tại hạ có đủ kim chỉ để tiểu thư may tạm cái vạt áo lở bị rách kia!

Vừa nói chàng vừa cúi xuống nhặt mảnh áo đã bị chém đứt vẫn còn nằm trên mặt đất, vừa dẫn Thanh Nhạn xuống thuyền vừa phủi mảnh vải lấm bụi đỏ bên sông. Thanh Nhạn cố từn một câu nói trêu đế khỏa lấp cảnh im lặng dưới khoang thuyền chĩ có hai người:

- Chao ơi! Nam nhân mà cũng biết nghề kim chỉ nữa ư?

Nguyễn vẫn tụ nhiên:

- Tiểu thư nghĩ coi! Suốt đời đơn độc một mình trên sông nước, không học lấy đự phòng những việc mọn này có lúc không có mảnh vải che thân đó!

Nói xong chàng cười ha hả khiến Thanh Nhạn thẹn t

ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 824
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN