--> Bắt cóc em đem về làm vợ - game1s.com

Bắt cóc em đem về làm vợ

Giới thiệu:

Phụ nữ đối với Dược Thiếu Phàm chỉ có thể nói bằng 4 chữ “Chán ghet phiền toái”. Chỉ có Từ Tử Hàn khiến cho anh động lòng , yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Anh không phải là xấu , khuôn mặt góc cạnh rõ ràng , không thể chê được vậy mà cô lại nnói “không hứng thú”.

Cha cô vì cứu công ti mà đem “bán” cô cho anh khiến cô sợ hãi và đau buồn . Vậy mà đêm khuya thanh tĩnh anh lại ngang nhiên xông vào phòng cô “bắt cóc” cô đem về nhà làm vợ.

Anh chinh phục trái tim cô không phải dùng cách dịu dàng , dung lời mật ngọt ,ép buộc có , uy hiếp có ,…,đối mặt với anh , cô 8 phần sợ 2 phần lo lắng.

“Em có yêu tôi không?” Dược Thiếu Phàm lạnh đạm hỏi . Khuôn mặt vẫn lạnh như tiền.

“Không !” – Cô gái bé nhỏ nằm trong lòng anh không ngừng sợ hãi nhưng vẫn cứng rắn nói. “ Tôi rất sợ anh.”

Dược Thiếu Phàm thích thú , cúi đầu xuống sát tai cô , thổi khi “ Tại sao !?”

“Vì anh rất hung dữ , xấu xa , luôn mạnh bạo với tôi.” – Cô gái nhỏ ai oán , dung hết sức lực vào hai bàn tay để đẩy anh xích ra.

Dược Thiếu Phàm khẽ cười , buông lỏng cô ra , đôi mắt nhu tình nhìn người con gái trước mặt , bàn tay xinh đẹp như nghệ sĩ piano vuốt nhẹ mái tóc cô , khuôn mặt đầy hứng thú “Tôi là người không biết thế nào là dịu dàng . Nhưng chỉ cần em đồng ý yêu tôi , tôi sẽ học cách đối xử dịu dàng với em , vá chỉ duy nhất 1 mình em là người đầu tiên tôi dịu dàng.”

Từ Tử hàn trố mắt nhìn anh , khóe miệng anh lại nhếch lên “Nhưng nếu em không nghe lời tôi , tôi sẽ bắt em phải trả giá cho việc dám chống đối tôi.”…..

Cô thật sự không thể hiểu nổi , anh lúc thì hung dữ , lúc dịu dàng đối với cô . Nhưng dù thế nào thì cô vẫn chắc chắn 1 điều anh là “Đại ma vương dã thú háo sắc.”

Mời các bạn đọc truyện ! Chương 1

* Nhà hang pháp…

“Dược…Dược tổng , xin ngài hãy giúp tôi” – Người đàn ông trung niên ngồi đối diện nài nỉ , trán đẫm mồ hôi cầu khẩn

“Tôi không th1ich nói nhiều” – Giọng nói trầm thấp vang lên , hơi thở đầy quỷ dị , đôi mắt sắc bén của Dược Thiếu Phàm nhìn thẳng vào người đàn ông kia , đầy chán nhường.

“ Xin ngài hãy giúp công ti của tôi , tôi xin ngài , cầu xin ngàu” – Từ Hài Thành nài nỉ.

“Ba.” – Đột nhiên 1 giọng nói trong trẻo vang lên , chủ nhân của giọng nói ấy là Từ Tử Hàn , con gái của Từ Hải Thành

“Con làm gì ở đây” – Từ Hải Thành quay sang , khó chịu lên tiếng.

“Con được Tiểu Thành mời đi ăn , thấy ba ở đây , con mới….” – Từ Tử Hàn trả lời , thoáng thấy vẻ mặt ông khó chịu , cô quay sang nhìn 2 người ngồi đối diện cha của cô . Mày đẹp nhíu lại khi phát hiện ra người đàn ông mặc Âu phục kia. Ánh mắt Từ Tử Hàn vô tình chạm với cặp mắt sắc bén của Dược THiếu Phàm , nhất thời sợ hãi nhanh chóng quay mặt đi. Khóe miệng Dược Thiếu Phàm vô thức cong lên.

“Ba đang làm việc sao !? Con đi nhé” – Từ Tử Hàn nhanh chóng tìm càch tháo chạy.

“Được.” – Từ hải Thành nói.

“Tôi nghĩ…chúng ta có thể hợp tác.” – Dược Thiếu Phàm lên tiếng. Câu nói đó làm cho Từ Hải Thành và trợ lý của anh bất ngờ.”Thật sao…đội ơn ngài Dược Tổng…”-Từ Hải Thành vui mừng lên tiếng.Nhưng câu nói tiếp theo lại khiến ông đổ mồ hôi lạnh”Với một điều kiện ! Tôi muốn con gái ông !?”

“Thiếu Phàm , cậu đang muốn làm gì vậy hả !?”- Trợ lý của anh cau mày hỏi.

“Sao hả !?”- Dược Thiếu Phàm chẳng để ý , cứ tiếp tục hỏi Từ hải Thành.

“Được” – Từ Hải Thành lập tức trả lời , dù lúc đầu có chút lo lắng. Dược Thiếu Phàm đứng dậy , bhỏ hai tay vào túi quần , nở một nụ cười khinh miệt “Hợp tác vui vẻ” rồi quay lưng bước đi.

“ Cậu muốn làm gì vậy hả !? Công ti của ông ta sắp phá sản rồi mà , chẳng còn cách nào cứu vãn , vậy mà cậu lại muốn sát nhập công ti ông ta vào Tập đoàn Hoàng Kim !?” – Lôi Lạc Kình bốc đồng la lên.

* Lôi Lạc Kình : Bạn than cũng là trợ thủ đắc lực của Dược thiếu Phàm trong “Hắc Nguyệt”(Bang phái trong thế giới Hắc đạo của Dược Thiếu Phàm) , là trợ lí của anh trong công ti. Một con người “Hành động trước , nói chuyện sau” , cháu đức tôn của gia tộc Lôi Lạc. Thiên tài chế tạo súng , thong minh nhưng lại rất đào hoa.

“Tôi có cách của tôi”- Dược Thiếu Phàm chậm rãi trả lời.

“Vì cô bé đó sao !? Tôi nhớ là sinh thành cậu ghép phụ nữ lắm mà , bởi vậy cậu mới được mệnh danh là “Người đàn ông độc than Hoàng Kim” chứ !?” – Lôi Lạc Kình cười khẩy nói.

“Cô bé đó là ngoại lệ” – Khóe miệng anh lại giương lên , tạo một đường cong rõ rang. Anh nhớ lại lúc cô bị anh bắt gặp cô đang cau mày khó chịu nhìn anh thì lại sợ sệt tìm cớ tháo chạy. Khuôn mặt đó thật sự rất đáng yêu . Lôi Lạc Kình ngớ người nhìn anh , tròng mắt như muốn rớt ra ngoài khi nhìn thấy người máu lạnh như anh đang cười.

*Tại nhà Từ gia…

” Không ! Con không lấy ông chú đó đâu.” – Từ Tử Hàn uất ức nói.

“Hàn nhi, con giúp cha con đi ! Hãy cứu lấy công ti , công ti đó là tâm huyết cả đời của ông ấy đó.” – Từ mẫu cố gắng khuyên cô con gái.

“Nhưng…nhưng ông ta hơn con đến 11 tuổi, làm sao , làm sao con có thể….hic…” – Khóe mắt cô bắt đầu ngấn nước.

“Đủ rồi ! Từ gia có ơn lớn với con , con không thểthấy chết không cứu ! Tử Hàn , gia đình ta nuôi nấng con từ nhỏ , con phải báo đáp chứ.” – Từ Hải Thành nghiêm nghị nói.”Nếu không có ta , con làm sao có được ngày hôm nay !?.”

“Kìa mình” – Từ mẫu can ngăn . Bà đưa mắt nhìn Từ Tử Hàn , chỉ thấy cô cúi đầu không nói gì. Lòng bà nghẹn lại.

“Không nói nhiều nữa ! Mai ta sẽ đưa con sang Dược gia.” – Từ Hải Thành nghiêm nghị nói rồi bỏ vào phòng ngủ.

“Hàn nhi , để ta lên nói chuyện với ông ấy , trễ rồi , con mau đi ngủ đi” – Từ mậu an ủi Từ Tử Hàn.

Từ Tử Hàn uất ức bỏ vào phòng . Nhưng hồi lâu sau cô lại nghĩ….Quả thật Từ gia có ơn lớn với cô , lúc còn nhỏ cô đã bị bỏ trước cửa Cô Nhi Viện , cuộc sống của cô bắt đầu từ đó , những đứa trẻ cùng tuổi luôn gen tị với cô vì cô đươc Đường mẫu yêu thương , lại xinh đẹp vô cùng , rồi chúng kiếm cớ ăn hiếp , đi học còn bị người ta khinh miệt….Cô luôn phải chịu đựng cho đến mùa Hè của 12năm trước , Từ mẫu vì muốn có con gái nên đã đến Cô Nhi Viện nhận nuôi cô , lúc đầu Từ gia phản đối nhưng thấy cô vừa thông minh ,lại xinh đẹp nghĩ sau này sẽ giúp ích cho ông nên ông mới đồng ý nuôi cô…. Hít 1 hơi thật mạnh , cô bước ra khỏi phòng đi đến phòng ngủ của ông để nói chuyện nhưng thay vì vậy , cô lại nghe được những điều mà cô không nên nghe….

” Hải Thành , sao ông lại nhắc lại chuyện đó” – Từ mẫu cau mày hỏi.

“Hừ , tôi nhận nuôi nó là cũng có mục đích , chứ bà nghĩ tôi ở không mà nhặt nó về

sao!?” – Từ Hải Thành hừ một tiếng.” Từ gia chỉ có 1 đứa con , đó chính là Từ Chính , con bé đó chỉ cần trà trộn vào Dược gia , sau đó làm cho Dược Thiếu Phàm tán gia bại sản là được”

Từ mẫu nhìn ông ngỡ ngàng , thì ra là năm đó , ông chấp nhận nuôi đứa trẻ ấy là lý do này sao. Bà đau xót thay cho Từ Tử Hàn. Tuy không phải là con ruột nhưng bà luôn yêu thương cô hơn cả Từ Chính. Cũng vì Từ Chính từ nhỏ đã ương bướng , không nghe lời đành phải gửi anh qua bên Anh để du học , nên bà mới muốn có đứa con gái để trò chuyện , vì vậy mới nhẫn nuôi Từ Tử Hàn , dù vậy bà còn yêu thương cô hơn cả Từ Chính.

“ Không cần vòng vo nữa , dù sao đối với tôi nó chỉ là một quân cờ củng cóthể là một món hàng thôi…” – Từ Hải Thành khẽ cười , Từ mẫu chỉ biết lắc đầu mà trong long đau xót….

Từ Tử Hàn đã nghe thấy hết , những điều mà cô không biết , và cũng không muốn biết , bây giờ thì tất cả cô đều nghe được…. Thì ra là vậy , cô đối với Từ gia chỉ là một món hàng dùng để trao đổi , cô thẫn thờ bước vào phòng , nằm úp mặt xuống giừơng , một dòng nước nóng chảy dài trên 2gò má. Cô phải làm sao đây , phải giả vờ không biết , hay phải oán hận họ…Cô tự hỏi , rốt cuộc thì…cô đã làm gì sai mà tất cả mọi người trên thế giới này đều khước từ cô….”Cô đối với Từ gia chỉ là một món hang….chỉ là một món hang…” – Từng chữ , Từng chữ đều lặp lại trong đầu cô…

Chương 2

Từ Tử Hàn cứ òa khóc như một đứa trẻ , đến khi không còn sức để khóc mới ngủ thiếp đi….đêm khuya thanh tĩnh , Biệt thử của Từ gia phá lệ yên tĩnh , các bảo vệ đi tuần tra xung quanh , bất chợt có 1 bóng đen lướt qua , nhanh như chớp , không để lại bất cứ một tiếng động nào. Từ ban công lầu hai , nơi phòng ngủ của Từ Tử Hàn , bóng đen ấy thoáng chốc đã lên đến cửa , đèn trong phòng vẫn sáng , bóng đen kì lạ nhìn qua cửa sổ , thì thấy chủ nhân cha căn phòng này đang say ngũ nhanh tay mở cửa sổ rồi thật tự nhiên đi vào. “Ngay cả cửa sổ cũng không đóng sao ?” – Bóng đen ấy nghĩ thầm . Nơi chiếc giừơng êm ái , có một nữ nhân đang nằm yên giấc , trên khóe mắt vẫn còn đọng nước. Đưa bàn tay rắn chắc và xinh đẹp như một nghệ sĩ piano lên đôi mắt kia , khóe miệng vô thức giương lên , tạo một đường cong hoàn mỹ , “Bảo bối ! Về nhà nào” , nói xong liền bế Từ Tử Hàn lên , ôm trọn trong vòng tay của anh .Người con gái này thật kiều nhỏ , thật xinh đẹp… . Rồi như cách ban đầu , ra khỏi Từ gia.

Sáng hôm sau , Từ Tử Hàn tỉnh dậy trên chiếc giừơng tròn rộng lớn ,căn phòng mà cô đang nằm tràn ngập màu tím , từ bức tường , rèm cửa cho đến đồ dùng đều là màu tím xinh đẹp. Trong phòng còn ngát hương Lavender mà cô yêu thích. Nhanh chóng nhận ra đây không phải là phòng cô , cô nhất thời sợ hãi cô hét lên . Bằng cách nhanh nhất đi vào toilet để rửa mặt . Từ Tử Hàn chạy ra khỏi phòng , trước mặt cô là một tòa nhà được thiết kế theo kiến trúc phương Tây , trần nhà cao vút , ở giữa còn hắn một chùm đèn pha lê ấp lánh được gọt dũa rất tinh tế . Bộ sofe màu trắng ngà trải dài bao quanh chiếc bàn tròn thủy tinh được đặt chính giữa đại sảnh. Người giúp việc cứ đi tới đi lui , nhiều không đếm nổi.”Đây là đâu” – Từ Tử Hàn run rẩy đi xuống phía dưới , đôi mắt lại sắp đọng nước .

” Dậy rồi sao!?” – 1giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau cô , khiến cho cô giật mình quay lại mà bật người ra đằng sau , Dược Thiếu Phàm nhanh cóng đưa tay đỡ lấy thân cô , mặt sát mặt mà lên tiếng”không cần phải giật mình như vậy đâu”

“Anh là ai , sao tôi lại ở đây!?” – Từ Tử Hàn đưa tay cố sức đẩy anh ra , nhưng bất lực liền lên tiếng.

“E là vợ tôi , vậy tôi là gì của e !?” – Dược Thiếu Phàm nhếch môi cười.

“Anh…là chồng tôi?”- Từ Tử Hàn trố mắt hỏi.

” Ngoan lắm ! Chịu nhận tôi là chồng rồi sao !?” – Dược Thiếu Phàm đắc thắng lên tiếng .

Còn cô thì mắt chữ A miệng chữ O , trừng mắt nhìn anh , bực tức vô cùng khi nhận ra mình bị lừa “Anh…” cái miệng nhỏ xinh của cô chưa nói hết câu liền bị anh chặn lại bằng cách hôn cô . Môi lưỡi dây dưa với nhau , Từ Tử Hàn giãy dụa. Cô càng giãy dụa ,anh càng thích thú , lưỡi của anh quấn lưỡi của Từ Tử Hàn , tham lam hút hết mật ngọt từ miệng cô , một hồi lâu mới buông cô ra . Đầu óc Từ Tử Hàn quay cuồng , ngay cả sức đứng cũng không có , bất lực đành phải gục đầu vào lồng ngực vạm vỡ của anh thở dốc . Đối với màn chào đón buổi sáng như vậy thật sự khiến cô tức giận mà rủa thầm anh.”Dược…Dược Thiếu Phàm . Anh thật là..,quá đáng.”

“E là vợ tôi . Tôi có quyền !” – bằng cách ngắn gọn nhất , anh bình thản trả lời . “Phải rồi , chiều nay chúng ta sẽ kết hôn đó . E ở nhà chuẩn bị đi nhé. Tôi đi làm. Có gì cứ hỏi quản gia” – Dược Thiếu Phàm buông cô ra , dặn dò.

“Kết…hôn”

“Phải rồi.”

“Không thích”

“E có quyền lựa chọn sao !?” – Dược Thiếu Phàm nhếch môi cười , lộ rõ bản chất nắm quyền.Từ Tử Hàn chỉ biết cúi đầu , bàn tay nhỏ nhắn siết chặt lấy vạt áo. Dược Thiếu Phàm đưa tay xoa đầu cô , khuôn mặt không chút biểu tình “Ăn sáng đi. Đồ của em đã được đưa đến rồi”

Từ Tử Hàn gật đầu , nhưng một suy nghĩ chợt hiện lên trong đầu cô , cô liền chạy ra cửa lập tức hét lên ” Dược Thiếu Phàm….anh dám bắt cóc tôi.” Chính là lúc anh vừa ra tới cửa , cô liền sực nhớ hôm qua cô ngũ ở Từ gia . Vậy mà bây giờ lại thức dậy ở nhà anh . Kinh hãi mà hét lên.

Dược Thiếu Phàm nghe được, quay đầu lại , khóe miệng khẽ nhếch lên, khuôn mặt đầy hứng thú ” Tôi bắt cóc em đem về nhà làm vợ.” rồi lại sải bước đến chiếc xe BMW đang đứng chờ anh , mà anh cũng không quên để lại một câu châm chọc cô ” Bảo bối ,em chậm tiêu như vậy chắc trí nhớ cũng không tốt , nên đừng có đi lung tung , nếu không sẽ lạc đấy.” Từ Tử Hàn như muốn bốc khói , nói không lên lời , đành cắn răng bực tức đi vào.

Từ Tử Hàn ăn sáng trong trạng thái vô cùng bực bội , cô tưởng tượng miếng bít tết kia là anh , mà dùng dao nỉa đâm , chọc , dùng hết sức mà chuốc giận. Sau khi cơn giận đã được giải ỏa , cô lại tiếp tục ăn…

“Bác quản gia” – Sau khi ăn xong , cô gặp quản gia hỏi chuyện.

“Vâng , có chuyện gì sao ạ!?” – Quản gia một mực cung kính đáp.

“Dược Thiếu Phàm là người thế nào ?” – Cô ngây thơ hỏi. Cô muốn biết rốt cuộc anh là người thế nào mà đột nhập vào Từ gia 1 cách dễ dàng như vậy.

“Tiểu thư , cô không thể gọi thẳng tên của ông chủ như vậy ! Như vậy ông chủ sẽ không vui đâu.” – Quản gia trạ lời.

“Ưm…vậy anh ấy là ai vậy.”

Quản gia ngỡ ngàng , nói cũng phải , trước giờ rất ít ai biết đến tổng giám đốc của tập đoàn Hoàng Kim , bởi lẽ anh không mấy thích những tên “chó săn” , nên những người biết anh chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.

” Ông chủ là người rất tài giỏi , chưa đến 15tuổi đã tốt nghiệp bằng thạc sĩ , sau khi ông chủ nghiên cứu và chỉnh trang lại ngành dược sĩ rồi bắt đầu thành lập tập đoàn Hoàng Kim , chỉ sau 2 năm tập đoàn đã nằm trong top 10 ĐNÁ , tiếp tục 1 năm sau đã trở thành tập đoàn lớn mạnh , đứng đầu và bao trọn trên khắp ĐNÁ….”

Từ Tử Hàn ngỡ ngàng thật không ngờ Dược Thiếu Phàm lại là một người tài giỏi như vậy . Vì thế nên cha cô mới đến cầu cứu anh sao !? Nhưng cô không hề hay biết anh ngoài mặt là một Tổng đài tài giỏi Ành còn Là 1 người lãnh khốc , mưu trí hơn người , làm việc quyết đoán , đối với phụ nữ chỉ có 4 chữ “chán ghét phiền toái . Là 1 trong 10 tài phiệt trẻ tuổi nhất Thành Đài Bắc là lão đại có thế lực lớn nhất trong thế giới Hắc Đạo cũng như trên ĐNÁ . Ai nqhe đến tên Hung Thần đều khiếp sợ . Bởi lẽ anh rất tàn nhẫn , đối với những kẻ dám chống đối anh , anh đều diệt hết . Dược Thiếu Phàm từng mở rất nhiều cuộc truy sát những kẻ phản bội hay bất tài . Một khi đã bị anh nhắm tơi thì chỉ duy nhất có một con đường đó chính là CHẾT.

Chỉ cần nghe sơ vậy thôi , cô cũng đủ biết anh là người như thế nào rồi. Bây giờ trong lòng cô , sự sợ hãi đang dâng trào.

“Tiểu thư !” – Thấy Từ Tử Hàn cứ đứng ngẩn ngơ ở đó , quản gia bèn lên tiếng.

“Ưm…bác quản gia à . Vậy Dược Thiếu…à không Dược tổng là xã hội đen hả !?” – Từ Tử Hàn ngây thơ hỏi. Quản gia đổ mồ hôi , ông tự hỏi , cô giả vờ không biết hay không biết thiệt vậy , ông đã nói anh là người đứng đầu trong Hắc đạo rồi mà…”Vâng , phải ạ.”

“oh ~ cháu muốn đi tham quan ngôi nhà này,có được không . Anh ấy nói cháu không được đi lung tung nên chắc cháu đi cùng bác được nhỉ !?”

” Vậy để tôi sai người đi cùng Tiểu thư !”

“Được!” – Từ Tử Hàn hào hứng trả lời.

“A Tuyết , mau dẫn tiểu thư đi tham quan đi” – Quản gia ra hiệu cho cô hầu gái có tên là A Tuyết dẫn cô đi tham quan.

Nhà của anh rất to nha , đó là tòa biệt thư với kiến trúc phương Tây , cửa sổ sát đất cao lấp lánh xen kẻ với từng bức tường kiên cố màu trắng ngà . Bên trái là một khu vườn hoa xinh đẹp . Đủ các loại hoa , có những loài cô cũng không biết tên , nhưng lại không có hoa oải hương…khiến cô có chút buồn . Cách đó không xa là một nhà kính thiết kế hình vòm , cô tự nghĩ nếu như đã có vườn hoa này rồi thì tại sao Dược Thiếu Phàm lại còn xây thêm nhà kính để làm gì chứ !!! “A Tuyết , tại sao đã có vườn hoa rồi Dược Thiếu Phàm còn xây thêm nhà kính làm gì !?”

“Nhà kính là nơi ông chủ trồng những loài hoa quý , theo như tôi biết thì trong đó có những giống hoa không thích hợp với khí hậu của Đài Loan nên phải trồng trong máy điều hòa.” – Cô hầu gái tận tình giải thích.

“Thì ra là vậy”, – Một người lạnh lùng như anh mà cũng yêu thích hoa sao ta !?

Ở đây giống như một thế giới thu nhỏ vậy , những thứ xa hoa , quý giá đều có , Sân golf , hồ bơi , vườn cây ,….Mà nhà anh rộng bao nhiêu ha vậy. Còn sang hơn tỷ phú nữa. Đi hoài cũng mỏi chân , nên cô đi vào sảnh nằm xem ti vi vì ghế sofa chính giữa là hình chữ nhật dài hai bên là ghế sofa tròn bao trọn lấy cái bàn thủy tinh ở chính giữa , thoáng chốc đã gần trưa.. . Trưa hôm nay Dược Thiếu Phàm phá lệ về nhà ăn cơm để có thể nhìn mặt cô . Vừa bước vào cửa anh đã lên tiếng châm chọc “Xem ra , em rất rãnh.”

Nghe tiếng nói , theo phản xạ cô quay sang phía có giọng nói liền kinh hãi địnnh bỏ chạy.”Nếu em dám chạy tôi sẽ thả hổ cắn em đó.” – Đoán trước cô sẽ bỏ chạy nên anh lên tiếng.

“Hổ…anh giỡn với tôi sao. Ai lại nuôi hổ trong nhà chứ !?” – Từ Tử Hàn nghi hoặc hỏi. Làm như cô là con nít không bằng . Lại uy hiếp cô bằng cắch đó.

“Đi theo tôi” – Dược Thiếu Phàm kéo tay cô đi lên lầu , đưa tay mở,cửa phòng anh ra , huýt sáo một cái . Từ trong phòng anh một cặp mắt sáng rực màu vàng từ từ hiện lên , dần dần từ trong bóng tối một con Bạch hổ xuất hiện, thân hình nó cao lớn , cặp răng nanh dài bén nhọn , bộ móng vuốt sắc bén , chậm rãi đi ra.

Mặt cô tái nhợt không còn chút máu , đôi chân tê cứng không thể nhúc nhích được , miệng cô mấp máy , toàn thân Từ Tử Hàn run rẩy , sau 1phút định hình cô đã ngất xỉu. Dược Thiếu Phàm nhìn cô ngất vì sợ hãi, khuôn mặt lộ rõ sự thích thú , liền bật cười . Sau đó bế cô đi vào phòng anh. Người hầu cùng quản gia trong nhà nhất thời ngỡ ngàng khi thấy ông chủ của họ thường ngày mặt lạnh như tiền , ngay cả nói chuyện cũng rất kiệm lời chứ huống hồ chi là cười tươi như vậy . Thật là 1 chuyện hiếm thấy. Nhìn cô đang nằm say “ngủ” , anh lại bật cười , anh đưa tay vuốt đầu con Bạch Hổ , mắt thì vẫn chăm chú nhìn nữ nhân kia . Khuôn mặt đầy thích thú cất tiếng ” Nè Tiểu hổ , mi nói xem , có phải là rất đáng yêu đúng không !?” Bạch Hổ chỉ dụi cái đầu vào tay anh như đồng tình với câu nói đó vậy. Khoảng mấy phút sau Từ Tử Hàn tỉnh dậy , khi mở mắt ra , điều đầu tiên cô thấy là khuôn mặt lạnh như tiền của Dược Thiếu Phàm , và bên cạnh là 1 con bạch hổ. Khuôn mặt cô lần nữa lại tái nhợt “Có…có…h…hô…hổ….tại…sao.có…tro…trongggg nhà………” – Từ Tử Hàn run rẩy ngồi dậy.

“Thú cưng của tôi.” – Một câu nói ngắn gọn được đáp trả lại cho thắc mắc của cô.

“H…hổ…thú cưng.” – Mắt chữ A miệng chữ O , cô hỏi.

“Phải.” – Anh nhếch mép cười”Yên tâm , thú cưng của tôi ăn chay , với lại tôi nuôi nó từ nhỏ , cũng huấn luyện nó rồi. Không cắn người bừa bãi đâu.”

“Ăn chay !?” – Từ Tử Hàn thắc mắc , cọp mà cũng ăn chay sao !?

“Phải , trừ rau củ ra thì nó không ăn.”

“Vậy ăn chay kiểu gì chứ . Anh giỡn với tôi sao !?” – Tuy vẫn còn sợ nhưng cô vẫn gân cổ lên hét.

“Đối với loài hổ , ăn chay…tức là không ăn thịt người…” – Anh nhàn nhã trả lời.

“Vậy…vậy sao…! – Cô thở phào nhẹ nhõm. Nhưng hình như anh rất thích trêu chọc cô , đến khi nào cô khóc mới chịu dừng nên anh lại mở miệng nói tiếp “Trừ phi tôi cho phép.”

Rầm…trong đầu cô bây giờ như bị một tảng đá mấy chục tấn đè vậy . Anh có phải người không vậy . Người ta nuôi chó , nuôi mèo còn anh thì nuôi hổ….không lẽ anh là Dã thú. “Anh….có phải người không vậy !?” – Vừa nói dứt câu , cô liền lấy tay bụm miệng , tự biết là không nên nói vậy , cô chỉ buột miệng thôi mà , chắc không chết đâu.

“Chưa 1 ai nói tôi là con người.” – Đôi mắt anh trầm xuống , nhưng khuôn mặt vẫn rất bình thản. Trước giờ , thật sự chưa ai nói anh là con người vì anh lãnh khốc ,làm việc rất tàn nhẫn , 1 khi đã giết người thì anh sẽ không để bất kì ai sống sót. Người người gọi anh là Hung Thần cũng vì lí do đó. Từ Tử Hàn chăm chú nhìn anh , cô tự nghĩ có phải anh cũng rất cô đơn !?

“E không muốn ăn trưa sao !?” – Dược Thiếu Phàm cau mày nhìn cô.

“Muốn chứ.” – Từ Tử Hàn lùi lại phía sau để bước xuống giừơng , vì cô không giám nhìn con Bạch Hổ to lớn kia đâu . Nhìn thấy hành động đó của côô , Dược Thiếu Phàm nhếch miệng cười . Sau đó cũng đứng dậy ” Đi thôi Tiểu Hổ.” Hiểu lời chủ , con Bạch Hổ đi theo sau , còn cô thì lo sợ đi từ từ sau con Bạch Hổ ,miệngg lẩm bẩm “Tiểu Hổ sao !? Đại Đại Hổ mới đúng.” Dù cô nói rất nhỏ nhưng từng chữ đều lọt vào tai của Dược Thiếu Phàm . Càngg lúc anh càng thấy Từ Tử Hàn rất thú vị.

Trên bàn phòng ăn đã được dọn sẵn , ngồi xuống bàn ăn , Dược Thiếu Phàm phất tay ra lệnh cho mọi người lui xuống , trong phòn ăn chỉ còn cô , anh , và…Tiểu Hổ.

Từ Tử Hàn ngậm đôi đũa nhìn anh đăm đăm , không chớp mắt , anh cũng chẳng quan tâm vẫn nhàn nhã ăn cơm. “Nè…” – Cuối cùng cô cũng lên tiếng.”Cho tôi gọi điện thoại….ba mẹ tôi chắc đang lo lắng.”

“Không cần . Từ gia cũng biết rồi. Sáng nay tôi đã phái người sang đó lấy đồ của em.” – Dược Thiếu Phàm buông đũa xuống , nhàn nhạt trả lời.

“Vậy sao. Họ…” – Từ Tử Hàn ấp úng nói.

“Em bị bán cho tôi rồi. Họ cũng không quan tâm đâu . Hừm…bây giờ thứ họ quan tâm…” – Anh chống cằm vẻ mặt có chút khinh miệt , đang chăm chú nhìn cô gái trước mặt , tay cầm đũa ,nhưng mặt thì lại cúi xuống , Dược Thiếu Phàm cười nửa miệng , nhấn mạnh từng chữ vừa phát ra ” Đó chính là tiền và công ti của họ.Em-Bị-Bỏ-Rơi-Rồi.”

“Em bị bỏ rơi rồi.”Câu nói lập lại trong đầu cô . *Cạch , Kenggg* – Tay cô không còn sức , chiếc đũa đang cầm trên tay bị rơi xuống đất. Cô cắn chặt môi , đôi mắt rũ xuống , “Bị bỏ rơi” – thứ mà cô sợ nhất chính là bị bỏ rơi. Từ Tử Hàn im lặng , đầu vẫn cúi xuống , Dược Thiếu Phàm đôi mắt vẫn đặt trên người cô , một phút cũng không có phản ứng gì. Điều anh đang trông chờ…đó chính là phản ứng của cô , hoảng loạn , sợ hãi , tức giận hay là sẽ khóc.

“Em không muốn ăn cơm sao ?” – Dược Thiếu Phàm cười châm chọc. Từ Tử Hàn đáng thương lắc đầu. Khóe mắt cô bắt đầu ngấn nước , từng giọt nước bắt đầu rơi xuống , từng giọt từng giọt rơi xuống bàn tay nhỏ nhắn đang đan chặt vào nhau . Từ Tử Hàn run rẩy cắn chặt môi cô vẫn đang cố gắng kìm nước mắt dù nó đang không nghe lời cứ chảy xuống. Dược Thiếu Phàm đứng dậy , kéo chiếc ghế bên cạnh Từ Tử Hàn ngồi xuống ,như ý anh muốn , cô đã khóc , dù vậy trong lòng anh có chút không vui nhưng sự nhễu cợt mà anh muốn cô nếm thử vẫn còn. “Ngước mặt lên.” – Dược Thiếu Phàm lười biếng đưa tay chống cằm , giọng điệu ra lệnh. Từ Tữ Hàn lắc nhẹ đầu , nhưng vẫn không ngừng run rẩy. Dược Thiếu Phàm cau mày , giọng của anh chùn xuống , trong tiếng nói hiện rõ sự không vui và có chút tức giận. “Đừng để tôi lặp lại lần thứ 3 , Từ Tử Hàn ! Ngẩng mặt lên.” Từ Tử Hàn sợ hãi ngẩng mặt lên nhưng không nìn anh mà nhìn đi đâu đó , đôi bàn tay nhỏ xinh vội vàng lau nước mắt.”Nói xem . Bây giờ em thấy thế nào?” – Dược Thiếu Phàm nhếch mép cười châm chọc.

“…Tôi…đã làm gì sai!?”-Giọng cô run rẩy , chữ được chữ mất .

“Hình như là không có” -Dược Thiếu Phàm vẫn chưa muốn buông tha cho cô , tiếp tục chế giễu.

“Sao họ lại bỏ rơi tôi.”

“Vì em là con rối của họ.”

Từ Tử Hàn giương mắt nhìn anh. Đôi mắt đầy sợ hãi , đầy buồn bã. Tiếp tục lau khóe mắt cô cười khổ. Sau đó cô đứng dậy bỏ đi vào phòng. Anh thì vẫn ngồi đó cười thích thú , miệng lẩm bẩm “Xem ra , em sẽ bị tôi bắt nạt dài dài rồi.” Rồi cũng đứng dậy bước lên lầu , Tiểu hổ thấy chủ nhân bỏ đi , cũng đứng dậy đi theo….

Trong phòng của Từ Tử Hàn bây giờ đang vang lên tiếng nức , “Em bị bỏ rơi rồi” , “Vì em là con rối của họ” , từng lời mà Dược Thiếu Phàm nói cứ văng vẳng trong đầu cô….Cô tự hỏi rốt cuộc thì cô đã làm gì sai !? Tại sao cả thế giới này ai cũng khước từ cô !? Tại sao…

Chương 3

Đến buổi chiều váy cưới được đưa đến nhà của Dược Thiếu Phàm. Những bộ váy cưới đó đều do những nhà thiết kế nổi tiếnh ở Anh. 1 bộ trị giá hơn mấy ngàn dollar. Có khoảng 5 người giúp việc và 2 thợ trang điểm trước cửa phòng của Từ Tử Hàn, một người giúp việc lên tiếng “Tiểu thư , có thể mở cửa không ạ.”

“….”

“Tiểu thư.” – Người giúp việc gõ cửa.

*Cạch*

“Có chuyện gì sao !?” – Từ Tử Hàn mở cửa , thấy nhiều người đứng trước cửa liền thắc mắc hỏi.

“Thưa , đây là 5 bộ váy cưới do ông chủ chuẩn bị , còn đây là thợ trang điểm Lisa và Zoe. Họ sẽ giúp cô trang điểm . Ông chủ dặn 5h cô phải có mặt ở nhà thờ ạ.” – Người giúp việc cung kính đáp.

“Được rồi. Mời vào” – Từ Tử Hàn khẽ cười cúi chào 2 cô thợ trang điểm.

Chỉ sau ít phút , cô đã trang điểm xong. Zoe liền lên tiếng khen ngợi “Woa ! Cô thật sự rất đẹp đó . Ừm…nhìn xem : đôi mày liễu thanh tú , đôi lông mi dài cong vút cùng cặp mắt to tròn cái mũi nhỏ xinh. Còn nữa cái miệng xinh đẹp , môi đỏ tự nhiên , 2 bên má lại ửng hồng…Phu nhân à , cô quả thật là 1 mỹ nhân đó , không cần trang điểm cũng đã nổi bật rồi.”

“Vậy sao…cảm ơn.” – Từ Tử Hàn gượng cười.

“Tiểu thư , mời thử áo cưới ạ.” – Người giúp việc đưa cho cô 1 trong số bộ áo cưới kia.

“Không cần đâu . Lấy cho tôi bộ váy trắng đó đi.” – Cô chỉ vào chiếc váy cưới màu trắng được đặt trên giừơng. Người giúp việc đưa cho cô . Từ Tử Hàn cầm lấy và mặc thử. Cô vốn đã xinh đẹp, bây giờ còn khoác trên mình chiếc váy trắnglõa vai lại càng thêm lộng lẫy.

Từ Tử Hàn từ từ đi xuống dưới sảnh . Mọi người không khỏi ngạc nhiên trước người con gái xinh đẹp thuần khiết này. Cô bước lên xe , tài xế bắt đầu nổ máy , chiếc từ từ lăn bánh rời khỏi tòa biệt thự rộng lớn ca hoa kia đi vào trung tâm thành phố rồi dừng trước 1 nhà thờ cao to treo tấm bảng “Nhà Thờ Maria” . Sau đó được về sĩ đưa vào bằng cửa sau , tránh gây náo loạn.

Cô được đưa đến phòng chờ , ngồi xuống bàn trang điểm , cô ngước mắt nhìn người con gái trong gương…xinh đẹp sao !? Dù cô xinh đẹp như thế nào , cô vẫn cô đơn….

“Phu nhân…bó hoa cưới của ngài đây a.” – Người hầu gái đưa bó hoa cho cô.

“Cảm ơn.”

*Cạch* “Phu nhân , đến giờ rồi , mời theo tôi” – Một tên vệ sĩ đi vào một mực cung kính chào cô . Từ Tử Hàn hít một hơi thật mạnh rồi đứng lên đi theo tên vệ sĩ bước ra ngoài lễ đường…

Tiếng nhạc vang lên , từ phía cửa xuất hiện một người đàn ông mặc Comple đen kế bên là một cô dâu xinh đẹp. Các quan khách không khỏi ngạc nhiên . Hãy nhìn xem , Một cô dâu xinh đẹp nhất mà họ từng thấy . Mái tóc đen png được uốn lọn , trên đầu đội một chiếc vương miệng nhỏ kèm theo là khăn trùm trắng của cô dâu , tóc mái được vén sang 1 một bên , đôi mày liễu thanh tú lộ ra , ẩn dưới hàng kông mi dài cong vuốt kia là đôi mắt to tròn , con ngươi đen láy , cái mũi nhỏ xinh , đôi môi đỏ mọng. Cô lộng lẫy trong chiếc váy cưới màu trắng , nhìn cô rất thuần thuần khiết , ở eo có buộc 1 cái nơ màu hồng phấn to , từ phần eo trở xuống chiếc váy được gắn thêm vải ren , chân váy có những viên kim cương lấp lánh được đính xung quan , chiếc váy dài che mất đôi chân thon thả của cô , trên tay Từ Tử Hàn cầm một bó hoa cưới màu tím , là hoa hồng tím rất hiếm. Cô dâu từ từ bước đến gần chú rể đang đứng cạnh Cha . Người đàn ông này tuy khuôn mặt vẫn đang lạnh lùng nhưng cũng rất đẹp trai . Khuôn mặt góc cạnh rõ ràng , đôi lông mày rậm , hàng lông mi dài , đôi mắt màu hổ phách sắc bén đầy uy lực , ẩn dưới cái mũi cao là đôi môi mỏng quyến rũ , Trên người anh toát ra khí chất Ngạo Thị Thiện Địa (Xem thường trời đất.) Người mặc comple từ từ đưa tay của Từ Tử Hàn cho anh , đưa bàn tay rắn chắc của mình ra Dược Thiếu Phàm nắm chặt lấy tay của cô. Tiếp theo đó là người Chủ hôn bắt đầu lên tiếng “Hỡi các anh chị em chúng….”

“Thôi được rồi . Không cần dài dòng vậy đâu , tuyên bố luôn đi.” – Dược Thiếu Phàm cắt ngang lời của Chủ hôn . Vì anh ngjĩ , anh thì còn nhiều việc để giải quyết , còn cái tục lệ dài dòng đó anh chẳng cần . Dù sao cũng không ai dám chống đối anh . Trán của người chủ hôn đẫm mồ hôi , trong lòng vừa sợ lại vvừa bất ngờ . Những người có mặt ở đây thì xôn xao , họ cứ nghĩ rằng là do anh quá nôn nóng kết hôn. Còn Từ Tử Hàn trố mắt nhìn anh. Bực bội Dược Thiếu Phàm lên tiếng “Tôi không có thời gian đâu.” Lúc này chủ hôn mới hoàn hồn tuyên bố “Ta xin tuyên bố….kể từ hôm nay hai con là vợ chồng. Con có thể hôn cô dâu.”

Dược

Thiếu Phàm đưa tay kéo cô lại gần . Mặt sát mặt , anh nở nụ cười hút hồn nhìn thẳng vào cặp mắt đen láy của Từ Tử Hàn rồi ặt đôi môi mỏng của mình lên đôi môi đỏ mọng của cô . Tiếng vỗ tay từ phía dưới vang lên trầm trồ.

Buổi tiệc này được tổ chức ở ngoài trời , là một cuộc hôn nhân bí mật. Chỉ có những khách mới quan trọng và những người bạn của Dược Thiếu Phàm , Từ Tử Hàn từ nãy tới giờ vẫn cứ đang lóng ngóng như đang tìm kiếm ai đó , chợt sau lưng có tiếng gọi. ” Xin chào ,chị dâu.”

“Ơ….anh là” – Từ Tử Hàn nghi hoặc hỏi.

“Tôi là Lôi Lạc Kình , bạn thân của chồng chị đó.” – Lôi Lạc Kình tươi tắn trả lời.

“Gọi tôi là Tử Hàn.” – Cô cúi đầu chào , anh ta là bạn của Dược Thiếu Phàm sao !? Trong lòng cô đầy nghi ngờ.

“Chà , không ngờ cô lại đẹp tới vậy đó. Thật là một mỹ nhân nhỏ.” – Một tiếng nói lại phát ra.” Xin chào , tôi là Phong Nhất Thiên . Bạn chủa Thiếu Phàm.” Phong Nhất Thiên đưa tay ra trước mặt của Từ Tử Hàn. Cô cũng lịch sự bắt tay.

“Nào , cùng cạn ly đi. Xem như lần đầu gặp mặt thì phải chào hỏi chứ.” – Lôi Lạc Kình đưa cho cô 1 ly rượu vang n Từ Tử Hàn đưa tay ra cầm lấy.

“Uống cạn.” – Phong Nhất Thiên. Cười tươi , đưa ly rượu lên miệng rồi nói. Từ Tử Hàn giật mình , uống cạn sao ? Tửu lượng cô vốn không tốt , uống hết ly này chắc cô say mất. Đành phải từ chối “Thật ngại quá…tôi….”

“Cô ấy uống rượu không tốt.” – Dược Thiếu Phàm từ đằng sau bước tới giật lấy ly rượu trong tay của cô. Từ Tử Hàn giật mình , Phong Nhất Thiên và Lôi Lạc Kình thì ngớ người , Lôi Lạc Kình lên tiếng trêu ghẹo “Chà chà , thương vợ nhỉ.” Dược Thiếu Phàm liếc Lôi Lạc Kình khiến cho anh ta im bặc.

Từ Tử Hàn lại ngó qua ngó lại tìm kiếm . Phong Nhất Thiên thấy cô như đang tìm cái gì đó liền hỏi “ Tiểu Hàn , em tìm gì vậy.”

“Ba…mẹ….!” – Cô lí nhí trả lời , dường như không phát ra tiếng.

Dược Thiếu Phàm nhìn cô đang cúi đầu , tay siết chặt lấy vạt váy cưới , lạnh nhạt nói “Họ không đến.” Từ Tử hàn ngước mặt lên nhìn anh , cô cố gắng gượng cười “Oh ! em…em đi vào phòng chò , em hơi mệt.”

Nhìn cô rời đi , trong lòng Dược Thiếu Phàm có chút không vui , không phải là do anh không mời bọn họ đến , mà do chính họ không dám đến dự lễ cưới của cô. Lôi Lạc Kình và Phong Nhất Thiên đứng đó nhìn anh , Lôi Lạc Kình lại lên tiếng trêu ghẹo “Nè….Đứng đó thẫn thờ làm gì hả !?’

“Được rồi , mau kết thúc lễ cưới đi , rồi đi theo tôi giải quyết một số việc.” – Dược Thi

Thiếu Phàm chán nản nói.

“Ok.”

Dược Thiếu Phàm phẩy tay gọi một người vệ sĩ đến rồi ra lệnh “Đưa phu nhân về nhà trước đi.” , người vệ sĩ gật đầu rồi lui ra. Dược Thiếu Phàm đi thay Âu phục rồi bước ra cùng Lôi Lạc Kình và Phong Nhất Thiên đi đến 3 chiếc xe Porsche đậu ở gần cổng của Nhà thờ.

“Ông chủ.” – Chính là lúc anh định đi vào xe thì một tên vệ sĩ chạy lại. Dược Thiếu Phàm quay lại hỏi “Chuyện gì”

“Thưa…không thấy phu nhân đâu ạ.” – Người vệ sĩ cúi đầu trả lời. Dược Thiếu Phàm cau mày khó chịu nhìn tên vệ sĩ kia. Vẫn giữ khuôn mặt bình tĩnh , anh ra lệnh “Cho người tìm đi”.

“Chuyện gì vậy !?” – Lôi Lạc Kình từ trong xe ló đầu ra hỏi.

“Cô ấy lại chạy đi đâu rồi.” – Dược Thiếu Phàm trả lời “Đi tìm đi” – Anh hất mặt về phía nhà thờ , Lôi Lạc Kình và Phong Nhất Thiên chán nản đi tìm. Còn anh thì bình thản bước đi”Nếu tôi mà tìm được em , thì tôi sẽ cho em biết tay” – Dược Thiếu Phàm lẩm bẩm , tuy không tức giận nhưng anh hiện tại đang có việc gấp , anh cũng không thể bỏ mặc cô được vì anh biết hiện tại cô đang trốn ở đâu đó mà khóc. Theo quán tính , anh chậm rãi đi về phía góc khuất sau nhà thờ , quả nhiên , Từ Tử Hàn đang ngồi xổm dưới đất , gục mặt xuống đầu gối , anh thở dài bước đến lên tiếng “Mặc váy cưới mà ngồi như vậy sẽ dơ hết đó.” Từ Tử Hàn giật mình ngước mặt lên , khuôn mặt nhỏ bé đầy nước mắt , cô vội vàng lau mặt , đứng thẳng dậy bước đến gần anh , sợ hãi nói”Xin…xin lỗi. Tôi…” Thấy cô sợ hãi như vậy , Dược Thiếu Phàm trong lòng lại dâng lên một cảm xúc kì lạ . Anh lại muốn chọc ghẹo cô rồi , anh vờ nổi giận , nắm chặt lấy bả vai cô , hung dữ nói “em muốn gì đây hả . Bây giờ tôi đang có việc gấp , vì em mà bây giờ tôi trễ giờ rồi. Chết tiệt !” Từ Tử hàn bị dọa sợ đến xanh mặt , nhưng vẫn cắn chặt môi không dám khóc , cô sợ đến nói không lên lời . Thấy bộ dạng cô bây giờ , Dược Thiếu Phàm nín cười “Chỉ vì họ không đến lễ cưới của em nên em khóc sao . Em bị bỏ rơi rồi thì còn nhớ đến họ làm gì chứ . Đồ ngốc này. Về nhà đi.”

“Tôi…biết rồi.” – Từ Tử Hàn gật đầu , anh liền buông cô ra , hai vai cô giờ rất đau , vì bị bỏ r bất ngờ , cô loạng choạng xém té , anh kịp thời nắm tay cô kéo lại. Từ Tử Hàn vừa nãy bị anh dọa giờ không dám đến gần anh liền rút tay lùi lại. Dược Thiếu Phàm trố mắt nhìn cô , còn cô thì sợ hãi từ từ đi r axe . Dược Thiếu Phàm liền bật cười , đút hai tay vào túi quần , anh thong thả đi ra ngoài. Vệ sĩ đưa cô vào xe rồi lái xe đi ra khỏi. Lôi Lạc Kình gác tay lên vai anh , cười khẩy nói “ Nhìn mặt cậu đang rất vui nhỉ.” Dược Thiếu Phàm hất tay anh , đi thẳng lên xe , Lôi Lạc Kình vờ giận dỗi nói “Cái tên này…”

“Được rồi . Cậu chấp gì cậu ta chứ . Đi thôi.” – Phong Nhất Thiên cười nói.

Cả ba chiếc xe đồng loạt phóng đi . Nhà thờ lại trở về trạng thái yên tĩnh như lúc trước…..

Chương 4

Trở về nhà , trước cửa người giúp việc trong nah2 xếp thành hai hang chào đón cô . Quản gia bước ra cung kính chào “Phu nhân !” Từ Tử hàn mĩm cười chào ông rồi cũng bươc l6n phòng thay đồ. Ít phút sau , cô mặc chiệc váy màu xanh lá bước xuống . bây giờ cô thật sự rất buồn , liền đi ra ngoài cửa ngồi thẫn thờ . Cô cúi mặt nhìn xuống đất , trên khóe mắt bất chợt ngấn nước . Gió chợt thổi mạnh , càng khiến khóe mắt cô them cay , Quản gia thấy cô ngồi cúi mặt ở trước cửa liền đến bên nói “Phu nhân , ngồi ngoài này lạnh lắm , ngài nên vào trong đi. Đừng chờ Ông chủ . Ngài ấy sẽ về trễ lắm đó.” Từ Tử Hàn lắc đầu trả lời “ Không sao . Tôi không phải chờ anh ấy , chỉ là tôi đang ngồi hóng gió thôi. Không sao đâu . Bác vào nhà đi.”

Quản gia đành phải đi vào nhà. Gió lạnh như vậy nhỡ cô bị cảm , ông chủ sẽ khiển trách ông thôi . Ông liền đi vào nhà lấy chiếc áo khoác đưa cho cô. Cô đưa tay cầm lấy.

Từ Tử Hàn ngồi thơ thẫn ở đó. Quản gia không biết làm gì hơn đành phải bỏ mặc cô , đột nhiên trời lại mưa , nhưng cô vẫn chẳng động đậy , vẫn ngồi im , mưa rất lớn . Quản gia vội vã mang dù ra che cho cô “Phu nhân , mau vào nhà đi . Cô sẽ bệnh đó. Phu nhân à.” Đáp lại tiếng gọi của ông là sự im lặng của cô . Quản gia lo lắng lên tiếng “Phu nhân à.”

” Bác vào nhà đi….cháu không sao . Mặc kệ cháu. Vào nhà đi.” – Giọng cô khàn khàn , cố gắng trả lời ông , lão quản gia già nhìn cô lắc đầu . Ông biết cô đang khóc , nhưng ông không biết phải làm sao. “Đừng gọi cho anh ấy…..Bác vào nhà ngủ đi….” Mưa rất lớn , cứ ồ ạt trút xuống thân hình bé nhỏ kia . “Hic…..ư…huhu…” Từ Tử Hàn òa khóc…Tại sao họ có thể đối xử với cô như vậy !?….. Từ Tử Hàn cứ ngồi khóc dưới mưa từ 19h cho đến 22h khuya. Quản gia ở trong phòng cứ lo lắng bồn chồn , chịu hết nổi ông liền đi ra cửa xem thử , thì không thấy bóng dáng cô đâu. Chắc cô đã lên phòng rồi , ông mới an tâm đi ngủ.

11h khuya Dược Thiếu Phàm mới về nhà. Tên vệ sĩ thấy anh liền chạy lại mở cửa xe. Dược Thiếu Phàm thanh âm trầm thấp hỏi “Có xảy ra chuyện gì không ?” Tên vệ sĩ một mực cung kính đáp “Lúc trở về nhà phu nhân lên phòng thay đồ sau đó ra bậc thềm trước cửa ngồi. Phu nhân ngồi từ 7gìơ tối cho đến 10h khuya.”

“Trời mưa cũng không đi vào sao ?”

“Vâng ạ , quản gia có khuyên can , cũng có đem dù ra nhưng phu nhân cũng không cần.”

Mày đẹp nhíu lại , Dược Thiếu Phàm thô bạo đóng cánh cửa xe lại. Hung hăng đi lên phòng của Từ Tử Hàn.

“Từ Tử Hàn , em có chịu thôi đi không.”- Dược Thiếu Phàm chân đạp mạnh cánh cửa phòng, lớn tiếng quát , nhưng khi căn phòng hiện ra , anh chỉ thấy cô đang ngồi dưới đất gục mặt lên giừơng. Anh tiến lại gần cô “Tử Hàn….” Người cô nóng ran , anh thở dài , bế cô lên giừơng thì đột nhiên cô tỉnh dậy. “Anh…làm gì vậy.” – Giọng cô tthì thào như đang cố hết sức để nói.

“Đưa em lên giừơng nằm.” – Anh lùng trả lời.

“Thiếu Phàm…anh nói đi…tôi đã làm gì sai” – Giọng của cô lúc này như sắp bật khóc, Anh nắm chặt hai bả vai cô , trong mắt hiện rõ tia lửa đỏ “Em không làm gì sai . Là do họ bỏ rơi em , lợi dụng em. Từ Tử Hàn đến bao giờ em mới thôi đau khổ vì họ hả.”

“Đau…”- Từ Tử Hàn nhăn mặt nói “Anh…thì biết gì chứ. Từ nhỏ tôi đã bị mẹ bỏ rơi , trong cô nhi viện , tôi luôn nghe lời , không làm gì sai…nhưng vẫn bị những đứa trẻ khác ăn hiếp , khinh thường…hic…họ cũng giống tôi mà…cũng là cô nhi…tại…sao lại ăn hiếp , xa lánh tôi…huhuhu. Chính Từ gia đã cứu tôi ra khỏi chốn địa ngục đó , họ nuôi nấng tôi , nhưng lúc tôi đi học cũng bị những người khác khinh thường , anh có biết cảm giác đó như thế nào không !?” – Từ Tử Hàn bật khóc , bao nhiêu uất ức cô cam chịu đều nói hết ra. Dược Thiếu Phàm buông lỏng vai cô ra ,ôm cô vào trong lòng . Từ Tử Hàn nức nở nói “Anh có biết khi tôi biết Từ gia chỉ là lợi dụng tôi , tôi đã đau khổ thế nào không !? Tại sao cả thế giới này không ai cần tôi. Tôi…rất sợ bị bỏ rơi….rất sợ…huhuhu…”

Lúc này anh mới biết cô đã phải chịu đựng những gì , ôm cô chặt trong lòng anh mới phát hiện người cô bây giờ rất nóng , cô đang sốt cao. Anh vội đặt cô nằm xuống giừơng , tay sờ trán cô.”Chết tiệt , sao lại nóng như vậy. Nằm yên ở đây.” Anh vừa mới quay đi thì vạt áo đột nhiên bị một bàn tay nhỏ nắm lại.”Anh…đi đâu vậy….” – Từ Tử Hàn thì thào hỏi , dường như ngay cả nói cũng rất khó.

“Tôi đi lấy đá chườm cho em.” – Dược Thiếu Phàm quay lại nhìn cô gái yếu ớt đang nằm trên giừơng , khuôn mặt vẫn lạnh lùng , cất tiếng trả lời.

“Đừng…..đ….đi.” – Đôi tay nhỏ vẫn chung thủy nắm chặt lấy vạt áo của anh. Hơi thở yếu ớt Từ Tử Hàn nài nỉ

“Em muốn chết cóng sao.” – Dược Thiếu Phàm tức giận nói.

“Đừng….bỏ….đư….đừn….g….” – Trong đôi mắt to tròn kia , lại bắt đầu ngấn nước . Cô bây giờ rất khó chịu , rất lạnh , rất đau….Đôi môi tái nhợt , nhấp nháy như không còn sức để phát ra âm thanh , chữ được , chữ mất “Lạ…nh….lạn……hhh… Trong lòng anh rất khó chịu , tim như bị ngàn vạn con kiến cắn vậy . Anh nắm lấy bàn tay cô , đắp thêm vài lớp chăn bông nữa . Anh khẽ nói. “Hàn nhi….đừng sợ….anh không bỏ rơi em đâu. Sẽ không bao giờ.”

“Lạnh….”

“Mau đến nhà tôi ngay , trong vòng 2 phút mà không có mặt , tôi sẽ quăng các người cho sói ăn đấy.” – Nhìn cô như vậy , anh thật sự rất đau lòng , liền lấy điện thoại ra gọi cho bác sĩ. “Đừng lo . Bác sĩ sắp đến rồi.”

Khoảng 1 phút sau , có 1 đám người hối hả chạy vào phòng cô . “Tổng…tổng tài.” – Bác sĩ Thạc thở dốc lên tiếng.

“Mau khám đi.” – Dược Thiếu Phàm ra lệnh.

Ông liền nhanh chóng bước lại , ông ra lệnh cho những người con lại đưa dụng cụ . Bác sĩ Thạc tiêm cho Từ Tử Hàn một mũi thuốc mê để cô an giấc , tay thì truyền nước biển . Tuy khuôn mặt vẫn nhợt nhạt nhưng xem ra cô cũng đã đỡ hơn nhiều.

“Phu nhân bây giờ đã bớt sốt rồi ạ ! Do thể lực của cô ấy vốn đã không tốt bây giờ còn bị cẩm , có lẽ phải mất mấy ngày nữa mới khỏe hẳn.” – Bác sĩ thạc cung kính nói.

“Thể lực yếu.” – Dược Thiếu Phàm nhắc lại , như vẫn muốn biết nguyên nhân .

“Thưa , có thể là do lúc nhỏ , từng bị một thời gian bệnh nặng , hay lao động quá nhiều , bị tổn thương tinh thần v.v… nên khiến cơ thể bị áp lực , một số tế bào miễn dịch trong cơ thể suy yếu . Từ đó dẫn đến việc thể lực không được tốt . Rất sễ bị bệnh.” – Ông tận tình giải thích.

Dược Thiếu Phàm quay sang nhìn cô , anh khẽ thở dài , rồi phẩy tay , ra lệnh cho Bác sĩ Thạc cùng những người khác đi ra ngoài.

“Đồ….Ngốc” – Dược Thiếu Phàm ngồi ở đầu giường , chăm chú nhìn khuôn mặt bé nhỏ kia đang an giấc. “Em…là của tôi.” – Thanh âm trầm ấm vang lên , Dược Thiếu Phàm nằm xuống vòng tay ôm chặt cô vào trong lòng như đang bảo vệ một vật bảo bối nào đó. Chương 5

“lạnh quá….” – Tiếng thở gấp ckợt vang lên trong đêm khuya thanh tĩnh. Dược Thiếu Phàm bất chợt thức tĩnh , anh phát hiện ra cô gái đang nằm trong long anh đang run rẩy , cánh tay ôm siết lấy anh . Hơi thở nóng bừng , toàn thân cũng nóng ran. Anh giật mình lên tiếng “Tử Hàn…em sao vậy.”

“Lạnh quá…rất lạnh…hộc…hộc” – Từ Tử Hàn không ngừng kêu than…cánh tay càng siết chặt lấy người anh hơn. Dược Thiếu Phàm lấy them chăn bong bên cạnh đắp cho cô , nhưng dường như không có ích , cô vẫn than lạnh. “Mẹ ơi…..đừng bỏ Hàn mà…mẹ ơi…hic…”- Cô mê sản , không ngừng gọi mẹ . Dược Thiếu Phàm đau xót nhìn cô không ngừng run rẩy. Bây giờ đã là 1h sáng , cô bây giờ lại phát sốt , có gọi bác sĩ cũng không kịp . Nghĩ ngợi một hồi , Dược Thiếu Phàm quyết định , dùng thân nhiệt để sởi ấm cho cô. Anh đưa tay cởi bỏ chiếc áo pijama ra , làn da trắng mịn lộ ra , Dược Thiếu Phàm bình tĩnh tiếp tục cởi hết đồ trên người cô ra , da của cô mịn màng , vì bị sốt cao nên cô chút ửng đỏ . Hơi thở anh khó nhọc , ép dục vọng xuống , anh cởi bỏ chiếc áo sơmi đang mặc trên người , tiếp tục ôm cô vào lòng , đắp chăn lại , hơi thở của Từ Tử Hàn từ từ đều lại.nhưng vòng tay vẫn chung thủy không buông . Thấy cô đã đỡ lạnh , anh cũng an tâm nhắm mắt tiếp tục ngủ . Chưa bao giờ , anh thấy lo lắng một ai như lúc này . Trong lòng anh tự hiểu anh yêu cô , nhưng tình yêu này chưa chắc đã bền vững . Vì anh và cô ở hai thế giới khác nhau , thế giới của anh quá nguy hiểm , còn thế giới của cô tuy nhiều buồn phiền nhưng bình yên hơn thế giới của anh. Ngay lúc này , khi anh đang ôm chặt cô , một suy nghĩ liền hiện ra trong đầu . Anh…muốn bảo vệ cô gái này . Cả đời cũng không muốn rời xa cô….Ghé sát vào tai của Từ Tử Hàn , anh thì thào lập lại câu nói vừa nãy “Em là của tôi.”

4h sáng , Từ Tử Hàn mơ màng tỉnh dậy.Ánh mặt trời chiếu vào phòng khiến cho tầm nhìn của cô bị chói. Đôi mắt mọng nước từ từ mở căng ra , đập vào mắt cô là khuôn mặt anh tuấn , chưa kịp định thần thì cô phát hiện anh – Dược Thiếu Phàm không mặc áo , còn cô thì cũng vậy , cô hốt hoảng hét lên “Á……đồ dê xồm.” Dược Thiếu Phàm đang yên giấc thì bị tiếng thét chói tai của cô đánh thức , mày đẹp nhíu lại , Dược Thiếu Phàm liếc cô một cái rồi lên tiếng “Em….Hét cái gì.”

“A….anh….anh…..đô….đồ của tôi…..đồ….dâm tặccccc” – Từ Tử Hàn kéo tấm chăn bao bọc lại cơ thể nhảy xuống giừơng , khuôn mặt đỏ bừng hét lên.

“Tôi , có làm gì em đâu.” – Dược Thiếu Phàm nằm nghiêng , lười biếng nói.

“Nhưngggg đồ….của tôi.” – Từ Tử Hàn chỉ vào lớp chăn bông , tức giận nói.

Dược Thiếu Phàm nhinkhùôn mặt nhỏ bé kia đang đỏ bừng , trong lòng lại muốn trêu ghẹo cô , anh gối đầu lên tay , cười tà nói. “Là do em tấn công tôi trước mà.”

Từ Tử Hàn trố mắt nhìn anh , lắp bắp nói “S….sao…?”

Dược Thiếu Phàm nhếch miệng nói “Là do em cưỡng bức tôi mà , em bị sốt rồi mê sảng rồi “tấn công” tôi , rồi ấy ấy.”

Từ Tử Hàn bây giờ mắt chữ A miệng chữ O , không thể tin được .

“Bây giờ tôi mệt lắm , lại đây.” – Anh đưa tay ngoắc ngoắc cô lại.”Hôm qua em không cho tôi ngủ yên , bây giờ phải ngủ bù. Nhanh lên , mau nằm xuống đây.”

“Tại sao chứ.”

“Lỗi tại em , nên bây giờ phải làm gối cho tôi ôm . Tôi đếm đến 3 em không lại là tôi bạo lực đó.”

Cô sợ hãi , đành phải tiến lại gần anh , lắp bắp nói”Tôi…phải mặc áo.”

“Toàn thân cao thấp của em tôi đã thấy hết rồi . Cần gì phải che. Mau lên.” – Dược Thiếu Phàm vờ nghiêm mặt ra lệnh. Còn cô thì vừa tức vừa xấu hổ lầm bầm nói “Đồ…vô sĩ”

“Xem ra em cũng đã khỏe hơn rồi nhỉ. Có muốn thử lại không” – Anh cố gắng nén cười lại , đưa bàn tay ra kéo cô nằm xuống giừơng , Từ Tử Hàn mất đà mà ngã vào lòng anh . Chưa kịp lên tiếng thì bị anh dán chặt môi mình với môi của cô. bá đạo đưa đầu lưỡi của anh vào bên trong miệng Từ Tử Hàn, không ngừng dây dưa với cái lưỡi thơm tho ngọt ngào của cô, bàn tay nóng rực cũng không tự chủ được xoa vuốt lên đường cong lả lướt của cô. Từ Tử Hàn vùng vẫy , hai bàn tay nhỏ bé cố hết sức đẩy anh ra nhưng đành phải bất lực . Hồi lâu sau , Dược Thiếu Phàm lật người cô lại , bắt đầu từ cổ ngọc trắng như tuyết của cô . Ở trên cổ cô không ngừng liếm hôn, mút vào, lưu lại ấn kí màu đỏ. “Dược…Thiếu Phàm…tránh ra.” – Từ Tử Hàn yêu kiều la lên . Cô bây giờ rất khó chịu . Toàn thân nóng bừng , tim đập liên hồi không theo quy luật nào. Dược Thiếu Phàm ngước mặt lên ,nở nụ cười tà nhìn người con gái trước mặt”Không phải em muốn xác nhận sao. Tôi đang giúp em tìm lại cảm giác.” – Miệng nói , nhưng tay cũng không nhàn hạ , mà liên tục xoa nắn nơi tròn trịa của cô , không kiêng kị, cứ trêu ghẹo nụ hoa anh đào kia. Một bên gặm nhắm , lúc thì nhẹ nhàng , lúc thì thô bạo , bên kia thì bị bàn tay to rắn chắc của anh giày xéo nụ hoa anh đào đến mức đỏ ửng . Ở trên eo nhỏ của cô vuốt ve một lúc , rốt cuộc thì một cái tay của anh từ từ đi xuống dưới , chạm vào nơi u cốc bí ẩn , nhạy cảm nhất giữa hai chân Từ Tử Hàn , tay nhè nhẹ phủ lên nơi này , từ từ xoa nắn. Từ Tử Hàn bất giác phát run , yêu kiều mà rên thành tiếng “Không cần…đừ….đừng…á…”, cơ hồ trong mắt bắt đầu ngấn nước , chịu không nói cái khoái cảm lạ lùng này mà bật khóc. Đôi bàn tay nhỏ bé che khuất khuôn mặt đầy xấu hổ lại đang tức giận mà thút thít khóc. Anh say đắm nhìn khuôn mặt đỏ như trái cà chua kia bị hai bàn tay mảnh khảnh che đi, không nhịn được mà bật cười. Dừng động tác đang làm lại , ép dục vọng xuống . Anh hôn lên trán trắng nõn của cô. Thì thào nói “Lần này tôi tha cho em” . Từ Tử Hàn vẫn im lặng , sợ hãi đến phát run. Tiếng nấc nghẹn ở cuống họng bây giờ bất chợt phát ra”Ư..hức..hức…” Dược Thiếu Phàm trố mắt nhìn cô , cô thật mít ướt , người đáng yêu như vậy thật khiến cho anh chọc ghẹo , anh đưa tay lấy chiếc áo ngủ bằng len dài nhìn rất ấm áp ở đầu giừơng , nâng người cô dậy mà mặc vào “Xỏ tay vào.” – Thanh âm của anh trở nên lạnh lùng , Tuy rằng anh rất quan tâm cô , nhưng so với việc nói chuyện dịu dàng thì anh lại thích lạnh lùng mà bắt nạn cô hơn. Từ Tử Hàn ngoan ngoãn đưa tay vào tay áo , thắt dây lưng áo lại , Dược Thiếu Phàm lại kéo cô nằm xuống . Cô giật mình sợ hãi hét lên “Hic…đừng…huhuhu”

“Nín , ngoan ngoãn nằm ngủ đi , không tôi đánh em bây giờ.” – Dược Thiếu Phàm lạnh lùng vờ tức giận nói. Từ Tử Hàn sợ sệt , ngay lập tức im bặt , không dám hé miệng một tiếng nào. Còn anh thì lại tủm tỉm cười. “Em…có yêu tôi không.” – Dược Thiếu Phàm lãnh đạm nói.

“….Kh..không yêu.” – Cô gái bé nhỏ nằm trong vòng tay của anh run rẩy trả lời.

“Tại sao ?” – Ánh mắt anh chợt chùn xuống , giọng nói cũng trở nên buồn bã.

“….Tôi…nói anh không được đánh tôi đó.” – Từ Tử Hàn khẽ liếc nhìn khuôn mặt của anh , liền bị anh ấn đầu xuống . Anh không muốn cô thấy anh bây giờ vì anh đang nén cười . Trời ạ , nhìn anh giống như muố

ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 1880
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN