--> Tổng Giám Đốc Đừng Thế Mà - game1s.com

Tổng Giám Đốc Đừng Thế Mà

Chương 1

Học viện Thụy Tư

Từng chiếc xe cao cấp lục tục dừng ở cửa trường học, gia thế bối cảnh của học sinh ở học viện Thụy Tư đều có lai lịch lớn, mỗi sáng sớm đi học thì cửa trường học liền giống như chỗ triển lãm xe hơi, xe thể thao sang trọng từ các nơi trên thế giới đều có thể tìm được ở đây; nếu nói có ai không có ngồi xe nhà đến trường học, chắc hẳn chỉ có người hiếm thấy như Mạc Dao thôi.

Cô vừa mới bước vào cửa trường, chợt một chiếc Ferrari màu bạc chạy như bay qua bên cạnh cô, Mạc Dao còn chưa kịp kéo làn váy bị bay lên xuống, thì đã không còn thấy bóng dáng xe đâu, trên con đường rộng rãi chỉ còn lại bụi đất.

“Oa, là xe của học trưởng Đỗ!” Đám đàn em hoa si bên cạnh hưng phấn thét vang bên tai cô, Mạc Dao bĩu môi châm biếm, trợn trắng mắt, một chiếc xe bảnh bao và một người đàn ông lẳng lơ thì có cái gì đáng mừng?

Chủ nhân của chiếc xe thể thao màu bạc, Đỗ Hạo Vũ, hoàng tử học viện Thụy Tư, là người đẹp trai đa tình, quan trọng hơn là, còn nhiều tiền! Mặc dù học sin ở học viện Thụy Tư cũng là con nhà có tiền, nhưng vẫn tồn tại phân chia cấp bậc, mà người có tiền nhiều nhất là tập đoàn Đỗ thị tài lực hùng hậu.

Đỗ Hạo Vũ là thiếu gia của tập đoàn Đỗ thị, ngậm thìa vàng ra đời, nhất định là mạng hoàng tử phú quý.

Ông trời thật không công bằng, cho anh ta một gia thế phi phàm còn chưa đủ, còn cho anh ta gương mặt hoa đào, trời sanh đa tình, mà người đàn ông được toàn trường xưng là hoàng tử này, lại là bạn học cùng lớp của Mạc Dao cô, học chung gần ba năm, bọn họ chưa nói qua một từ, chắc anh ta cũng không biết có người bạn học như cô tồn tại.

Chỉ vì Mạc Dao là một nữ sinh không có cảm giác tồn tại, giống như không khí khiến người ta không cảm nhận được sự tồn tại của cô, trầm mặc ít nói là đặc điểm của cô, kiểu tóc suông như sợi mì che đi ngũ quan thanh tú của cô, hàng năm cô đều mặc đồng phục nữ sinh số lớn nhất, không nhìn ra một chút đường cong mềm mại của phái nữ.

Mạc Dao đi vào phòng học, đã nhìn thấy Đỗ Hạo Vũ bị một đám bạn học nữ ăn mặc trang điểm lộng lẫy vây quanh ở giữa phòng học, giống như hoàng đế bị hậu cung phi tần vây quanh.

Cô ngồi vào vị trí trong góc của mình, từ trong túi xách móc ra tư liệu bài thi hôm nay, mở từng tờ từng tờ ra chuẩn bị bài, phòng học huyên náo, chỉ có một mình cô cầm quyển sách gặm, mắt điếc tai ngơ với tiếng cười bên tai; tròng mắt đen của Đỗ Hạo Vũ vô ý thoáng nhìn, phát hiện ngoại tộc nghèo khó vùi đầu học hành trong xó xỉnh, nhất thời trong tim xông lên một sự nghi ngờ trước nay chưa có, sao anh chưa từng thấy cô?

Anh lớn như vậy, còn chưa thấy cô gái nào ăn mặc kiểu đó, chỉ có thể dùng năm chữ “thê thảm không nỡ nhìn” để hình dung; con gái không phải trời sinh thích cái đẹp sao, tại sao cô có thể chịu đựng mà để kiểu tóc xấu thế, còn đeo một cái mắt kính gọng to, trời ạ, đồng phục học sinh đẹp nhất, thiết kế model nhất cả nước bị cô mặc lên, sao lại giống như trang phục trong vở kịch thế?

Đỗ Hạo Vũ hơi chau lông mày ưng, từ trước đến giờ anh luôn nhiệt tình yêu thương sự vật tốt đẹp, không chịu được bất kỳ vật nào tổn hại mắt mình.

“Cô ta là ai?” Đỗ Hạo Vũ thình lình hỏi bạn nữ chung quanh một câu, tầm mắt nghiêng mắt nhìn Mạc Dao ngồi trong góc.

Đám bạn học nữ bị anh hỏi, nhất thời yên lặng như tờ, theo tầm mắt của anh nhìn lại, sau đó cô nhìn tôi, tôi nhìn cô, không ai trả lời vấn đề của anh, bởi vì các cô đều không biết cô ấy là ai.

“Cô ta tên Mạc Dao.” Rốt cuộc có một giọng nói nhút nhát của con gái từ trong đám người truyền đến, trong nhiều người cũng chỉ có một người biết tên của cô.

“Cô ta được mới tới?” Đỗ Hạo Vũ trực tiếp hỏi nữ sinh trả lời.

Mặt cô gái đỏ bừng, lần đầu tiên mặt đối mặt nói chuyện với hoàng tử sân trường, có vẻ kích động không thôi, âm thanh run rẩy nói: “Không phải, cô ấy học chung lớp với chúng ta ba năm.”

Tròng mắt sắc bén của Đỗ Hạo Vũ nhìn chằm chằm Mạc Dao trong góc không nói một lời, trong lòng thật kinh ngạc, cùng lớp ba năm, anh lại có vài phần không biết nhân vật số một như vậy tồn tại, thật sự là không thể tưởng tượng nổi, là anh chậm lụt, hay là cô quá nhỏ bé, quá dễ dàng che giấu mình cơ chứ?

“Ai nha, Hạo Vũ, sao anh đột nhiên quan tâm chuyện này chứ?” Bạn học nữ bên cạnh không cam lòng bị một nữ sinh xấu xí đoạt đi sự chú ý của anh, lên tiếng kéo về ánh mắt của anh.

“Không có gì, nhất thời hiếu kỳ, tùy tiện hỏi thôi.” Anh nở nụ cười tiếp tục chuyện trò vui vẻ, nhưng nghi vấn vẫn quanh quẩn trong lòng anh.

“Đứa con hoang này, nếu không phải tao tạo điều kiện cho mày ăn, tạo điều kiện cho mày mặc, mày đã sớm đói chết đầu đường, mày thật là trời sanh hồ ly như mẹ mày.” Mạc Dao mới vừa bước vào cửa trước, liền nghe thấy tiếng nhục mạ của mẹ từ phòng khách truyền đến, tốc độ cởi giày của cô không khỏi tăng nhanh.

“Mẹ, cặp sách của con còn ở ngoài cửa, mẹ bảo con hồ ly nhỏ nà

ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 752
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN