--> Xuyên Qua Thời Không Giả Bộ Vô Tội - game1s.com
Old school Swatch Watches

Xuyên Qua Thời Không Giả Bộ Vô Tội

Chương 1

Ông trời đùa gì thế hả?! Lúc tỉnh lại nàng lại là ở một nơi kỳ quái… Một nơi nàng tuyệt đối cũng không thể tưởng tượng được…

“Cổ đại?!”

Đinh Linh mở to mắt, không ngừng nhìn chòng chọc vào người đàn ông cứu nàng ở trước mặt, mà đối phương cho rằng nàng nhìn hắn, chưa bao giờ bị một người con gái xa lạ nhìn lâu như vậy chàng trai trẻ cũng đỏ bừng cả khuôn mặt, không biết phải làm sao.

Nhưng nàng hoàn toàn không quan tâm đến hắn, thầm nghĩ mình là đang nằm mộng, cũng nhất định là đang nằm mộng, bằng không sao nàng có thể ở chỗ này? Hiện tại hẳn là nàng đang tham gia ở triển lảm tranh, chứ không phải là ở cái nơi kỳ quái này, cùng một người kỳ quái nghe hắn nói lời quái gở, hơn nữa trong lời nói còn là hết sức hoang đường.

“Vị tiên sinh này, ta không rõ lắm ngươi nói cái gì, hơn nữa bây giờ ta không rãnh nghe ngươi nói quá nhiều, thực xin lỗi, ta phải chạy về triển lãm tranh.”

“Triển lãm tranh?! Nhưng là nàng vừa mới tỉnh lại, sau khi ta cứu nàng ở bờ hồ, ước chừng nàng hôn mê ba ngày ba đêm, cho dù muốn đi đâu cũng không kịp rồi…”

“Nói cái gì! Ta phải nhanh chóng rời đi, ta đã chuẩn bị rất lâu chính là vì đợt triển lãm tranh này, tuyệt đối không thể… A!”

Nàng giãy dụa chính là đi ra phòng nhỏ, nói được một nửa, lại bị cảnh tượng trước mắt hù sợ.

Trời ạ! Không thể nào… Đây là xảy ra chuyện gì… Nhà cao tầng đâu? Xe chạy điên cuồng đâu? Thay thế lại là cảnh tượng cổ xưa, cỏ cây bốn phía đầy dẫy, không có một cây cột điện, khắp núi chỉ có bò cùng dê, còn có gà…

Nàng làm thế nào đến ở nông thôn rồi hả?! Nàng nhớ rõ sáng sớm đang muốn chạy đến Sun Yat-sen Memorial Hall tham gia tuyển chọn thẩm định họa sĩ mới xuất sắc, rồi sau đó đi qua một cây cầu, thấy có một người… Không, trước tiên là cô thấy có một con chó lúc chìm lúc nổi ở trong nước, phía sau con chó trôi nổi một người.

Vừa thấy được người đó, nàng không biết có phải là bị ma quỷ bám người hay không, lại cứ như vậy nhảy xuống, nghĩ đến mình thấy việc nghĩa hăng hái làm, nào biết về sau…

“Không thể nào… Chẳng lẽ mình… Đã chết?!”

Cái ý nghĩ này chợt lóe qua, Đinh Linh chỉ cảm thấy được hai chân mềm nhũn, cả người chết ngất…

Làm sao có thể? Đinh Linh ngồi ở bên hồ được người cứu lên. Từ lần trước té xỉu sau đó tỉnh lại: Trong đầu tương đối bình phục chút, nhưng nàng vẫn không thể tin được cái chuyện xuyên qua thời không này lại có thể xảy ra ở trên người của nàng.

Cứu nàng là A Cát, từ sau khi sống nương tựa vào người mẫu thân đã qua đời vào ba năm trước, hắn đã một mình dựa vào đốn củi mà sống, là một thanh niên thành thật đầy hứa hẹn, chẳng qua là ở thời đại cổ xưa này, có thể có tương lai cũng chỉ có bình thường.

Nhưng nàng cũng không cam tâm ở nơi bình thường này, nàng muốn trở nên nổi bật, nàng thừa nhận mình là một người phụ nữ ham học hỏi, nhưng đây cũng không thể trách nàng, bởi vì tất cả mọi thứ này đều là vận mệnh an bày.

Nàng biết cả đời này của mình chắc là sẽ không có người đàn ông nào khác có thể khiến cho đáy lòng của nàng rung động, bởi vì tình yêu của nàng đã cho một người—— Giang Mộ Phong, người yêu của chị gái nàng, một người đàn ông mà cả đời nàng cũng không thể nào yêu.

Ngày đó người đàn ông lúc chìm lúc nổi ở trong nước là người mà nàng cho rằng đời này sẽ không bao giờ nhìn thấy nữa, cho nên liếc thấy, nàng không khống chế được đáy lòng kích động nhảy xuống sông, nào biết cái nhảy này, lại có thể khiến sinh mệnh của nàng nổi lên biến hóa lớn như vậy.

Sau khi chết không phải là con người lên Thiên đàng hoặc là xuống Địa ngục sao? Tại sao cả hai cái nơi này nàng đều không có đi, nhưng trái lại đi tới một nơi quái lạ…

Trời ạ! Cổ đại nha! Chuyện hoang đường thế này, cho dù nàng té xỉu 800 lần nữa, cũng không thể thay đổi được, nhất là A Cát, một người sống sờ sờ thế này, người đàn ông mặc trang phục thời cổ xuất hiện ở trước mặt nàng, nàng cũng rất khó không chú ý…

“Cô nương…”

“Gọi ta là Đinh Linh được rồi.” Nàng ỉu xìu nói.

A Cát cho rằng tiểu mỹ nhân trước mặt quá buồn bả có thể là vì đã rất đói bụng. “Đinh Linh, nàng đã đói bụng đúng không? Ta dẫn nàng đi ăn bánh bao được không?”

Từ nhỏ đến lớn hắn cũng chưa từng mời bất kỳ một người con gái nào ăn qua thứ đó, cả chính mình cũng là ăn mặc tiết kiệm, nhưng Đinh Linh thì không giống.

Nàng… Rất đặc biệt! Mặc dù hắn thấy qua nữ nhân cũng không nhiều, nhưng tin rằng nàng tuyệt đối là một người đẹp ngọt ngào nhất, nhất là đôi mắt to đen láy của nàng cùng với nước da trắng ngần, mặc dù quần áo nàng mặc vô cùng khiến cho người ta đỏ mặt tim đập dồn, ban đầu lúc hắn moi nàng lên từ trong nước, còn bị vẻ đẹp cùng ăn mặc kỳ quái ở nàng làm cho rung động.

Con gái lại học nam nhân mặc quần, hơn nữa quần vừa hẹp lại vừa chặt, càng tôn lên hai chân t

ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 707
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN