--> Cô Vợ Bỏ Trốn - game1s.com
Pair of Vintage Old School Fru

Cô Vợ Bỏ Trốn

Chương 1

Trên chiếc xe danh tiếng xa hoa màu đen, Kiều Minh Hạ lại một lần nữa đảo mắt quan sát mọi người ngồi trong xe, bao gồm có mẹ cô ngồi bên cạnh, người lái xe và vị trợ lý cấp cao, cảm thấy không thú vị liền quay ra nhìn phong cảnh ngoài cửa xe.

Vừa rồi lúc đi theo mẹ vào sân bay Narita thì cô vẫn liên mồm dùng tiếng Trung hỏi lung tung hết cái này đến cái kia, không nghĩ tới lại khiến mẹ nhìn cô với ánh mắt không vui.

“Từ hôm nay con mang họ Tịch Mộc chứ không phải họ Kiều nữa, nhớ chưa?” Úy Tử dặn đi dặn lại cô.

Cô gật đầu một cái đáp lại kỳ vọng tha thiết của mẹ. Cô cũng biết cuộc sống sau này sẽ thay đổi 180 độ.

Nhưng cô không thể quên sạch khoảng thời gian 13 năm trước a!

Đã hơn một giờ kể từ lúc rời sân bay mà mọi người vẫn một vẻ trầm mặc như vậy, không phải là buồn bực đến chết sao?

Cô biết bây giờ bọn họ đang đến Kyoto, một cố đô nổi tiếng của Nhật Bản. Nhưng lần này không phải cô đi du lịch, cũng không phải đi nghỉ mát mà là đi định cư, bởi vì mẹ muốn tái giá với một người tên là Tịch Mộc Nhất Chi Trợ, về làm vợ kế của người đó.

Tên mẹ rất đẹp, gọi là Úy Tử. Từ nhỏ đến lớn cô cảm thấy cha mẹ đều “tương kính như tân”, không quá mức nồng nhiệt. Ba năm trước, cha cô vốn là bác sỹ trong tổ chức nhân đạo MSF (Bác sỹ xuyên biên giới – Medecins Sans Frontieres) sang Châu Phi rồi mắc bệnh mà qua đời, cho nên bây giờ mẹ tái giá rồi đem cô đến Nhật Bản.

Tuy còn nhỏ nhưng cô biết cũng không ít. Lần trước mẹ nói cho cô cha dượng cô Tịch Mộc Nhất Chi Trợ là đại gia tộc trong giới kinh doanh, hai phái hắc bạch đều phải kính trọng gia tộc Tịch Mộc vài phần…., đến đây cô sẽ có thêm một chị gái và ba anh trai. Đây mới là điều làm cô cảm thấy tuyệt diệu nhất!

Cô là con một, vẫn muốn có thêm anh chị em làm bạn, không phải bây giờ đã có rồi sao, trong lòng bèn đặc biệt trông đợi! Cô nhất định phải cùng anh chị em sống chung thật tốt, cùng nhau học tập, cùng nhau nói chuyện phiếm.

Nghĩ đi nghĩ lại, cô đột nhiên cười ra tiếng.

Úy Tử thấy lạ hỏi con gái: “Sao vậy?”

Minh Hạ mạnh mẽ lắc đầu. Làm sao cô có thể nói với mẹ vì sắp co anh chị em mà cười trộm đây?

Lại trầm mặc một hồi lâu, đến khi xe đi vào một đình viện thật lớn, cô cực kỳ hưng phấn mà kêu lên: “A! Đến rồi”.

Cô nhanh chóng nhảy xuống, hít thở sâu mấy cái.

Không khí trong lành thật tốt a! Trên xe chật chội, không khí không được tuần hoàn khiến cô cực kỳ khó chịu, nhưng chưa được năm giậy, mẹ ở phía sau lập tức kéo cô đến bên cạnh, quở trách: “Minh Hạ, sao lại không có quy củ vậy!”

Cô bĩu môi nói: “Con hóng mát một chút cũng không được sao? Vừa rồi ở trên xe thật khó chịu mà!”

Úy Tử tức giận, lại dặn dò con gái: “Minh Hạ, ở nơi này là người mới đến, phải ngoan ngoãn nghe lời mới có thể hòa thuận với anh chị em. Chỉ cần con ngoan ngoãn thì con sẽ là ngũ tiểu thư có thể kêu mưa gọi gió, vô cùng uy phong.

“Con đến đây không phải để thể hiện uy phong mà!” Trực giác cho cô thấy, đáp án này là tốt nhất.

Cô không thích mẹ dặn dò như vậy, cảm thấy như vậy là dối trá. Vì để cho người khác yêu thích mà phải giả bộ ngoan hiền sao?”

“Phu nhân, tiểu thư, xin vào nhà nghỉ ngơi một chút đi!” Một người phụ nữ lớn tuổi mặc ki-mô-nô màu xanh đậm đi về phía bọn họ nói, đồng thời ra lệnh cho mấy người phụ nữ trung niên cũng mặc ki-mô-nô mang hành lý của bọn họ.

Minh Hạ quay đầu nhìn lại, trời ạ! Đây là chuyện lạ thế giới nha! Đây chính là nhà mới của cô sao?

Ngôi nhà lớn theo kiến trúc kiểu cổ kính truyền thống Nhật Bản, không nhìn được đến cuối tường rào, mà hai bên cửa chính có mấy người phụ nữ mặc ki-mô-nô cùng mấy người đàn ông mặc tây phục đứng xếp hàng.

Lúc cô theo mẹ đi đến gần cửa chính thì mọi người đồng thời cúi gập 90 độ hành lễ với bọn họ, hô to: “Hoan nghênh phu nhân, tiểu thư về nhà!”

Minh Hạ chưa bao giờ trải qua tình huống phô trương như vậy, không khỏi cảm thấy choáng váng, dừng bước lại, yên lặng chăm chú nhìn mọi người.

Cô biết bộ dáng mình bây giờ chẳng khác gì một cô gái quê mùa, nhưng cô không thể khống chế được bản thân.

“Minh Hạ”, Úy Tử không hài lòng gọi cô.

“Dạ”, cô lập tức theo mẹ đi vào cửa.

Ở đây mọi người đều lễ phép cung kính với cô, nhưng tất cả đều y phục giống nhau, động tác giống nhau, như đã được công thức hóa vậy.

Đúng, trong đầu nàng lóe lên ba chữ “công thức hóa”, mọi người giống như ở trong trường học, không có người tốt người xấu, mọi người đều mặc đồng phục, theo yêu cầu của giáo viên mà thi lễ.

Cô cảm thấy nơi này….. có chút xa cách.

Cô đi tới một vườn hoa rất lớn kiểu Nhật. Chiếc cầu nhỏ tao nhã, nước chảy róc rách, khắp nơi đều là trúc lá tươi tốt tỏa bóng mát, cảnh quan tự nhiên, cùng với bày trí của con người, chỉ cần hòa mình vào trong đó, tâm tình bỗng trở nên thư thái lạ thường.

Đoàn người dừng lại ở sau một cánh cửa giấy lớn.

“Lão gia, phu nhân và tiểu thư đã tới”, người phụ nữ mặc ki-mô-nô xanh đậm hướng bên trong cửa nói.

“Vào đi”

Lúc cánh cửa giấy kia được kéo ra, Minh Hạ thấy người đàn ông trung niên mặc ki-mô-nô đối diện mỉm cười với mẹ.

Đây là…. Cha dượng mới của cô?

Trên trán người đàn ông có mấy nếp nhăn thật sâu cùng vài sợi tóc bạc đã ám chỉ tuổi tác thực sự của ông, nhưng thân thể khôi ngô cùng khuôn mặt cởi mở cho cô biết người đàn ông này tuyệt đối không vì tuổi đã xế chiều mà mất đi vẻ uy nghiêm trời sinh.

Úy Tử nhìn thấy Tịch Mộc Nhất Chi Trợ, lập tức cúi đầu gập người chào, sau đó cả người quỳ sấp trên mặt đất.

“Kính chào lão gia!”

Minh Hạ ngẩn người, kinh ngạc nhìn hành động của mẹ.

“Tốt lắm, mau đứng dậy đi, đừng làm đứa bé hoảng sợ!”. Tịch Mộc Nhất Chi Trợ tươi cười tiến lên đỡ Úy Tử dậy. “Sao lại hành lễ lớn vậy? Đừng để Minh Hạ nghĩ tôi là một người cha tồi tệ không ai bằng mà chán ghét chứ”.

Úy Tử cười khẽ, quay đầu lại nói với con gái: “Minh Hạ, mau lại đây chào hỏi cha!”

Minh Hạ chần chừ một lúc, ngẩng đầu lên nhìn Tịch Mộc Nhất Chi Trợ rồi lớn tiếng tự giới thiệu: “Cha, lần đầu tiên gặp mặt, xin chào. Con tên là Minh Hạ, “Minh” trong “quang minh”, “Hạ” trong “xuân hạ thu đông”, năm nay mười ba tuổi, từ nay về sau đều nhờ người chăm sóc.

“Tử, em dạy con nói như vậy ư? Không phải là con không hiểu tiếng Nhật sao?”

“Nửa năm trước khi lão gia nói với em muôn đưa mẹ con em đến Nhật Bản thì em đã cho con học tiếng Nhật rồi, mặc dù không thể nói là tốt, nhưng cơ bản có thể ứng đối đơn giản được!”

“Con nói sai gì sao?” Minh Hạ kéo tay mẹ, nghi ngờ hỏi. Mẹ cùng với cha mới rốt cuộc là đang nói chuyện gì? Cả hai người đều nói rất nhanh, cô nghe không hiểu được.

“Minh Hạ, con không nói sai chuyện gì, ngược lại cha cảm thấy con rất giỏi!” Tịch Mộc Nhất Chi Trợ đi về phía cô, khen ngợi nói.

“Cha…..” Minh Hạ ngạc nhiên nhìn ông, “Cha nói được tiếng Trung?”

“Đúng”, người đàn ông trung niên nở nụ cười ấm áp, “Cho nên Minh Hạ, về sau nếu có việc gì cũng đừng ngại nói với cha, cha nhất định nghe hiểu được”.

Minh Hạ nghe ông nói, gò má đỏ ửng, “Cảm ơn cha, nhưng mẹ nói ở Nhật Bản thì không thể không hiểu tiếng Nhật”.

“Đúng, cho nên Minh Hạ phải ở đây học giỏi tiếng Nhật nha, có như vậy cuộc sống mới vui vẻ”, ông rất thích cô con gái mới ôn thuận động lòng người này.

“Cha, cảm ơn cha!”, cô không tự chủ được đưa hai cánh tay về phía cha, ánh mắt long lanh hơi mờ mịt.

Tịch Mộc Nhất Chi Trợ ôm lấy Minh Hạ nhỏ bé, hôn một cái lên mặt cô, “không cần cảm ơn, ngược lại cha muốn cảm ơn con đã nguyện ý làm con gái cha. Con xuất sắc như vậy làm người khác yêu thích, cô con gái này là ta được ban cho!”. Dường như bọn họ rất có duyên vời nhau, vừa nhìn thấy Minh Hạ ông đã cảm thấy rất vui mừng.

“Lão gia, ông đừng nói vậy, là ông không ngại chứa chấp hai mẹ con em, chúng em mới không phải không có nơi nương tựa”. Úy Tử đi về phía hai cha con, xúc động ôm bọn họ.

“Được rồi, đừng nói những lời khách sáo nữa, từ nay về sau chúng ta chính là người một nhà, không nên quá khách khí!”, Tịch Mộc Nhất Chi Trợ mỉm cười, dùng cánh tay trống vỗ nhẹ bà xã.

“Cha, cha thật tốt! Cha yên tâm, con sẽ ngoan ngoãn không làm người phiền muộn”.

Tịch Mộc Nhất Chi Trợ hòa ái dễ gần làm lo lắng của Minh Hạ hoàn toàn biến mất, trước khi đến Nhật cô còn tưởng người cha dượng này sẽ không thích cô vì cô không phải là con gái ruột, thì ra cô nghĩ sai rồi!”.
“Chuyện gì thế này? Là kết cục đại đoàn viên sao?”

Một câu nói lạnh lùng châm chọc đưa Minh Hạ đang say mê viễn cảnh đẹp trong tương lai quay lại hiện thực.

“Dì Úy, cảm giác quang minh chính đại bước vào cửa chính nhà tôi rất tốt phải không?”

Người thiếu niên cao lớn này là ai? Đột nhiên xông tới không tính, lại còn giống như đang mắng mẹ cô nữa chứ.

“Tứ thiếu gia, tôi….. “ Úy Tử không nói được gì.

Người thiếu niên được gọi là tứ thiếu gia ngoài cười nhưng trong không cười dùng ánh mắt khinh rẻ liếc nhìn Úy Tử: “Còn gọi tôi là Tứ thiếu gia? Gọi tên tôi là được rồi, đừng quên, bây giờ cô đã là “mẹ” tôi rồi”.

“Anh tên là gì?” Minh Hạ thân mật dùng tiếng Nhật không lưu loát tò mò hỏi.

Người thiếu niên nhìn về phía chủ nhân của thanh âm nhỏ nhẹ kia thì thấy cha mình đang ôm cô bé.

Thật là một cô bé mềm mại! Trong lòng anh không khỏi âm thầm kinh ngạc.

Mái tóc dài của cô được cột lại ở phía sau gáy, cô mặc một bộ quần áo giống sắc trời xanh thẳm, mặc dù ngũ quan không đặc biệt tinh tế, nhưng đôi mắt to linh động, đôi môi ướt át cùng sống mũi hơi hếch lên thật thanh thoát, hấp dẫn toàn bộ lực chú ý của anh.

Minh Hạ thấy người con trai đang chằm chằm nhìn mình thì không khỏi có chút căng thẳng, càng dựa sát vào vai Tịch Mộc Nhất Chi Trợ.

“Minh Hạ, đừng sợ, nó sẽ không làm hại con đâu”. Tịch Mộc Nhất Chi Trợ vỗ nhẹ vào lưng cô: “Qua đó chào hỏi nó đi!”

Minh Hạ gật đầu một cái, rời khỏi lồng ngực của cha, từ từ đi về phía người con trai.

“Xin hỏi anh tên là gì ạ?” Cô lễ độ hỏi.

Người thiếu niên giễu cợt mở miệng cười lạnh, “Cô không biết dùng kính ngữ như thế nào sao?”

Anh cố ý nói năng phức tạp, dùng tiếng Nhật làm khó cô gái.

“Xin lỗi ạ, em……… còn chưa học giỏi tiếng Nhật, không hiểu rõ anh đang nói gì”, cô thành thực khai.

Một cô gái thú vị, anh đã đoán được cô là ai. Còn không phải là do người nào đó mang đến ư?

“Chẳng lẽ cô không biết muốn hỏi tên của người khác thì trước hết phải giới thiệu tên mình hay sao?” Lần này thì anh dùng một câu đơn giản hỏi.

Minh Hạ mơ hồ cảm thấy đối phương không có thiện ý, “Tên em là Minh Hạ”.

“Tôi là Tịch Mộc Thức Minh, là con thứ tư ở đây”

Thì ra người con trai có mày kiếm cùng ánh mắt sáng ngời này là anh trai mới của cô! Cô không khỏi bật cười vui thích.

Mặc dù anh ta không phải rất thân thiện, nhưng cô sẽ không để ý, bởi vì đó chính là anh trai cô rồi.

Tịch Mộc Thức Minh liếc nhìn về phía cha, Úy Tử rồi đưa tầm mắt trở về nhìn cô bé trước mặt. Cô bé này tại sao lại đột nhiên cười với anh? Cô ta không biết anh đang làm khó cô sao?

Nụ cười cô bé thật thuần khiết…. Chết tiệt! Muốn dùng nụ cười thu phục trái tim anh sao?

“Anh dạy Tiếng Nhật cho em được không?” Anh là anh trai mới của cô, nhất định sẽ tốt với cô giống như cha dượng mới chứ?

Anh ngạc nhiên một lúc rồi lập tức nặng nề cự tuyệt: “Cô đừng có mơ!”

“Thức Minh, sao em lại đến một mình?” Một cô gái khoảng hơn hai mươi tuổi vội vàng đi vào, lớn tiếng la hét.

Tịch Mộc Nhất Chi Trợ nhìn con gái lớn cùng hai đứa con trai khác đang đi vào, không trầm mặc nữa mà mở miệng nói: “Các con càng ngày càng không có quy củ, muốn gặp mẹ mới cũng không cần gấp như vậy”.

Úy Tử lập tức nhìn sang ông chủ gia đình, nghi ngờ quan sát ông.

Lão gia là vì muốn phá vỡ cục diện bế tắc của con gái cô mới đặc biệt nói như vậy sao?

“Nếu đã tới thì giới thiệu với các con một chút. Tất cả các con đều biết cô ấy chứ? Cô ấy là Úy Tử, từ hôm nay trở đi sẽ là mẹ mới của các con, là nữ chủ nhân của nhà này, hy vọng các con sẽ kính trọng cô ấy giống như kính trọng cha!”

Úy Tử bị Tịch Mộc Nhất Chi Trợ nói vậy, lập tức cảm thấy căng thẳng cúi chào mấy đứa con của Mộc gia.

Tuy nói là bọn họ đều trở thành “con” của cô nhưng tuổi tác của họ lại không nhỏ.

Con gái lớn Takako đã hai mươi ba tuổi, cô quản lý sản nghiệp Tín Châu. Em trai song sinh của Takako hiện tạị ở một chi nhánh của Mộc gia tại Hokkaido, còn người con trai thứ ba năm nay học năm thứ ba đại học, tính cà phơ cà phất, tự do ở Tokyo.

Con trai thứ tư của Mộc gia năm nay 16 tuổi, là người khó nắm bắt nhất trong bốn anh em. Mặc dù là con út, nhưng anh muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, cá tính so với các anh trai lại càng không dễ khuất phục, nhưng một khi đã nghiêm túc thì xuất sắc hơn bất kỳ ai.
Úy Tử cũng kiêng kỵ nhất vị tứ thiếu gia này. Mặc dù anh nhỏ tuổi nhất nhưng tâm tình bất định, luôn luôn mang một vẻ lạnh lùng hiếm có khiến mọi người cảm thấy sợ rợn cả tóc gáy.

Takako đi về phía Úy Tử, thân thiết cười cười: “Dì Úy, đã lâu không gặp, đến hai tháng rồi nhỉ?”

“Đúng thế, bởi vì lúc trước phải chuẩn bị hành lý đến Nhật Bản, cũng hơi gấp”.

“Cô đến là tốt rồi, cô không biết mỗi khi cô trở về Đài Loan thì cha nhớ cô thế nào đâu”, anh ba cũng cười lớn.

“Xin hỏi….. “ Minh Hạ sợ hãi nói to.

Tất cả mọi người đều vây quanh mẹ nói chuyện, cơ bản chẳng để ý đến cô chút nào sao?
Ngoại trừ Thức Minh còn lại ba chị em đều rối rít đi về phía cô gái nhỏ nhắn Minh Hạ.

“Hi, em là Minh Hạ?” Anh ba vỗ vỗ đầu cô.

“A…… Ui……” Thật là đau! Sao anh ba lại khỏe như vậy? Cô đau đến mức phải nhắm mắt lại!.

“Dừng tay lại”. Tịch Mộc Thức Minh dường như rảnh rỗi mà cảnh cáo. Anh chỉ sợ cô bé vừa mới đến đã bị đánh đến ngây ngốc thì ba sẽ dạy dỗ bọn anh.

“A, xin lỗi, anh nhất thời hơi quá đà, tha thứ cho anh được không?” Anh ba có chút lúng lúng, nhưng vẫn duy trì thái độ cợt nhả trước sau như một.

Minh Hạ toét miệng cười rạng rỡ: “Không sao ạ!”

Mặc dù cô không theo kịp tốc độ nói chuyện của mọi người, nhưng cô cảm thấy mọi người ở đây đều thân thiện, coi mẹ con cô như người trong nhà, tùy ý nói cười làm cô không che giấu được hưng phấn trong lòng.

“Minh Hạ, từ nay về sau chị chính là chị gái em, đây là anh hai, anh ba cùng anh tư”. Takako từ từ nói từng từ một, giới thiệu từng người, chỉ sợ em gái mới tới nghe không hiểu.

“Ai là anh tư của cô ta”, Tịch Mộc Thức Minh đi tới bên cạnh chị gái, kéo tay cô đang chỉ về phía anh.

Minh Hạ dường như bị lời nói của anh chấn động, kinh hoàng nhìn anh, cô nghe hiểu được anh nói gì, nhưng tại sao lại anh lại nói khó nghe như vậy?

Anh tư…… Cô vừa mới có anh tư, sao anh lại nói thế?

Lúc vừa nhìn thấy anh, cô cũng biết anh đối với cô không hề thân thiện, nhưng……… thì ra anh không muốn cô làm em gái anh? Tại sao lại như thế?

“Anh tư……..”, Minh Hạ nhẹ giọng gọi anh, dường như muốn xác nhận lại.

Tịch Mộc Thức Minh căn bản không nghĩ đến cô gái Trung quốc mới đến này lại gọi anh, thất thần một lúc rồi ánh mắt trở nên lạnh lùng hơn.

Anh gạt bỏ can ngăn của chị gái, túm lấy tay cô nói: “Lá gan cô thật không nhỏ, ngược lại thật lớn đấy! Tôi nói rồi, tôi không phải anh tư của cô, cô nghe không hiểu sao?” Chính là anh nhìn cô bé này không vừa mắt đấy, thì sao nào?

“Em nghe không hiểu, anh Tư có thể nói chậm lại một chút được không?” Minh Hạ chỉ biết là anh dường như đang tức giận, nhưng không hiểu một tràng Tiếng Nhật mà anh đang nói là có ý gì.

“Nghe không hiểu? Không hiểu sao dám học người ta gọi tôi là anh Tư?” Nghĩ đến việc cô không hiểu anh nói gì, trong lòng anh lại tức giận! Cô không hiểu thì vừa rồi anh nói chẳng thật phí công vô ích sao?

“Minh Hạ, mau xin lỗi Tứ thiếu gia!” Úy Tử sợ hãi vội vàng quát con gái ngốc nghếch chuyện gì cũng không hiểu.

“Tại sao con phải xin lỗi?” Cô làm sai gì sao? Chẳng phải chỉ là cô không hiểu vì sao anh ta lại giận cô như vậy thôi sao?

“Mẹ đã nói với con thế nào? Đến đây không thể làm loạn được!”

Làm loạn! Chuyện gì cô cũng không làm, sao lại gọi là làm loạn?

“Mẹ con cô nói tiếng Trung? Tôi nghe không hiểu các ngươi đang nói chuyện gì? Chẳng lẽ là đang nói tôi không đúng?” Tịch Mộc Thức Minh cố ý nói những câu khó nghe.

Nhìn cô bé hốc mắt đỏ lên anh cũng biết dì Úy đang trách mắng cô…nhưng nghe bọn họ nói chuyện, anh vẫn không chịu nổi cô bé này nói cô không hiểu anh nói gì.

Bị mẹ trách mắng vô lý cùng thái độ của Tịch Mộc Thức Minh, Minh Hạ không nhịn được mà rơi nước mắt.

“Con chỉ nghe được lúc mọi người nói chậm, từ từ nói chậm một chút thôi, sao mẹ lại trách con không đúng?” Cô hai mắt đẫm lệ nhìn mẹ.

“Em nói tiếng Trung không được sao? Tại sao anh nghe không hiểu em nói gì thì lại là lỗi của em? Muốn biết em nói gì thì không phải anh phải đi học tiếng Trung sao?” Cô quay đầu nhìn Thức Minh, không để ý anh nghe hiểu hay không hiểu mà chỉ muốn đem ấm ức trong lòng phát tiết ra ngoài.

Từ trước đến giờ cô không bốc đồng như vậy, nhưng……..hôm nay để cho cô được ngoại lệ đi!

Tịch Mộc Thức Minh vốn định trừng phạt sự vô lễ của cô, nhưng lúc nhìn thấy nước mắt cô thì anh không biết nói gì.

Cô khóc! Tại sao? Vì mấy câu nói kia sao?

Lớn lên trong hoàn cảnh dương thịnh âm suy khiến anh dường như chưa tiếp xúc với phụ nữ. Trừ mẹ anh đã qua đời nhiều năm nay, chị gái lại quanh năm không có nhà cùng giúp việc nữ làm việc ở nhà ngoài, có thể nói anh không có kinh nghiệm sống cùng con gái. Anh thật sự không hiểu vì sao cô lại khóc.

“Thức Minh, sao con lại làm Minh Hạ khóc?” Tịch Mộc Nhất Chi Trợ ôm Minh Hạ, ánh mắt trách cứ đứa con trai phách lối.

Anh không nói gì, chỉ chú ý đến nhất cử nhất động của Minh Hạ.

Minh Hạ đưa tay lau sạch nước mắt nói: “Cha, con mệt quá”, hoàn toàn không để ý đến người chọc cô khóc.

“Được rồi, phu nhân Tiểu Lâm sẽ dẫn con về phòng nghỉ ngơi”.

Cô gật đầu, an tĩnh kéo cánh cửa giấy ra, đi theo người phụ nữ mặc ki-mô-nô xanh đậm.

“Thức Minh, lần này con hơi quá rồi” Tịch Mộc Nhất Chi Trợ trách cứ.

“Nếu cha nói như vậy, con chẳng có cách nào khác” Anh không phải đã quá đáng quá chứ.

“Bất kể thế nào, thân là anh trai thì không thể tùy tiện bắt nạt em gái. Minh Hạ mới đến, ở đây còn chưa quen, tiếng Nhật cũng chưa có giỏi, con phải dạy cô bé, chăm sóc cô bé cho tốt, biết chưa?”

“Tại sao lại là con, cha?” Anh không muốn chăm sóc cô nữ sinh Trung Quốc này.

“Tại sao ư? Vừa rồi không phải con rất mất hứng cô bé không hiểu con mắng chuyện gì sao? Bây giờ cha cho con cơ hội dạy tiếng Nhật cho cô bé thật tốt, để cô bé hiểu được con mắng cái gì còn gì!”. Thì ra là ông rất để ý đến hành động vừa rồi của bọn họ.

“Cha!” Tịch Mộc Thức Minh vô cùng bất mãn.

“Không nói nữa, đây là cha ra lệnh, con chỉ được làm theo thôi!” Tịch Mộc Nhất Chi Trợ hơi uy nghiêm nói.

“Chỉ còn con ở trong tòa nhà này, mà về sau Minh Hạ cũng sống ở đây, con phải chăm sóc tốt cho cô bé!” Tịch Mộc Nhất Chi Trợ nói xong liền lôi Úy Tử đi, không để ý đến con trai nữa.
Anh nhún vai không nói gì đáp lại, chỉ còn lại mấy người đưa mắt nhìn nhau.

“Bắt nạt em gái mới tới, thật có phong độ tướng quân nha!” Anh ba cười cười nhìn vẻ mặt không biểu cảm của Thức Minh. Anh cảm thấy Thức Minh đối với em gái mới đến có lúc dường như mất khống chế.

“Anh ba, em nghĩ là phong độ đại tướng quân thật không thích hợp đối với chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi này”.

“Thức Minh, anh không biết em nghĩ gì hoặc tính toán đối đãi với dì Úy cùng Minh Hạ như thế nào, dù sao ba người chúng ta thường không ở lại đây nên không biết được em làm chuyện gì, nhưng em phải nhớ là mọi việc đều có giới hạn”.

Chị gái thở dài, “Tóm lại, em nên suy nghĩ cho cha một chút. Cha rất thích Minh Hạ, em thuận theo ý cha đi, tránh chọc giận cha. Chị còn có chuyện phải làm, đi trước đây!”

Anh hai cùng anh ba nhìn Thức Minh một cái rồi cũng đi ra khỏi phòng.

Cho dù anh chị đều nói như vậy nhưng Thức Minh anh cũng không phải buộc thay đổi bản thân theo người khác đi.

Anh làm gì ư? Đối với cô bé ấy anh căn bản cũng không có ác ý, chỉ mới nói mấy câu thôi đã bị đả kích rồi, đến bây giờ anh đã nói ghét cô bé đâu chứ, mọi người khẩn trương cái gì?

Chỉ là, anh nhất định không thừa nhận—– cô bé ấy, không- phải- là- em- gái anh!

Đơn giản như vậy thôi!
Trải qua một tháng, Minh Hạ đã có thể một mình đi lại trong tòa nhà to đến mức dọa người này mà không bị lạc đường, tất cả là do những người làm trong nhà cùng mẹ cô giúp một tay.

Mẹ cô đối với nơi này vô cùng quen thuộc, giống như đã ở đây từ lúc trước, cô hỏi kỹ thì mới biết mẹ thường xuyên đến đây “làm khách”. Cô hiểu tuy nói là “làm khách” nhưng cũng biết chuyện gì đã xảy ra, cũng hiểu rõ vì sao mẹ muốn cô học tiếng Nhật, vì sao lúc cô được nghỉ đều để cô ở lại ký túc xá trong trường học mà không đưa cô ra nước ngoài chơi.

Tóm lại, từ khi rời Đài Loan đến Nhật Bản cô đã trở thành một thành phần của Mộc gia, ở nơi đây bắt đầu một cuộc sống mới, cô muốn cố gắng học tập mọi thứ thật tốt, mong sớm đến ngày có thể hoàn toàn hòa nhập vào cuộc sống ở đây.

Nhân lúc buổi sáng khí hậu thật trong lành ấm áp hơn mấy ngày trước, cô ra khỏi phòng đi dạo chung quanh một chút, hít thở bầu không khí mát mẻ.

Khí hậu ở Nhật Bản khác với ở Đài Loan, trong ngày nhiệt độ chênh lệch tương đối rõ ràng, buổi sáng sớm thấp hơn giữa trưa khoảng 3- 4 độ, hơn nữa không khí khô ráo hơn khiến người ta cảm thấy vô cùng thoải mái.

Tuy bây giờ đang là mùa hè, nhưng sáng sớm ra ngoài cô vẫn phải khoác thêm một chiếc áo mỏng, phòng ngừa cảm lạnh đột ngột.

“Dậy sớm vậy?” Một giọng đàn ông dễ nghe đột nhiên truyền đến, phá vỡ không gian yên tĩnh.

Cô quay đầu lại thì thấy Tịch Mộc Thức Minh đang nằm dài trên ghế đá trong hoa viên. Anh chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ thể thao màu đen, cùng với chiếc quần jean.

Cô nhìn anh, chỉ cảm thấy toàn thân ngày càng lạnh, không khỏi run lên bèn cởi áo khoác mỏng xuống đắp lên người anh.

“Anh lạnh à?” Minh Hạ quan tâm hỏi.

Thức Minh vốn chỉ he hé mắt, đột nhiên mở mắt thật to, qua một hồi lâu cũng không nói lời nào.

“Cho dù anh tráng kiện thì cũng có thể sẽ cảm đấy!”, cô cho là anh muốn cự tuyệt ý tốt của cô nên vội vàng giải thích.

“Tôi không lạnh”, Tịch Mộc Thức Minh ngồi dậy, cầm chiếc áo khoác nhỏ nhắn chỉ đủ đắp nửa người anh đặt lên trên đùi nói, “Đến đây”.

“Có việc gì sao?”

“Bảo em đến thì cứ đến đi!”

Minh Hạ bước tới, cổ tay đột nhiên bị anh bắt lấy kéo lại trước mặt.

“Anh làm gì vậy?”, cô kêu lên.

“Cũng may là nhà rất rộng, nếu không thì em đã đánh thức mọi người dậy rồi, người khác lại cho là tôi bắt nạt em”, anh xấu xa cười một tiếng.

“Chăm sóc tốt cho mình đi, việc gì phải quan tâm đến người khác sống chết thế nào?” Anh nói xong bèn khoác lại chiếc áo lên vai cô.

Hành động thiện ý của anh khiến cô buông lỏng phòng bị một chút.

“Rốt cuộc em có nghe hiểu lời tôi không hả?” Nhìn cô ngơ ngơ ngác ngác anh nghĩ mình lại đang đàn gảy tai trâu.

“Hiểu mà, bởi vì anh nói chậm, hơn nữa một tháng nay em đang cố gắng học tiếng Nhật, biết được rất nhiều chữ”.

Anh nói chậm sao? Tại sao anh không phát hiện ra điều đó?

“Trước đây em hơi sợ anh”, bởi vì chỉ có anh dùng lời nói khiến người ta rung mình mà đe dọa cô.

“Em nên sợ tôi”, anh đột nhiên đưa tay nắm lấy chiếc cằm tinh xảo của cô kéo lại gần mặt anh, ánh mắt lợi hại như chim ưng nhìn cô chằm chằm nói, “Tôi đối với em rất không nể tình, đối với cô gái nhỏ nhu nhược như em chỉ cần dùng sức một chút là có thể bóp nát rồi, tôi luôn bắt nạt em, em có thể không sợ tôi sao?”.

Cô trợn tròn mắt, qua một hồi lâu cũng không thốt nên lời. Anh nói rất nhanh hại cô chỉ hiểu được một phần, nhưng nhìn vào bộ dạng của anh, hình như anh vừa đe dọa cô thì phải?

Mỗi người của Tịch Mộc gia đều mang một khí chất khiến người ta phải thần phục, bao gồm cả người anh trai chỉ lớn hơn cô có ba tuổi này. Đại gia tộc có tiền có thế chính là như vậy sao?

“Nói cho em biết, cái nhà này không hoàn mỹ như em nghĩ đâu, Tịch Mộc gia chúng ta không chỉ là danh môn vọng tộc có địa vị trong xã hội, mà còn là thế lực hắc đạo, anh trai chị gái rất tốt của em, người cha hòa ái dễ gần kia lúc đi ra khỏi nhà này lập tức thay đổi thành một người khác, có thể rất âm hiểm, rất gian trá”. Anh nhất định phải lay tỉnh cô bé ngu xuẩn này!

“Nhưng là….. mọi người đối với em rất tốt, chúng ta không cần là người hoàn mỹ thì làm sao yêu cầu người khác hoàn mỹ được?”.

“Tốt lắm, em muốn đóng vai thiên sứ đến cứu thế chúng tôi?” Lòng tốt của anh lại bị nghĩ là lòng lang dạ thú, “Đối với tôi mà nói, không phải tôi ghét em, nếu như em muốn đi Đài Loan, tôi sẽ giúp em”.

“Không có! Em chỉ hy vọng trở thành một thành viên trong gia đình!” Nói xong, mắt Minh Hạ đỏ lên, nước mắt từ từ chảy xuống, vô thức nói bằng tiếng Trung: “Đi, em muốn đi đâu? Em….. đã không có chỗ để đi nữa!” Mẹ đã làm thủ tục nghỉ học cho cô, cô không thể trở về trường nội trú nữa, không thể gặp lại bạn học cùng lớp nữa rồi.

Cô càng nghĩ càng thấy khổ sở, khóc càng lúc càng lợi hại.

Mới nói mấy câu đã chọc cho cô khóc “hoa lê đái vũ”. Chẳng lẽ trẻ con Trung Quốc lại dễ khóc như vậy sao?

“Đừng khóc!”, anh hơi phiền lòng gầm nhẹ lên, nếu khóc thút thít là một trong những thủ đoạn của cô thì cô đã thắng rồi.

Tiếng hét của anh làm cô sợ hết hồn!

Anh tư thật xấu, thấy người ta khóc mà cũng không an ủi một câu? Anh cứ hận cô như vậy sao?

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô co rúm lại, mang theo nước mắt chạy ra ngoài! Không cần để ý đến anh, anh là người xấu mà!

Chân mày anh cũng nhướn lên, ảo não bởi mới sáng sớm đã phải nhìn thấy nước mắt của cô.

Chương 2

“Dậy sớm vậy?”

Minh Hạ đang đi qua khu vườn đến tiền sảnh đột nhiên lại nghe thấy có người nói. Cô nhìn bốn phương tám hướng cũng không thấy một bóng người liền cho mình đã nghe nhầm, lại tiếp tục đi về phía trước.

“Em không nghe hiểu được tôi nói gì sao?” Một bóng đen ở góc vườn đi tới cười nhạt nói: “Không phải em đang cùng thầy giáo học tiếng Nhật sao?”.

Cô hơi kinh ngạc nói, “Anh tư, chào buổi sáng”. Từ sau vụ gặp mặt lần trước, anh mất tích gần một tháng trời, bây giờ tự nhiên lại chạy đến, khó trách cô nhất thời ngây người không kịp phản ứng.

“Đừng gọi tôi là anh tư”, anh nghiêm nghị nói.

“Tôi nhớ tôi đã nói rõ em không được gọi tôi như thế nữa rồi!” Anh thống hận cái cách xưng hô này của cô.

“Sao vậy ạ?”. Cô thật sự không hiểu tại sao lại không được gọi anh như vậy. Rõ ràng các anh chị khác đều vui mừng chấp nhận mà, chẳng lẽ anh không muốn sao?

“Em cảm thấy anh dường như không thích có em gái, nhưng sao lại thế ạ?” Minh Hạ tuy rằng anh đang bất mãn nhưng vẫn to gan hỏi.

Anh do dự một lúc, chậm rãi buông lỏng tay, vẻ căng thẳng trên gương mặt cũng từ từ biến mất, cả người xem ra có chút thất thần.

Cô đã nói sai chuyện gì sao? Tại sao anh đột nhiên lại mang vẻ thương tâm thế kia?

“Anh yên tâm, em không cướp mất cha đâu”. Cô cảm thấy anh tư vì sợ cô chiếm mất thời gian của cha nên mới không thích cô.

“Tôi đâu có ngây thơ như em nghĩ………” Anh nở một nụ cười thống khỏ làm Minh Hạ có chút chấn động.

“Anh………….có thể nói cho em biết là chuyện gì có được hay không?”. Cô không thích nhìn vẻ mặt như vậy của anh, cô thà rằng nhìn thấy dáng vẻ hung hăng của anh còn hơn.

Cô cảm thấy việc này dường như có liên quan vô cùng lớn đến việc tại sao anh tư không thích cô ở lại đây.

“Dựa vào cái gì mà em đòi hỏi tôi nói cho em biết?” Anh đột nhiên muốn trêu cợt cô.

‘Dựa vào cái gì? Dựa vào……….. anh đã từng nói qua, anh không ghét em!” Cô nhớ lại rõ ràng anh đã nói thế mà, nếu không ghét cô thì cũng không thể không cho cô biết chứ?

Anh nghe xong, ngớ ra một lúc rồi lập tức cười váng lên: “Tôi lại tự mang đá đập vào chân mình rồi!”, còn bị cô bắt được nhược điểm của anh nữa chứ.

Anh không nói một tiếng kéo tay cô đi về phòng anh.

Mẹ ruột anh, hiếu thắng và ham muốn độc chiếm nhưng không thể nắm bắt được trái tim của người chồng. Bà không thể tin vào chuyện này, thậm chí trước lúc chết còn không ngừng muốn chiếm lấy tất cả những gì thuộc về cha anh.

Đứng ở trước giường bệnh, anh thấy ánh mắt mẹ vô cùng phức tạp, đôi mắt đã từng vô cùng xinh đẹp nay lại tràn đầy đau thương, không cam lòng, u oán cùng bất đắc dĩ.

“Ở trường có buổi học nên con đến muộn một chút”, Thức Minh giải thích.

“Trường học…….. mẹ là mẹ con, hơn nữa đã sắp chết mà con còn có tâm trạng đi học!” Bà không thể tin nổi, dường như niềm hy vọng cuối cùng đã rơi xuống.

Anh im lặng không lên tiếng, chấp nhận oán thán không thể thổ lộ của mẹ.

“Con là đứa con nhỏ nhất, mẹ thương nhất, mẹ…….”

“Mẹ, con xin lỗi, con đã đến trễ” Anh thừa nhận bởi vì anh khó có thể chấp nhận thần kinh mẹ anh lại trở nên như vậy, làm cho người khác căng thẳng, mới từ từ đến chậm.

Mọi người trong nhà không nguyện ý đến thăm mẹ, bao gồm cả cha, chị gái cùng anh trai. Bọn họ khó có thể tha thứ cho chuyện mẹ vì không cam lòng việc cha nuôi dưỡng tình nhân ở bên ngoài mà cầm dao ám sát cha. Mặc dù là cha có lỗi, vả lại trong lúc hỗn loạn mẹ đã đả thương mình, nhưng hành động của mẹ như vậy ai có thể chấp nhận chứ?”

‘Thức Minh, mẹ thật muốn chết đi!”

“Mẹ, mẹ đừng nói càn”. Anh biết mẹ nói thật nhưng không đành lòng dùng lời thẳng thắn khiến mẹ tổn thương. Vết thương có thể phục hồi nhưng oán hận ứ đọng đã lâu trong lòng đã thành tâm bệnh, không có thuốc nào có thể cứu được.

“Cha con đâu? Sao lại bận rộn như vậy?” Bà càng nói càng kích động.

Bà là

vợ chưa cưới của ông, là mẹ của bốn đứa con ông! Bây giờ bà đang muốn chết mà chẳng đáng để ông quan tâm một chút sao?

Anh trầm mặc nhìn mẹ đang tuyệt vọng. Không phải anh không biết câu trả lời, nhưng anh không muốn giải thích nhiều.

“Bận đến mức không thể có thời gian gặp mẹ? Suốt nửa năm nay không hề để ý đến mẹ!”

“Tất cả mọi người đều đang bận mà mẹ, đừng nghĩ nhiều nữa”, Thức Minh không nhẫn tâm, tiến lên nhẹ ôm lấy người mẹ yếu đuối.

Anh đột nhiên cảm thấy mẹ rất đáng thương, cả tuổi thanh xuân đã qua trong cái nhà này, mà quay đầu lại cũng chỉ có một đứa con cùng bà trải qua đoạn cuộc sống ngắn ngủi cuối cùng này.

“Mẹ yên tâm, cha sẽ mau chóng đến thăm mẹ”, anh tin lời nói dối thiện ý có thể an ủi được người khác.

“Thức Minh, mẹ không muốn có người khác chiếm vị trí của mẹ, nữ chủ nhân của Tịch Mộc gia vĩnh viễn chỉ có mẹ mà thôi. Mẹ cũng không muốn cha con có đứa

con khác, mẹ không muốn!”
Từ trước đến nay ngay cả trong mộng bà cũng sợ những điều ấy xảy ra.

Anh vốn luôn tỉnh táo lạnh lùng mà bị mẹ dọa cho phát sợ.

“Được, được, không có, không có, con sẽ không có em trai, em gái nữa”, anh thề với mẹ.

Bà yên lòng cười nói: “Con trai ngoan, con không được quên lời nói ngày hôm nay. Con nhất định phải giúp mẹ, nếu không mẹ chết cũng không nhắm mắt………”

“Mẹ!” Thức Minh thấy mẹ bắt đầu thở dồn dập, mắt trợn ngược lên vội vàng kêu to: “Gọi bác sĩ đến!”

“Mẹ không xong rồi…. Thức Minh…… Con nhớ…… Không được có mẹ khác…… Không được có em trai, em gái………..”

Nghe anh lạnh lùng miêu tả tình huống lúc đó, trong lòng cô kinh ngạc không nói ra lời.

Anh tư bề ngoài vô tình lãnh khốc đáng sợ, nói chuyện thì hung hăng nhưng lại kể chuyện cũ cho cô nghe, một chuyện mà cô nghĩ anh không hề muốn nhớ lại.

Đôi mắt đen trắng rõ ràng của cô chăm chú mãnh liệt nhìn anh.

“Đừng nhìn tôi như thế!”, Tịch Mộc Thức Minh không nhịn được hét lên, anh ghét bị người ta nhìn chòng chọc không rời mắt như vậy.

“Anh thật độc tài chuyên chế!” Minh Hạ cau mày nhỏ giọng oán trách.

“Không ai có cam đảm dám cãi lại lời cảnh cáo của tôi”, anh nghiêm nghị tuyên cáo, trong lòng lại càng ngày càng thấy hứng thú. Trước đây chưa từng có ai nào dám đối với anh như vậy khiến anh có cảm giác mới mẻ, “Đừng có được đằng chân lân đằng đầu”.

“Xin lỗi anh!”. Cô cúi đầu xuống không dám nhìn anh.

“Đừng tưởng là tôi cho em biết chuyện này có nghĩa là tôi chấp nhận em. Từ trước đến giờ tôi không bao giờ keo kiệt nói cho người khác biết nguyên nhân thất bại của họ đâu”. Tháng này đến bái tế phần mộ của mẹ anh lại nghĩ tới những chuyện này nên mới “thuận miệng” nói cho cô biết.

Thật ra thì cũng chẳng có gì lạ khi anh tư coi cô cùng mẹ chính là những kẻ đã xâm lược cái nhà này, hơn nữa còn dần dần xâm nhập vào Tịch Mộc gia hô phong hoán vũ ở Nhật Bản.

Anh tư thừa kế tâm nguyện của mẹ anh, muốn làm một con sư tử bảo vệ lãnh thổ, đề cao cảnh giác với người mới tới, ngay từ đầu đã có ý đối địch với cô, vận sức chờ phát động.

Đột nhiên cô bật cười.

“Sao vậy?”. Cô còn cười được?

“Anh chính là ghét tất cả những ai có thể trở thành em gái anh chứ không phải là ghét bản thân em?”

“Em cũng muốn làm em gái của tôi!”

“Ghét với thích chỉ khác nhau một tí ti thôi, không chừng có một ngày anh sẽ thích em!”

“Được lắm, học thêm được một tí tiếng Nhật lại để phản bác tôi?”, anh lạnh lùng châm chọc cô.

Cô không nhịn được lại cười lên, “Thật ra thì anh là người rất dịu dàng”.

Anh cau mày lại, thật sự nghi ngờ cô mà lại học giỏi tiếng Nhật sao, mà lại dùng từ “dịu dàng” để miêu tả anh?

“Là vì anh không muốn làm tổn thương mẹ anh!” Mặc dù chính vì vậy mới khiến anh nhìn cô không vừa mắt, nhưng cô biết đây chính là chuyện thường tình của con người.

“Minh Hạ.”

‘Dạ?”, đây là lần đầu tiên anh tư gọi tên cô!

“Em đơn thuần như vậy sẽ bị người khác bắt nạt, không cho em tùy tiện ra ngoài nói lung tung!”. Nhìn dáng vẻ không hiểu chuyện của cô, anh liền tức giận, trêu trọc cô là ngu ngốc nhưng anh cũng giận chính mình tại sao lại lãng phí thời gian cùng nước miếng mà thao thao bất tuyệt với cô, “Trong xã hội thượng lưu Nhật Bản, không thể lộ nhược điểm để người khác khi dễ”.

Minh Hạ cười thầm, phát hiện ra anh tư nghĩ một đằng nói một nẻo, ngoài miệng nói không dễ nghe chút nào, nhưng tâm thật là tốt, cô càng muốn anh chấp nhận, cả đời làm em gái anh.
“Bắt đầu từ mai em sẽ cùng tôi học tiếng Nhật”.

“Sao lại thế ạ?” Cô kinh ngạc hỏi.

“Cha bảo tôi dạy em”, cho dù anh không tình nguyện, nhưng khó mà cãi lại lời cha.

“Vậy …làm phiền anh ạ”, cô cười rạng rỡ.

“Biết sẽ làm phiền tôi là tốt rồi”, anh có chút mất kiên nhẫn, phiền toái phất phất tay một cái.
“Tứ thiếu gia, cậu dậy rồi ạ?”, Tiểu Lâm phu nhân máy móc ở ngoài cửa gọi to.

‘Dậy rồi”, anh theo thói quen đáp lại, hoàn toàn không để ý đến việc Minh Hạ vẫn còn ở trong phòng mình.

Tiểu Lâm phu nhân bước vào, thấy Ngũ tiểu thư mới đến lại xuất hiện trong phòng Tứ thiếu gia, trong ánh mắt có chút kinh ngạc, nhưng bà nhanh chóng lấy lại ánh mắt hờ hững, “Chào buổi sáng, thiếu gia, tiểu thư”.

Quả nhiên là quản gia đã trải qua sóng to gió lớn, cho dù thấy chuyện kỳ lạ cũng không dao động. Nhưng mặc dù bà không nói, Tịch Mộc Thức Minh cũng biết bà đang nghĩ gì, tại sao Minh Hạ vốn không được hắn ưa thích lại ở đây vào lúc sáng sớm?

Minh Hạ có chút lúng túng gật đầu nói, “Tôi về phòng trước” rồi đứng lên, vội vàng đi ra ngoài.

Sau khi cô đi, Tịch Mộc Thức Minh giống như không để ý, đột nhiên dùng giọng nói không chút biểu lộ nói với Tiểu Lâm phu nhân: “Muốn cho ai ra vào căn phòng này là quyền của tôi”, anh muốn như thế nào thì được thế ấy, người khác không được quản, cũng không được quan tâm.

Nhưng những lời này khi vào tai Tiểu Lâm phu nhân thì bà lại nghĩ không phải anh đang công khai biểu lộ chủ quyền mà là đang cố ý phản đối bà quấy rầy hai người bọn họ.

Bà đã phục vụ ở Tịch Mộc gia bốn mươi năm, so với ai khác đều hiểu chuyện hơn rất nhiều.
Đến nơi này đã hơn một năm, Minh Hạ đã hoàn toàn thích ứng được với cuộc sống phức tạp của Tịch Mộc gia, quen với việc người làm trong nhà gọi cô là Ngũ tiểu thư, tiếng Nhật cũng tiến bộ hơn rất nhiều. Còn có một đám người hầu cùng vệ sĩ chờ cô sai bảo. Nghe nói đây là vì lợi ích của Ngũ tiểu thư Tịch Mộc gia nhưng cho tới bây giờ cô vẫn không có thói quen mỗi khi đi đâu đều có người đi theo.

Lâu lắm rồi mới thấy anh tư trở về nhà lớn, cô lập tức chạy đi tìm anh.

“Anh đã về rồi ạ?” Cô cười đi về phía Tịch Mộc Thức Minh mang vẻ phong trần mệt mỏi, không để ý đến đám người hầu phía sau.

Nhân dịp nghỉ hè, Tịch Mộc Thức Minh đi du lịch Tokyo cả tháng, vừa bước vào nhà đã nhìn thấy cô, anh có chút vui mừng ngoài ý muốn.

Đúng vậy, anh vừa nhìn thấy cô thì đột nhiên nhớ ra trong nhà lớn còn có sự tồn tại của cô.

Trước kia ngoài đám người hầu cùng bảo vệ thì phần lớn thời gian chỉ có một mình anh trấn giữ trong nhà lớn. Bình thường cha sẽ ở Tokyo xử lý công việc của công ty, ngày nghỉ mới trở về, ma mấy anh chị em cũng thường ở bên ngoài ít khi trở về nhà lớn.

“Có chuyện gì?” Tịch Mộc Thức Minh liếc nhìn cô một cái, không hề dừng bước đi qua người cô.

“Không có gì, chỉ có chút chuyện muốn thương lượng với anh”. Cô đuổi theo anh, chỉ còn thiếu điều kéo anh lại.

“Nói đi”. Cô có chuyện gì cần thương lượng với anh? Cô và anh thì có chuyện gì mà thương lượng chứ?

“Em không cần nhiều người hầu và bảo vệ như vậy”.

Còn tưởng là chuyện gì, thì ra chỉ là chuyện nhỏ đáng bực mình này! “Không được!”, Anh không cần nghĩ đã cự tuyệt.

“Sao lại không được?” Cô chưa từ bỏ ý định liền hỏi tới.

Mấy người hầu bắt đầu toát mồ hôi lạnh vì Ngũ tiểu thư.

Chưa từng có ai dám chất vấn Tứ thiếu gia vốn lãnh khốc vô tình, vậy mà cô dám cả gan hỏi ngược lại anh như vậy.

“Đây là việc em phải chấp nhận, chẳng lẽ lúc bước vào nhà các người không muốn được vậy sao?” Tịch Mộc gia phô trương như vậy lại là ước mơ của không biết bao nhiêu người.

Sắc mặt Minh Hạ chợt biến nhưng nhanh chóng phục hồi lại vẻ mặt như cũ. Anh vẫn không quên được nỗi oán hận kia, ngày ngày vẫn đau đáu trong lòng không nguôi, lúc nào cũng giày vò cô. Nhưng vừa nghĩ tới nguyên nhân tạo nên bóng ma trong lòng anh cùng những gì anh đã trải qua thì cô lại không đành lòng, cô làm sao có thể giận anh được chứ? Anh cũng là người bị hại a!

Cô giả vờ như không nghe thấy, làm như không có việc gì nói: “Em chỉ muốn có chút không gian để thở thôi, không cần những nhân tài xuất sắc này đi theo, như em đây thì làm sao có thể xảy ra chuyện gì được”. Cô chỉ là một nữ sinh bình thường thôi, làm gì có chuyện gì chứ?

“Để bọn họ đi theo mới tốt cho em”, cô bé không hề có năng lực kháng cự này thế nào mà dám nói mình không thể nào gặp chuyện không may? Gia sản Tịch Mộc gia vô cùng lớn, có biết bao nhiêu thế lực muốn tìm cơ hội lợi dụng, bao gồm cả việc bắt cóc.

“Tốt cái gì chứ?”

“Tóm lại là không được”, cho dù anh không thừa nhận cô, nhưng cha đã coi cô là người của Tịch Mộc gia, lại giao cô cho anh trông nom, làm sao anh có thể để cô xảy ra chuyện rắc rối khiến anh bị trách móc, coi thường được.

“Em không sao mà!”

“Không được”, cô không sao thuyết phục được anh, “thân là người của Tịch Mộc gia thì cần phải quen với việc có người đi theo bảo vệ!”

“Tại sao phải quen?” Minh Hạ chán ghét nhìn anh, hàng lông mày nhíu lại, “Ai mà thèm để ý đến người lạ hoắc như em chứ, chỉ cần anh đừng phái người theo sau em thì chẳng ai biết em là người của Tịch Mộc gia hết!”. Cũng một năm rồi còn gì, cô chẳng gây ra chuyện gì rắc rối cả, không phải đã chứng minh cô chẳng có việc gì sao.

“Bây giờ em bắt đầu thay đổi, càng ngày càng làm phản rồi hả?” Cô có cam đảm dám cả gan nói chuyện với anh như vậy sao?

“Em không phải, có mà anh càng ngày càng chuyên quyền á”.

Quả thật lúc này giông bão đã sắp nổi lên, Tịch Mộc Thức Minh gương mặt nhăn nhó, sắc mặt tái xanh, hai quả đấm nắm chặt kêu “răng rắc”, toàn thân căng thẳng.

Minh Hạ bị sắc mặt của anh hù dọa sợ hết hồn, ngậm miệng không dám nói gì nữa.

“Tại sao lại thay đổi thành bộ dạng “cô vợ nhỏ” thế kia, không phải vừa nãy còn rất hung hăng sao?”.

Toàn bộ đám người làm trong nhà cũng bị vẻ mặt giận dữ của Tứ thiếu gia hù dọa tới mức không dám lên tiếng. Tầm mắt mọi người đều rơi xuống dáng vẻ cô độc của Ngũ tiểu thư.

Minh Hạ không phải là muốn phản kháng, mà bắt đầu cảm thấy bây giờ cô không hợp với những thứ này. Cô tới đây cũng đã hơn một năm rồi, anh thường đi sớm về khuya, dĩ nhiên không biết cô thường ngày như thế nào. Cô cũng muốn hòa nhập với gia đình mới này, nhưng thật không dễ dàng như cô nghĩ…

Anh không biết lúc cô ở nhà một mình đã cố hết sức duy trì hình tượng Ngũ tiểu thư của Tịch Mộc gia, đối phó với những người không có ý tốt đã phải chịu bao nhiêu chê cười! Như vậy còn chưa đủ, cô chỉ muốn lúc ra bên ngoài được là một người bình thương, chẳng lẽ ngay cả tự do cô cũng không có sao?

“Anh tư, em biết yêu cầu này của em đối với anh rất nhỏ bé, xem như em cầu xin anh có được không ạ?”, Minh Hạ thử ôn hòa nhã nhặn khuyên anh.

“Ai cho em gọi tôi là anh tư?” Tịch Mộc Thức Minh nói giọng bình thản nhưng âm điệu lại âm lãnh dị thường, giống như một trận gió lạnh từ âm phủ thổi tới, làm mọi người xung quanh run rẩy.

“Tôi không phải anh trai em!” Anh quét ánh mắt lạnh lẽo về phía cô, dùng ánh mắt nhắc nhở sự thật này cho cô một lần nữa.

Một năm qua cô không gọi anh như vậy, anh nghĩ cô đã đủ thông minh biết đây là điều cấm kỵ, nhưng bây giờ cô lại phạm phải điều cấm kỵ này.

Sắc mặt anh khó coi đến cực điểm, cơn thịnh nộ bộc phát lửa giận cháy tan mọi thứ, “cho thu hồi lại tất cả người bên cạnh cô ta cho tôi!”.

“Tứ thiếu gia!”, vệ sĩ đã quen bảo vệ Minh Hạ không hiểu sao Tứ thiếu gia luôn anh minh vậy mà lại nhất thời không để ý đến an nguy của Ngũ tiểu thư.

“Đừng nói nhiều…. Tôi chỉ đáp ứng mong muốn của cô ta”. Tịch Mộc Thức Minh âm điệu lãnh đạm, lửa giận nhanh chóng trở thành băng lãnh.

Minh Hạ không nghĩ tới lại dễ dàng được đáp ứng như vậy nên chỉ có thể theo bản năng đáp lại: “Cảm ơn!”.

Cuối cùng cô cũng thành công đạt được mục đích của mình, coi như cũng đáng với việc ‘vuốt râu hùm” đi. Bây giờ thì cô đang vô cùng hối hận vì đã không nghe lời anh tư! Sau mấy tháng sóng êm gió lặng, hôm nay lúc tan học, giữa thanh thiên bạch nhật cô bị bắt làm con tin.

Đây là do cô tự gây họa, nếu cứ để đám vệ sĩ theo sau thì dù có chuyện gì cô cũng sẽ chẳng mất một cọng tóc. Bây giờ thì tốt rồi, trong lúc giãy giụa cô còn bị đám người xấu cứa mấy dao, thật là đau! Ôi, cô thật muốn khóc mà…

“Còn không cầu xin tha thứ sao, Ngũ tiểu thư!”

Mấy tên lưu manh lộ ra vẻ mặt biến thái cưới dâm đãng, lạnh lùng nhìn Minh Hạ đang nằm trên mặt đất, khuôn mặt nhăn nhó vì đau nhưng không kêu rên một tiếng.

“Thả tôi ra, nếu để cho anh tư tôi tìm ra các người thì các người sẽ rất thê thảm”, dựa vào tác phong thô bạo tàn khốc của anh, không giết bọn chúng đi mới là chuyện lạ!.

“Chỉ cần hắn chịu chi tiền thì chúng tao nhất định sẽ thả mày, mày sợ gì chứ!”, bọn chúng cười rộ lên chế giễu.

Minh Hạ không nói thêm gì nữa, chỉ sợ mình nói gì sẽ chọc giận bọn chúng nổi lên cơn muốn giết người.

Hiện giờ quần áo cô thấm đẫm mồ hồ lạnh, nhưng cô lại không thấy sợ hãi lắm mà chỉ thấy căng thẳng.

Anh chắc sẽ không trả tiền chuộc cô về đâu! Anh ghét cô như vậy, bây giờ là cơ hội thoát khỏi cô, anh còn để ý đến cô sao?

“Nghe nói Ngũ tiểu thư mới đến của Tịch Mộc gia được Tứ thiếu gia vô cùng ân sủng. Tứ thiếu gia vô cùng si mê cô ta!”

Nghe được lời này, Minh Hạ sợ đến mức ánh mắt đang tràn đầy thất vọng của cô chợt mở to ra kinh ngạc, cô mù mịt nhìn về phía bọn chúng đang bàn tán, “Các người nghe chuyện này ở đâu vậy?”, cô không nhịn được lên tiếng hỏi, giọng nói chứa đầy nghi ngờ.

“Mọi người trong giới xã hội đen đều biết chuyện này, chẳng lẽ không đúng sao?”, thì ra con bé con này chỉ giả vờ đoan trang, nhìn cô ta còn trẻ tuổi mà đã có thủ đoạn quyến rũ đàn ông, quả nhiên là loại con gái của tình nhân mà!

“Dĩ nhiên là không phải!”

“Nghe nói Tịch Mộc Thức Minh mày nói gì nghe nấy, chuyện gì cũng đều tùy ý mày, ngay cả việc mày không muốn có vệ sĩ hắn ta cũng đáp ứng, đây chẳng phải là do si mê mày hay sao?” Cái gì chứ, Ngũ tiểu thư này nghĩ bọn chúng dễ bị lừa sao, làm gì có chuyện đó, chuyện gì bọn chúng cũng biết.

Trời ạ, đó là anh mặc kệ cô tự sinh tự diệt, làm sao lại bị nghĩ xiên xẹo thành cô nói gì nghe nấy chứ?

Cô sáng suốt xoay chuyển, “nếu đã biết tôi rất được cưng chiều thì sao không mau mau thả tôi ra!”, có giải thích nữa cũng chẳng có ích gì, cho dù là cơ hội vô cùng nhỏ bé, nhưng sao cô lại không biết thời thế mà thừa cơ lừa bọn chúng thả cô ra.

“Ngu ngốc! Vì mày có giá trị nên mới bắt mày để lấy tài sản của Tịch Mộc Thức Minh chứ!”, nếu không như vậy thì việc gì bọn chúng phải chuẩn bị đến mấy tháng, nội ứng ngoại hợp bắt cóc cô.

“Lão đại, có người thấy người của Tịch Mộc Thức Minh đang lục soát xung quanh đây”, đột nhiên một gã lưu manh từ ngoài cửa lao vào, hấp tấp báo cáo với tên cầm đầu.

Có thật là anh tư đi tìm cô sao? Không thể nào! Anh hận cô như vậy, cô chết đi không phải rất tốt sao? Đối với gã đàn ông lạnh như băng này, cô có chết đi cũng chẳng có gì là đau khổ cả, sao lại không để yên chứ?

Tên cầm đầu kéo Minh Hạ đang bị trói chặt lên, không để ý vết thương của cô lại đang chảy máu, “Anh tư mày đến cứu mày rồi, lần này nhất định bọn tao sẽ khiến cho hắn khuynh gia bại sản, phải dùng số tiền lớn để chuộc mày!”

Hắn ta kéo cô đi ra phòng ngoài, mới giật mình thấy đã bị bao vây.

Minh Hạ ngẩng đầu lên, nhìn thấy một đám đông vệ sĩ đứng chật nhà, mà ở chính giữa là một người khí thế vương giả bao trùm, chính là anh tư của cô. Lúc này, ánh mắt tinh anh của anh đang chăm chú nhìn cô.

“Anh tư!”, cô kêu to gọi anh. Cho dù anh không thích cô gọi như vậy, nhưng cô không thể nhịn được mà gọi anh như vậy.

Tịch Mộc Thức Minh không trả lời cô, nét mặt cũng không biểu cảm, chỉ chăm chú nhìn nhìn nhất cử nhất động của cô, trong lòng âm thầm tính toán.

“Hành động thật nhanh, chưa tới năm tiếng đồng hồ đã tìm ra được”, tên cầm đầu không thể không bội phục Tịch Mộc Thức Minh.

Tịch Mộc Thức Minh lạnh lùng châm biếm nhìn hắn: “Giải quyết lũ ô hợp chúng mày thì cần gì nhiều, chỉ cần năm phút thôi, một xu tao cũng không giao”.

Tên cầm đầu mặt tím lại, rồi đỏ lên, giơ súng dí sát huyệt Thái Dương của Minh Hạ, “Không cần một giây đã có thể giết chết cô ta, mày rốt cuộc có giao tiền hay không?”

Lời nói kế tiếp của Tịch Mộc Thức Minh khiến toàn bộ tâm tình của Minh Hạ sụp đổ ——

“Mạng cô ta đáng giá mười tỷ yên sao?”.

“Với tài lực của Tịch Mộc gia các người mà không trả nổi mười tỷ yên sao?”

“Vấn đề không phải là có hay không, mà là tao có muốn hay không?”

Quả nhiên là người kế nghiệp tương lai của một tập đoàn lớn, trong tình huống này mà vẫn có thể tỉnh táo cùng hắn ta cò kè mặc cả, “Con bé này không phải là người yêu mới của mày sao? Làm sao mày có thể để cô ta chịu chết?”

“Ha ha, người yêu mới….. Tao không nghe lầm chứ? Sao tao lại không biết tao lại có người yêu tốt như vậy chứ?” Tịch Mộc Thức Minh nhìn bộ quần áo tả tơi của Minh Hạ, bới móc cô đủ điều.

“Không thể nào, rõ ràng chúng nó nói mày rất sủng ái Ngũ tiểu thư mới đến này……..”

“Đầu hàng đi, chúng mày không có đường lui đâu, ngoại trừ đám vệ sĩ ở đây còn có cảnh sát đang bao vây phía ngoài”.

Cô cam chịu cười khổ, “Tôi đã nói rồi, anh ấy không hề si mê tôi, cũng sẽ không trả tiền chuộc cho tôi đâu mà”.

Tịch Mộc Thức Minh rất thông minh, anh hiểu rõ phải nắm bắt đúng thời cơ, đồng thời phải hết sức nhẫn nại. anh giống như loài báo thông minh, từ từ dụ dỗ con mồi xông đến, cho dù có thức ăn ngon trước mặt cũng không hành động thiếu suy nghĩ, mà lấy phương thức đùa dai với con mồi đang sập bẫy, đến khi đối phương mất cảnh giác. Một khi anh cho là thời cơ đã chín muồi thì mới ung dung cười lạnh, thưởng thức con mồi gào thét…..

“Chúng mày là một lũ ác ma!”, tên cầm đầu bóp cò súng, nhằm vào đầu Minh Hạ, “Nếu cô ta đối với mày vô giá trị thì để cô ta đi theo tao đi!”

Cô nhắm chặt mắt lại, chờ đợi giây phút kia đến.

“Minh Hạ!”, một tiếng kêu thảng thốt vang lên, tiếng súng nổ trở nên mơ hồ nhưng cô nghe vẫn rất rõ.

Ít nhất anh cũng lo lắng cho cô….

Cô không thấy đau, chỉ có cảm giác bị đè nén đến khó thở.

Cô mở mắt ra nhìn. Cô không trúng đạn, còn được anh ôm lấy!

“Có khỏe không?” Anh hỏi.

Cô gật đầu, chỉ về phía cánh cửa khép hờ, muốn anh ôm cô đi vào.

Anh mạnh mẽ ôm lấy cô, bước hai ba bước đã đi vào căn phòng nhỏ tăm tối, thuận tay đóng cửa lại.

Anh đặt cô xuống đất, cởi trói cho cô. Đột nhiên cô nghe thấy tiếng đồng phục học sinh bị xé rách.

“Anh làm gì vậy?” Cô cao giọng hỏi khiến ánh mắt anh hờn giận không vui.

“Em bị thương thật đáng đời!”, anh kéo bắp đùi bị thương của cô về phía mình, tức giận nhưng vẫn dịu dàng dùng mảnh vải vụn băng bó vết thương cho cô. Cô bị thương, là một vết dao đâm rất sâu.

Nghe thấy tiếng súng nổ ở bên ngoài, cô hơi sợ hãi, nép vào lồng ngực anh, “Chúng ta ở đây có sao không?”

“Không sao”, bộ dáng dễ bảo hiếm có này của cô khiến anh thấy thương tiếc vô cùng.

“Vậy……….. anh không cần phải đi giúp bọn họ sao?” Cô lo lắng đám vệ sĩ sẽ đánh không lại bọn lưu manh này.

“Lo cho em trước đi, em đã bị thương thì chỉ cần ngoan ngoãn nằm im là được rồi”, anh trở lại vẻ lãnh đạm thương ngày, “giáo huấn” cô gái hay xen vào việc của người khác này.

“Cám ơn anh đến cứu em”, cô thật lòng cám ơn anh.

“Xem em sau này còn dám chống lại lời tôi không? Đến bây giờ còn không hiểu tôi là vì em sao? Sau chuyện này có học được cách nghe lời không vậy?”

Ngũ quan cân đối, ánh mắt lạnh lẽo lại không thích hợp với vẻ mặt dịu dàng ôn nhu khiến cô hoang mang, bối rối.

“Không phải là em chẳng có giá

Thông Tin
Lượt Xem : 938
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN