--> Cẩm Vân Che Mạch Thượng Sương - game1s.com
XtGem Forum catalog

Cẩm Vân Che Mạch Thượng Sương

i phụ hoàng , nàng thì lại ở nhà quản lý việc vặt trong phủ. Tựa như chức trách của chi nữ từ xưa tới nay, nam nhân gánh vác việc bên ngoài, nữ nhân thu xếp hoàn hảo tất cả những việc sau lưng của họ.

Chính là, giữa họ tột cùng có bao nhiêu tình yêu nam nữ, nàng thật sự không thể nói rõ. Hắn hẳn là như người đời nói – nam tử mỹ mạo, tuấn mi lãng mắt, khí độ bất phàm. Đối với nàng cũng là săn sóc tôn trọng, đối với việc của phủ đệ, từ trước tới nay cũng tôn trọng cách nàng an bài. Nhưng chung quy nàng vẫn luôn mơ hồ cảm thấy có điều gì đó không rõ ràng lắm. Có lẽ trong lòng nàng có gút mắc nên không thể cảm nhận được hết. Thái độ của nàng, có lẽ là ôn nhu, người khác nhìn vào liền cho rằng là hiền lành, nhưng nàng hiểu rõ ràng những ôn nhu này, bao hàm rất nhiều lãnh đạm cùng hững hờ.

———–

Ánh nắng chói chang, rơi rụng khắp nơi. Cả mặt hồ giống như một chiếc gương đồng được mài bóng loáng, theo gió mà gợn sóng bốn phía, một mảnh thơ mộng. Nàng tạm dừng một chút, mắt biếc đảo qua mặt hồ, dừng lại ở hình ảnh phía đối diện trước mắt. Trong hoàng cung này, tầng tầng lớp lớp đều là đình đài lầu các.

Không biết đứng bao lâu, phía sau bỗng vang lên một thanh âm ôn hòa: “Đệ muội, thật là có nhã hứng nha!” Nguyễn Vô Song xoay người lại, thị nữ phía sau đã sớm đồng thời quỳ xuống, nàng theo quy củ mà hơi hơi cúi người hành lễ: “Đại hoàng huynh!” Hôm nay đi vấn an hoàng hậu ở Chiêu Dương điện, tiến cung nhiều lần như vậy, nhưng thật ra đây là lần đầu tiên đụng tới Bách Lí Hạo Đình.

Bách Lý Hạo Đình nhìn về phía xa xa, nói: “Nơi này âm hàn, đệ muội đang mang thai, chớ để bị cảm lạnh!” Nguyễn Vô Song cúi đầu, nói: “Đa tạ hoàng huynh quan tâm.” Lại hỏi: “Bệnh tình hoàng tẩu đã khá hơn chút nào chưa?” Đại vương phi Lưu Mạn, là chi nữ của binh bộ thượng thư, cùng Bách Lý Hạo Đình thành thân đã hai năm, thân thể vẫn không tốt, triền miên nằm trên giường bệnh, nàng cũng chỉ gặp qua một hai lần.

Bách Lý Hạo Đình nói: “Vẫn là yếu ớt như trước. Đã thử qua nhiều loại dược liệu, nhưng không thấy khá hơn” . Dừng lại một chút, giống như vô tâm mà hỏi thăm: “Nhị đệ có cùng đến không? Đệ đệ từ trước đến giờ luôn tự cao, đệ muội ghi nhớ kĩ mà để ý chút!” Hắn tự cao ư? Nàng tựa hồ cho tới bây giờ vẫn chưa có cảm thấy, nhưng vẫn là ứng với lời dặn: “Vâng” . Nói cho cùng thường ngày nếu hắn trở lại phủ đệ, cũng hơn nửa thời gian ở thư phòng mà lo liệu công sự. Đối với nàng tựa hồ như không có quá nhiều biểu hiện.

Nàng đang muốn cáo lui, lại nghe Bách Lí Hạo Đình nói: “Đệ muội đang muốn đi thỉnh an mẫu hậu? Ta cũng đang đi đến cung của người, cùng đi đi!”

Vào đại điện của Chiêu Dương điện, Bách Lý Hạo Triết đã ở trong điện. Nguyễn hoàng hậu mặc váy phượng chất liệu bằng gấm Tô Châu, ngồi ngay ngắn ở trên tháp, thấy hai người tiến vào, ý cười kéo mở rộng mà nói: “Đình nhi cũng tới đây”

Bách Lý Hạo Triết đứng lên, thi lễ: “Đại hoàng huynh.” Toàn đại điện ngập mùi đàn hương, rất ấm áp. Một cái áo choàng gấm màu hồng vây quanh thân thể ngày càng đẫy đà, hơi hơi lộ ra da thịt tuyết trắng trên khuôn mặt, giống như ngọc quý mài dũa. Nhẹ nhàng tỏa sáng. Nguyễn Vô Song vừa tiến đến đại điện, hai cung nữ đã đi lên, giúp nàng cởi áo choàng.

Bách Lý Hạo Đình quỳ xuống hành lễ: “Nhi thần thỉnh an mẫu hậu!” Nguyễn Vô Song cũng đang chuẩn bị quỳ xuống, Nguyễn hoàng hậu liên tục xua tay: “Miễn, miễn. Chỉ cần các người trong lòng có mẫu hậu này, mẫu hậu liền an khang. Đều ngồi xuống đi!”

Lúc này, cung nữ đã bưng khay đến đem trà dâng lên. Nguyễn hoàng hậu nhấp một ngụm, nói: “Bệnh tình Vương phi đã khá chút nào chưa?” Bách Lý Hạo Đình nói: “Bẩm mẫu hậu, mấy ngày trước đây ăn nhân sâm ngàn năm mẫu hậu ban cho, đã tốt hơn nhiều! Mạn Nhi cố nói chờ thêm mấy ngày nữa sức khỏe tốt lên liền tiến cung thỉnh an mẫu hậu!”

Nguyễn hoàng hậu ý cười dịu dàng: “Vậy là tốt rồi! Đến nửa tháng nữa sẽ là lễ mừng năm mới, đến lúc đó trong cung mở gia yến, để cho Mạn Nhi tới tiếp bà già này cùng ai gia nói chuyện phiếm một chút, giải đi buồn phiền thực tốt nha, không cần tới thỉnh an, trời đông giá rét thế này!” Bách Lý Hạo Đình liên tục đáp lời: “Vâng.”

Quyển 1: Chương 5

Sau khi hàn huyên cùng hoàng hậu một hồi, thời điểm hai người trở lại phủ đệ sắc trời cũng đã tối, đã đến giờ dùng bữa. Tôn quản gia đi ra đón, thi lễ rồi hỏi: “Vương gia, có truyền lệnh hay không?” Hai người tuy rằng đã thành thân được nửa năm, nhưng kì thật rất ít khi cùng dùng bữa, Bách Lý Hạo Triết quay đầu liếc mắt nhìn Nguyễn Vô Song một cái, hơi chút trầm ngâm rồi nói: “Truyền lệnh đi”

Tôn quản gia vội sai bảo kẻ dưới. Bách Lý Hạo Triết đã lại nói: “Từ đã, sắp xếp dùng bữa tại Hàm Hinh trai.” Hàm Hinh trai ở bên phía đông của vương phủ rất gần với lầu ở của Nguyễn Vô Song. Chung quanh Hàm Hinh trai đều có hoa cỏ, bốn mùa không ngớt nở rộ. Lúc này hồng mai đang nở rộ, là một cảnh thiên nhiên tươi đẹp.

Cánh hoa khẽ đung đưa theo gió, không khí phảng phất hương hoa mai thơm ngát. Xung quanh Hàm Hinh trai, chỉ cảm thấy mùi thơm ngào ngạt. Nguyễn Vô Song từ phía trong hành lang chậm rãi bước qua, sắc trời càng lúc càng tối, thị nữa cầm đèn lồng bát giác đi phía trước, một mảnh ánh sáng mờ ảo màu vàng phủ dưới chân nhưng vẫn có thể nhìn rõ được đóa hoa mẫu đơn thêu trên mũi giày, như nở rộ trên đường đi.

Bốn phía tiếng gió gào thét, nhẹ nhàng xuyên qua áo choàng mà len lỏi vào người, rất lạnh nhưng lại giống như mang theo hương vị ngọt ngào. Nàng nắm chặt lò sưởi nhỏ trên tay, thế nhưng vẫn cảm thấy lạnh, đầu ngón tay vẫn là lạnh như băng.

Thị vệ cùng chúng nha hoàn đang đứng trrước cửa Hàm Hinh trai, thấy nàng đến, vội hành lễ rồi giúp nàng mở cửa. Bên trong đã có sẵn lò than, một mảnh ấm áp. Hắn đang đứng phía trước cửa sổ, đã thay đổi một bộ cẩm bào màu xanh, như hoa như cỏ đứng đón gió. Theo bóng dáng đó nhìn lại có một cảm giác cô độc hiu quạnh.

Mặc Trúc cùng Mặc Lan giúp nàng cởi áo choàng xong mới lui xuống. Nguyễn Vô Song đến gần chút mới nói: “Vương gia!” Bách Lý Hạo Triết quay đầu lại, thần sắc bình thường, ôn hòa mà nói: “Đến đây, dùng bữa đi!” Trên chiếc bàn mài bóng đã bầy sẵn chén đĩa, đũa thìa, hoa quả cùng mứt cũng có mấy thứ.

Bách Lý Hạo Triết vỗ tay, người hầu ấn theo quy củ nhà quan mà đem từng thứ từng thứ đồ ăn dâng lên. Theo

thứ tự là cải trắng san hô, gà tần thuốc bắc, cá chép hấp, … tổ yến hầm thuốc bắc, đậu phụ chiên vàng, ….. Nguyễn Vô Song nhìn vài lần, trong lòng không khỏi gợn sóng, đây đúng là những món ăn mà nàng thích nhất khi còn ở phủ Tể tướng.

Nàng chọn món gà tần, nếm thử một chút, thế nhưng hương vị vẫn giống y như trước đây ở phủ Tể tướng. Nàng kinh ngạc mà ngẩng đầu, chỉ thấy Bách Lý Hạo Triết cũng đang nhìn nàng, bốn mắt nhìn nhau, đáy mắt hắn đen láy như ngọc lưu ly, một mảnh trong sáng, sâu không thấy đáy.

Bách Lý Hạ

Hạo Triết mỉm cười: “Ăn nhiều một chút! Tay nghề của Lương sư phụ quả là danh bất hư truyền!” Kinh ngạc trong lòng Nguyễn Vô Song cuối cùng cũng có đáp án. Những lời này của hắn là có ý gì? Chính là hắn làm thế nào có thể đem Lương Bính từ vương phủ tới đây? Cha mẹ có biết không? Chẳng lẽ là vì hắn thấy mấy ngày nay nàng nôn nghén quá độ, cơ hồ là không muốn ăn gì. Nhưng rõ ràng thời gian hắn ở trong phủ là rất ít a . . . . .

Nàng vẫn là thản nhiên cười, nói: “Tay nghề cao siêu gì đó đều là giả thôi. Chẳng qua là Vô Song từ nhỏ đã ăn như vậy, cho nên trở thành thói quen.” Khi nói chuyện, gắp một miếng cá hấp đưa tới bát của hắn. Ngẩng đầu, nói: “Vương gia cũng nếm thử chút xem!” Chỉ thấy hắn cười, giơ đũa gắp lấy, cho vào miệng, nếm thử.

Tuy rằng cửa sổ đã đóng chặt, nhưng vẫn có chút gió lạnh len vào, trong phòng không thắp lô hương mà là hương hoa mai thanh đạm thản nhiên. Hai người lặng im không nói gì. Nguyễn Vô Song tuy chỉ nếm qua mấy miếng, cũng đã không muốn ăn nữa, nhưng chung quy là so với ngày thường đã ăn nhiều lắm. Thấy có món mứt mơ hoa hồng, liền cầm lên ăn. Rất chua! Nàng nhịn không được mà nhíu mày. Nhưng cực thích hương vị này! Nghe mẫu thân nói nữ nhân mang thai bình thường đều thích ăn chua. Nếu như ngày thường chua như vậy chỉ sợ là cũng kiến người ta sợ muốn chết.

Bách Lý Hạo Triết nhấp một ngụm rượu, ngẩng đầu nhìn thấy bộ dáng nhíu mày của nàng, cho tới giờ đều chỉ thấy nàng tao nhã đoan trang, không thể tưởng được nàng lại có vẻ mặt đáng yêu như thế, trong lòng có chút rung động, chưa kịp nghĩ đã thốt ra lời: “Rất chua sao?” ‘Vô nghĩa, đương nhiên là chua rồi!’ Nàng trong lòng nói, nhưng vẫn là dùng tay áo che miệng, ôn nhu mà nói: “Đúng là hơi chua.”

Hắn cũng lấy một miếng, dùng sức nuốt xuống, thần sắc không đổi mà gật gật đầu: “Đúng là hơi chua thật!” Nguyễn Vô Song nhìn thấy hắn ẩn nhẫn, mặt không đổi sắc, bỗng nhiên trong nháy mắt cảm thấy hắn rất giống một hài nhi bướng bỉnh, có điểm muốn cười lại không thể cười, chỉ có thể nhịn xuống. Bách Lý Hạo Triết đem rượu một hơi uống cạn, trôi đi tất cả vị chua trong miệng. Ngón tay bắt đầu thưởng thức chén bạch ngọc tinh xảo, ánh mắt tựa hồ có một tia mê hoặc: “Mới trước đây khi còn chơi đùa cùng đại ca. Khi đó, hậu viện có mấy cây dương mai (mơ) lớn. Tới mùa hè, dương mai đều chín, đại ca liền mang ta đi hái quả . . . . . chúng ta hai người đi hái, ở trên cây ăn . . . . Đại ca luôn ăn trước, làm bộ như rất ngon, sau đó gạt ta ăn. Kỳ thật quả còn chưa có chín hẳn, tất nhiên là vừa chua vừa chát rồi, chính là khi đó còn nhỏ quá, đâu có hiểu được đạo lý này. . . . . . . . .” trong giọng nói có vài tia tiếc hận cùng phiền muộn.

Nguyễn Vô Song lặng nghe, trong đầu nghĩ tới ngày còn nhỏ. Bởi vì phụ thân đến trung niên mới có con gái, trước đó đều là hai đứa con trai, bởi vậy từ nhỏ đã sủng nàng tận trời. Mà đại ca cùng nhị ca lại hơn nàng thiệt nhiều tuổi, lúc nàng còn nhỏ thì hai người kia đều đã trưởng thành, đem muội muội là nàng yêu thương cưng chiều như con gái. Làm gì có chuyện cùng nhau chơi đùa, trong trí nhớ của nàng cũng là một đám nha hoàn, thị nữ vây quanh cho tới lúc lớn lên.

Mà lúc Bách Lý Hạo Triết còn đang quấn tã, mẫu thân đã nhiễm bệnh qua đời. Tuy nói là cho làm con thừa tự của bác, nhưng thật ra thế nào cũng không so được với mẫu thân đứt ruột sinh ra. Huống chi, nghe nói bác khi còn trẻ xinh đẹp như hoa, nhưng tính tình so với hiện tại còn cứng rắn hơn. Phủ thái tử năm đó, cũng thê thiếp đẹp như tiên, không thể thiếu được những màn tranh giành tình cảm. Rốt cuộc bác đặt bao nhiêu tâm tư ở Bách Lý Hạo Đình cùng Bách Lý Hạo Triết cũng chỉ có bác tự mình hiểu rõ.

Bách Lý Hạo Triết ngửa đầu đem chén rượu mới rót đầy uống một hơi cạn sạch, lại liên tiếp uống liền mấy chén, chậm rãi đứng lên, đi đến bên cửa sổ, dùng sức đẩy cửa sổ ra. Một trận hàn phong ập vào, làm cho tà áo hắn bay phần phật. Nguyễn Vô Song chậm rãi đỡ thắt lưng đứng lên, nói: “Vương gia, đã khuya rồi, nghỉ ngơi sớm một chút đi!”

Bách Lý Hạo Triết vỗ vỗ tay, thị nữ đẩy cửa mà vào. Hắn không quay đầu lại, phân phó: “Đưa Vương phi trở về phòng!” Mặc Trúc và Mặc Lan tiến vào, giúp Nguyễn Vô Song khoác áo choàng, lại đưa tới một lò sưởi cầm tay. Nguyễn Vô Song bước ra cửa, vừa quay đầu lại, Bách Lý Hạo Triết vẫn còn đứng ở cửa sổ đón gió, giống như lúc nàng tới, cảm giác cô độc hiu quạnh vẫn quanh quẩn trong lòng…..

Nam Thánh Gia thứ hai mươi mốt, ngày hội nguyên tiêu – mười lăm tháng giêng.

Trong cung truyền đến tin tức, Thục phi bị biếm nhập lãnh cung. Ngoài ra, Bách Lý Hạo Vũ bị phong làm Lĩnh Nam vương, ban thưởng đất phong là Vân Nam Quảng Tây. Trên danh nghĩa tuy là phong vương, nhưng mọi người đều biết Bách Lý Hạo Vũ danh đã tận, từ đây cũng vô duyên với ngôi vị hoàng đế.

Bách Lý Hạo Triết một đêm chưa quay về, tới buổi chiều ngày hôm sau mới trở về phòng. Nàng tay cầm sách bộ dáng suy tư, đang giải cờ. Than lô tỏa khói nhẹ lượn lờ, trong phòng tràn ngập vẻ lo lắng. Dương quang sau giờ ngọ, xuyên qua đồ án chạm trổ chim khách du xuân, tà tà tiến vào, chao đảo trên sa liêm, dừng dưới mặt thảm.

Hắn giống như cực kì mệt mỏi, vén rèm mà vào. Mà nàng chính là cụp mắt mải suy nghĩ, những chùm sáng le lói ngoài cửa sổ hắt ngược dừng ở trên bàn cờ. Chiếu sáng ngón tay tuyết trắng tựa như ngọc Ba Tư tiến cống của nàng, oánh nhuận sáng ngời. Nắm lấy quân cờ đen bóng, nhăn mày nhắm mắt suy nghĩ, tựa hồ là cũng không có nhìn thấy hắn tiến vào. Mái tóc đen bóng được búi lên bằng một chiếc trâm ngọc phỉ thúy, nhìn còn không bằng một chiếc trâm có tua rua bình thường. Nhưng lại có chút ý nhị khác.

Hắn chậm rãi đến gần, trong phòng không có lô hương. Có lẽ là do hắn tiến tới gần hương hoa nhài trên người nàng đã lẳng lặng ùa tới. Nàng ngồi dưới tầng sáng màu vàng, trầm tĩnh tỏa sáng tựa như ngọc lưu ly. Cây chống đỡ trong lòng hắn thế nhưng bang một cái chậm rãi đổ vỡ, giống như về với nơi an tâm, một mảnh yên lặng tường cùng.

Nguyễn Vô Song chỉ nghe thấy thanh âm trầm thấp của hắn vang lên: “Đánh ở đây!” giật mình quay đầu liền thấy Bách Lý Hạo Triết đang đứng ở bên người, hai mắt xa xăm như bầu trời xanh thẳm mà nhìn nàng. Triều phục đỏ thắm, tú kim thêu hình mãng xà dưới ánh sáng sặc sỡ chói lóa, giống như ý cười của hắn, nhưng lại khiến người ta đầu váng mắt hoa.

Hắn bốc một quân cờ trắng từ trên bàn cờ lên. Nàng có chút kinh hãi, không thể ngờ được hắn thế nhưng cũng không nói sai. Trên mặt mặc dù luôn là ý cười ôn hòa trầm tĩnh, nhưng ra tay chưa từng lưu tình. Nàng ngơ ngẩn suy tư, nâng cổ tay áo bằng lông chồn lên lộ ra một nốt ruồi đen láy ….. Tận đến khi bóng đêm buông xuống, ván cờ vẫn ở thế giằng co, hai người như trước bất phân thắng bại.

Thừa dịp hắn đang trầm tư, nàng nâng mắt lên tranh thủ nhìn hắn, chỉ thấy đáy mắt hắn có một mạt xanh thẳm thản nhiên. Một ngày một đêm hôm qua, trong cung tranh đấu gay gắt, theo như tin tức từ trong đó truyền ra đến tới tai nàng, Thục phi tự ý xông vào tẩm cung của Cảnh Nhân đế, thỉnh cầu Cảnh Nhân đế sắc phong Bách Lý Hạo Vũ làm hoàng thái tử. Cảnh Nhân đế không nghe, Thục phi liền thông đồng với cấm quân của tẩm cung, bức Cảnh Nhân Đế phải thỏa hiệp.

Từ khi giao mùa thu đông năm ngoái Cảnh Nhân đế vẫn triền miên trên giường bệnh. Thái y viện cũng vô phương cứu chữa đành phải bó tay. Đêm trừ tịch không lộ diện tại gia yến, bệnh tình khẳng định là không nhẹ. Thục phi vốn dựa vào công phu trên giường mà được sủng ái, từ khi Cảnh Nhân đế sinh bệnh về sau, nàng ta cũng đành vắng vẻ cửa cung, ân sủng mất. Đối mặt với việc trong triều đại hoàng tử cùng nhị hoàng tử ngày càng củng cố thế lực, thật sự đã không thể chờ được đến khi hoàng đế băng hà, nếu không tuyệt đối sẽ không thể hành động thiếu suy nghĩ như vậy.

Thục phi từ trước tới giờ luôn bất hòa với hoàng hậu. Nếu Cảnh Nhân đế băng hà, di chiếu không có truyền ngôi cho con trai của nàng ta Bách Lý Hạo Vũ mà nói, nàng ta nhất định không có kết cục tốt gì. Bởi vì cho dù là đại hoàng tử Bách Lý Hạo Đình hay vẫn là nhị hoàng tử Bách Lý Hạo Triết kế thừa sự nghiệp thống nhất đất nước, vị trí của Nguyễn hoàng hậu đều là càng được củng cố hơn. Mà nàng ta, nếu may mắn, sẽ được phong là thái phi, cả đời ở dưới Nguyễn hoàng hậu, kéo dài hơi tàn. Mà không may thì có thể bị chôn cùng. Cho nên nàng ta không thể giống Nguyễn hoàng hậu, lấy bất biến ứng vạn biến.

Tiếng Mặc Trúc cách mấy tầng sa liêm vang lên: “Vương gia, đến thời gian dùng bữa rồi. Đã truyền lệnh chưa ạ?” Bọn nha đầu thị nữ đều nghiêm cẩn tuân thủ quy củ, chỉ cần Bách Lý Hạo Triết ở trong phòng, chưa bao giờ tự tiện bước vào.

Bách Lý Hạo Triết ngẩng đầu, nhìn Nguyễn Vô Song, tựa hồ đang chờ nghe ý kiến của nàng. Nàng thuận thế đỡ thắt lưng mỏi mệt, miễn cưỡng nói: “Truyền đi!” Một ngày một đêm không được ngủ ngon, lại chơi vài canh giờ, người cũng mệt mỏi.

Bọn thị nữ lúc này mới tiến vào, châm vào bên trong mấy cây nến đỏ, lại chậm rãi mà lui ra ngoài. Nàng quay đầu, nhìn triều phục trên người hắn. Lấy ra một kiện cẩm bào, muốn hầu hạ hắn thay quần áo. Nàng cúi đầu giúp hắn cởi nút áo, ở gần bên hắn, có thể ngửi thấy mùi xạ hương quen thuộc. Tuy rằng đã thành thân hơn nửa năm, nhưng ban ngày thân cận hầu như là không có, nàng càng muốn mau mau một chút, tay lại càng luống cuống, nửa ngày cũng không cởi được một nút áo.

Bọn thị nữ bên ngoài qua lại, mở lắp đậy, ngẫu nhiên sẽ có một hai tiếng va chạm thanh thúy xuyên thấu tầng tầng sa liêm mà truyền vào. Hắn cũng rất thích thấy bộ dáng mất tự nhiên của nàng bây giờ, trên đầu nàng cài một chiếc trâm ngọc phượng hoàng, khẽ rút một cái, mái tóc đen bóng như thác nước đổ trút xuống. Nàng ngẩn người, lúc này mới ngẩng đầu lên, chỉ thấy con ngươi của hắn thâm trầm như bóng đêm, mà mặt hắn càng lúc càng lớn. . . .

Môi hắn từ từ dán lên trán của nàng, nhiệt độ ấm nóng chậm rãi truyền tới. Sau đó, hắn chậm rãi cúi người xuống, cánh môi thật rất nhẹ mà chảy xuống dưới, khóe mắt, vành tai, chóp mũi, môi . . .

Nàng thở không được liền đẩy hắn ra, vừa quay đầu, cảm thấy có vài sợi tóc bị cuốn lấy, hắn cũng đã phát hiện ra, cúi đầu nhìn thấy, không khỏi giật mình, thế nhưng nút thắt trên triều phục đang dây dưa cùng một chỗ với tóc của nàng. .

Nguyễn Vô Song thấy tay hắn giơ lại đây, kéo tay nàng vòng quanh thắt lưng tinh tráng của hắn. Hắn cúi đầu giúp nàng gỡ mấy sợi tóc đang quấn quýt quanh nút áo. Tình cảnh này kiều diễm mà có vẻ ám muội khó nói thành lời. Nàng càng thở dốc, chỉ cảm thấy mặt đã nóng đỏ như bị lửa thiêu.

Xuyên qua tầng tầng sa liêm nhìn ra bên ngoài, sắc trời đã tối đen, bên trong nến đỏ thắp sáng tỏ như ban ngày. Bóng hình thân mật của nàng và hắn kéo dài trên mặt đất, chồng chất ở một mảnh sáng mông lung.

Bọn thị nữ đã dọn xong bát đĩa. Ngẫu nhiên nhấc mắt, nhìn qua tầng tầng lớp lớp sa liêm liền thấy hình ảnh một đôi đang ôm nhau thân mật. Liền nối đuôi nhau mà ra, ở ngoài cửa khoanh tay đợi mệnh.

Quyển 1: Chương 6

Bên hàng liễu xanh xanh cạnh bờ ao là những luống hoa hoa cẩm tú. Gió thổi hiu hiu, lá liễu như sóng nước phất phơ. Nguyễn hoàng hậu đứng trên Cửu Khúc Kiều dặn dò: “Ngày hôm qua Tô thái y đã bẩm báo với ai gia, nói rằng con an dưỡng tốt, nên có thể sinh sớm vài ngày.” Nguyễn Vô Song nhận lấy chén trà bằng bạch ngọc từ tay thị nữ, tao nhã đưa lên miệng nhấp một ngụm, thưởng thức hương thơm. Không hổ danh là trà Long Tĩnh, nước trà xanh như ngọc bích, chén trà lại được làm từ bạch ngọc, càng tôn lên vẻ đẹp dạt dào.

Nàng cười khẽ: “Nhờ phúc khí của bác, với bác Tô thái y một lòng trung thành, tất nhiên sẽ tận tâm tân lực với Vô Song, chiếu cố nhiều hơn.” Tô Khinh Hồng từ một thái ý bình thường, dần dần có thể vươn lên làm người đứng đầu của thái y viện, đương nhiên không thể thiếu chỗ dựa là Nguyễn hoàng hậu. Vả lại, trong hoàng cung này, bên cạnh hoàng hậu quả thật rất cần một người tinh thông y thuật. Nguyễn hoàng hậu mỉm cười, chiếc trâm phượng trên đầu cũng khẽ rung theo: “Mới hơn bảy tháng mà trông bụng của con so với năm đó ai gia mang thai Minh Oanh và Minh Yến có lớn hơn một chút, chắc chắn là một tiểu tử mũm mĩm đây.”

Tay Nguyễn Vô Song khẽ run, nước trà trong chén liền sánh ra ngoài, tay nàng cảm thấy nóng rát. Lúc này, có một nội thị đi tới bẩm báo: “Hoàng hậu nương nương, đại hoàng tử cầu kiến!” Nguyễn hoàng hậu gật đầu, thả vụn thức ăn xuống ao cho cá, nhìn đám cá đưới hồ tranh ăn, dừng lại một chút mới nói: “Truyền vào!”

Bách Lý Hạo Đình mặc triều phục đi vào, phong thái tao nhã, thong dong. Cách vài bước, hướng Nguyễn hoàng hậu quỳ gối hành lễ: “Vi thần thỉnh an mẫu hậu!” Nguyễn hoàng hậu khẽ cười nói: “Miễn lễ, đã đi thăm phụ hoàng con chưa?” Bách Lý Hạo Đình liếc nhìn Vô Song một cái, ôn hoà mà trả lời: “Khởi bẩm mẫu hậu nhi thần đã ghé qua Thừa Kiền điện.” Thừa Kiền điện là tẩm cung của hoàng đế qua các triều đại. Bách Lý Hạo Đình quay đầu nói: “Đệ muội đã ở đây rồi nha!” Vô Song chống tay vào thắt lưng đứng lên, chuẩn bị hành lễ, Bách Lý Hạo Đình cười nói: “Miễn lễ! Miễn lễ! Đệ muội đừng làm như người xa lạ! Vi huynh còn muốn chúc mừng đệ muội, sớm sinh quý tử!”

Vô Song thản nhiên nói: “Tạ ơn hoàng huynh!” Từ khi Bách Lý Hạo Vũ được phong Vương, dời ra ngoài Vương phủ xong, thế cục trong triều càng ngày càng sáng tỏ, phân ra làm hai phe một theo đại hoàng tử Bách Lý Hạo Đình, một theo nhị hoàng tử Bách Lý Hạo Triết. Mà thế đối đầu như nước với lửa, không ngừng tranh đấu gay gắt. Bên trong ý cười chúc mừng của hắn ta, có mấy phần là thực, sợ chỉ có mình hắn là biết được.

Không biết vì sao, trong lòng nàng cảm thấy có cái gì không đúng. Giống như có gì đó bàng hoàng, hỗn loạn không rõ từ đáy lòng dâng lên nổi lên. Trên ghế đá được phủ một lớp tơ lụa màu vàng thêu điểm đỏ, mềm mại mà ấm áp, nhưng Nguyễn Vô Song ngồi trên đó, lại như đang ngồi trên băng mỏng. Bách Lý Hạo Đình cười cười chăm chú nhìn nàng, nhưng lại làm cho nàng cảm thấy bối rối. Đáy lòng mông lung, có chút sợ hãi.

Nguyễn hoàng hậu nhìn bóng dáng Bách Lý Hạo Đình rời đi, phất tay cho tùy tùng lui ra, ngồi xuống, chậm rãi nói: “Vô Song, vị trí thái tử chỉ có một, liên quan đến hưng suy sau này của Nguyễn gia – hiện giờ thế cục đã rõ ràng, những hoàng tử khác đã hết hi vọng. Có thể kế thừa ngôi vị, chỉ có thể là Bách Lý Hạo Đình và Triết nhi hai đứa nó mà thôi. Đối với việc này con thấy thế nào? Bác muốn nghe ý kiến của con.” Vô Song nhìn đàn cá trong ao đang tranh giành thức ăn: “Bác, việc đã đến nước này, tránh cũng không thể tránh. Nếu lần này Hạo Triết không thể trở thành thái tử, kế thừa hoàng vị, đến lúc đó cũng chỉ có thể lâm vào thế ngươi là dao thớt ta là thịt bò.” Xưa nay chuyện tranh đoạt ngôi vị, đều là cốt nhục tương tàn. Bách Lý Hạo Triết nếu bị thua, thì cả Nguyễn gia cũng sẽ bị suy tàn. Thật sự là không còn đường lui.

Nguyễn hoàng hậu quay đầu, nhìn chằm chằm về phía trước, tựa hồ đang suy nghĩ chuyện gì đó. Thật lâu sau, bà bỗng nhiên bật cười, chua chát nói: “Vô Song, bác nói thật cho con biết. Kỳ thật Triết nhi không cần hao tâm tổn trí biểu hiện trước mặt hoàng thượng. Tâm tư của hoàng thượng, ta sớm đã đoán được, người sẽ không truyền ngôi cho Triết nhi. Nếu người muốn cho Triết nhi kế vị, thì sẽ không đem con chỉ hôn cho nó.”

Nguyễn Vô Song khó hiểu nhìn bà, một lúc sau mới mơ hồ hiểu ra, cả kinh nói: “Bác . . .” Nguyễn hoàng hậu cười thê lương, nhưng lại không có nửa điểm ung dung như ngày thường: “Bách tính trong thiên hạ đều cho rằng hoàng hậu chỉ dưới một người trên vạn người, nhưng khổ sở bên trong có ai biết đến . . . . Hoàng đế chính là hoàng đế, hắn không chỉ là phu quân của ngươi. Hắn ngồi trên long ỷ, chiếc ghế quý giá nhất trong thiên hạ, chính là long ỷ của thiên tử, kỳ thật, ngồi trên đó, bốn phía đều không có người thân cận, rốt cuộc là thoải mái hay không thoải mái, cũng chỉ có hoàng đế là người biết rõ nhất . . . Mà một người cũng không thể dựa vào! Đúng vậy, hoàng đế có thể dựa vào ai? Hoàng đế cần nhờ ai? Hoàng đế không thể dựa vào, ai cũng không thể dựa vào. Không ai đáng tin cậy hết, cho nên hắn chỉ có thể dựa vào chính bản thân mình!”

“Con có biết tại sao bác chỉ sinh được Minh Oanh và Minh Yến, mấy chục năm sau cũng không thể sinh tiếp không. Đó là bởi vì hoàng đế không cho. Chỉ cần ông ta không cho, nữ tử trong hậu cung ai có thể mang thai? Cho dùng có hòai thai, hậu cung cũng có biện pháp làm cho người đó không thể sinh ra . . .” Nguyễn hoàng hậu bình tĩnh nhìn xa xa, bỗng nhiên quay đầu lại, nhìn Nguyễn Vô Song, mang theo nồng đậm bi ai: “Biết không? Vô Song, đây là hậu cung, đây là vận mệnh của nữ nhân trong hậu cung.”

Thời điểm bác sinh Minh Oanh và Minh Yến tỷ tỷ là khi bác còn làm Vương phi. Sau khi bác vào Chiêu Dương điện, trong hai mươi năm, đích xác không có truyền ra ngoài tin tức mang thai nữa. Thân thể và tuổi tác của bác, đều không phải không thể mang thai được nữa, hóa ra là do hoàng đế cố tình. Trách sao trước kia phụ thân thường nói, vinh hoa phú quý tựa như mây khói. Xem ra việc này phụ thân sớm đã biết được. Cho nên không muốn để nàng có liên quan đến hoàng thất, cố ý cự lại hoàng đế chỉ hôn.

“Nguyễn gia chúng ta thế lớn lại nắm giữ binh quyền, tuy rằng trong triều có thượng thư bộ binh, nhưng bất quá chỉ là hư danh, từ khi triều đình dựng nước tới nay, Nguyễn gia đều là trợ thủ đắc lực của hoàng đế. Năm đó hoàng thượng thỉnh cầu tiên hoàng đem ta ban hôn cho hắn, đơn giản là muốn mượn quyền thế của Nguyễn gia mà thôi. Sau đó, hắn như ý nguyện lên làm hoàng đế, hắn sủng ái ta, chỉ là để cho người đời nhìn vào. Vô số châu báu tơ lụa, là đồ cống nạp, hắn đều hạ lệnh đem đến Chiêu Dương điện cho ta chọn trước, sau đó mới đưa vào quốc khố hoặc thưởng cho các phi tần khác. Nhưng hắn chính là không chịu để cho ta mang thai lần nữa. Bởi vì hắn sợ hãi . . . sợ thế lực của Nguyễn gia chúng ta . . . nước có thể đẩy thuyền, cũng có thể lật thuyền a . . .”

Đáy lòng Nguyễn Vô Song như có ngàn băng bao phủ, hóa ra đây gọi là ân ái. Nếu không phải hôm nay bác nói cho nàng biết, nàng vẫn còn nghĩ rằng hoàng đế thật lòng sủng ái bác. Nhưng hoàng đế rốt cục vẫn là hoàng đế, tái sủng cũng chỉ là để che mắt người đời thôi. Lòng người, rốt cuộc lâu ngày cũng phải lòi ra.

“Cho nên khi hoàng thượng đem con chỉ hôn cho Triết nhi cũng có nghĩa người đã suy tính kỹ lưỡng rồi, người muốn truyền ngôi cho Bách Lý Hạo Đình. Nhiều năm trôi qua như vậy, hoàng thượng vẫn là nhớ mãi không quên mẹ của nó . . . Âu Tĩnh Chi!” Ba chữ cuối cùng, tuy rằng vẫn đều đều nói ra, nhưng mà hận ý giống như đáy hồ bị đóng băng ngàn năm. Chuyện cũ nhiều năm rồi, nhưng vẫn như ngày hôm qua, rõ ràng ở trước mắt.

Nguyễn hoàng hậu bỗng nhiên nở nụ cười kiều mị, nhìn vào mắt Vô Song, cảm thấy thật tao nhã: “Bởi vậy, thế lực Nguyễn gia chúng ta không có khả năng có thể uy hiếp đến ngôi vị hoàng đế. Hoàng thượng cũng có thể lấy lại chút công đạo cho người mà mình nhớ mãi không quên kia. Đây là một mưu kế lưỡng toàn đến cỡn nào a. . . ha ha . . . ha ha . . . ha ha. . . chỉ tiếc, ta sẽ không để cho hoàng thượng được toại nguyện. Vài chục năm qua . . . ta nghĩ rằng hắn đã quên, cho rằng ta cũng giống hắn đối đãi với Bách Lý Hạo Đình rất tốt. Đáng tiếc, thật đáng tiếc . . .”

Bách Lý Hạo Triết tới cửa, thị nữ đang khoanh tay đứng liền xoạt xoạt quỳ xuống hành lễ. Hắn hơi hơi khoát tay có ý ngăn lại. Chậm rãi từ ngoại thất tiến vào nội tẩm, lặng yên không một tiếng động vén lên tầng tầng sa liêm. Bên trong có đốt tử đàn hương, khói sương từ huân lô dâng lên, bay bổng lả lướt, tựa như sương mù.

Nàng đang nhắm mắt dưỡng thần, lông mi dài như cánh bướm hơi hơi hớp động trên khuôn mặt tuyết trắng như ngọc. Hồi tưởng lại những lời bác vừa nói, trong lòng ẩn chứa biết bao bi ai. Năm xưa, bác xinh đẹp là vậy, bao nhiêu danh môn công tử, thầm thương thầm mến. Nhưng tiên đế lại chỉ hôn, năm ấy bác mới 15 tuổi đã gia nhập vào hoàng gia. Mấy chục năm trôi qua, mọi người đều hâm mộ, hóa ra cũng chỉ như vậy mà thôi.

Vậy còn Bách Lý Hạo Triết thì sao? Vì sao hắn lại lấy nàng? Hay cũng giống như đương kim hoàng thượng, muốn lợi dụng thế lực Nguyễn gia? Như vậy ư. . . những ngày qua, Bách Lý Hạo Triết ôn nhu dịu dàng, cũng chỉ là diễn kịch thôi sao? Nàng bất giác rùng mình một cái.

Bỗng dưng, cảm giác được có người cực kỳ dịu dàng giúp nàng kéo chăn lên, động tác rất nhẹ nhàng, nhưng vẫn kinh động đến nàng. Vô Song hơi hơi mở mắt, chỉ thấy hắn đang đứng trước mặt, thấy nàng tỉnh dậy, khẽ mỉm cười, cúi đầu nói: “Làm nàng thức giấc ư?” Kỳ thật thời điểm hắn mỉm cười, rất đẹp, bên má phải dường như có một cái má lúm nho nhỏ, làm dịu đi khí thế của hắn. Đáng tiếc, hắn rất ít cười. Tuy rằng lúc đứng trước mặt nàng, thực ôn nhu, thực dịu dàng. Nhưng nàng luôn mơ hồ cảm thấy một sự cô đơn nói không nên lời.

Nàng chậm rãi lắc lắc đầu: “Không có!” Bỗng nhiên cảm thấy hắn có chút là lạ. Thứ nhất, bây giờ là giờ ngọ, hắn từ trước tới nay không có hồi phủ sớm như vậy. Thứ hai, thần sắc hắn dường như cực kỳ mệt mỏi. Hắn nhẹ nhàng cởi giày, cũng nằm lên giường, ngay bên cạnh nàng. Một tay đặt trên bụng nàng, nhẹ nhàng vuốt ve. Lòng Nguyễn Vô Song như có ngàn vạn con kiến bò, khó chịu tới cực điểm. Giãy dụa định đứng lên.

Chỉ nghe một âm thanh trầm thấp vang lên: “Không nên cử động. Nằm cùng ta một lúc thôi.” Lòng nàng mềm nhũn, thôi không giãy dụa. Một hồi lâu sau, hai người cũng không nói chuyện, trong phòng lẳng lặng, chỉ có mùi hương trong không trung chậm rãi phiêu đãng.

Nàng rõ ràng ngửi được trên người hắn truyền đến một mùi hương, là một loại xạ hương chỉ thấy trên người hắn. Không biết vì sao, mí mắt dần nặng xuống . . .

Quyển 1: Chương 7

Tô Khinh Hồng ngồi trên ghế, cúi người bắt mạch cho Nguyễn Vô Song. Vừa mới chạm vào tay nàng, sắc mặt đã thay đổi. Trên mặt ông bày ra biểu tình khó tin, sau một lúc lâu cũng không nói gì. Chỉ ngừng lại một chút, rồi lại yên lặng lắng nghe.

Thật lâu sau, không khí gần như yên lặng trở lại. Thanh âm của Nguyễn Vô Song từ phía sau rèm truyền ra: “Tô thái y?” Tô Khinh Hồng lúc này mới buông tay, đứng dậy, khom người trả lời: “Nhị Vương phi, thần có một việc . . . có một việc muốn thỉnh giáo Vương phi . . .”

Nguyễn Vô Song cảm thấy có chuyện gì không bình thường, chậm rãi chống tay vào thắt lưng, đứng lên. Mặc Trúc đỡ lấy nàng, còn Mặc Lan thì cuốn mành lên. Tô Khinh Hồng cảm thấy có mùi hương là lạ thoảng lại đây, đầu càng cúi thấp hơn.

Nguyễn Vô Song thản nhiên nói: “Tô thái y, xin cứ hỏi?” Tô Khinh Hồng nhìn Mặc Trúc, Mặc Lan liếc mắt một cái, không có mở miệng. Nguyễn Vô Song hiểu ý tứ của ông, chỉ nói: “Tô bá bá, mời nói đi. Mặc Trúc và Mặc Lan không phải người ngoài, không cần phải kiêng kị!”

Tô Khinh Hồng lúc này mới mở lời hỏi: “Nhị Vương phi gần đây có dùng qua chút thuốc bổ nào của phiên bang tiến cống hoặc thảo dược nào không?” Nguyễn Vô Song hơi hơi nâng mắt, nhìn kỹ vẻ mặt của ông ta, cân nhắc ý tứ trong lời nói của ông ta, hơn nửa ngày mới chậm rãi lắc lắc đầu: “Không có!” Những loại thuốc bổ và thảo dược từ trước đến nay nàng dùng đều do ông ta mang tới, thứ nhất là để an thai, thứ hai là vì để cho bụng của mình không quá lớn cho nên không cần thiết phải phiền toái như vậy.

Tô Khinh Hồng nhíu nhíu mày, không thể lý giải được: “Vậy thì vì sao lại như thế này?” Nguyễn Vô Song quay đầu, ý bảo Mặc Trúc và Mặc Lan lui ra. Lúc này mới mở miệng nói: “Có chuyện gì sao?”

Tô Khinh Hồng bắt đầu nói: “Thần vừa mới bắt mạch cho Vương phi, phát hiện ra mạch tượng của Vương phi rất kỳ lạ. Nghĩ đến việc thần đã dùng dược để an bài, theo đạo lý mà nói, trung tuần tháng sau Vương phi sẽ lâm bồn. Nhưng mạch tượng lại cho thấy Vương phi sẽ sinh muộn thêm mấy ngày nữa.” Nguyễn Vô Song hiểu được ý tứ của ông, vốn nàng mượn y thuật của ông ta và thế lực trong thái y viện để che giấu ngày sinh thực sự của hài nhi. Tô Khinh Hồng dùng hết toàn bộ biện pháp, cũng chỉ có thể tuyên bố ra bên ngoài do nàng điều dưỡng tốt, nên sẽ sinh non vài ngày. Nhưng lúc này hội chẩn ra việc sinh muộn, thật ra đối với nàng lại là chuyện tốt. Như vậy cũng không lo lắng Bách Lý Hạo Triết sẽ nghi ngờ, cũng không phải nhọc lòng nghĩ cách tuyên bố ra bên ngoài việc sinh non. Dù sao theo y thuật, hài tử sinh non so với hài từ đủ ngày đủ tháng vẫn có sự khác biệt. Người có kinh nghiệm, nghe nói chỉ cần liếc mắt một cái có thể nhận ra.

Nhưng vì sao lại như vậy? Nguyễn Vô Song ngẩng đầu, vẫn thong dong như bình thường, ánh mặt lộ ra vẻ thăm dò nhìn Tô Khinh Hồng, giống như đang tìm đáp án. Tô Khinh Hồng thấp giọng nói: “Thần có nghe nói ở Tây Vực có một loại kỳ dược, có thể trì hoãn sự phát triển của thai nhi, mà không làm tổn hại đến hài tử . . . nhưng thần cũng chỉ nghe sư phụ vô tình nhắc tới vài chục năm trước. . . Nghe nói ở Tây Vực cũng cực hiếm, người có thể nhận biết lại không nhiều. Cho nên cụ thể là loại thảo dược gì, thần cũng chưa từng gặp qua.”

Nguyễn Vô Song gật gật đầu, đáy lòng lại kinh ngạc vô cùng. Hóa ra trên đời còn có một loại dược vật như vậy. Chỉ là chuyện này lại vô tình xảy ra với chính nàng? Vậy là có người cố ý làm? Nếu là cố ý, thì người đó tài giỏi đến mức nào, có thể qua được đội ngũ gác cổng thâm nghiêm của phủ Nhị hoàng tử để bỏ thuốc? Hiện tại, hai phe Đại hoàng tử và Nhị hoàng tử xung khắc như nước với lửa, nếu muốn đột nhập vào phủ của Nhị hoàng tử, chỉ sợ còn khó hơn lên trời đi! Hơn nữa, nếu là có người hạ dược nàng, vậy sao không trực tiếp hạ độc Bách Lý Hạo Triết, như vậy có phải sẽ tốt hơn không.

Nàng áp chế những suy đoán trong lòng, hỏi: “Vậy loại thảo dược này có chỗ nào đặc biệt sao?” Tô Khinh Hồng suy tư thật lâu mới trả lời: “Thần cũng không biết cụ thể. Loại kỳ dược này, bình thường nếu không phải vẻ ngoài kỳ lạ, thì cũng là có mùi vị đặc thù . . . mùi vị loại kỳ dược này, hoàn toàn không giống với bất cứ thảo dược nào khác. Đây cũng là do sư phụ của vi thần năm đó nói qua mà thôi, trong một lần nói chuyện phiếm có vô tình đề cập đến . . . thần . . . cũng vì thế nên thần biết có loại dược này thôi . . . Còn lại . . . Còn lại . . . Nhị Vương phi thỉnh chớ trách tội lão thần!”

Bệnh tình của Cảnh Nhân đế càng ngày càng nghiêm trọng, triền miên nằm trên giường bệnh, đàn y thúc thủ vô sách – bó tay không có biện pháp. Nguyễn Vô Song theo Bách Lý Hạo Triết đến thăm hỏi, chỉ thấy hai má Cảnh Nhân đế hõm sâu, sắc mặt vàng như nến, toàn thân không có một chút sinh khí. Từ khi Nguyễn Vô Song mang thai, nàng hiếm khi tiến cung vấn an. Lần này đã là gần một tháng không tiến cung. Hiện tại vừa thấy, trong lòng cũng hiểu được, Cảnh Nhân đế sợ là thời gian không còn nhiều nữa.

Đã trở thành ông già không còn nhiều thời gian, trong tay nắm giữ quyền lực tối cao khiến toàn thiên hạ điên cuồng. Nàng ngẩng đầu nhìn sang Bách Lý Hạo Triết, mặt mày rủ xuống, thần sắc cung kính, nhìn không ra có gì khác thường. Nàng trong lòng nói không nên lời là cảm giác gì. Từ khi thành thân tới nay, hắn luôn thản nhiên, như gần như xa. Không có cố ý lấy lòng, cũng không lãnh đạm chỉ biết lo chuyện triều chính. Có lẽ cũng như những đôi phu thê khác, tương kính như tân. Chính là quyền lực trong tay hoàng thượng, đã cột hắn và nàng vào nhau, sống thì cùng sống, mà lui lại là vách núi sâu thẳm, chết không có chỗ chôn.

Một hồi các lễ nghi cung đình rắc rối qua đi, Cảnh Nhân đế chậm rãi mở mắt, ngón tay hơi hơi giật giật. Thị hầu bên cạnh là Sài công công lập tức hiểu được ý tứ, nói: “Nhị hoàng tử, Nhị Vương phi, Hoàng thựợng đã biết các vị đến thỉnh an. Thỉnh lui ra đi!” Bách Lý Hạo Triết theo nội thị rời khỏi Thừa Kiền điện. Trong nháy mắt đã bước ra ngoài cửa, bàn tay đang buông xuống của hắn hơi hơi nắm lại thành quyền.

Mới ra đến cửa chính của Thừa Kiền điện, thị nữ bên cạnh hoàng hậu đã đi lên đón, hành lễ nói: “Nhị hoàng tử, Nhị Vương phi, Hoàng hậu nương nương cho mời.” Bách Lý Hạo Triết quay đầu liếc nhìn Nguyễn Vô Song đang được Mặc Trúc đỡ, gật gật đầu. Xem ra ở trong cung tai mắt của bác quả thật rất nhiều. Bọn họ mới tiến cung chưa đến nửa canh giờ, bác đã biết được, cũng đã phái người hầu đứng ở chỗ này. Nguyễn Vô Song tất nhiên cảm nhận được ánh mắt là lạ của Bách Lý Hạo Triết, nhưng nàng chỉ có thể giả bộ không biết.

Khoảng cách từ Thừa Kiền điện đến Chiêu Dương điện vốn không xa, chỉ mất chút thời gian ngắn ngủi đã đến nơi. Mộc cô cô từ trong đại điện ra nghênh đón, theo quy củ trong cung thi lễ: “Nhị hoàng tử, nhị Vương phi xin chờ một chút. Hoàng hậu nương nương hiện tại đang ở phật đường lễ phật.” Bác niệm phật cũng đã mười năm, nghe mẫu thân nói, ban đầu khi bác còn ở Nguyễn phủ, rất ít khi đi chùa. Nghĩ đến tuổi tác càng ngày càng tăng, con người cũng bình thản hơn, ngược lại bắt đầu ăn chay niệm

phật.

Thị nữ rất nhanh đã đem trà cùng điểm tâm lên. Mặc Trúc mở nắp chén trà bạch ngọc, nhẹ nhàng thổi mấy hơi, sau đó mới đưa đến trước mặt Nguyễn Vô Song. Nguyễn Vô Song nhận lấy, chậm rãi nhấp một ngụm. Trong chén trà bạch ngọc, những lá trà bắt đầu nở ra, lướt nhẹ như mây, khói sương vấn vít theo vào tận tim gan. Đây chính là cống phẩm mới – trà Long Tĩnh. Quay lại liếc nhìn Bách Lý Hạo Triết một cái, chỉ thấy hắn tựa hồ đang trầm tư, thần sắc có chút âm u. Không biết có phải vì nhìn thấy Cảnh Nhân đế như vậy, chưa kịp sắp xếp chuyện sau này mà đâm ra ưu phiền hay không.

Thời gian uống hết tách trà nhỏ trôi qua, lúc này Nguyễn hoàng hậu mới đi ra. Một thân y phục gấm vóc cao quý màu xanh, pha chút thanh nhã, nhưng lại tôn lên vẻ đẹp kiều diễm lóa mắt của chiếc mũ phượng hoàng ngũ sắc. Sắc mặt bà có chút ung dun

dung, thấy hai người, ôn hòa nói: “Vô Song, trong khoảng thời gian này không cần vào cung thỉnh an. Đã mang thai đến tháng thứ tám, đừng làm cho mình quá mức mệt nhọc.” Bách Lý Hạo Triết và Nguyễn Vô Song cùng đồng thanh “Vâng.”

Ba người cùng tán gẫu về việc nhà một chút. Sắc mặt Nguyễn hoàng hậu chợt trang nghiêm, hướng Mộc cô cô vẫy vẫy tay, nhẹ giọng dặn vài câu. Mộc cô cô lên tiếng, hướng về phía đám thị nữ cùng nội thị trong điện khoát tay, mọi người cúi đầu, nối đuôi nhau ra ngoài. Mộc cô cô sau đó tự mình đóng cửa lại.

Nguyễn hoàng hậu bưng chén trà, tao nhã uống một ngụm nhỏ, đầu cũng không ngẩng lên, thản nhiên phân phó: “Đem tráp lại đây.” Mộc cô cô lên tiếng, vội vàng vén rèm đi vào bên trong tẩm cung. Trong lòng Nguyễn Vô Song có chút kinh ngạc. Mộc cô cô theo bên cạnh bác đã mấy chục năm, đã trải qua không ít sóng gió, lúc này lại đi rất vội vàng, không hề trang nghiêm như ngày thường. Phải biết rằng, Mộc cô cô thân là quản sự của Chiêu Dương điện, ngày thường sẽ rất chú trọng đến hành vi cử chỉ trước mặt thị nữ và nội thị.

Mộc cô cô rất nhanh liền đi ra, trên tay cầm một chiếc hộp gỗ bằng trầm hương. Tuy nói rằng “Nhất lưỡng trầm hương nhất lưỡng kim”, đủ thấy trầm hương là loại gỗ rất trân quý nhường nào. Nhưng đối với Nguyễn Vô Song mà nói, từ nhỏ đã sinh ra trong một gia đình phú quý, cũng chỉ cảm thấy bình thường mà thôi. Huống chi nàng đang ở hoàng gia cùng với bác và Bách Lý Hạo Triết. Có thể biết được quý trọng không phải là chiếc hộp gỗ trầm hương này, mà là thứ ở bên trong đó, nhất định nó liên quan đến thị thị phi phi. Nếu không bác chắc chắn không cần cho đám tùy tùng lui ra.

Lòng Nguyễn Vô Song có chút lay động. Từ khi vương triều Bách Lý dựng nước tới nay, qua các triều đại nếu không lập thái tử, luôn luôn sẽ lưu lại di chiếu, đem vị hoàng tử được kế thừa viết ở trên di chiếu, để vào trong một chiếc tráp. Nhưng vương triều Bách Lý từ khi dựng nước đến bây giờ cũng chỉ có ba vị hoàng đế như vậy, còn lại đều là được lập thái tử, sau đó mới kế vị. Cụ thể hoàng đế dùng chiếc tráp như thế nào để để di chiếu, những người biết cũng chỉ là đại thần và nội thị tâm phúc bên cạnh hoàng thượng mà thôi.

Mộc cô cô đưa hai tay dâng chiếc hộp gỗ lên án thượng, chờ Nguyễn hoàng hậu phân phó. Nguyễn hoàng hậu nhìn xa xa, tựa hồ có chút xuất thần, thời gian nháy mắt, ánh mắt đã quay lại, lướt qua Bách Lý Hạo Triết, mang theo chút tìm tòi nghiên cứu. Sau đó lại chậm rãi chuyển sang Nguyễn Vô Song, hướng Mộc cô cô phân phó: “Đem tráp mở ra đi!”

Không khí bên trong rất khẩn trương, làm cho người ta có cảm giác bồn chồn. Chỉ nghe ổ khóa “Cạch” một tiếng vang nhỏ, tráp đã mở ra. Bên trong là một di chiếu màu vàng. Lòng Nguyễn Vô Song chấn động, quay đầu, chỉ thấy Bách Lý Hạo Triết vẫn giữ thần sắc như cũ, nhưng lông mày đã hơi nhướng lên. Không biết vì sao, nàng có thể cảm nhận rõ ràng được sự lo âu của hắn. Tuy hắn vẫn rất ung dung, nhưng nàng cũng đã cảm giác được hắn thật sự khẩn trương.

Nguyễn hoàng hậu thở dài: “Đem chiếu thư đưa cho Nhị hoàng tử.” Bách Lý Hạo Triết có chút chấn động, tay đã muốn nắm thành nắm đấm. Mộc cô cô rất nhanh đã đem chiếu thư dâng lên. Bách Lý Hạo Triết hai tay tiếp nhận di chiếu màu vàng, chỉ thấy màu mực trên đó không đồng nhất, chắc chắn viết vài lần mới hoàn thành. Chữ viết mặc dù hỗn độn, nhưng bút tích mượt mà, đích xác là của phụ hoàng:

“Trẫm kế thừa ngôi báu hơn mừơi năm qua, luôn luôn tận tâm tận lực, không dám có phút lơ là. Hiện giờ thế nước ngày càng cường mạnh, quốc khố tràn đầy, binh hùng tướng mạnh, dân chúng an cư lạc nghiệp, tự thấy không hổ thẹn với liệt tổ liệt tông vương triều Bách Lý. Nay trẫm tự biết mình sắp gần đất xa trời, cho nên lập di chiếu như sau: Đại hoàng tử Bách Lý Hạo Đình trời sinh tính tình hiếu lương (Hiếu thuận và lương thiện), phong thái hơn người, kiến thức sâu rộng, lại có tài trị quốc, cho nên lập làm hòang thái tử, kế thừa ngôi vị hoàng đế.”

Quyển 1: Chương 8

Nguyễn Vô Song nhìn Bách Lý Hạo Triết, thần sắc vẫn như cũ, nhìn không ra nửa điểm khác thường, vẫn là vẻ mặt thong dong như ngày thường vào triều. Tuy nhiên tay hắn đã nắm thành quyền, xiết chặt, cực dùng sức, ngón tay đã chuyển thành màu trắng xanh, hơi lộ vài tia cảm xúc. Nàng chậm rãi đỡ lấy thắt lưng đứng lên, đến gần Bách Lý Hạo Triết. Con ngươi rất nhanh liếc qua chữ viết trên chiếu thư, Cảnh Nhân đế đã ngự ban cho nhà nàng một vài biển hiệu, cho nên nàng cũng nhận ra đây là chữ viết của ai. Chiếu thư này là do Cảnh Nhân đế tự tay viết.”

Hóa ra bác tiên đoán không sai chút nào. Cảnh Nhân đế đã chuẩn bị đem ngôi vị truyền lại cho Bách Lý Hạo Đình. Nhưng mà chiếu thư này sao lại rơi vào tay bác? Nguyễn Vô Song nhìn vào mắt bác ra vẻ dò hỏi. Nguyễn hoàng hậu ôm một chú mèo trắng do Ba Tư tiến cống, dường như không chút suy tư, chậm rãi nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông mềm mại của nó.

Trong điện thoang thoảng mùi hoa anh thảo, hương vị nhẹ tựa sương mai, như tấm voan mỏng dần dần hạ xuống. Nguyễn Vô Song nhìn Bách Lý Hạo Triết không có một chút động tĩnh, trong lòng như có người dùng móng tay chậm rãi cào xuống, lại như có một chút gì đó khó hiểu và không đành lòng. Trên chiếu thư viết: ” Đại hoàng tử Bách Lý Hạo Đình trời sinh tính tình hiếu lương, phong thái hơn người, kiến thức sâu rộng, lại có tài trị quốc, cho nên lập làm hòang thái tử, kế thừa ngôi vị hoàng đế.” Trời sinh tính tình hiếu lương, phong thái hơn người, kiến thức sâu rộng, lại có tài trị quốc, điều này chỉ sợ là quá khiêm cưỡng đi. Cả triều đình đều biết, Bách Lý Hạo Triết so với Bách Lý Hạo Đình văn thao võ lược đều hơn, làm sao chỉ một bậc mà so sánh được.

Trước kia, Bách Lý Hạo Đình phụng mệnh dẫn binh lên núi Bình Trường Nhạc để trừ đạo tặc, sau nửa năm cũng không diệt được mà phải đem binh thu về. Ngược lại, Bách Lý Hạo Triết chỉ mất có ba tháng, đã tiêu diệt toàn bộ thổ phỉ. Sau đó không ngờ Bách Lý Hạo Triết lại bị phái đi nhận chức ở một địa phương. . . . Đê Hoàng Hà bị vỡ, hắn cùng quan viên chống lại thiên tai, thập phần xuất sắc, dân chúng địa phương đều kính phục và yêu quý.

Nhưng mà giỏi giang như vậy, xuất sắc như thế, vẫn không được Cảnh Nhân đế sủng ái. Cảnh Nhân đế luôn luôn chủ trương lập con trưởng làm thái tử, chẳng qua là biểu hiện của Bách Lý Hạo Đình thật sự quá bình thường, cho nên trong triều có một vài vị đại thần vẫn mong muốn lập nhị hoàng tử Bách Lý Hạo Triết. Hai luồng ý kiến giằng co không dứt, hơn nữa lúc đó Thục phi vẫn được sủng ái, liên tục mượn gió bẻ măng, cho nên việc lập hoàng thái tử cứ lùi lại mãi.

Trong lòng nàng có chút run rẩy, tay chậm rãi duỗi ra, nắm lấy cổ tay hắn. Hắn dường như có chút kinh ngạc, bỗng dưng quay đầu lại, ánh mắt mang theo điều gì đó khó nói thành lời, giống như có một mầm cây đang đâm chồi nảy lộc. Bên nàng môi nở một nụ cười nhẹ nhàng, hoảng hốt nhưng kiên định, mang theo vẻ đẹp kỳ lạ, Bách Lý Hạo Triết nhìn qua tựa như đóa hoa mùa xuân nở rộ. Lòng hắn vốn đang buộc chặt, nhưng vì nụ cười và ánh mắt dịu dàng của nàng, giống như một đóa u lan, thơm dịu mà mềm mại, làm cho cõi lòng đang căng thẳng của hắn cũng dần thả lỏng.

Thanh âm hơi trầm của Nguyễn hoàng hậu vang lên giữa cung điện rộng lớn, giống như tiếng chuông trong mộ cổ, tiếng vọng lại như châm biếm mỉa mai: “Triết nhi, con xem chiếu thư này, tự nhiên biết đây là phụ hoàng con tự tay viết?” Bách Lý Hạo Triết ngẩng đầu, đối diện bà, không hề lên tiếng, nhưng trên mặt đã biểu lộ đây thật sự là do Cảnh Nhân đế tự tay viết. Nguyễn hoàng hậu sau một lúc trầm ngâm, vân đạm phong khinh bật cười, nói một chuyện không hề liên quan: “Con bảo, giờ phải làm như thế nào cho phải a?” Không gian thật yên tĩnh, thỉnh thoảng truyền đến vài tiếng hít thở nhè nhẹ. Lại làm cho thiên điện càng thêm tĩnh lặng. Bách Lý Hạo Triết nhìn vào mắt của Nguyễn hoàng hậu, kiên định không chút lùi bước nói: ” Bác, Triết nhi nghe theo người sai bảo.” Ngày thường hắn gọi bà là mẫu hậu, mà giờ đây lại kêu là bác, giống như thiên địa khác biệt. Một tiếng gọi này, là đại diện cho việc hắn và Nguyễn hoàng hậu chính thức kết làm đồng minh.

Nguyễn hoàng hậu để chú mèo Ba Tư vào tay của Mộc cô cô, tao nhã dời cẩm tháp đứng lên, từng bước tiêu sái lại gần, mũ phượng trên đầu gắn ngọc lưu ly lấp lánh, trang sức rung rinh theo nhịp bước chân của bà. Bà nhìn Bách Lý Hạo Triết nói: “Ai gia có thể giúp ngươi lên ngôi hoàng đế, nhưng ngươi phải đáp ứng ai gia một việc.” Cái gọi là giao dịch, phải là hai bên cùng có lợi. Không có đạo lý nào một bên giúp đỡ không công.

Bách Lý Hạo Triết bình tĩnh đối diện với Nguyễn hoàng hậu: “Mời bác cứ nói, chỉ cần Triết nhi có thể làm được.” Ánh mắt Nguyễn hoàng hậu thản nhiên đảo qua Nguyễn Vô Song, chuyển xuống bụng nàng, lại chuyển sang hai tay nàng và Bách Lý Hạo Triết đang nắm chặt kia, đáy lòng dâng lên một loại chua xót, là oan, là nghiệt, là phúc hay họa, thật sự không thể liệu trước được. Năm đó bà cũng như vậy mà đi tới đích, giữa đường cũng gặp ít nhiều mưa gió, bà vẫn cố đi tới cùng. Nhưng mà lúc đó có nắm tay ông ta không?

Nguyễn hoàng hậu thu lại ánh mắt, nhìn chằm chằm vào Bách Lý Hạo Triết: “Ngươi nếu lên ngôi hoàng đế, phải lập con trai của Song nhi làm hoàng thái tử. Nếu Song nhi không sinh được hoàng tử, hoàng tử được lập làm hoàng thái tử phải do Song nhi lựa chọn, kế thừa sự nghiệp thống nhất đất nước của vương triều Bách Lý. Đến lúc đó, Song nhi tuyển người, ngươi và triều thần không được phép dị nghị!”

Nguyễn Vô Song kinh ngạc nhìn bác mình. Không thể tưởng tượng được bác sẽ đem quyền lợi của nàng ra giao dịch cùng với Bách Lý Hạo Triết. Như vậy, cho dù nàng không thể sinh hạ hoàng tử, vẫn có thể giữ được vinh hoa phú quý cho Nguyễn phủ. Nếu nàng lựa chọn hoàng thái tử, người được lựa chọn sẽ cảm kích tràn trề đối với Nguyễn phủ. Nhưng mà hiệp nghị này cũng không nói rõ lúc nào sẽ lựa chọn hoàng thái tử, chỉ sợ chỉ có trời mới biết được. Hiện tại chỉ có thể đi từng bước, từng bước một.

Kỳ thật từ lúc nàng gả cho Bách Lý Hạo Triết, Nguyễn gia đã cùng hắn buộc thành một thể. Yêu cầu của bác hôm nay, đơn giản là ở giữa tranh thủ một chút lợi ích mà thôi. Cái này gọi là người không vì mình, trời tru đất diệt! Bác hôm nay làm vậy, chẳng qua là làm cho chính mình và Nguyễn gia vài năm sau, thậm chí vài chục năm sau có thêm nhiều lợi thế mà thôi.

Bách Lý Hạo Triết ngay cả mày cũng không có nhíu lại, chỉ khẽ quay đầu liếc nhìn Nguyễn Vô Song một chút: “Được.” Nhưng không hề nói thêm một lời. Mười ngón tay đan xem vào nhau, Nguyễn Vô Song cảm giác được hắn nắm chặt hơn một chút. Sau nhiều năm, khi nàng hồi tưởng lại giờ khắc này, chỉ cảm thấy tay hắn thật to lớn, thật mạnh mẽ, cũng thật ấm áp, giống như có thể nắm như vậy, mãi mãi không buông.

Trong hoa viên, chim hoàng oanh ríu rít không ngừng, tiếng hót thật trong trẻo, vang vọng khắp nơi, thanh âm cực giòn, như vừa bay qua một rừng trúc, du dương dễ nghe. Ngẫu nhiên có một cơn gió lướt qua, sẽ tạo ra một âm thanh khác. Gió thổi qua cánh rừng, hơi hơi lay động lá cây, không nhanh không chậm phát ra những tiếng sàn sạt, không biết từ phương nào truyền đến, mà cũng không rõ bay đi hướng nào. Trong không khí đã thấp thoáng cánh mai bay, hóa ra đã sang mùa hạ rồi.

Cơn gió xuyên qua ngọn cậy, mang theo một thanh âm êm dịu, nhẹ nhàng làm bay bay tà váy dài màu tím của nàng, nửa cánh tay hở ra ngoài tựa như tuyết trắng kiêu sa. Ánh trăng lên quá đỉnh đầu, chiếu vào trong phòng, như dòng nước bạc trải dài khắp nhân gian.

Bên trong phòng mùi đàn hương lượn lờ, thoang thoảng ngập tràn, đem hết thảy mọi thứ hòa vào màu trắng như sương mù mờ ảo. Nàng nửa nằm nửa ngồi trên cẩm tháp, hắn ngồi ngay bên cạnh nàng. Nhìn ánh trăng bên ngoài cửa sổ, tĩnh lặng mà tinh tế. Hai người không nói một lời, ngẫu nhiên ánh mắt giao nhau, nàng liền dời đi. Trong đầu nàng bối rối, ngọt ngào, không biết nên diễn tả bằng cảm giác gì.

Hắn vẫn nắm tay nàng, dường như từ lúc dời khỏi Chiêu Dương điện, hắn cũng chưa từng buông ra. Lúc này cũng thế, ngón tay trắng nõn thon dài của nàng dần dần lộ ra, ôn nhuận như ngọc mà ẩn chứa cảm xúc tinh tế. Trong phòng rất yên tĩnh, nhưng ở giữa sự yên tĩnh đó, lại mang theo một chút thân thiết không nói lên lời.

Cũng không biết qua bao lâu, Mặc Trúc ở ngoài cửa nhẹ nhàng gõ gõ cửa: ” Nhị hoàng tử, Mục thị vệ cầu kiến!” Nàng nghe vậy liền nâng đầu, thấy hắn cũng đang chăm chú nhìn nàng, bốn mắt giao nhau. Đáy mắt hắn đen như mực, không hề nhìn thấy đáy, ánh mắt như vầng dương trưa ngày mùa đông, dịu dàng mà ấm áp.

“Ta phải đi!” Thanh âm trầm thấp của hắn vang lên. Nàng ngẩng đầu, khuôn mặt tươi đẹp, nhu hòa như bầu trời sau cơn mưa, ánh mắt thuần khiết chứa đựng một chút bối rối. Hắn có thể cảm nhận rõ ràng độ ấm trong lòng bàn tay nàng, từ từ buông ra.

Hắn cũng chậm rãi buông tay nàng, không thấy bàn tay nàng có chút gì nhúc nhích, giống như muốn hắn lưu lại. Chậm rãi đứng lên, nhưng không có chút tiếng động, nàng tự đỡ lấy thắt lưng mình đứng lên. Đứng ở trước mặt hắn, nhẹ nhàng đem kim bài buộc lại, thắt lại cúc áo triều phục và chỉnh lại đai lưng cho hắn.

Hắn lẳng lặng nhìn nhất cử nhất động của nàng, không gian dường như có chút bất an và thương cảm. Thanh âm của Mặc Trúc lại một lần nữa vang lên: “Nhị hoàng tử!” Hắn hơi hơi vươn tay, ngăn lại động tác của nàng, cũng lập tức đem bàn tay nàng nắm chặt trong tay hắn, gắt gao nắm lấy, tựa hồ nàng là không khí, giây lát sẽ tiêu tan.

Hắn cúi đầu, như nói mê: ” Thu dọn đồ đạc một chút, lập tức quay về Nguyễn phủ đi!” Nàng yên lặng nở nụ cười, không nói, nhìn thẳng vào hắn, đôi mắt như phủ một lớp sương mù. Trong lòng hắn căng thẳng, giơ tay vuốt bụng nàng, hô hấp cũng như hòa làm một: “Ta sẽ đến đón nàng và hài nhi.”

Năm Thánh Gia thứ hai mươi mốt, ngày 20 tháng 5

ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 4995
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN