--> Những ngón tay đan - game1s.com
XtGem Forum catalog

Những ngón tay đan

"Như loài Phượng Hoàng kiêu hãnh trầm mình trong lửa đỏ, vượt qua mọi niềm đau để rồi tái sinh trong hình hài rực rỡ nhất, rồi tung cánh bay về phía mặt trời - Đó là tình yêu của chúng tôi."

Những ngón tay đan là một tác phẩm mới nhất của tác giả Hân Như được TRASUA.MOBI đăng tải sớm và luôn được cập nhật. Mong các bạn Like và Share Facebook để ủng hộ tác giả sớm hoàn thành tác phẩm này nhé

[Tải ảnh'>
Chương 1: Đóa hoa màu tím


Hoàng Anh sửa lại chiếc cà vạt cho ngay ngắn, nhìn xung quanh một vòng, đảo mắt qua những con người xa lạ đang tất bật với công việc của chính họ. Những ngày giáp Tết này, có những người vô cùng bận bịu, nhưng cũng có rất nhiều người rảnh rỗi chọn cho mình một góc quán quen thuộc, cùng với ly café bốc khói, sóng sánh và đậm đà, cứ thế có thể ngồi từ sáng tới trưa. Có người chọn cách hòa mình vào thế giới ảo trên ipad hoặc máy tính cá nhân, có những người lại chọn cho mình một việc tưởng như nhàm chán, đó là nhìn người ngược xuôi trên phố, nhìn cuộc sống trôi dần theo ngày tàn tháng tận.

Những tháng cuối năm nhà nhà đều bận rộn, đua nhau chạy nước rút với các hạng mục, chỉ tiêu thì Hoàng Anh lại cảm thấy mình ít bận bịu nhất. Nếu không phải quá nhàn nhã thì anh đã không nghĩ đến nhiều vấn đề, cuối cùng đưa ra một quyết định tương đối điên rồ, đó là chuyện sẽ xảy ra sau cánh cửa kính kia không lâu nữa. Và đến lúc này, Hoàng Anh vẫn còn đang đấu tranh tư tưởng cho việc ấy. Anh có thể thẳng thừng sa thải bất kỳ nhân viên nào, thế nhưng để đưa ra quyết định cho buổi gặp gỡ này, anh đã phải ngập ngừng rất lâu.

Hoàng Anh vẫn đứng dán chân ở chỗ cũ, mắt nhìn chằm chằm vào hai chữ “Push in” (Đẩy vào) dán bằng băng dính đỏ trên cánh cửa kính trong suốt của quán café. Anh chàng nhân viên đứng sau cánh cửa kính vẫn đang nhìn anh một cách chờ đợi, như thể chỉ cần anh nhích thêm một bước chân nữa là cậu ta sẽ lập tức bước lên, mở cửa và tươi cười chào khi anh bước vào quán. Cuối cùng, Hoàng Anh vẫn chọn tiến tới, bởi lui bước không phải là phong cách của anh.

Anh chàng nhân viên trẻ tươi cười mở cửa và chào anh, sau đó hỏi anh tới một mình hay đã có bạn. Hoàng Anh đảo mắt nhìn theo thói quen, sau đó mới đáp:

- Tôi đã có bạn đợi trên tầng hai.

Sau đó anh dợm bước tiến về phía cầu thang. Tầng hai dường như bố trí để dành riêng cho những người thích không gian riêng tư. Các bàn đều chỉ dành cho hai người ngồi và khoảng cách giữa các bàn cũng rộng hơn so với bên dưới. Khác với không gian ồn ào và sôi nổi với mấy bản nhạc chào xuân ở tầng một, trên này mang một bầu không khí trầm lắng, yên ả, cả không gian tràn ngập hương thơm dịu nhẹ của một loài hoa nào đó và một bản nhạc không lời anh cũng chẳng biết tên. Vài cặp đôi ngồi nói chuyện nhỏ nhẹ với nhau, nụ cười của những cô gái đang ngồi trong cái không gian đầy vẻ thánh khiết này cũng trở nên vô cùng dịu dàng. Chỉ cần khẽ đảo mắt Hoàng Anh đã tìm ngay được người mà mình hẹn gặp ngày hôm nay. Đúng như ước định, cô gái ấy mặc một chiếc váy màu tím nhạt, trên vai choàng hờ hững một chiếc khăn dệt màu sậm hơn một chút. Mái tóc cô để xõa, gương mặt thon thả với sống mũi cao, hàng lông mi dài và cong, nhìn nghiêng nghiêng vô cùng đẹp. Nhìn từ xa, cô y như một bông hoa màu tím, mảnh mai, quyến rũ và đầy bí ẩn, hệt như cái tên của cô: Thạch Thảo.

Cô gái đang quay mặt ra nhìn quang cảnh bên ngoài qua bức tường bằng kính, chợt cảm thấy dường như có người đang nhìn mình nên cô quay vào. Hoàng Anh hơi sửng sốt một chút, có lẽ là do cô gái này hơi khác so với hình người ta gửi cho anh qua Internet, trên ảnh nhìn cô già dặn hơn rất nhiều so với con người thật trước mặt anh lúc này. Đôi mắt to tròn dưới hai hàng lông mày kẻ thẳng, bên trong ẩn chứa một chút ngạo khí và bướng bỉnh cũng không ngần ngại chiếu tướng lại anh. Hoàng Anh nhớ lại tên của cô, sau đó dợm bước tới gần. Anh kéo ghế, ngồi xuống đối diện với cô. Sau khi gọi đồ uống, anh mỉm cười với cô và hỏi:

- Em là Thạch Thảo phải không?

- Đúng vậy, và anh là Hoàng Anh, người muốn hẹn gặp em hôm nay?

- Trừ phi còn một ai khác cũng tên giống anh, cũng hẹn gặp em trong hôm nay, vào giờ này và cũng tại đây nữa. – Hoàng Anh nhún vai cười, vẻ tự tin khi nói chuyện với người lạ của anh luôn là một thế mạnh mà không phải bất kỳ người nào cũng có thể có được.

- Nguyên tắc của em là không gặp quá ba khách hàng trong cùng một ngày. Và trong ba khách em gặp hôm nay thì cũng không có ai trùng tên với ai cả.

Cô gái tỏ ra không hề kém cạnh. Hoàng Anh âm thầm đánh giá, có lẽ do tính chất công việc mà tính cách cô gái này dạn dĩ hơn so với gương mặt non nớt của mình. Hoàng Anh không nhịn được nhận xét:

- Anh có cần phải đòi xem chứng minh thư của em không nhỉ? Anh không nghĩ em 22 tuổi như trong bản lý lịch người ta gửi cho anh đâu.

- Vậy anh cho là em bao nhiêu tuổi? – Cô gái tên Thạch Thảo nhếch miệng cười hỏi lại.

- Anh chỉ muốn chắc chắn, anh không thích dây dưa với trẻ vị thành niên. – Hoàng Anh nhún vai.

- Thứ nhất, khi em vào làm ở đây, bên công ty đã kiểm tra chứng minh thư của em rồi, họ không dại gì mà thu nhận trẻ vị thành niên cả. Thứ hai, dường như theo thỏa thuận ban đầu của anh với bên công ty thì em sẽ làm bạn gái của anh trong vòng ba tiếng buổi sáng vào ngày 24/12 này, không đi xa quá việc ôm hôn, như thế thì chẳng ai tống giam anh nếu như anh lỡ ôm hôn một cô bé chưa tới 18 tuổi cả đâu. – Giọng nói trong veo có mang theo một phần châm chọc, Thạch Thảo không ngần ngại nhìn thẳng vào mắt anh.

- Ok, bỏ qua chuyện đó. Vậy là những gì anh cần em làm em cũng đã nắm rõ rồi, anh tin những cô gái có nghề như bọn em sẽ diễn xuất tốt hơn việc anh đi mượn một cô bạn nào đó của mình vào vai người yêu anh. Và theo như thỏa thuận, em sẽ mặc đồ do chính anh đưa, đồng ý?

- Không thành vấn đề, nhưng anh phải đưa trước cho em ít nhất một ngày để em còn chọn tông trang điểm cho phù hợp. – Cô gái nhún vai. – Anh sẽ phải thanh toán cho công ty tiền lệ phí và trả trước cho em 50% trong vòng 1 ngày kể từ lúc ký hợp đồng. Hợp đồng đây, anh xem đi, nếu cảm thấy không có vấn đề gì thì chúng ta cùng ký.

- Không thành vấn đề. Anh sẽ trả luôn cho em một triệu rưỡi, đúng theo thỏa thuận là 500 nghìn một giờ. Nếu em làm tốt, anh sẽ thưởng thêm cho em. – Hoàng Anh cầm lấy hai bản hợp đồng mà cô gái đẩy tới trước mặt mình sau đó xem qua thật nhanh.

- Anh không sợ trả tiền trước thì em sẽ bùng mất sao? – Thạch Thảo hơi ngạc nhiên trước bộ dạng thanh toán đầy sảng khoái của anh.

- Cứ cho là em 22 tuổi đi, thì thời gian anh ăn muối vẫn nhiều hơn em ăn cơm đấy nhóc ạ. – Hoàng Anh bật cười, đặt hợp đồng xuống bàn, sau đó rút cây bút trong túi áo ngực ra và kí vào phần dành cho mình.

- Cây Packer Duofold xanh trắng đẹp đấy. – Cô gái buông một câu nhận xét.

Hoàng Anh vừa ký vừa liếc nhìn cô, trong lòng hơi ngạc nhiên khi cô gọi được chính xác tên của cây bút này của mình.

- Em thì chỉ có bút bi một ngàn rưỡi thôi. – Thạch Thảo cười cười để lộ hàm răng đều và trắng bóc, sau đó cũng đặt bút ký vào tờ còn lại.

- Với 500 nghìn một giờ hẹn hò của em thì chẳng mấy chốc em có thể mua được nó. – Hoàng Anh châm chọc lại.

- Đâu phải lúc nào cũng có giá đó đâu anh. Noel mà, ngày ấy nhiều người cô đơn lắm nên phải tranh thủ mà kiếm thôi. Mà dù ngày nào cũng kiếm được với mức giá đó thì em cũng không đổ ngần ấy tiền vào để mua một cây bút đâu. – Thạch Thảo nhún vai, đưa lại tờ hợp đồng cho anh và nói thêm. – Em có điền thêm số điện thoại của em vào rồi đấy, trước ngày Noel anh nhớ đưa cho em đồ nhé!

- Ok, anh sẽ gọi cho em sớm thôi. Tiền anh sẽ chuyển cho em thế nào?

- Bình thường thì em sẽ lấy trực tiếp khi kí hợp đồng.

- À, vậy để anh xem…

Hoàng Anh nói rồi lấy ví ra. Anh đếm được trong ví của mình, ngoài ngoại tệ ra thì chỉ còn hơn hai trăm ngàn tiền Việt. Anh cười trừ:

- Anh không mang theo nhiều tiền như thế, hộp đựng card anh cũng để ở công ty rồi. Hay em cho anh số tài khoản đi, chút nữa về công ty anh sẽ chuyển khoản cho em ngay.

Thạch Thảo ngẩn ra, sau đó ngẫm nghĩ rồi nói:

- Vậy thôi, hôm Noel em sẽ lấy một thể cũng được.

- Em không sợ anh lừa em, xong việc rồi không trả tiền sao?

- Các bạn cùng làm với em, có người hẹn hò với khách xong, lại phục vụ anh ta cả đêm, cuối cùng xong anh ta chuồn mất. Đó là lý do bọn em luôn yêu cầu khách thanh toán trước ít nhất 50% khi ký hợp đồng. – Thạch Thảo nhún vai. – Nhưng em tin là anh không lừa em.

- Em sẽ mất nhiều thứ nếu như em quá cả tin. – Hoàng Anh cảm thấy cô gái này khá ngây thơ so với cách nói chuyện dạn dĩ ban đầu của mình. – Nhưng mà bọn em còn phục vụ cả chuyện ấy cơ à? Thế này thì khác nào kinh doanh mại dâm trá hình?

- Tất nhiên theo nguyên tắc của công ty thì không được phép. Nhưng nếu khách có yêu cầu riêng và đưa ra một mức giá phù hợp thì nhiều người vẫn tự nguyện. Số tiền này họ cũng không phải trả hoa hồng cho công ty mà có thể đút túi hết. Việc có lời như thế, ai thích làm thì làm thôi, miễn là không ai nói ra là được.

- Thế em thì sao? – Hoàng Anh đột ngột hỏi.

Đôi môi màu hồng cánh sen hơi nhúc nhích, định nói gì nhưng sau đó lại mím chặt. Đôi mắt Thạch Thảo sa sầm xuống sau câu hỏi đầy khiếm nhã đó. Hoàng Anh biết mình lỡ lời, vội vàng giải thích:

- Em đừng hiểu lầm ý anh. Anh sẽ không đòi hỏi gì quá mức hợp đồng của chúng ta đâu. Thôi, coi như anh chưa hỏi gì nhé!

- Không sao, nếu anh thực sự muốn biết cái giá của em thì có thể hỏi sau khi chúng ta kết thúc buổi hẹn hò hôm Noel tới đây. Giờ em còn cuộc hẹn khác, em phải đi đây.

Sau một phút chết lặng, cuối cùng Thạch Thảo cũng lấy lại được vẻ bình thản vốn có. Cô đeo túi xách lên vai và đứng dậy, chào anh, sau đó vội vàng rời đi như chạy trốn. Hoàng Anh cũng đứng dậy, thanh toán và đuổi theo cô ra ngoài.

- Này, em đi gì tới đây? Hay để anh đưa em tới chỗ hẹn kia nhé? – Anh đuổi kịp sau khi vượt qua mấy số nhà.

- Em có bạn tới đón rồi, cảm ơn anh. – Thạch Thảo cười và từ chối một cách nhã nhặn.

Sau đó cô bước qua anh, để lại Hoàng Anh đứng nguyên tại chỗ với mùi hương nước hoa nhè nhẹ quanh quẩn mãi không tan.

Hoàng Anh không quay lại công ty nữa vì cũng sắp tới giờ nghỉ, anh lái xe rẽ qua siêu thị mua ít đồ khô để ăn dần, cuối cùng ghé vào quán ngẩu pín nướng ở trong Phương Liệt. Quán nhìn ra hồ Rùa, lúc nào cũng đông nghẹt khách. Chỉ cần một cái bàn, một cái ghế, một chai rượu cá sấu và một đĩa tràng nhồi thịt và hành nướng thơm lừng, Hoàng Anh có thể ngồi ở đó một mình tới tận đêm khuya. Một chàng trai vừa ngấp nghé tuổi 30, sự nghiệp mỹ mãn, ngoại hình cao ráo, không đẹp trai tới mức khiến đàn bà con gái chết mê chết mệt nhưng cũng tạm gọi là ưa nhìn, và sống độc thân giữa cái thành phố phù hoa đầy cám dỗ này thì còn có thể làm gì mỗi tối nếu không phải lên bar ghẹo gái hay kiếm bạn nhậu lai rai. Mà bạn bè ở cái tuổi này, nếu không phải đã có gia đình thì cũng bận đi tán tỉnh, chăm sóc một cô em gái nào đó hoặc tất bật chuẩn bị xây dựng tổ ấm cho riêng mình, chẳng ai có thời gian dành cho một thằng đàn ông mấy tháng nay vẫn chìm trong cái tâm trạng bị người yêu đá như anh cả.

Nghĩ tới chuyện tất bật xây tổ ấm, Hoàng Anh lại cười nhạt một cái, sau đó dốc cạn ly rượu tràn trên tay. Nếu tất cả mọi chuyện thuận buồm xuôi gió, có lẽ bây giờ anh cũng đã, đang hoặc sắp có một gia đình nho nhỏ, đủ đầy yêu thương và hạnh phúc lắm. Đôi khi Hoàng Anh nghĩ cuộc sống giống như một trò chơi thử thách sự lỳ lợm của con người và người nào gan nhất sẽ là người ít phải hối hận nhất. Và thường thì đàn bà, trong cái trò chơi này, sẽ là người nhanh bỏ cuộc nhất.

Cô người yêu đầu tiên của anh, một cô bạn cùng lớp đại học, xinh xắn, năng động và rất ngoan, ban đầu thằng bạn nào cũng thầm ghen tỵ với anh vì có một cô người yêu như thế. Nhưng rồi cuộc sống thành thị dần dần cuốn nàng vào những cuộc vui quên giờ lên lớp, quên cả quê hương, quên cả những bạn bè xưa cũ, rồi nàng cũng xao nhãng luôn cả anh người yêu thư sinh suốt ngày chỉ biết cắm mặt vào những cuốn giáo trình dày cộp. Nàng không còn chân phương như trước, cũng chẳng còn yêu anh như trước. Cuối cùng, một anh chàng 26 tuổi bảnh bao, đi con xe SH như màu mận chín ủng, nghe nói làm ở ngân hàng đã cướp mất nàng của anh. Đến giờ Hoàng Anh vẫn không thể quên được cái cảnh nàng ngồi chênh vênh trên chiếc xe của hắn, chân vắt lên chân, tay ôm eo, ngả đầu vào vai hắn. Chiếc xe đi lướt qua anh khi anh đang ngồi bên vỉa hè với chiếc bơm xe đạp cũ kỹ của mình, đấy vốn là cái nghề đầu tiên mà anh làm khi từ quê lên học đại học. Khi họ đi qua, ánh mắt của anh và của nàng giao nhau. Anh ngỡ ngàng, còn nàng có một chút hoảng hốt, một chút sượng sùng, sau đó nàng quay đi, ráo hoảnh, vờ như anh và nàng là hai người xa lạ. Hoàng Anh cũng không một lần níu kéo, bởi anh không phải kẻ quá si tình, cũng đủ thông minh để hiểu chuyện tình cảm của hai người đã chết từ lâu rồi.

Những năm học đại học sau đó, Hoàng Anh không còn yêu ai. Từ sự đổ vỡ của mình và những thằng bạn thân, anh biết rằng, sẽ chẳng có cô gái nào chịu lấy anh nếu như anh không cho cô ta một cảm giác an toàn về tương lai. Cảm giác an toàn ấy là gì? Là tiền. Đúng vậy, chính là tiền. Vì vậy, Hoàng Anh quyết định sẽ không yêu một ai cho đến khi cảm thấy mình có đủ khả năng về tài chính để lo cho cuộc sống của ít nhất hai người.

Hoàng Anh vào thực tập ở NASSCO, một công ty bất động sản lớn và có tiếng trong thành phố, sau đó nhờ thành tích thực tập xuất sắc mà anh được tuyển vào làm tại phòng chăm sóc khách hàng của công ty. Chính ở đây, sau này anh đã gặp được Linh Trang, nàng hoa khôi của phòng phát triển dự án. Linh Trang đẹp và kiêu sa lắm, cái vẻ đẹp ấy không một bút mực nào miêu tả hay vẽ lại nổi, cho đến giờ Hoàng Anh vẫn chưa thể quên được từng cử chỉ, dáng điệu, vẻ giận dỗi hay khi nàng cười. Có lẽ, Linh Trang chính là tình yêu khắc cốt ghi tâm mà Hoàng Anh không bao giờ quên nổi. Hai người quen nhau từ khi Linh Trang bắt đầu vào công ty cách đây hơn hai năm, khi ấy dù còn rất trẻ nhưng Hoàng Anh đã là phó phòng nhân sự của NASSCO. Trong thời gian này, Linh Trang đã không ít lần ngỏ lời đề nghị cưới, còn Hoàng Anh thì muốn yên vị ở ghế trưởng phòng đã, khi đó thì tương lai của hai người mới khấm khá hơn được. Không hiểu sao, cái ghế trưởng phòng mười mươi đã thuộc về anh, cuối cùng lại giao cho một gã cà lơ phất phơ nào đó, nghe nói là con ông cháu cha của tầng lớp lãnh đạo trong công ty. Đúng cái lúc Hoàng Anh chán nản nhất vì bao nhiêu công phấn đấu của mình đều bị dìm đi một cách không thương tiếc thì Linh Trang lại một cước đá bay anh ra khỏi cuộc đời cô. Cô đá anh để lao vào vòng tay một thằng đi xe Mẹc, có biệt thự sang trọng trong khu đất đắt đỏ nhất Thủ đô. Hoàng Anh tự cười giễu chính bản thân mình vì đã đánh giá sai mức độ tham vọng của đàn bà. Bọn họ sẵn sàng đá một thằng sinh viên nghèo đi xe đạp để ngồi lên một chiếc SH lịch sự, không có nghĩ là bọn họ không một lần nữa đá cái thằng đi SH để chui vào một chiếc ô tô con sang trọng hơn. Có nghĩa là, dù anh có chuyển từ chiếc xe đạp cọc cạch thời sinh viên sang Wave tàu, rồi từ Wave sang Dylan, hay sau này có là bốn bánh, nhưng nếu anh yêu một người đàn bà tham vọng thì ả ta sẽ vẫn có thể tìm được một chiếc xe bốn bánh tân thời hơn nữa và rời bỏ anh.

Linh Trang vừa nói lời chia tay thì anh nhận được quyết định bổ nhiệm lên làm trưởng phòng nhân sự. Thỉnh thoảng, Huy, đồng nghiệp và cũng là bạn thân bao năm nay của anh ở NASSCO cười nói đùa rằng, có lẽ Linh Trang là sao chổi của anh. Anh vừa thoát khỏi sao chổi thì lập tức công danh lên vùn vụt. Hoàng Anh biết đó chỉ là một lời an ủi, vì Huy là người hiểu rõ nhất anh yêu Linh Trang sâu sắc tới mức nào. Tình yêu đó làm cho anh luôn nhói lên từng cơn mỗi lần nhớ lại. Đó là một niềm đau mà chỉ có Hoàng Anh mới thấu được đến tận cùng.

Noel này là ngày cưới của Trang với gã đàn ông giàu có hơn cô cả một giáp tuổi kia, và Hoàng Anh thuộc ban lãnh đạo của công ty, tất nhiên tên anh cũng được viết rất nắn nót và đẹp đẽ trên thiệp mời. Hoàng Anh cũng chẳng nhớ cái thiệp mời đó đã bị anh vất ở xó nào trong cơn say điên loạn khi anh mới nhận được nó nữa.

Sau khi Hoàng Anh được thăng chức, dường như Linh Trang cũng có một chút hối tiếc. Anh biết Linh Trang không hề yêu người đàn ông kia như cô vẫn cố tỏ ra trước mặt mọi người. Có vài lần cô cố gắng bắt chuyện với anh, hỏi thăm anh, thậm chí còn mạnh dạn mời anh đi ăn, nhưng Hoàng Anh đều lạnh lùng từ chối. Dù vẫn yêu cô tới phát cuồng thì anh cũng chẳng phải thằng đần độn mà không nhận ra cô hối tiếc vì cái gì. Anh cảm thấy nực cười và tội nghiệp cho người con gái đáng thương ấy. Chẳng lẽ cô cho rằng anh thực sự như một con thuyền, cô muốn kéo vào thì kéo, muốn đẩy đi thì đẩy sao?

Hoàng Anh chợt muốn trả thù người con gái ấy ghê gớm, anh muốn chứng minh cho cô thấy rằng cô đã mờ mắt như thế nào. Anh muốn cô phải hối hận trong đau đớn, tiếc nuối trong đau đớn vì đã bỏ rơi anh để chạy theo cuộc sống xa hoa phù phiếm. Đó là lý do anh chọn thuê Thạch Thảo, cô gái có vẻ đẹp hồn hậu và hấp dẫn không thua gì Linh Trang để làm bạn gái mình trong ngày cưới của cô. Thạch Thảo có đôi mắt to và đen giống Linh Trang, nhưng cách trang điểm nhã nhặn làm cho cô gái này có những nét quý phái hơn rất nhiều. Nếu không phải biết từ trước, có lẽ chính Hoàng Anh cũng cho rằng Thạch Thảo là con gái của một danh gia vọng tộc nào đó cũng không chừng.

Người ta nói, tình yêu cũng giống như chơi game, càng chơi càng nghiền, càng thua càng hăng hái phục thù. Giờ đây Hoàng Anh cũng giống như đang điên cuồng tìm mọi cách trả thù lại sự phản bội của Linh Trang vậy.

“Này, ông không quên hôm nay là sinh nhật của thằng nhóc nhà tôi đấy chứ?” Hoàng Anh đọc tin nhắn của Huy, cánh môi hơi cong lên. Thằng bạn thân của anh từ hồi đại học, đến lúc đi làm lại cùng một công ty, trong khi anh còn đang chới với giữa biển tình thì nó đã yên bề gia thất rồi. Vợ Gia Huy là giáo viên mầm non, lương ba cọc ba đồng nhưng nhiều thời gian chăm lo gia đình, với một người đàn ông như thế là quá đủ. Đứa đầu lòng của vợ chồng Huy hôm nay vừa tròn ba tuổi, ngay từ sáng sớm Huy đã gọi điện mời anh tới nhà ăn cơm tối nay. Thực ra Hoàng Anh không quên, nhưng anh cũng không muốn tới quá sớm bởi thế nào Uyên cũng sẽ là quấn riết lấy anh.

Uyên là em gái của Huy, sinh viên năm cuối trường Mỹ thuật Công nghiệp. Đó là một cô gái năng động và xinh đẹp, đủ để hấp dẫn một thằng đàn ông luôn tự nhận mình là ‘cũng không đến nỗi nào’ như anh. Thế nhưng Hoàng Anh có một quan điểm rất rõ ràng về tình cảm, anh sẽ không bao giờ tán tỉnh hay cưa cẩm ba kiểu con gái mà người đời đã đúc kết trong một câu rất chuẩn: “con thầy, em bạn, gái cơ quan”. Những cô gái nằm trong vòng quan hệ này, dù có hấp dẫn tới đâu anh cũng tuyệt đối kính nhi viễn chi. Dù vậy, việc Uyên có tình cảm với anh là điều mà cả anh và vợ chồng Huy đều thấy, thậm chí cả hai còn ra sức vun vén vào cho anh và em gái của họ. Đã vài lần Hoàng Anh cố gắng thử chấp nhận tình cảm của Uyên, chỉ là anh không thể không thừa nhận rằng trong thâm tâm anh, Uyên chỉ như một cô em gái không hơn không kém.

Hoàng Anh nhắn tin lại cho Huy, nói rằng sẽ tới ngay, sau đó lại tiếp tục với nỗi buồn của mình. Đột nhiên, anh nghĩ tới Thạch Thảo, cô gái có lối sống rất kín kẽ và tinh tế. Từ việc cô dùng loại nước hoa phù hợp với cách ăn mặc và trang điểm của mình cho tới cái cách ăn nói sắc như dao kia, có thể thấy nếu đây không phải là một người quá từng trải trong công việc này thì cũng là một người có cuộc sống vô cùng đặc biệt. Hoàng Anh không phải trai ngoan, có đôi khi anh cũng tìm đến những cô gái buôn hương bán phấn cho đỡ cô độc, và anh cũng đã nghe không ít những câu chuyện đầy hoàn cảnh của họ. Mỗi người một nỗi niềm, chỉ chung nhau ở sự tủi nhục và ê chề của kiếp làm vợ của đàn ông cả thiên hạ.

- Mày tới muộn đấy… - Huy mở cửa cho Hoàng Anh và cau mày khi thấy mùi rượu theo anh xộc vào trong phòng.

- Xin lỗi, tao ghé qua mấy chỗ kiếm quà cho nhóc Bon mà không tìm ra món nào ưng ý cả. – Hoàng Anh vỗ vỗ vai bạn mình, sau đó xách theo gói quà tiến vào.

- Hôm nay Uyên không tới à? – Hoàng Anh tỏ ra ngạc nhiên khi thấy cô lại vắng mặt trong một sự kiện quan trọng thế này.

- Nó với bạn nó tới rồi lại về rồi, nghe nói tụi nó còn có việc bận gì đó. – Huy nhún vai sau đó dẫn anh đi vào phòng bếp, lúc này bàn ăn đã được dọn đi, thay vào đó là một đĩa trái cây lớn đã sắp sẵn và một cái bánh kem nhỏ. Nến đã cắm sẵn trên bánh, chỉ đợi châm lửa nữa là xong.

- Còn đợi ai à? – Hoàng Anh ôm lấy thằng nhóc đặt lên đùi, nghe nó tíu tít kể chuyện mọi người tặng quà cho nó.

- Ừ, ông bà ngoại đang sang, đợi chút. – Huy giải thích.

Nhà vợ Huy cũng ở trong thành phố nên vợ chồng Huy được dựa ông bà ngoại nhiều. Lúc thằng Bon còn ẵm ngửa, ông bà nội ở dưới quê có khi cả tháng mới lên thăm cháu được một lần, còn bà ngoại nó có lúc còn ở lại nhà vợ chồng Huy để chăm cháu cả tuần. Thế nên các cụ mới hay nói ‘cháu bà nội, tội bà ngoại’. Mẹ anh trước đây cũng thỉnh thoảng nói câu này khi chị gái anh thỉnh thoảng lại ôm con về gửi ông bà cả tháng vì cả hai vợ chồng đều bận đi làm. Mãi sau này khi con Bống, cháu anh, đủ tuổi đi mẫu giáo thì mới được ở gần bố mẹ.

Nếu Hoàng Anh lấy Linh Trang thì có lẽ anh cũng được nhờ ông bà ngoại lắm. Nhà Trang ở ngoài ngoại thành, đi vào thành phố mất không tới 30 phút chạy xe máy. Anh từng về nhà Linh Trang chơi không ít lần, bố mẹ cô cũng rất quý anh, không vì anh là trai tỉnh lẻ mà muốn ngăn cấm hai người đến với nhau.

Hoàng Anh rời nhà Huy trong tình trạng lê tê phê, đã uống rượu vào trước đó, vừa rồi Huy lại khui thêm mấy lon bia mời anh, thành ra đầu anh lúc này như bị ai lấy búa đập vào vậy. Vợ chồng Huy đều muốn giữ anh ở lại, nhưng Hoàng Anh không muốn làm phiền gia đình họ vào tối nay. Anh chạy xe ra khỏi khu chung cư cao cấp nơi gia đình Huy đang ở, vòng vèo qua vài con phố quen, cuối cùng đổ ập xuống chiếc giường nệm lạnh lẽo hơi người trong căn phòng ngủ tối om của mình.

Cả kim giờ lẫn kim phút của chiếc đồng hồ treo trên tường đều đang ì ạch bò dần tới con số 12. Ngày mới lại đã sắp sang.



Chương 2: Đêm lạnh



Hoàng Anh đưa mắt nhìn theo người đàn ông đang gò lưng đẩy chiếc xe xích lô tồi tàn chở đầy than tổ ong trong cơn mưa phùn mùa đông buốt giá, chiếc áo mưa ni lông màu xanh nhạt không che nổi tấm thân gầy gò trong bộ quân phục sờn cũ rộng thùng thình. Đôi chân ông mang giầy vải màu xanh đã bợt màu cũng được bao bởi hai chiếc túi ni lông nhưng cũng không tránh khỏi bị nước mưa làm cho ướt sũng. Đôi bàn tay đen đúa giữ chặt lấy yên xe, ông ra sức đẩy chiếc xe đầy than của mình, mỗi bước chân như dán chặt xuống mặt đường, nặng nề và đầy mỏi mệt. Hoàng Anh còn có cảm giác nhìn thấy đôi bờ vai nhỏ thó ấy run lên sau mỗi lần cất bước. Cơn mưa phùn kéo dài suốt từ sáng làm cho lòng đường xuất hiện đầy những vũng nước lớn, nhưng người đàn ông ấy cũng chẳng còn đủ sức để tránh đi, cứ thế một nhịp lại một nhịp, những bước chân đều đặn cứ chầm chậm tiến về phía trước, dẫm lên bất cứ thứ gì mà bàn chân đặt tới. Thỉnh thoảng có một chiếc xe máy hoặc vô tình, hoặc cố ý vọt nhanh qua những vũng nước đọng làm nước bẩn bắn tung tóe đầy lên người ông, nhưng ông vẫn cứ thế cặm cụi mà đi, dường như chỉ muốn nhanh chóng tới được nơi cần đến.

Hoàng Anh nhìn đồng hồ, đêm đã khuya lắm, có lẽ người đàn ông này đang trên đường trở về với gia đình của mình. Trên đôi vai ông không biết đang phải gánh bao nhiêu số phận, và không biết, những con người đó có bằng lòng với cuộc sống khó khăn của mình hay không? Nếu người đàn ông này có vợ, Hoàng Anh rất muốn hỏi bà ấy rằng bà ấy có cảm thấy hạnh phúc với cuộc sống túng thiếu bên người chồng nghèo khổ của mình hay không? Bà ấy có bao giờ từng có suy nghĩ sẽ đi tìm một người đàn ông khấm khá hơn để cuộc sống của mình được dễ thở hơn chưa? Hoặc có lẽ, chỉ có đàn bà con gái thời nay mới có cái suy nghĩ thích tìm bóng cây to để dựa dẫm như thế?

Hoàng Anh không hiểu tại sao, nhưng bước chân của anh lại vô ý thức đi theo người đàn ông đó dọc con phố nhỏ, nơi mà anh thường thích đi bộ, trước đây cùng Linh Trang, bây giờ là một mình. Đó là một con phố dài, không quá sầm uất, đông đúc và có vỉa hè rất lớn. Từ nơi anh ở đi ra đây chỉ mất tầm 3 phút đi bộ mà thôi, thế nên vào các tối mùa hè, anh và Trang thường đi dọc hết phố để hóng gió, sau đó cô mới chịu để anh đưa về nhà. Mùa đông, khi anh đèo cô chạy lòng vòng ngắm phố phường, cô thường cho tay vào túi áo khoác của anh. Đôi khi cả bàn tay anh và bàn tay cô đều bỏ chung trong túi, tay cô ngọ nguậy trong tay anh, và cô kêu túi áo của anh nhỏ quá. Khi ấy Hoàng Anh thường cười đùa nói rằng, sau này mua áo anh sẽ chọn những chiếc áo có túi thật to để cả hai có thể cùng đút tay trong túi áo một cách thoải mái. Chia tay cô rồi, những buổi tối vừa đi bộ, một tay cầm điếu thuốc, một tay bỏ trong túi áo, anh mới biết, thì ra túi áo của anh cũng chẳng chật chội như anh vẫn tưởng.

Ngày ấy, mỗi lúc bên nhau, anh và cô đã nói rất nhiều về tương lai, về cuộc sống gia đình, và về cả những đứa trẻ. Đến tên của những đứa bé cũng đã được chuẩn bị sẵn. Hai người đã nghĩ về chuyện tương lai ngọt ngào bao nhiêu thì giờ nhớ lại Hoàng Anh càng thấy cay đắng bấy nhiêu. Tính trước bước không qua, mãi bây giờ Hoàng Anh mới tin vào câu nói cửa miệng đó của Linh Trang.

Người bán than vẫn nhọc nhằn đẩy xe than trong cơn mưa đêm lạnh tê tái. Chiếc xe cũ kỹ tới mức Hoàng Anh không dám suy đoán về số tuổi đời của nó, ngay cả ở quê anh - một vùng thuần nông, cũng không thể tìm thấy một chiếc xe tồi tàn tới mức ấy từ cách đây năm năm rồi. Hoàng Anh cũng rất thắc mắc, không biết một ngày người đàn ông này bán được bao nhiêu than, và với số tiền (anh đoán là không nhiều) đó, làm sao ông ta có thể tồn tại ở cái thành phố đắt đỏ, chỉ bước chân ra khỏi nhà là đã mất tiền này? Tự đặt câu hỏi như thế, nhưng ngay sau đó anh lại cười mình dở hơi, tự nhiên lại đi quan tâm những chuyện này. Nếu không có những người bán than này, thì dân ở cái thành phố này lấy đâu ra than mà dùng? Thế mới nói, cuộc sống luôn luôn cân bằng, niềm vui của người này sẽ là nỗi buồn của người khác, hạnh phúc của người này được xây dựng trên đau khổ của người kia, như một cán cân chưa bao giờ lệch, như trái đất, nửa này sáng thì nửa còn lại sẽ chìm trong bóng tối.

Hoàng Anh vẫn khâm phục nhất là Darwin, cha đẻ của Thuyết tiến hóa, bởi dường như những gì nhà tự nhiên học danh tiếng này đề cập đến không chỉ là khoa học hữu hình mà còn đúng với mọi quy luật vô hình khác của cuộc sống. Tự nhiên luôn cân bằng, một khi sự cân bằng ấy mất đi, hoặc sinh vật sẽ tự tiến hóa, thay đổi để phù hợp với môi trường, hoặc chết đi nếu không chịu thay đổi. Cuộc sống cũng thế, hạnh phúc và bất hạnh cũng luôn cân bằng nhau, nếu những người quá hạnh phúc hoặc quá bất hạnh không biết tự điều chỉnh cuộc sống của mình, thì họ sẽ sớm bị xã hội bỏ lại sau lưng, sớm bị đào thải khỏi cuộc đời.

Đi được thêm một quãng, người đàn ông bán than dừng lại ở trước một hàng ngô nướng. Chị hàng ngô đã ngồi bán loại quà vặt này ở đây mấy năm rồi, từ bao giờ Hoàng Anh cũng không biết, chỉ nhớ từ khi anh bắt đầu biết ngồi lê la hàng quán vỉa hè với Linh Trang thì chị này đã ngồi bán ở đây, thế nên chị có cả đống khách quen, trong đó một thời cũng có anh và Trang. Hàng ngô của chị cũng đơn giản lắm, một cái ô cao che sương và mưa, một cái chậu kim loại trong chứa đầy tro và than củi cháy hồng, bên trên đặt một cái vỉ bày đầy ngô và khoai nướng thơm lừng. Mấy cái ghế nhựa con con đặt quây quanh bếp than là dành cho khách muốn ngồi ăn ngay tại đây và sưởi ấm. Trời mưa này nên ai cũng ngại ngồi lại, chỉ dừng mua dăm ba cái bắp hoặc mấy củ khoai mật là lại đi ngay. Trước đây, thỉnh thoảng Hoàng Anh cũng dừng lại mua cho Linh Trang ngô hoặc khoai để mang về ăn đêm hoặc sáng hôm sau cô có thể dùng lò vi sóng nướng lại rồi mang đi làm. Nhưng từ sau khi chia tay, Hoàng Anh chưa một lần dừng lại chỗ này nữa, kể cả có đi bộ ngang qua anh cũng muốn sải bước thật nhanh. Món quà vặt này chỉ có con gái thành thị như Linh Trang thèm ăn, chứ tuổi thơ của anh đã quá thân thuộc những thứ này rồi. Ngày trước nhà anh cũng nghèo, cũng làm nông, đi bẻ ngô, dỡ khoai là chuyện bình thường. Người thành phố coi nó là quà vặt, chứ người ở quê thì chỉ nhớ chúng đã gắn liền với những ngày đói khổ. Nhà anh cũng đã trải qua những bữa cơm độn ngô, độn khoai, ăn nhiều và ngán tới có lúc anh đã nghĩ, sau này nếu bước ra được khỏi lũy tre làng, anh thề sẽ không bao giờ ăn lại những món này nữa. Ấy rồi không ngờ sau đó anh lại yêu đúng một cô nàng mê mẩn lang thang hàng quán, có thể ăn ngô, khoai, sắn thay cơm mà không biết chán. Nhưng cũng chính vì những nét chân quê đó của Linh Trang mà anh mới yêu cô nhiều như thế, mới đau vì cô nhiều như thế.

- Cô bọc mấy cái bắp ngô này vào tờ báo giúp tôi nhé, bọc mấy lớp ấy cho nó nóng. Nhà tôi ở xa, sợ về đến nhà nó nguội mất. - Người đàn ông đưa tay vuốt nước mưa trên mặt làm một vệt than đen theo nước mưa dính lại trên gò má rám nắng. Ông cười một cách nhọc nhằn làm cho những nếp nhăn hai bên khóe mắt cũng hằn lên một cách rõ nét.

Khóe miệng Hoàng Anh giật giật, không hiểu sao lúc này anh lại nghĩ tới bố mình. Ngày trước, khi nhà anh còn khó khăn, bố cũng thường xuyên phải đội nắng đội mưa, đội cả bão bùng đi chở lúa, chở đất thuê cho người ta để nuôi ba chị em anh ăn học. Bây giờ cuộc sống khấm khá hơn, nhất là khi Hoàng Anh có thể đỡ đần được bố mẹ, tự lo cho mình, thậm chí tự bỏ tiền ra lo cho em gái học đại học, những tưởng bố mẹ sẽ được thảnh thơi thì bố anh lại phải đối mặt với tuổi già, với căn bệnh tim quái ác. Đã có lúc gia đình động viên ông đi phẫu thuật, nhưng ông sợ, ông không dám liều với mạng sống của mình ở cái tuổi này, ông càng không cam tâm khi chưa thấy tất cả con cái yên bề gia thất. Có lúc mẹ gọi điện cho anh và khóc, nói rằng nhà chỉ có một mụn con trai, anh nên lập gia đình để lỡ như bố có mệnh hệ nào thì ông cũng an lòng ra đi. Mỗi lần như thế, Hoàng Anh càng cảm thấy giận Trang. Nếu cô không làm anh yêu cô nhiều như thế, lại không làm anh đau nhiều như thế, có lẽ anh đã có thể quên cô từ lâu, hoặc giả không thể quên nhưng vẫn đủ mạnh mẽ để tìm một người con dâu khác cho bố mẹ. Anh có thể không yêu vợ mình bằng trái tim, nhưng anh vẫn còn lý trí, đằng này, Linh Trang không chỉ chiếm cứ trái tim anh mà còn ở lì trong mọi ngóc ngách tâm trí anh. Anh ăn, anh ngủ, anh làm việc, cô chiếm cứ hoàn toàn mọi thời gian trong ngày của anh.

Anh yêu cô sâu sắc đến mức, ngay cả ép mình quen một cô gái khác Hoàng Anh cũng không thể làm được.

Hoàng Anh tự cười nhạt một cái. Hình như bất kỳ chuyện gì anh cũng có thể liên tưởng đến người ấy được. Có lẽ đúng như Hạnh từng nói, anh bị bệnh nặng quá rồi!

Hạnh - con gái của chủ tịch NASSCO, đồng thời cũng là bạn thân của anh, giống như Huy. Nhiều người đã từng nghi ngờ năng lực của Hoàng Anh, cho rằng anh vào được NASSCO và trèo lên được vị trí như hiện tại là nhờ vào mối quan hệ với con gái của chủ tịch. Nhưng ít ai biết rằng, anh và Hạnh là bạn học chung trường Đại học, cùng khóa, cùng ngành, chỉ khác lớp. Anh không hề biết được gia thế của Hạnh cho tới sau khi anh thăng chức, một lần, chủ tịch có tổ chức một bữa tiệc tại gia và mời anh tới dự. Sau khi tốt nghiệp Đại học, Hạnh đã đi du học và lấy bằng thạc sĩ ở nước ngoài, vì vậy nên khi gặp lại nhau, cả anh và cô đều khá sửng sốt. Lúc ấy Hoàng Anh vừa chia tay Trang nên anh rất hay chán nản, thường bỏ lên bar uống rượu mỗi tối, còn Hạnh thì đã hòa nhập với cuộc sống phương Tây nhiều năm nên cô đi bar như nhiều người đàn ông Việt đều đặn đi uống cafe sáng vậy. Hai người dần thân với nhau từ đấy, nhưng tuyệt nhiên không phải là tình cảm nam nữ như vài người thích đưa chuyện trong công ty vẫn ì xèo. Anh coi Hạnh như một thằng bạn thân, giống với Huy, giống với tất cả những thằng bạn khác mà anh chơi cùng. Ban đầu, Hoàng Anh cũng từng xuất hiện ý nghĩ sẽ thử tiến xa hơn với Hạnh, dù sao thì cô cũng là người anh đã quen từ lâu, lại có thể hỗ trợ nhiều cho anh trên con đường sự nghiệp. Nhưng ý nghĩ đó lập tức bị Hạnh phũ phàng vùi dập khi cô dõng dạc tuyên bố với anh, cô là les. Phải, L-E-S! Cô chỉ thích các cô gái và hoàn toàn không có một tí tình cảm nào ngoài tình bạn bè với anh hay bất kỳ người đàn ông nào khác. Hoàng Anh biết Hạnh không nói dối, ngay cả cách sống như một người đàn ông của cô cũng đã chứng minh điều đó. Hạnh rất xinh, từ khi học đại học cô đã để tóc tém, luôn mặc đồ bụi bặm đầy cá tính, thích đi giày thể thao và đeo đồng hồ nam. Thế nhưng cô gái cá tính trong mắt vô số con trai ấy lại chưa bao giờ nhận lời yêu bất kỳ một anh chàng nào. Khi ấy ai cũng nghĩ Hạnh muốn tập trung cho việc học, nhưng cho đến bây giờ thì Hoàng Anh mới hiểu lý do cô không bao giờ nhận lời tỏ tình của bọn con trai vốn là vì cô không có hứng thú yêu đương với đám đàn ông chuẩn men như bọn anh. Thỉnh thoảng đi bar, khi nhìn Hạnh uống rượu và hút thuốc, Hoàng Anh lại nghĩ cuộc đời thật sự đang chơi mình. Cô gái duy nhất mà anh có ý định muốn tiến xa hơn thì nàng lại chỉ có hứng thú với những cô nàng khác.

- Chú không ăn ngay sao? - Tiếng chị bán ngô kéo Hoàng Anh trở về với thực tại. Anh cụp ô, ngồi xuống một cái ghế nhựa, lên tiếng gọi một cái bắp ngô nướng.

- Tôi mua về cho thằng út nhà tôi cô ạ, nó đang ôn thi đại học nên cần ăn khuya, chứ tôi ăn tối lâu rồi. Tôi chỉ ngồi nhờ cô một tí thôi! Mấy nay mưa quá! Bực thật! Nay cô bán hàng khá không? - Người đàn ông cũng kéo ghế ngồi xuống, nhưng dường như sợ sự ướt át của mình làm ảnh hưởng tới nơi bán hàng khô ráo này nên ông ngồi tít ngoài rìa. Nước mưa hắt đầy trên mái tóc đã trắng nửa đầu của ông.

- Vâng, mưa nên khách cũng ngại ghé ăn lắm chú ạ, cháu ngồi từ 4h chiều tới giờ mà vẫn còn nửa bao ngô với khoai đây này. Chú ngồi gần lại đi cho ấm. Sao mưa thế này mà chú vẫn đi giao than vậy?- Chị bán hàng đáp một cách ngán ngẩm.

- Đáng lẽ tôi cũng về lâu rồi, mà nghĩ tới con đang chuẩn bị ôn thi đại học nên cũng muốn cố thêm một tí, gọi là kiếm cho cháu nó gói mì ăn đêm! - Người đàn ông cười hồn hậu.

- Ngô nướng của chú đây, cháu gói kĩ lắm rồi đấy. Chú ăn thêm củ khoai đi cho ấm người này.

- Thôi cô ạ, tôi no rồi. Hồi tối ngồi nghỉ bên vỉa hè, tự nhiên có mấy cô sinh viên mặc áo tình nguyện tới đưa cho tôi gói xôi nóng với tặng tôi cái áo khoác gió. Xôi thì tôi ăn rồi, còn cái áo thì tôi mang về cho thằng con tôi mặc đi học. Chứ tôi già rồi, cần gì áo mới.

- Chú cứ ăn đi, cháu không lấy thêm tiền đâu mà lo. Có gói xôi thì làm sao mà no được. - Chị bán hàng kiên quyết dúi củ khoai nóng vào trong tay người đàn ông, sau đó mới đưa cho Hoàng Anh bắp ngô nướng mà anh đợi từ nãy tới giờ.

Dường như nhận ra anh, chị cười cười:

- Lâu lắm không thấy vợ chồng cô chú này ra ăn hàng cho chị nhỉ? Chị cứ tưởng vợ chồng em chuyển nhà rồi nên mới không đi bộ thể dục qua đây nữa.

Hoàng Anh gượng cười, cũng không muốn cất lời giải thích, nhưng mấy hạt ngô ngọt trong miệng anh cứ mãi khô khốc, không tài nào nuốt trôi được.

- Mấy đứa sinh viên tình nguyện tốt thật nhỉ? Tự nhiên lại tặng cho tôi xôi và áo khoác gió. Trước đây tôi cứ nghĩ chỉ có dân mình ở mấy vùng cao mới được sinh viên tình nguyện tới giúp thôi chứ?

- Từ chiều tới giờ cháu cũng thấy mấy đứa mặc áo xanh chạy xe qua lại, chắc là bọn nó đang có chương trình gì đấy cũng nên. - Chị bán hàng cũng đáp chuyện.

- Sau này con tôi vào đại học rồi, tôi cũng khuyến khích nó tham gia tình nguyện mới được. - Người đàn ông nói đầy ước ao, ánh mắt ông lấp lánh một niềm tin yêu khi nghĩ tới con mình.

- Chú nghĩ đúng đấy. Phải cho con cái tham gia các hoạt động xã hội thì chúng nó mới năng động và dày dạn con người được. Chứ cứ suốt ngày ru rú trong nhà làm bạn với mấy cái máy tính, điện thoại, chẳng sớm thì muộn cũng phát điên chú ạ! Ngay chủ nhà trọ chỗ cháu ở đây này, nhà giàu nứt đố đổ vách, mỗi tháng thu gần trăm triệu tiền phòng trọ, thế mà có hai đứa con thì hỏng cả hai. Đứa con gái lớn thì suốt ngày lên vũ trường, đợt vừa rồi công an báo về mới biết nó dùng ma túy đá với bạn trai rồi bị bắt quả tang tại trận, giờ đang trong trại cải tạo. Còn thằng con bé, mới học lớp 10 mà cũng phải đưa đi trại giáo dưỡng thanh thiếu niên đấy. - Nói đến đây, giọng chị càng hạ thấp xuống. - Nghe nói nó lập web đen trên mạng gì ấy kinh lắm, công an tới tận nhà, còng tay đưa đi và nói là nó tuyên truyền văn hóa phẩm đồi trụy. Thế mới nói, cứ suốt ngày ở nhà đâu phải đã là ngoan đâu, cuộc sống giờ nhiều cám dỗ lắm chú ạ!

- Thế web đen là gì hở cô? - Người đàn ông như suy nghĩ gì đấy, một hồi sau mới lại hỏi.

- Cháu nghe chồng cháu nói thì đó là nơi mà người ta đăng những cái phim chuyện vợ chồng ấy chú. - Chị bán hàng đáp, sau lại nghĩ quanh đây có mấy người đàn ông mà mình lại vô tư bô bô chuyện tế nhị này thì chị hơi đỏ mặt.

Hoàng Anh bật cười, nhưng vẫn cúi xuống cặm cụi gặm cái bắp ngô trong tay mình.

- Thế mấy cái web đen ấy có nhiều không cô?

- Nhiều lắm chú ạ! Còn nhiều bao nhiêu thì cháu cũng không biết nữa. Nhưng cứ vài internet tìm kiếm là thấy rất nhiều.

- Chết thật! - Người đàn ông lẩm bẩm. - Dạo này thằng con nhà tôi hay lấy cớ học khuya, rồi đòi nối mạng internet để vào kiếm đề thi đại học, tìm bài ôn. Bố mẹ thấy nó đòi thế thì cũng cứ chiều thôi, chứ có ai để ý nó làm gì bao giờ. Có khi tôi phải rình xem mới được. Chứ nó mà dính vào mấy cái tệ nạn ấy rồi cả đời này không ngóc đầu dậy nổi mất.

- Đúng đấy chú ạ! Cứ phải kiểm soát chặt vào, chứ đến lúc hỏng người rồi thì chỉ có nước bán nhà cho nó đi cải tạo thôi.

- Vâng! Thế thôi tôi về đây cô ạ! Tôi gửi tiền cô!

- Ba bắp ngô của chú là 21 nghìn nhé!

Người đàn ông móc trong túi ra mấy đồng tiền lẻ nhàu nhĩ, đếm đủ rồi đưa cho chị bán hàng, sau đó lại tất tả rời đi cùng với chiếc xe chở than tồi tàn của mình.

Hoàng Anh ngẩng đầu nhìn theo cho tới tận khi nghe chị bán ngô bắt chuyện với mình:

- Thế cô nhà đâu mà hôm nay chú đi có một mình thế?

Hoàng Anh hơi ngẩn ra, sau đó cười cười:

- Cô ấy đang bận lắm chị ạ, chỉ có em là rảnh và nhớ tới chị thôi.

- Chú này khéo nịnh nhỉ, thế cô chú có mấy cháu rồi?

- Bọn em chưa tính tới chuyện có con!

- Ôi dào, tính với chả không tính làm gì, đẻ được thì cứ đẻ thôi. Chỗ tôi á, có mấy đôi ấy, cưới nhau rồi cứ thích làm vợ chồng son, cứ nín rồi nín mãi, giờ thì nhịn hẳn luôn, mong mãi không được đứa con nào. Xong quay ra lục đục bỏ nhau…

- Cuộc sống còn nhiều cái phải lo mà chị, đẻ con ra rồi không lo được cho nó lại thành ra mình có tội với con.

- Trời sinh voi, trời sinh cỏ cơ mà… Ăn ngô, ăn khoai gì không em? - Đang nói dở câu chuyện với Hoàng Anh, thấy có một đôi dừng lại trước hàng của mình, chị lại quay ra mời chào.

Hoàng Anh lẳng lặng vứt cái lõi ngô nham nhở vào đống vỏ ngô, lõi ngô gần đấy, rút tiền trả, chào chị bán ngô và trở về nhà.

Nhiệt độ càng về đêm càng giảm. Đợt rét đậm cũ vừa qua được mấy ngày, đợt rét mới đã ùn ùn đổ về. Cả Hà Nội chìm trong màn mưa giăng mù mịt, thê lương, buồn tẻ. Nhà của Hoàng Anh ở tít trên tầng 21, vào những ngày mùa đông trời u ám, từ dưới nhìn lên sẽ thấy nửa trên tòa chung cư chìm trong mây, mưa và sương mù. Hoàng Anh thích ở trên cao, bởi từ balcon nhìn xuống Hà Nội vào ban đêm sẽ có một cảm giác hoàn toàn khác, giống như thành phố này chưa từng có tiếng ồn, chưa từng có khói bụi, chưa từng có người xe đông đúc… Chỉ có một Hà Nội lộng lẫy, cao quý, mang theo cái hào khí thiêng liêng khiến ta phải nghiêng người kính cẩn.

Con đường rẽ về khu chung cư vắng vẻ tới nhàm chán. Nếu trời không mưa, sẽ có rất nhiều người đi bộ trên vỉa hè để thể dục, nhưng hôm nay thì chỉ có lác đác vài người đang cố bước thật nhanh xuyên qua cơn mưa ngày càng nặng hạt.

Một chiếc xe máy chạy chầm chậm ngược qua mang theo tiếng cười giòn tan của hai cô gái làm Hoàng Anh không thể không đưa mắt nhìn về phía họ. Dù họ mặc áo mưa đôi kín mít, nhưng gương mặt tươi sáng cùng với nụ cười rạng rỡ của cả hai đều rơi trọn vào đáy mắt anh. Hoàng Anh sửng sốt đứng ngay lại, thậm chí khi chiếc xe máy vụt qua, anh còn ngoái đầu nhìn theo. Cả hai gương mặt đều quen đối với anh. Nhưng anh cũng không dám chắc mình có nhìn nhầm hay không, bởi anh không nghĩ là hai người này quen nhau. Cô gái lái xe là Uyên, em gái của Huy, hiển nhiên là rất quen thuộc rồi. Còn cô gái ngồi sau, nếu anh không nhận nhầm người thì chính là Thạch Thảo, cô gái làm ở công ty dịch vụ cho thuê người yêu, người mà anh đã có hợp đồng thuê đi cùng mình tới dự đám cưới của Trang ba ngày sau. Cô gái này dù có cuốn hút người khác phái mạnh mẽ đến đâu thì cũng đã bị Hoàng Anh vứt ra khỏi đầu ngay sau hôm gặp đầu tiên. Anh dự định sẽ gọi hẹn gặp cô trước một ngày để đưa cho cô chiếc váy mà anh muốn cô mặc khi đi dự tiệc. Chiếc váy màu trắng trước đây anh đặt mua cho Trang, định tặng cô và muốn cô mặc nó vào ngày anh cầu hôn cô. Thế nhưng mọi chuyện chưa thực hiện được thì hai người chia tay, và chiếc váy, không hiểu sao vẫn còn nằm dưới đáy tủ của Hoàng Anh tới tận bây giờ. Trước đây, tất cả những đồ đôi của anh và Trang ở nhà anh đều đã bị anh đóng thùng và đem ra ngoài bãi rác. Anh không muốn bất kỳ sự tồn tại nào có liên quan tới cô còn tồn tại trong nhà mình, ấy vậy mà cuối cùng anh lại bỏ qua chiếc váy.

Hoàng Anh phải thừa nhận nước da trắng ngần của Thạch Thảo, đôi mắt hơi u buồn và vẻ già dặn của cô hợp với màu tím hơn, nhưng anh vẫn tin cô sẽ rất đẹp trong chiếc váy vốn là dành cho Trang kia. Chiếc váy dài qua gối, trễ vai, may bằng lụa màu trắng, tay áo may bằng vải ren cao cấp, một bông hoa cài lớn bằng lụa đồng màu ở bên ngực trái. Chiếc váy được thiết kế tương đối đơn giản, nhưng giá của nó cũng không hề rẻ hơn giá của chiếc nhẫn kim cương anh đã mua để cầu hôn Trang chút nào.

Cái khiến anh không dám chắc đó là việc Uyên và Thạch Thảo quen nhau. Uyên học ở trường Mỹ thuật công nghiệp, có vài người bạn rất thân, đã vài lần Uyên ngỏ ý mời anh đi gặp những người bạn đó nhưng anh đều từ chối. Anh cảm thấy vị trí của mình không phù hợp để đi với Uyên tới gặp những người kia. Hoàng Anh chợt nhớ ra, nếu đúng như Thạch Thảo từng nói, thì thật sự cô và Uyên bằng tuổi nhau. Nếu là như thế thì chuyện họ quen biết nhau cũng không hẳn là điều không thể xảy ra.

Vì trái đất này vốn tròn.

Vì Hà Nội này rất nhỏ.



Chương 3: Gặp lại



Ấn tượng của Hoàng Anh về Thạch Thảo vẫn còn mới nguyên như lần đầu tiên hai người gặp nhau vậy. Vẫn quán cafe ấy, vẫn chỗ ngồi ấy, dường như Thạch Thảo cũng thực sự rất thích màu tím. Hôm nay cô cũng mặc váy màu tím nhạt, mang bông tai màu tím và trang điểm đậm đà. Chiếc váy dài tay bằng ren, bên trong là một lớp vải lót dày dặn, kết hợp với đôi bông tai đính đá thạch anh tím làm cho cô càng trở nên quý phái và luôn cho người đối diện cô cảm giác xa cách, lạnh nhạt, không thể nào tiếp cận được.

- Tại sao em lại chọn tông trang điểm này? Tôi cứ có cảm giác mình đang ngồi đối diện với nàng thiếu phụ De Cambes của Dumas vậy. - Hoàng Anh chống tay dưới cằm, nhìn chằm chằm vào thiếu nữ ngồi đối diện, buông một câu nhận xét.

Đúng thế, không hiểu tại sao khi nhìn Thạch Thảo, Hoàng Anh đột nhiên lại nghĩ tới nàng tử tước phu nhân De Cambes trong tiểu thuyết “Những quận chúa nổi loạn” của A. Dumas cha, một người phụ nữ trẻ đẹp tuyệt, đã yêu người tình của mình bằng thứ tình yêu thánh khiết, tinh khôi nhất. Nàng có trái tim yêu đương nhiệt thành như một thiếu nữ mới lớn, nàng trung thành tuyệt đối với trái tim của mình, chống lại cả một hệ thống những rào cản, quy củ phong kiến. Nhưng nếu chỉ có thế, chắc Hoàng Anh sẽ không bao giờ rơi một giọt nước mắt nào cho số phận của nàng. Khi De Cambes khóc trong cơn mê sảng suốt 9 ngày đêm vì mất đi người yêu, Hoàng Anh cũng đã khóc cho cuộc đời nàng. Hoàng Anh chưa bỏ qua bất cứ tiểu thuyết nào của Dumas, nhưng đây là truyện đầu tiên và duy nhất ám ảnh anh cho đến tận bây giờ. Anh đã nghĩ, có lẽ trên đời này sẽ chẳng bao giờ có một nàng De Cambes như thế cả, cho đến lúc này, khi ngồi đối diện với Thạch Thảo, không hiểu sao anh lại có sự liên tưởng táo bạo đến như thế.

- Rất tiếc, em không quen cô ấy. Nhưng em sẽ tìm hiểu về cô ấy sau ngày hôm nay. - Thạch Thảo nhìn anh, đôi mắt cô phẳng lặng, trong suốt, không nổi một gợn tâm tư nào.

- Em thích đọc sách của tác giả nào?

- Em không hay đọc truyện.

- À, thế em quan tâm tới loại sách gì? Ví dụ như anh thường đọc tiểu thuyết của Dumas, tiểu thuyết kiếm hiệp của Cổ Long và sách kinh doanh chẳng hạn. - Hoàng Anh nhìn cô đầy hứng thú.

- Sách về kiến trúc và du lịch. - Thạch Thảo đáp tương đối ngắn gọn.

- Em thích kiến trúc sao? - Hoàng Anh ngạc nhiên, nhưng trong lòng thì lập tức liên tưởng tới chuyện Uyên cũng đang học chuyên ngành thiết kế nội thất ở trường Mỹ thuật, cực kỳ có liên quan tới kiến trúc rồi. Có khi hai người này quen nhau thật! Anh thầm nhận định như thế.

- Một chút. Nhưng anh hẹn em ra đây chỉ để nói chuyện sách vở sao? - Thạch Thảo cau mày hỏi lại.

- À không, anh nghĩ nếu đã giả làm người yêu thì cũng phải đóng cho giống một chút. Mà như thế thì không thể quan tâm một chút tới sở thích của đối phương được. Ví như anh phải tìm hiểu xem thói quen ăn uống của em là gì, lỡ như trong đám cưới anh lại gắp cho em một món ăn mà em không thích thì sao?

- Anh yên tâm, em rất dễ nuôi. - Thạch Thảo cười nhẹ, hình như cô không tin lắm cách lý giải này của anh.

- Anh thì rất kén ăn, nhất là các món thủy, hải sản thì anh không bao giờ động đũa. Anh còn không ăn các loại rau cải, su hào, cà rốt. Anh cũng không ăn nước mắm.

- Mẹ anh nuôi anh hẳn vất vả lắm?

- Không, trước đây nhà nghèo, cơm còn không có mà ăn, kén chọn như thế thì có mà chết đói. Giờ cuộc sống đầy đủ quá mới làm con người ta dễ sinh ra những thói hư tật xấu thôi. - Hoàng Anh lắc đầu cười.

- Vậy ra anh cũng là một người dễ sa ngã?

- Không, dễ hư hỏng thôi, chứ dễ sa ngã thì nghe nặng nề quá! - Anh phá lên cười, cảm thấy cô gái này thật sự thú vị, luôn thích nói chuyện theo xu hướng khiêu khích người khác.

Thạch Thảo định nói gì, nhưng cuối cùng lại quay ra ngoài nhìn. Hoàng Anh cũng đưa mắt nhìn theo, nhưng sau đó anh hiểu ra, đây là cách cô gái này muốn chấm dứt chủ đề sở thích ở đây. Anh hơi cười, sau đó mới đặt chiếc túi lớn lên bàn, bên trong là hộp đựng chiếc váy trắng anh muốn Thạch Thảo mặc khi đi dự lễ cưới của Linh Trang. Anh đẩy chiếc hộp về phía cô, sau đó nói:

- Váy của em đây, anh nghĩ nó rất hợp với em, mặc dù không phải màu em thích.

- Màu mà em thích? - Thạch Thảo vừa đón lấy chiếc hộp, vừa nhướn mày nhìn anh hỏi lại.

- Màu tím mà em vẫn mặc ấy.

Thạch Thảo mở chiếc hộp ra, chỉ nhìn mà không động vào chiếc váy chút nào, sau đó lại đậy nắp hộp lại và bỏ vào túi rồi đặt xuống chân mình. Sau đấy cô mới lại khoanh tay lên bàn, nhìn anh và nói tiếp:

- Màu em thích không phải màu tím.

- Thật à? Anh nghĩ là em phải thích nó lắm thì mới hay chọn trang phục màu đấy chứ. Cả phụ kiện cũng thế luôn còn gì.

- Một số sinh vật chọn cách thay đổi màu da để ngụy trang, tự bảo vệ mình. Còn em, em chọn những bộ đồ này để tạo cho mình sự tự tin.

- Và phong trần? - Hoàng Anh tiếp lời cô, nhưng chỉ thấy câu hỏi của mình sau đấy rơi vào một trận im lặng đầy ngột ngạt.

Cô gái này thực sự không thích đùa rồi!

- À phải, anh nghĩ cần phải đi mua cho em một bộ nữ trang phù hợp với chiếc váy này nữa. Giờ ăn trưa em có rảnh rỗi không, anh đưa em đi luôn, đầu giờ chiều anh có cuộc họp rồi? - Như sực nhớ ra, anh vội chuyển chủ đề.

- Em chỉ cần thêm một cái mặt dây chuyền thôi, em không có cái nào phù hợp với chiếc váy này cả. Nhưng em có thể tự đi mua được.

- Không sao, anh sẽ đưa em đi. Hay mình đi ăn chút gì đã nhé!

- Em có hẹn ăn trưa với bạn rồi, mình có thể đi luôn bây giờ được chứ?

- À, được, không thành vấn đề. - Hoàng Anh nhún vai. - Đợi chút, anh đưa tiền cho em luôn.

Hoàng Anh rút từ trong túi ra một chiếc phong bì màu trắng, bên trong có đầy đủ số tiền cho hợp đồng giao dịch lần này với Thạch Thảo. Thạch Thảo cầm lấy phong bì và cho nó vào túi xách, cũng không buồn kiểm tra xem trong đó có đầy đủ tiền hay không. Điều đó khiến Hoàng Anh lập tức cười đùa, hỏi:

- Em không kiểm tra xem đủ tiền chưa à? Lỡ anh bớt lại mấy đồng ăn quà thì sao?

- Nếu anh trả thiếu thì em sẽ mang chiếc váy này của anh đi bán. Em đoán giá trị của nó so với số tiền trong hợp đồng của chúng ta chỉ có hơn chứ không kém. - Thạch Thảo thản nhiên đáp.

Hoàng Anh có chút cảm thán trong lòng. Cô gái này đúng là không bao giờ để cho người khác có cơ hội bảo vệ mình thì phải, một chút thiệt thòi cũng phải đẩy cho người khác chứ không bao giờ nhận về phía mình.

- Mà em không hỏi anh sẽ đưa em đi đâu trong 3 tiếng sao?

- Những người đàn ông cô đơn tìm tới bọn em chỉ có ba lý do. Một là về ra mắt bố mẹ. Hai là khoe mẽ với bạn bè. Và ba là để chọc giận bạn gái hoặc vợ.

- Anh làm ở công ty nước ngoài, thỉnh thoảng vẫn phải tham gia các bữa tiệc. Giả sử như anh thuê em làm bạn gái anh để tới tham dự những bữa tiệc như thế thì sao?

- Những chỗ như thế đâu có cơ hội dành cho những cô gái như bọn em? Đó là nơi dành cho những cô gái đẹp, sang trọng, quyến rũ và có học, với những bình hoa di động như bọn em, nơi ấy hoàn toàn không thích hợp.

- Em sai rồi, ngược lại, nơi ấy không thiếu gì những cô nàng hung đại vô não (*) đâu.

- Hung đại vô não là gì?

- À, có thể hiểu là “ngực thì to mà óc bằng quả nho”. - Hoàng Anh nhún vai, sau đó anh đứng dậy và nói. - Đi nào, anh sẽ trả em về với bạn em trước bữa trưa.

Khi Hoàng Anh trở lại NASSCO thì vừa đến giờ nghỉ trưa, mọi người đều đang hối hả rủ nhau đi ăn trưa. Thấy anh, cô n
ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 1709
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN